Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 142: Hai vạch mờ

Đầu tháng Hai năm ấy, trời Thái Nguyên lạnh cắt da.

Buổi sáng đi viện, mình thường phải mặc thêm một chiếc áo len mỏng bên trong blouse. Vậy mà lúc chạy xe qua những đoạn đường trống, gió vẫn luồn qua cổ áo, lạnh đến mức hai bàn tay cứng lại.

Nhịp sống của bọn mình vẫn vậy.

Sáng đi viện.

Chiều lên trường.

Tối về phòng học bài.

Huyền Diệu vẫn đều đặn xuất hiện trong những khoảng trống ít ỏi của mình, lúc thì mang lên cốc cà phê, lúc ngồi một góc đọc giáo trình, thi thoảng lại ngẩng lên nhắc:

— Đá Tảng, đừng thức khuya quá.

Còn Dương với Hương vẫn quấn nhau như sam.

Hai đứa yêu nhau đã lâu, gần như ngày nào cũng gặp. Mình nhìn mãi thành quen, đến mức có hôm Dương ở phòng cả tối, chẳng thấy xuống với Hương, mình còn chủ động hỏi:

— Nay cãi nhau à?

Nó lườm:

— Không xuống cũng bị hỏi, xuống nhiều lại bảo tao bỏ bạn.

— Tao chỉ quan tâm tình trạng quan hệ ngoại giao của hai nước thôi.

— Lo đời mày đi.

Hồi ấy mình cứ nghĩ cuộc sống sẽ yên ổn như vậy đến hết học kỳ.

Không ngờ chỉ một tin nhắn của Hương lại làm cả bốn đứa mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày.



Hôm đó mình với Dương vừa từ viện về.

Hai thằng đang thay quần áo thì điện thoại nó rung.

Dương cầm lên đọc.

Ban đầu mặt vẫn bình thường.

Nhưng chỉ vài giây sau, mình thấy nó đứng im.

Không thay áo nữa.

Cũng chẳng nói gì.

Mình đang tháo đôi tất, ngẩng lên hỏi:

— Sao thế?

Nó không trả lời ngay.

Chỉ đọc lại tin nhắn thêm lần nữa, rồi quay sang nhìn mình.

Mặt thằng bé tái hẳn.

— Mày ơi…

— Gì?

— Chết mẹ rồi.

Mình đặt chân xuống.

— Có chuyện gì?

Dương nuốt nước bọt.

Rồi đưa điện thoại sang.

Tin nhắn của Hương chỉ có một dòng:

“Anh ơi, tháng này em mãi chưa thấy có kinh.”

Mình đọc xong cũng khựng lại.

Chuyện của hai đứa nó thì mình biết.

Yêu nhau lâu, lại ở gần nhau, chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra từ trước. Có điều cả hai vẫn đang đi học, chẳng đứa nào nghĩ đến việc có con ngay lúc này.

Mình trả lại điện thoại:

— Chậm mấy ngày rồi?

— Nó bảo hơn tuần.

— Thử que chưa?

— Chưa.

Dương đi đi lại lại trong phòng.

Mới vài phút trước còn bình thường, giờ đã như người ngồi trên đống lửa.

— Địt mẹ, giờ làm sao?

Mình nhìn nó:

— Xuống mua que thử.

— Ừ nhỉ.

Nó khoác vội áo ngoài, chạy đến cửa lại quay vào.

— Mày đi cùng tao không?

— Mua que thử thai thôi, cần hai thằng đi à?

— Tao ngại.

Mình nhìn bộ dạng lúng túng của nó mà vừa thương vừa buồn cười.

— Cái địt mẹ, địt được con người ta lại còn ngại đi mua que, bố mày quỳ?

— Hai việc khác nhau mà, đi, anh M, đại ca cứu em…

Cuối cùng mình vẫn phải khoác áo đi cùng.



Hai thằng ra hiệu thuốc gần đầu ngõ.

Dương đứng ngoài, nhất quyết không chịu bước vào.

Nó đẩy mình:

— Mày mua đi.

— Người yêu mày có bầu, sao bắt bố đi mua?

— Thì mày bảo mua hộ.

— Hộ ai?

— Hộ chị gái.

Mình quay sang nhìn nó:

— Tao có chị gái đéo đâu.

— Người bán thuốc biết à?

Mình cạn lời.

Cuối cùng vẫn phải vào mua hai que.

Cô bán thuốc nhìn mình rồi hỏi rất tự nhiên:

— Chậm bao lâu rồi em?

Mình hơi ngượng:

— Dạ… hơn tuần ạ.

Nói xong mới thấy mình trả lời trơn tru như thể chuyện của mình thật.

Cô ấy dặn cách sử dụng, bảo nên thử vào buổi sáng và nếu kết quả chưa rõ thì thử lại sau vài ngày.

Mình cầm túi đi ra.

Dương chờ ngoài cửa, vừa thấy đã hỏi:

— Sao lâu thế?

— Tao tranh thủ khám luôn cho mày.

— Địt mẹ. Giờ còn đùa cái lồn

Hai thằng mang que về đưa cho Hương.

Từ lúc ấy, căn phòng dưới gần như trở thành nơi cả bốn đứa tập trung.

Hương ngồi trên giường, mắt đỏ hoe.

Huyền Diệu ngồi cạnh, nắm tay an ủi.

Dương thì đi tới đi lui, thi thoảng lại nhìn đồng hồ.

Mình ngồi ngoài cửa, không biết nói gì.

Chuyện kiểu này, dù học Y đến đâu, khi rơi vào chính người thân quen vẫn thấy rối như thường.



Kết quả lần đầu là hai vạch.

Nhưng một vạch rõ.

Một vạch mờ đến mức phải nghiêng dưới ánh đèn mới nhìn thấy.

Hương cầm que thử, nước mắt trào ra luôn.

Dương đứng bên cạnh cũng đơ mặt.

Mình nhận lấy xem một lúc rồi nói:

— Vạch mờ quá.

— Có khi thử sớm.

Hương vừa khóc vừa hỏi:

— Thế là có hay không hả anh?

Mình không dám khẳng định.

— Chưa biết chắc được.

— Mai sáng thử lại.

Huyền Diệu ôm vai Hương:

— Chị đừng khóc nữa.

— Có gì thì mọi người cùng tính.

Hương lắc đầu:

— Em sợ lắm.

— Em còn đang học.

Dương lúc ấy ngồi xuống cạnh người yêu.

Nhìn nó hoảng thật.

Nhưng không phải kiểu hoảng vì bị ép lấy vợ.

Nó hoảng vì thấy Hương khóc.

Thằng bé vốn chẳng giỏi nói lời tình cảm, ngồi im một lúc mới cầm tay Hương, giọng nhỏ đi hẳn:

— Thôi em.

— Đừng khóc nữa.

— Nếu có con thật…

Nó nuốt nước bọt.

Rồi nói tiếp:

— Thì anh lấy em.

— Hai đứa mình cùng học nốt.

— Cùng trông con.

— Có gì đâu mà sợ.

Cả căn phòng im xuống.

Mình đứng ngoài nhìn nó, mắt mình cũng đỏ ngầu, tự nhiên thấy bố cháu trưởng thành hẳn.

Bình thường mồm miệng lúc nào cũng bỗ bã, gặp chuyện lại hay cuống. Vậy mà đúng lúc cần thiết, nó không hề nghĩ đến chuyện bỏ chạy.

Hương nghe xong càng khóc to hơn, nhưng lần này là vừa khóc vừa ôm lấy Dương.

Huyền Diệu quay sang nhìn mình.

Mình chỉ khẽ gật đầu.

Có những lúc, một thằng con trai trưởng thành không phải vì nó biết hết mọi chuyện.

Mà vì dù rất sợ, nó vẫn chịu đứng lại.



Tối hôm đó, đợi Hương bình tĩnh hơn, mình với Dương mới lên phòng.

Nó ngồi xuống giường, hai tay chống lên đầu gối.

Mặt vẫn đầy lo lắng.

Mình rót cốc nước đưa sang:

— Uống đi.

Nó cầm lấy, uống một hơi gần hết.

Rồi ngẩng lên:

— Địt mẹ, tại mày đấy. mày toàn gọi tao bố cháu.

— Giờ có khi tao thành bố thật rồi đây, địt mẹ mày.

Mình bật cười:

— Có con thì gọi đúng còn gì.

Nó nhìn mình:

— Mày còn cười được à?

— Chứ giờ khóc cùng mày à?

Dương ngả lưng xuống tường.

Một lúc sau, mình mới đùa:

— Cũng lạ thật.

— Tao qua bao nhiêu người, chẳng mấy khi phòng bị cẩn thận, mà chưa thấy ai dính.

Dương quay sang ngay:

— Ai dính mày biết được à?

— Khéo ngoài kia có hai đứa con rơi đang gọi bố rồi đấy.

— Địt mẹ mày.

Nó vẫn chưa chịu:

— Hoặc súng mày hỏng.

— Còn AK47 của tao đạn tốt.

Mình cầm cái gối ném thẳng vào mặt nó.

— Đang lo vẫn sĩ được.

Dương ôm gối, cuối cùng cũng bật cười.

Tiếng cười chỉ được vài giây rồi lại tắt.

Nó nhìn trần nhà:

— Thật ra tao không sợ lấy Hương.

— Tao chỉ thấy…

— Đang thong dong tự nhiên ôm đống rơm về.

— Cưới thì cũng được.

— Nhưng hai đứa còn học.

— Tiền đâu.

— Rồi con cái ai trông.

Mình ngồi cạnh:

— Chưa chắc đã có.

— Cứ chờ thử lại.

Nó gật đầu.

Nhưng đêm ấy cả hai thằng đều ngủ không ngon.



Sáng hôm sau, Hương thử lại.

Vẫn hai vạch mờ.

Ngày tiếp theo cũng thế.

Không rõ hơn bao nhiêu.

Mà cũng chẳng mất đi.

Càng nhập nhằng, cả đám càng lo.

Hương mấy ngày liền mắt sưng húp.

Đi học cũng chẳng tập trung.

Huyền Diệu gần như tối nào cũng xuống ngồi cùng, khi thì pha nước ấm, khi thì ôm Hương rồi nói chuyện linh tinh để chị đỡ nghĩ.

Dương cũng chuyển hẳn xuống phòng Hương mấy hôm.

Ban ngày đi học.

Tối về là ở cạnh người yêu.

Mình thấy thế cũng chẳng trêu nữa.

Có hôm hai thằng gặp nhau ngoài viện, nhìn mặt Dương phờ phạc, mình hỏi:

— Đêm qua ngủ không?

— Gần sáng mới ngủ.

— Hương vẫn khóc à?

Nó gật đầu:

— Nó cứ sợ bố mẹ biết.

— Tao bảo chưa chắc có mà nó vẫn nghĩ.

Mình vỗ vai:

— Mày cứ ở bên cạnh nó.

— Lúc này đừng để nó một mình.

Dương thở dài:

— Tao biết.

Thằng bé nói xong lại chạy theo nhóm bác sĩ.

Nhìn bóng nó trong chiếc áo blouse, mình tự nhiên nghĩ, mới năm nào hai thằng còn cùng đánh nhau trước cổng trường rồi kéo nhau về uống trà đá.

Vậy mà giờ một đứa đã bắt đầu nghĩ đến chuyện làm bố.

Đời sinh viên đúng là chẳng báo trước điều gì.



Đến tối ngày thứ ba, mình thấy thử que mãi cũng không giải quyết được gì, nên nói thẳng:

— Thôi.

— Mai đi siêu âm.

— Cứ ngồi nhìn hai vạch thế này chỉ thêm lo.

Dương hỏi:

— Siêu âm đã thấy chưa?

— Chưa chắc.

— Nhưng cứ để bác sĩ kiểm tra rồi tư vấn.

Bốn đứa bàn nhau, cuối cùng quyết định ra một phòng khám sản gần trường Cao đẳng Y.

Hôm ấy trời lạnh nhưng Dương lại đổ mồ hôi như giữa mùa hè.

Nó chở Hương.

Mình chở Huyền Diệu.

Trên đường đi, chẳng ai nói gì nhiều.

Huyền Diệu ngồi sau cũng im lặng, chỉ thi thoảng hỏi nhỏ:

— Chị Hương có sao không anh?

— Chưa biết.

— Hy vọng không có gì.

Mình không trả lời.

Bởi lúc ấy mình cũng chẳng biết nên hy vọng theo hướng nào.

Nếu không có thai, Dương với Hương sẽ nhẹ gánh.

Nhưng nhìn cách Dương đã chuẩn bị tinh thần đón nhận, mình lại thấy nếu có thật, nó cũng sẽ không bỏ chạy.



Phòng khám buổi tối khá đông.

Phụ nữ mang thai ngồi kín mấy hàng ghế.

Có người bụng đã lớn.

Có người được chồng dìu.

Có đôi vợ chồng trẻ ngồi nhìn nhau cười, tay cầm tờ siêu âm mà vui đến mức ai nhìn cũng biết họ vừa nhận tin tốt.

Còn bốn đứa mình ngồi ở một góc.

Hương cúi đầu.

Mắt đỏ ngầu vì khóc mấy hôm.

Dương thì cứ chắp tay sau đít, đi vòng quanh phòng khám.

Một vòng.

Rồi hai vòng.

Rồi lại quay về chỗ cũ.

Mồ hôi trên trán nó chảy xuống dù trời lạnh.

Mình nhìn mãi cũng sốt ruột:

— Mày ngồi xuống đi.

— Tao ngồi không được.

— Đi nhiều chóng mặt.

— Tao hồi hộp.

— Ai chẳng hồi hộp.

Dương lại đi thêm một vòng.

Cuối cùng mình đứng dậy:

— Ra ngoài làm điếu thuốc.

Nó gật đầu ngay.



Hai thằng đứng trước cửa phòng khám.

Mình châm cho mỗi đứa một điếu.

Khói thuốc bay vào màn đêm lạnh.

Dương hút rất nhanh.

Mới nửa điếu đã gần hết.

Nó nhìn qua cửa kính, nơi Hương đang ngồi cạnh Huyền Diệu.

Rồi nói:

— Tao nghĩ rồi.

— Nghĩ gì?

— Nếu có thật thì cưới.

— Ừ.

— Tao sẽ nói với bố mẹ.

— Hương vẫn học tiếp.

— Tao cũng học.

— Hai đứa thay nhau trông.

Mình cười nhẹ:

— Mày tính nhanh đấy.

Nó rít thêm một hơi.

— Không tính thì làm gì.

— Con mình thì mình nuôi.

Nói xong, Dương nhìn điếu thuốc trên tay.

Nó hút nốt một hơi dài rồi dí xuống gạt tàn trước cửa.

— Thôi.

— Điếu cuối cùng.

Mình quay sang:

— Bỏ thật à?

Nó gật đầu:

— Vợ tao có em bé rồi thì bỏ thôi.

— Hút hít hại con.

Mình nhìn nó một lúc.

Rồi vỗ vai:

— Khá đấy, bố cháu.

Dương cười méo xệch:

— Đừng gọi nữa.

— Nghe giờ áp lực vãi lồn.

Hai thằng quay vào.



Đến lượt Hương, Dương đi vào cùng.

Mình với Huyền Diệu ngồi sát ngoài cửa, cố nghe động tĩnh bên trong nhưng chẳng được gì.

Chờ đợi lúc ấy dài kinh khủng.

Thực ra chỉ khoảng mười phút.

Nhưng mình cảm giác như cả tiếng.

Huyền Diệu ngồi bên cạnh, hai tay đan vào nhau.

Một lúc sau, em quay sang hỏi:

— Anh nghĩ chị Hương có thai không?

— Anh không biết.

— Nếu có thì sao?

— Thì như Dương nói.

— Cùng nhau lo.

Em gật đầu.

Rồi tự nhiên nói:

— Em mà có con chắc em vui lắm.

Mình quay sang nhìn.

— Em còn đang học.

— Thì em nói sau này.

— Sau này thì khác.

Huyền Diệu cười:

— Anh thích con trai hay con gái?

— Anh chưa nghĩ.

— Em thích con gái.

— Cho mặc váy đẹp.

Mình bật cười:

— Em suy nghĩ xa thật.

— Biết đâu phải chuẩn bị trước.

Em nhìn mình bằng ánh mắt rất lạ.

Lúc ấy mình không nghĩ sâu.

Chỉ tưởng con bé nói chuyện cho đỡ căng thẳng.



Khoảng mười phút sau, cửa mở.

Hương bước ra trước.

Mặt vẫn buồn.

Dương đi sau, vẻ căng thẳng chưa giảm được bao nhiêu.

Mình đứng dậy:

— Sao rồi?

Dương nói nhỏ:

— Bác sĩ bảo hiện tại chưa thấy gì.

— Có thể còn sớm.

— Có khả năng đang trong quá trình vào tổ.

— Về nghỉ ngơi, theo dõi thêm.

— Năm ngày nữa khám lại.

Nghe xong, mình chẳng biết đó là tin tốt hay xấu.

Ít nhất chưa thấy bất thường.

Nhưng cũng chưa thể kết luận.

Hương lại bắt đầu khóc.

Huyền Diệu ôm lấy chị.

Dương đứng bên cạnh chỉ biết vuốt lưng, miệng lặp đi lặp lại:

— Không sao.

— Có anh đây.

Bốn đứa ra về trong tâm trạng nặng nề.



Về đến xóm, mình nói với Dương:

— Mấy hôm nay mày xuống ở với Hương đi.

— Nó đang lo.

— Ừ.

— Tao cũng định thế.

Nó lấy ít quần áo rồi đi xuống.

Căn phòng chỉ còn lại một mình mình.

Tự nhiên thấy yên tĩnh hơn hẳn.

Mình đứng ngoài ban công hút thuốc một lúc, rồi quay vào mở sách.

Huyền Diệu lên chơi.

Em ngồi ở chiếc ghế quen thuộc, nhưng hôm ấy không trêu mình nhiều.

Chỉ hỏi:

— Anh Dương có ổn không?

— Chắc ổn.

— Còn chị Hương?

— Có Dương ở cạnh rồi.

Em im lặng một lúc.

Rồi nói:

— Em thấy anh Dương tốt thật.

Mình gật đầu:

— Nó mồm miệng thế thôi.

— Chứ sống được.

— Còn anh?

Mình ngẩng lên:

— Anh sao?

Huyền Diệu cười nhẹ:

— Không có gì.

Em ngồi thêm khoảng nửa tiếng rồi về.

Còn mình lại cúi xuống học.

Giờ chỉ còn cách chờ thêm năm ngày.



Nhưng mới qua hai ngày, lúc mình đang ngồi đọc tài liệu thì nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch dưới cầu thang.

Dương lao thẳng vào phòng.

Mặt vừa mừng vừa hốt hoảng.

— Mày ơi!

Mình ngẩng lên:

— Gì?

— Hương đến tháng rồi.

Mình đặt bút xuống.

— Thật à?

— Ừ.

— Vừa thấy.

Nó thở phào, ngồi phịch xuống giường.

Mình đứng dậy, vỗ vai:

— Thoát rồi.

— May nhé.

Dương im một lúc rồi nói:

— Thật ra có con cũng vui mà.

Mình nhìn nó:

— Địt mẹ thằng hai mang.

Nó cười:

— Tao chuẩn bị tâm lý rồi.

— Nhưng thôi, chưa có thì tốt hơn.

— Còn học hành cho tử tế.

— Chứ giờ bế con đi viện chắc chết.

Mình cười:

— Từ nay nhớ cẩn thận.

Dương gật đầu rất nghiêm túc:

— Biết rồi.

— Một lần này sợ đến già.



Hai thằng xuống phòng Hương.

Con bé vẫn hơi đau bụng, nằm co người trên giường, nhưng sắc mặt đã khác hẳn mấy ngày trước.

Mắt không còn đỏ.

Miệng cũng đã cười được.

Huyền Diệu đang ngồi bên cạnh pha nước ấm.

Thấy bọn mình vào, Hương ngượng ngùng:

— Em xin lỗi.

— Làm mọi người lo mấy hôm.

Mình kéo ghế ngồi xuống:

— Không sao.

— Không có gì là may rồi.

Dương ngồi cạnh, nắm tay người yêu:

— Từ giờ phải cẩn thận.

Hương lườm:

— Anh nói như lỗi của mình em ấy.

Cả phòng im một giây.

Rồi mình với Huyền Diệu cùng bật cười.

Dương biết mình nói hớ, vội chữa:

— Lỗi của anh.

— Tất cả tại anh.

Hương bĩu môi nhưng vẫn tựa đầu vào vai nó.

Mấy ngày căng thẳng cuối cùng cũng kết thúc.



Tối ấy, lúc về phòng, Dương lại nằm bên cạnh như cũ.

Nó kéo chăn rồi nói:

— Tao vừa thoát kiếp làm bố.

Mình tắt đèn:

— Nhưng ít nhất mấy hôm nay mày cũng ra dáng đàn ông đấy.

Nó im lặng một chút.

Rồi hỏi:

— Thật à?

— Ừ.

— Có chuyện thì không chạy.

— Thế là được.

Trong bóng tối, nó cười:

— Địt mẹ.

— Lần đầu được mày khen.

Mình quay mặt vào tường:

— Ngủ đi.

— Mai còn đi viện.

Nó “ừ” một tiếng.

Căn phòng dần yên tĩnh.

Sau chuyện ấy, mình nhận ra có những biến cố tưởng chừng rất nhỏ, nhưng đủ khiến người ta trưởng thành lên một đoạn.

Dương vẫn là thằng Dương nói nhiều, bỗ bã, thích đùa và hay cãi nhau với mình.

Nhưng từ hôm ấy, mình biết nếu một ngày Hương thật sự cần, nó sẽ không bỏ chạy.

Còn Huyền Diệu…

Qua cách em ở bên Hương suốt những ngày ấy, mình cũng bắt đầu nhìn em khác đi.

Không chỉ là một cô bé lì lợm đang theo đuổi mình.

Mà là một người có thể ở lại bên cạnh người khác vào lúc họ sợ hãi nhất.

Có lẽ chính từ những ngày đầu tháng Hai ấy, tảng đá trong lòng mình đã bắt đầu nứt thêm một đường.

Chỉ là lúc đó…

Mình vẫn chưa chịu thừa nhận mà thôi.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 143: Những ngày bình yên đáng nhớ

Sau vụ Hương tưởng có em bé...

Cuộc sống của bốn đứa mình lại quay về quỹ đạo như cũ.

Nhưng nếu để ý kỹ thì ai cũng thay đổi một chút.

Hương không còn vô tư như trước nữa.

Mỗi lần Dương xuống phòng, việc đầu tiên con bé làm là hỏi:

"Anh mua chưa?"

Lần đầu nghe mình còn ngơ ngác.

Mua gì?

Đến lúc thấy Dương lôi trong ví ra một hộp bao cao su mới nguyên, mình mới hiểu.

Mình cười khùng khục.

  • Giờ biết sợ rồi à?
Dương nhăn mặt.

  • Địt mẹ.
  • Một lần nhớ cả đời.
  • Tháng trước tao già đi phải ba tuổi.
Hương ngồi bên cạnh lườm yêu.

  • Tại ai?
  • Tại anh.
Dương chỉ biết cười trừ.

Nhìn hai đứa nó, mình cũng yên tâm hơn.

Ít nhất sau biến cố ấy, cả hai đều trưởng thành thêm một đoạn.



Khoảng thời gian đó, gần như tối nào bốn đứa cũng ăn cơm cùng nhau.

Ban đầu chỉ là tiện.

Sau thành quen.

Có hôm Hương nấu.

Có hôm mình nấu.

Có hôm Huyền Diệu xung phong.

Riêng Dương...

Thằng này rất chăm nhận nhiệm vụ.

Nhưng kết quả thì...

Một buổi tối.

Mình vừa đi viện về đã ngửi thấy mùi khét.

Chưa kịp dựng xe.

Đã nghe Hương hét từ dưới bếp.

  • Anh Dương!
  • Em bảo rán trứng chứ có bảo đốt nhà đâu!
Mình với Huyền Diệu nhìn nhau.

Hai đứa chạy xuống.

Khói trong bếp mù mịt.

Dương đứng cầm cái chảo.

Mặt tỉnh bơ.

Trong chảo là...

Một thứ màu đen sì.

Mình chống tay lên cửa.

  • Cái gì đây?
Nó rất tự tin.

  • Trứng rán.
Hương cầm cái vá xúc.

Chỉ vào cái chảo.

  • Anh nhìn lại đi.
  • Nó thành than rồi.
Dương gãi đầu.

  • Anh mải xem video.
Mình cười đến đau cả bụng.

  • Video gì?
  • "Cách rán trứng ngon."
Huyền Diệu ngồi xổm xuống.

Cười đến chảy nước mắt.

  • Anh vừa xem vừa rán à?
  • Ừ.
  • Thế sao không xem hết rồi rán?
  • Anh nghĩ nó nhanh.
Mình nhìn cái chảo.

  • Nhanh thật.
  • Chưa đầy năm phút thành cacbon luôn.
Cả bốn đứa cười ầm lên.

Cuối cùng...

Bữa tối hôm ấy.

Mình lại là người đứng bếp.



Thật ra...

Mình rất thích nấu ăn.

Mỗi lần mình nấu.

Dương sẽ phụ nhặt rau.

Hương rửa bát.

Còn Huyền Diệu...

Con bé chẳng chịu ngồi yên bao giờ.

Lúc thì chạy đi lấy gia vị.

Lúc cắt hành.

Lúc đứng cạnh hỏi đủ thứ.

  • Anh M.
  • Sao?
  • Sao anh đảo thịt nhanh thế?
  • Quen.
  • Anh học ở đâu?
  • Nhà.
  • Sau này...
  • Em học được không?
Mình cười.

  • Được.
  • Nhưng phải chăm.
Con bé gật đầu rất nghiêm túc.

  • Thế từ mai em học.
Dương đang nhặt rau.

Ngẩng lên.

  • Học để nấu cho ai?
Huyền Diệu đáp ngay.

  • Cho chồng.
  • Chồng nào?
Con bé quay sang nhìn mình.

Rồi cười.

  • Chưa biết.
Mình vẫn cắm cúi nấu.

Làm như không hiểu.

Thật ra...

Không phải mình không hiểu.

Mà mình không biết phải đáp thế nào.

Có những câu.

Im lặng sẽ dễ hơn.



Đợt ấy.

Đi viện bắt đầu vui hơn nhiều.

Không phải vì học ít.

Mà vì mình dần quen với môi trường.

Bác sĩ trong khoa cũng nhớ mặt hai thằng.

Có hôm vừa đến.

Đã nghe tiếng gọi.

  • M!
  • Dương!
  • Lại đây.
Hai đứa chạy lại.

Bác sĩ đưa tập phim X-quang.

  • Đọc thử xem.
Mình cầm lên.

Nói thật.

Lúc ấy tim vẫn đập nhanh.

Đọc sai thì ngại.

Không đọc thì không bao giờ khá lên.

Mình nhìn rất kỹ.

Khoảng gần một phút.

Rồi mới nói.

  • Em nghĩ...
  • Bệnh nhân có tràn dịch màng phổi trái.
Bác sĩ không nói gì.

Chỉ gật đầu.

  • Còn gì nữa?
Mình nhìn tiếp.

Lần này thật sự không ra.

Đành lắc đầu.

  • Em chưa nhìn thấy.
Ông cười.

  • Thế là đúng.
Mình ngơ ngác.

  • Dạ?
  • Không nhìn thấy thì bảo không nhìn thấy.
  • Chứ đừng đoán.
  • Làm nghề này.
  • Một câu đoán sai...
  • Có thể trả giá bằng mạng người.
Mình gật đầu.

  • Vâng.
Đi ra khỏi phòng.

Mình cứ nhớ mãi câu nói ấy.

Đến tận bây giờ.

Đi làm rồi.

Mỗi lần không chắc.

Mình vẫn giữ nguyên nguyên tắc hôm ấy.

Không biết thì nói không biết.

Rồi đi hỏi.

Chứ tuyệt đối không đoán.



Buổi trưa.

Hai thằng xuống căng tin.

Vừa ngồi.

Điện thoại mình rung.

Lại là Huyền Diệu.

"Đá Tảng."

"Ăn cơm chưa?"

Mình chụp luôn cái khay cơm.

Gửi sang.

Khoảng mười giây sau.

Em nhắn lại.

"Ít thế?"

"Anh ăn như mèo."

Mình cười.

"Đủ."

Em.

"Không đủ."

"Tối về em nấu."

Mình chưa kịp trả lời.

Điện thoại Dương cũng rung.

Nó mở lên.

Rồi đưa mình xem.

Là Hương.

"Anh nhớ ăn hết nhé."

Mình nhìn hai cái điện thoại.

Rồi nhìn Dương.

Hai thằng cười.

Dương chẹp miệng.

  • Đúng là...
  • Có người yêu khác hẳn.
Mình nhai miếng thịt.

  • Tao có người yêu đâu.
Nó nhếch mép.

  • Chưa thôi.


Buổi chiều tan viện.

Hai thằng chạy xe về.

Vừa đến đầu ngõ.

Đã thấy Huyền Diệu đứng mua rau.

Con bé nhìn thấy mình.

Vẫy tay luôn.

  • Anh M!
Mình dựng xe.

  • Mua gì đấy?
  • Rau.
  • Với cá.
  • Tối em nấu canh.
Nói xong.

Con bé chìa luôn cái túi.

  • Anh cầm giúp em.
Mình tiện tay nhận lấy.

Hai đứa đi bộ vào.

Đến giữa sân.

Bỗng có bà bán nước ngồi đầu ngõ gọi với theo.

  • Hai vợ chồng trẻ đẹp đôi nhỉ!
Mình đứng khựng.

Quay lại.

  • Bà ơi...
  • Không phải đâu.
Bà cười.

  • Thế à.
  • Nhìn hợp quá tưởng vợ chồng.
Mặt Huyền Diệu đỏ bừng.

Con bé cúi đầu.

Không cãi.

Cũng không giải thích.

Chỉ lẳng lặng đi tiếp.

Mình nhìn sang.

  • Sao em không nói?
Con bé cắn môi.

  • Nói gì?
  • Thì...
  • Không phải.
Con bé ngẩng lên.

Cười rất nhẹ.

  • Kệ bà.
  • Giải thích làm gì.
Mình cũng chẳng nghĩ nhiều.

Chỉ xách túi đồ đi tiếp.

Đến tận sau này

Mỗi lần nhắc lại.

Huyền Diệu vẫn cười bảo.

"Đó là lần đầu tiên..."

"Em được người khác nhận nhầm là vợ anh."

"Em vui cả ngày."

Lúc nghe em kể.

Mình chỉ biết cười.

Con gái đúng là có những niềm vui rất kỳ lạ.



Tối hôm ấy.

Ăn cơm xong.

Mình lại mang sách ra ngoài hành lang.

Đang đọc.

Có tiếng dép quen thuộc.

Huyền Diệu mang lên hai cốc.

Một cốc cà phê.

Một cốc cacao.

Đặt xuống bàn.

Mình ngẩng lên.

  • Sao hai cốc?
  • Cà phê của anh.
  • Cacao của em.
  • Em ngồi đây học.
Mình nhìn cái ghế.

  • Phòng em không học được à?
Con bé lắc đầu.

  • Học được.
  • Nhưng...
Em cười.

  • Ngồi đây vui hơn.
Mình cũng cười.

Không nói gì nữa.

Hai đứa.

Một người học Y.

Một người học Kế toán.

Ngồi cạnh nhau.

Không ai nói chuyện.

Chỉ nghe tiếng lật sách.

Tiếng bút viết.

Thỉnh thoảng.

Mình ngẩng đầu.

Lại thấy con bé đang chống cằm nhìn mình.

  • Gì?
  • Không có gì.
  • Em xem anh học.
  • Học có gì mà xem?
  • Em thích.
Mình lắc đầu cười.

  • Em đúng là...
  • Hả?
  • Phiền.
Con bé cười khanh khách.

  • Nhưng anh có đuổi em đâu.
Mình cúi xuống đọc tiếp.

Đúng thật.

Nếu là người khác.

Có lẽ mình đã bảo về phòng.

Không hiểu sao với Huyền Diệu.

Mình lại mặc kệ.

Có lẽ...

Từ lúc nào đó.

Sự xuất hiện của em.

Đã trở thành một phần rất bình thường trong cuộc sống của mình.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 144: Những ngày bình yên đáng nhớ

Có một điều mình nhận ra khá muộn.

Con người đúng là kỳ lạ.

Có những người ngày nào cũng gặp thì chẳng thấy gì đặc biệt. Sáng chạm mặt dưới sân, chiều nghe tiếng dép ngoài cầu thang, tối lại thấy ngồi đâu đó trong xóm trọ, lâu dần thành quen.

Đến hôm người ấy không xuất hiện...

Tự nhiên lại thấy thiếu.

Lúc ấy mình vẫn chưa nghĩ đó là thích.

Mình chỉ nghĩ đơn giản rằng hôm nay Huyền Diệu không lên làm phiền mình nữa, thế thôi.



Tối hôm sau, mình với Dương ăn cơm xong khá sớm.

Thằng bé xuống phòng Hương từ lúc hơn tám giờ, còn mình bê chiếc bàn nhựa nhỏ ra trước cửa phòng, pha cốc cà phê rồi mở bệnh án ra đọc.

Thời gian ấy mình thích ngồi học ngoài hành lang tầng hai.

Trong phòng bí, lại còn ám mùi thức ăn vì hai thằng thường nấu ngay trước cửa. Ngồi ngoài vừa thoáng, vừa nghe được tiếng người dưới sân, cảm giác đỡ buồn ngủ hơn.

Bình thường cứ khoảng tám giờ hơn là Huyền Diệu sẽ lên.

Khi thì cầm theo quyển giáo trình.

Khi thì mang cốc cacao.

Có hôm chẳng mang gì, chỉ kéo chiếc ghế nhựa ngồi cạnh rồi hỏi vài câu linh tinh.

Tối ấy, mình học được gần nửa tiếng mà vẫn không thấy em.

Ban đầu mình chẳng để ý.

Nhưng đến lúc ngẩng lên nhìn đồng hồ, thấy đã gần chín giờ, mình lại vô thức nhìn xuống phía cầu thang.

Không có tiếng dép.

Không có giọng gọi:

— Đá Tảng.

Cũng chẳng có ai đứng ngoài cửa hỏi mình đã học xong chưa.

Mình lại cúi xuống đọc tiếp.

Được thêm vài dòng, tiếng cửa phòng bật mở.

Dương từ dưới tầng đi lên, trên tay cầm cốc nước, vừa đi vừa ngáp.

Nó nhìn mình rồi hỏi:

— Học đến đâu rồi?

— Chưa được bao nhiêu.

Dương kéo ghế ngồi xuống cạnh, uống một ngụm nước rồi nhìn về phía cầu thang.

Một lúc sau, nó quay sang:

— Đợi ai à?

Mình không ngẩng đầu.

— Đợi ai?

— Tao thấy mày nhìn xuống cầu thang mấy lần rồi.

— Tao nhìn vu vơ.

Nó cười rất đểu.

— Ừ.

— Vu vơ đúng hướng phòng con bé Diệu.

Mình đặt bút xuống:

— Phòng nó ở tầng dưới, tao có nhìn xuyên sàn được đâu.

— Nhưng mày đợi tiếng chân nó lên.

Mình lườm:

— Mày rảnh quá nhỉ?

Dương gật đầu:

— Ừ.

— Hôm nay Hương đau bụng, đuổi tao về sớm nên tao rảnh.

Nó ngồi thêm một lúc rồi vào phòng nằm.

Còn mình vẫn ở ngoài.

Nhưng thú thật, từ lúc bị nó nói trúng, mình lại càng cố không nhìn xuống cầu thang nữa.



Khoảng gần mười giờ, điện thoại mình rung.

Là tin nhắn của Hương.

“Anh M ơi, Diệu sốt rồi.”

Mình đọc xong, nhíu mày.

Nhắn lại:

“Bao nhiêu độ?”

Hương trả lời gần như ngay lập tức:

“Gần 39.”

“Em cho uống thuốc rồi nhưng nó mệt, không muốn ăn gì.”

Mình hỏi tiếp:

“Có nôn không? Có đau đầu nhiều không?”

“Không nôn. Chỉ rét với mỏi người thôi.”

Mình nhìn màn hình thêm vài giây.

Rồi nhắn:

“Theo dõi thêm. Nếu sốt không hạ thì gọi anh.”

Gửi xong, mình đặt điện thoại xuống, cố đọc tiếp bệnh án.

Nhưng chẳng hiểu sao nhìn mãi một đoạn mà không vào đầu.

Mấy câu chữ cứ trôi qua trước mắt.

Thỉnh thoảng mình lại nhìn điện thoại xem Hương có nhắn thêm gì không.

Dương nằm trong phòng thấy mình im lặng lâu quá thì hỏi vọng ra:

— Có chuyện gì đấy?

— Diệu sốt.

Nó ngồi bật dậy:

— Nặng không?

— Gần 39.

— Hương đang ở dưới à?

— Ừ.

Dương nhìn mình:

— Thế mày không xuống à?

— Hương ở đấy rồi.

— Ừ.

Nó đáp đúng một tiếng rồi nằm xuống.

Nhưng cái kiểu im lặng của nó lúc ấy khiến mình thấy như đang bị soi.

Mình đọc thêm được vài phút thì khép sách lại.

Không nói gì, đứng dậy lấy nồi nhỏ.

Dương nghe tiếng động liền ngó ra:

— Làm gì đấy?

— Nấu cháo.

Nó cười ngay:

— Không xuống mà nấu cháo.

Mình lườm:

— Mày ngủ đi.

— Tao có nói gì đâu.

— Mặt mày nói hết rồi.

Nó kéo chăn lên tận cổ, nhưng vẫn cười khùng khục trong phòng.



Mình bê bếp ga mini ra trước cửa, vo một ít gạo rồi đặt nồi lên.

Thật ra nấu cháo chẳng có gì cầu kỳ.

Gạo cho nhiều nước.

Đun nhỏ lửa.

Đến lúc gần nhừ thì đập thêm quả trứng, cho ít hành, chút muối.

Nhưng tối hôm ấy mình nấu kỹ hơn mọi lần.

Không hiểu vì sao.

Có lẽ vì người ốm ăn khó hơn.

Cũng có thể vì trong lòng mình đã bắt đầu quan tâm đến em nhiều hơn mình tưởng.

Trong lúc chờ cháo chín, mình đứng tựa lan can hút thuốc.

Gió đêm đầu tháng Hai lạnh buốt.

Dưới sân yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn hắt ra từ phòng Hương và phòng Huyền Diệu.

Phòng hai người ở cùng tầng dưới, gần nhau, nên Hương sang chăm cũng tiện.

Mình nhìn xuống mấy lần.

Rồi tự chửi thầm.

Chẳng hiểu từ bao giờ mình lại thành ra như thế.



Nấu xong, mình múc cháo vào bát inox, đặt lên chiếc đĩa nhỏ rồi đi xuống cầu thang.

Đến trước cửa phòng Huyền Diệu, mình gõ nhẹ.

Hương mở cửa.

Thấy mình cầm bát cháo, con bé nhìn một cái rồi cười.

— Anh bảo không xuống mà.

Mình hơi ngượng:

— Ai bảo anh không xuống?

— Em có bảo gì đâu.

Cái kiểu cười của Hương giống hệt Dương, khiến mình biết hai đứa này chắc chắn sẽ đem chuyện này ra trêu dài dài.

Mình hỏi nhỏ:

— Nó đỡ chưa?

Hương lắc đầu:

— Hạ được một chút rồi.

— Nhưng vẫn mệt.

Mình đưa bát cháo:

— Bảo nó ăn vài thìa.

— Không ăn thì người càng yếu.

Hương không nhận.

Con bé lùi sang một bên:

— Anh tự đưa đi.

— Nó còn thức.

Mình đứng ngoài cửa vài giây.

Cuối cùng vẫn bước vào.



Phòng Huyền Diệu nhỏ nhưng gọn gàng.

Trên bàn vẫn còn mấy quyển sách mở dở. Quần áo được gấp thành từng chồng. Chiếc cốc mình từng thấy em mang lên tầng hai đặt ngay đầu giường.

Huyền Diệu nằm quay mặt vào tường, trán đắp khăn ấm.

Nghe tiếng động, em khẽ quay lại.

Thấy mình, con bé hơi ngạc nhiên.

— Anh?

Mình kéo chiếc ghế lại gần.

— Ngồi dậy ăn cháo.

Huyền Diệu nhìn bát cháo trên tay mình.

Mắt vẫn còn lờ đờ vì sốt.

— Anh nấu à?

— Ừ.

— Cho em?

— Không cho em thì anh mang xuống đây làm gì?

Con bé chống tay ngồi dậy.

Hương kê chiếc gối sau lưng cho em rồi lặng lẽ đi ra ngoài, trước khi đi còn quay lại cười với mình một cái đầy ẩn ý.

Mình mặc kệ.

Đặt bát cháo xuống bàn nhỏ cạnh giường.

— Ăn được bao nhiêu thì ăn.

— Không ăn hết cũng được.

Huyền Diệu cầm thìa, xúc một miếng nhỏ.

Ăn xong, em ngẩng lên:

— Ngon.

Mình bật cười:

— Cháo trắng thôi mà.

— Nhưng anh nấu.

— Thì vẫn là cháo.

Con bé im một lúc.

Rồi mắt tự nhiên đỏ lên.

Mình giật mình:

— Sao thế?

— Đau ở đâu à?

Em lắc đầu.

— Không.

— Tự nhiên em thấy vui.

— Sốt đến lú rồi à?

Huyền Diệu phì cười, nhưng cười xong lại ho nhẹ.

Một lúc sau, em mới nói:

— Hồi nhỏ mỗi lần em ốm, bố cũng hay nấu cháo cho em.

— Sau này lên đây học, em cứ nghĩ ốm thì tự lo thôi.

Mình nhìn em.

Không biết nên đáp thế nào.

Cuối cùng chỉ nói:

— Ở cùng xóm thì có gì gọi nhau.

— Với cả còn Hương nữa.

Huyền Diệu nhìn mình chăm chăm:

— Anh lúc nào cũng phải nói thêm câu sau để làm nhẹ câu trước đi à?

Mình ngơ:

— Câu gì?

— Không có gì.

Em cúi xuống ăn tiếp.

Khóe môi vẫn cười.

Mình ngồi đợi đến lúc em ăn được hơn nửa bát mới đứng dậy.

— Nghỉ đi.

— Nếu đêm sốt lại thì gọi anh.

Huyền Diệu gật đầu:

— Vâng.

Mình đi ra cửa.

Đúng lúc ấy em gọi:

— Anh M.

— Gì?

— Cảm ơn anh.

Mình quay lại nhìn.

Con bé nằm giữa căn phòng nhỏ, mặt vẫn đỏ vì sốt nhưng ánh mắt lại rất sáng.

— Ngủ đi.

Mình đáp rồi bước ra.



Hương vẫn đứng ngoài hành lang tầng một.

Thấy mình, con bé hỏi:

— Ăn được không anh?

— Hơn nửa bát.

Hương cười:

— Từ chiều đến giờ nó không chịu ăn gì.

— Anh xuống cái là ăn ngay.

Mình lắc đầu:

— Tại đói thôi.

— Vâng.

Hương kéo dài giọng, rõ ràng chẳng tin.

Mình đi lên cầu thang.

Phía sau còn nghe con bé cười khúc khích.



Vừa về đến phòng, Dương đã hỏi:

— Ăn chưa?

— Rồi.

— Hết bát không?

— Hơn nửa.

Nó chống khuỷu tay ngồi dậy, nhìn mình như thể vừa phát hiện ra một chuyện động trời.

— Mày khác thật rồi.

— Khác gì?

— Trước đây ai ốm, mày nhiều lắm hỏi một câu.

— Giờ còn nấu cháo mang xuống tận nơi.

Mình tháo áo khoác, treo lên móc:

— Cùng xóm với nhau.

— Hương bận thì tao giúp.

Dương gật gù:

— Hương ngồi cạnh nó từ chiều.

— Bận ghê.

Mình quay sang:

— Mày có ngủ không?

— Có.

— Thế thì ngủ đi.

Nó nằm xuống, kéo chăn, nhưng vẫn buông thêm một câu:

— Đá Tảng bắt đầu mềm rồi.

Mình cầm cái gối ném sang.

Nó cười ha hả.



Sáng hôm sau, mình dậy sớm hơn thường lệ.

Dắt xe xuống sân, việc đầu tiên mình làm là nhìn sang cửa phòng Huyền Diệu.

Cửa vẫn đóng.

Mình định đi luôn.

Nhưng gặp Hương vừa từ phòng bước ra nên hỏi:

— Diệu đỡ chưa?

— Hạ sốt rồi anh.

— Đêm ngủ được.

Mình gật đầu:

— Ừ, thế tốt.

Hương nhìn mình cười:

— Anh yên tâm nhé.

Mình đội mũ bảo hiểm:

— Anh hỏi bình thường.

— Em có nói gì đâu.

Lại cái kiểu ấy.

Mình chẳng buồn cãi nữa, nổ máy đi viện.



Suốt buổi sáng hôm ấy, mình bận đến mức chẳng có thời gian nghĩ linh tinh.

Nhóm mình được giao theo dõi một bệnh nhân sau mổ. Bác sĩ hỏi liên tục về dấu hiệu sinh tồn, tình trạng vết mổ, lượng dịch dẫn lưu.

Dương trả lời được vài câu rồi bí.

Đến lượt mình, cũng có đoạn lúng túng.

Bác sĩ nhìn hai thằng:

— Đi buồng không phải chỉ để đứng nghe.

— Phải nhớ hôm qua bệnh nhân thế nào, hôm nay thay đổi ra sao.

— Học lâm sàng mà không theo dõi diễn biến thì chẳng khác gì chụp một bức ảnh rồi tưởng đã xem hết bộ phim.

Câu ấy làm mình nhớ mãi.

Từ hôm đó, mình với Dương bắt đầu ghi riêng từng bệnh nhân vào một cuốn sổ nhỏ.

Ngày nào cũng đối chiếu.

Hôm nay tỉnh hơn không.

Đau giảm chưa.

Dẫn lưu còn bao nhiêu.

Ăn được gì.

Những việc ấy ban đầu chỉ để tránh bị hỏi bí.

Nhưng dần dần lại trở thành thói quen.

Có hôm không xuống khoa, hai thằng còn thấy bứt rứt.



Gần trưa, lúc đang đứng ngoài hành lang, Dương ghé tai mình:

— Hôm nay mày hỏi Hương mấy lần rồi?

— Gì?

— Tình hình Diệu.

— Tao hỏi một lần.

— Thế à?

— Chứ mấy lần?

Nó nhếch mép:

— Mặt mày từ sáng đến giờ cứ nhìn điện thoại.

Mình cất máy vào túi:

— Tao xem giờ.

— Đồng hồ bệnh viện treo đầy.

— Im con mẹ mày đi

Nó cười.

Đúng lúc bác sĩ đi qua, hai thằng lập tức nghiêm mặt như chưa từng nói chuyện.



Chiều về tới xóm, mình vừa dựng xe dưới sân thì cửa phòng Huyền Diệu mở.

Em bước ra.

Mặt vẫn hơi nhợt nhưng đã tỉnh táo hơn nhiều.

Thấy mình, em cười:

— Anh về rồi.

Mình nhìn qua một lượt:

— Đỡ chưa?

— Đỡ rồi.

— Còn sốt không?

— Hết rồi.

— Thế thì nghỉ thêm.

Huyền Diệu tựa vào khung cửa:

— Em cảm ơn bát cháo nhé.

— Có gì đâu.

— Sau này anh ốm, em nấu lại cho.

Mình nhớ đến bát thịt kho mặn chát lần trước, liền bật cười:

— Thôi.

— Sao?

— Anh vẫn còn sợ tay nghề của em.

Con bé phồng má:

— Em tiến bộ rồi.

— Hôm nào kiểm tra.

— Anh nói nhé.

— Ừ.

— Em nhớ đấy.

Mình đi lên cầu thang.

Đi được vài bậc lại nghe em gọi:

— Đá Tảng.

Mình quay xuống.

Huyền Diệu vẫn đứng trước cửa, cười rất tươi.

— Hôm qua anh làm em vui lắm.

Mình khựng lại.

Không biết trả lời thế nào, chỉ gật đầu rồi đi lên.

Nhưng thú thật, lúc bước vào phòng, mình cũng thấy vui.



Tối ấy mình học đến khuya.

Dương xuống phòng Hương, chỉ còn mình ở trên tầng hai.

Gần mười hai giờ, mắt díp lại, mình chống tay lên bàn ngoài cửa rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Đến lúc tỉnh, đồng hồ đã hơn một giờ sáng.

Gió lạnh thổi qua hành lang.

Trên vai mình có một chiếc áo khoác nữ.

Mình ngồi thẳng dậy, nhìn quanh.

Cả xóm im lặng.

Đèn dưới tầng đã tắt gần hết.

Chiếc áo không phải của Hương.

Mình cầm lên xem.

Ở cổ áo có thêu hai chữ nhỏ:

H.D.

Mình bật cười.

Không cần đoán cũng biết là của ai.

Chắc con bé lên tìm Hương hoặc đi ngang cầu thang, thấy mình ngủ nên đắp lên.

Mình cầm áo vào phòng, đặt ngay ngắn trên ghế.

Đêm ấy nằm xuống, không hiểu sao lại khó ngủ hơn bình thường.

Không phải vì lạnh.

Mà vì trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Huyền Diệu lặng lẽ đi lên tầng hai, nhìn thấy mình ngủ ngoài cửa rồi lấy áo khoác đắp lên vai.

Một hành động rất nhỏ.

Nhưng khiến lòng mình ấm hơn cả chiếc áo ấy.



Sáng hôm sau, mình mang áo xuống trả.

Đứng trước cửa phòng Huyền Diệu, mình gõ hai tiếng.

Em mở cửa trong bộ quần áo ở nhà, tóc còn rối.

Thấy chiếc áo trên tay mình, em cười ngay:

— Anh biết rồi à?

— Ừ.

— Sao không gọi anh dậy?

— Em thấy anh ngủ ngon.

— Ngủ ngoài đấy cảm lạnh thì sao?

— Em sợ anh ốm.

Mình đưa áo sang:

— Cảm ơn em.

Huyền Diệu nhận lấy, nhưng không vào phòng ngay.

Em đứng dựa cửa, nhìn mình:

— Anh M này.

— Gì?

— Anh có thấy em phiền nữa không?

Câu hỏi ấy khiến mình khựng lại.

Trước đây mình từng nói em phiền không ít lần.

Phần lớn là đùa.

Nhưng chắc em vẫn nhớ.

Mình nghĩ một lúc rồi đáp:

— Có.

Nụ cười trên mặt em tắt bớt.

Mình nói tiếp:

— Nhưng quen rồi.

Huyền Diệu nhìn mình vài giây.

Rồi bật cười đến mức phải ôm chiếc áo vào ngực.

— Anh đúng là không biết nói câu nào tử tế.

Mình cũng cười:

— Anh nói thật mà.

— Thôi được.

— Phiền mà anh vẫn quen thì em chấp nhận.

Em lùi vào trong, trước khi đóng cửa còn nói:

— Em không từ bỏ đâu nhé, Đá Tảng.

Mình lắc đầu:

— Biết rồi.

Cánh cửa khép lại.

Mình quay lên tầng hai.

Lần đầu tiên, mình nhận ra mình không còn muốn em từ bỏ nữa.



Sau này nghĩ lại, có lẽ trái tim mình không hề cứng như đá.

Nó chỉ từng vỡ nên sợ thêm một lần bị tổn thương.

Còn Huyền Diệu cũng không cố dùng sức để đập vỡ lớp vỏ ấy.

Em chỉ ngày nào cũng xuất hiện.

Mang một bữa cơm.

Một cốc cà phê.

Một chiếc áo khoác.

Một câu hỏi han.

Rồi kiên nhẫn chờ.

Cho đến khi chính mình bắt đầu mở cửa.

Không phải mở toang.

Chỉ hé ra một chút.

Nhưng đối với một người từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ muốn yêu thêm lần nữa...

Chừng ấy đã là rất nhiều.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 145: Những ngày giáp Tết

Sau chuyện của Hương...

Cuộc sống của bốn đứa mình lại dần trở về như bình thường.

Có điều, nếu nói không có gì thay đổi thì cũng không đúng.

Ít nhất là thằng Dương.

Từ sau lần Hương chậm kinh, trong ví nó lúc nào cũng có sẵn vài cái bao cao su.

Mỗi lần thấy mình trêu là nó chỉ cười.

— Một lần nhớ cả đời.

— Bố đéo dám chủ quan nữa.

Mình cười.

— AK47 đạn tốt đâu rồi?

Nó rút luôn cái ví ra.

Lắc lắc.

— Đạn tốt.

— Nhưng giờ biết mặc áo giáp.

Hai thằng nhìn nhau cười như hai thằng dở.



Thời điểm ấy đã là giữa tháng Chạp.

Thái Nguyên bắt đầu có không khí Tết.

Buổi sáng đi viện.

Hai bên đường người ta bắt đầu chở đào, quất, hoa cúc vàng rực.

Các cửa hàng treo đầy đèn lồng đỏ.

Đi qua chợ Đán, mùi lá dong, mùi bánh chưng mới luộc, mùi thịt hun khói quyện vào nhau khiến mình nhớ nhà kinh khủng.

Đã gần ba năm rồi.

Mình bắt đầu thấy...

Tết không còn là dịp chỉ để được nghỉ nữa.

Mà là dịp để về với bố mẹ.



Việc đi viện ngày càng nhiều.

Mình với Dương gần như không còn đếm xem hôm nay học bao nhiêu tiết nữa.

Chỉ nhớ...

Sáng có mặt ở khoa lúc bảy giờ.

Trưa ăn vội hộp cơm.

Chiều theo bác sĩ đi buồng.

Có hôm gần năm giờ mới được về.

Lúc đầu mình cứ nghĩ sinh viên đi viện chỉ đứng xem.

Sau mới biết.

Nếu mình chủ động.

Các bác sĩ sẽ rất sẵn sàng chỉ.

Hôm ấy.

Mình với Dương đang đứng ghi bệnh án.

Một bác sĩ nội trú đi ngang.

Thấy hai thằng vẫn cắm cúi.

Ông hỏi.

— Hai em chưa về à?

Dương cười.

— Bọn em ghi nốt bệnh án.

Ông nhìn cuốn sổ trên tay mình.

— Ghi gì thế?

Mình đưa sang.

Đó là cuốn sổ nhỏ.

Trong đó ghi tên từng bệnh nhân.

Ngày nhập viện.

Chẩn đoán.

Điều trị.

Diễn biến.

Những chỗ chưa hiểu mình đánh dấu đỏ để tối về tra.

Ông lật vài trang.

Rồi ngẩng lên.

— Hai em tự ghi à?

— Dạ.

— Tốt.

— Sau này đi làm sẽ thấy.

— Trí nhớ không bao giờ bằng cây bút.

Mình nghe xong chỉ cười.

Nhưng đến tận bây giờ.

Đi làm rồi.

Mình vẫn còn giữ thói quen ấy.

Đi đâu.

Trong túi áo blouse cũng có một quyển sổ nhỏ.



Ở khoa mình có một bác khoảng hơn sáu mươi tuổi.

Nhập viện vì viêm phổi.

Bác ở một mình.

Con cái đi làm xa.

Ngày nào mình với Dương cũng xuống nghe phổi.

Đo huyết áp.

Rồi hỏi vài câu.

Lúc đầu chỉ vì bài học.

Sau thành quen.

Có hôm xuống muộn.

Bác còn hỏi.

— Hôm nay hai bác sĩ trẻ bận à?

Mình cười.

— Bác sĩ gì đâu bác.

— Bọn cháu còn là sinh viên.

Bác xua tay.

— Sau này cũng là bác sĩ.

— Gọi trước cho quen.

Dương đứng cạnh cười toe.

— Bác gọi thế bọn cháu áp lực lắm.

Bác cười khà khà.

— Không sao.

— Bác tin hai đứa.

Nghe câu ấy.

Mình tự nhiên thấy vui.

Lần đầu tiên có một bệnh nhân tin mình.

Dù lúc ấy mình còn chưa cầm nổi một đơn thuốc.



Khoảng một tuần sau.

Bác được xuất viện.

Lúc hai thằng xuống chào.

Bác lục trong túi.

Lấy ra hai quả quýt.

Đưa cho mỗi đứa một quả.

— Bác chẳng có gì.

— Hai đứa cầm lấy.

Mình lắc đầu ngay.

— Cháu không lấy đâu bác.

— Quy định của bệnh viện...

Bác cười.

— Có phải tiền đâu.

— Quýt nhà bác.

Dương nhìn mình.

Mình nhìn Dương.

Cuối cùng.

Hai thằng vẫn không nhận.

Mình đặt lại lên đầu giường.

— Bác mang về ăn.

— Khỏe rồi còn chăm cháu nội.

Bác nhìn hai đứa.

Im lặng vài giây.

Rồi chỉ cười.

Lúc ra khỏi buồng bệnh.

Dương hỏi.

— Tao từ chối có đúng không?

Mình gật đầu.

— Đúng.

— Nhưng tự nhiên thấy áy náy.

— Tao cũng thế.

Đúng lúc ấy.

Bác sĩ nội trú đứng cuối hành lang gọi.

— Hai em.

Quay lại đây.

Hai thằng chạy lại.

Ông nhìn theo hướng buồng bệnh.

Rồi hỏi.

— Sao không lấy?

Dương gãi đầu.

— Bọn em ngại.

Ông cười.

— Làm đúng rồi.

— Bệnh nhân quý mình.

— Nhưng nguyên tắc vẫn là nguyên tắc.

Ông vỗ vai hai đứa.

— Cứ giữ như thế.

Đừng thay đổi.

Đó là lần đầu tiên.

Mình hiểu.

Được bác sĩ quý.

Không phải vì mình học giỏi.

Mà vì...

Mình biết giữ giới hạn.



Tan viện.

Hai thằng chạy xe về xóm trọ.

Vừa vào cổng.

Đã thấy Hương với Huyền Diệu đang ngồi nhặt rau.

Hai đứa ngồi ngay sân.

Giữa là cái rổ đầy cải.

Dương dựng xe.

— Ô.

— Hai bà nội trợ.

Hương lườm.

— Anh xuống nhặt.

— Em nấu.

Dương ngồi phịch xuống.

Nhặt được hai cọng.

Đã bắt đầu than.

— Sao nhiều thế.

Huyền Diệu nhìn mình.

— Anh M.

— Anh giúp em với.

Mình cũng ngồi xuống.

Bốn người.

Một rổ rau.

Nói chuyện đủ thứ.

Không hiểu sao.

Chỉ việc nhặt rau thôi.

Mà vui.



Huyền Diệu dạo này vẫn thế.

Không còn tấn công dồn dập như trước.

Nhưng ngày nào cũng xuất hiện.

Có hôm mình đi viện về.

Thấy trước cửa phòng có túi quýt.

Kèm mảnh giấy.

"Ăn đi."

"Đừng để ốm."

Không ghi tên.

Nhưng chẳng cần nhìn chữ.

Mình cũng biết là ai.

Có hôm.

Đi học về.

Lại thấy trên bàn có gói bánh.

Mình xuống hỏi.

Con bé chỉ cười.

— Em mua nhiều.

— Ăn không hết.

Mình nhìn.

— Thế sao Dương không có?

Em tỉnh bơ.

— Em mua vừa đủ.

Mình bật cười.

Con bé này.

Lúc nào cũng thẳng như ruột ngựa.



Chiều hôm ấy.

Mình đang ngồi học.

Có tiếng gõ cửa.

Cộc.

Cộc.

Mình mở ra.

Huyền Diệu ôm một cành đào nhỏ.

— Anh.

— Giúp em được không?

— Gì?

— Em thấp.

— Không treo được.

Mình nhìn cành đào.

— Treo ở đâu?

— Trước cửa phòng.

Mình nhận lấy.

Xuống tầng một.

Đóng cái đinh nhỏ lên khung cửa.

Rồi treo cành đào lên.

Con bé đứng dưới.

Hai tay chống hông.

Ngắm một lúc.

Rồi cười.

— Đẹp.

Mình phủi tay.

— Xong rồi.

Định đi lên.

Con bé gọi.

— Đá Tảng.

— Gì?

— Cảm ơn anh.

— Có gì đâu.

— Có.

— Nếu anh không treo.

— Em phải bắc ghế.

— Ngã thì sao.

— Thì đau.

— Đau rồi ai chăm em?

Mình cười.

— Hương.

Con bé bĩu môi.

— Em muốn anh.

Nói xong.

Chạy biến vào phòng.

Để mình đứng đực mặt ngoài cửa.

Trên tầng hai.

Dương đang đứng tựa lan can.

Nó chứng kiến từ đầu đến cuối.

Thấy mình ngẩng lên.

Nó giơ ngón cái.

— Đỉnh.

Mình chỉ biết cười bất lực.



Những ngày cuối năm.

Xóm trọ bắt đầu vắng.

Mấy anh chị công nhân lần lượt nghỉ về quê.

Sân trọ chiều nào cũng đầy tiếng kéo va li.

Tiếng chào nhau.

Tiếng xe nổ máy.

Bác chủ nhà cũng tranh thủ quét dọn.

Sơn lại cái cổng.

Không khí Tết rõ ràng hơn từng ngày.

Tối hôm ấy.

Bốn đứa ngồi ăn cơm.

Dương vừa ăn vừa hỏi.

— Bao giờ bọn mày về?

Hương đáp.

— Hai mươi bảy.

Huyền Diệu.

— Em hai mươi tám.

Mình nhìn Dương.

— Còn mình?

Nó gắp miếng thịt.

— Tao với mày hai mươi tám.

— Đi sớm thì phí.

— Đi muộn thì tắc.

— Hai mươi tám vừa đẹp.

Mình gật đầu.

Cũng phải.

Ba năm rồi.

Năm nào hai thằng cũng về sát Tết.

Ăn cơm xong.

Huyền Diệu tự nhiên hỏi mình.

— Anh M.

— Hửm?

— Tết...

— Anh có nhớ em không?

Cả bàn im phăng phắc.

Dương cúi gằm mặt.

Vai rung rung.

Đang cố nhịn cười.

Hương đá chân nó dưới gầm bàn.

Mình thì đang cầm bát canh.

Suýt nữa sặc.

Mình nhìn Huyền Diệu.

Con bé vẫn tỉnh bơ.

Như thể vừa hỏi:

"Hôm nay trời đẹp không?"

Mình đặt bát xuống.

— Không biết.

Con bé gật đầu.

— Không sao.

— Em sẽ nhớ anh là được.

Nói xong.

Cắm cúi ăn tiếp.

Mình cũng cúi xuống.

Giấu luôn cái mặt đang đỏ.

Còn Dương...

Nó nhịn đến lúc mình đứng dậy mang bát đi rửa.

Mới ôm bụng cười ngặt nghẽo.

— Địt mẹ.

— Đá Tảng.

— Gặp đúng đối thủ rồi.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 146: Những ngày Tết

Sau bữa cơm hôm ấy, không khí trong xóm trọ bắt đầu thay đổi rõ rệt.

Người về trước thì dọn đồ trước.

Người còn lịch học thì vừa học vừa đếm từng ngày.

Ngoài sân, vali với túi đồ xuất hiện ngày một nhiều. Mấy phòng công nhân đóng cửa từ sớm, trước cửa dán mẩu giấy nhờ chủ nhà trông giúp. Buổi tối không còn đông vui như trước, tiếng người nói chuyện thưa dần, đến khoảng mười giờ là cả xóm đã yên tĩnh.

Mình với Dương thì vẫn còn phải xuống viện thêm mấy buổi cuối.

Hai thằng ngày nào cũng than muốn về, nhưng sáng vẫn dậy đúng giờ, mặc blouse rồi chạy xe đi như thường.

Dương vừa khóa cửa vừa lẩm bẩm:

— Người ta về quê gần hết rồi.

— Hai bố con mình vẫn phải đi viện.

Mình kéo khóa áo khoác:

— Còn lịch thì phải đi.

— Tao biết.

— Nhưng tao muốn than.

— Than xong có được nghỉ không?

— Không.

— Thế thì đi.

Nó nhìn mình:

— Mày sống khô như ngói

— Không khô bằng cái bánh chưng nhà mày năm ngoái.

— Địt mẹ, bánh nhà tao ngon.

Hai thằng vừa cãi nhau vừa đi xuống cầu thang.

Huyền Diệu đang đứng trước cửa phòng, trên tay cầm chiếc chổi nhỏ. Thấy bọn mình, em nhìn đồng hồ rồi hỏi:

— Hôm nay vẫn đi viện à?

— Ừ.

— Bao giờ mới được nghỉ?

— Hết hôm nay.

Em gật đầu, rồi quay sang mình:

— Chiều anh về sớm nhé.

Mình hơi cảnh giác:

— Lại có việc gì?

— Em chưa nghĩ ra.

— Thế gọi anh về làm gì?

Huyền Diệu cười:

— Gọi trước để anh đừng ở lại viện đến tối.

Dương đứng cạnh chen vào:

— Em cứ gọi chị Hương.

— Chị ấy quản anh được.

Huyền Diệu nhìn mình:

— Em thích tự quản hơn.

Mình bật cười:

— Anh có phải trẻ con đâu.

— Trẻ con còn biết nghe lời.

Dương nghe xong cười lớn, vỗ vai mình:

— Cố gắng tiến bộ nhé, Đá Tảng.

Mình đẩy nó ra:

— Đi nhanh không muộn.

Hai thằng nổ máy rời xóm.

Qua gương chiếu hậu, mình vẫn thấy Huyền Diệu đứng trước cửa nhìn theo.



Buổi đi viện cuối cùng trước Tết thường nhẹ hơn mọi ngày.

Bệnh nhân nào ổn thì bác sĩ làm thủ tục cho về sớm. Người nhà bắt đầu gói ghém đồ đạc, ai cũng mong được ăn Tết ở nhà.

Không khí trong khoa vẫn bận rộn, nhưng có gì đó mềm hơn.

Mấy bác bệnh nhân gặp sinh viên đều hỏi:

— Các cháu bao giờ về quê?

— Mai ạ.

— Thế là kịp ăn Tết rồi.

Một bác còn cười:

— Về nhớ ăn nhiều vào.

— Nhìn hai cháu gầy quá.

Dương nghe vậy quay sang mình:

— Thấy chưa?

— Không phải mỗi người nhà mày bảo mày gầy.

Mình đáp:

— Bác nói cả mày.

— Tao có người yêu chăm rồi.

— Hương chăm kiểu gì mà mày vẫn gầy?

— Chăm tinh thần.

Mình còn định nói tiếp thì bác sĩ đi ngang, hai thằng lập tức im bặt.

Ông nhìn bọn mình rồi cười:

— Mai về quê phải không?

— Dạ vâng ạ.

— Hôm nay làm nốt cho tử tế.

— Đừng thấy sắp nghỉ là đầu óc đã về nhà trước.

Cả nhóm đồng thanh:

— Vâng ạ.

Thật ra ông nói đúng.

Từ sáng hôm ấy, trong đầu mình đã hiện đủ thứ.

Con đường về quê.

Mâm cơm mẹ nấu.

Căn nhà cũ.

Mấy chậu hoa trước sân.

Cả tiếng bố hỏi đúng một câu rất quen:

“Đi đường có mệt không?”

Đi xa rồi mới thấy, có những câu tưởng bình thường lại khiến người ta mong ngóng mãi.



Gần trưa, mình với Dương tranh thủ đi qua mấy buồng bệnh đã theo dõi suốt thời gian trước.

Có bác đã về.

Có người vẫn phải ở lại viện qua Tết.

Đi đến một giường gần cuối hành lang, mình thấy một cô bệnh nhân trẻ đang ngồi nhìn ra cửa sổ. Người nhà không có ai bên cạnh.

Mình hỏi:

— Chị chưa được về ạ?

Chị lắc đầu:

— Bác sĩ bảo phải theo dõi thêm.

— Chắc ăn Tết trong viện luôn.

Giọng chị cố tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt buồn thấy rõ.

Dương đứng cạnh hỏi:

— Nhà chị xa không?

— Hơn trăm cây.

— Chồng em mới về đón con nhỏ.

— Chắc mùng Hai mới quay lại.

Mình chẳng biết an ủi thế nào.

Bệnh viện dịp Tết luôn có những người như vậy.

Ngoài kia ai cũng mong về nhà.

Còn có người chỉ mong được xuất viện mà không thể.

Mình hỏi thêm tình trạng rồi dặn chị có gì khó chịu thì gọi điều dưỡng.

Lúc đi ra, Dương im lặng khá lâu.

Đến cuối hành lang nó mới nói:

— Tự nhiên tao thấy mình được về là may thật.

Mình gật đầu:

— Ừ.

— Có sức khỏe mới ăn Tết được.

Nó thở dài:

— Sau này đi làm chắc Tết cũng trực suốt.

— Nghề chọn rồi.

— Không tránh được.

Dương im một lúc, rồi lại trở về giọng quen thuộc:

— Nhưng năm nay chưa phải trực.

— Tối mai tao sẽ ăn hết một cái chân giò.

Mình bật cười:

— Vừa suy tư được ba phút.

— Đói thì không suy tư lâu được.

Đúng là thằng Dương.

Buồn đến đâu, chỉ cần nhắc chuyện ăn là lại bình thường.



Kết thúc buổi học, bác sĩ gọi cả nhóm lại dặn dò vài câu.

Ông chúc mọi người ăn Tết vui vẻ, đi đường cẩn thận, nhưng vẫn không quên nhắc:

— Nghỉ thì nghỉ.

— Sách vẫn phải đọc.

Cả nhóm cười.

Một đứa đứng cuối nói nhỏ:

— Tết mà thầy.

Ông nghe thấy ngay:

— Tết thì bệnh không tồn tại à?

Không ai dám nói tiếp.

Mình với Dương cúi đầu cười.

Ra đến cổng viện, thằng Dương tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu:

— Tự do.

Mình đội mũ bảo hiểm:

— Mai mới về.

— Nhưng từ giờ không phải dậy sáu giờ.

— Về quê mẹ mày lại gọi dậy sớm thôi.

Nó khựng lại:

— Địt mẹ, quên mất.

Hai thằng cười rồi chạy về tổ 19.



Chiều ấy, cả xóm gần như bước vào ngày dọn dẹp tập thể.

Không ai phân công.

Thấy người khác quét thì mình cũng quét.

Thấy sân bẩn thì Dương lấy vòi nước rửa.

Hương với Huyền Diệu lau lại mấy bậc cầu thang và cửa phòng.

Mình với Dương kéo đống đồ cũ trong phòng ra phân loại.

Sống cùng nhau lâu, hai thằng mới phát hiện mình tích được đủ thứ linh tinh.

Hộp giày rỗng.

Mấy quyển vở cũ.

Dây sạc hỏng.

Chai lọ không biết giữ để làm gì.

Một chiếc tất mất đôi từ đời nào.

Dương cầm chiếc tất lên:

— Cái này của mày.

Mình nhìn:

— Sao biết?

— Mùi.

— Địt mẹ mày.

Mình giật lấy ném thẳng vào mặt nó.

Nó né được, cười như điên.

Huyền Diệu đứng ngoài cửa nghe tiếng ồn liền ngó vào:

— Hai anh dọn phòng hay đánh nhau thế?

Dương chỉ xuống đống đồ:

— Em vào phân xử xem cái tất này của ai.

Huyền Diệu bịt mũi:

— Của ai thì cũng nên vứt.

Mình gật đầu:

— Chuẩn.

Dương vẫn cố:

— Anh nghĩ của anh M.

Em nhìn mình rồi nói rất tỉnh:

— Thế em vẫn thấy anh ấy sạch sẽ hơn anh.

Mặt Dương cứng lại.

Mình bật cười:

— Đồng minh phản chủ rồi.

Nó chỉ tay vào Huyền Diệu:

— Anh nhớ câu này.

Em khoanh tay:

— Anh cứ nhớ.

Ba đứa đứng đó cười mãi.

Phòng dọn mất gần hai tiếng mới tạm ổn. Chăn màn được gấp gọn. Laptop cất vào túi. Sách xếp lại thành từng chồng. Bếp ga mini với nồi niêu rửa sạch, để sát vào góc.

Nhìn căn phòng gọn gàng, mình có cảm giác nhẹ cả người.

Huyền Diệu đứng ngoài cửa ngó vào:

— Lúc sạch trông cũng được đấy.

Mình nhìn em:

— Bình thường bẩn lắm à?

— Không bẩn.

— Chỉ hơi giống phòng hai người đàn ông sống không có phụ nữ.

Dương nói ngay:

— Thế em chuyển lên ở cùng đi.

Mình quay sang:

— Mày nói linh tinh gì thế?

Huyền Diệu chẳng ngại, còn cười:

— Em lên đây ở cũng được.

— Nhưng sợ có người không dám.

Dương nhìn mình, cố tình kéo dài giọng:

— Có người sợ bị kẹp kìm.

Mình cầm chiếc chổi:

— Mày có muốn ăn Tết trong viện không?

Nó chạy thẳng ra ngoài.

Huyền Diệu cười đến đỏ cả mặt.



Tối đó, bốn đứa quyết định làm một bữa cơm nhỏ trước khi ai về nhà nấy.

Không cầu kỳ.

Chỉ có nồi canh xương, đĩa thịt rang, rau luộc và mấy lon nước ngọt.

Mình đứng nấu ngoài cửa phòng.

Huyền Diệu ngồi cạnh nhặt rau.

Hương thái hành.

Dương được giao nhiệm vụ rửa bát trước, nhưng rửa được vài cái đã biến mất.

Mình hỏi:

— Dương đâu?

Hương đáp tỉnh bơ:

— Nó xuống mua thuốc lá.

— Nó có hút đâu.

— Nó bảo mua cho anh.

Mình bật cười:

— Chắc trốn việc.

Huyền Diệu gật đầu:

— Em cũng nghĩ thế.

Khoảng mười phút sau, bố cháu đi lên thật, trên tay cầm một bao thuốc với bốn chai nước.

Nó đặt trước mặt mình:

— Quà Tết.

Mình nhìn:

— Mày mua đúng loại tao hút à?

— Ở với nhau bao lâu rồi.

— Cái gì của mày tao chẳng biết.

Huyền Diệu ngồi cạnh nói:

— Thế anh biết anh M thích gì nhất không?

Dương suy nghĩ rất lâu.

Rồi đáp:

— Yên tĩnh.

Mình bật cười.

Hương cũng cười.

Chỉ có Huyền Diệu nhìn mình một lúc rồi nói:

— Em nghĩ anh ấy thích cảm giác có người đợi.

Câu ấy khiến mình khựng lại.

Dương cũng im mất mấy giây.

Rồi nó đánh trống lảng:

— Tao nghĩ nó thích thịt rang hơn.

Cả bọn lại cười.

Nhưng câu của Huyền Diệu vẫn ở trong đầu mình.

Có lẽ em hiểu mình nhiều hơn mình tưởng.



Bữa cơm trước Tết hôm ấy kéo dài đến gần mười một giờ.

Không ai uống rượu.

Chỉ có tiếng cười, vài câu trêu nhau và đủ thứ kế hoạch cho mấy ngày nghỉ.

Dương bảo về nhà sẽ ngủ ba ngày.

Hương dọa sẽ gọi điện đánh thức.

Huyền Diệu nói chắc em phải đi chúc Tết họ hàng liên tục, nhưng vẫn sẽ nhắn cho mình.

Mình hỏi:

— Em không có việc gì khác à?

— Có.

— Nhưng nhắn tin mất mấy giây thôi.

Dương ngồi đối diện chép miệng:

— Người ta quyết tâm thế mà mày vẫn lạnh.

Huyền Diệu cười:

— Không sao.

— Em quen rồi.

Rồi em quay sang nhìn mình:

— Anh nhớ trả lời là được.

Mình gật đầu:

— Biết rồi.

Chỉ hai chữ rất bình thường.

Nhưng em cười vui lắm.



Sáng hai mươi bảy, Hương về trước.

Dương dậy từ sớm đưa người yêu ra xe.

Nó loay hoay xếp túi đồ, dặn đi dặn lại:

— Về đến nơi nhớ gọi anh.

— Ngồi gần cửa sổ thì đóng kín vào.

— Đừng uống nước lạnh.

Hương lườm:

— Anh làm như em đi xa lắm.

— Xa thì vẫn là xa.

Mình đứng cạnh bật cười:

— Từ vụ hai vạch, bố cháu kỹ hẳn.

Dương quay sang:

— Im đi.

Huyền Diệu ôm Hương một cái thật chặt, còn dặn:

— Chị về nhớ giữ sức khỏe nhé.

— Có gì nhắn em.

Hương gật đầu rồi lên xe.

Đến khi xe đi khuất, Dương vẫn đứng nhìn theo.

Mình vỗ vai nó:

— Về đi.

Nó thở dài:

— Tự nhiên thấy thiếu.

Mình cười:

— Mới đi được hai phút.

— Tình yêu là thế.

— Mày chưa hiểu đâu.

Huyền Diệu đứng bên cạnh lập tức nói:

— Anh M sắp hiểu rồi.

Mình nhìn em:

— Hai người hợp nhau thật.

Dương cười:

— Cùng quan tâm đến tương lai tình cảm của mày.



Cả ngày hôm ấy, ba đứa còn lại tiếp tục thu dọn.

Dương mua ít quà mang về Sơn La.

Mình cũng ghé chợ mua cho bố mẹ ít chè ngon, ít bánh kẹo và mấy món lặt vặt.

Huyền Diệu về Hà Nội nên đồ đạc không nhiều.

Nhưng em đóng gói gần nửa ngày vẫn chưa xong.

Lúc thì thiếu túi.

Lúc không kéo được khóa vali.

Lúc lại phát hiện quên thứ gì đó.

Cuối cùng phải gọi mình xuống.

Mình đứng trước cửa nhìn chiếc vali phồng lên như sắp nổ:

— Em nhét gì trong này thế?

— Quần áo.

— Quần áo hay chăn bông?

— Có cả quà.

Mình ngồi xuống, ép nắp vali rồi kéo khóa giúp.

Huyền Diệu ngồi đối diện, hai tay cũng cố giữ.

Hai đứa loay hoay gần năm phút mới đóng được.

Đến lúc xong, em thở phào:

— May có anh.

Mình đứng dậy:

— Lần sau mang ít thôi.

— Em muốn mang nhiều quần áo đẹp.

— Về nhà chứ có đi thi hoa hậu đâu.

Huyền Diệu bĩu môi:

— Anh không hiểu con gái.

— Anh chưa bao giờ bảo mình hiểu.

Em ngẩng lên nhìn:

— Thế sau này phải học.

Mình cười:

— Học Y đủ mệt rồi.

— Học thêm em còn mệt hơn.

Huyền Diệu bật cười:

— Biết thế mà vẫn chưa chạy.

Câu ấy làm mình im mất một lúc.

Đúng thật.

Mình đã có rất nhiều cơ hội để giữ khoảng cách.

Nhưng mình vẫn đứng đó.

Vẫn giúp em đóng vali.

Vẫn ăn cơm em nấu.

Vẫn để em hỏi han mỗi ngày.

Có lẽ mình không còn muốn chạy nữa.

Chỉ là chưa đủ can đảm để bước tới.



Tối hai mươi bảy, xóm trọ yên tĩnh hẳn.

Phần lớn người thuê đã về quê.

Sân chỉ còn vài chiếc xe.

Mấy cánh cửa đóng im lìm.

Ba đứa ăn nốt thức ăn còn lại, rồi ai về phòng nấy nghỉ sớm để sáng hôm sau lên đường.

Mình nằm trong phòng cùng Dương, hai thằng mỗi đứa cầm một chiếc điện thoại.

Nó nhắn tin với Hương.

Mình chẳng có ai cần nhắn, nên lướt Facebook một lúc rồi tắt máy.

Vài phút sau, điện thoại rung.

Huyền Diệu:

“Anh ngủ chưa?”

Mình trả lời:

“Chưa.”

“Mai anh đi lúc mấy giờ?”

“Khoảng bảy giờ.”

“Em cũng thế.”

“Thế đi cùng nhau ra ngoài nhé.”


Mình nhắn:

“Ừ.”

Em gửi thêm:

“Tết nhớ nhắn em.”

Mình nhìn dòng chữ khá lâu.

Rồi đáp:

“Em nhắn thì anh trả lời.”

Tin nhắn hiện lên ngay:

“Không.”

“Anh phải chủ động nhắn.”


Mình bật cười.

Dương nằm bên cạnh quay sang:

— Ai đấy?

— Diệu.

— Nó bắt nhắn tin à?

— Ừ.

Nó gật gù:

— Mày nhắn đi.

— Có mất gì đâu.

Mình không đáp.

Huyền Diệu lại gửi:

“Anh hứa đi.”

Cuối cùng, mình nhắn:

“Biết rồi.”

Em thả một trái tim.

Mình đặt điện thoại xuống.

Không hiểu sao lại thấy kỳ nghỉ Tết năm ấy có gì đó khác với mọi năm.

Trước đây, cứ đến ngày về là mình chỉ mong đặt chân lên xe thật nhanh.

Còn lần này, chưa đi mà đã có người dặn phải nhớ nhắn tin.



Sáng hai mươi tám Tết, mình tỉnh dậy khi trời còn hơi tối.

Không khí lạnh len qua khe cửa.

Dương đã dậy trước, đang nhét thêm mấy thứ cuối cùng vào ba lô.

Mình hỏi:

— Sao nay dậy sớm thế?

— Nôn về.

— Hôm qua ai bảo ngủ đến trưa?

— Về nhà ngủ tiếp.

Hai thằng vệ sinh cá nhân, kiểm tra điện nước, khóa bình ga rồi kéo đồ xuống.

Huyền Diệu cũng vừa bước ra khỏi phòng.

Em mặc áo khoác dày, kéo theo chiếc vali hôm qua bọn mình mất công đóng mãi.

Thấy mình, em cười:

— Chào buổi sáng, Đá Tảng.

— Sáng.

Dương nhìn chiếc vali:

— Nó nổ chưa?

Huyền Diệu lườm:

— Anh đừng trù.

Mình cầm lấy tay kéo:

— Để anh xách ra.

— Em kéo được.

— Đường gồ ghề.

Em không tranh nữa.

Chỉ đi cạnh mình.

Ba đứa khóa cửa phòng, dắt xe ra ngoài.

Dương sẽ đi một hướng để về Sơn La.

Mình với Huyền Diệu đi cùng một đoạn rồi mới tách.

Không có cảnh chia tay nào quá đặc biệt.

Không ai khóc.

Không ai ôm.

Chỉ là buổi sáng cuối năm, đường phố đông người hơn thường lệ, xe chở đào quất nối nhau đi qua, tiếng còi xe lẫn trong tiếng rao hàng.

Đến chỗ phải tách, Dương vỗ vai mình:

— Về đến nơi gọi.

— Mày cũng thế.

Nó quay sang Huyền Diệu:

— Em nhớ quản nó từ xa nhé.

Em gật đầu rất nghiêm túc:

— Anh yên tâm.

Mình lườm:

— Hai người coi anh là trẻ con à?

Dương cười:

— Trẻ con còn dễ bảo hơn.

Nói xong nó phóng xe đi trước.

Còn lại mình với Huyền Diệu đứng cạnh mấy túi đồ.

Xe em đón sắp đến.

Mình định dặn đi đường cẩn thận, nhưng chưa kịp nói thì em đã lên tiếng:

— Đá Tảng.

— Gì?

— Tết này anh không được biến mất đâu nhé.

Mình bật cười:

— Anh về quê chứ có đi trốn đâu.

— Em biết.

— Nhưng anh phải nhắn tin.

— Ừ.

— Anh hứa đi.

Mình nhìn em.

Đôi mắt con bé lúc ấy vừa háo hức vừa chờ đợi, giống như lời hứa ấy quan trọng lắm.

Cuối cùng mình gật đầu:

— Anh hứa.

Huyền Diệu cười.

Đúng lúc chiếc xe dừng lại.

Mình xách vali đặt vào cốp giúp em.

Trước khi bước lên, em quay lại:

— Về nhà vui nhé.

— Em cũng thế.

— Nhớ em một chút cũng được.

Mình chưa kịp trả lời, em đã cười rồi lên xe.

Cửa đóng.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Qua lớp kính, Huyền Diệu vẫn quay sang nhìn mình, giơ tay vẫy.

Mình cũng giơ tay lên.

Đứng đến khi chiếc xe khuất hẳn giữa dòng người.

Rồi mới quay xe để đi về.

Tết năm ấy, mình vẫn chưa phải người yêu của Huyền Diệu.

Nhưng lúc em rời khỏi đó, mình đã thấy trong lòng trống đi một khoảng rất nhỏ.

Có lẽ khoảng cách đôi khi không khiến người ta quên nhau.

Nó chỉ giúp mình nhận ra…

Người ấy đã ở gần mình đến mức nào.

 

Bep

Yếu sinh lý
Chương 142: Hai vạch mờ

Đầu tháng Hai năm ấy, trời Thái Nguyên lạnh cắt da.

Buổi sáng đi viện, mình thường phải mặc thêm một chiếc áo len mỏng bên trong blouse. Vậy mà lúc chạy xe qua những đoạn đường trống, gió vẫn luồn qua cổ áo, lạnh đến mức hai bàn tay cứng lại.

Nhịp sống của bọn mình vẫn vậy.

Sáng đi viện.

Chiều lên trường.

Tối về phòng học bài.

Huyền Diệu vẫn đều đặn xuất hiện trong những khoảng trống ít ỏi của mình, lúc thì mang lên cốc cà phê, lúc ngồi một góc đọc giáo trình, thi thoảng lại ngẩng lên nhắc:

— Đá Tảng, đừng thức khuya quá.

Còn Dương với Hương vẫn quấn nhau như sam.

Hai đứa yêu nhau đã lâu, gần như ngày nào cũng gặp. Mình nhìn mãi thành quen, đến mức có hôm Dương ở phòng cả tối, chẳng thấy xuống với Hương, mình còn chủ động hỏi:

— Nay cãi nhau à?

Nó lườm:

— Không xuống cũng bị hỏi, xuống nhiều lại bảo tao bỏ bạn.

— Tao chỉ quan tâm tình trạng quan hệ ngoại giao của hai nước thôi.

— Lo đời mày đi.

Hồi ấy mình cứ nghĩ cuộc sống sẽ yên ổn như vậy đến hết học kỳ.

Không ngờ chỉ một tin nhắn của Hương lại làm cả bốn đứa mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày.



Hôm đó mình với Dương vừa từ viện về.

Hai thằng đang thay quần áo thì điện thoại nó rung.

Dương cầm lên đọc.

Ban đầu mặt vẫn bình thường.

Nhưng chỉ vài giây sau, mình thấy nó đứng im.

Không thay áo nữa.

Cũng chẳng nói gì.

Mình đang tháo đôi tất, ngẩng lên hỏi:

— Sao thế?

Nó không trả lời ngay.

Chỉ đọc lại tin nhắn thêm lần nữa, rồi quay sang nhìn mình.

Mặt thằng bé tái hẳn.

— Mày ơi…

— Gì?

— Chết mẹ rồi.

Mình đặt chân xuống.

— Có chuyện gì?

Dương nuốt nước bọt.

Rồi đưa điện thoại sang.

Tin nhắn của Hương chỉ có một dòng:

“Anh ơi, tháng này em mãi chưa thấy có kinh.”

Mình đọc xong cũng khựng lại.

Chuyện của hai đứa nó thì mình biết.

Yêu nhau lâu, lại ở gần nhau, chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra từ trước. Có điều cả hai vẫn đang đi học, chẳng đứa nào nghĩ đến việc có con ngay lúc này.

Mình trả lại điện thoại:

— Chậm mấy ngày rồi?

— Nó bảo hơn tuần.

— Thử que chưa?

— Chưa.

Dương đi đi lại lại trong phòng.

Mới vài phút trước còn bình thường, giờ đã như người ngồi trên đống lửa.

— Địt mẹ, giờ làm sao?

Mình nhìn nó:

— Xuống mua que thử.

— Ừ nhỉ.

Nó khoác vội áo ngoài, chạy đến cửa lại quay vào.

— Mày đi cùng tao không?

— Mua que thử thai thôi, cần hai thằng đi à?

— Tao ngại.

Mình nhìn bộ dạng lúng túng của nó mà vừa thương vừa buồn cười.

— Cái địt mẹ, địt được con người ta lại còn ngại đi mua que, bố mày quỳ?

— Hai việc khác nhau mà, đi, anh M, đại ca cứu em…

Cuối cùng mình vẫn phải khoác áo đi cùng.



Hai thằng ra hiệu thuốc gần đầu ngõ.

Dương đứng ngoài, nhất quyết không chịu bước vào.

Nó đẩy mình:

— Mày mua đi.

— Người yêu mày có bầu, sao bắt bố đi mua?

— Thì mày bảo mua hộ.

— Hộ ai?

— Hộ chị gái.

Mình quay sang nhìn nó:

— Tao có chị gái đéo đâu.

— Người bán thuốc biết à?

Mình cạn lời.

Cuối cùng vẫn phải vào mua hai que.

Cô bán thuốc nhìn mình rồi hỏi rất tự nhiên:

— Chậm bao lâu rồi em?

Mình hơi ngượng:

— Dạ… hơn tuần ạ.

Nói xong mới thấy mình trả lời trơn tru như thể chuyện của mình thật.

Cô ấy dặn cách sử dụng, bảo nên thử vào buổi sáng và nếu kết quả chưa rõ thì thử lại sau vài ngày.

Mình cầm túi đi ra.

Dương chờ ngoài cửa, vừa thấy đã hỏi:

— Sao lâu thế?

— Tao tranh thủ khám luôn cho mày.

— Địt mẹ. Giờ còn đùa cái lồn

Hai thằng mang que về đưa cho Hương.

Từ lúc ấy, căn phòng dưới gần như trở thành nơi cả bốn đứa tập trung.

Hương ngồi trên giường, mắt đỏ hoe.

Huyền Diệu ngồi cạnh, nắm tay an ủi.

Dương thì đi tới đi lui, thi thoảng lại nhìn đồng hồ.

Mình ngồi ngoài cửa, không biết nói gì.

Chuyện kiểu này, dù học Y đến đâu, khi rơi vào chính người thân quen vẫn thấy rối như thường.



Kết quả lần đầu là hai vạch.

Nhưng một vạch rõ.

Một vạch mờ đến mức phải nghiêng dưới ánh đèn mới nhìn thấy.

Hương cầm que thử, nước mắt trào ra luôn.

Dương đứng bên cạnh cũng đơ mặt.

Mình nhận lấy xem một lúc rồi nói:

— Vạch mờ quá.

— Có khi thử sớm.

Hương vừa khóc vừa hỏi:

— Thế là có hay không hả anh?

Mình không dám khẳng định.

— Chưa biết chắc được.

— Mai sáng thử lại.

Huyền Diệu ôm vai Hương:

— Chị đừng khóc nữa.

— Có gì thì mọi người cùng tính.

Hương lắc đầu:

— Em sợ lắm.

— Em còn đang học.

Dương lúc ấy ngồi xuống cạnh người yêu.

Nhìn nó hoảng thật.

Nhưng không phải kiểu hoảng vì bị ép lấy vợ.

Nó hoảng vì thấy Hương khóc.

Thằng bé vốn chẳng giỏi nói lời tình cảm, ngồi im một lúc mới cầm tay Hương, giọng nhỏ đi hẳn:

— Thôi em.

— Đừng khóc nữa.

— Nếu có con thật…

Nó nuốt nước bọt.

Rồi nói tiếp:

— Thì anh lấy em.

— Hai đứa mình cùng học nốt.

— Cùng trông con.

— Có gì đâu mà sợ.

Cả căn phòng im xuống.

Mình đứng ngoài nhìn nó, mắt mình cũng đỏ ngầu, tự nhiên thấy bố cháu trưởng thành hẳn.

Bình thường mồm miệng lúc nào cũng bỗ bã, gặp chuyện lại hay cuống. Vậy mà đúng lúc cần thiết, nó không hề nghĩ đến chuyện bỏ chạy.

Hương nghe xong càng khóc to hơn, nhưng lần này là vừa khóc vừa ôm lấy Dương.

Huyền Diệu quay sang nhìn mình.

Mình chỉ khẽ gật đầu.

Có những lúc, một thằng con trai trưởng thành không phải vì nó biết hết mọi chuyện.

Mà vì dù rất sợ, nó vẫn chịu đứng lại.



Tối hôm đó, đợi Hương bình tĩnh hơn, mình với Dương mới lên phòng.

Nó ngồi xuống giường, hai tay chống lên đầu gối.

Mặt vẫn đầy lo lắng.

Mình rót cốc nước đưa sang:

— Uống đi.

Nó cầm lấy, uống một hơi gần hết.

Rồi ngẩng lên:

— Địt mẹ, tại mày đấy. mày toàn gọi tao bố cháu.

— Giờ có khi tao thành bố thật rồi đây, địt mẹ mày.

Mình bật cười:

— Có con thì gọi đúng còn gì.

Nó nhìn mình:

— Mày còn cười được à?

— Chứ giờ khóc cùng mày à?

Dương ngả lưng xuống tường.

Một lúc sau, mình mới đùa:

— Cũng lạ thật.

— Tao qua bao nhiêu người, chẳng mấy khi phòng bị cẩn thận, mà chưa thấy ai dính.

Dương quay sang ngay:

— Ai dính mày biết được à?

— Khéo ngoài kia có hai đứa con rơi đang gọi bố rồi đấy.

— Địt mẹ mày.

Nó vẫn chưa chịu:

— Hoặc súng mày hỏng.

— Còn AK47 của tao đạn tốt.

Mình cầm cái gối ném thẳng vào mặt nó.

— Đang lo vẫn sĩ được.

Dương ôm gối, cuối cùng cũng bật cười.

Tiếng cười chỉ được vài giây rồi lại tắt.

Nó nhìn trần nhà:

— Thật ra tao không sợ lấy Hương.

— Tao chỉ thấy…

— Đang thong dong tự nhiên ôm đống rơm về.

— Cưới thì cũng được.

— Nhưng hai đứa còn học.

— Tiền đâu.

— Rồi con cái ai trông.

Mình ngồi cạnh:

— Chưa chắc đã có.

— Cứ chờ thử lại.

Nó gật đầu.

Nhưng đêm ấy cả hai thằng đều ngủ không ngon.



Sáng hôm sau, Hương thử lại.

Vẫn hai vạch mờ.

Ngày tiếp theo cũng thế.

Không rõ hơn bao nhiêu.

Mà cũng chẳng mất đi.

Càng nhập nhằng, cả đám càng lo.

Hương mấy ngày liền mắt sưng húp.

Đi học cũng chẳng tập trung.

Huyền Diệu gần như tối nào cũng xuống ngồi cùng, khi thì pha nước ấm, khi thì ôm Hương rồi nói chuyện linh tinh để chị đỡ nghĩ.

Dương cũng chuyển hẳn xuống phòng Hương mấy hôm.

Ban ngày đi học.

Tối về là ở cạnh người yêu.

Mình thấy thế cũng chẳng trêu nữa.

Có hôm hai thằng gặp nhau ngoài viện, nhìn mặt Dương phờ phạc, mình hỏi:

— Đêm qua ngủ không?

— Gần sáng mới ngủ.

— Hương vẫn khóc à?

Nó gật đầu:

— Nó cứ sợ bố mẹ biết.

— Tao bảo chưa chắc có mà nó vẫn nghĩ.

Mình vỗ vai:

— Mày cứ ở bên cạnh nó.

— Lúc này đừng để nó một mình.

Dương thở dài:

— Tao biết.

Thằng bé nói xong lại chạy theo nhóm bác sĩ.

Nhìn bóng nó trong chiếc áo blouse, mình tự nhiên nghĩ, mới năm nào hai thằng còn cùng đánh nhau trước cổng trường rồi kéo nhau về uống trà đá.

Vậy mà giờ một đứa đã bắt đầu nghĩ đến chuyện làm bố.

Đời sinh viên đúng là chẳng báo trước điều gì.



Đến tối ngày thứ ba, mình thấy thử que mãi cũng không giải quyết được gì, nên nói thẳng:

— Thôi.

— Mai đi siêu âm.

— Cứ ngồi nhìn hai vạch thế này chỉ thêm lo.

Dương hỏi:

— Siêu âm đã thấy chưa?

— Chưa chắc.

— Nhưng cứ để bác sĩ kiểm tra rồi tư vấn.

Bốn đứa bàn nhau, cuối cùng quyết định ra một phòng khám sản gần trường Cao đẳng Y.

Hôm ấy trời lạnh nhưng Dương lại đổ mồ hôi như giữa mùa hè.

Nó chở Hương.

Mình chở Huyền Diệu.

Trên đường đi, chẳng ai nói gì nhiều.

Huyền Diệu ngồi sau cũng im lặng, chỉ thi thoảng hỏi nhỏ:

— Chị Hương có sao không anh?

— Chưa biết.

— Hy vọng không có gì.

Mình không trả lời.

Bởi lúc ấy mình cũng chẳng biết nên hy vọng theo hướng nào.

Nếu không có thai, Dương với Hương sẽ nhẹ gánh.

Nhưng nhìn cách Dương đã chuẩn bị tinh thần đón nhận, mình lại thấy nếu có thật, nó cũng sẽ không bỏ chạy.



Phòng khám buổi tối khá đông.

Phụ nữ mang thai ngồi kín mấy hàng ghế.

Có người bụng đã lớn.

Có người được chồng dìu.

Có đôi vợ chồng trẻ ngồi nhìn nhau cười, tay cầm tờ siêu âm mà vui đến mức ai nhìn cũng biết họ vừa nhận tin tốt.

Còn bốn đứa mình ngồi ở một góc.

Hương cúi đầu.

Mắt đỏ ngầu vì khóc mấy hôm.

Dương thì cứ chắp tay sau đít, đi vòng quanh phòng khám.

Một vòng.

Rồi hai vòng.

Rồi lại quay về chỗ cũ.

Mồ hôi trên trán nó chảy xuống dù trời lạnh.

Mình nhìn mãi cũng sốt ruột:

— Mày ngồi xuống đi.

— Tao ngồi không được.

— Đi nhiều chóng mặt.

— Tao hồi hộp.

— Ai chẳng hồi hộp.

Dương lại đi thêm một vòng.

Cuối cùng mình đứng dậy:

— Ra ngoài làm điếu thuốc.

Nó gật đầu ngay.



Hai thằng đứng trước cửa phòng khám.

Mình châm cho mỗi đứa một điếu.

Khói thuốc bay vào màn đêm lạnh.

Dương hút rất nhanh.

Mới nửa điếu đã gần hết.

Nó nhìn qua cửa kính, nơi Hương đang ngồi cạnh Huyền Diệu.

Rồi nói:

— Tao nghĩ rồi.

— Nghĩ gì?

— Nếu có thật thì cưới.

— Ừ.

— Tao sẽ nói với bố mẹ.

— Hương vẫn học tiếp.

— Tao cũng học.

— Hai đứa thay nhau trông.

Mình cười nhẹ:

— Mày tính nhanh đấy.

Nó rít thêm một hơi.

— Không tính thì làm gì.

— Con mình thì mình nuôi.

Nói xong, Dương nhìn điếu thuốc trên tay.

Nó hút nốt một hơi dài rồi dí xuống gạt tàn trước cửa.

— Thôi.

— Điếu cuối cùng.

Mình quay sang:

— Bỏ thật à?

Nó gật đầu:

— Vợ tao có em bé rồi thì bỏ thôi.

— Hút hít hại con.

Mình nhìn nó một lúc.

Rồi vỗ vai:

— Khá đấy, bố cháu.

Dương cười méo xệch:

— Đừng gọi nữa.

— Nghe giờ áp lực vãi lồn.

Hai thằng quay vào.



Đến lượt Hương, Dương đi vào cùng.

Mình với Huyền Diệu ngồi sát ngoài cửa, cố nghe động tĩnh bên trong nhưng chẳng được gì.

Chờ đợi lúc ấy dài kinh khủng.

Thực ra chỉ khoảng mười phút.

Nhưng mình cảm giác như cả tiếng.

Huyền Diệu ngồi bên cạnh, hai tay đan vào nhau.

Một lúc sau, em quay sang hỏi:

— Anh nghĩ chị Hương có thai không?

— Anh không biết.

— Nếu có thì sao?

— Thì như Dương nói.

— Cùng nhau lo.

Em gật đầu.

Rồi tự nhiên nói:

— Em mà có con chắc em vui lắm.

Mình quay sang nhìn.

— Em còn đang học.

— Thì em nói sau này.

— Sau này thì khác.

Huyền Diệu cười:

— Anh thích con trai hay con gái?

— Anh chưa nghĩ.

— Em thích con gái.

— Cho mặc váy đẹp.

Mình bật cười:

— Em suy nghĩ xa thật.

— Biết đâu phải chuẩn bị trước.

Em nhìn mình bằng ánh mắt rất lạ.

Lúc ấy mình không nghĩ sâu.

Chỉ tưởng con bé nói chuyện cho đỡ căng thẳng.



Khoảng mười phút sau, cửa mở.

Hương bước ra trước.

Mặt vẫn buồn.

Dương đi sau, vẻ căng thẳng chưa giảm được bao nhiêu.

Mình đứng dậy:

— Sao rồi?

Dương nói nhỏ:

— Bác sĩ bảo hiện tại chưa thấy gì.

— Có thể còn sớm.

— Có khả năng đang trong quá trình vào tổ.

— Về nghỉ ngơi, theo dõi thêm.

— Năm ngày nữa khám lại.

Nghe xong, mình chẳng biết đó là tin tốt hay xấu.

Ít nhất chưa thấy bất thường.

Nhưng cũng chưa thể kết luận.

Hương lại bắt đầu khóc.

Huyền Diệu ôm lấy chị.

Dương đứng bên cạnh chỉ biết vuốt lưng, miệng lặp đi lặp lại:

— Không sao.

— Có anh đây.

Bốn đứa ra về trong tâm trạng nặng nề.



Về đến xóm, mình nói với Dương:

— Mấy hôm nay mày xuống ở với Hương đi.

— Nó đang lo.

— Ừ.

— Tao cũng định thế.

Nó lấy ít quần áo rồi đi xuống.

Căn phòng chỉ còn lại một mình mình.

Tự nhiên thấy yên tĩnh hơn hẳn.

Mình đứng ngoài ban công hút thuốc một lúc, rồi quay vào mở sách.

Huyền Diệu lên chơi.

Em ngồi ở chiếc ghế quen thuộc, nhưng hôm ấy không trêu mình nhiều.

Chỉ hỏi:

— Anh Dương có ổn không?

— Chắc ổn.

— Còn chị Hương?

— Có Dương ở cạnh rồi.

Em im lặng một lúc.

Rồi nói:

— Em thấy anh Dương tốt thật.

Mình gật đầu:

— Nó mồm miệng thế thôi.

— Chứ sống được.

— Còn anh?

Mình ngẩng lên:

— Anh sao?

Huyền Diệu cười nhẹ:

— Không có gì.

Em ngồi thêm khoảng nửa tiếng rồi về.

Còn mình lại cúi xuống học.

Giờ chỉ còn cách chờ thêm năm ngày.



Nhưng mới qua hai ngày, lúc mình đang ngồi đọc tài liệu thì nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch dưới cầu thang.

Dương lao thẳng vào phòng.

Mặt vừa mừng vừa hốt hoảng.

— Mày ơi!

Mình ngẩng lên:

— Gì?

— Hương đến tháng rồi.

Mình đặt bút xuống.

— Thật à?

— Ừ.

— Vừa thấy.

Nó thở phào, ngồi phịch xuống giường.

Mình đứng dậy, vỗ vai:

— Thoát rồi.

— May nhé.

Dương im một lúc rồi nói:

— Thật ra có con cũng vui mà.

Mình nhìn nó:

— Địt mẹ thằng hai mang.

Nó cười:

— Tao chuẩn bị tâm lý rồi.

— Nhưng thôi, chưa có thì tốt hơn.

— Còn học hành cho tử tế.

— Chứ giờ bế con đi viện chắc chết.

Mình cười:

— Từ nay nhớ cẩn thận.

Dương gật đầu rất nghiêm túc:

— Biết rồi.

— Một lần này sợ đến già.



Hai thằng xuống phòng Hương.

Con bé vẫn hơi đau bụng, nằm co người trên giường, nhưng sắc mặt đã khác hẳn mấy ngày trước.

Mắt không còn đỏ.

Miệng cũng đã cười được.

Huyền Diệu đang ngồi bên cạnh pha nước ấm.

Thấy bọn mình vào, Hương ngượng ngùng:

— Em xin lỗi.

— Làm mọi người lo mấy hôm.

Mình kéo ghế ngồi xuống:

— Không sao.

— Không có gì là may rồi.

Dương ngồi cạnh, nắm tay người yêu:

— Từ giờ phải cẩn thận.

Hương lườm:

— Anh nói như lỗi của mình em ấy.

Cả phòng im một giây.

Rồi mình với Huyền Diệu cùng bật cười.

Dương biết mình nói hớ, vội chữa:

— Lỗi của anh.

— Tất cả tại anh.

Hương bĩu môi nhưng vẫn tựa đầu vào vai nó.

Mấy ngày căng thẳng cuối cùng cũng kết thúc.



Tối ấy, lúc về phòng, Dương lại nằm bên cạnh như cũ.

Nó kéo chăn rồi nói:

— Tao vừa thoát kiếp làm bố.

Mình tắt đèn:

— Nhưng ít nhất mấy hôm nay mày cũng ra dáng đàn ông đấy.

Nó im lặng một chút.

Rồi hỏi:

— Thật à?

— Ừ.

— Có chuyện thì không chạy.

— Thế là được.

Trong bóng tối, nó cười:

— Địt mẹ.

— Lần đầu được mày khen.

Mình quay mặt vào tường:

— Ngủ đi.

— Mai còn đi viện.

Nó “ừ” một tiếng.

Căn phòng dần yên tĩnh.

Sau chuyện ấy, mình nhận ra có những biến cố tưởng chừng rất nhỏ, nhưng đủ khiến người ta trưởng thành lên một đoạn.

Dương vẫn là thằng Dương nói nhiều, bỗ bã, thích đùa và hay cãi nhau với mình.

Nhưng từ hôm ấy, mình biết nếu một ngày Hương thật sự cần, nó sẽ không bỏ chạy.

Còn Huyền Diệu…

Qua cách em ở bên Hương suốt những ngày ấy, mình cũng bắt đầu nhìn em khác đi.

Không chỉ là một cô bé lì lợm đang theo đuổi mình.

Mà là một người có thể ở lại bên cạnh người khác vào lúc họ sợ hãi nhất.

Có lẽ chính từ những ngày đầu tháng Hai ấy, tảng đá trong lòng mình đã bắt đầu nứt thêm một đường.

Chỉ là lúc đó…

Mình vẫn chưa chịu thừa nhận mà thôi.
Má pải có bầu là giờ Dương có vk rồi 😆😆
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo