Chương 142: Hai vạch mờ
Đầu tháng Hai năm ấy, trời Thái Nguyên lạnh cắt da.
Buổi sáng đi viện, mình thường phải mặc thêm một chiếc áo len mỏng bên trong blouse. Vậy mà lúc chạy xe qua những đoạn đường trống, gió vẫn luồn qua cổ áo, lạnh đến mức hai bàn tay cứng lại.
Nhịp sống của bọn mình vẫn vậy.
Sáng đi viện.
Chiều lên trường.
Tối về phòng học bài.
Huyền Diệu vẫn đều đặn xuất hiện trong những khoảng trống ít ỏi của mình, lúc thì mang lên cốc cà phê, lúc ngồi một góc đọc giáo trình, thi thoảng lại ngẩng lên nhắc:
— Đá Tảng, đừng thức khuya quá.
Còn Dương với Hương vẫn quấn nhau như sam.
Hai đứa yêu nhau đã lâu, gần như ngày nào cũng gặp. Mình nhìn mãi thành quen, đến mức có hôm Dương ở phòng cả tối, chẳng thấy xuống với Hương, mình còn chủ động hỏi:
— Nay cãi nhau à?
Nó lườm:
— Không xuống cũng bị hỏi, xuống nhiều lại bảo tao bỏ bạn.
— Tao chỉ quan tâm tình trạng quan hệ ngoại giao của hai nước thôi.
— Lo đời mày đi.
Hồi ấy mình cứ nghĩ cuộc sống sẽ yên ổn như vậy đến hết học kỳ.
Không ngờ chỉ một tin nhắn của Hương lại làm cả bốn đứa mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày.
…
Hôm đó mình với Dương vừa từ viện về.
Hai thằng đang thay quần áo thì điện thoại nó rung.
Dương cầm lên đọc.
Ban đầu mặt vẫn bình thường.
Nhưng chỉ vài giây sau, mình thấy nó đứng im.
Không thay áo nữa.
Cũng chẳng nói gì.
Mình đang tháo đôi tất, ngẩng lên hỏi:
— Sao thế?
Nó không trả lời ngay.
Chỉ đọc lại tin nhắn thêm lần nữa, rồi quay sang nhìn mình.
Mặt thằng bé tái hẳn.
— Mày ơi…
— Gì?
— Chết mẹ rồi.
Mình đặt chân xuống.
— Có chuyện gì?
Dương nuốt nước bọt.
Rồi đưa điện thoại sang.
Tin nhắn của Hương chỉ có một dòng:
“Anh ơi, tháng này em mãi chưa thấy có kinh.”
Mình đọc xong cũng khựng lại.
Chuyện của hai đứa nó thì mình biết.
Yêu nhau lâu, lại ở gần nhau, chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra từ trước. Có điều cả hai vẫn đang đi học, chẳng đứa nào nghĩ đến việc có con ngay lúc này.
Mình trả lại điện thoại:
— Chậm mấy ngày rồi?
— Nó bảo hơn tuần.
— Thử que chưa?
— Chưa.
Dương đi đi lại lại trong phòng.
Mới vài phút trước còn bình thường, giờ đã như người ngồi trên đống lửa.
— Địt mẹ, giờ làm sao?
Mình nhìn nó:
— Xuống mua que thử.
— Ừ nhỉ.
Nó khoác vội áo ngoài, chạy đến cửa lại quay vào.
— Mày đi cùng tao không?
— Mua que thử thai thôi, cần hai thằng đi à?
— Tao ngại.
Mình nhìn bộ dạng lúng túng của nó mà vừa thương vừa buồn cười.
— Cái địt mẹ, địt được con người ta lại còn ngại đi mua que, bố mày quỳ?
— Hai việc khác nhau mà, đi, anh M, đại ca cứu em…
Cuối cùng mình vẫn phải khoác áo đi cùng.
…
Hai thằng ra hiệu thuốc gần đầu ngõ.
Dương đứng ngoài, nhất quyết không chịu bước vào.
Nó đẩy mình:
— Mày mua đi.
— Người yêu mày có bầu, sao bắt bố đi mua?
— Thì mày bảo mua hộ.
— Hộ ai?
— Hộ chị gái.
Mình quay sang nhìn nó:
— Tao có chị gái đéo đâu.
— Người bán thuốc biết à?
Mình cạn lời.
Cuối cùng vẫn phải vào mua hai que.
Cô bán thuốc nhìn mình rồi hỏi rất tự nhiên:
— Chậm bao lâu rồi em?
Mình hơi ngượng:
— Dạ… hơn tuần ạ.
Nói xong mới thấy mình trả lời trơn tru như thể chuyện của mình thật.
Cô ấy dặn cách sử dụng, bảo nên thử vào buổi sáng và nếu kết quả chưa rõ thì thử lại sau vài ngày.
Mình cầm túi đi ra.
Dương chờ ngoài cửa, vừa thấy đã hỏi:
— Sao lâu thế?
— Tao tranh thủ khám luôn cho mày.
— Địt mẹ. Giờ còn đùa cái lồn
Hai thằng mang que về đưa cho Hương.
Từ lúc ấy, căn phòng dưới gần như trở thành nơi cả bốn đứa tập trung.
Hương ngồi trên giường, mắt đỏ hoe.
Huyền Diệu ngồi cạnh, nắm tay an ủi.
Dương thì đi tới đi lui, thi thoảng lại nhìn đồng hồ.
Mình ngồi ngoài cửa, không biết nói gì.
Chuyện kiểu này, dù học Y đến đâu, khi rơi vào chính người thân quen vẫn thấy rối như thường.
…
Kết quả lần đầu là hai vạch.
Nhưng một vạch rõ.
Một vạch mờ đến mức phải nghiêng dưới ánh đèn mới nhìn thấy.
Hương cầm que thử, nước mắt trào ra luôn.
Dương đứng bên cạnh cũng đơ mặt.
Mình nhận lấy xem một lúc rồi nói:
— Vạch mờ quá.
— Có khi thử sớm.
Hương vừa khóc vừa hỏi:
— Thế là có hay không hả anh?
Mình không dám khẳng định.
— Chưa biết chắc được.
— Mai sáng thử lại.
Huyền Diệu ôm vai Hương:
— Chị đừng khóc nữa.
— Có gì thì mọi người cùng tính.
Hương lắc đầu:
— Em sợ lắm.
— Em còn đang học.
Dương lúc ấy ngồi xuống cạnh người yêu.
Nhìn nó hoảng thật.
Nhưng không phải kiểu hoảng vì bị ép lấy vợ.
Nó hoảng vì thấy Hương khóc.
Thằng bé vốn chẳng giỏi nói lời tình cảm, ngồi im một lúc mới cầm tay Hương, giọng nhỏ đi hẳn:
— Thôi em.
— Đừng khóc nữa.
— Nếu có con thật…
Nó nuốt nước bọt.
Rồi nói tiếp:
— Thì anh lấy em.
— Hai đứa mình cùng học nốt.
— Cùng trông con.
— Có gì đâu mà sợ.
Cả căn phòng im xuống.
Mình đứng ngoài nhìn nó, mắt mình cũng đỏ ngầu, tự nhiên thấy bố cháu trưởng thành hẳn.
Bình thường mồm miệng lúc nào cũng bỗ bã, gặp chuyện lại hay cuống. Vậy mà đúng lúc cần thiết, nó không hề nghĩ đến chuyện bỏ chạy.
Hương nghe xong càng khóc to hơn, nhưng lần này là vừa khóc vừa ôm lấy Dương.
Huyền Diệu quay sang nhìn mình.
Mình chỉ khẽ gật đầu.
Có những lúc, một thằng con trai trưởng thành không phải vì nó biết hết mọi chuyện.
Mà vì dù rất sợ, nó vẫn chịu đứng lại.
…
Tối hôm đó, đợi Hương bình tĩnh hơn, mình với Dương mới lên phòng.
Nó ngồi xuống giường, hai tay chống lên đầu gối.
Mặt vẫn đầy lo lắng.
Mình rót cốc nước đưa sang:
— Uống đi.
Nó cầm lấy, uống một hơi gần hết.
Rồi ngẩng lên:
— Địt mẹ, tại mày đấy. mày toàn gọi tao bố cháu.
— Giờ có khi tao thành bố thật rồi đây, địt mẹ mày.
Mình bật cười:
— Có con thì gọi đúng còn gì.
Nó nhìn mình:
— Mày còn cười được à?
— Chứ giờ khóc cùng mày à?
Dương ngả lưng xuống tường.
Một lúc sau, mình mới đùa:
— Cũng lạ thật.
— Tao qua bao nhiêu người, chẳng mấy khi phòng bị cẩn thận, mà chưa thấy ai dính.
Dương quay sang ngay:
— Ai dính mày biết được à?
— Khéo ngoài kia có hai đứa con rơi đang gọi bố rồi đấy.
— Địt mẹ mày.
Nó vẫn chưa chịu:
— Hoặc súng mày hỏng.
— Còn AK47 của tao đạn tốt.
Mình cầm cái gối ném thẳng vào mặt nó.
— Đang lo vẫn sĩ được.
Dương ôm gối, cuối cùng cũng bật cười.
Tiếng cười chỉ được vài giây rồi lại tắt.
Nó nhìn trần nhà:
— Thật ra tao không sợ lấy Hương.
— Tao chỉ thấy…
— Đang thong dong tự nhiên ôm đống rơm về.
— Cưới thì cũng được.
— Nhưng hai đứa còn học.
— Tiền đâu.
— Rồi con cái ai trông.
Mình ngồi cạnh:
— Chưa chắc đã có.
— Cứ chờ thử lại.
Nó gật đầu.
Nhưng đêm ấy cả hai thằng đều ngủ không ngon.
…
Sáng hôm sau, Hương thử lại.
Vẫn hai vạch mờ.
Ngày tiếp theo cũng thế.
Không rõ hơn bao nhiêu.
Mà cũng chẳng mất đi.
Càng nhập nhằng, cả đám càng lo.
Hương mấy ngày liền mắt sưng húp.
Đi học cũng chẳng tập trung.
Huyền Diệu gần như tối nào cũng xuống ngồi cùng, khi thì pha nước ấm, khi thì ôm Hương rồi nói chuyện linh tinh để chị đỡ nghĩ.
Dương cũng chuyển hẳn xuống phòng Hương mấy hôm.
Ban ngày đi học.
Tối về là ở cạnh người yêu.
Mình thấy thế cũng chẳng trêu nữa.
Có hôm hai thằng gặp nhau ngoài viện, nhìn mặt Dương phờ phạc, mình hỏi:
— Đêm qua ngủ không?
— Gần sáng mới ngủ.
— Hương vẫn khóc à?
Nó gật đầu:
— Nó cứ sợ bố mẹ biết.
— Tao bảo chưa chắc có mà nó vẫn nghĩ.
Mình vỗ vai:
— Mày cứ ở bên cạnh nó.
— Lúc này đừng để nó một mình.
Dương thở dài:
— Tao biết.
Thằng bé nói xong lại chạy theo nhóm bác sĩ.
Nhìn bóng nó trong chiếc áo blouse, mình tự nhiên nghĩ, mới năm nào hai thằng còn cùng đánh nhau trước cổng trường rồi kéo nhau về uống trà đá.
Vậy mà giờ một đứa đã bắt đầu nghĩ đến chuyện làm bố.
Đời sinh viên đúng là chẳng báo trước điều gì.
…
Đến tối ngày thứ ba, mình thấy thử que mãi cũng không giải quyết được gì, nên nói thẳng:
— Thôi.
— Mai đi siêu âm.
— Cứ ngồi nhìn hai vạch thế này chỉ thêm lo.
Dương hỏi:
— Siêu âm đã thấy chưa?
— Chưa chắc.
— Nhưng cứ để bác sĩ kiểm tra rồi tư vấn.
Bốn đứa bàn nhau, cuối cùng quyết định ra một phòng khám sản gần trường Cao đẳng Y.
Hôm ấy trời lạnh nhưng Dương lại đổ mồ hôi như giữa mùa hè.
Nó chở Hương.
Mình chở Huyền Diệu.
Trên đường đi, chẳng ai nói gì nhiều.
Huyền Diệu ngồi sau cũng im lặng, chỉ thi thoảng hỏi nhỏ:
— Chị Hương có sao không anh?
— Chưa biết.
— Hy vọng không có gì.
Mình không trả lời.
Bởi lúc ấy mình cũng chẳng biết nên hy vọng theo hướng nào.
Nếu không có thai, Dương với Hương sẽ nhẹ gánh.
Nhưng nhìn cách Dương đã chuẩn bị tinh thần đón nhận, mình lại thấy nếu có thật, nó cũng sẽ không bỏ chạy.
…
Phòng khám buổi tối khá đông.
Phụ nữ mang thai ngồi kín mấy hàng ghế.
Có người bụng đã lớn.
Có người được chồng dìu.
Có đôi vợ chồng trẻ ngồi nhìn nhau cười, tay cầm tờ siêu âm mà vui đến mức ai nhìn cũng biết họ vừa nhận tin tốt.
Còn bốn đứa mình ngồi ở một góc.
Hương cúi đầu.
Mắt đỏ ngầu vì khóc mấy hôm.
Dương thì cứ chắp tay sau đít, đi vòng quanh phòng khám.
Một vòng.
Rồi hai vòng.
Rồi lại quay về chỗ cũ.
Mồ hôi trên trán nó chảy xuống dù trời lạnh.
Mình nhìn mãi cũng sốt ruột:
— Mày ngồi xuống đi.
— Tao ngồi không được.
— Đi nhiều chóng mặt.
— Tao hồi hộp.
— Ai chẳng hồi hộp.
Dương lại đi thêm một vòng.
Cuối cùng mình đứng dậy:
— Ra ngoài làm điếu thuốc.
Nó gật đầu ngay.
…
Hai thằng đứng trước cửa phòng khám.
Mình châm cho mỗi đứa một điếu.
Khói thuốc bay vào màn đêm lạnh.
Dương hút rất nhanh.
Mới nửa điếu đã gần hết.
Nó nhìn qua cửa kính, nơi Hương đang ngồi cạnh Huyền Diệu.
Rồi nói:
— Tao nghĩ rồi.
— Nghĩ gì?
— Nếu có thật thì cưới.
— Ừ.
— Tao sẽ nói với bố mẹ.
— Hương vẫn học tiếp.
— Tao cũng học.
— Hai đứa thay nhau trông.
Mình cười nhẹ:
— Mày tính nhanh đấy.
Nó rít thêm một hơi.
— Không tính thì làm gì.
— Con mình thì mình nuôi.
Nói xong, Dương nhìn điếu thuốc trên tay.
Nó hút nốt một hơi dài rồi dí xuống gạt tàn trước cửa.
— Thôi.
— Điếu cuối cùng.
Mình quay sang:
— Bỏ thật à?
Nó gật đầu:
— Vợ tao có em bé rồi thì bỏ thôi.
— Hút hít hại con.
Mình nhìn nó một lúc.
Rồi vỗ vai:
— Khá đấy, bố cháu.
Dương cười méo xệch:
— Đừng gọi nữa.
— Nghe giờ áp lực vãi lồn.
Hai thằng quay vào.
…
Đến lượt Hương, Dương đi vào cùng.
Mình với Huyền Diệu ngồi sát ngoài cửa, cố nghe động tĩnh bên trong nhưng chẳng được gì.
Chờ đợi lúc ấy dài kinh khủng.
Thực ra chỉ khoảng mười phút.
Nhưng mình cảm giác như cả tiếng.
Huyền Diệu ngồi bên cạnh, hai tay đan vào nhau.
Một lúc sau, em quay sang hỏi:
— Anh nghĩ chị Hương có thai không?
— Anh không biết.
— Nếu có thì sao?
— Thì như Dương nói.
— Cùng nhau lo.
Em gật đầu.
Rồi tự nhiên nói:
— Em mà có con chắc em vui lắm.
Mình quay sang nhìn.
— Em còn đang học.
— Thì em nói sau này.
— Sau này thì khác.
Huyền Diệu cười:
— Anh thích con trai hay con gái?
— Anh chưa nghĩ.
— Em thích con gái.
— Cho mặc váy đẹp.
Mình bật cười:
— Em suy nghĩ xa thật.
— Biết đâu phải chuẩn bị trước.
Em nhìn mình bằng ánh mắt rất lạ.
Lúc ấy mình không nghĩ sâu.
Chỉ tưởng con bé nói chuyện cho đỡ căng thẳng.
…
Khoảng mười phút sau, cửa mở.
Hương bước ra trước.
Mặt vẫn buồn.
Dương đi sau, vẻ căng thẳng chưa giảm được bao nhiêu.
Mình đứng dậy:
— Sao rồi?
Dương nói nhỏ:
— Bác sĩ bảo hiện tại chưa thấy gì.
— Có thể còn sớm.
— Có khả năng đang trong quá trình vào tổ.
— Về nghỉ ngơi, theo dõi thêm.
— Năm ngày nữa khám lại.
Nghe xong, mình chẳng biết đó là tin tốt hay xấu.
Ít nhất chưa thấy bất thường.
Nhưng cũng chưa thể kết luận.
Hương lại bắt đầu khóc.
Huyền Diệu ôm lấy chị.
Dương đứng bên cạnh chỉ biết vuốt lưng, miệng lặp đi lặp lại:
— Không sao.
— Có anh đây.
Bốn đứa ra về trong tâm trạng nặng nề.
…
Về đến xóm, mình nói với Dương:
— Mấy hôm nay mày xuống ở với Hương đi.
— Nó đang lo.
— Ừ.
— Tao cũng định thế.
Nó lấy ít quần áo rồi đi xuống.
Căn phòng chỉ còn lại một mình mình.
Tự nhiên thấy yên tĩnh hơn hẳn.
Mình đứng ngoài ban công hút thuốc một lúc, rồi quay vào mở sách.
Huyền Diệu lên chơi.
Em ngồi ở chiếc ghế quen thuộc, nhưng hôm ấy không trêu mình nhiều.
Chỉ hỏi:
— Anh Dương có ổn không?
— Chắc ổn.
— Còn chị Hương?
— Có Dương ở cạnh rồi.
Em im lặng một lúc.
Rồi nói:
— Em thấy anh Dương tốt thật.
Mình gật đầu:
— Nó mồm miệng thế thôi.
— Chứ sống được.
— Còn anh?
Mình ngẩng lên:
— Anh sao?
Huyền Diệu cười nhẹ:
— Không có gì.
Em ngồi thêm khoảng nửa tiếng rồi về.
Còn mình lại cúi xuống học.
Giờ chỉ còn cách chờ thêm năm ngày.
…
Nhưng mới qua hai ngày, lúc mình đang ngồi đọc tài liệu thì nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch dưới cầu thang.
Dương lao thẳng vào phòng.
Mặt vừa mừng vừa hốt hoảng.
— Mày ơi!
Mình ngẩng lên:
— Gì?
— Hương đến tháng rồi.
Mình đặt bút xuống.
— Thật à?
— Ừ.
— Vừa thấy.
Nó thở phào, ngồi phịch xuống giường.
Mình đứng dậy, vỗ vai:
— Thoát rồi.
— May nhé.
Dương im một lúc rồi nói:
— Thật ra có con cũng vui mà.
Mình nhìn nó:
— Địt mẹ thằng hai mang.
Nó cười:
— Tao chuẩn bị tâm lý rồi.
— Nhưng thôi, chưa có thì tốt hơn.
— Còn học hành cho tử tế.
— Chứ giờ bế con đi viện chắc chết.
Mình cười:
— Từ nay nhớ cẩn thận.
Dương gật đầu rất nghiêm túc:
— Biết rồi.
— Một lần này sợ đến già.
…
Hai thằng xuống phòng Hương.
Con bé vẫn hơi đau bụng, nằm co người trên giường, nhưng sắc mặt đã khác hẳn mấy ngày trước.
Mắt không còn đỏ.
Miệng cũng đã cười được.
Huyền Diệu đang ngồi bên cạnh pha nước ấm.
Thấy bọn mình vào, Hương ngượng ngùng:
— Em xin lỗi.
— Làm mọi người lo mấy hôm.
Mình kéo ghế ngồi xuống:
— Không sao.
— Không có gì là may rồi.
Dương ngồi cạnh, nắm tay người yêu:
— Từ giờ phải cẩn thận.
Hương lườm:
— Anh nói như lỗi của mình em ấy.
Cả phòng im một giây.
Rồi mình với Huyền Diệu cùng bật cười.
Dương biết mình nói hớ, vội chữa:
— Lỗi của anh.
— Tất cả tại anh.
Hương bĩu môi nhưng vẫn tựa đầu vào vai nó.
Mấy ngày căng thẳng cuối cùng cũng kết thúc.
…
Tối ấy, lúc về phòng, Dương lại nằm bên cạnh như cũ.
Nó kéo chăn rồi nói:
— Tao vừa thoát kiếp làm bố.
Mình tắt đèn:
— Nhưng ít nhất mấy hôm nay mày cũng ra dáng đàn ông đấy.
Nó im lặng một chút.
Rồi hỏi:
— Thật à?
— Ừ.
— Có chuyện thì không chạy.
— Thế là được.
Trong bóng tối, nó cười:
— Địt mẹ.
— Lần đầu được mày khen.
Mình quay mặt vào tường:
— Ngủ đi.
— Mai còn đi viện.
Nó “ừ” một tiếng.
Căn phòng dần yên tĩnh.
Sau chuyện ấy, mình nhận ra có những biến cố tưởng chừng rất nhỏ, nhưng đủ khiến người ta trưởng thành lên một đoạn.
Dương vẫn là thằng Dương nói nhiều, bỗ bã, thích đùa và hay cãi nhau với mình.
Nhưng từ hôm ấy, mình biết nếu một ngày Hương thật sự cần, nó sẽ không bỏ chạy.
Còn Huyền Diệu…
Qua cách em ở bên Hương suốt những ngày ấy, mình cũng bắt đầu nhìn em khác đi.
Không chỉ là một cô bé lì lợm đang theo đuổi mình.
Mà là một người có thể ở lại bên cạnh người khác vào lúc họ sợ hãi nhất.
Có lẽ chính từ những ngày đầu tháng Hai ấy, tảng đá trong lòng mình đã bắt đầu nứt thêm một đường.
Chỉ là lúc đó…
Mình vẫn chưa chịu thừa nhận mà thôi.