Chương 141: Đá Tảng bắt đầu rạn
Sau sinh nhật Huyền Diệu, mọi thứ giữa hai đứa vẫn chưa thể gọi thành một mối quan hệ.
Ít nhất là trong suy nghĩ của mình.
Mình vẫn đi viện từ sáng, chiều lên trường, tối về lại ôm sách. Huyền Diệu vẫn xuất hiện đều đặn trong những khoảng trống ít ỏi của một ngày, khi thì dưới sân, khi thì bên cầu thang, khi lại bằng một tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối.
Nhưng nếu bảo không có gì thay đổi thì cũng không đúng.
Trước đây, điện thoại rung mình thường để mặc.
Bận thì thôi.
Lười thì thôi.
Có khi vài tiếng sau mới nhớ ra mà xem.
Còn từ lúc Huyền Diệu bắt đầu nhắn nhiều hơn, thỉnh thoảng đang đi buồng mình cũng vô thức kiểm tra màn hình. Không phải mong chờ gì cả, chỉ là muốn biết hôm nay con bé lại nghĩ ra chuyện gì để làm phiền mình.
Giờ nghĩ lại, đó chắc đã là dấu hiệu đầu tiên.
Chỉ có điều lúc ấy mình nhất quyết không chịu thừa nhận.
…
Khoảng cuối tháng 11, lịch học ở viện bắt đầu dày hơn.
Nhóm mình được luân phiên qua thêm vài khoa khác nhau. Mỗi chỗ một kiểu, mỗi bác sĩ một tính, mỗi ngày lại có thêm những điều mới để học.
Có hôm mình với Dương đứng gần ba tiếng liền trong một buồng thủ thuật, chỉ để xem bác sĩ xử trí một vết thương phức tạp. Đến lúc bước ra, chân mình tê hết, lưng đau cứng, còn Dương vừa tháo khẩu trang đã thở hắt:
— Tao tưởng đứng xem thôi là nhàn.
Mình tựa lưng vào tường:
— Muốn giỏi thì đứng tiếp.
— Tao có bảo nghỉ đâu.
— Mặt mày giống sắp ngất.
— Tao đang suy ngẫm chuyên môn.
Mình nhìn khuôn mặt trắng bệch của nó rồi bật cười.
— Môn môn cái địt mẹ mày. Xuống căng tin ăn đi bố
Hai thằng vừa đi được mấy bước thì bác sĩ phía sau gọi:
— M, Dương!
Cả hai cùng quay lại.
Ông đưa cho mình quyển bệnh án:
— Hai em xuống kiểm tra lại bệnh nhân giường số tám, chiều trình bày cho anh.
Dương vừa nghe xong lập tức quay sang mình, nhỏ giọng:
— Thấy chưa?
— Người có năng lực không được nghỉ.
Mình cầm bệnh án đập nhẹ vào bụng nó:
— Người có năng lực thì tự đi hỏi bệnh.
— Tao đi cùng mày cho có tinh thần đồng đội.
Thật ra thằng này luôn thế.
Mình làm gì thì nó theo đấy.
Miệng than rất nhiều, nhưng chưa bao giờ bỏ mình lại một mình.
…
Buổi trưa hôm ấy, hai thằng tranh thủ ngồi cuối hành lang xem lại hồ sơ bệnh nhân.
Điện thoại mình rung.
Huyền Diệu nhắn:
“Anh ăn gì chưa?”
Mình nhìn đồng hồ.
Gần một giờ trưa.
Đúng là từ sáng đến lúc ấy hai thằng chưa ăn gì thật.
Mình trả lời:
“Chưa.”
Tin nhắn đến gần như ngay lập tức:
“Biết ngay.”
“Em để phần cơm trong phòng anh rồi.”
Mình nhíu mày.
Nhắn lại:
“Sao em vào được?”
Huyền Diệu trả lời:
“Anh Dương đưa chìa khóa.”
Mình quay sang.
Dương đang cắm cúi đọc bệnh án, giả vờ như chẳng biết gì.
Mình hỏi:
— Mày đưa chìa khóa phòng cho Diệu à?
Nó không ngẩng lên:
— Ừ.
— Sao tự nhiên đưa?
— Nó bảo để cơm.
— Mày cũng dễ dãi quá nhỉ?
Dương lúc ấy mới ngước lên:
— Người ta nấu cơm cho mày mà mày còn hỏi nhiều.
— Nhỡ mất đồ thì sao?
Nó nhìn quanh, hạ giọng rất nghiêm túc:
— Phòng mình có cái gì đáng mất?
Mình im mất vài giây.
Nó nói cũng đúng.
Ngoài hai cái laptop, mấy quyển sách với đống quần áo, phòng bọn mình chẳng có gì đáng giá.
Dương gập bệnh án lại:
— Với cả con bé có lấy thì cũng lấy mày thôi. Hẹ hẹ
Mình đạp nhẹ vào chân nó:
— Cút.
…
Chiều hôm ấy về phòng, trên bàn có hai phần cơm được đậy cẩn thận.
Một phần ghi bằng bút:
“Của anh Dương.”
Phần còn lại:
“Của Đá Tảng.”
Thằng Dương nhìn hai dòng chữ rồi cười như điên.
— Địt mẹ, phân biệt đối xử rõ thật.
Mình mở hộp cơm của mình.
Bên trong có thịt rang, trứng rán, rau luộc với một hộp canh nhỏ.
Phần của Dương cũng y hệt.
Nó vẫn cố soi:
— Trứng của mày to hơn.
— Mày bị ngớt à?
— Tao quan sát khách quan.
— Quan cái con cặc, ăn đi.
Hai thằng ngồi xuống.
Đúng lúc ấy Huyền Diệu xuất hiện ngoài cửa.
Em chống tay vào khung cửa, hỏi:
— Ăn được không?
Dương giơ ngón cái:
— Ngon.
Mình gật đầu:
— Ừ, ngon đấy.
Huyền Diệu nhìn mình:
— Thật không?
— Thật.
— Không phải nói cho em vui chứ?
— Anh có biết nói nịnh đâu.
Em cười rất tươi:
— Thế thì em tin.
Dương nhai cơm, vừa nhai vừa nhìn qua nhìn lại hai đứa. Cái mặt nó rõ ràng đang muốn nói gì đó, nhưng chắc nhớ mình đang cầm đũa nên cố nhịn.
Ăn xong, mình định rửa hộp mang trả thì Huyền Diệu giành lấy.
— Để em.
— Em nấu rồi, anh rửa.
— Không cần.
— Em xuống dưới rửa tiện luôn.
Mình nhìn em:
— Em chiều anh quá đấy.
Huyền Diệu chẳng ngại, đáp ngay:
— Em thích.
Nói xong con bé ôm hai chiếc hộp đi thẳng xuống tầng.
Căn phòng im đúng vài giây.
Dương đặt bát xuống.
— Mày nghe rõ chưa?
— Nghe gì?
— “Em thích.”
— Nó nói thích rửa bát.
Dương ngửa mặt nhìn trần nhà:
— Cứu tao với. Ôi cơm chó
Mình bật cười.
Thật ra mình hiểu chứ.
Không đến mức ngu hoàn toàn.
Nhưng hiểu là một chuyện.
Dám đối diện lại là chuyện khác.
…
Khoảng thời gian ấy, Huyền Diệu bắt đầu chủ động rõ ràng hơn.
Không còn chỉ là những câu hỏi thăm vu vơ.
Em xin số mình một cách rất tự nhiên, rồi sau đó kết bạn Facebook, thả cảm xúc vào gần như tất cả những gì mình đăng. Mà mình hồi ấy cũng chẳng đăng gì nhiều, quanh đi quẩn lại chỉ có ảnh lớp, ảnh bệnh viện, vài bài nhạc buồn và thỉnh thoảng một cái trạng thái chẳng ai hiểu đang nói về ai.
Có hôm mình đăng đúng một câu:
“Có những thứ tưởng quên rồi, hóa ra chỉ là không nhắc tới.”
Chưa đầy một phút, Huyền Diệu nhắn riêng:
“Lại nhớ người cũ à?”
Mình nhìn dòng chữ khá lâu.
Rồi trả lời:
“Không.”
Em nhắn tiếp:
“Anh nói dối kém lắm.”
Mình không đáp nữa.
Một lúc sau, điện thoại lại rung:
“Không sao.”
“Em không bắt anh phải quên ngay.”
“Nhưng anh đừng đóng cửa mãi.”
Mình đọc xong, đặt điện thoại xuống.
Trong lòng hơi khó chịu.
Không phải vì em nói sai.
Mà vì em nói đúng.
Đôi khi người ta ghét nhất chính là những câu nói chạm đúng chỗ mình vẫn cố che giấu.
…
Tối đó, mình xuống sân hút thuốc.
Huyền Diệu đang ngồi trước cửa phòng, trên tay ôm quyển giáo trình kế toán.
Thấy mình đi ngang, em gọi:
— Anh M.
Mình dừng lại:
— Gì?
— Anh giận em à?
— Không.
— Thế sao không trả lời tin nhắn?
— Anh không biết trả lời như nào.
Huyền Diệu khép sách lại:
— Anh có thể bảo em nhiều chuyện.
— Ví dụ?
— “Em đừng nhiều chuyện.”
— Thế em đừng nhiều chuyện.
Con bé tròn mắt nhìn mình vài giây rồi phá lên cười.
— Anh đúng là đáng ghét thật.
Mình cũng bật cười:
— Em bảo anh nói mà.
— Em không nghĩ anh nói thật.
— Thế lần sau đừng gợi ý.
Huyền Diệu nhìn mình một lúc rồi hỏi nhỏ hơn:
— Anh vẫn còn yêu người ấy nhiều lắm à?
Nụ cười trên môi mình tắt đi.
Mình châm thuốc, nhìn ra ngoài cổng.
— Có những chuyện không đo được bằng nhiều hay ít.
— Thế là sao?
— Là vẫn nhớ.
— Nhưng biết chắc không thể quay lại.
Huyền Diệu im lặng.
Em không hỏi thêm về V.Anh.
Chỉ ngồi dịch sang một bên, chừa cho mình một khoảng nhỏ trên bậc cửa.
Mình cũng chẳng hiểu sao lại ngồi xuống.
Hai đứa ngồi cạnh nhau, nhìn con ngõ tối om phía trước. Không ai nói gì khá lâu.
Một lúc sau, Huyền Diệu mới khẽ bảo:
— Em không muốn thay thế ai đâu.
Mình quay sang.
Em vẫn nhìn thẳng:
— Em chỉ muốn anh nhìn thấy em thôi.
Câu ấy khiến mình không biết trả lời thế nào.
Mình rít một hơi thuốc, rồi dập điếu xuống chiếc gạt tàn đặt bên cạnh.
— Anh nhìn thấy rồi.
Huyền Diệu quay phắt sang:
— Thật không?
Mình bật cười trước vẻ mặt của em:
— Em xuất hiện trước mặt anh suốt ngày, không thấy mới lạ.
Con bé bĩu môi:
— Em không nói kiểu đó.
— Thế kiểu nào?
— Thôi.
Em đứng dậy, ôm sách vào ngực.
Trước khi vào phòng còn quay lại:
— Đá Tảng.
— Gì?
— Một ngày nào đó anh sẽ hiểu.
Mình nhìn theo bóng em biến mất sau cánh cửa.
Lúc ấy mình nghĩ con bé chỉ đang nói một câu rất trẻ con.
Sau này mới biết, em đã quyết tâm theo đuổi mình từ tối hôm ấy.
…
Những tuần tiếp theo trôi khá nhanh.
Mình với Dương bước vào đợt thi giữa kỳ, vừa đi viện vừa ôn bài đến tối mắt. Phòng trọ đêm nào cũng sáng đèn quá mười hai giờ.
Huyền Diệu dần thành một phần trong sinh hoạt của hai thằng.
Em sang khi bọn mình học.
Có lúc ngồi im một góc đọc sách của em.
Có lúc pha cà phê.
Có lúc bóc hoa quả bỏ sẵn lên bàn.
Dương hưởng lợi nhiều nhất nhưng cũng là thằng trêu nhiều nhất.
Một hôm Huyền Diệu đặt cốc cà phê trước mặt mình rồi đặt cốc trà trước mặt Dương.
Nó cầm lên hỏi:
— Sao M có cà phê mà anh có trà?
Huyền Diệu đáp rất tỉnh:
— Anh uống cà phê tối không ngủ được.
Dương chỉ sang mình:
— Thế nó uống thì sao?
— Anh ấy cần học.
— Anh cũng cần học.
Em nhìn quyển sách đang bị nó dùng làm gối:
— Em không thấy.
Mình đang viết cũng phải phì cười.
Dương ôm ngực:
— Đau lòng thật.
Huyền Diệu quay sang mình:
— Anh thấy em nói đúng không?
Mình gật đầu:
— Đúng.
Dương nhìn cả hai đứa rồi lẩm bẩm:
— Đúng là cá mè một lứa. Chó đẻ
…
Có một lần, mình đi viện về muộn gần mười giờ.
Hôm ấy có bệnh nhân diễn biến không tốt, mình với Dương ở lại theo dõi thêm. Hai thằng ra khỏi viện thì trời đã lạnh, bụng đói cồn cào.
Về đến xóm, đèn phòng Huyền Diệu vẫn sáng.
Thấy tiếng xe, em bước ra.
— Hai anh chưa ăn đúng không?
Dương đáp nhanh hơn mình:
— Chưa.
— Em còn cơm.
— Xuống ăn đi.
Dương quay sang:
— Thấy chưa?
— Người sống tử tế luôn có cơm ăn.
Mình lườm nó nhưng vẫn đi theo.
Ba đứa ngồi trong căn phòng nhỏ của Huyền Diệu, ăn nốt nồi thịt kho với bát canh đã hâm lại. Em ngồi đối diện, chống cằm nhìn hai thằng ăn ngon lành.
Mình hỏi:
— Em không ăn à?
— Em ăn rồi.
— Thế nhìn gì?
— Nhìn anh ăn.
Dương suýt sặc.
Mình cũng khựng lại.
Huyền Diệu vẫn thản nhiên như vừa nói một chuyện hết sức bình thường.
Mình cúi xuống tiếp tục ăn:
— Em nói chuyện không biết ngại à?
— Ngại thì không tán được anh.
“Phụt”
Lần này Dương ho thật.
Nó ho sặc sụa đến đỏ cả mặt.
Mình đặt bát xuống, nhìn Huyền Diệu:
— Em vừa nói gì?
Con bé cười:
— Em nói em đang tán anh.
— Anh không nhận ra thật à?
Dương vừa ho vừa giơ tay:
— Nó không nhận ra thật đâu em.
— Anh làm chứng.
Mình quay sang:
— Mày im.
Rồi lại nhìn Huyền Diệu.
Em vẫn cười.
Không né.
Không đỏ mặt.
Không quanh co.
Đúng kiểu tính cách của em.
— Anh chưa muốn yêu ai.
Mình nói thẳng.
Nụ cười trên môi Huyền Diệu hơi chậm lại, nhưng chỉ vài giây.
— Em biết.
— Biết sao còn tán?
— Vì chưa muốn không có nghĩa là sau này cũng không muốn.
— Anh có thể không thích em.
— Nhưng em vẫn có quyền thích anh.
Mình im lặng.
Dương ngồi bên cạnh cũng thôi cười.
Có lẽ cả hai thằng đều không ngờ em lại nói thẳng đến vậy.
Huyền Diệu cầm đũa, gắp thêm thịt vào bát mình:
— Anh cứ ăn đi.
— Em chưa bắt anh trả lời ngay đâu.
Mình nhìn miếng thịt trong bát.
Không hiểu sao lại thấy vừa buồn cười, vừa bất lực.
— Em lì thật đấy.
Huyền Diệu cười tươi:
— Cảm ơn anh.
— Anh đâu có khen.
— Em coi là khen.
Dương ngồi bên cạnh khẽ vỗ vai mình:
— Chúc mừng nhé, Đá Tảng.
Mình hất tay nó ra:
— Ăn đi.
Nhưng từ tối hôm ấy, mọi thứ đã khác.
Không còn là những suy đoán của Dương.
Không còn là ánh mắt của Hương.
Không còn là những câu nói nửa đùa nửa thật.
Huyền Diệu đã nói rõ.
Em thích mình.
Và em đang theo đuổi mình.
…
Mấy ngày sau, mình có tránh em một chút.
Không phải ghét.
Mà vì không biết phải cư xử thế nào.
Đi viện về mình đi thẳng lên phòng.
Tin nhắn cũng trả lời ngắn hơn.
Huyền Diệu nhận ra ngay.
Một tối, em đứng chặn giữa cầu thang.
Mình đi lên không được, đi xuống cũng chẳng xong.
— Tránh ra anh đi.
— Không.
— Có chuyện gì?
— Anh đang né em.
— Anh bận học.
— Anh bận đến mức gặp em cũng quay mặt à?
Mình thở dài:
— Diệu này.
— Anh đã bảo chưa muốn yêu.
— Em biết.
— Thế sao còn làm khó anh?
Con bé nhìn thẳng vào mắt mình:
— Em có bắt anh yêu em đâu.
— Em chỉ bảo anh đừng né.
— Em thích anh là chuyện của em.
— Anh không thích lại cũng là chuyện của anh.
— Nhưng ít nhất đừng coi em như người lạ.
Giọng em khi ấy vẫn cứng.
Nhưng mắt đã hơi đỏ.
Mình nhìn một lúc rồi mềm lòng.
— Anh không coi em là người lạ.
— Thật không?
— Thật.
— Thế cười một cái xem.
Mình bật cười:
— Em phiền thật.
Huyền Diệu cũng cười theo.
— Phiền nhưng anh vẫn đứng nói chuyện với em đấy thôi.
Con bé lách sang một bên, nhường đường.
Lúc mình bước qua, em nói vọng theo:
— Đá Tảng.
Mình quay lại.
— Em không từ bỏ đâu.
Mình lắc đầu:
— Tùy em.
Đó là lần đầu tiên em nói câu ấy.
Sau này, cứ mỗi lần mình từ chối hay tảng lờ, Huyền Diệu lại lặp lại:
“Đá Tảng, em không từ bỏ đâu.”
Ban đầu mình nghe thấy phiền.
Rồi dần dần lại thành quen.
Đến mức có hôm cả ngày em không nhắn, không xuất hiện, mình lại thấy thiếu thiếu.
…
Thời gian từ cuối tháng 11 sang đầu tháng 1 trôi rất nhanh.
Mình với Dương thi giữa kỳ xong lại lao vào đợt lâm sàng mới. Bác sĩ bắt đầu giao cho hai thằng nhiều việc hơn, nhưng trách nhiệm cũng lớn hơn.
Có lần mình trình bày bệnh án sai một chi tiết, bị bác sĩ chỉnh ngay trước cả nhóm.
Mình xấu hổ lắm.
Cả buổi chẳng nói gì.
Chiều về phòng, Huyền Diệu nhìn mặt đã biết có chuyện.
— Anh bị mắng à?
— Ừ.
— Vì sao?
— Nói sai.
Em ngồi xuống cạnh mình:
— Thế mai anh sửa được không?
— Được.
— Vậy có gì phải buồn?
Mình quay sang:
— Em nghĩ đơn giản nhỉ.
— Chứ anh muốn thế nào?
— Bị mắng xong bỏ học à?
Mình bật cười:
— Không.
— Thế thì học tiếp.
Cách an ủi của Huyền Diệu không dịu dàng.
Không nói những câu như “anh đừng buồn”.
Em chỉ thẳng vào chuyện cần làm.
Nhưng chính kiểu đó lại hợp với mình.
Từ hôm ấy, mỗi khi mệt hay có chuyện ở viện, mình bắt đầu kể cho em nghe nhiều hơn một chút.
Không phải tất cả.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng cũng đủ để khoảng cách giữa hai đứa ngắn lại.
…
Có đêm mình học đến gần một giờ sáng.
Huyền Diệu nhắn:
“Ngủ đi.”
Mình trả lời:
“Chưa xong.”
Em nhắn lại:
“Em đếm đến mười mà đèn phòng anh chưa tắt, em lên rút điện.”
Mình bật cười.
“Em dám không?”
Khoảng ba phút sau, thật sự có tiếng gõ cửa.
Mở ra, Huyền Diệu đứng đó, hai tay chống nạnh.
— Em nói thật.
— Anh làm nốt mười phút.
— Năm phút.
— Mười.
— Bảy.
Mình nhìn em:
— Mặc cả như đi chợ.
— Chốt bảy phút.
Con bé quay xuống.
Đúng bảy phút sau, điện thoại mình rung.
“Hết giờ.”
Mình đành gập sách, tắt đèn.
Dương nằm bên cạnh cười khùng khục:
— Mày chưa yêu mà đã bị quản rồi.
Mình nằm xuống:
— Nó phiền.
— Thế sao mày nghe?
Mình im, đúng là đéo cãi được
Dương không trêu thêm.
Có những câu hỏi, mình không trả lời được.
Hoặc có lẽ mình đã biết câu trả lời, chỉ là chưa muốn nói ra.
…
Một buổi tối đầu tháng Một, bốn đứa mình, Dương, Hương và Huyền Diệu ngồi ăn lẩu trong phòng.
Ngoài trời lạnh.
Cửa sổ mờ hơi nước.
Dương với Hương ngồi cạnh nhau, lâu lâu lại gắp thức ăn cho nhau. Huyền Diệu ngồi đối diện mình, vừa ăn vừa kể chuyện ở lớp.
Đang vui, em bỗng hỏi:
— Anh M.
— Gì?
— Em tán anh gần hai tháng rồi nhỉ?
Dương lập tức đếm:
— Hơn.
Hương cười:
— Anh nhớ kỹ thế?
— Anh theo dõi tiến độ.
Mình nhìn Huyền Diệu:
— Em hỏi làm gì?
Em chống cằm:
— Xem bao giờ anh mới mềm ra.
Mình bật cười:
— Chắc lâu.
— Không sao.
— Em lì.
Dương gật đầu rất nghiêm túc:
— Cái này anh công nhận.
Hương quay sang mình:
— Anh M, thật ra em thấy Diệu tốt mà.
Mình khựng lại.
Huyền Diệu lập tức nói:
— Chị đừng nói giúp em.
— Em tự tán được.
Cả bàn cười.
Nhìn con bé lúc ấy, mình bỗng thấy lòng nhẹ hơn.
Từ sau V.Anh, đã rất lâu rồi mình mới ngồi giữa một bữa ăn, nghe mọi người trêu chuyện tình cảm mà không thấy đau.
Vết thương vẫn còn.
Mình biết.
Nhưng nó không còn chiếm hết mọi khoảng trống trong lòng nữa.
Có lẽ Huyền Diệu chưa chữa lành mình.
Nhưng em đã khiến mình muốn được chữa lành.
Và đôi khi, chỉ cần muốn bước ra khỏi bóng tối thôi, người ta đã đi được nửa đường rồi.
…
Đêm ấy sau khi mọi người về, mình đứng ngoài ban công khá lâu.
Huyền Diệu vẫn còn dưới sân, ngẩng lên nhìn mình.
Em gọi:
— Đá Tảng.
— Gì?
— Hôm nay anh cười nhiều đấy.
Mình tựa vào lan can:
— Bình thường.
— Không bình thường.
— Em nhớ mà.
— Nhớ gì?
Huyền Diệu cười:
— Những lần anh vui.
Nói xong em quay vào phòng.
Mình đứng nhìn cánh cửa khép lại.
Lần đầu tiên, mình không còn tự hỏi tại sao em lại thích mình nữa.
Mình bắt đầu tự hỏi một điều khác.
Rằng nếu một ngày mình thật sự mở lòng…
Liệu cô gái ấy có còn đứng đó chờ mình không?