Chương 138: Chiếc bánh mì buổi sáng
Thật ra...
Nếu bây giờ có ai hỏi mình Huyền Diệu bắt đầu thích mình từ khi nào, thì mình cũng chịu.
Vì đến tận lúc yêu nhau rồi, em vẫn bảo:
"Em cũng chẳng biết nữa."
"Chỉ là tự nhiên cứ muốn gặp anh thôi."
Còn mình...
Thời điểm ấy đúng nghĩa là một cục đá.
Không phải giả vờ lạnh lùng.
Mà là trong đầu mình chỉ có đúng ba thứ.
Đi viện.
Học.
Về phòng ngủ.
Sau chuyện với V.Anh, mình không còn muốn mở lòng với ai nữa. Không phải vì hận hay trách, mà đơn giản là mình sợ cảm giác phải bắt đầu lại từ đầu.
Có lẽ vì thế...
Mình chẳng hề nhận ra có một cô bé đang âm thầm xuất hiện trong cuộc sống của mình nhiều hơn mỗi ngày.
…
Sáu giờ sáng.
Chuông báo thức vừa reo cái là mình đã bật dậy.
Thói quen ấy hình thành từ lúc bắt đầu đi viện.
Ngày nào cũng vậy.
Đánh răng.
Rửa mặt.
Mặc blouse.
Nhét quyển bệnh án vào balo.
Rồi xuống gọi Dương.
Thằng này thì vẫn như mọi khi.
Muốn nó dậy phải gọi ba lần.
Lần đầu.
Nó "ừ" một tiếng.
Lần hai.
Nó kéo chăn lên.
Lần ba.
Mình đá luôn vào chân.
Nó bật dậy chửi.
- Địt mẹ...
- Mày gọi người yêu kiểu này à?
Mình cười.
- Tao mà nhẹ nhàng chắc mày ngủ đến trưa.
Hai thằng vừa cười vừa chạy xuống sân.
…
Mình vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy.
Lúc dắt xe ra đến cổng.
Có tiếng gọi phía sau.
Mình quay lại.
Huyền Diệu đang chạy từ tầng một lên.
Trên tay cầm một túi nilon nhỏ.
Em chạy đến trước mặt mình.
Thở hơi gấp.
Mình nhìn xuống.
Trong túi là một chiếc bánh mì và một hộp sữa.
Mình ngơ ngác.
- Gì đây?
- Bữa sáng.
- Em thấy sáng nào anh cũng đi sớm.
- Chắc chưa ăn gì.
Mình bật cười.
- Anh ra đầu ngõ mua được mà.
- Không sao.
- Em tiện mua luôn.
Mình lắc đầu.
Con bé bĩu môi.
- Em mua hai cái.
- Một cái của em.
- Một cái của anh.
- Anh không ăn thì phí.
Nói xong.
Em chẳng đợi mình đồng ý.
Móc luôn cái bánh vào chỗ kẹp đồ xe.
Rồi quay người chạy về phòng.
Mình đứng đơ ra mất mấy giây.
Thằng Dương đứng cạnh nhìn từ đầu đến cuối.
Đến lúc con bé đi khuất.
Nó mới cười.
- Người ta chăm mày như trẻ con.
Mình gãi đầu.
Nó nhìn mình.
Lúc ấy mình vẫn chẳng hiểu nó phục cái gì.
…
Ra đến bệnh viện.
Hai thằng gửi xe rồi chạy thẳng lên khoa.
Vừa kịp giờ giao ban.
Buổi sáng hôm ấy khoa khá đông.
Có thêm mấy bệnh nhân mới nhập viện.
Mình với Dương được chia nhau đi hỏi bệnh.
Mình nhớ có một bác khoảng hơn năm mươi tuổi.
Làm nghề lái xe.
Vừa nằm xuống giường đã hỏi mình.
- Cháu học năm mấy rồi?
- Dạ năm ba ạ.
Bác cười.
- Thế còn lâu mới được gọi là bác sĩ.
Mình cũng cười.
- Dạ.
- Còn phải học nhiều lắm.
Bác nhìn mình.
Nhưng cứu được người...
Lúc ấy mình chỉ gật đầu.
Mãi sau này mới hiểu hết câu nói ấy.
…
Khoảng gần trưa.
Hai thằng mới có thời gian xuống căng tin.
Vừa ngồi xuống.
Dương đã chỉ vào túi bánh trong balo mình.
Mình lấy chiếc bánh ra.
Vẫn còn ấm.
Dương cười.
- Con bé dậy sớm mua cho mày thật đấy.
Mình vừa bóc bánh vừa đáp.
Nó cắn miếng bánh của mình luôn.
- Tốt bụng với riêng mày thôi.
- Chứ tao được miếng đéo nào.
Mình cười.
…
Buổi chiều tan viện.
Hai thằng về phòng.
Mình vừa mở cửa.
Đã thấy trước cửa đặt một cái bát inox.
Bên trong là ít canh cải.
Có tờ giấy nhỏ.
Nét chữ con gái.
"Em nấu hơi nhiều."
"Anh với anh Dương ăn giúp em nhé."
Mình cầm tờ giấy.
Bật cười.
Đúng lúc ấy.
Dương từ dưới cầu thang đi lên.
Thấy cái bát.
Nó cười ngay.
Mình nhìn nó.
- Chắc thế.
- Ừ.
- Tiện ghê.
- Tiện từ sáng đến tối. Đại tiện
Mình lắc đầu.
- Mày nghĩ tục tĩu quá.
- Kinh vl
Thằng Dương không cãi.
Nó chỉ cười.
Cái kiểu cười ấy mình quen lắm.
Mỗi lần nó cười như vậy.
Y như rằng sau này sẽ có chuyện.
…
Mấy hôm sau.
Mình đang ngồi học ngoài cửa phòng.
Huyền Diệu đi học về.
Em dừng lại.
Mình ngẩng lên.
- Hửm?
- Hôm trước...
- Bánh mì ngon không?
Mình cười.
Em cười tươi lắm.
- Em biết ngay mà.
- Quán ấy ngon nhất khu này.
Rồi em lại hỏi.
- Mai anh vẫn đi viện à?
- Ừ.
- Mấy giờ?
- Sáu rưỡi.
Em gật đầu.
Nói xong.
Lại chạy xuống tầng.
Mình nhìn theo.
Thật sự lúc ấy.
Mình chỉ nghĩ.
Con bé này hoạt bát thật.
Chứ tuyệt nhiên không nghĩ đến chuyện em thích mình.
…
Đến tận sau này.
Có lần mình hỏi.
- Hồi ấy...
- Sao em cứ hay hỏi giờ anh đi viện thế?
Huyền Diệu cười.
Mình ngẩn người.
- Thế mà hồi đó anh chẳng biết gì.
Em phồng má.
Mình cười lớn.
- Anh mà giả vờ được thế...
- Chắc anh đi đóng phim rồi.
Em nhìn mình.
Lắc đầu.
- Không.
- Anh hồi ấy đúng là Đá Tảng thật.
…
Tối hôm ấy.
Mình lại ngồi đọc bệnh án.
Ngoài ban công.
Gió đầu đông thổi nhè nhẹ.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ Huyền Diệu.
"Anh ngủ chưa?"
Mình trả lời.
"Chưa."
Khoảng vài giây sau.
Em nhắn tiếp.
"Mai em phải học sớm."
"Không mua bánh cho anh được."
Mình nhìn màn hình.
Không hiểu sao.
Khóe miệng lại khẽ cười.
Rồi nhắn lại đúng một câu.
"Mai anh tự mua."
Chưa đầy một phút.
Điện thoại sáng lên.
"Vâng."
Mình đặt điện thoại xuống.
Tiếp tục đọc sách.
Nhưng phải thú thật...
Đó là lần đầu tiên sau rất lâu.
Mình thấy điện thoại rung lên...
Mà trong lòng lại có chút gì đó vui vui.
Dĩ nhiên.
Mình vẫn chưa thích Huyền Diệu.
Ít nhất...
Lúc ấy mình vẫn nghĩ như vậy.