Chuyện Đời Sinh Viên

thinhnguyen1203

Yếu sinh lý
Chương 156: Trở về

Sau chuyến về quê hôm ấy, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng quỹ đạo vốn có.

Sáng đi học.

Chiều đi viện.

Tối trở về xóm trọ.

Mọi thứ lặp lại đều đặn như kim đồng hồ.

Thế nhưng, trong cái vòng lặp ấy, có những điều đã thay đổi.

Mình và Huyền Diệu gần gũi nhau hơn rất nhiều.

Không phải những điều lớn lao.

Chỉ là mỗi sáng xuống cầu thang đều có người đứng đợi.

Mỗi chiều đi viện về đều có ánh đèn còn sáng.

Mỗi tối đều có một bữa cơm nóng.

Có hôm mình vừa dựng xe dưới sân, còn chưa kịp tháo mũ bảo hiểm thì cánh cửa phòng em đã mở.

— Anh về rồi à?

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Hôm nay đi viện mệt không?

— Cũng bình thường.

Em nhận lấy chiếc cặp trên vai mình.

— Xuống ăn cơm nhé.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy thôi.

Nhưng sau cả ngày đứng ở bệnh viện, ngửi mùi thuốc sát trùng, nghe tiếng xe cấp cứu và những lời dặn dò của bác sĩ, mình bỗng thấy lòng nhẹ hẳn.



Đi viện càng nhiều, mình càng hiểu một điều.

Sách vở chỉ là điểm khởi đầu.

Thứ khiến một người trở thành bác sĩ lại nằm ở những điều không có trong giáo trình.

Là cách bác sĩ trấn an người nhà.

Là ánh mắt khi nhìn bệnh nhân.

Là sự bình tĩnh trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất.

Anh Trung vẫn là người mình theo nhiều nhất.

Ban đầu chỉ là anh em xã giao.

Dần dần, mỗi lần gặp nhau, anh đều gọi:

— M.

— Đi theo anh.

Có hôm anh hỏi:

— Em thấy ca này thế nào?

Mình nói suy nghĩ của mình.

Anh không bao giờ chê ngay.

Chỉ cười.

— Nghĩ như thế là đúng hướng rồi.

— Nhưng nếu bệnh nhân diễn biến thế này thì sao?

Những câu hỏi ấy khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều.

Có hôm về phòng gần nửa đêm.

Mình vẫn mở sách ra đọc lại.

Dương nhìn mình, lắc đầu.

— Mày nghiện học thật rồi.

Mình cười.

— Không học thì sau này lấy gì cứu người.

Nó ném quyển sổ sang.

— Thế cứu luôn tao trước đi.

— Tao đói.

Hai thằng phá lên cười.



Ở xóm trọ, cuộc sống của bốn đứa cũng vui hơn trước.

Có những hôm trời mưa phùn.

Gió mùa đông bắc tràn về.

Lạnh đến mức chỉ muốn cuộn chăn ngủ.

Phòng mình là phòng rộng nhất.

Thế là Hương với Diệu ôm chăn chạy lên.

Bốn đứa nằm chen chúc trên một chiếc giường.

Dương nằm sát mép tường.

Hương tựa vào vai nó.

Diệu thì cuộn tròn trong lòng mình.

Mình chỉ nhẹ nhàng ôm em.

Có khi cả bốn nằm nói chuyện đến quá nửa đêm.

Kể chuyện quê.

Kể chuyện hồi cấp ba.

Kể những giấc mơ sau này.

Rồi chẳng biết từ lúc nào.

Đứa này ngủ trước.

Đứa kia ngủ sau.

Sáng dậy vẫn thấy nguyên tư thế tối hôm trước.

Dương dụi mắt.

— Đêm qua tao ngủ ngon thật.

Hương cười.

— Vì có người ôm chứ gì?

Nó tỉnh bơ.

— Có chăn ấm.

— Chứ người thì... cũng bình thường.

Hương véo ngay vào hông.

— Bình thường à?

Nó ôm hông nhăn nhó.

— Anh nói đùa.

Cả phòng cười nghiêng ngả.



Mình và Diệu cũng có những lúc chỉ còn hai người.

Em thường tựa đầu lên vai mình.

Có khi ngồi ngoài hành lang hàng giờ chỉ để ngắm mưa.

Có những cái nắm tay.

Có những cái ôm rất lâu.

Có những nụ hôn rất nhẹ.

Những hành động va chạm không hề nhẹ

Nhưng mình luôn dừng lại đúng lúc.

Không phải vì mình không rung động.

Mà vì mình luôn nghĩ.

Có những điều đẹp nhất...

Là khi cả hai cùng sẵn sàng.

Diệu đôi lúc cũng hỏi.

— Anh...

— Sao lúc nào cũng bình tĩnh thế?

Mình chỉ cười.

— Vì anh không muốn sau này em phải tiếc bất cứ điều gì.

Em không nói nữa.

Chỉ tựa đầu lên vai mình.

Khẽ siết lấy bàn tay mình.



Một buổi sáng.

Mình đang ngồi trong giảng đường.

Thầy vẫn đều đều giảng về bài học hôm ấy.

Không khí trong lớp yên ắng đến mức chỉ nghe tiếng lật giấy.

Điện thoại trong túi quần khẽ rung.

Một số máy lạ.

Nhưng nhìn kỹ...

Lại có cảm giác rất quen.

Mình xin phép bước ra ngoài hành lang.

— Alo?

Đầu dây bên kia im vài giây.

Rồi giọng một người đàn ông vang lên.

— Ông còn nhớ tôi không?

Mình bật cười.

— K phải không?

— Chuẩn.

Nó cũng cười.

— Rảnh không?

— Anh em làm vài chén.

Mình nhìn đồng hồ.

Tiết học này thật ra cũng không có gì quá quan trọng.

Hơn nữa...

Trong lòng mình cũng có chút tò mò.

Không phải tò mò vì V.Anh.

Mà tò mò xem cuộc sống của hai người họ bây giờ ra sao.

— Được.

— Quán nướng Bắc Sơn nhé.

— Năm phút nữa tôi đến.

Mình cúp máy.

Nhắn cho Dương một tin.

"Học xong mày về trước nhé. Tao có việc."

Nó chỉ trả lời đúng một chữ.

"Ok."



Năm phút sau.

Chiếc Dream đỏ dừng trước quán nướng.

Mình vừa tháo mũ bảo hiểm.

Điện thoại đã reo.

Ngẩng lên.

K đang đứng trong quán, giơ tay vẫy.

Mình bước vào.

Hai thằng bắt tay nhau.

Không khách sáo.

Cũng chẳng gượng gạo.

Chỉ đơn giản là hai người đàn ông cùng yêu cùng một cô gái.



Đồ ăn lên rất nhanh.

Rượu cũng được rót đầy.

Nhưng phải gần mười phút đầu...

Hai thằng gần như chẳng nói gì.

Chỉ cụng ly.

Chỉ ăn.

Đúng cái kiểu của đàn ông.

Có những chuyện...

Không cần mở lời ngay.

Đến chén thứ ba.

Hai đứa cùng ngẩng đầu.

Cùng nói.

— Ông...

Rồi cùng bật cười.

K đặt chén rượu xuống.

— Thôi tôi hỏi trước.

— Dạo này thế nào rồi?

Mình nhấp một ngụm rượu.

— Vẫn thế.

— Đi học.

— Đi viện.

— Bắt đầu theo được nhiều ca hơn.

— Cũng quen thêm mấy anh bác sĩ.

Nó ngồi chăm chú nghe.

Thỉnh thoảng lại gật đầu.

Đến khi mình kể xong.

Mình mới hỏi.

— Còn ông?

Nó cười.

Nhưng nụ cười ấy có chút mệt mỏi.

— Cũng... ổn.

Nó im lặng khá lâu.

Rồi mới chậm rãi nói.

— Ông biết không...

— Có những đêm tôi tỉnh dậy lúc hai, ba giờ sáng.

— Thấy cô ấy ngồi ngoài ban công.

— Cứ nhìn ra ngoài rồi khóc.

Mình khựng lại.

Trong lòng bỗng nhói lên một cái.

— Tôi hỏi.

— Thì cô ấy bảo không sao.

— Nhưng làm gì có ai không sao mà lại khóc như thế.

Nó cười nhạt.

Rót thêm rượu.

— Tôi có quá đáng không?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Chỉ là...

— Duyên phận thôi.

Nó gật đầu.

— Chắc chỉ có tôi với ông.

— Từng là đối thủ của nhau...

— Mà giờ vẫn có thể ngồi uống rượu thế này.

Mình bật cười.

— Đời mà.

Hai thằng cụng ly.

Uống cạn.

Một lúc sau.

Mình mới hỏi.

— Thế...

— Ông giận cô ấy không?

K nhìn ly rượu trong tay.

Rồi cười rất nhẹ.

— Giận chứ.

— Nhưng cưới nhau rồi...

— Mình phải học cách thương cả quá khứ của người mình yêu.

Mình nhìn nó.

Lần đầu tiên.

Mình thật sự thấy nể người đàn ông ngồi trước mặt.

Nó kể.

Đến bây giờ.

Nó vẫn ngủ chiếc giường gấp đặt cạnh giường.

Không phải vì khoảng cách.

Mà vì nó biết...

V.Anh vẫn cần thêm thời gian.

— Tôi chờ được.

— Chờ thêm một chút cũng chẳng sao.

Nghe đến đó.

Mình chỉ biết im lặng.



Ngồi thêm một lúc.

K bất ngờ lấy điện thoại ra.

— Alo bố ạ.

Mình nghe thấy giọng chú bên đầu dây.

Vẫn sang sảng như ngày nào.

Nói được vài câu.

K quay màn hình về phía mình.

— Chú muốn nói chuyện với ông.

Mình nhận điện thoại.

— Cháu chào chú.

Đầu dây bên kia cười rất vui.

— Thằng M đấy à.

— Bao giờ lên đây chú cháu mình làm chén.

Mình cũng cười.

— Vâng.

— Có dịp cháu xuống.

Chú vẫn hỏi han như trước.

Không một lời nhắc lại chuyện cũ.

Hết tình...

Nhưng cái nghĩa vẫn còn nguyên.



Gần ba giờ chiều.

Hai thằng chia tay nhau trước quán.

K vỗ vai mình.

— Hôm nào rảnh.

— Lên chơi.

— Được.

Mình nổ máy.

Nhưng không chạy về xóm.

Chiếc Dream cứ thế lặng lẽ chạy ra hồ Xương Rồng.

Mình dựng xe.

Ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc.

Mặt hồ hôm ấy rất yên.

Gió thổi nhè nhẹ.

Mình nhặt một viên sỏi.

Ném xuống.

"Tõm..."

Rồi thêm một viên nữa.

"Tõm..."

Không biết ngồi bao lâu.

Mình mới lấy điện thoại ra.

Mở đúng số máy đã thuộc lòng từ rất lâu.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Rồi chậm rãi gõ từng chữ.

""Anh vẫn nghĩ sẽ có một ngày mình gặp lại nhau trong một hoàn cảnh khác. Nhưng rồi anh nhận ra, có những người sinh ra để trở thành ký ức đẹp, chứ không phải để đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Anh giờ cũng có người đang ở bên cạnh. Cô ấy tốt với anh lắm. Anh không muốn vì những ký ức cũ mà làm người hiện tại phải buồn.

Còn em... nếu K vẫn còn nắm tay em như ngày đầu, thì em hãy thử nắm lại tay cậu ấy một lần. Có lẽ người khiến em hạnh phúc sau này không phải anh, mà là người đang ở cạnh em mỗi ngày.


Đừng để cậu ấy phải chờ em mãi.

Cũng đừng để quá khứ giữ chân em nữa.

Cảm ơn em... vì đã từng là thanh xuân đẹp nhất của anh.




Đừng trả lời tin nhắn này.

Coi như hôm nay... anh chính thức trả em về với cuộc sống của em.

Chúc em bình an, V.A."




Mình đọc lại một lần.

Hít thật sâu.

Rồi bấm gửi.

Tin nhắn vừa đi.

Mình tắt nguồn điện thoại.

Đặt xuống bên cạnh.

Nhặt thêm một viên sỏi.

"Tõm..."

Lần này.

Không hiểu sao mắt mình cay xè.

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Không phải vì mình muốn quay lại.

Mà vì mình biết.

Từ hôm nay.

Mình thật sự phải tạm biệt một phần thanh xuân của mình.

Ngồi thêm rất lâu.

Nhìn số điện thoại đã thuộc lòng suốt bao lâu.

Bấm Chặn liên hệ.

Màn hình hiện lên:

"Bạn sẽ không nhận được cuộc gọi hoặc tin nhắn từ liên hệ này."

Mình im lặng vài giây.

Rồi bấm:

Đồng ý.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì từ giây phút này...

Mình quyết định yêu người đang đợi mình về ăn cơm mỗi tối.

Ở một nơi khác trong thành phố.

Có một cô gái tên Huyền Diệu.

Có lẽ vẫn đang ngồi trước cửa phòng.

Thỉnh thoảng lại nhìn xuống đầu dốc.

Chờ tiếng máy chiếc Dream đỏ quen thuộc vang lên.

Mình đội mũ bảo hiểm.

Khởi động chiếc Dream.

Chiều Thái Nguyên hôm ấy vẫn đông người như mọi ngày.

Mình chạy xe rất chậm.

Trong đầu bỗng nhẹ đi một chút….​
Đọc đến chap này thực sự nể ông K, trong chuyện này không phải mỗi chủ thớt với V.Anh là đau nhất đâu. Tao thấy ông K cũng đẳng cấp vl kiểu có đc thể xác em chứ không có được tâm hồn em. Đau á chứ
 

letung45

Yếu sinh lý
Đọc đến chap này thực sự nể ông K, trong chuyện này không phải mỗi chủ thớt với V.Anh là đau nhất đâu. Tao thấy ông K cũng đẳng cấp vl kiểu có đc thể xác em chứ không có được tâm hồn em. Đau á chứ
Lúc đó thi đúng nhưng giờ chắc ko, thời gian rồi sẽ phủ bụi mọi thứ, có chăng chỉ còn trong ký ức và kỷ niệm đẹp. Vừa mở face xem ko biết sao đọc xong đoạn chủ thớt nhắn cho em VA, mình lại vào trong face của "em" xem em đăng ảnh cuộc sông thường ngày, vẫn ánh mắt đó nụ cười đó giờ chỉ còn là nỗi nhớ, em của mình mập hơn trc. Nhiws thôi mình cũng hài lòng vs cs hiện tại, hài lòng vs người bên mình lúc mình khó khăn nhất. Mình chỉ có 2 mối tình thôi 1 là quá khư, 1 là người bên mình lúc nay.
 

votam9311

Yếu sinh lý
Chương 156: Trở về

Sau chuyến về quê hôm ấy, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng quỹ đạo vốn có.

Sáng đi học.

Chiều đi viện.

Tối trở về xóm trọ.

Mọi thứ lặp lại đều đặn như kim đồng hồ.

Thế nhưng, trong cái vòng lặp ấy, có những điều đã thay đổi.

Mình và Huyền Diệu gần gũi nhau hơn rất nhiều.

Không phải những điều lớn lao.

Chỉ là mỗi sáng xuống cầu thang đều có người đứng đợi.

Mỗi chiều đi viện về đều có ánh đèn còn sáng.

Mỗi tối đều có một bữa cơm nóng.

Có hôm mình vừa dựng xe dưới sân, còn chưa kịp tháo mũ bảo hiểm thì cánh cửa phòng em đã mở.

— Anh về rồi à?

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Hôm nay đi viện mệt không?

— Cũng bình thường.

Em nhận lấy chiếc cặp trên vai mình.

— Xuống ăn cơm nhé.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy thôi.

Nhưng sau cả ngày đứng ở bệnh viện, ngửi mùi thuốc sát trùng, nghe tiếng xe cấp cứu và những lời dặn dò của bác sĩ, mình bỗng thấy lòng nhẹ hẳn.



Đi viện càng nhiều, mình càng hiểu một điều.

Sách vở chỉ là điểm khởi đầu.

Thứ khiến một người trở thành bác sĩ lại nằm ở những điều không có trong giáo trình.

Là cách bác sĩ trấn an người nhà.

Là ánh mắt khi nhìn bệnh nhân.

Là sự bình tĩnh trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất.

Anh Trung vẫn là người mình theo nhiều nhất.

Ban đầu chỉ là anh em xã giao.

Dần dần, mỗi lần gặp nhau, anh đều gọi:

— M.

— Đi theo anh.

Có hôm anh hỏi:

— Em thấy ca này thế nào?

Mình nói suy nghĩ của mình.

Anh không bao giờ chê ngay.

Chỉ cười.

— Nghĩ như thế là đúng hướng rồi.

— Nhưng nếu bệnh nhân diễn biến thế này thì sao?

Những câu hỏi ấy khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều.

Có hôm về phòng gần nửa đêm.

Mình vẫn mở sách ra đọc lại.

Dương nhìn mình, lắc đầu.

— Mày nghiện học thật rồi.

Mình cười.

— Không học thì sau này lấy gì cứu người.

Nó ném quyển sổ sang.

— Thế cứu luôn tao trước đi.

— Tao đói.

Hai thằng phá lên cười.



Ở xóm trọ, cuộc sống của bốn đứa cũng vui hơn trước.

Có những hôm trời mưa phùn.

Gió mùa đông bắc tràn về.

Lạnh đến mức chỉ muốn cuộn chăn ngủ.

Phòng mình là phòng rộng nhất.

Thế là Hương với Diệu ôm chăn chạy lên.

Bốn đứa nằm chen chúc trên một chiếc giường.

Dương nằm sát mép tường.

Hương tựa vào vai nó.

Diệu thì cuộn tròn trong lòng mình.

Mình chỉ nhẹ nhàng ôm em.

Có khi cả bốn nằm nói chuyện đến quá nửa đêm.

Kể chuyện quê.

Kể chuyện hồi cấp ba.

Kể những giấc mơ sau này.

Rồi chẳng biết từ lúc nào.

Đứa này ngủ trước.

Đứa kia ngủ sau.

Sáng dậy vẫn thấy nguyên tư thế tối hôm trước.

Dương dụi mắt.

— Đêm qua tao ngủ ngon thật.

Hương cười.

— Vì có người ôm chứ gì?

Nó tỉnh bơ.

— Có chăn ấm.

— Chứ người thì... cũng bình thường.

Hương véo ngay vào hông.

— Bình thường à?

Nó ôm hông nhăn nhó.

— Anh nói đùa.

Cả phòng cười nghiêng ngả.



Mình và Diệu cũng có những lúc chỉ còn hai người.

Em thường tựa đầu lên vai mình.

Có khi ngồi ngoài hành lang hàng giờ chỉ để ngắm mưa.

Có những cái nắm tay.

Có những cái ôm rất lâu.

Có những nụ hôn rất nhẹ.

Những hành động va chạm không hề nhẹ

Nhưng mình luôn dừng lại đúng lúc.

Không phải vì mình không rung động.

Mà vì mình luôn nghĩ.

Có những điều đẹp nhất...

Là khi cả hai cùng sẵn sàng.

Diệu đôi lúc cũng hỏi.

— Anh...

— Sao lúc nào cũng bình tĩnh thế?

Mình chỉ cười.

— Vì anh không muốn sau này em phải tiếc bất cứ điều gì.

Em không nói nữa.

Chỉ tựa đầu lên vai mình.

Khẽ siết lấy bàn tay mình.



Một buổi sáng.

Mình đang ngồi trong giảng đường.

Thầy vẫn đều đều giảng về bài học hôm ấy.

Không khí trong lớp yên ắng đến mức chỉ nghe tiếng lật giấy.

Điện thoại trong túi quần khẽ rung.

Một số máy lạ.

Nhưng nhìn kỹ...

Lại có cảm giác rất quen.

Mình xin phép bước ra ngoài hành lang.

— Alo?

Đầu dây bên kia im vài giây.

Rồi giọng một người đàn ông vang lên.

— Ông còn nhớ tôi không?

Mình bật cười.

— K phải không?

— Chuẩn.

Nó cũng cười.

— Rảnh không?

— Anh em làm vài chén.

Mình nhìn đồng hồ.

Tiết học này thật ra cũng không có gì quá quan trọng.

Hơn nữa...

Trong lòng mình cũng có chút tò mò.

Không phải tò mò vì V.Anh.

Mà tò mò xem cuộc sống của hai người họ bây giờ ra sao.

— Được.

— Quán nướng Bắc Sơn nhé.

— Năm phút nữa tôi đến.

Mình cúp máy.

Nhắn cho Dương một tin.

"Học xong mày về trước nhé. Tao có việc."

Nó chỉ trả lời đúng một chữ.

"Ok."



Năm phút sau.

Chiếc Dream đỏ dừng trước quán nướng.

Mình vừa tháo mũ bảo hiểm.

Điện thoại đã reo.

Ngẩng lên.

K đang đứng trong quán, giơ tay vẫy.

Mình bước vào.

Hai thằng bắt tay nhau.

Không khách sáo.

Cũng chẳng gượng gạo.

Chỉ đơn giản là hai người đàn ông cùng yêu cùng một cô gái.



Đồ ăn lên rất nhanh.

Rượu cũng được rót đầy.

Nhưng phải gần mười phút đầu...

Hai thằng gần như chẳng nói gì.

Chỉ cụng ly.

Chỉ ăn.

Đúng cái kiểu của đàn ông.

Có những chuyện...

Không cần mở lời ngay.

Đến chén thứ ba.

Hai đứa cùng ngẩng đầu.

Cùng nói.

— Ông...

Rồi cùng bật cười.

K đặt chén rượu xuống.

— Thôi tôi hỏi trước.

— Dạo này thế nào rồi?

Mình nhấp một ngụm rượu.

— Vẫn thế.

— Đi học.

— Đi viện.

— Bắt đầu theo được nhiều ca hơn.

— Cũng quen thêm mấy anh bác sĩ.

Nó ngồi chăm chú nghe.

Thỉnh thoảng lại gật đầu.

Đến khi mình kể xong.

Mình mới hỏi.

— Còn ông?

Nó cười.

Nhưng nụ cười ấy có chút mệt mỏi.

— Cũng... ổn.

Nó im lặng khá lâu.

Rồi mới chậm rãi nói.

— Ông biết không...

— Có những đêm tôi tỉnh dậy lúc hai, ba giờ sáng.

— Thấy cô ấy ngồi ngoài ban công.

— Cứ nhìn ra ngoài rồi khóc.

Mình khựng lại.

Trong lòng bỗng nhói lên một cái.

— Tôi hỏi.

— Thì cô ấy bảo không sao.

— Nhưng làm gì có ai không sao mà lại khóc như thế.

Nó cười nhạt.

Rót thêm rượu.

— Tôi có quá đáng không?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Chỉ là...

— Duyên phận thôi.

Nó gật đầu.

— Chắc chỉ có tôi với ông.

— Từng là đối thủ của nhau...

— Mà giờ vẫn có thể ngồi uống rượu thế này.

Mình bật cười.

— Đời mà.

Hai thằng cụng ly.

Uống cạn.

Một lúc sau.

Mình mới hỏi.

— Thế...

— Ông giận cô ấy không?

K nhìn ly rượu trong tay.

Rồi cười rất nhẹ.

— Giận chứ.

— Nhưng cưới nhau rồi...

— Mình phải học cách thương cả quá khứ của người mình yêu.

Mình nhìn nó.

Lần đầu tiên.

Mình thật sự thấy nể người đàn ông ngồi trước mặt.

Nó kể.

Đến bây giờ.

Nó vẫn ngủ chiếc giường gấp đặt cạnh giường.

Không phải vì khoảng cách.

Mà vì nó biết...

V.Anh vẫn cần thêm thời gian.

— Tôi chờ được.

— Chờ thêm một chút cũng chẳng sao.

Nghe đến đó.

Mình chỉ biết im lặng.



Ngồi thêm một lúc.

K bất ngờ lấy điện thoại ra.

— Alo bố ạ.

Mình nghe thấy giọng chú bên đầu dây.

Vẫn sang sảng như ngày nào.

Nói được vài câu.

K quay màn hình về phía mình.

— Chú muốn nói chuyện với ông.

Mình nhận điện thoại.

— Cháu chào chú.

Đầu dây bên kia cười rất vui.

— Thằng M đấy à.

— Bao giờ lên đây chú cháu mình làm chén.

Mình cũng cười.

— Vâng.

— Có dịp cháu xuống.

Chú vẫn hỏi han như trước.

Không một lời nhắc lại chuyện cũ.

Hết tình...

Nhưng cái nghĩa vẫn còn nguyên.



Gần ba giờ chiều.

Hai thằng chia tay nhau trước quán.

K vỗ vai mình.

— Hôm nào rảnh.

— Lên chơi.

— Được.

Mình nổ máy.

Nhưng không chạy về xóm.

Chiếc Dream cứ thế lặng lẽ chạy ra hồ Xương Rồng.

Mình dựng xe.

Ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc.

Mặt hồ hôm ấy rất yên.

Gió thổi nhè nhẹ.

Mình nhặt một viên sỏi.

Ném xuống.

"Tõm..."

Rồi thêm một viên nữa.

"Tõm..."

Không biết ngồi bao lâu.

Mình mới lấy điện thoại ra.

Mở đúng số máy đã thuộc lòng từ rất lâu.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Rồi chậm rãi gõ từng chữ.

""Anh vẫn nghĩ sẽ có một ngày mình gặp lại nhau trong một hoàn cảnh khác. Nhưng rồi anh nhận ra, có những người sinh ra để trở thành ký ức đẹp, chứ không phải để đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Anh giờ cũng có người đang ở bên cạnh. Cô ấy tốt với anh lắm. Anh không muốn vì những ký ức cũ mà làm người hiện tại phải buồn.

Còn em... nếu K vẫn còn nắm tay em như ngày đầu, thì em hãy thử nắm lại tay cậu ấy một lần. Có lẽ người khiến em hạnh phúc sau này không phải anh, mà là người đang ở cạnh em mỗi ngày.


Đừng để cậu ấy phải chờ em mãi.

Cũng đừng để quá khứ giữ chân em nữa.

Cảm ơn em... vì đã từng là thanh xuân đẹp nhất của anh.




Đừng trả lời tin nhắn này.

Coi như hôm nay... anh chính thức trả em về với cuộc sống của em.

Chúc em bình an, V.A."




Mình đọc lại một lần.

Hít thật sâu.

Rồi bấm gửi.

Tin nhắn vừa đi.

Mình tắt nguồn điện thoại.

Đặt xuống bên cạnh.

Nhặt thêm một viên sỏi.

"Tõm..."

Lần này.

Không hiểu sao mắt mình cay xè.

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Không phải vì mình muốn quay lại.

Mà vì mình biết.

Từ hôm nay.

Mình thật sự phải tạm biệt một phần thanh xuân của mình.

Ngồi thêm rất lâu.

Nhìn số điện thoại đã thuộc lòng suốt bao lâu.

Bấm Chặn liên hệ.

Màn hình hiện lên:

"Bạn sẽ không nhận được cuộc gọi hoặc tin nhắn từ liên hệ này."

Mình im lặng vài giây.

Rồi bấm:

Đồng ý.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì từ giây phút này...

Mình quyết định yêu người đang đợi mình về ăn cơm mỗi tối.

Ở một nơi khác trong thành phố.

Có một cô gái tên Huyền Diệu.

Có lẽ vẫn đang ngồi trước cửa phòng.

Thỉnh thoảng lại nhìn xuống đầu dốc.

Chờ tiếng máy chiếc Dream đỏ quen thuộc vang lên.

Mình đội mũ bảo hiểm.

Khởi động chiếc Dream.

Chiều Thái Nguyên hôm ấy vẫn đông người như mọi ngày.

Mình chạy xe rất chậm.

Trong đầu bỗng nhẹ đi một chút….​
K chắc vẫn theo dõi ông em nên xuống gặp đúng thời điểm. khá thú vị :D
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Lúc đó thi đúng nhưng giờ chắc ko, thời gian rồi sẽ phủ bụi mọi thứ, có chăng chỉ còn trong ký ức và kỷ niệm đẹp. Vừa mở face xem ko biết sao đọc xong đoạn chủ thớt nhắn cho em VA, mình lại vào trong face của "em" xem em đăng ảnh cuộc sông thường ngày, vẫn ánh mắt đó nụ cười đó giờ chỉ còn là nỗi nhớ, em của mình mập hơn trc. Nhiws thôi mình cũng hài lòng vs cs hiện tại, hài lòng vs người bên mình lúc mình khó khăn nhất. Mình chỉ có 2 mối tình thôi 1 là quá khư, 1 là người bên mình lúc nay.
nỗi buồn rồi sẽ qua đi, chỉ còn những kỉ niệm vẫn đau đáu trong lòng...
 

23251325

Yếu sinh lý
Đọc đến chap này thực sự nể ông K, trong chuyện này không phải mỗi chủ thớt với V.Anh là đau nhất đâu. Tao thấy ông K cũng đẳng cấp vl kiểu có đc thể xác em chứ không có được tâm hồn em. Đau á chứ
Tôi cũng đồng ý với ông. Thời điểm đấy cho đến tận bây giờ gần 10 năm thì quyết định bỏ thớt để lấy K vẫn sẽ là quyết định đúng đắn. Tuy nhiên ai nói trước được sau này, đàn ông thằng nào chẳng từng ăn vụng, vợ chồng nào chẳng có lúc tranh cãi, nhất là khi bông hoa bên mình thì xấu đi còn những bông hoa bên ngoài lúc nào cũng rực rỡ. Chỉ sợ lúc đấy khi tình cảm nhạt phai thì những nỗ lực trong quá khứ có khi lại chính là những nhát dao sắc nhất cứa vào lòng nhau. Chỉ mong thằng K đủ bản lĩnh để giữ được ngọn lửa tình yêu và mong VA luôn luôn hạnh phúc vì em ấy xứng đáng được như vậy. Chào @Badboy9xtq tôi lặn đây :D.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tôi cũng đồng ý với ông. Thời điểm đấy cho đến tận bây giờ gần 10 năm thì quyết định bỏ thớt để lấy K vẫn sẽ là quyết định đúng đắn. Tuy nhiên ai nói trước được sau này, đàn ông thằng nào chẳng từng ăn vụng, vợ chồng nào chẳng có lúc tranh cãi, chỉ sợ lúc đấy khi tình cảm nhạt phai thì những nỗ lực trong quá khứ có khi lại chính là những nhát dao sắc nhất cứa vào lòng nhau. Chỉ mong thằng K đủ bản lĩnh để giữ được ngọn lửa tình yêu và mong VA luôn luôn hạnh phúc vì em ấy xứng đáng được như vậy. Chào @Badboy9xtq tôi lặn đây :D.
lặn làm gì bác, chuyện hay còn phía sau mà hehe. Hôm nào xuống HP nhớ dẫn tôi đi trải nghiệm đấy kaka
 

Gt2019

Tao là gay
Dù cùng yêu nhau chất ngất, nếu phải chia tay vì ngoại cảnh thì tao tin rằng về lâu dài đàn ông vẫn dễ phân tách các mảng đời hơn phụ nữ, vì đàn ông dễ tập trung cho phát triển sự nghiệp, rồi thi thoảng em này em kia đổi gió, còn phụ nữ tạo hóa sinh ra đã là giống loài bị cảm xúc chi phối liên tục, nhiều người như 1 bà chị họ tao chẳng hạn, đến u50 rồi vẫn chưa bước qua đc mối tình đầu thời sv, FA luôn
 

Thanhlong1998

Yếu sinh lý
Chương 156: Trở về

Sau chuyến về quê hôm ấy, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng quỹ đạo vốn có.

Sáng đi học.

Chiều đi viện.

Tối trở về xóm trọ.

Mọi thứ lặp lại đều đặn như kim đồng hồ.

Thế nhưng, trong cái vòng lặp ấy, có những điều đã thay đổi.

Mình và Huyền Diệu gần gũi nhau hơn rất nhiều.

Không phải những điều lớn lao.

Chỉ là mỗi sáng xuống cầu thang đều có người đứng đợi.

Mỗi chiều đi viện về đều có ánh đèn còn sáng.

Mỗi tối đều có một bữa cơm nóng.

Có hôm mình vừa dựng xe dưới sân, còn chưa kịp tháo mũ bảo hiểm thì cánh cửa phòng em đã mở.

— Anh về rồi à?

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Hôm nay đi viện mệt không?

— Cũng bình thường.

Em nhận lấy chiếc cặp trên vai mình.

— Xuống ăn cơm nhé.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy thôi.

Nhưng sau cả ngày đứng ở bệnh viện, ngửi mùi thuốc sát trùng, nghe tiếng xe cấp cứu và những lời dặn dò của bác sĩ, mình bỗng thấy lòng nhẹ hẳn.



Đi viện càng nhiều, mình càng hiểu một điều.

Sách vở chỉ là điểm khởi đầu.

Thứ khiến một người trở thành bác sĩ lại nằm ở những điều không có trong giáo trình.

Là cách bác sĩ trấn an người nhà.

Là ánh mắt khi nhìn bệnh nhân.

Là sự bình tĩnh trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất.

Anh Trung vẫn là người mình theo nhiều nhất.

Ban đầu chỉ là anh em xã giao.

Dần dần, mỗi lần gặp nhau, anh đều gọi:

— M.

— Đi theo anh.

Có hôm anh hỏi:

— Em thấy ca này thế nào?

Mình nói suy nghĩ của mình.

Anh không bao giờ chê ngay.

Chỉ cười.

— Nghĩ như thế là đúng hướng rồi.

— Nhưng nếu bệnh nhân diễn biến thế này thì sao?

Những câu hỏi ấy khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều.

Có hôm về phòng gần nửa đêm.

Mình vẫn mở sách ra đọc lại.

Dương nhìn mình, lắc đầu.

— Mày nghiện học thật rồi.

Mình cười.

— Không học thì sau này lấy gì cứu người.

Nó ném quyển sổ sang.

— Thế cứu luôn tao trước đi.

— Tao đói.

Hai thằng phá lên cười.



Ở xóm trọ, cuộc sống của bốn đứa cũng vui hơn trước.

Có những hôm trời mưa phùn.

Gió mùa đông bắc tràn về.

Lạnh đến mức chỉ muốn cuộn chăn ngủ.

Phòng mình là phòng rộng nhất.

Thế là Hương với Diệu ôm chăn chạy lên.

Bốn đứa nằm chen chúc trên một chiếc giường.

Dương nằm sát mép tường.

Hương tựa vào vai nó.

Diệu thì cuộn tròn trong lòng mình.

Mình chỉ nhẹ nhàng ôm em.

Có khi cả bốn nằm nói chuyện đến quá nửa đêm.

Kể chuyện quê.

Kể chuyện hồi cấp ba.

Kể những giấc mơ sau này.

Rồi chẳng biết từ lúc nào.

Đứa này ngủ trước.

Đứa kia ngủ sau.

Sáng dậy vẫn thấy nguyên tư thế tối hôm trước.

Dương dụi mắt.

— Đêm qua tao ngủ ngon thật.

Hương cười.

— Vì có người ôm chứ gì?

Nó tỉnh bơ.

— Có chăn ấm.

— Chứ người thì... cũng bình thường.

Hương véo ngay vào hông.

— Bình thường à?

Nó ôm hông nhăn nhó.

— Anh nói đùa.

Cả phòng cười nghiêng ngả.



Mình và Diệu cũng có những lúc chỉ còn hai người.

Em thường tựa đầu lên vai mình.

Có khi ngồi ngoài hành lang hàng giờ chỉ để ngắm mưa.

Có những cái nắm tay.

Có những cái ôm rất lâu.

Có những nụ hôn rất nhẹ.

Những hành động va chạm không hề nhẹ

Nhưng mình luôn dừng lại đúng lúc.

Không phải vì mình không rung động.

Mà vì mình luôn nghĩ.

Có những điều đẹp nhất...

Là khi cả hai cùng sẵn sàng.

Diệu đôi lúc cũng hỏi.

— Anh...

— Sao lúc nào cũng bình tĩnh thế?

Mình chỉ cười.

— Vì anh không muốn sau này em phải tiếc bất cứ điều gì.

Em không nói nữa.

Chỉ tựa đầu lên vai mình.

Khẽ siết lấy bàn tay mình.



Một buổi sáng.

Mình đang ngồi trong giảng đường.

Thầy vẫn đều đều giảng về bài học hôm ấy.

Không khí trong lớp yên ắng đến mức chỉ nghe tiếng lật giấy.

Điện thoại trong túi quần khẽ rung.

Một số máy lạ.

Nhưng nhìn kỹ...

Lại có cảm giác rất quen.

Mình xin phép bước ra ngoài hành lang.

— Alo?

Đầu dây bên kia im vài giây.

Rồi giọng một người đàn ông vang lên.

— Ông còn nhớ tôi không?

Mình bật cười.

— K phải không?

— Chuẩn.

Nó cũng cười.

— Rảnh không?

— Anh em làm vài chén.

Mình nhìn đồng hồ.

Tiết học này thật ra cũng không có gì quá quan trọng.

Hơn nữa...

Trong lòng mình cũng có chút tò mò.

Không phải tò mò vì V.Anh.

Mà tò mò xem cuộc sống của hai người họ bây giờ ra sao.

— Được.

— Quán nướng Bắc Sơn nhé.

— Năm phút nữa tôi đến.

Mình cúp máy.

Nhắn cho Dương một tin.

"Học xong mày về trước nhé. Tao có việc."

Nó chỉ trả lời đúng một chữ.

"Ok."



Năm phút sau.

Chiếc Dream đỏ dừng trước quán nướng.

Mình vừa tháo mũ bảo hiểm.

Điện thoại đã reo.

Ngẩng lên.

K đang đứng trong quán, giơ tay vẫy.

Mình bước vào.

Hai thằng bắt tay nhau.

Không khách sáo.

Cũng chẳng gượng gạo.

Chỉ đơn giản là hai người đàn ông cùng yêu cùng một cô gái.



Đồ ăn lên rất nhanh.

Rượu cũng được rót đầy.

Nhưng phải gần mười phút đầu...

Hai thằng gần như chẳng nói gì.

Chỉ cụng ly.

Chỉ ăn.

Đúng cái kiểu của đàn ông.

Có những chuyện...

Không cần mở lời ngay.

Đến chén thứ ba.

Hai đứa cùng ngẩng đầu.

Cùng nói.

— Ông...

Rồi cùng bật cười.

K đặt chén rượu xuống.

— Thôi tôi hỏi trước.

— Dạo này thế nào rồi?

Mình nhấp một ngụm rượu.

— Vẫn thế.

— Đi học.

— Đi viện.

— Bắt đầu theo được nhiều ca hơn.

— Cũng quen thêm mấy anh bác sĩ.

Nó ngồi chăm chú nghe.

Thỉnh thoảng lại gật đầu.

Đến khi mình kể xong.

Mình mới hỏi.

— Còn ông?

Nó cười.

Nhưng nụ cười ấy có chút mệt mỏi.

— Cũng... ổn.

Nó im lặng khá lâu.

Rồi mới chậm rãi nói.

— Ông biết không...

— Có những đêm tôi tỉnh dậy lúc hai, ba giờ sáng.

— Thấy cô ấy ngồi ngoài ban công.

— Cứ nhìn ra ngoài rồi khóc.

Mình khựng lại.

Trong lòng bỗng nhói lên một cái.

— Tôi hỏi.

— Thì cô ấy bảo không sao.

— Nhưng làm gì có ai không sao mà lại khóc như thế.

Nó cười nhạt.

Rót thêm rượu.

— Tôi có quá đáng không?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Chỉ là...

— Duyên phận thôi.

Nó gật đầu.

— Chắc chỉ có tôi với ông.

— Từng là đối thủ của nhau...

— Mà giờ vẫn có thể ngồi uống rượu thế này.

Mình bật cười.

— Đời mà.

Hai thằng cụng ly.

Uống cạn.

Một lúc sau.

Mình mới hỏi.

— Thế...

— Ông giận cô ấy không?

K nhìn ly rượu trong tay.

Rồi cười rất nhẹ.

— Giận chứ.

— Nhưng cưới nhau rồi...

— Mình phải học cách thương cả quá khứ của người mình yêu.

Mình nhìn nó.

Lần đầu tiên.

Mình thật sự thấy nể người đàn ông ngồi trước mặt.

Nó kể.

Đến bây giờ.

Nó vẫn ngủ chiếc giường gấp đặt cạnh giường.

Không phải vì khoảng cách.

Mà vì nó biết...

V.Anh vẫn cần thêm thời gian.

— Tôi chờ được.

— Chờ thêm một chút cũng chẳng sao.

Nghe đến đó.

Mình chỉ biết im lặng.



Ngồi thêm một lúc.

K bất ngờ lấy điện thoại ra.

— Alo bố ạ.

Mình nghe thấy giọng chú bên đầu dây.

Vẫn sang sảng như ngày nào.

Nói được vài câu.

K quay màn hình về phía mình.

— Chú muốn nói chuyện với ông.

Mình nhận điện thoại.

— Cháu chào chú.

Đầu dây bên kia cười rất vui.

— Thằng M đấy à.

— Bao giờ lên đây chú cháu mình làm chén.

Mình cũng cười.

— Vâng.

— Có dịp cháu xuống.

Chú vẫn hỏi han như trước.

Không một lời nhắc lại chuyện cũ.

Hết tình...

Nhưng cái nghĩa vẫn còn nguyên.



Gần ba giờ chiều.

Hai thằng chia tay nhau trước quán.

K vỗ vai mình.

— Hôm nào rảnh.

— Lên chơi.

— Được.

Mình nổ máy.

Nhưng không chạy về xóm.

Chiếc Dream cứ thế lặng lẽ chạy ra hồ Xương Rồng.

Mình dựng xe.

Ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc.

Mặt hồ hôm ấy rất yên.

Gió thổi nhè nhẹ.

Mình nhặt một viên sỏi.

Ném xuống.

"Tõm..."

Rồi thêm một viên nữa.

"Tõm..."

Không biết ngồi bao lâu.

Mình mới lấy điện thoại ra.

Mở đúng số máy đã thuộc lòng từ rất lâu.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Rồi chậm rãi gõ từng chữ.

""Anh vẫn nghĩ sẽ có một ngày mình gặp lại nhau trong một hoàn cảnh khác. Nhưng rồi anh nhận ra, có những người sinh ra để trở thành ký ức đẹp, chứ không phải để đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Anh giờ cũng có người đang ở bên cạnh. Cô ấy tốt với anh lắm. Anh không muốn vì những ký ức cũ mà làm người hiện tại phải buồn.

Còn em... nếu K vẫn còn nắm tay em như ngày đầu, thì em hãy thử nắm lại tay cậu ấy một lần. Có lẽ người khiến em hạnh phúc sau này không phải anh, mà là người đang ở cạnh em mỗi ngày.


Đừng để cậu ấy phải chờ em mãi.

Cũng đừng để quá khứ giữ chân em nữa.

Cảm ơn em... vì đã từng là thanh xuân đẹp nhất của anh.




Đừng trả lời tin nhắn này.

Coi như hôm nay... anh chính thức trả em về với cuộc sống của em.

Chúc em bình an, V.A."




Mình đọc lại một lần.

Hít thật sâu.

Rồi bấm gửi.

Tin nhắn vừa đi.

Mình tắt nguồn điện thoại.

Đặt xuống bên cạnh.

Nhặt thêm một viên sỏi.

"Tõm..."

Lần này.

Không hiểu sao mắt mình cay xè.

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Không phải vì mình muốn quay lại.

Mà vì mình biết.

Từ hôm nay.

Mình thật sự phải tạm biệt một phần thanh xuân của mình.

Ngồi thêm rất lâu.

Nhìn số điện thoại đã thuộc lòng suốt bao lâu.

Bấm Chặn liên hệ.

Màn hình hiện lên:

"Bạn sẽ không nhận được cuộc gọi hoặc tin nhắn từ liên hệ này."

Mình im lặng vài giây.

Rồi bấm:

Đồng ý.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì từ giây phút này...

Mình quyết định yêu người đang đợi mình về ăn cơm mỗi tối.

Ở một nơi khác trong thành phố.

Có một cô gái tên Huyền Diệu.

Có lẽ vẫn đang ngồi trước cửa phòng.

Thỉnh thoảng lại nhìn xuống đầu dốc.

Chờ tiếng máy chiếc Dream đỏ quen thuộc vang lên.

Mình đội mũ bảo hiểm.

Khởi động chiếc Dream.

Chiều Thái Nguyên hôm ấy vẫn đông người như mọi ngày.

Mình chạy xe rất chậm.

Trong đầu bỗng nhẹ đi một chút….​
@Badboy9xtq Sau cái tin nhắn này không chỉ là để V.A mở lòng, mà cũng chính ô bạn mở lòng hoàn toàn để bên cạnh HD một cách thoải mái
 

123214asdasdas

Yếu sinh lý
đọc mấy tự truyện như này bánh cuốn vl, mấy tml có biết chỗ nào hay có thể loại như này hoặc là mấy truyện nổi nổi từ thời thiendia hoặc các nền tảng ấy
 

Xamvndn90

Yếu sinh lý
Nay chưa có thuốc à ? Với lại anh em cho hỏi chỗ bãi biển mỹ khê dn có dịch vụ đó không ? Và giá như nào với t vừa vào đến đi dn lần đầu chưa biết như nào
Ko có nha bạn,mún đi thì đặt grap lên tây thi ở hoà khánh,massage tới z 800k
Đừng nghe thằng grap nào bẻ chỗ khác hết hì
Nên đi tầm 2h chiều cho đỡ đông
 

Xathubietchoi

Yếu sinh lý
Ô e này chắc lên đó tầm khoảng 2015 ah. Năm 2009 t lên Thái học thì samsung chưa mở nhà máy ở phổ yên, khi đó nguyên 1 khu phố đèn đỏ luôn.
Ngày ở trên thái cũng vui, nhậu nhẹt tưng bừng, có đêm 4 thằng ở xóm trọ buồn quá, góp tiền lại mua ít lạc va rượu về nhậu. Đủ tiền mua đc 2 chai rượu thương hiệu sương mù mẫu sơn, vs 1 gói lạc nửa ký. Ngày đó nghèo mà vui vãi
Thời đó thì rượu sương mù với thuốc lá AROMA là thịnh hành,chứ thuốc thăng long chưa có mấy kkkk
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo