Thế là thế nào nhỉ? Năm thứ nhất là ở xóm trọ, năm thứ 3 là ở Nghĩa Tân, hai tuần trước là nhà nghỉ ở Quan Hoa, nay là Đà Nẵng, vậy tao đang là ai,tại sao lại như này; đã thế lại là người ngoại quốc mới có hai chuyến công tác cùng sau gần 1 năm chỉ nói chuyện qua email và skype,dù rằng cũng chỉ trêu đùa nhau tuy không được như đám ngồi cùng văn phòng. Thiết nghĩ nếu mà chăm chỉ học ngoại ngữ thì có lẽ câu chuyện tối nay sẽ còn kéo dài thay vì tắc bụp đứt quãng vì hạn chế của cả hai. Có điều như này kể cũng tốt, cũng có được cho nhau sự tìm hiểu khám phá và trải nhiệm con người của nhau. Dù có chút vênh nhau về ngôn ngữ truyền thống xong ngôn ngữ cơ thể thì không hề có rào cản nào sất, Jill đang cầm bàn chải đánh răng, khi bọt đầy miệng vẫn ngoái gọi tao vào cùng với cái bàn chải đã có sẵn kem trên đó. Đứng trước cái gương lavabo, một hình nộm kute được Jill vẽ lên đó bằng nước trông hài hước ngộ nghĩnh,vệt nước loang trôi xuống tao vẽ lại một hình khác khi em đang chăm sóc da mặt, trở lại giường khi đắp lên một miếng mặt nạ dưỡng da. Nói thật khúc này tao khó xử và không biết diễn tả tâm lý của mình như nào, bởi Jill chủ động xong ở cô ấy lại không có sự dạn dĩ như Thuỷ, thêm nữa lại biết lựa chọn thời điểm, biết làm cho người đối diện được giãn cơ mặt, được thả lỏng cảm xúc thay vì nhăm nhăm đạt ý đồ của mình. Vậy khác nhau ở đây là do trình độ học vấn, văn hoá nhận thức hay do cái gì, hay do tao là kẻ may mắn trong chuyện bạn gái bấy lâu nay?
Quan trọng hơn, là cái ngàn vàng của em lại trao cho tao như lời em nói. Đêm ấy, hai đứa nằm trằn trọc mãi không ngủ, sóng đôi trên đệm, gần như ít đụng chạm, đèn phòng vẫn sáng, đôi lúc cùng nhau xem một đoạn phim, hoặc xem những bức ảnh của Jill khi ở bên Mỹ và nghe em kể về chúng.., hoàn toàn không nói gì đến công việc, hay thông tin cá nhân của nhau.
Erick.
Em hơi đau?
Đau thế nào, có cần đi bệnh viện không?
Không, em đau ở đây, Jill chỉ tay vào dưới mu
Anh xin lỗi.
Em không giận,em bị đau nhưng anh cho em cảm xúc tốt. Em muốn được như vậy mà
Anh đang thấy sao
Bất ngờ và ngạc nhiên
Vì chuyện tối nay khi em trao thân cho anh?
Đúng vậy
Tại sao lại là anh và ở đây nhỉ?
Anh nghĩ sẽ phải ở đâu? Hà Nội hay Sài Gòn?
Ngạn ngữ có câu : định mệnh dẫn lối người tự nguyện và kéo lê người chống lại nó; anh nghe bao giờ chưa?
Tao lắc đầu xong có một chút trầm ngâm suy nghĩ.
Anh có thấy anh và em trong câu nói ấy không?
Anh vẫn không tin là em ở Mỹ mấy năm, lại sống ở Hongkong, thì sớm quan hệ nam nữ và chuyện chăn gối là thường tình như giới trẻ hiện nay đúng ko? Và không ngờ em vẫn là con gái đến hôm nay?
Không hẳn, anh ko care cái đó.
Thế thì chuyện gì, nói em nghe đi
Một câu hỏi đến là khó trả lời sao cho phù hợp lúc này, dường như Jill cũng đang muốn nói thêm điều gì đó xong cái cần là một vài câu gợi mở thêm vào đó là sự tương tác của tao.
Nếu như là chị Ninh Bình ngày trước, một câu nói dù không cần ẩn ý cũng đủ khiến tao lưu tâm, hoặc một hành động nhỏ cũng đủ để tao thay đổi thái độ, rồi cả hai lại được trải lòng với nhau, xong đó là bởi xuất phát từ trong đáy lòng của một cô gái nồng cháy và mạnh mẽ. Còn cô gái này, lại khiến tao đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, chỉ trong vài lần chạm nhau rồi dẫn đến ân ái xác thịt, cũng một cách tự nguyện và chủ động, nhưng lại khiến tao tự hỏi, tao sẽ phải làm gì cho cô ấy, hành xử như nào trong những ngày tiếp theo để không khiến cô ấy bị hụt hẫng, và không gượng gạo với nhau ở chốn công sở. Đúng con thầy vợ bán gái cơ quan, éo le là có thật.
Em muốn tắt hêt đèn hay đề lại?
Em hay để đèn ngủ khi có một mình
Xong, vậy chỉ còn mỗi cái TV xong vài phút sau cũng được tắt nốt, căn phòng tối om, vãn có tiếng xe ngoài đường khi tao hé mở cửa sổ để có không khí đối vào phòng bởi quạt trong nhà tắm đang bật. Một sự tĩnh lặng đến lạ thường, có thêm một người nằm cùng giường mà cảm giác như có một mình, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở đều và nhẹ, và tao đang xâu chuỗi lại tất cả những gì về Jill, từ hôm trong SG, đến buổi chiều mấy hôm trước ở căn hộ của em, đến hôm nay.
Erick, Jill thì thầm khi vẫn nằm thẳng song song với tao
Anh ngủ chưa.
Anh chưa, sao ?
Chuyện tối nay, anh vẫn nghĩ đấy ah?
Em nghĩ sao về chuyện đó.
Em không biết, nhưng chắc chắn em không hành động theo bản năng nhất thời, cũng không thể lợi dụng được anh mà. Xin lỗi anh nếu em khiến anh khó xử, em không muốn thấy anh như vậy, nhìn vào mắt anh thấy rõ điều đó.
Đừng xin lỗi, lỗi là anh thôi,anh đã không tự chủ.
Vậy em đã làm khó anh rồi. Thôi anh ngủ đi, Jill nhổm dậy tiến ra cửa phòng, từ từ mở cửa rồi ngoái đầu lại – Good night.
Quan trọng hơn, là cái ngàn vàng của em lại trao cho tao như lời em nói. Đêm ấy, hai đứa nằm trằn trọc mãi không ngủ, sóng đôi trên đệm, gần như ít đụng chạm, đèn phòng vẫn sáng, đôi lúc cùng nhau xem một đoạn phim, hoặc xem những bức ảnh của Jill khi ở bên Mỹ và nghe em kể về chúng.., hoàn toàn không nói gì đến công việc, hay thông tin cá nhân của nhau.
Erick.
Em hơi đau?
Đau thế nào, có cần đi bệnh viện không?
Không, em đau ở đây, Jill chỉ tay vào dưới mu
Anh xin lỗi.
Em không giận,em bị đau nhưng anh cho em cảm xúc tốt. Em muốn được như vậy mà
Anh đang thấy sao
Bất ngờ và ngạc nhiên
Vì chuyện tối nay khi em trao thân cho anh?
Đúng vậy
Tại sao lại là anh và ở đây nhỉ?
Anh nghĩ sẽ phải ở đâu? Hà Nội hay Sài Gòn?
Ngạn ngữ có câu : định mệnh dẫn lối người tự nguyện và kéo lê người chống lại nó; anh nghe bao giờ chưa?
Tao lắc đầu xong có một chút trầm ngâm suy nghĩ.
Anh có thấy anh và em trong câu nói ấy không?
Anh vẫn không tin là em ở Mỹ mấy năm, lại sống ở Hongkong, thì sớm quan hệ nam nữ và chuyện chăn gối là thường tình như giới trẻ hiện nay đúng ko? Và không ngờ em vẫn là con gái đến hôm nay?
Không hẳn, anh ko care cái đó.
Thế thì chuyện gì, nói em nghe đi
Một câu hỏi đến là khó trả lời sao cho phù hợp lúc này, dường như Jill cũng đang muốn nói thêm điều gì đó xong cái cần là một vài câu gợi mở thêm vào đó là sự tương tác của tao.
Nếu như là chị Ninh Bình ngày trước, một câu nói dù không cần ẩn ý cũng đủ khiến tao lưu tâm, hoặc một hành động nhỏ cũng đủ để tao thay đổi thái độ, rồi cả hai lại được trải lòng với nhau, xong đó là bởi xuất phát từ trong đáy lòng của một cô gái nồng cháy và mạnh mẽ. Còn cô gái này, lại khiến tao đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, chỉ trong vài lần chạm nhau rồi dẫn đến ân ái xác thịt, cũng một cách tự nguyện và chủ động, nhưng lại khiến tao tự hỏi, tao sẽ phải làm gì cho cô ấy, hành xử như nào trong những ngày tiếp theo để không khiến cô ấy bị hụt hẫng, và không gượng gạo với nhau ở chốn công sở. Đúng con thầy vợ bán gái cơ quan, éo le là có thật.
Em muốn tắt hêt đèn hay đề lại?
Em hay để đèn ngủ khi có một mình
Xong, vậy chỉ còn mỗi cái TV xong vài phút sau cũng được tắt nốt, căn phòng tối om, vãn có tiếng xe ngoài đường khi tao hé mở cửa sổ để có không khí đối vào phòng bởi quạt trong nhà tắm đang bật. Một sự tĩnh lặng đến lạ thường, có thêm một người nằm cùng giường mà cảm giác như có một mình, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở đều và nhẹ, và tao đang xâu chuỗi lại tất cả những gì về Jill, từ hôm trong SG, đến buổi chiều mấy hôm trước ở căn hộ của em, đến hôm nay.
Erick, Jill thì thầm khi vẫn nằm thẳng song song với tao
Anh ngủ chưa.
Anh chưa, sao ?
Chuyện tối nay, anh vẫn nghĩ đấy ah?
Em nghĩ sao về chuyện đó.
Em không biết, nhưng chắc chắn em không hành động theo bản năng nhất thời, cũng không thể lợi dụng được anh mà. Xin lỗi anh nếu em khiến anh khó xử, em không muốn thấy anh như vậy, nhìn vào mắt anh thấy rõ điều đó.
Đừng xin lỗi, lỗi là anh thôi,anh đã không tự chủ.
Vậy em đã làm khó anh rồi. Thôi anh ngủ đi, Jill nhổm dậy tiến ra cửa phòng, từ từ mở cửa rồi ngoái đầu lại – Good night.

