Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thế là thế nào nhỉ? Năm thứ nhất là ở xóm trọ, năm thứ 3 là ở Nghĩa Tân, hai tuần trước là nhà nghỉ ở Quan Hoa, nay là Đà Nẵng, vậy tao đang là ai,tại sao lại như này; đã thế lại là người ngoại quốc mới có hai chuyến công tác cùng sau gần 1 năm chỉ nói chuyện qua email và skype,dù rằng cũng chỉ trêu đùa nhau tuy không được như đám ngồi cùng văn phòng. Thiết nghĩ nếu mà chăm chỉ học ngoại ngữ thì có lẽ câu chuyện tối nay sẽ còn kéo dài thay vì tắc bụp đứt quãng vì hạn chế của cả hai. Có điều như này kể cũng tốt, cũng có được cho nhau sự tìm hiểu khám phá và trải nhiệm con người của nhau. Dù có chút vênh nhau về ngôn ngữ truyền thống xong ngôn ngữ cơ thể thì không hề có rào cản nào sất, Jill đang cầm bàn chải đánh răng, khi bọt đầy miệng vẫn ngoái gọi tao vào cùng với cái bàn chải đã có sẵn kem trên đó. Đứng trước cái gương lavabo, một hình nộm kute được Jill vẽ lên đó bằng nước trông hài hước ngộ nghĩnh,vệt nước loang trôi xuống tao vẽ lại một hình khác khi em đang chăm sóc da mặt, trở lại giường khi đắp lên một miếng mặt nạ dưỡng da. Nói thật khúc này tao khó xử và không biết diễn tả tâm lý của mình như nào, bởi Jill chủ động xong ở cô ấy lại không có sự dạn dĩ như Thuỷ, thêm nữa lại biết lựa chọn thời điểm, biết làm cho người đối diện được giãn cơ mặt, được thả lỏng cảm xúc thay vì nhăm nhăm đạt ý đồ của mình. Vậy khác nhau ở đây là do trình độ học vấn, văn hoá nhận thức hay do cái gì, hay do tao là kẻ may mắn trong chuyện bạn gái bấy lâu nay?
Quan trọng hơn, là cái ngàn vàng của em lại trao cho tao như lời em nói. Đêm ấy, hai đứa nằm trằn trọc mãi không ngủ, sóng đôi trên đệm, gần như ít đụng chạm, đèn phòng vẫn sáng, đôi lúc cùng nhau xem một đoạn phim, hoặc xem những bức ảnh của Jill khi ở bên Mỹ và nghe em kể về chúng.., hoàn toàn không nói gì đến công việc, hay thông tin cá nhân của nhau.
Erick.
Em hơi đau?
Đau thế nào, có cần đi bệnh viện không?
Không, em đau ở đây, Jill chỉ tay vào dưới mu
Anh xin lỗi.
Em không giận,em bị đau nhưng anh cho em cảm xúc tốt. Em muốn được như vậy mà
Anh đang thấy sao
Bất ngờ và ngạc nhiên
Vì chuyện tối nay khi em trao thân cho anh?
Đúng vậy
Tại sao lại là anh và ở đây nhỉ?
Anh nghĩ sẽ phải ở đâu? Hà Nội hay Sài Gòn?
Ngạn ngữ có câu : định mệnh dẫn lối người tự nguyện và kéo lê người chống lại nó; anh nghe bao giờ chưa?
Tao lắc đầu xong có một chút trầm ngâm suy nghĩ.
Anh có thấy anh và em trong câu nói ấy không?
Anh vẫn không tin là em ở Mỹ mấy năm, lại sống ở Hongkong, thì sớm quan hệ nam nữ và chuyện chăn gối là thường tình như giới trẻ hiện nay đúng ko? Và không ngờ em vẫn là con gái đến hôm nay?
Không hẳn, anh ko care cái đó.
Thế thì chuyện gì, nói em nghe đi
Một câu hỏi đến là khó trả lời sao cho phù hợp lúc này, dường như Jill cũng đang muốn nói thêm điều gì đó xong cái cần là một vài câu gợi mở thêm vào đó là sự tương tác của tao.
Nếu như là chị Ninh Bình ngày trước, một câu nói dù không cần ẩn ý cũng đủ khiến tao lưu tâm, hoặc một hành động nhỏ cũng đủ để tao thay đổi thái độ, rồi cả hai lại được trải lòng với nhau, xong đó là bởi xuất phát từ trong đáy lòng của một cô gái nồng cháy và mạnh mẽ. Còn cô gái này, lại khiến tao đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, chỉ trong vài lần chạm nhau rồi dẫn đến ân ái xác thịt, cũng một cách tự nguyện và chủ động, nhưng lại khiến tao tự hỏi, tao sẽ phải làm gì cho cô ấy, hành xử như nào trong những ngày tiếp theo để không khiến cô ấy bị hụt hẫng, và không gượng gạo với nhau ở chốn công sở. Đúng con thầy vợ bán gái cơ quan, éo le là có thật.
Em muốn tắt hêt đèn hay đề lại?
Em hay để đèn ngủ khi có một mình
Xong, vậy chỉ còn mỗi cái TV xong vài phút sau cũng được tắt nốt, căn phòng tối om, vãn có tiếng xe ngoài đường khi tao hé mở cửa sổ để có không khí đối vào phòng bởi quạt trong nhà tắm đang bật. Một sự tĩnh lặng đến lạ thường, có thêm một người nằm cùng giường mà cảm giác như có một mình, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở đều và nhẹ, và tao đang xâu chuỗi lại tất cả những gì về Jill, từ hôm trong SG, đến buổi chiều mấy hôm trước ở căn hộ của em, đến hôm nay.
Erick, Jill thì thầm khi vẫn nằm thẳng song song với tao
Anh ngủ chưa.
Anh chưa, sao ?
Chuyện tối nay, anh vẫn nghĩ đấy ah?
Em nghĩ sao về chuyện đó.
Em không biết, nhưng chắc chắn em không hành động theo bản năng nhất thời, cũng không thể lợi dụng được anh mà. Xin lỗi anh nếu em khiến anh khó xử, em không muốn thấy anh như vậy, nhìn vào mắt anh thấy rõ điều đó.
Đừng xin lỗi, lỗi là anh thôi,anh đã không tự chủ.
Vậy em đã làm khó anh rồi. Thôi anh ngủ đi, Jill nhổm dậy tiến ra cửa phòng, từ từ mở cửa rồi ngoái đầu lại – Good night.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cạch, cái ổ khóa chốt lẫy một tiếng dù nhẹ, xong đủ làm tao cảm thấy như một cánh cổng lớn đánh rầm một cái như chặn lại lối đi. Jill có lẽ đã rơi vào thế hụt hẫng và tủi thân, cô bé dường như muốn được chia sẻ nhiều hơn, và muốn nghe tao nói ra suy nghĩ của mình một cách đầy đủ nhất, tự nguyện nhất giống như em trao thân lúc tối nay, xong tao lại như bị bóp nghẹt lại không nói ra thành lời. Và đến khúc này thì nể hơn vốn tiếng Việt của cô bé, và không hiểu sao trong vòng 1 năm hai đứa hành chính kế toán kia đã chỉ dạy cho cô ấy như nào khi mà hai đứa nó chỉ lõm bõm tiếng Anh, câu nổ câu xịt.
Nằm một lúc không thể ngủ được, ngủ làm sao được khi tự tâm mình đã không được thả lỏng, ngủ sao được khi hai người sau trận hành lạc với người con gái trở thành đàn bà trong tay mình, sau đó vui vẻ không thấy đâu lại đưa con người ta đến hụt hẫng tung chăn bỏ về.
Kể ra lúc này có chai rượu mạnh, làm vài shot khéo lại hay, nhưng trong mini bar chỉ còn bia chưa uống hết ban nãy, tao vơ hết bỏ vào áo gió, đi ra bờ biển ngồi một mình hóng gió lạnh. Muộn lắm xong vẫn lác đác đâu đó có người đi bộ với tiếng đế dày đé dẹp loẹt xoẹt, tiếng của những người lao công đang xúc dọn những đống rác gom lại, thành phố du lịch dù thấp điểm nó vẫn không muốn ngủ mà luôn sẵn sáng đón ánh mặt trời của ngày mới, nhưng cái lạnh có gió biển ở đây đúng là nó dễ chịu hơn rất nhiều so với ngoài Bắc.
Nếu mình đang ở Nhật hay bên Châu Âu lúc này thì chắc là ổn lắm, lạnh bên ngoài với chai rượu làm ấm bên trong, chuẩn ý mình có điều là tao không hút thuốc, nên không có kiểu uống nhấp từng ngụm,sau 3 hơi đã hết lon thứ nhất dù nó lạnh toát, cái cảm giác tê buốt căng cứng cổ họng đã dần hiển hiện bởi đã uống lúc tối đi ăn cơm với đội chi nhánh, rồi uống với Jill ở phòng. Thôi kệ, ngày mai để mai tính, giờ tìm về giấc ngủ bằng mấy lon bia này đã, lon thứ 2 đã bay sau khi một tràng tin nhắn ra ngoài Hà Nội, cho Thuận, cho Hương, cho Thủy và thằng bạn cùng phòng, những gì cần đã được gửi đi, mai nhận phản hồi rồi tính tiếp. chủ yếu là chỗ bên Đông Anh, với hai mảnh đất đang giao dịch dang dở, bởi nó ra tiền tấm món nhanh nhất, còn sau có phát sinh câu kéo gì thêm thì chưa nghĩ vội. Thủy đã nhắn lại sau đó vài phút, muộn này mà vãn chưa ngủ, làm giáo viên mầm non là đi sớm về muộn, không lẽ cứ xin xỏ rồi bị nhắc nhở mãi, tao nhắc khéo vài câu. Xong cô nàng vẫn có ý gì đó hơn trách, và đòi hỏi được nuông chiều hơn là có ý định xây dựng và nâng cấp mối quan hệ, tất nhiên tiền nong và quà cáp nó không thành vấn đề, tao biết phải làm như nào cho ổn thỏa, không hẳn vì từng có hai người yêu lâu dài mà có kinh nghiệm mà bởi tao là một thằng đi buôn bán, buôn nước bọt với anh Khiêm để ra việc kiếm tiền, buôn thời gian bên cốc café và chai rượu để mình được trưởng thành và có thêm mối quan hệ mới, từ chủ doanh nghiệp đến dân xã hội đen, thì với cô nàng này chả có gì tao không chiều được, nhưng với tính tao, mọi thứ có cái nhất định phải rõ ràng rành mạch một khi tao chưa hề lợi dụng chấp chiếm. Xong dường như Thủy không hoặc cố tình không nhận thấy điều đó từ tao, bởi với tao cuộc sống đôi khi có điểm nhấn nhá nốt thăng nốt trầm mới giúp mình tự cân bằng căn chỉnh lại hành vi và thái độ. Quan trọng nữa là tao không cho ai can thiệp và điều chỉnh mình nếu việc đó không giúp cho cái chung nó trở nên tốt hơn, và ai cũng nên giũ cho mình một giới hạn nhất định trong cách hành xử với nhau, có vậy con người ta mới cần nhau và có được nhau ở lúc khó khăn nhất chứ bình thường bằng phẳng thì có gì mà phải nghĩ.
Thực tâm, khi đó tao vẫn đang mất cân bằng với chính mình khi đã không còn chung đường với chị Ninh Bình, không tình dục không tiền ra vào cũng không hẳn là thảm họa, nhưng cái cách mà Thủy đang sống kiểu như này, thì đúng như Tùng nó nói việc không ở lại được với Hoa và cô bạn kia là đương nhiên và lẽ ra phải chấm dứt nhau từ lâu rồi mới đúng, vậy thì với Nhàn khéo sẽ nhanh chóng giải tán thôi, Nhàn trái ngược hoàn toàn, từ ngoại hình đến cách ăn nói và giao tiếp, ẩn trong đôi mắt ấy là một con người nền nã biết đầu cuối và hiểu chuyện dù không phải tip người hoạt bát lanh lợi. Tuy nhiên vẫn cần thời điểm và không gian phù hợp để tao phân tích cho cô ấy hiểu và định hình lại, còn nếu cứ thế này thì chắc chắn tao sẽ cứng rắn hơn, tao biết thế nào là đúng và đủ.
Như anh L từng nói khi ngồi ăn thịt chó Tị Béo,
Mày có thể hiểu là, có con nó sẽ kham khổ sống chết với mày, xong nó lại không muốn làm cái bóng của mày. Đứa mà chịu lùi một tí sau mày thì chưa chắc nó đã trụ lại và đi theo mày mãi, tao thấy ít ai được như vậy lắm, và nhất là một thằng như mày thì lại càng khó, mày cứ trải nghiệm sẽ thấy. Ngoài ra sẽ có những đứa nó sẽ như một cuốc xe dành cho kẻ lạc đường, hay kiểu như rượu nhạt bán cho thằng nghiện nhỡ bữa. Nên chọn vợ chọn chồng nó không đơn giản, nếu đổ vỡ ngang đường, đúng là đen đủi xong đôi khi nó lại là cái may mắn mà mình chưa nhận ra khi mình còn đang hoang mang lạc lối suy nghĩ. Xong dù có mất gì đi chăng nữa, thì tuyệt đối không được mất cái bản sắc cá tính của mình, điều đáng sợ nhất không phải mất mát gì bên ngoài, mà sáng mai ra, mình không còn sống hoặc không còn khỏe mạnh lành lặn cả trí lực và thể lực, còn lại kệ mẹ nó đến đâu thì đến. Thành thử, khi nhớ lại những câu này của ông anh, lại khiến tao nhớ đến bài hợp ca “ Nếu còn một ngày để sống” trên Paris By Night.
Những câu nói này của một con người trải đủ mùi đời, kinh qua các loại công việc nghề nghiệp và giao thiệp với đủ mọi thành phần trong xã hội, nó thấm đến từng câu từng chữ, rồi nó đi theo tao cho đến bây giờ.
Uhm. Tiếng đằng hắng làm tao giật mình quay lại, là Jill đang đứng đằng sau từ bao giờ
Sao không gọi em?
Em chưa ngủ ah
Em không ngủ được
Xin lỗi em.
No, anh không có lỗi đâu, là em mà. Jill ngồi uống mở một lon và tự uống một ngụm khá dài.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Em có làm phiền anh lúc này không?
Không, tao đưa lon chạm với Jill và uống cạn.
Anh thường hay như này à? Tao lắc đầu. Hai đứa ngồi gần sát nhau nhìn ra biển, lúc này thì nước đã lên cao hẳn, thi thoảng có nước bắt lên phía bọn tao.
Xuống biển nhé? Tao chỉ tay và nhìn sang Jill lắc đầu nguầy nguậy.
Lạnh lắm, em sợ.
Anh có nghĩ mai về Hà Nội, thì nên để lại tất cả ở đây không?
Wrap up one’s feelings?
Yes.
This what do you want?
No, is this what you wants – Jill cười tủm tỉm làm tao đỏ mặt rồi hỏi lại
And you?
Câu trả lời của tao là im lặng và nhìn xa xăm. Jill đưa tay nắm lấy tay tao, đôi tay em nhẵn mịn và thon dài , từng ngón đang miết nhẹ lòng bàn tay tao. Nhẹ thôi, em đau
Em thấy anh đang có gì đó mà muốn nói ra không được, dù đang cố giấu kín, phải chăng em đang làm anh khó xử?
Lúc này em đang thấy và nghĩ gì về anh?
Thấy thì : Cao lớn đẹp trai, nhiệt huyết năng động, ánh mắt bản lĩnh và đôi lúc em hơi sợ không dám nhìn. Nhất là khi anh đang chống cằm nói chuyện điện thoại với chị Thảo hôm trước, may mà anh không đập cái cốc trên bàn. Xong thấy anh rất lương thiện, lịch sự và giỏi giao tiếp.
Còn nghĩ, thì anh tâm trạng quá, nếu là chuyện hôm nay thì anh thanh thản đi, là do em cả,em chủ động và mong muốn mà, cũng không sợ hay hối tiếc đời con gái của mình khi ấy , anh không có lỗi gì cả, đừng sợ em buồn, miễn là đến lúc này, em đang có một partner verry good, thay vì em phải tự lo liệu mọi thứ như lúc chưa sang đây.
Anh đang sợ em sẽ hụt hẫng và bị bỏ mặc, hay ngày mai thức dậy em sẽ chỉ coi đây là sự nông nổi bốc đồng, kiểu như tình một đêm, và anh sẽ nghĩ mình là công cụ hoặc một kẻ hưởng lợi này, có đúng không nào, đừng tránh né, hãy nhìn em và trả lời thành thật xem nào, một lần này thôi và em sẽ không nhắc lại đâu. Jill đang muốn đọc hết suy nghĩ của tao.
Nếu anh cứ thế này, em sẽ quay về Hongkong mà không quay lại nữa đâu, để anh làm việc với người khác thay thế em đấy. sợ không? Nên nếu anh khó nói thì em không ép, nhưng em sẽ không làm anh khó xử nữa, và cũng đừng dằn vặt mình, ảnh hưởng đến công việc và người xung quanh, thời gian tới anh sẽ bận và mệt lắm đấy.
Về thôi,Jill đứng dậy và đưa tay lại đón tao đứng lên theo.
Đồ hâm, anh là đồ hâm – Jill thì thầm rồi cười tinh quái, cái nét tinh quái này không nguy hiểm như chị Ninh Bình, không gợi dục như Thủy, mà có gì đó thanh tú hồn nhiên hơn nhưng lại quyến rũ và làm tan chảy mọi thứ. Hai đứa lừng thững dưới ánh đèn vàng, về đến phòng cũng đã quá 1h sáng.
Đến cửa phòng, có chút gì đó lưỡng lự khi hai đứa vẫn nắm tay ,phòng đối diện thì cửa sẽ bố trí so le nhau, jill mở khoá từ trước rồi giật tay tao lại
Come here
Anh có duy nhất một cơ hội lần này, nếu mai còn muốn gặp em. Cơ bản đồ đạc của Jill đã sắp xong gần hết để mai check out luôn, căn phòng không có gì thay đổi bởi cả ngày ko dùng đến vả chăng đêm nay nó lại chứng kiến toàn bộ những gì thầm kín nhất trong đời sống con người?
uống nữa nhé - Jill chỉ vào mini bar dưới bàn trang điểm
Không, 3 lon rồi
Vậy anh có gì muốn nói với em nữa không
Chắc mai nói chuyện công việc khi site tour
Okay, giờ thì..
Jill buông cái áo choàng xuống sàn rồi lao đến tao, hai đứa ôm hôn nhau, từ chậm rãi đến ngấu nghiến, cảm nhận rõ từng thớ da mịn và thơm mùi con gái xuân thì khi chiếc áo ngủ đã lột ra, bộ ngực được thả rông từ lúc tắm gội xong mà tao ko để ý, lại nồng nàn say đắm, từng cm trên thân thể em được mớn trớn bằng đôi tay và miệng tao, những tiếng rên khẽ liên tiếp cất lên, dù đang đứng đối diện nhau xong Jill vẫn cố tránh không cho tao tìm đến bên dưới lớp mu kia, có lẽ em vẫn còn chưa đến mức sẵn sàng với nó.
Bế Jill lên giường, giữa hai bên bắp đùi trắng nõn và thon dài đã phô ra, tìm đến khoeo chân, một cảm giác nhột khiến em co lại và cười khúc khích, nhưng lúc này tao đã dần kiểm soát và tìm đường đến ngã ba kia. Nó kín và hai mép đã giấu hết không để lộ hột lạc của em, nhưng quả nhiên bên trên trắng như nào dưới này cũng nhẵn hồng không kém. Tiếng nhóp nhép đã cất lên xen lẫn tiếng rên xiết gầm gừ trong thanh quản, vị mặn mặn và mùi thơm đặc trưng đã rõ ràng, cần nhất cho em lúc này là tách hai mép ấy ra và dịch nhờn lẫn nước bọt được loang dần hai bên, và tao thì đã thuần thục từ rất lâu với động tác này
Erick, please, come on.cơ thể Jill quằn quại trên chiếc ga giường đã nhăn nhúm. Từ từ đi vào em một cách thật chậm, có lẽ không gian trong ấy nó cần làm quen với thằng bé của tao đã cứng đờ, và em đã đau khi cảm giác căng khít tác động ngược vào thân thằng nhỏ. Thích xong không nên để em sợ và ám ảnh, tao nhịp nhàng chậm rãi nhưng đủ để vào đến đâu em cảm nhận được đến đó, giống như mình nuốt một short rượu mạnh. Gần 10p đã qua với tư thế truyền thống, Jill đã rướm nước mắt xong vẫn ghì chặt đầu tao khi đang ngậm từng bên vú và lia lưỡi xung quanh núm hồng nhỏ như hạt lạc. Để cho Jill đến điểm cực khoái khi dịch nhờn đã dính xuống dưới 2 quả cà của tao, tiếp tục nhấp với thế nằm úp, nhanh dần lại chậm rãi, cánh tay tao đã in hằn vết cắn cùng tiếng rên khàn đục, ga đệm thì đã thấm dính dịch nhờn, nó đang dây loang rộng ra mỗi khi cặp mông tròn co giật, cửa mình đã thít lại giữ chắc thằng nhỏ mỗi khi nó cắm ngập chiều dài vào trong em. Cảm nhận được em đã chạm đỉnh xong vẫn muốn nhận thêm từ tao, lật ngửa cô bé về truyền thống, lúc này tiếng phạch phạch đã rõ hơn khu hai mu va đập vào nhau, giống một cái máy khâu chạy đường may dài, mặc kệ tiếng la rên, lúc này lý trí đã gạt qua một bên, chỉ còn cảm xúc đưa nhau đến điểm thăng hoa, tao làm tiếp phần còn lại khi mắt em đã nhắm nghiền, cơ thể đã buông thõng, bộ ngực đã lấm tấm mồ hôi, không còn cưỡng lại được nữa, tao xả một mạch vào trong em, vẫn để thằng bé ngập trong ấy, gục mặt lên cổ em thở dốc một hồi, đến khi tuột ra khỏi cửa mình ướt nhẹp, dịch nhờn âm đạo lẫn tinh dịch đã từ từ chảy xuống đệm. Gương mặt ấy, lấm tấm mồ hôi sau trận hành lạc, dù không bơ phờ nhưng nhìn rõ nét hoan lạc.
Dòng nước mắt vẫn lăn, chắc là cô bé rất đau, vẫn nguyên hiện trạng trần truồng không nghĩ đến cái chăn, ôm Jill vào lòng rồi hai đứa ngủ đến gần sáng mới giật mình tỉnh dậy khi điện thoại báo thức kêu lên.
Tao chỉ khái quát Phát này Jill rất đau ở dưới cửa mình và trong âm đạo, nói thật lúc ấy là tao chỉ muốn dừng lại để em không bị khóc. Tao cảm nhận dc cái sự đau đớn vì nó khít chặt, thậm chí như chị Ninh Bình ngày nào, đến thời điểm sang Thailand cùng tao, chị vẫn kêu đau sau 3 năm thâm niên quan hệ với nhau.
Ngó qua cửa sổ, trời vẫn chập choạng tức là tầm gà gáy , Nhắn với đội của Thảo và Hồng, là bọn tao chủ động di chuyển để họ khỏi phải đón,từ wc đi trở ra với cái khăn quấn ngang người và mái tóc còn ướt, thơm nhẹ lên Jill và áp tay lên cổ giúp cô ấy tỉnh giấc.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Lười biếng trở mình vươn vai tại chỗ, Jill nhăn nhó thì thầm - Morning rồi đưa tay cho tao kéo em ngồi dậy. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ và đuối sức, tao bế xốc lên đi thẳng vào nhà tắm, nhìn bước chân loạng choạng phải bám tay vào bàn lavabo đến là tội. Đặt tay tao lên mu, khẽ xuýt xoa vì đau, Jill nhìn tao nhăn nhó
Em đau, bắt đền anh.
Lần nào cũng đau như vậy? Tao giả ngây với câu hỏi vô tri nhưng với thái độ ngạc nhiên thì bốp một cái, Jill cho tao ăn cái tát nhẹ kiểu đánh gió
The First man i was with
Quả này thì ngạc nhiên không còn nữa mà có chút gì đó hơi sượng mặt khi Jill nhìn thẳng vào mắt tao như đang đọc hết suy nghĩ
Kiểu như " anh đang cho rằng tôi không hề ngây ngô chuyện giường chiếu với đàn ông bọn anh, mà đau là do cơ địa chứ không phải lần đầu tôi quan hệ tình dục phải không".
Sorry, tao đỡ Jill lại gần sen tắm và cầm cái vòi sen xả nước vào chân cho em quen dần cảm giác nhiệt độ nước thì em bồi thêm
You made me a woman, but I still don’t know why?
let me help you
Tao xả nước từ hông trở xuống rồi cao dần lên cổ, vuốt và miết nhẹ dọc sống lưng, tia nước mạnh phun lên da mang lại cảm giác thư thái dễ chịu hơn, Jill đang thả lỏng người ngồi trên nắp bàn cầu đón nhận sự khoan khoái này. Chợt em giữ tay tao lại và mân mê vết chai ở chân ngón áp út, vết chai này có từ khi tao còn học cấp 1 cho đến nay đã ngoài bốn mươi xong nó không hề mất đi hẳn. Vẫn cầm tay tao và đưa vết chai sần ấy chà lên cổ và hai bên ngực căng nhẵn đầy bọt sữa tắm đang tan dần theo tia nước xối xả, Jill nhìn tao đăm chiêu.
đỡ em ra ngoài đi
Bám theo cái mép bàn dù toàn thân vẫn còn ướt, lần từng thứ sắp sẵn ea giường để mặc lên tấm thân trần trắng nhẵn, để cho em được tụe nhiên tao về phòng
15p sau tao trở lại với bộ dạng chỉnh tề, thu dọn và đợi nhìn em đang makeup.
Erick, Jill đưa tip kem đánh răng và bàn chải cá nhân về tao
Done, tao so vai
No, Again, Jill bôi kem lên bàn chải và đưa lại cho tao.
Anh đừng dùng đồ của khách sạn nữa. Em có mỗi chiếc anh cứ dùng chung đi.
Ô lạ nhỉ, đây là lần thứ 2 trong đời tao dùng chung bàn chải,lần trước là chị Ninh Bình khi tao đánh rơi vào bồn cầu.
Uh thì chung, chén em 2 lần không áo mưa rồi thì bàn chải đánh răng còn gì phải ngại
Vẫn ngồi trên ghế với chiếc khăn tắm quanh người, Jill với tay chỉnh lại cổ áo sơ mi và áo vest của tao cho ngay ngắn rồi mới mặc tiếp quần áo.
Một chiếc băng vệ sinh được xé ra khi lấy trong túi xách khiến tao trố mắt
Backup - Jill nhếch mép nhìn tao
Phụ nữ đúng là sinh vật đặc biệt mà đến nỗi lên giường với nhau rồi vẫn có thứ gây ngạc nhiên. Hít hà gió biển với chút nắng nhẹ trong lúc đón xe, lúc này nhìn Jill đã trở lại với tác phong chuyêb nghiệp và nữ tính đầy năng động với chiếc kính cận râm.
Một ngày nữa rong ruổi trên xe, vừa đi vừa nghe giới thiệu tứa lưa, tất cả những gì cần lưu ý tao soạn tin và lưu thư nháp rồi về note lại sau. Trong này còn mới mẻ với tất cả ekip, từ nhân sự còn đơn sơ thì có triển khai cũng sẽ vất vả, đổi lại thì sự quyết tâm của anh em là điều ghi nhận tốt nhất, đồng nghĩa là tao hoặc Jill sẽ phải tới lui nhiều hơn để hỗ trợ setup. Ngồi phòng chờ sân bay với 2 cốc cafe, cũng đã tối hẳn, jill vẫn chăm chú với chiếc máy tính, thi thoảng có hỏi tao chi tiết này nọ để vào file báo cáo, lúc này thì dường như em cũng đã thấm mệt,gục vào tao ngủ một mạch suốt chuyến bay về Hà Nội, tạm biệt Đà Nẵng với một dấu mốc cùng Jill. Gần 22h hai đứa cũng về đến Thuỷ Lợi, Hà nội chào đón tao bằng cơn mưa nặng hạt, báo hiệu sắp chấm dứt mùa mưa phùn ẩm ướt, những ngày nắng bừng rực rỡ cũng chả mấy mà đến.
Chiều lòng Jill, tao ở lại cùng em tối hôm đó, vẫn chén nhau lúc đi ngủ và tiếp tục khi rạng sáng rồi ngủ bù đến gần trưa hôm sau tao đến văn phòng và Jill nghỉ hẳn mấy ngày vì bị ốm cúm A
Những tập hồ sơ dày cộp, sửa rôi in, in xong xoá đi sửa lại đến khi ra được bản final cũng mất đứt 3 ngày. Tất nhiên là cũng phần nào ít nhiều makeup xong cơ bản nó là nền tảng cho một luồng doanh thu cũng ngoài 3 chục triệu $ cho những năm về sau. Xong khi nhìn lại đống profile ấy tao nghĩ nếu mình ở độ tuổi của mấy vị kia, mình ở đâu, là ai, có gì trong tay, Trong khi họ đều có thẻ xanh ở Anh và Đức rồi Canada. Nền tàng là thứ không thể chối cãi cho những mục đích đi lên, xong nó phải có từ những ngày cơ hàn long đong nhất, những lần đi mưa rát mặt trên quốc lộ, những lúc vật vờ ở sân bay thậm chí ngồi một mình hành hạ những cốc bia cỏ vỉa hè.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến văn phòng, tao nhận tin nhắn skype của Jill, ngồi đọc với vẻ mặt nghiêm túc như đang xem email công việc.
Hey Erick.

Giờ này anh đã đến văn phòng chưa, giờ này em gần như cạn pin sau mấy ngày cùng anh ở Đà Nẵng, em muốn ngủ vì mệt và sốt nhưng khó quá, phần việc em gửi email anh hoàn tất nốt giùm em nhé. Cám ơn anh đã mang lại cho em những cảm xúc và ấn tượng tốt trong những ngày qua. Có lẽ lúc này thứ khiến em khó thực hiện nhất là tỏ ra bình thường với anh như chưa có gì xảy ra giữa hai chúng mình, chắc anh cũng vậy phải không? Xong em thấy mình cố là sẽ được thôi, dù ở Hà Nội hay có những chuyến đi tiếp theo, thứ em mong muốn nhất là mình lại có những giây phút tuyệt vời cùng nhau như những ngày vừa qua.

Anh, người đàn ông đầu tiên trong đời khiến em rung động thực sự và muốn được ngả lòng vào vòng tay của anh, thích được anh vuốt ve chiều chuộng và nồng nàn hơi thở bên nhau, giờ này em vẫn có chút lâng lâng và cảm nhận hơi ấm cùng xúc cảm anh dành cho em.

Yêu anh!

Xong, cuộc đời là những chuyến đi, đi đến nơi cần đi sẽ đến được nơi muốn đến, tao nghe câu này của ai đó ở Cafe Long ngày nào chả nhớ. Xong cũng là cách động viên chính mình, mình còn trẻ còn vùng vẫy được, tại sao lại không dấn thân, sau này nghĩ lại có tiếc chả được, chuyện bạn gái cũng thế, miễn không vơ bèo vạt tép là được, còn trớ trêu thì tuỳ duyên mà lựa
Thuỷ là một ví dụ.
Khi tao online yahoo, thì có tin nhắn hỏi han, thông báo là đã về Hà Nội đêm qua, ăn ngay cuộc hẹn đến dùng cơm tối với hai chị em, thôi lần này không đến chả đành. Hòm hòm cái tổng kết chuyển đi, cùng mớ báo cáo để gửi đi các nơi xong, trên Cổ Nhuế cũng đã kết nối và hẹn tiếp để làm việc. 19h tối ngồi ăn cơm ở phòng của Thuỷ và Nhàn, ngoài kẹo mãng cầu me với bò mực khô thì tao chả biết mua cái mẹ gì, đàn ông thanh niên đi công tác đâu được như người ta nên cũng đại khái như vậy.
Thuỷ:
Đi về như này là tạm ghi nhận, lần sau anh cứ phát huy và nâng cấp nhé
Nâng cấp cơ đấy
Thì bọn anh chơi đế chế chả hay nói thế còn gì?
Mà đáng ra lần sau đi cho em đi cùng nhé, em chả được đi đâu bao giờ chán chết
Đi công việc chứ có đi chơi đâu mà mày bảo thế - Nhàn chêm vào
Thì kệ, tao ở khách sạn hoặc tự đi chơi, tối về thì đi riêng có sao
Chả thấy ai thế bao giờ, là mày thì mày có để thế được không?
Tao khác, anh ấy khác, ai biết được đi công tác hay lại đi tớn lên với các em đồng nghiệp cũng nên, kiểu gì chả tí táy tí mẻ
Nhàn nhìn tao cười ngượng, chữa cháy cho Thuỷ với cái bảng điện trên tường
Anh hỏi nhé, được việc là cái tốt còn không thì tuỳ chú ấy, cậu em thì không vấn đề gì. Lại nhắn hỏi ông anh bên kia, rồi báo lại cho xong việc này cô ấy nhờ.
Công ty anh làm XKLĐ ạ? Nhàn chêm vào
Không, anh làm xây lắp và máy thôi, bán và cung cấp dịch vụ, XKLđ là chỗ anh quen từ khi mới ra trường.
Thế trước anh làm nghề gì
Anh làm thầu, thầu xây dựng ấy
Thế làm xây dựng, có suất nào ưu đãi mua nhà không? Thuỷ chen ngang
Em có ai cần mua hay ntn?
Thì em hỏi, anh mua được thì là cái tốt
Anh hai tay vày miệng còn trẩy trật, nhà cửa nói ra người ta cười cho
Thế không lẽ anh cứ ở trọ mãi thế này được à
Thì sông nào sào ấy, ai chả thích có nhà có cửa đàng hoàng, nhưng không có bột thì gột sao nên hồ, Nhàn nhỉ?
Khi nào anh mua nhà thì khao bọn em nhé, em đến ngửi ké mùi sơn tường thôi - Nhàn ý nhị khi thấy Thuỷ đang hơi lố, dù rằng tao vẫn tỉnh bơ.
Tân gia cỗ bàn đàng hoàng chứ ai lại ngửi sơn tưởng, hỏng hết phổi ah.
Thôi để anh ấy ăn, nghe mày nói tao cũng áp lực thay anh ấy.
Ngồi cafe Tô Hiệu, tao giải quyết dứt điểm việc đi xkld của người nhà Thuỷ, cũng muốn về đi ngủ sớm cho giãn cái thằng người, và lúc này nếu không có Nhàn thì tao sẽ chấn chỉnh Thuỷ vài câu, cũng không có gì để chê trách nhiều xong thói bỗ bã như này là tao không thoải mái, thậm chí lại có thái độ yêu sách đòi hỏi thì càng khó chấp nhận.
Jill gọi báo mai nhận giấy tờ gửi từ bên kia về, cô ấy mệt nên vẫn nghỉ thêm, tất nhiên là câu đầu tiên tao dùng tiếng Anh dù như thế hơi bất lịch sự với hai cô nàng nhưng đổi lại không bị chen ngang và chất vấn. Dù đã ăn ngủ với nhau 2 tối nhưng như tao đã nói, hai đứa chưa hề có một lần nào gọi là tâm tình đúng nghĩa để đi đến việc lên giường. Và thái độ, ý tứ của Thuỷ kiểu này khiến tao phải xem lại, nếu có thể đi tiếp hoặc dừng lại thì cũng phải để cho cả hai thông tỏ tư tưởng với nhau.
 

taovotoi6789

Yếu sinh lý
đời nghèo khốn khổ ko dám nghĩ tới việc yêu đương, em đang thích con bạn cùng lớp cấp 3 (bọn em đều đã tốt nghiệp dh) mà nó kiểu tiểu thư nhà khá giả mà mình thì nhà kém hơn nhiều, còn đang chật vật kiếm tiền mưu sinh, nó thì tốt nghiệp dh xong cái về quê làm nhà nc yên vị, nhà giàu sẵn nên chả lo nghĩ gì nhiều, đêm hôm suy thật
 

caroti

Yếu sinh lý
đời nghèo khốn khổ ko dám nghĩ tới việc yêu đương, em đang thích con bạn cùng lớp cấp 3 (bọn em đều đã tốt nghiệp dh) mà nó kiểu tiểu thư nhà khá giả mà mình thì nhà kém hơn nhiều, còn đang chật vật kiếm tiền mưu sinh, nó thì tốt nghiệp dh xong cái về quê làm nhà nc yên vị, nhà giàu sẵn nên chả lo nghĩ gì nhiều, đêm hôm suy thật
Thích thì cứ thích thôi, yêu nhau là 1 chuyện đến dc hay k là câu chuyện khác, tuổi trẻ cứ xông pha đi, sau này còn có 1 thớt khác trên xam kể lại chứ tml
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
đời nghèo khốn khổ ko dám nghĩ tới việc yêu đương, em đang thích con bạn cùng lớp cấp 3 (bọn em đều đã tốt nghiệp dh) mà nó kiểu tiểu thư nhà khá giả mà mình thì nhà kém hơn nhiều, còn đang chật vật kiếm tiền mưu sinh, nó thì tốt nghiệp dh xong cái về quê làm nhà nc yên vị, nhà giàu sẵn nên chả lo nghĩ gì nhiều, đêm hôm suy thật
Nhà mình kém nhưng mình đừng kém là được. Từ suy nghĩ đến hành động.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nhàn biết ý về trước để hai bọn tao ngồi lại, lúc này Thuỷ ngồi xích lại và khoác tay tao.
Anh đi chuyến này thế nào, công việc có trôi chảy không? Em cứ nghĩ lại đi như lần trước ấy
Tóm tắt qua loa để cô ấy nắm được việc tao phải đi và phải làm là như nào.
Thế không mệt hay sao mà nửa đêm vẫn nhắn tin
Thì thấy tin mà lúc ấy chưa ngủ nên trả lời em luôn thôi,cũng chưa bị say nữa, ai dè ngoài này vẫn đang thức
Lúc ấy bọn em đi nằm rồi, hai đứa vẫn nói chuyện nên em đọc tin luôn.
Ngủ muộn thế thì một tuần đi làm trễ mấy hôm?
Không lo, có cô phụ đón các cháu, em đến vẫn kịp giờ, có hôm nào nghỉ thì nghỉ thôi.
Mai anh bận không?
Anh đi làm bình thường, đang nhiều việc
Thế có phải chấm công không
Có chứ, không chấm ai trả lương?
Tưởng anh làm quản lý, không phải chấm công
Chấm chứ, công ty họ có quy chế đầy đủ mà
Sao, có việc gì ah?
Thì nếu bận thì thôi, còn không thì mai em xin nghỉ buổi sáng, đi mất mấy ngày liền không gặp, nhớ quá.
Nghỉ suốt thế, lại bị trừ lương,
Kệ, lương cũng chả sao, dc ở với nhau là thích rồi, nay em lai muốn được rã rời lần nữa, Thuỷ nhìn tao với ánh mắt khiêu gợi
Anh về tranh thủ ít việc sau chuyến công tác, để hôm nào đi hoặc cuối tuần, mới xuống ở cùng Nhàn mà đi thế này, cô ấy cười cho, anh xuống chơi lại ngại nữa.
Khiếp, lý lẽ quá cơ. Thường là con trai phải chủ động còn chả thấy đâu, đây thì lại ngược lại. Hay là có em nào mới mẻ, nên nới cũ dc luôn cũng nên. Đàn ông các anh mà, ông nào chả thế, nhỉ? Anh đừng để phí công em mong mỏi, thuốc men đều đặn suốt đấy, đừng có món mới ăn ngon lại bỏ quên món cũ, rồi quay lại không còn cơ hội đâu
Sao lại món mới món cũ ở đây, em nói thế là quá lời rồi, anh như thế là đang giữ thể diện cho em với Nhàn đấy, hiểu không nào?
Em biết càn xử sự như nào cho phải với nó, em chơi với nó cũng mấy năm nên không có gì phải ngại nên anh đừng lo xa quá như thế, việc riêng mỗi người mà, lại là chuyện bạn trai nữa. Không thì đi một lúc rồi về cũng dc, em không muốn đi về chưng hửng thế này đâu, đi thôi anh.
Thuỷ kêu trả tiền cầm chìa khoá xe rồi ra nổ máy đợi tao; mình thầm nghĩ sau này cô nàng sẽ không sung sướng gì cho mà xem, bởi mình thấy không thể đồng hành đi tiếp với Thuỷ được, bởi không thấy một tí cơ sở nào để mà tiếp tục.
Vẫn nhà nghỉ cũ, vẫn cồn cào ngấu nghiến, Thuỷ vẫn nồng cháy, hết nằm sấp lại nằm ngửa co chân, ngồi lên trên xoay eo rồi nhún nhả, hai bầu vú nảy xóc lên trong tiếng rên hừ hừ, vẫn hằn in vệt ngón tay của tao trên đó, thuần thục cả hai, những cú nhấp liên hồi đầy dứt khoát như đưa Thuỷ được về đúng bản ngã. Như muốn được kích thích hơn, khi dòng dịch âm đạo nhờn nhờn loang bóng sang hai bên mép dày mọng, Thuỷ ngồi nhổm lên, càm thằng bé của tao cà đi cà lại dọc từ đỉnh hột le đến dưới đáy cửa mình, tiếng nấc, tiếng ui dza vang lên không ngừng nổi; đúng là tình dục, có sướng mới đau mà phải đau thì mới sướng được. Kê mông em lên 2 cái gối, thấy rõ cửa mình đỏ hồng khiêu gợi, dòng dịch âm đạo màu trắng nhạt đang một vệt nhỏ chảy ra, tao xông đến cho thằng nhỏ làm việc như chiếc máy khâu công nghiệp, người thuỷ lúc này toàn bộ từ lưng đến đầu đã ở dưới thấp, cửa mình trên cao và đón thằng nhỏ của tao như chiếc piston đang chạy kịch vòng tua trước khi xả sạch dòng tinh dịch vào trong sâu thẳm của đáy âm đạo. Thuỷ đã ườn người và thở hổn hển như người ta vừa chạy đà lên dốc, toàn thân phó mặc trời đất và mắt nhằm nghiền trong hoan lạc.
Loạng choạng từ nhà tắm đi ra, nhìn nét mặt là không giấu được điểu gì từ Thuỷ
Đi về đi, nghỉ ngơi mai còn đi làm
Về thật à? Tao mỉm cười đá mắt tinh ranh
Thì về, hôm nào Nhàn nó đi chơi hay về quê thì xuống phòng em cho đỡ phải đêm hôm ngoài này.
Đêm thì để ngủ mà,
Nhưng có ngủ đâu, kẽo kẹt cái giường thế này
Không kẽo kẹt lại không hài lòng rồi trăn trở áy náy, đúng ra là bậm bịch ấy chứ
Kinh, hiểu chuyện thế
Người yêu cũ của anh, xinh gái và tinh tế thông minh thế, không biết lúc như này với anh sẽ ntn nhỉ.
Khi nào cần anh sẽ nói. Tao nhìn lại Thuỷ một cách nghiêm nghị, rồi trả tiền đi về mà không nói gì thêm. Đến phòng rẽ vào chào Nhàn một tiếng thì cô bé đang úp 1 tai nghe nhạc trên máy tính, thấy tao liền bỏ xuống và ngồi thu chân lại
Sao lại nghe một bên tai? Nó bị hỏng ah?
Em để 1 bên còn nghe tiếng bước chân của bạn em để lựa mà khoá cửa
Thuỷ đi qua cốc cho Nhàn 1 cái, loạt xoạt gì đó trong tủ vải, với cái chậu nhựa lộc cộc trong nhà vệ sinh
Lấy tạm của tao mà dùng-nhàn nói với vào
Tao nghe thử cái headphone, nó bị xịt 1 bên, xoay lựa một hồi thì nó lại dc rồi lại tậm tịt, lúc ấy tao đang mở youtube bài chỉ còn mình anh của Anh Tú - Em trai ca sĩ Tuấn Ngọc
Bài này hay thế, trước em cũng từng nghe loáng thoáng mà không nhớ tên ca sĩ
Tao luyên thuyên một hồi về nhạc nhẽo, ca sĩ trong khi Nhàn nhìn tao chăm chú như nghe bài giảng, Thuỷ đi qua ném gì đó như vỏ băng vệ sinh và vỉ thuốc vào thùng rác và lùa cái chậu vào gậm giường, Nhàn thấy vậy liền ngả người để che mất tầm nhìn của tao.

Hai người con gái, cùng nghề cùng nơi làm việc, cùng chỗ ở xong lại trái ngược nhau về tính cách, lối sống, một người bỗ bã hời hợt,dạn dĩ và ham muốn mạnh bạo một người thì ý nhị và có chút chiều sâu trong suy nghĩ.
Tạm vậy, tao vẫn phải trở về với công việc và cuộc sống của mình, không nghĩ thêm gì được lúc này xong việc cần và muốn thì vẫn phải sắp xếp ưu tiên.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
đúng, e cũng vàng quan điểm, đọc truyện của bác nhiều cũng nhiễm cái tư tưởng của bác r ấy
Tư tưởng gì, Xàm thôi mà bro 😂
Suy cho cùng, cuộc sống mưu sinh đôi khi nó cũng bó thắt con người ta một cách ghê gớm nhưng chả lẽ lại cứ để nó dắt và cuốn mình theo
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo