Đọc một tràng tin nhắn của chị Ninh Bình, ngồi trả lời cũng nóng rát đầu ngón tay
Thu dọn mấy thứ, dọn cơm ăn tất niên với cả nhà, tao ngồi trả lời một mớ tin nhắn của từng người tuyệt nhiên chưa nhận dc phản hồi nào của người yêu mình, thấy lấn cấn, sốt ruột thậm chí khó chịu. tuy nhiên tao chưa cần gọi hay nhắn gì hỏi vòng qua chị Giang mà nhắn tới tấp
- Anh về quê rồi, vừa cơm nước xong, trên ấy có gì kể anh nghe đi nào, hai ngày nay tuyệt nhiên mỗi mình anh gửi tin nhắn đi khi gọi em không được, cảm giác như có điều gì không ổn thì phải, sao lại cứ im lặng thế em? Không lẽ những ngày này là không còn tâm trí nào cho anh nữa ?
- Anh đang muốn biết đã có chuyện gì xảy ra trên ấy, mà anh không nhận đc một phản hồi gì từ em, nên em nhận được tin thì nhắn hoặc gọi lại cho anh, im lặng cũng cần có lý do, còn nếu khó nói quá thì em cũng cứ cho anh được biết là em đang có chuyện khó nói và không muốn nói. Đừng có để anh phải như thế này, vì hai năm qua chưa khi nào thấy em như này bao giờ và anh cũng chưa hề có thái độ hay phản ánh tiêu cực nào về phía em.
Bản năng con người, thì khi mình thấy một sự im lặng như này của người yêu mình và mình yêu chiều trong suốt 2 năm qua là một điều khó hiểu và đủ mọi suy nghĩ lan man, dù rằng khi ở nhà chị Ninh Bình, thì tao vẫn không khi nào không nghĩ đến. Tuy nhiên tao thấy không yên tâm thậm chí rất khó chịu vì việc này và cái tao cần duy nhất là LÝ DO TẠI SAO, kể cả nó có bất lợi cho mình thì vẫn muốn dc biết và phải biết ngọn nghành.
Sau bữa cơm, còn mỗi người nhà với nhau, tao cho ông bà già và em gái mỗi người một cái điện thoại khác, máy sim đầy đủ và giờ cả nhà vẫn dùng các số thuê bao đó. Cái cảm giác khi mình có một thứ dù giá trị không nhiều nhưng cho dc người thân, nó rất cảm xúc. Cái nhà cũ của ông bà già hồi đó dc xây từ năm 1987 đến năm 1989 mới thành thân, khó khăn nên các cụ tích cóp dc tí lại đem ra làm, và đến thời điểm tao học năm thứ 3 thì nó cũng đã cũ lắm, và tao muốn sửa lại cho đẹp sạch. Vì suốt 3 năm học tao chỉ lấy của ông bà tiền học và sinh hoạt có đúng một kỳ đầu tiên còn lại tuyệt nhiên là tao chủ động được. và tao nhớ là hồi đó đến gần tết dương lịch thì sửa xong, cũng đâu đó gần trăm triệu cả thảy, sau này dc chục năm sau khi tao cưới thì đập bỏ xây lại, để lại dc bộ cửa gỗ Lim.
Ngồi chỉ cho đứa em cách dùng cái điện thoại, tao cho riêng nó 1tr thôi vì ở quê đi xe đạp đi học thì chả tiêu gì, loanh quanh cóc chè hay cái kem là cùng, lấy trong balo ra tao thấy có mấy cái phong bao lì xì làm thủ công, nét chữ này đúng của chị Ninh Bình vì trước tao nhớ nó khi nhận dc bộ quần áo chị gửi tặng. Tổng có 5 cái, viết riêng 5 nội dung khác nhau, mỗi cái nhét tờ 50k

) , nghĩ buồn cười và cũng thú vị vì tao không hề nghĩ lại có việc này. Thế rồi nó mang đi chia cho mọi người, cái của tao thì nó để lại trong ba lô.
- Sang năm bố mẹ sửa lại cái nhà đi, tao nói và đưa cho ông bà 10tr, tao có thể đưa nhiều hơn vì tao có ngoài 60tr trong người nhưng làm thế sẽ khiến câu chuyện đi theo hướng khác ngay lập tức, vì một thằng sinh viên, tết về cầm mấy chục triệu còn hơn cả người đi làm lâu năm thì cái nhìn và suy nghĩ của các cụ sẽ khác. Và tao cũng chia sẻ một phần tao mua dc xe máy, nhưng vẫn bảo ông bà nếu nói chuyện với mọi người là ông bà cho tiền
- Sửa nhà thì tốn lắm, làm dc thôi nhưng còn việc khác nữa, nhà vẫn còn đang nợ vài trăm triệu làm ăn, lo trả nợ lo sửa nhà cũng không đơn giản, rồi năm sau cái Hương nó mà đi học còn lo cho nó nữa, thôi biết vậy. Việc đi học là đi học, đừng mải mê đi làm nhặt nhạnh dc vài đồng rồi bỏ bê như mấy đứa trong xóm là không được, đừng tham bát rồi bỏ mâm.
Nghe các cụ khuyên răn giáo huấn một hồi, tao cũng gật gù dạ vâng, khi nhìn thấy cái phong bì lì xì, mẹ tao có hỏi qua, còn bố tao thì không nói gì. Có cụ nội thì cứ bảo sao chả thấy về chơi với cụ, sang năm em mày nó đi học thì ở nhà còn mỗi tao với bố mẹ mày, buồn chết, năm ấy cụ đã 87 tuổi.
- Bạn anh chu đáo thế, có quà tết cho bố lại còn có cả lì xì cho cả nhà, thế yêu nhau lâu chưa , mà chị ấy quê ở đâu mà có điều kiện thế. Trên đường đi bộ , mang đồ Tết xuống thắp hương dưới nhà ông bà nội, em tao nó có hỏi như điều tra viên

, còn tao thì trả lời qua loa, vì tao nhận được tin nhắn của chị .
- Anh về nhà lúc nào, dưới nhà anh chuẩn bị tết đến đâu rồi, em vừa đi hỏi thăm với mẹ về
- Khiếp, em cứ như lãnh đạo ủy ban, bận khách khứa cuối năm kinh thế, bặt vô âm tín hai ngày liền. Anh về chiều nay rồi, tét nhất thì bố mẹ ở nhà lo, anh thì có phải lo gì đâu
- Có chuyện gì trên nhà, nói anh nghe dc ko? Chắc phải có việc gì thì em mới im lặng như thế này.