Một ngày giữa năm 2013, ngồi chờ nối chuyến tại Doha, lướt fb thấy có mỗi tấm hình đầy tâm trạng, không conten, không icon gì, nhưng bên dưới là một loạt icon cảm xúc , và những comment động viên, nghe mùi có biến cố, tuy nhiên chưa thấy người đăng bài lên tiếng.
Đến tối muộn hôm sau , trải qua mấy chặng bay và lệch múi giờ khó ngủ, mở điện thoại ngó vào zalo, thấy chị Giang comment góp ý động viên, mọi suy đoán trong ngày đúng không trượt tí nào. Sau gần 5 năm không liên lạc, không hề lần mò hay tương tác zalo fb, thành ra tự nhiên đấu tranh tư tưởng xem có nên hỏi thăm sự tình, kể ra cũng ngại lên tiếng, rồi đành lòng để vậy, vì có ntn thì chuyện cũng xảy ra, người còn nguyên vẹn là tốt rồi.
Cuộc sống cuốn trôi, nó bào mòn mọi thứ tuy nhiên ký ức và những hình ảnh đẹp không cần quay chụp thì nó vẫn còn nguyên đó, có điều xếp gọn vào một nơi thật xa và kín giờ nghĩ lại nó lại bùng hiện ra đầy đủ không thiếu chi tiết nào, nghĩ lại thấy cũng chỉ biết lắc đầu tiếc nuối và ngậm ngùi cười khổ.
Kết thúc một mớ việc, nhanh chóng thu xếp khăn gói về với hà nội, nghĩ thèm cốc trà đá và vại bia cỏ đặc trưng hn, đăng một status tạm biệt Dubai, tạm biệt Trung đông huyền bí đầy nắng gió, đang vểnh mép rít điếu thuốc rồi vào phòng chờ boarding thì có thông báo tương tác trên fb, một like của chị và icon chúc mừng.
Nghe mà thấy chột dạ và có gì đó lăn tăn, nhưng tao không trả lời comment , mà lần vào dòng thời gian xem hơn một năm qua cuộc sống của mẹ con chị ntn, xong tuyệt nhiên chỉ có những ảnh đi chơi, mẹ con chăm nhau trong căn tập thể hoặc nằm trong viện với những dòng tâm trạng nặng nề, có phần ai oán và tủi hờn. Vậy là đã rõ, chị đã ly hôn cũng dc 1 năm, và mẹ con đã chuyển đi nơi khác, chỗ chị làm việc mới, phải chăng là chạy trốn khỏi nơi đã làm nhàu nát tuổi trẻ, cào xước trái tim người con gái mỏng manh, giàu cảm xúc với ánh mặt nhìn sâu thấu tâm can thằng sinh viên ngày nào. Nhưng đã im lặng được 5 năm qua thì có lẽ không nên lên tiếng làm gì, không nên để quá khứ hiện về vì mình còn người đang đợi chờ mình ở nhà, và mình cũng đã 30 tuổi rồi, không quá từng trải nhưng cũng biết thế nào là đủ và giới hạn bản thân mình.
Đọc dòng tin nhắn của người yêu, nghe cũng sốt ruột mong không bị delay ở mấy chặng nối chuyến kia để nhanh chóng về nhà cảm giác lang thang trên phố, tấp vào quán xé con mực khô, nhâm nhi với chai rượu đế hoặc cốc bia cỏ nó thèm thuồng làm sao, đã thế lại có người yêu mình ngồi bên cạnh, chống cằm lên bàn nhìn mình ăn một cách âu yếm. Nhanh quá, ngót 2 năm, thời gian như chó chạy ngoài đường không sai tí nào.
- Anh có bị delay không, em dọn dẹp xong cả rồi, thay mới một số thứ,chắc về anh sẽ thấy khác nhiều đấy, ah cả một chai sữa tắm mới, để anh không còn dính mùi tinh dầu của dân Trung Đông

. Sao ngày nào cũng nhắn và gọi, mà hôm nay em thấy cứ như 2 năm qua mình chỉ như đếm trên đầu ngón tay những lần dc nghe giọng nói và tiếng thở của nhau thế nhỉ.
- Ngủ đi, nhiều việc thế em cần nghỉ ngơi, xuống máy bay anh sẽ tự về, em không phải đi đón đâu, gần đến nhà anh gọi nhé. Hôn em.
- No no, không chơi thế, em không đồng ý đâu, em mượn xe to của anh cả đi lên đón anh chứ, đi biệt gần 2 năm, dc có 10 ngày về phép với em, chứ có phải đi công tác ngày một ngày hai đâu, nên em phải đón anh. Gặp anh mang hành lý ra ngoài em sẽ làm gì nhỉ, chắc là em sẽ khóc nhè rồi lao đến ôm hôn anh ngấu nghiến, cảm giác nó sẽ ntn nhỉ, ở nhà em thi thoảng nghe Lonely in the Nigh vì nhớ anh.