Cũng thời điểm gần cuối năm DL như bây giờ, tao vẫn khá thong dong khi đó, trộm vía trơn tru bài vở, team work với lớp và khoa đầy đủ, sau sự kiện Apec 2006, có nhiều mối quen biết hơn với bọn khoa khác và trường khác, nhất là đám dân Ngoại Thương, Học viên Quan hệ quốc tế và Ngân hàng khi đó. Đến bây giờ cũng lưu lại dc vài mối quan hệ qua lại, giao lưu chơi bời rất ổn, nam có nữ có và nhiều em xinh ngon lành là khác
tuy nhiên tình dục là không có nhé , anh em đừng hỏi thêm và thắc mắc chi tiết này.
Kế hoạch cho Hương đi du học là không thay đổi, và cần triển khai ngay từ kỳ học đầu tiên của con bé, tao vẫn cho học thêm , test nhiều trung tâm ngoại ngữ để tìm được nơi phù hợp cho nó học và cho đi làm thêm để có sự năng động và va chạm xã hội. Ở quê, ông bà già đã cho cải tạo sửa lại cái nhà cũ mà tao từng nói ở lần trước, thời gian này, việc buôn bán hàng tàu vẫn ổn, có mất, có bắt bớ đội trạm dọc đường xong nó vẫn mang lại thu nhập đáng kể , chị Ninh Bình và tao trên này cũng như ông bà ở quê đều làm được. hàng tiêu dùng, mua bán qua tay là xong, nhưng món máy công nghiệp tao làm với ông anh ở Yên Hòa , thì vẫn là thứ tao thích hơn, ra tấm ra món và dc biết nhiều người có kinh tế cũng như có quan hệ để nảy sinh thêm công việc, miễn là làm chuẩn và đạt hiệu quả - việc này ông anh đã làm rất tốt, xong tư duy lại mang nặng tính người làm thợ thành ra lắm khi không dám liều quả quyết, đại khái là vẫn mang tính an toàn nhiều hơn.
Tao đi Lạng Sơn với chị Ninh Bình, chuyến này tao muốn đi chơi với chị nhiều hơn là chuyện đi xem hàng xem họ, trong cái lạnh đầu mùa và có chút mưa, vùng Đông Bắc vẫn thật mang lại cảm xúc khó tả. Khác với những lần đi với chị NYC, bọn tao lang thang tha thẩn nhiều nơi, bất cứ chỗ nào hiếu kỳ là tìm đến xem nó như thế nào và không quên dừng chân ở Mẫu Sơn. Lần đầu được đi xe máy trên cái cung đường đầy thách thức, dốc và đường hẹp , càng lên cao càng lạnh cóng và đôi lúc có sương mù dày đặc. Mãi sau này, gần 20 năm sau tao mới quay lại đây, dù nhà cửa đổ nát, cũ kỹ vì đợi giải tỏa làm khu du lịch, xong cái cảm xúc khi đứng trên đây, lang thang đi bộ, ăn vặt trong cái lạnh buôt đầu là không thay đổi. Khác biệt một chút là hồi đó lên đây điện thoại rất phập phù vì hạ tầng hồi đó còn chưa phát triển mạnh đặc biệt là chưa có smart phone nên cũng chỉ sms hoặc gọi thôi. Nhưng cũng chả có nhu cầu liên lạc với ai, có hai đứa với nhau là đã đủ, việc đầu tiên là tẩy trần trong nhà tắm sau quãng đường xe máy đầy bẩn thỉu và mệt nhọc, hai đứa co ro run rẩy trong phòng dù cửa kín như bưng. Khu này có cái dãy nhà to, phòng rộng, được cải tạo sửa chữa khá đẹp , nghe người trông nom có nói là căn phòng bọn tao thuê, từng đón tiếp đoàn lãnh đạo chính phủ lên đây không lâu, giá thuê có đắt hơn tí nhưng được cái mọi thứ cũng ok, nhưng cái giường lại bị lọt thỏm trong căn phòng rộng thênh thang. Làm ấm lại cơ thể cho nhau trong chăn,co ro và rên rỉ thở dốc, thiu thiu chợp mắt đến tối muộn mới lọ mọ đi tìm cái bỏ vào bụng cho đỡ đói và mệt.
Bọn tao nói chuyện tầm phào đủ thứ bên cái bếp than củi của cháu gái chủ nhà nghỉ, dù mặc ấm, ngồi bên bếp lửa nhưng mặt chị vẫn đang tái đi vì lạnh
- Lần đầu tiên em nếm cái lạnh kiểu này, đã thế lại ở nơi hoang vắng nữa.
- Vậy lần khác mình đi chỗ lạnh hơn thì em có muốn đi không?
- Tất nhiên là có rồi, không lẽ lại ở nhà đẻ anh đi một mình á, chị cười. Thế anh muốn đi đâu? Đi đâu không quan trọng, miễn là em thấy thích và muốn đi cùng anh. Tranh thủ không sau này có đi làm, muốn cũng chả được. Cặp mắt kính của chị thi thoảng bị mờ đi vì hơi thở trong cái lạnh tê tái. Bọn tao hợp nhau ở cái thích sự trải nghiệm, nên có dịp là dắt nhau đi, đi ngắn hay đi dài đều được, một phần nữa là bọn tao cũng thoải mái thời gian và cũng có đồng ra đồng vào. Nên sau này, Bangkok, Chiengmai hay Phuket , Campuchia bọn tao đều đã đặt chân đến, thành ra sau này khi tao làm ăn riêng, có tổ chức đi, cũng là vì cho anh em nó thả lỏng và nạp lại năng lượng để về cùng nhau cày cuốc, còn tao đã đi đến đâu là không dưới 3 ngày, thành ra cũng không khoái quay trở lại nữa mà muốn đi tìm chỗ mới. Với người con gái này, vốn sẵn sự cá tính và năng động, nhưng nếu không để ý và tinh tế một chút,thì yếu tố cảm xúc không nâng hạ phù hợp thì sẽ rất khó để cô ấy mở lòng.
Kế hoạch cho Hương đi du học là không thay đổi, và cần triển khai ngay từ kỳ học đầu tiên của con bé, tao vẫn cho học thêm , test nhiều trung tâm ngoại ngữ để tìm được nơi phù hợp cho nó học và cho đi làm thêm để có sự năng động và va chạm xã hội. Ở quê, ông bà già đã cho cải tạo sửa lại cái nhà cũ mà tao từng nói ở lần trước, thời gian này, việc buôn bán hàng tàu vẫn ổn, có mất, có bắt bớ đội trạm dọc đường xong nó vẫn mang lại thu nhập đáng kể , chị Ninh Bình và tao trên này cũng như ông bà ở quê đều làm được. hàng tiêu dùng, mua bán qua tay là xong, nhưng món máy công nghiệp tao làm với ông anh ở Yên Hòa , thì vẫn là thứ tao thích hơn, ra tấm ra món và dc biết nhiều người có kinh tế cũng như có quan hệ để nảy sinh thêm công việc, miễn là làm chuẩn và đạt hiệu quả - việc này ông anh đã làm rất tốt, xong tư duy lại mang nặng tính người làm thợ thành ra lắm khi không dám liều quả quyết, đại khái là vẫn mang tính an toàn nhiều hơn.
Tao đi Lạng Sơn với chị Ninh Bình, chuyến này tao muốn đi chơi với chị nhiều hơn là chuyện đi xem hàng xem họ, trong cái lạnh đầu mùa và có chút mưa, vùng Đông Bắc vẫn thật mang lại cảm xúc khó tả. Khác với những lần đi với chị NYC, bọn tao lang thang tha thẩn nhiều nơi, bất cứ chỗ nào hiếu kỳ là tìm đến xem nó như thế nào và không quên dừng chân ở Mẫu Sơn. Lần đầu được đi xe máy trên cái cung đường đầy thách thức, dốc và đường hẹp , càng lên cao càng lạnh cóng và đôi lúc có sương mù dày đặc. Mãi sau này, gần 20 năm sau tao mới quay lại đây, dù nhà cửa đổ nát, cũ kỹ vì đợi giải tỏa làm khu du lịch, xong cái cảm xúc khi đứng trên đây, lang thang đi bộ, ăn vặt trong cái lạnh buôt đầu là không thay đổi. Khác biệt một chút là hồi đó lên đây điện thoại rất phập phù vì hạ tầng hồi đó còn chưa phát triển mạnh đặc biệt là chưa có smart phone nên cũng chỉ sms hoặc gọi thôi. Nhưng cũng chả có nhu cầu liên lạc với ai, có hai đứa với nhau là đã đủ, việc đầu tiên là tẩy trần trong nhà tắm sau quãng đường xe máy đầy bẩn thỉu và mệt nhọc, hai đứa co ro run rẩy trong phòng dù cửa kín như bưng. Khu này có cái dãy nhà to, phòng rộng, được cải tạo sửa chữa khá đẹp , nghe người trông nom có nói là căn phòng bọn tao thuê, từng đón tiếp đoàn lãnh đạo chính phủ lên đây không lâu, giá thuê có đắt hơn tí nhưng được cái mọi thứ cũng ok, nhưng cái giường lại bị lọt thỏm trong căn phòng rộng thênh thang. Làm ấm lại cơ thể cho nhau trong chăn,co ro và rên rỉ thở dốc, thiu thiu chợp mắt đến tối muộn mới lọ mọ đi tìm cái bỏ vào bụng cho đỡ đói và mệt.
Bọn tao nói chuyện tầm phào đủ thứ bên cái bếp than củi của cháu gái chủ nhà nghỉ, dù mặc ấm, ngồi bên bếp lửa nhưng mặt chị vẫn đang tái đi vì lạnh
- Lần đầu tiên em nếm cái lạnh kiểu này, đã thế lại ở nơi hoang vắng nữa.
- Vậy lần khác mình đi chỗ lạnh hơn thì em có muốn đi không?
- Tất nhiên là có rồi, không lẽ lại ở nhà đẻ anh đi một mình á, chị cười. Thế anh muốn đi đâu? Đi đâu không quan trọng, miễn là em thấy thích và muốn đi cùng anh. Tranh thủ không sau này có đi làm, muốn cũng chả được. Cặp mắt kính của chị thi thoảng bị mờ đi vì hơi thở trong cái lạnh tê tái. Bọn tao hợp nhau ở cái thích sự trải nghiệm, nên có dịp là dắt nhau đi, đi ngắn hay đi dài đều được, một phần nữa là bọn tao cũng thoải mái thời gian và cũng có đồng ra đồng vào. Nên sau này, Bangkok, Chiengmai hay Phuket , Campuchia bọn tao đều đã đặt chân đến, thành ra sau này khi tao làm ăn riêng, có tổ chức đi, cũng là vì cho anh em nó thả lỏng và nạp lại năng lượng để về cùng nhau cày cuốc, còn tao đã đi đến đâu là không dưới 3 ngày, thành ra cũng không khoái quay trở lại nữa mà muốn đi tìm chỗ mới. Với người con gái này, vốn sẵn sự cá tính và năng động, nhưng nếu không để ý và tinh tế một chút,thì yếu tố cảm xúc không nâng hạ phù hợp thì sẽ rất khó để cô ấy mở lòng.

