Những thứ tiểu tiết nhưng nó làm cho chuyện tình cảm có nét sinh động thú vị và thăng hoa:
Chị nhổm dậy,vẫn với cái khăn quấn ngang người, mở tủ lấy túi đồ cho cả hai đứa, và xếp vào hai cái túi xách bọn tao mua ở Lạng Sơn từ mấy chuyến đi trước.
- Anh xem cần thêm không thì để em gấp, đồ của anh vẫn còn trong này - ở nhà chi, tao có đủ các loại quần áo từ mùa đông đến mùa hè, thậm chí có cả đôi giày đi bộ, hồi đó không chơi được đồ hiệu xong cũng là đủ tốt với mặt bằng chung, và hầu như là chị tự mua hoặc chị chọn khi có tao đi cùng.
- Về nhà nên em thấy chỉ cần mặc thế thôi, thoải mái và năng động là được, mà cũng có hai hôm, ngủ một tối thôi mà.
- Thế còn của em?
- Của em đây rồi, chị nói và nhìn cái túi xách kia, thêm anh nữa là đủ, ngớt mồm thì chị đã đặt môi lên trán tao.
- Thế em thử cái này xem thế nào. Tao tồng ngồng bước xuống đất
Gì thế anh? Chị nói và ném cái khăn cho tao.
- Đừng phô ra như thế, rèm cửa phòng ngoài không che kín được hẳn đâu.
Tao quấn khăn ra ngoài, mở tủ giày mang vào cái túi đen đưa cho chị.
- Dương và Hương ở đây nên anh không tiện đưa cho em, em thử xem thế nào
Chị mở cái túi và nhìn tao cười rũ rượi.
- Trời ơi, em muốn chết thôi, không nghĩ là anh lại mua cho em những thứ này. Nguyên cớ nào mà anh lại mua chúng thế, lại còn không cạp nữa chứ, chị cười đỏ cả mặt, một là bất ngờ hai là có nét sung sướng hạnh phúc trên đó. Vén mái tóc về đằng trước, chị thử lần lượt từng cái áo ngực, tao chọn màu be nhã nhặn, để có mặc áo sơ mi trắng khi đứng gần sát cũng không lộ bên trong.
- Em mặc thử nốt đi, tao lấy thêm cái quần lót loại không cạp đưa chị, lúc này cái khăn tắm vấn trên người, tao kéo nó xuống rồi giúp chị đưa chân mặc vào
- Thôi, anh quay đi ,để em tự mặc, đừng có mà kiếm cớ nhìn ngó người ta thế.
- Ơ, thì anh giúp em thử đồ, thì không lẽ lại không được ngắm em trong tư thế này sao?
- Không, em không thích, ngại lắm – chị mủm mỉm rồi kéo giằng lại cái khăn, tính mặc xong rồi mới bỏ khăn ra nhưng không thành, tao đã cướp lại được cái khăn bởi lúc quấn khăn tao vấn vào sau lưng thay vì để chị vấn trước ngực. Cuối cùng chị cũng đành ngoan ngoan mặc chiếc quần lót kia trong tư thế không quấn khăn, lúc này lại khiến dục tính trong tao được dâng lên ham muốn.
- Anh xem nào, có cái nào bị chật không?
- Không ạ, vừa cả trên cả dưới, sao anh lại biết mà mua đúng size , lại còn cùng tông màu ( chị đâu biết là tao cũng có con mắt nhìn form người là ra size quần áo, trước kia tao từng mua nhiêu làn cho chị NYC mà không cần hỏi size , bởi con gái, nếu có đi cùng thì hỏi size lại là một chuyện còn mình chủ động chọn thì lại khác.
Tao ngồi đối diện khi chị đang đứng dưới sàn nhà, xoay người chị lại, giật từng ái mác quần áo rồi đặt chị ngồi lên đùi.
- Em thấy sao?
- Em ổn, rất ổn, có điều là không nghĩ là anh lại mua đồ lót cho em , bởi lẽ thông thường đàn ông con trai rất ngại làm việc này, thế lúc mua anh có ngai không? Chị nháy mắt tinh quái.
- Thì anh cũng cứ tỉnh bơ thôi, các bạn ấy còn hỏi, chị nhà anh thường mặc style gì?
- Em tìm cho anh mẫu nào không cạp, loại lỳ mịn mỏng và mát
- Anh có nắm được size của chị không? …
- Thế rồi anh lựa vài cái, không khiêu gợi quá, mà nhã nhặn là được, vì loại có cạp nếu em mặc jean thì không sao chứ mặc váy hay quần vải thì thấy không ổn. còn áo thì nâng và giữ form, vẫn đẹp tôn dáng mà kín đáo.
- Êu êu ơi, kinh chưa kìa. Xem ra là anh đã trưởng thành thêm một bậc nữa rồi đấy.
- Thì trước giờ em thấy anh trẻ con lắm ah
- Không ạ, đĩnh đạc, lịch lãm, được chưa – chị nói và véo mũi tao, nhưng vì cái mặt đĩnh đạc thậm chí lạnh lùng khô khan khó gần, còn nói năng thì lại đặc sinh viên mới toanh nên giờ tôi mới thế này đấy ông tướng ạ.
- Thế này là thế nào?
- Là yêu, được yêu, được chăm được chiều,từ miếng ăn, cái mặc đến giấc ngủ, sướng nhất rồi còn gì
- Thế em không sướng ah? Tao hỏi thế vì biết chị đang nói đến tao
- Anh thấy sao?
- Chả sao cả, em thấy bình thường,
- Có thế thôi á, nhạt nhẽo thế
- Bình thường trong cảm xúc đẹp, pha chút hạnh phúc, bởi ít ra đến lúc này em cũng thấy mình chưa sai với quyết định của mình về anh.
- Nhớ hồi quán bia, anh Minh cứ bảo em là thằng đó nó như bị đổ bê tông, xem ra không quyết liệt là không xong với nó đâu.
- Em bảo sao?
- Em lúc đó là chối đấy, vì không muốn người khác biết, có điều anh ấy tinh lắm, không lạnh lùng như anh đâu, nên anh ấy thấy cả. Ai dè mình lại là cọc đi tìm trâu thế bao giờ, trong khi xung quanh thì có cả một tá đang săn đón rồi bị ngó lơ rồi mình đi đón hạ anh sinh viên năm thứ 3, lại còn ở chính nhà mình nữa chứ.

- Khi đó anh ngố nhỉ, mỡ đến miệng mèo lại còn kiên quyết từ chối
- Không, ngố thì không đâu, mà đúng ra là chung tình, tôn trọng người yêu đang có, kể ra cũng bản lĩnh ra phết. Sau hôm anh nằm viện, anh Minh còn hỏi em là nó có kịp làm gì mày trước khi vào viện không, tao sợ nó xong việc rồi chạy làng nên bị quả báo ngay. Chị cười khúc khích.
- Rồi em bảo, anh cứ làm như ai cũng giống anh không bằng, em nói thật anh đừng tự ái, nếu anh mà chưa có gia đình thì khéo anh cũng chả săn đón em
- Thì đương nhiên, nhưng mày khác vợ anh lắm,
- Khac thế nào anh?
- Thì nhìn mày đứa nào cũng muốn để ý, bọn khách uống bia nó còn hỏi thăm qua anh suốt, xong thấy một đứa như mày thằng nào dẻo mỏ hay vồn vã là out luôn
- Thế anh thuộc kiểu nào
- Kiểu nào cô hỏi làm gì, cô định thao túng mua chuộc anh đấy ah
- Không, em hỏi thôi, ngại khó nói thì anh không cần trả lời em đâu, chứ đàn ông bọn anh thì ông nào chả thế, ra đường thấy con nhà người ta mà lọt vào mắt mình thì có mà nhìn cháy quần áo
- Nhưng anh với mày thì khác đấy, vì một đứa như mày có thích thì cũng không phải gu của anh, dù kể cả anh chưa có vợ con
- Ý anh là em khó tán ấy hả
- Kiểu gì ấy, khó nói, đại khái là không thể, bởi hơn nữa thấy mày tự tìm cho mày thì đúng hơn chứ để người khác tìm và chinh phục thì khó thật. Nên anh thấy hai đứa mà nên đôi nên lứa thì cũng xứng, ít ra là hợp với kiểu tính nết như mày.
- Đấy, anh Minh bảo em thế đấy.
- Vậy chứng tỏ ông anh cũng để ý và tăm tia em mãi, nhỉ
- Thì kệ, em biết thừa, nhưng chả bận tâm, kể cả anh ấy có độc thân em cũng không vướng bận tâm, nói không phải để anh yên tâm hay sợ anh ghen, nhưng em nghĩ đến lúc này anh cũng thừa hiểu em ntn.