Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao chưa đọc đến cuối . Nhưng b trả lời hộ tôi . Có phải vợ bạn là chị NB k . Còn nếu k phải thì theo cái nhìn của t . Nếu b k lấy hoặc k chọn ng gần giống chị NB thì cuộc sống b có thể thấy hạnh phúc thế nào đi nữa sẽ cảm thấy thiếu thiếu gì đó .
Uhm, về lý thuyết thì bạn nhận định đúng, tôi thấy bạn có đời sống tâm hồn khá phong phú, nếu không nói là tinh ý nhạy bén. Song cuộc sống của tôi nó nhiều biến động lắm khúc quanh co lắm. Nếu tôi có thời gian tôi sẽ tranh thủ kể dần dần.
Còn chị Ninh Bình, khách quan mà nói nếu lấy dc chị ấy và có cuộc sống ổn định bền vững thì phải cầm trịch dc con người này chứ tiền bạc đôi khi lại không phải thứ quyết định.
Tks!
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bạn k có gì để nói lại vơi tôi à 😁 tôi thích ngồi chia sẻ quan điểm với nhau
Việc quyết định hôn nhân với một người nào đó, đôi khi nó giống như bọn sông nước chúng tôi tìm một cái bến để thả neo và tắt máy. Có vị trí tưởng rất ổn xong khéo nửa đêm lại tá hoả nhổ neo chạy chỗ
 

Đính kèm

  • IMG_7967.jpeg
    IMG_7967.jpeg
    85.3 KB · Xem: 35

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chị cuộn cái túi lại thì lại mở ra, tao chưa kịp nhắc, cầm nó lên tay chị lại cười phá lên, lần này thì rũ rượi luôn
- Kinh nhỉ, lại còn như này nữa, sao anh không hỏi em là loại này em có dung không hay có hợp không?
- Anh thấy em đang dung loại ấy nên mới mua, thực cái này thì lần này anh tiện nên quyết tâm mua,chứ mấy lần trước định mua nhưng hơi ngại.
- Thành ra lần này là mua đủ một liệu trình luôn hả. Mà em không hề treo trong nhà vệ sinh, sao anh lại biết chứ, thậm chí còn đủ size
- Thì em sắp đến tháng, anh mua luôn thôi. Trên đó có chữ đọc được và hình minh họa kìa
- Đâu
- Thì nhìn bao bì anh hình dung ra em thôi
- Đồ điêu, hâm ạ. Chị cầm gói bang vệ sinh đập vào tao

- Thôi thế cũng được, em ghi nhận , đúng size, đúng kiểu , đúng thời điểm nữa, mong là anh cứ phát huy thế này nhé. 😂
- Uh, được mà, có khó gì đâu. Đáng bao nhiêu đâu, có điều anh mua ở cửa hàng nên hơi lúng túng chút
- Thế người ta bảo sao? Ý em không phải chuyện tiền nong, đúng thật là
- Chả bảo sao, họ còn láy thêm một lần túi bóng đen gói vào cho anh
- Có bảo anh tâm lý và chiều người yêu ở những tiểu tiết này không?
- Họ bảo, nhất chị nhà anh, có anh chồng như này
- Kinh cưa, nghe xong chắc đỏ mặt phổng mũi như cái chum luôn
- Anh bảo nếu không hợp thì có cho đổi không
- Hả, lại còn đổi nữa cơ á, em không ngờ đấy. Được lắm, thế em cứ giao cho anh việc này, đừng quên rồi để em phải nhắc là được.
- Vậy thì để anh mua đủ dung một quý, cho đỡ bị quên hay nhỡ.
- Thôi thôi, em trêu đấy, tích làm gì cho chật nhà.
Ngủ thôi, em đi giặt nhanh cái này xem mai có mặc được không. Tao xách hai cái ba lô ra ngoài phòng khách ngồi đợi chị đang trong nhà vệ sinh giặt mấy thứ đồ lót kia. Ngồi sofa tao mở One Momnen in time trên điện thoại, đến đoạn điệp khúc thì chị bước ra lại gần tao kéo chị ngồi vào lòng, cảm giác hít hà mái tóc và mùi da và thấy nhịp phập phồng hơi thở trên lồng ngực chị đang nép sát mặt tao thấy thật dễ chịu, thư thái và khơi gợi.
- Sao thế, anh đang nghĩ gì thế
- Anh đang nghĩ, khi nào có em trong tư thế này trong căn nhà của anh.
- Thôi, nghĩ xa quá, ngủ rồi mai còn về
- Anh nói thật đấy, nếu anh có nhà mà nó không ở nội thành, thì em có thích không?
- Có là được, xa hay gần thì nó là khoảng thời gian di chuyển, có bột mới gột nên hồ chứ, bố em công tác bao nhiêu năm, mới có căn hộ này rồi mới có mảnh đất chỗ anh chị em đang ở, còn anh thì mới học xong, cứ quyết tâm là được. Nhưng đừng tham lam, rồi bỏ bẵng em là được. Anh bắn sang máy em bài này đi, nghe hay quá.
Xoa nhẹ mái tóc, luồn từng ngón tay lên đó rồi ghì sát chị vào ngực tao, cảm nhận rõ hơi ấm cùng nhịp tim trên lồng ngực chị, bọn tao lại hôm hôn nhau một hồi, không muốn kiềm chế cảm xúc, trong khi cơ thể chị như đang muốn sẵn sàng, thì cái ghế lại một phen chịu trận, chứng kiến hai đứa lăn lộn dọc ngang trên đó. Bế chị vào phòng khi chỉ còn ánh đèn ngủ ở đầu giường, hai đứa lai nuốt trọn từng nhịp thở của nhau khi đã không còn cái khăn nào trên người, những cai rướn người quằn quại cùng nhịp vuotswe ve bởi đôi tay mềm nhẵn ấm áp của chị đặt lên ngực và lưng tao.
- Nhẹ thôi anh, ko em đau đấy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ, tao vẫn thấy vết hằn đỏ trên cổ chị khi tao bế lên ban nãy, da mịn nhưng mỏng nhưng chỉ tác động một chút là hằn đỏ ửng lên.

Không bỏ sót điểm nào từ bẹn lên đến cổ, tao hôn liếm đều và chậm, đủ để chị cảm nhận và tận hưởng cùng những cái co mình vì nhột.

Ngoại trừ mặt và cổ đầy đặn hơn, người chị sau gần 2 năm yêu và ăn nằm với tao không thay đổi quá nhiều nếu không tinh ý nhìn ra. Chắc có tao và mẹ chị rõ điều này nhất.

- Để xem, anh còn bế em được đến năm bao nhiêu tuổi nhé - chị cười khi núm ti của chị đang nằm gọn trong miệng và lưỡi tao đang lia đi qua lại

Nhổm dậy tao bảo chị:

- Thấy bảo người có bầu tăng nhẹ 10kg có người tăng 15 thậm chí 20kg

- Đẻ xong đi chật khuôn cửa

- Thế thì chỉ khổ anh thôi, liệu mà rèn luyện sức khoẻ, rượu bia lắm vào là hỏng đời với em đấy

Một tấm thân lúc cứng cáp và quyết liệt khi ra bên ngoài, nhất là lúc giao dịch hàng hoá hay nói chuyện về phần kế toán cty, xong về nhà hay nói chuyện với tao lại rất mềm mại, ngay lúc này khi đang trên giường với nhau cũng thế. Ngoan hiền, không hung hãn song rất chiều và hợp tác khi vào chuyện giường chiếu với nhau. Chỉ duy nhất là không thích nhanh và mạnh khi cả hai đều hưng phấn vì âm đạo của chị bị hẹp và rất chặt khít, mãi về sau này cũng vậy, nên dù đau khi quan hệ xong chị vẫn cố chiều tao . Hai cơ thể như vẫn đang chưa được làm thoả mãn sau gần chục ngày không đụng chạm xác thịt, bởi công việc và những thứ khác cuốn theo. Và rồi dù muộn nhưng hai đứa vẫn thể hiện hết bản năng của sinh lý giường chiếu. Khi sự căng tràn mềm mại đang co rướn và thở dốc cùng tiếng rên rỉ khe khẽ, chị lại được đón nhận dòng dịch ấm áp phun mạnh vào bên trong, với mái tóc rối bời cùng những vết móng tay chị bám chặt vào lưng tao để đón nhận cơn thoả mãn, chị ghì tao xuống rồi cắn mạnh một cái lên ngực mới để tao được thả lỏng người nằm sấp tren thân chị. Lúc này cũng đã gần 1h sáng, hai đứa để nguyên trận địa và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chị lại cuộn tròn nằm gọn trong vongd tay tao, bên dưới dịch nhờn của hai đứa đã rỉ thấm xuống 2 chiếc khăn tắm.

Dù vật vã với nhau cả nửa đêm, nhưng sáng sớm tao đã thức giấc, còn chị vẫn như con mèo lười trong chăn.

Thức dậy sớm đã trở thành thói quen của tao, nhưng sau này thì tao lại hay phải đặt báo thức mới dậy được, thậm chí nếu phải đi đâu sớm hay bay chuyến đầu ngày là phải đặt 2 cái báo thức ở 2 chỗ khác nhau, thành ra cả nhà lắm hôm phải thức giấc sớm bất đắc dĩ .

Xoay nhẹ ngưởi chị để tao nhấc cái khăn bên dưới thì chị thức giấc và lại trườn lên người tao rồi ngủ tiếp.

Khi cái ánh đèn dưới đường nó sáng yếu hơn, là lúc những nhà tầng 1 đã dây cả, tiếng xe cộ rồi tiếng những người lớn tuổi đi thể dục đã rõ hơn, và tao phải xoay chị ra để bật dậy

- Em đau, anh để yên cho em nằm thêm tí nữa .

Tao dậy trước, thay rửa tắm gội xong , lạch cạch làm hai bát mỳ trong lúc chị cũng bước vào nhà tắm, nét xuân thì của con gái ở tuổi mới ngoài đôi mươi đúng nó như mình đang nhìn quả trứng ốp vừa chớm chín tới. Nên nếu để cô ấy đăm chiêu lo nghĩ hay bất an về mình cũng đúng điều này là không nên.

- Anh rán trứng thôi,rửa hộ em rau tròn tủ rồi đợi em ra làm nốt cho , chị nói với từ trong nhà tắm ra bếp

Thường nếu để tao ăn mỳ thì chỉ rán trứng thả vào bat rồi úp nước sôi là xong nhưng có chị thì những việc này tao trở nên dở ẹc

Tao mở CD Lovesong, đúng ra là những bản hit người ta nhặt nhạnh rồi gom vào thành một album để sao chép bán đầy rẫy với cái giá có 10-12k/c. Ngay cổng làng Trung Kính có một quán khá ok nên tuần nào tao cũng ra đó xem ngắm và mua đều đặn, đến mức đủ xếp 2 thùng giấy A4, để ở nhà chị và mang về quê tao. Hầu như là nhạc nước ngoài trước 2000. Nếu thằng nào hay xem MTV tối thứ 3-5 trên VTV3 hồi 1998 chắc nhớ loại nhạc này.

Khi âm giọng sâu lắng mềm mượt của whitney houston cất lên với I Will always love you trong cái sáng sớm thanh mát có chút se lạnh, lại ở cùng người yêu, cảm giác nó khác biệt làm sao. Nhưng đúng ra, cái đĩa rẻ tiền đưỡc phát trên bộ microlab 4.1 nó không ra làm sao với tao, nên sau này khi đã chơi nhiều kiểu loa đài, thì đúng thuần analog vẫn cứ là trên hết.

Chị vẫn cái khăn tắm quanh người và cái mũ trùm tóc, đang lách cách xào rau rồi làm nước chan mỳ,thi thoảng thì thầm hát theo tiếng nhạc đang mở trên loa. khi hai bát mỳ đã đặt trên bàn thì tao đã mang chùm móc phơi đồ lót đưa chị

- Áo không khô dc, chắc em mặc dc quần thôi

- Chị mỉm cười đỏ ửng mặt

- Đợi em một tí , mỳ chưa chín đâu anh.

Vẫn quần jean bó sát,áo phông trắng, tóc búi cao năng động và cá tính, thêm cái áo khoác kaki mỏng màu be mặc bên ngoài, những chiếc quần tao mua cho chị khi mỗi lần lên Lạng Sơn, đồ TQ đúng ra cũng không tồi nếu mua dc hàng đẹp, và những chiếc mua ở Nhất Long thì lại ít dc chị mặc hơn.

Nếu như Hà thích chân váy trùm đầu gối hay Tuệ Anh lại thích những set sơ mi kiểu Âu thì chị lại thích jean với áo phông hoặc sơ mi chiết eo vừa phải.

Hai đứa thong dong ra bến xe trong cái gió nhẹ gần cuối thu, tạt vào Thành Công lấy túi đồ tao nhờ họ mua giúp về làm quà cho bố mẹ chị, thành ra trước xe cũng kín đồ và chị ôm eo tao khi khoác một cái túi xách còn lại.

- Vòng vào Khương Trung chỗ Dương đi anh, em đưa nó cái này một lát, đang tiện đường

- Êu êu, anh tôi nay được bạn em dẫn về ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu kìa, mày lựa mà đón ý các cụ cho anh ấy nhé

- Có gì đâu mà phải đón ý, ăn không nên đọi nói không lên lời thì bị tuột xích ráng chịu - chị nói rồi véo tai tao một cái.

- Thế nay chị ở nhà ah, anh kia đâu rồi?

- Em cất trong túi áo này - Dương đưa tay vào túi rồi cười mỉm. Mà lại gọi chị rồi , sửa đi nhé.

Chị đưa cho Dương cái gói nhỏ, loáng thoáng hình như có một cái phong bì và cục sạc nhưng là sạc Samsung.

Vứt cho ông anh cái điện thoại , gửi nhờ cái xe ở cạnh khu tập thể nhà hắn rồi hai đứa đi bộ ra Kim Đồng bắt xe khách về nhà chị cũng đã gần đến trưa.

Bước vào nhà, đập vào tao là mùi thức ăn thơm phức, cùng các thứ khác được bày trên bàn rất hấp dẫn, chị giống mẹ ở khoản tề gia nội trợ.
 

Phevkl6996

Yếu sinh lý
Tất cả tin nhắn của chị Ninh Bình tao đọc xong xóa luôn, ko rep tin nào, vì tao khi đó như bị ai chọc vào cái tôi của mình, sau này mới biết ra thì mỗi tháng tao kiếm ra luôn nhiều hơn thu nhập của chị, và kém chị mỗi căn nhà với cái hộ khẩu Hà Nội.
Còn môn nữa tao thi nốt là chờ nghỉ Tết, nên thời gian tao khá thoáng, học hành năm thứ 3 trở đi tao thấy thú vị hơn, mỗi môn tiếng Anh là tao kém nhất và khó học, còn lại các môn chuyên nghành đối với tao cũng chỉ như bài tập về nhà hồi phổ thông, may là tao dc học những thầy cô gạo cội , họ giỏi, dạy trong trường và đi làm ngoài nên chia sẻ kiến thức thực chiến, không hoàn toàn là hàn lâm căn bản.
Khi nhận và trả lời các tin nhắn của chị, tao đánh giá được tương lai của bọn tao sau một hai tháng nữa, khả năng bọn tao sẽ phải rời xa nhau vì trên nhà chị bố mẹ chị đã sắp xếp đâu vào đó rồi. Xa nhau thì chỉ vất vả khâu đi lại, và cảm xúc cũng như cảm giác cơ thể nó bị ít và hụt hẫng đi, tao tự thấy thế. Và tao đã tự cho mình buộc phải quen dần và vượt qua nó, để khắc phục tinh thần, đại khái tao không cho phép bản thân bị yếu đuối khi xa người mình yêu một cách chân thành , say đắm.
- Mai anh đón em nhé, em gọi trước 30p và mang cho em cái áo khoác
- Ok em, trên nhà tình hình thế nào, nói qua anh nghe rồi xuống đây kể chi tiết
- Không thế nào cả, em về và bố mẹ dẫn em đi gặp vợ chồng hai bác kia, chỗ thân quen bố mẹ em nhờ xin việc ở sở Tư pháp.
- Chúc mừng em đã có tương lai rõ ràng, bố mẹ em sẽ không lo lắng em phải tạm bợ công việc và tương lai vô định
- Chúc cái gì mà chúc, anh làm như em thích thú lắm ấy
- Thì không thích nhưng em đâu có vùng lên thay đổi quan điểm của bố mẹ em
- Thế anh bảo giờ em nên ntn
- Nếu là anh thì anh sẽ không về, vì anh thích dưới này, nhiều cơ hôi bươn chải, nhiều trải nghiệm cuộc sống, và dc ở bên cạnh người yêu mình đó là điều cần nhất, mong muốn nhất, chấp nhận đánh đổi và quyết tâm hơn, khẳng định quyết định của mình là đúng. Nhưng em không vượt qua được điều đó, cái này anh hiểu. còn nếu em quyết tâm thì chắc chắn anh sẽ luôn đồng hành bên em, và anh sẽ chứng minh cho bố mẹ em thấy, với anh khó khăn cỡ mấy cũng qua được hết.
- Em khó xử quá, thực sự rất mông lung, em sợ…

- Em sợ gì, có bố mẹ và gia đình, có công việc rõ ràng, thêm bằng thạc sĩ của em coi như mọi thứ hoàn chỉnh ở thời điểm này
- Em sợ anh không còn và sẽ dần không muốn yêu em nữa, em sợ anh buông tay em ra
- Em lo quá làm gì, thực sự là câu này anh định nói trước, vì sao em biết không?
- Vì sao anh?
- Đơn giản thôi mà, em nghĩ đến chưa anh ko rõ, nhưng anh thấy thế này:
- Thứ nhất môi trường công việc nó sẽ cuốn em , điều đó đương nhiên, vì làm việc mà, không còn đc như lúc này nữa,
- Thứ 2 là em có những mối quan hệ xung quanh, đồng nghiệp, lãnh đạo, rồi chỗ này chỗ kia, nói thật nó cũng tiềm ẩn những phát sinh, cho nên anh cũng không muốn nói thêm ra, cái chính là ở em thôi.
- ở em thôi, anh cứ làm như là, anh nói thế mà không nghĩ ngược lại chính anh khi anh ở một mình dưới HN sao?
- Anh chỉ nghĩ một điều trước mắt và làm thường xuyên là lên đó với em và bắt cóc em những hôm anh lên đó, tuy nhiên sẽ khó cho em là em lấy lý do gì để đi khi công việc với bố mẹ em ở ngay đó. Nhỉ?
- Rồi còn bố mẹ em, cách nhìn nhận của hai bác về anh nũa, chưa có gì rõ ràng, chưa thấy tương lai như các cụ mong muốn kỳ vọng, lo ngại con gái phải khổ, phải vất vả, gia đình anh lại thuần nông, thì bố mẹ anh chắc chắn không có định hướng như nhà em.
Tóm lại thì cái chính là ở em thôi, anh ngủ đây, nay uống rượu buồn ngủ quá và lạnh nữa, em ngủ đi, hôn em.
23h tối tháng 11
T đọc dc rất nhiều câu chuyện con gái phải về quê nghe theo lời bme or hoàn cảnh phải về và đa phần là đều đứt gãy tình yêu ko duy trì dc như khi ở trên HN cạnh nhau
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
T đọc dc rất nhiều câu chuyện con gái phải về quê nghe theo lời bme or hoàn cảnh phải về và đa phần là đều đứt gãy tình yêu ko duy trì dc như khi ở trên HN cạnh nhau
Uhm, số đông là vậy. Nhất lại là thời nay,xã hội bây giờ nó vận hành khác trước kia nhiều,
Người ta thực tế lắm
 
Chỉnh sửa lần cuối:

chucuoi71

Yếu sinh lý
Khi đã hoà nhập và quen với văn hoá công việc, tao mới nhận thấy mấy bố tao quen khi còn làm quán bia, rất hay đá bóng rồi lại đi nhậu, nên tao tham gia nhập hội ngay được, không thiếu vắng trận ra sân nào, kiếm thêm vài thằng ở hai khu trọ đi cùng, nên chất lượng đá đấm cũng hơn hẳn vì các bố lớn tuổi rồi và không sung mãn như lứa bọn tao được nữa.
Lúc đó, tao quen với một em làm Tech và một em làm Ocean Bank, đều xinh và ngon, kém tao 1 tuổi và ra trường cùng năm, bọn nó rủ tao về làm tín dụng cùng, nghe cũng thấy mùi mẫn ra phết, nhưng tao ậm ừ cho qua, lấy chỗ đi lại hoặc rảnh thì ngồi chat yahoo/skype để tìm hiểu về công việc, rồi thị trường vốn tín dụng khi đó. Và câu chuyện mưa dầm thấm lâu cũng dễ xảy ra, tuy nhiên tao xác nhận không có chuyện đi quá đà với mấy em này dù tao biết là đã thích tao cũng như chỉ enter là gặp nhau đi uống nước hay đi ăn cùng được ngay vì trong tâm trí tao chỉ có mỗi chị Ninh Bình để yêu và chăm sóc cũng như đồng hành. Nên với chị đôi khi là vui thì kể ngay, tóm lược hay phóng đại tuỳ lúc, buồn thì lôi ra giường ra ghế phân tích như giải trình với trưởng phòng , bực dọc muốn cáu gắt thì tốt nhất chọn im lặng, để chị tự thấy mình đang thiếu xót mà hạn chế nổi máu hâm lên với tao vì đã có lần tao cho một tuần im lặng, chỉ nói chuyện khi tao thấy cần hoặc có việc liên quan đến hàng hoá mà thôi. Dần dần chị thấy sợ và tủi thân khi tao giữ im lặng, bởi chị hiểu là tao như một cái thùng rác trong mắt chị, cái gì cũng có thể khiến tao ôm điện thoại thao thao bất tuyệt đến nhỡ cả bữa cơm với chị.
Khi chiến dịch thoái vốn và cổ phần hoá đã mạnh dần thì là lúc thiên hạ làm dự án cũng ngày một mạnh mẽ rầm rộ, nhiệm kỳ đầu của thủ tướng Dũng cho cả xã hội chứng kiến sự đổi thay về kinh tế tài chính. Và trận năm 2008, khi giá xăng dầu cao ngất cùng lãi suất căng thẳng, nó đã thanh lọc một phen đâu ra đó như anh em đầu 8x từng thấy.
Bọn Tàu khựa nó thâm thật, cứ chính trị gia nào của VN có thiên hướng cởi mở, tây tiến tư tưởng thoát Trung là nó làm truyền thông dắt mũi dư luận trong nước tấn công, ông Nguyễn Tấn Dũng và bây giờ cụ Tổng là nạn nhân của nó, cũng may các cụ chóp bu (BCT) của ta vẫn tỉnh, còn một số người dân bị nó dắt đi như Bò.
Trong các đời TT VN thì cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là nhà kỹ trị giỏi, tầm nhìn xa, các quyết sách của ông đến nay mới phát huy hiệu quả và còn tồn tại 2 hay 3 mươi năm nữa.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bọn Tàu khựa nó thâm thật, cứ chính trị gia nào của VN có thiên hướng cởi mở, tây tiến tư tưởng thoát Trung là nó làm truyền thông dắt mũi dư luận trong nước tấn công, ông Nguyễn Tấn Dũng và bây giờ cụ Tổng là nạn nhân của nó, cũng may các cụ chóp bu (BCT) của ta vẫn tỉnh, còn một số người dân bị nó dắt đi như Bò.
Trong các đời TT VN thì cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là nhà kỹ trị giỏi, tầm nhìn xa, các quyết sách của ông đến nay mới phát huy hiệu quả và còn tồn tại 2 hay 3 mươi năm nữa.
Ấn tượng nhất là phong thái của ông ấy khi gặp lãnh đạo nước đối tác, đặc biệt là Apec 2006, và sự kiện ở Philipine khi một câu nói "không đánh đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông".
Cho nên người ta biết nương vào chính trị thay vì lợi dụng chính trị để làm ăn, luôn là hai mệnh đề chọn lựa
 

chucuoi71

Yếu sinh lý
Ấn tượng nhất là phong thái của ông ấy khi gặp lãnh đạo nước đối tác, đặc biệt là Apec 2006, và sự kiện ở Philipine khi một câu nói "không đánh đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông".
Vì bảo vệ quan điểm ủng hộ cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mình bị ăn chửi không biết bao nhiêu lần, vỉa hè có, mạng xã hội có, đủ cả. Không có tầm nhìn của ông ấy VN hôm nay lấy hàng đâu ra để xuất khẩu 5 7 trăm tỷ USD...... Thành quả thì xã hội thụ hưởng, nhưng công lao toàn nhắc đến tên người khác.... buồn
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vì bảo vệ quan điểm ủng hộ cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mình bị ăn chửi không biết bao nhiêu lần, vỉa hè có, mạng xã hội có, đủ cả. Không có tầm nhìn của ông ấy VN hôm nay lấy hàng đâu ra để xuất khẩu 5 7 trăm tỷ USD...... Thành quả thì xã hội thụ hưởng, nhưng công lao toàn nhắc đến tên người khác.... buồn
Cũng kệ họ thôi, xã hội trăm triệu dân mà
Tư duy một thế hệ không có tính chất định hướng xuyên suốt lịch sử mà chỉ cần nó tạo một nền tảng có tính định hướng, có biên pháp căn chỉnh sao cho phù hợp là tốt rồi. Còn chuyện công hay tội thì thứ dân như mình cũng khó nói hết và chả biết ntn là đúng hay chưa đúng. Có điều xã hội thời nay người ta sống vội lắm, nên rất nhanh quên đi những hệ giá trị
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Xin phép @Chịch dạo đường phố cho tao chuyển thể các câu chuyện của mày thành audio nhé. Tao đang làm bộ mới nhất của thằng @Mailinhtinh đây. Cảm ơn mày rất nhiều.


Cám ơn thành ý của bạn, đọc bà giao lưu lịch sự như này lả vui rồi. Bạn không cần nhọc công vậy đâu! Cứ để như vậy là được hoặc bạn có thời gian thì cứ làm và chia sẻ trên một topic kiểu sưu tầm của bạn
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Xách bớt túi đồ cho chị với tay mở cổng, hai đứa tiến vào sân qua cái ngõ dài và hai bên trồng nhiều hoa mẫu đơn với hồng cổ, tất nhiên chị để tao xách túi quà và hai cái ba lô còn chị ôm bó hoa tao mua lúc rời khỏi Nghĩa Tân.
Ấn tượng với tao lúc ấy là khoảng sân rộng, sạch và bao quanh sân là nhiều chậu hoa, cây cảnh với một chậu bonsai được đặt giữa sân căt tỉa khá cẩn thận, trên đó có một cây tùng la hán bên cạnh là chậu Sanh ôm đá, lại có cả đàn cá nho nhỏ, nhìn thẳng vào phòng khách nhà chị. Xem ra cũng khá cân đối và hài hoà phong thuỷ, chắc hẳn cũng thể hiện sự kỹ tính và cẩn thận của bố mẹ chị.
Một căn nhà 2 tầng, chắc cũng mới xây dc vài năm Không quá to nhưng cũng tầm 100m2, ba mặt là phần đất trống làm vườn, sau này cái ngõ và cổng được mở rộng hơn để ô tô đi vào được - lúc này anh trai chị vẫn đi xe máy.
- Hai đứa đi từ lúc mấy giờ, có mệt không con? Bố chị xách đỡ tao cái ba lô đặt vào phòng trong
- Cháu chào hai bác, nay cháu có dịp về chơi, có chút quà biếu hai bác. Tao đưa cho bố chị túi quà rồi bước vào gian chính.
Cũng phải nói, ở Ninh Bình, nhà cửa họ xây khá là ổn ,Nhất là khu Nho Quan có nhiều cánh thợ xây chuyên đi làm ở các địa phương
Nên ngôi nhà của bố mẹ chị cũng rất chau chuốt ở phần hoàn thiện trát đắp, cách bài trí đơn giản nhưng lại tinh tế, đậm nét gia đình quan cách, nhìn cầu thang và phòng khách toát lên điều này.
Mẹ chị mang ra đĩa hoa quả cùng 1 đôi dép đi ở nhà thành ra đôi của tao mà chị chuẩn bị sẵn thì vẫn cất trong đáy túi.
- Con đưa anh lên phòng, tắm gội thay quần áo rồi xuống ăn cơm - mẹ chị bảo
- Tắm nhiều nhạt thịt và tốn nước, ở quê nước tôtd hơn nhưng lại hiếm và đắt hơn ở HN nên không cần đâu mẹ, chị nói rồi xách cái ba lo của tao lên tầng 2 để tao ngồi với bố chị thêm một hai chén trà.
- Con bé này, ăn nói lung tung.
Lúc này tao cũng chưa có cơ hội tham quan căn nhà, xong nhìn kiểu này thì chắc tầng trên sẽ có 2 phòng ngủ, bên dưới cũng vậy
Ngồi tiếp chuyện bố chị một hồi thì chị đã cắm xong bình hoa, cái bình nhìn quen quen nhưng tao không hỏi
- Hoa đẹp thế, rất cân đối
- Chuyện, tay con cắm mà, nhưng không thể quên nói đến con mắt của người mua chúng mẹ ạ - chị nháy mắt nhìn tao khi mẹ chị đang mỉm cười
- hai bác cháu uống nước rồi Cả nhả đi ăn cơm, chiều hai đứa tranh thủ đi sang thăm bà và các chú bác rồi bảo mọi người tối sang đây ăn cơm, anh chị chiều cũng về đấy - mẹ chị bảo.
Bữa cơm trưa đầu tiên khá cởi mở vui vẻ, gói gọn trong gia đình của chị,đồ ăn mẹ chị nấu không quá cầu kỳ nhưng ngon, vừa miệng và vừa phải, ý tao là rất cân đối về lượng; tiếp bố chị dăm chén rượu, còn hai mẹ con chị uống chung một chai bia.

Dù bố mẹ chị lịch sự và chị thì đứng giữa cũng rất ra trò, thi thoảng khen hoặc có lúc lại dìm hàng tinh tế, đủ để bố mẹ không cần hỏi thêm nhiều để biết về tao
- Về đây chơi với gia đình bác, cháu cứ ăn uống tự nhiên nhé, đừng làm khách, tối có chú bác và anh chị nó về, đông đủ cả nhà rồi uống giao lưu thêm cháu ạ - bố chị nói
Mẹ chị:
- cháu đi làm chỗ ấy có bận lắm không, mà còn buôn bán thêm với nó
- Đúng ra là cháu rủ cô ấy làm cùng đấy bác ạ, làm thu ngân ban đầu cũng chỉ là tạm thời, lúc đấy cháu cũng muốn thử để xem có thể kiếm thêm chút thu nhập để trang trải sinh hoạt
- Lắm lần bác gọi hoặc nhắn tin, thây hai đứa vẫn đi đưa hàng đổi hàng cho người ta, cháu dù là con trai đang sức trẻ cũng chú ý một tí, công việc chính nó xuất phát từ công sức học hành mấy năm, là nền tảng từ hồi học ỏ nhà, nên đừng để bị đánh đổi rồi mai một đi
- Gớm, người ta sắp là cử nhân cao học trình độ thạc sĩ đấy mẹ ơi, việc con đi học liên thông cũng không phải ngẫu nhiên đâu ạ
- Uh thì biết bảo ban động viên nhau như thế là tốt, cháu có ý chí như vậy là ổn rồi, phấn đấu thôi vì còn trẻ còn nhiều thời gian và cơ hội
- Làm được cứ làm thôi, sau này còn mở mang ra, có nền tảng mà làm chủ công việc của mình, làm thuê ăn lương ở môi trường năng động thì cũng tốt xong cuộc sống bay giờ khác thời bọn bác ngày xưa - bố chị chen vào.
- Bác cũng chỉ định hướng thôi còn anh em nó chọn lựa như nào thì chọn, bác không cấm cản miễn sao cuộc sống nó không quá vất vả khi đã luống tuổi, chứ ban đầu bác cũng thích nó học sư phạm
- Cơ mà lại lười, không thích gò bó nên đi thi thương mại rồi trượt chỉ đỗ cao đẳng - chứ nếu con mà thi đỗ sư phạm khéo giờ bố mẹ có cháu ngoại cũng nên, mẹ nhỉ
- Sao không rủ cái Dương về rồi bảo cả em cháu về đây chơi luôn cho biết
- Em cháu thì bận học thêm nhiều lắm bác ạ, với lại nó cũng sắp thi hết kỳ 3

- Nhà có cô em gái rượu, nên anh trai đầu tư hết mức, khéo sau này nó sang nước ngoài du học cũng nên, mới năm thứ 2 mà Toeic cũng đã gần 500 điểm đấy bố, lại đăng ký học Hội đồng Anh nữa thì khỏi nói luôn, haiz khoản này con gái bố thua kém hẳn
- Con là không chăm, lớt phớt còn ương nghạnh nên mới thế chứ bố biết mà
- Hồi xưa em học giỏi phết đấy; tuy không được lớp chọn văn như anh cơ mà cũng toàn ơt top 5, mỗi tội trượt đại học nên bố mẹ buồn lắm, ai dè lại trở thành con buôn thế này
Bố mẹ chị cười không nói thêm.
- Tất cả các việc cháu làm đến lúc này là cũng ngẫu nhiên thôi bác ạ, cũng không biết sau như nào nhưng giờ chỉ biết cố gắng chứ bố mẹ cháu cũng làm nông, chả biết tính toán định hướng gì cho anh em cháu đâu
- Thì nông thôn hầu hết nhà nào cũng vậy mà, lo cho ăn học đến nơi đến chốn là tốt lắm rồi còn lại do bản thân các con thôi.
- Cơ mà không buôn bán thì con cũng chả nghĩ khi nào con mới biết Lạng Sơn hay Móng Cái nhất lại là đến cửa khẩu nữa chứ. Nói thế chắc mẹ xót lắm nhể
- Lớn rồi, làm gì thì tự lo tự chịu, ai quản được mãi
Mà được đi đây đi đó cho biết chứ, loanh quanh mãi cái khu tập thể cũng chán, bạn bè chúng nó cũng còn công việc học hành rồi gia đình chứ, thời gian đâu mà rong chơi với chị, những đứa học đúng tuổi chúng nó có gia đình nhiều phết rồi đấy - bọn lóp chị toàn sinh năm 82-83, chị học sớm hẳn 2 năm thì tao cũng ngạc nhiên lần 2.
- Thôi bố với anh ăn cơm, uống thế thôi, tối lại uống nữa thì lại ngáy vang nhà lên, cháu nó về lại mất ngủ, chị nói rồi xới cơm cho tao và bố chị tuy nhiên ông vẫn rót thêm 2 chén, uống xong rồi mới ăn cơm
- Cháu uống cũng khá đấy, biết uống lâu chưa?
Cháu mới tập uống thôi ạ, hồi đi làm chạy bàn ở quán bia là cháu bắt đầu tập uống
- Nhìn mặt không biến sắc thế kia thì tiếp các chú thoải mái đấy - mẹ chị tiếp lời

- Đàn ông con trai uống được cứ uống, đừng quá chén mất kiểm soát là được, khổ mình khổ người khác, bác cũng có nhiều lần uống đến say nhưng đi ngủ là xong. Bố chị lại thêm chén nữa là 3 từ khi chị xới cơm cho tao
- Đừng nghe bố em nói, ai bố em chả nói thế , nên ở cơ quan bố có bao giờ uống được cầm chừng rồi về cho thoải mái đâu, may mà có các chú các anh người ta nể và sợ
- Bố anh cũng bảo anh thế đấy,
- Haiz, xem ra đàn ông họ mang hạnh phúc và niềm vui cho nhau dễ hơn phụ nữ mẹ nhở
- Thế nhà bố mẹ cháu có đông anh chị em không?
- Bố cháu là con trưởng, cháu cũng vậy. Dưới bố cháu có 3 chú và 1 cô út sinh năm 1976,
- Chắc cũng ở quanh nhà cháu thôi hả, có ai đi làm ăn hay công tác xa không
- Cô cháu ở xa thôi bác, cô đi lấy chồng ở huyện khác rồi vào Tây Nguyên làm ăn, chồng cô mới mất năm ngoái. Ông bà nội cháu và cụ nội thì vẫn khỏe mạnh, minh mẫn.
- Oh, sao giờ em mới biết cái chuyện này nhỉ - chị lườm nhẹ tao, trong khi mẹ chị thì lườm lại và cản chị qua việc gắp miếng cánh gà vào bát của chị, cái cặp mắt của chị lúc không đeo kính khi lườm ai cũng dễ sợ.
- Cháu vẫn còn cụ nội cơ à, thế gia đình 4 thế hệ bây giờ là không nhiều đâu
- Vâng, cụ cháu ở với nhà cháu từ khi bố mẹ cháu ra ở riêng cho đến bây giờ bác ạ. Thấy cụ kể hồi đó khó khăn vất vả quá, nên cụ ở cùng đỡ bố mẹ cháu, thành ra hồi cháu đi mẫu giáo rồi vào lớp 1, cụ đều đưa cháu đến lớp ở ngày học đầu tiên.Và hầu như anh em cháu không ở với ông bà nội mấy, một phần nữa là ông bà khi đó vẫn đang công tác, bà là giáo viên còn ông cháu là bộ đội, lái xe ở Quân đoàn 2 rồi sau này về Tỉnh đội.
- Thế thì trách nhiệm của anh sau này sẽ lớn lắm đấy, lại còn là cháu đít nhôm, rồi trưởng họ nữa. Bố mẹ chị cùng nhìn chị khá nghiêm khắc khi chị ngớt câu, kiểu như một lời nhắc nhở ăn nói cho giữ ý, chưa biết chưa đến nhà người ta, mới chỉ nghe kể lại thì đừng có vội phán đoán hay ý kiến này nọ.
- Thì ai lớn lên, trưởng thành rồi cũng dần dần thực hiện trách nhiệm trước hết với bản thân sau là với thế hệ đi trước , còn đến mức nào thì nó lại phụ thuộc vào hoàn cảnh thực tế, tre già rồi măng mọc, lá rụng về cội, nó là cái nợ đồng lần, thành truyền thống văn hóa bao đời nay rồi mà – tao đáp lời chị. Một câu trả lời như muốn khép lại vấn đề này ở đây, không hẳn là có ý nhắc nhở hay nắn lại chị, xong cũng đủ để bố mẹ chị biết thêm một chút về tính nết con người của tao, còn chị thì thừa hiểu tao ntn,bởi có lần hồi tao nghỉ tết sau khi nằm viên E, chị còn bảo sau này anh có định xây nhà thờ họ hay không.
Bữa trưa kết thúc, tao ngồi uống nước với bố chị trong khi mẹ và chị đang dọn dưới bếp. Ông là người trầm tính, ăn nói mạch lạc đúng kiểu nhà quan, nhưng hiểu chuyện và không tạo khoảng cách giữa người lớn và trẻ con, thành ra câu chuyện cũng cởi mở và gần gũi. Đến lúc này, sau vài chén rượu, một chuyến xe và một đêm trước cho chị thăng hoa thì tao cũng khá buồn ngủ, nhưng khi đó bố chị đang mở sang VTC, đúng bản tin Vòng xoáy châu Mỹ và trên từng kinh tuyến, tao rất thích hai bản tin này, dù khi đó tao chưa hiểu lắm về thị trường chứng khoán bởi mãi đến khi tao học năm thứ 2 thì mới có lớp chuyên nghành về chứng khoán, còn bất động sản thì có trước đó vài khóa, xong với thói quen hay đọc báo giấy và báo mạng, thì các thứ bản tin kiểu này là tao rất chú tâm. Tao thích nghe và đọc về những con số và các chỉ số kinh tế tài chính , hay nghe các bài phân tích nhìn nhận. Và cũng là giai đoạn bản lề của cuộc khủng hoảng kinh tế, bầu cử tổng thống Mỹ sau năm đó.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo