Xách bớt túi đồ cho chị với tay mở cổng, hai đứa tiến vào sân qua cái ngõ dài và hai bên trồng nhiều hoa mẫu đơn với hồng cổ, tất nhiên chị để tao xách túi quà và hai cái ba lô còn chị ôm bó hoa tao mua lúc rời khỏi Nghĩa Tân.
Ấn tượng với tao lúc ấy là khoảng sân rộng, sạch và bao quanh sân là nhiều chậu hoa, cây cảnh với một chậu bonsai được đặt giữa sân căt tỉa khá cẩn thận, trên đó có một cây tùng la hán bên cạnh là chậu Sanh ôm đá, lại có cả đàn cá nho nhỏ, nhìn thẳng vào phòng khách nhà chị. Xem ra cũng khá cân đối và hài hoà phong thuỷ, chắc hẳn cũng thể hiện sự kỹ tính và cẩn thận của bố mẹ chị.
Một căn nhà 2 tầng, chắc cũng mới xây dc vài năm Không quá to nhưng cũng tầm 100m2, ba mặt là phần đất trống làm vườn, sau này cái ngõ và cổng được mở rộng hơn để ô tô đi vào được - lúc này anh trai chị vẫn đi xe máy.
- Hai đứa đi từ lúc mấy giờ, có mệt không con? Bố chị xách đỡ tao cái ba lô đặt vào phòng trong
- Cháu chào hai bác, nay cháu có dịp về chơi, có chút quà biếu hai bác. Tao đưa cho bố chị túi quà rồi bước vào gian chính.
Cũng phải nói, ở Ninh Bình, nhà cửa họ xây khá là ổn ,Nhất là khu Nho Quan có nhiều cánh thợ xây chuyên đi làm ở các địa phương
Nên ngôi nhà của bố mẹ chị cũng rất chau chuốt ở phần hoàn thiện trát đắp, cách bài trí đơn giản nhưng lại tinh tế, đậm nét gia đình quan cách, nhìn cầu thang và phòng khách toát lên điều này.
Mẹ chị mang ra đĩa hoa quả cùng 1 đôi dép đi ở nhà thành ra đôi của tao mà chị chuẩn bị sẵn thì vẫn cất trong đáy túi.
- Con đưa anh lên phòng, tắm gội thay quần áo rồi xuống ăn cơm - mẹ chị bảo
- Tắm nhiều nhạt thịt và tốn nước, ở quê nước tôtd hơn nhưng lại hiếm và đắt hơn ở HN nên không cần đâu mẹ, chị nói rồi xách cái ba lo của tao lên tầng 2 để tao ngồi với bố chị thêm một hai chén trà.
- Con bé này, ăn nói lung tung.
Lúc này tao cũng chưa có cơ hội tham quan căn nhà, xong nhìn kiểu này thì chắc tầng trên sẽ có 2 phòng ngủ, bên dưới cũng vậy
Ngồi tiếp chuyện bố chị một hồi thì chị đã cắm xong bình hoa, cái bình nhìn quen quen nhưng tao không hỏi
- Hoa đẹp thế, rất cân đối
- Chuyện, tay con cắm mà, nhưng không thể quên nói đến con mắt của người mua chúng mẹ ạ - chị nháy mắt nhìn tao khi mẹ chị đang mỉm cười
- hai bác cháu uống nước rồi Cả nhả đi ăn cơm, chiều hai đứa tranh thủ đi sang thăm bà và các chú bác rồi bảo mọi người tối sang đây ăn cơm, anh chị chiều cũng về đấy - mẹ chị bảo.
Bữa cơm trưa đầu tiên khá cởi mở vui vẻ, gói gọn trong gia đình của chị,đồ ăn mẹ chị nấu không quá cầu kỳ nhưng ngon, vừa miệng và vừa phải, ý tao là rất cân đối về lượng; tiếp bố chị dăm chén rượu, còn hai mẹ con chị uống chung một chai bia.
Dù bố mẹ chị lịch sự và chị thì đứng giữa cũng rất ra trò, thi thoảng khen hoặc có lúc lại dìm hàng tinh tế, đủ để bố mẹ không cần hỏi thêm nhiều để biết về tao
- Về đây chơi với gia đình bác, cháu cứ ăn uống tự nhiên nhé, đừng làm khách, tối có chú bác và anh chị nó về, đông đủ cả nhà rồi uống giao lưu thêm cháu ạ - bố chị nói
Mẹ chị:
- cháu đi làm chỗ ấy có bận lắm không, mà còn buôn bán thêm với nó
- Đúng ra là cháu rủ cô ấy làm cùng đấy bác ạ, làm thu ngân ban đầu cũng chỉ là tạm thời, lúc đấy cháu cũng muốn thử để xem có thể kiếm thêm chút thu nhập để trang trải sinh hoạt
- Lắm lần bác gọi hoặc nhắn tin, thây hai đứa vẫn đi đưa hàng đổi hàng cho người ta, cháu dù là con trai đang sức trẻ cũng chú ý một tí, công việc chính nó xuất phát từ công sức học hành mấy năm, là nền tảng từ hồi học ỏ nhà, nên đừng để bị đánh đổi rồi mai một đi
- Gớm, người ta sắp là cử nhân cao học trình độ thạc sĩ đấy mẹ ơi, việc con đi học liên thông cũng không phải ngẫu nhiên đâu ạ
- Uh thì biết bảo ban động viên nhau như thế là tốt, cháu có ý chí như vậy là ổn rồi, phấn đấu thôi vì còn trẻ còn nhiều thời gian và cơ hội
- Làm được cứ làm thôi, sau này còn mở mang ra, có nền tảng mà làm chủ công việc của mình, làm thuê ăn lương ở môi trường năng động thì cũng tốt xong cuộc sống bay giờ khác thời bọn bác ngày xưa - bố chị chen vào.
- Bác cũng chỉ định hướng thôi còn anh em nó chọn lựa như nào thì chọn, bác không cấm cản miễn sao cuộc sống nó không quá vất vả khi đã luống tuổi, chứ ban đầu bác cũng thích nó học sư phạm
- Cơ mà lại lười, không thích gò bó nên đi thi thương mại rồi trượt chỉ đỗ cao đẳng - chứ nếu con mà thi đỗ sư phạm khéo giờ bố mẹ có cháu ngoại cũng nên, mẹ nhỉ
- Sao không rủ cái Dương về rồi bảo cả em cháu về đây chơi luôn cho biết
- Em cháu thì bận học thêm nhiều lắm bác ạ, với lại nó cũng sắp thi hết kỳ 3
- Nhà có cô em gái rượu, nên anh trai đầu tư hết mức, khéo sau này nó sang nước ngoài du học cũng nên, mới năm thứ 2 mà Toeic cũng đã gần 500 điểm đấy bố, lại đăng ký học Hội đồng Anh nữa thì khỏi nói luôn, haiz khoản này con gái bố thua kém hẳn
- Con là không chăm, lớt phớt còn ương nghạnh nên mới thế chứ bố biết mà
- Hồi xưa em học giỏi phết đấy; tuy không được lớp chọn văn như anh cơ mà cũng toàn ơt top 5, mỗi tội trượt đại học nên bố mẹ buồn lắm, ai dè lại trở thành con buôn thế này
Bố mẹ chị cười không nói thêm.
- Tất cả các việc cháu làm đến lúc này là cũng ngẫu nhiên thôi bác ạ, cũng không biết sau như nào nhưng giờ chỉ biết cố gắng chứ bố mẹ cháu cũng làm nông, chả biết tính toán định hướng gì cho anh em cháu đâu
- Thì nông thôn hầu hết nhà nào cũng vậy mà, lo cho ăn học đến nơi đến chốn là tốt lắm rồi còn lại do bản thân các con thôi.
- Cơ mà không buôn bán thì con cũng chả nghĩ khi nào con mới biết Lạng Sơn hay Móng Cái nhất lại là đến cửa khẩu nữa chứ. Nói thế chắc mẹ xót lắm nhể
- Lớn rồi, làm gì thì tự lo tự chịu, ai quản được mãi
Mà được đi đây đi đó cho biết chứ, loanh quanh mãi cái khu tập thể cũng chán, bạn bè chúng nó cũng còn công việc học hành rồi gia đình chứ, thời gian đâu mà rong chơi với chị, những đứa học đúng tuổi chúng nó có gia đình nhiều phết rồi đấy - bọn lóp chị toàn sinh năm 82-83, chị học sớm hẳn 2 năm thì tao cũng ngạc nhiên lần 2.
- Thôi bố với anh ăn cơm, uống thế thôi, tối lại uống nữa thì lại ngáy vang nhà lên, cháu nó về lại mất ngủ, chị nói rồi xới cơm cho tao và bố chị tuy nhiên ông vẫn rót thêm 2 chén, uống xong rồi mới ăn cơm
- Cháu uống cũng khá đấy, biết uống lâu chưa?
Cháu mới tập uống thôi ạ, hồi đi làm chạy bàn ở quán bia là cháu bắt đầu tập uống
- Nhìn mặt không biến sắc thế kia thì tiếp các chú thoải mái đấy - mẹ chị tiếp lời
- Đàn ông con trai uống được cứ uống, đừng quá chén mất kiểm soát là được, khổ mình khổ người khác, bác cũng có nhiều lần uống đến say nhưng đi ngủ là xong. Bố chị lại thêm chén nữa là 3 từ khi chị xới cơm cho tao
- Đừng nghe bố em nói, ai bố em chả nói thế , nên ở cơ quan bố có bao giờ uống được cầm chừng rồi về cho thoải mái đâu, may mà có các chú các anh người ta nể và sợ
- Bố anh cũng bảo anh thế đấy,
- Haiz, xem ra đàn ông họ mang hạnh phúc và niềm vui cho nhau dễ hơn phụ nữ mẹ nhở
- Thế nhà bố mẹ cháu có đông anh chị em không?
- Bố cháu là con trưởng, cháu cũng vậy. Dưới bố cháu có 3 chú và 1 cô út sinh năm 1976,
- Chắc cũng ở quanh nhà cháu thôi hả, có ai đi làm ăn hay công tác xa không
- Cô cháu ở xa thôi bác, cô đi lấy chồng ở huyện khác rồi vào Tây Nguyên làm ăn, chồng cô mới mất năm ngoái. Ông bà nội cháu và cụ nội thì vẫn khỏe mạnh, minh mẫn.
- Oh, sao giờ em mới biết cái chuyện này nhỉ - chị lườm nhẹ tao, trong khi mẹ chị thì lườm lại và cản chị qua việc gắp miếng cánh gà vào bát của chị, cái cặp mắt của chị lúc không đeo kính khi lườm ai cũng dễ sợ.
- Cháu vẫn còn cụ nội cơ à, thế gia đình 4 thế hệ bây giờ là không nhiều đâu
- Vâng, cụ cháu ở với nhà cháu từ khi bố mẹ cháu ra ở riêng cho đến bây giờ bác ạ. Thấy cụ kể hồi đó khó khăn vất vả quá, nên cụ ở cùng đỡ bố mẹ cháu, thành ra hồi cháu đi mẫu giáo rồi vào lớp 1, cụ đều đưa cháu đến lớp ở ngày học đầu tiên.Và hầu như anh em cháu không ở với ông bà nội mấy, một phần nữa là ông bà khi đó vẫn đang công tác, bà là giáo viên còn ông cháu là bộ đội, lái xe ở Quân đoàn 2 rồi sau này về Tỉnh đội.
- Thế thì trách nhiệm của anh sau này sẽ lớn lắm đấy, lại còn là cháu đít nhôm, rồi trưởng họ nữa. Bố mẹ chị cùng nhìn chị khá nghiêm khắc khi chị ngớt câu, kiểu như một lời nhắc nhở ăn nói cho giữ ý, chưa biết chưa đến nhà người ta, mới chỉ nghe kể lại thì đừng có vội phán đoán hay ý kiến này nọ.
- Thì ai lớn lên, trưởng thành rồi cũng dần dần thực hiện trách nhiệm trước hết với bản thân sau là với thế hệ đi trước , còn đến mức nào thì nó lại phụ thuộc vào hoàn cảnh thực tế, tre già rồi măng mọc, lá rụng về cội, nó là cái nợ đồng lần, thành truyền thống văn hóa bao đời nay rồi mà – tao đáp lời chị. Một câu trả lời như muốn khép lại vấn đề này ở đây, không hẳn là có ý nhắc nhở hay nắn lại chị, xong cũng đủ để bố mẹ chị biết thêm một chút về tính nết con người của tao, còn chị thì thừa hiểu tao ntn,bởi có lần hồi tao nghỉ tết sau khi nằm viên E, chị còn bảo sau này anh có định xây nhà thờ họ hay không.
Bữa trưa kết thúc, tao ngồi uống nước với bố chị trong khi mẹ và chị đang dọn dưới bếp. Ông là người trầm tính, ăn nói mạch lạc đúng kiểu nhà quan, nhưng hiểu chuyện và không tạo khoảng cách giữa người lớn và trẻ con, thành ra câu chuyện cũng cởi mở và gần gũi. Đến lúc này, sau vài chén rượu, một chuyến xe và một đêm trước cho chị thăng hoa thì tao cũng khá buồn ngủ, nhưng khi đó bố chị đang mở sang VTC, đúng bản tin Vòng xoáy châu Mỹ và trên từng kinh tuyến, tao rất thích hai bản tin này, dù khi đó tao chưa hiểu lắm về thị trường chứng khoán bởi mãi đến khi tao học năm thứ 2 thì mới có lớp chuyên nghành về chứng khoán, còn bất động sản thì có trước đó vài khóa, xong với thói quen hay đọc báo giấy và báo mạng, thì các thứ bản tin kiểu này là tao rất chú tâm. Tao thích nghe và đọc về những con số và các chỉ số kinh tế tài chính , hay nghe các bài phân tích nhìn nhận. Và cũng là giai đoạn bản lề của cuộc khủng hoảng kinh tế, bầu cử tổng thống Mỹ sau năm đó.