Hai đứa đi chơi mấy nhà họ hàng của chị một lúc rồi chị chỉ lối tao đi ra ngoài sông, lúc này nắng yếu dần,lại vào cuối thu nên có chút se lạnh, nhìn nước sông lững lờ trôi dọc triền đê cũng chỉ có mỗi hai đứa đang thả bộ.nhìn chị với nước da trắng nõn nà, Cái gấu quần jean của chị xắn lên qua mắt cá, dù là quần ống rộng nhưng cũng chỉ cần đến thế là hình dung ra hai bắp chân của chị thon dài, thẳng. Về cơ bản, chị sở hữu body rất cân xứng và ổn định form người. Cặp mắt không kính nhìn dại đờ đờ đang nhìn xuôi theo dòng nước sông Đáy đang lờ đờ trôi.
Nằm gối đầu lên đùi chị, tao thả lỏng và duỗi căng chân, hít hà, ngêu ngao câu hát "anh muốn ôm cả đất, anh muốn ôm cả người".., Lần sau nếu có về anh sẽ mua cái cần ra đây tìm chỗ thả câu
- Gớm, anh chỉ có mà câu được 2 thứ
- Một là trên đĩa hai là trên giường
- Thì trước mắt hãng đón nhận hai cái ấy đã
- Cái ấy là cái gì hả, lấp lửng nào!
- Thì ngoài câu thức ăn sẵn trên đĩa thì câu em thôi, em nghĩ xa quá, mà lại còn đen tối nữa
- Em xưa nay trong sáng, đến lúc yêu anh là nhiễm tí đen tối thôi, con gái rượu nhà người ta nuôi hai mấy năm trong sáng thế mà..,
- Thế mà lại dụ dỗ rồi cống hiến cho đứa chạy bàn
Không, phải nói là dâng hiến cho anh sinh viên đẹp trai, công tử lạnh lùng và giỏi lý lẽ mới đúng. Chị nói rồi cúi xuống sát mặt tao
- Thơm quá, mùi dễ chịu và thư thái
- Em mới thay bvs anh mua trước khi mình từ nhà đi đấy
- Ôi trời quý hoá, bảo mùi tóc mùi da thịt thì lại nghĩ đến mùi bvs thì tôi cũng đến thần kinh mất.
Thảo nào bảo ăn tiết canh người, kinh thế mà cũng nghĩ ra mà nói lên được - chị cười sặc sụa đến chảy nước mắt
- Thế đứa nào còn đòi vạch ra để xem hả, lại còn kêu cái gì.
- Sáng mai ra biển chơi đi, nhưng dậy sớm mới đẹp, anh dậy được không? Nhưng lạnh không tắm được mà không lạnh em đang đến tháng nên cũng chả dám tắm
- Thì em toàn dậy sau anh, có khi nào em dậy trước gọi anh đâu mà bảo sớm hay muộn.
- Không, về nhà nằm với mẹ là em dậy sớm theo mẹ đấy, không ngủ lười như trên ấy đâu.
- Okie. Biết vậy, sợ tối nay lại uống rượu
- Em không cản nhưng không cổ vũ cái này, anh tự lượng sức mình thôi. Ai mời ai ép anh từ chối nếu không uống được, không cần phải cố, rượu chè chả hay ho gì, uống say là bệ rạc mệt người.
Nằm thả hồn một lát chị xoa đầu tao và hỏi
- Thế giờ anh muốn gì nhất
- Thế giờ anh muốn gì nhất
- Một là muốn em
- Em đây rồi, muốn gì nữa, mà đừng có ăn nói bóng gió linh tinh, tai nghe mắt thấy mũi ngửi tay cầm , đầu kê lên đùi nằm hóng gió, thử hỏi thế gian mấy ai được vậy mà còn muốn.
- Hai là một cái nhà
- Nên anh vẫn mơ về , ngôi nhà và những đứa trẻ
- Êu êu, kinh nha, chưng tỏ tâm thế là muốn lấy vợ rồi kìa, nhưng xem ra không đơn giản đâu
Sao mà không đơn giản nhỉ? Ai ăn thịt hay đánh thuế điều mình mong muốn
- Vâng, thì rõ vậy tuy nhiên em thấy ở anh còn lâu mới lấy vợ được
- Cơ mà lấy vợ thì lấy liền tay mà, các cụ dạy chí phải
- Chứ em nhìn mỗi ngày một rạng rỡ, tươi non như cọng giá đỗ, thơm như đoá hoa hồng , lại mệt và phát sinh
- Ái chà, đương nhiên, nên anh không lo không có đối thủ nhé, nên sống và hành xử cho phải phép không em cho anh đứng nhìn từ xa và khóc thầm nuốt nước bọt đấy.
- Thế còn gì nữa kể em xem nào
- Anh muốn có những cái tàu to và đẹp hơn cái đang chạy dưới kia
- Oh, sao không phải du thuyền hay cano mà lại mấy cái tàu thô kệch và kêu ầm ầm thế kia hở người?
- Anh muốn cái là phương tiện làm ăn chứ không phải đồ chơi để hưởng thụ, bởi hưởng thụ như em nói nó chỉ phù hợp với người có trăm triệu đô bên ả rập hay abramovich thôi. Hiểu ko quý cô xinh đẹp.
Chị im lặng, gật đầu nhìn theo chiếc tàu đang xa dần xuôi theo dòng nước.
- Ôi ôi, mình lại làm kỳ đà cản mũi rồi anh ơi
Tiếng ai quen quen,
- Ơ, anh chị về lúc nào? Sao biết em ở đây mà ra
- Ơ, chị mà lại. Chị dâu nhanh ý
Thì ra anh trai chị đã về, tao lập tức đưng dậy chào anh chị lịch sự lễ phép.
- Hồi em còn bé là anh ấy hay lấy xe đạp chở em ra đây, xem bọn nó thả trâu cắt cỏ, rồi thả diều, cả một ký ức tuổi thơ ở quãng này.
- Quê chú có ở gần song không?
- Có anh ạ, nhưng xa song cái mà chỉ có song nội đồng, nước nó cũng lên xuống theo mực nước song cái.
Chị chỉ về một cái tàu đang gần đến
- Anh ấy bảo sau này anh ấy thích đóng một cái như này để chở hàng, thi thoảng cho em xuống đi du lịch song nước.
- Vài tỷ đấy nhỉ
- Vâng, như cái này chắc cũng tầm 3 tỷ đấy anh ạ. Chị nghe mà tròn mắt
- Ô này, giờ em thấy trong thẻ của anh chắc cũng mới có vài chục triệu thì khi nào mới có vài tỷ để đóng tàu nhiều tiền thế, chị mở tin nhắn sms banking cho tao xem . Thảo nào tao không hề biết cái này, vì thi thoảng chỉ cầm một tí tiêu vặt vì tao có tiền khác để trang trải sinh hoạt rồi.
- Kệ nó, rộng làm kép hẹp làm đơn, cái chính là mình có đủ quyết tâm và động lực hay không thôi, có bột kiểu gì chả gột nên hồ.
- Oh, nhưng em không biết bơi, lỡ em ngã thì sao, anh cứu em ah?
- Không biết thì đi tập, ở chỗ gần công viên Nghĩa Đô có cái bể bơi, mùa hè năm sau ra đó tập một tháng là bơi được.
Cầm một cục đá ném mạnh ra giữa sông, tao quay lại nói
- Em biết này gọi là gì không?
- Là ném đá ao bèo – chị cười ngất, khiến anh chị cũng phì cười theo
Mà đúng rồi còn gì, cái tàu mấy tỷ, mình thì có vài đồng bạc thì chả ném đá ao bèo – lại lý dự chống chế.
- Ah không, đấy gọi là ném đá giấu tay
- Như này gọi là hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại, hiểu không
- Không, anh lắm khi cứ ca dao tục ngữ, làm người khác như bị đưa lên sao Hỏa ấy.
Mấy anh em ngồi chơi một lúc rồi mẹ chị gọi về. thấy vẫn có hai ông bà đang loay xoay làm cơm đãi các con, tao cũng xắn vào phụ một tay,nhưng bố mẹ chị bảo cứ ngồi chơi với anh, xong tao cũng không muốn thế, anh chị về thì còn thằng nhỏ, còn sửa soạn thay giặt rồi phòng ngủ cho gia đình nhỏ.
- Bác cho cháu mượn viên đá mài, cháu mài qua con dao cho dễ làm
- Để bác lấy, ông đưa tao rồi ra cho thằng nhỏ ra sân chơi
- Thế là lần lượt từng con dao từ dao rựa đến dao gọt hoa quả đều được tao mài sắc bén ( khoản cắt tiết gà vịt và mài dao, chẻ lạt thì tao không thua một ai).
- Nhìn anh công tử thế mà cũng biết mài dao á, chị đàng nhặt rau bên cạnh.
- Mài dễ mà, trước ở nhà thì toàn tự mài dao để chặt cành cây làm củi rồi thái rau nấu cám lợn. Anh vẫn còn 2 vết sẹo vì thái và chặt vào tay đây này.
- Thế mà trên kia em toàn đi thuê người ta mài ở dưới tầng 1, lần này về mài cho em nhé.
Cầm hộ anh con vịt, anh cắt tiết. Chú ăn được tiết vịt không?
- Có chứ anh, mỗi rắn chuột mèo , cá mè và xôi gấc là bạn em không ăn thôi
Toàn đồ ngon thì lại không ăn, phí thế nhỉ.
- Chuột ai ăn, kinh bỏ xừ, chị chen vào
Mùa này về Phú Xuyên hay lên Lập Thạch Vĩnh phúc nhiều chuột lắm anh ạ, em có mấy đứa bạn nó kể, nhưng chịu chết không dám ăn, kể cả con Rúi ở Thái Nguyên em cũng chịu.
Anh có cắt được không, hay cắt xong lại ra vườn đuổi bắt vịt như lần trước thì vui
Thế anh đưa em con dao, anh giữ em cắt cho.
Tao lấy cái bát, vắt quả quất vào để hãm tiết canh.
Chị ngồi tròn mắt ngó sang.
Con bé kia tránh ra, nhìn thấy máu lại tái mặt ra bây giờ .
Tao mỉm cười nhìn chị một cái rồi đưa con dao mới mài lên gáy con vịt.
Xoẹt, xoẹt, hai con vịt nhanh chóng được tao hóa kiếp, hai bát tiết hãm rất may không bị hỏng, nhưng khoản đánh tiết canh thì tao chịu chết. Để cho bố chị hoặc ai đánh thì đánh.
Thực tao cũng tiện tay tiện mồm chứ chả nghĩ mẹ gì cái việc thể hiện hay ghi điểm, như thằng em rể tao nó cũng thế, nhà có việc thì nó cứ xắn tay vào nó làm, thành ra tao cũng nghĩ đơn giản, nhà có việc gặp thì làm, có bữa mời thì ăn, làm dc gì thì làm, ko cố không cần sĩ diện với ai, cứ như thế cho nó nhẹ người, bởi cuộc sống mà cái gì cũng biết cái việc gì cũng phải đến tay mình thì nó khổ lắm, biết làm và làm khi đúng lúc đúng dịp cần thiết là được. Nói thì nói vậy, chứ giờ này tuổi này, tao vẫn tự khai thông cột sống cho vợ sau khi hai vợ chồng đi trị liệu đông y một hai lần, thấy cách họ làm và họ hướng dẫn, tao mua thuốc về tự làm, có điều là làm xong thì vợ lăn ra ngủ như cún từ bao giờ.