Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nhưng mà tôi tò mò ông ơi 😁 Có dịp kể nhé
Từ Tết đến nay mới được nghỉ mỗi chiều cn, tôi vào phòng nghe bài này một mình, thì bà vợ tò tò đi vào ngồi lên lòng tôi bảo, khả năng đây là bài tủ anh hay nghe cùng người yêu anh ngày xưa
- không mà em phải đính chính lại là anh nghe với ai có thể ngồi nghe cùng một cách nhập tâm nhất, đồng cảm nhất thì anh mới lấy làm vợ được
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Hai bác cháu đi nghỉ đi, mẹ chị bước vào phòng khách khi chị đang nhồm nhoàm với quả ổi rồi đưa cho tao và bố chị miếng đã được bổ sẵn.
- Hai ông già, rượu và trà rồi ngồi xem thời sự với nhau kìa, mẹ em bảo nhà anh chắc cấy nhiều ruộng lắm, thì mới nuôi được anh – ý là tao ăn uống rất khỏe.
- Xem ra bố chắc phải thêm vài chai bia nữa mới ngủ được, tốt nhất là mẹ chèn cái thảm vào khe cửa hay mẹ dán bang dính vào, kiểu như người ta vẫn làm khi chuẩn bị có mưa bão sấm sét ấy. May mà con không kế thừa gen ngủ ngáy của bố không thì cả khu tập thể ấy họ ghét cho. Mà mẹ chịu giỏi thật, hay là chắc mẹ yêu bố cũng chì vì tiếng ngáy ấy nhở - chị cười khúc khích đầy ranh mãnh.
- Mày ấy, khéo bây giờ không ngáy đâu
- Ơ, thì con chả biết,nếu có thì chắc là ai đó sau này rồi cũng phải đón chịu thôi , chứ như mẹ giờ mà không có tiếng ngáy của bố thì chắc gì đã ngủ được, mẹ nhở
- Con bé này. Thôi đi ngủ một lúc cho đỡ mệt, chiều đi chơi một lúc rồi về nấu cơm với mẹ. Qua nhà cậu lấy con cá với vịt về nấu
- Thôi kệ chúng nó, cứ để anh lấy, chúng nó biết đâu , lên nhà nghỉ ngơi đi cháu, bác chợp mắt tí – bố chị chen vào.
- Anh lắp hộ em cái điện thoại với đã. Chị lấy bộ kéo dài ra đưa tao
- Con đặt cái máy này trên phòng con, để sau mẹ không cần leo cầu thang, ở đây lấy ấn máy chính là gọi con dậy được.
- Thế cái này dung tạm thôi, ổn định và bền tốt thì phải lắp bộ kéo dài hàng bãi cơ,
- Thôi, tốn tiền lắm, ngân sách có hạn nên cứ thế này cũng được, mà mấy khi em ở nhà đâu, lắp cho nó có đủ thôi mà. Loáng một vài phút là đã xong cái bộ kéo dài hàng TQ của bọn tao buôn, test thử xong rồi chị dẫn tao lên phòng. Nay cho anh ngủ với đống gấu bông và búp bê của em nhé, xem thích con nào em tặng một con mang lên HN mà kê chân.
Tao xin phép bố mẹ chị rồi theo chị lên phòng, cái cầu thang nhà chị khá đẹp, đường nét của tay vịn gỗ và bậc đá là rất kỹ, và đến 10 năm sau khi tao đập cái nhà ở quê đi xây lại, cũng mất đến 1 năm chuẩn bị cho phần gỗ làm cửa và cầu thang. Nói chung nhà tầng thì ngoài đồ đạc kê kích, cái cầu thang nó làm ảnh hưởng khá nhiều đến kiến trúc của phòng khách dưới tầng 1.

- Đây, mời anh vào phòng của em, ngoài gia đình họ hàng thân thuộc, anh là người đầu tiên được vào đây đấy. Mẹ em mới trải đệm, anh thích nằm ga hay chiếu trúc thì để em lấy cho.
- Thế nào cũng được, anh toàn nằm phản trải chiếu mấy năm nay vẫn được mà
- ở đấy khác, đây khác mà ở nhà của em khác.
- Phòng em có wc luôn ah,
- Vâng, 4 phòng thì 3 phòng có wc, bố mẹ em cũng chu đáo và hiện đại lắm chứ tưởng ah. Tối nay anh ngủ ở đây,chịu khó một hôm thôi nhé, vì em phải xuống tầng 1 nằm với mẹ ở phòng kia, nhưng khi nào anh ngủ thì em mới xuống, được không , chì thì thào và ôm chặt lấy tao.
- Đây nha, nói có sách mách có chứng, toàn bộ sách vở từ hồi lớp 10 đến khi học xong cao đẳng em còn nguyên chứ không riêng gì anh biết bảo quản lưu trữ sách cũ đâu. Không có sách không có tri thức, câu ấy ấn tượng và nhắc nhở người ta kinh thật nhỉ.
- Anh ngủ đi, đừng tắm gội làm gì vội, chiều đi chơi rồi tắm sau, lại còn vừa uống rượu nữa, mà sao anh uống với bố em mà không thua chén nào nhỉ, không ngại à
- Không, ngại gì, đàn ông mà
- Bố em sưu tầm nhiều loại rượu lắm, ngâm đủ các thể loại trên đời, làm trong nghành nên bố em không chưng ra thôi.
- Mấy năm nữa bố em hết công tác
- Chắc 5 hay 4 năm nữa thôi, bố em trước đi bộ đội về, chuyển nghành đi học rồi mới lấy mẹ em, năm em được mẹ sinh ra thì bố em cũng 32 hay 33 gì đấy, mẹ kể thế. Chị vừa nói vừa khép kín cửa phòng, mở tủ lấy ra hai cái gối đặt ngay ngắn trên giường.
- Yêu em không? Chị ôm ghì chặt cổ tao và đu hẳn người lên
- Thế không yêu thì em có rủ anh về đây không? Câu hỏi nghe áp lực quá
- À, nói thế còn nghe được. lúc này tao đã ghì chặt chị trong tay và đỡ lấy hông chị và bọn tao hôn nhau
- Thôi, anh nằm ngủ đi,em xuống nhà không bố mẹ lại để ý rồi không hài lòng, mình chịu khó một hôm thôi mà, chiều đi chơi với em ở nhà các chú bác.
 

chucuoi71

Yếu sinh lý
Em có ngồi ghế phụ hoặc lúc nào ko vướng việc mới tranh thủ dc anh ạ.
Đầu tuần anh có bận lắm k
Nay cũng hưu non rồi em, không áp lực về kinh tế nữa nên không vướng bận gì nhiều, có ít vốn bỏ trong NH chờ thời, xem mã nào ngon lướt kiếm tiền rau củ. Giờ đang chờ Vàng xuống dưới 4.000 là xuống tiền kkkkkkkkk
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nay cũng hưu non rồi em, không áp lực về kinh tế nữa nên không vướng bận gì nhiều, có ít vốn bỏ trong NH chờ thời, xem mã nào ngon lướt kiếm tiền rau củ. Giờ đang chờ Vàng xuống dưới 4.000 là xuống tiền kkkkkkkkk
Cái hopm vàng tư nhân nó xuống phát 15,7 em ngồi cafe gần tiệm, ngó thấy nên ra vụt luôn dc một tí, sau nó ngóc lên 16,75 sút ra 2/3 kiếm lấy vài bình dầu nuôi xe
Còn lại vứt đấy tính sau.
Cổ phiếu họ Vin em xúc dc 20,000cp ,nhập vào hồi 2023 lúc phá ngưỡng phòng thủ 53, mình mua gom ở con số 46 - 47, em bán sạch trước khi nó tăng vốn đợt cuối năm ngoái
 
Chỉnh sửa lần cuối:

chucuoi71

Yếu sinh lý
Em có ngồi ghế phụ hoặc lúc nào ko vướng việc mới tranh thủ dc anh ạ.
Đầu tuần anh có bận lắm k
Kinh nghiệm của anh là:
1/ Phong độ nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi.
2/ Dừng lại khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp(tất nhiên là phải có vốn lận lưng)
3/ Tỉnh táo và cảnh giác với (bẫy rủi ro)
Thấy chú có bản lĩnh, có chút gì đó khi soi vào thấy có 1 ít là mình của ngày xưa. Một điểm rất giống nhau là thích xàm nhưng rất chung thủy với vk, dù trước kia à rất nhiều cơ hội với gái trẻ
 

chucuoi71

Yếu sinh lý
Cái hopm vàng tư nhân nó xuống phát 15,7 em ngồi cafe gần tiệm, ngó thấy nên ra vụt luôn dc một tí, sau nó ngóc lên 16,75 sút ra 2/3 kiếm lấy vài bình dầu nuôi xe
Còn lại vứt đấy tính sau.
Cổ phiếu họ Vin em xúc dc 20,000cp ,nhập vào hồi 2023 lúc phá ngưỡng phòng thủ 53, mình mua gom ở con số 46 - 47, em bán sạch trước khi nó tăng vốn đợt cuối năm ngoái
Mua gấp khi vàng thế giới quay về mốc 4.000. Nếu ông Trump sa lầy và đảng Dân chủ kiểm soát cả hai viện thì hốt bạc
 

caroti

Yếu sinh lý
Kinh nghiệm của anh là:
1/ Phong độ nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi.
2/ Dừng lại khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp(tất nhiên là phải có vốn lận lưng)
3/ Tỉnh táo và cảnh giác với (bẫy rủi ro)
Thấy chú có bản lĩnh, có chút gì đó khi soi vào thấy có 1 ít là mình của ngày xưa. Một điểm rất giống nhau là thích xàm nhưng rất chung thủy với vk, dù trước kia à rất nhiều cơ hội với gái trẻ
Các anh có thể chia sẻ thêm góc nhìn kinh tế, nắm bắt cơ hội qua từng thời điểm dc k ạ, e đọc thấy các bác giỏi vãi mà e ít va chạm nên cứ đù đù 😂
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mua gấp khi vàng thế giới quay về mốc 4.000. Nếu ông Trump sa lầy và đảng Dân chủ kiểm soát cả hai viện thì hốt bạc
Em xác định không sống dựa vào cp hay trái phiếu, chơi vui thôi nhưng đúng là lúc nó bí thì lại có cái mang ra dí tốt.
Trận cuối 2022, NVL về 11/cp
Em múc một quả đến giữa 2023 nó lên 24 thì tất tay, song song với việc mua gom VHM
 

chucuoi71

Yếu sinh lý
Các anh có thể chia sẻ thêm góc nhìn kinh tế, nắm bắt cơ hội qua từng thời điểm dc k ạ, e đọc thấy các bác giỏi vãi mà e ít va chạm nên cứ đù đù 😂
- Nếu làm công ăn lương, dù là lương bao nhiêu cũng dành riêng ra 20% thu nhập, 10% cất vào TTCK từ 2 đến 5 mã CK ổn định nhất thị trường, không được lấy ra dù khó khăn đến đâu cũng không thể đụng vào nó, 10% còn lại cất vào tk, đủ 0,5 chỉ vàng là mua cất kỹ không được dùng (trừ trường hợp cấp cứu cho người thân) tích lũy 10 năm sẽ ra kết quả.
- Nếu làm chủ thì phải theo dõi rất nhiều diễn đàn về kinh tế, chính trị, xã hội và phải biết phân tích, phán đoán để tránh rủi ro, làm kinh tế trước tiên là phải tìm cách không LỖ.
Muốn chiến thắng cuộc đời bạn phải học cách quản trị thu nhập của chính mình.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Nếu làm công ăn lương, dù là lương bao nhiêu cũng dành riêng ra 20% thu nhập, 10% cất vào TTCK từ 2 đến 5 mã CK ổn định nhất thị trường, không được lấy ra dù khó khăn đến đâu cũng không thể đụng vào nó, 10% còn lại cất vào tk, đủ 0,5 chỉ vàng là mua cất kỹ không được dùng (trừ trường hợp cấp cứu cho người thân) tích lũy 10 năm sẽ ra kết quả.
- Nếu làm chủ thì phải theo dõi rất nhiều diễn đàn về kinh tế, chính trị, xã hội và phải biết phân tích, phán đoán để tránh rủi ro, làm kinh tế trước tiên là phải tìm cách không LỖ.
Muốn chiến thắng cuộc đời bạn phải học cách quản trị thu nhập của chính mình.
Chuẩn, thậm chí mua 3 phân cũng dc chứ không nhất thiết phải chỉ này chỉ nọ. Cái này em để ý ông bà già từ hồi những năm 95 cơ. Xong khi ấy còn bé quá nên chả để tâm.
Cổ phiếu thì đủ mua 100cp là cũng cứ mua, không nhất thiết phải blue chip.
Tích tiểu thành đại thôi mà, chịu khó nhặt nhạnh là có ngày ra tấm món
Lãi rồi nếu có bán thì cũng không nhất thiết phải tất tay, nó như một cái gốc chuối, để nó lại mọc cây non mới, không ăn dc quả thì cũng ăn được bắp hoa
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Kinh nghiệm của anh là:
1/ Phong độ nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi.
2/ Dừng lại khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp(tất nhiên là phải có vốn lận lưng)
3/ Tỉnh táo và cảnh giác với (bẫy rủi ro)
Thấy chú có bản lĩnh, có chút gì đó khi soi vào thấy có 1 ít là mình của ngày xưa. Một điểm rất giống nhau là thích xàm nhưng rất chung thủy với vk, dù trước kia à rất nhiều cơ hội với gái trẻ
Em thì:
1. Chả có gì dám gọi là đẳng cấp, cuộc sống công việc nó cuốn mình theo thì phải lựa lúc khó khăn và tận dụng lúc thuận lợi, và phải lấy tiền ngày để đỡ cho tiền tháng đảm bảo đỡ bị lúng túng, thậm chí vay nóng cũng được miễn lãi thu về gấp 2-3 lần vốn làm chi phí cơ hội
2. Dừng lại thì chưa nghĩ đến được, vì còn quá nhiều thứ dang dở, mình có cái không mó tay trực tiếp thì vẫn phải can thiệp điều chỉnh cho anh em họ làm cùng mình. Chứ để như em từng bảo với cậu @locxamacvn ấy, lắm khi cũng muốn bỏ bớt ở nhà đưa đón vợ con đi học đi làm nhưng thục tế chưa cho phép.
Nên là trên đây, với cái topic dài dòng lan man như này, may cũng giao lưu dc với anh em nhiều cái hay.
 

votam9311

Yếu sinh lý
Trong đây chắc hẳn có những ông đã từng đọc bộ "Hoá đơn tam khúc" rồi nhỉ?giọng văn bác này viết rất cuốn và khá giống bộ đó,nhân vật chính thì cũng có nét tương đồng:đều là 1 cậu sv ở quê lên HN học dc nhiều người thương thầm vì cái tính cái hơi lạnh lùng,chí cầu tiến cao và rất rạch ròi trong chuyện tình cảm...nhưng câu chuyện của bác đây thì thật và đời hơn 😁 Truyện "Hoá đơn tam khúc" t đọc đợt giãn cách xã hội,dành đúng 1 ngày ở nhà k ngủ đọc hết vì quá cuốn,chuyện của bác này đọc từ tối qua và đọc hết 126 page thì trời cũng đã gần sáng =)) thấy rất mến và nể con người bác này.+1 Respect bro!!!
Tại Hạ thì là huyền thoại cmnr
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao thả tay cho chị xuống dưới nhà, mình nằm kiểm tra tin nhắn một hồi rồi lăn ra ngủ lúc nào chả biết, lúc có bàn tay vỗ nhẹ mấy cái rồi véo vào mũi kèm mùi tóc mới gội thì tao mới thức giấc, rượu của bố chị êm và ngấm say đến khiếp.
- Kinh quá, nằm ngủ gì mà cứ như cún con no sữa, em không gọi khéo anh ngủ đến tối mất. Tao nhìn cái điện thoại thì đã quá gần 15h chiều.
- Em lên lúc nào đấy? Không ngủ ah?
- Em có, em với mẹ gội đầu xong, ngồi ngoài cửa bếp một lúc cho khô tóc
- Thế em không dọn dẹp gì giúp mẹ ah
- Không, có gì đâu mà dọn, nhà có mỗi hai ông bà, quét dọn suốt mà, dậy cho tỉnh táo đi
- Thế em bảo anh dậy mà lại nằm xuống là sao, mẹ lên thấy bây giờ
- Bố mẹ đi lấy cá với vịt rồi, tối nay cho anh ăn tiết canh nhé.
- Tiết canh gì?
- Tiết canh vịt, cả tiết canh người nữa – chị cười ngất ngư
- Khiếp, nghe kinh thế.
- Thì tối nay bố em giết người đãi gà mà
- Còn tiết canh người? là ntn
- Em đến ngày rồi, đồ ngố ạ
- Thế không phải có bầu ah, đâu anh xem tí nào
- Hâm, em mà có bầu thật thì anh liệu hồn.
- Sao lại liệu hồn, bố mẹ em không thích chuyện có bầu trước ah, người ta còn mất tiền để có thai chả được kìa
- Thôi, không nói chuyện ấy nữa, anh dậy rửa mặt rồi xuống dưới nhà đi, em khong đóng cổng và cửa nhà đâu.
Hai đứa xuống nhà, cái nắng cuối thu nó khiến một thằng đang tuổi sung mãn cũng chỉ muốn ngáp vặt sau mấy chén rượu và chưa tỉnh hẳn. Bình thường tao uống cũng không dạng vừa nhưng nay thấy say ngấm, không mấy khi thế này. Chị dẫn tao đi xem ngó một vòng quanh nhà, chỉ chỗ này chỗ kia khi chưa xây nhà nó là cái gì.
- Nhà này bố mẹ em xây lại khi em học năm thứ nhất, rồi sau đó bố em chuyển công tác về đây, và em ở một mình trong căn nhà ấy đến bây giờ.
- Thế còn anh em?
- Anh ấy học xong, đi làm và ở nhà công vụ chứ khong ở cùng bố, thi thoảng về thôi, em ở với bố một năm trên ấy. bố về thì cái gian trong kia em bắt bỏ bớt đi cho đỡ ẩm và mùi đồ cũ, giờ nó là chỗ mình đẻ đồ ấy

- Chắc mẹ đang về thôi, bảo đi một lúc. Em không giống mẹ lắm nhỉ, giống bố nhiều hơn
- Vâng, hai anh em đều giống bố hơn giống mẹ, em thừa hưởng nước da với mái tóc của mẹ
- Uhm, nhưng hàm răng và nét mặt với dáng vê của bố, còn anh thì giống mẹ hơn giống bố, - Hương thì ngược lại.
- Về đây anh thấy thế nào?
- Mới có mấy tiếng nên anh chưa cảm nhận được nhiều
- Ý là bố mẹ em ấy, anh có gì ngại ngần hay thấy gì không chứ nhà cửa cảnh vật thì nói gì, lát em đưa anh ra bờ sông hóng gió, hồi bé em theo mẹ ra vườn là cứ lang thang ngoài ấy suýt bị rắn cắn.
- Thế em có bảo trước bố mẹ là có anh về cùng không?
- Có chứ, em bảo rồi mới nhắn anh hôm qua đấy, chứ không em đã về một mình.
Đại khái là bố em ok thôi, chả ý kiến gì cả nên anh không phải ngại ngần hay quá ý tứ khép nép lằm đâu. Bố mẹ em chẳng quan cách như người ta xong lại rất chu đáo và hiếu khách, đặc biệt là bạn bè của hai anh em. Nên là chị dâu em được mẹ em quý và chiều lắm, khéo còn chiều hơn cả em.
- Mà em thấy anh nói chuyện với người lớn cũng khá đấy chứ, thậm chí lại còn cứng cỏi là khác
- Em thấy thế ah, bố em bảo sao
Bố em chả bảo gì nhiều, đại khái là con trai con đứa thì phải biết ăn biết nói là đương nhiên rồi
Còn mẹ em thì bảo thằng ấy rất khó tính và nghiêm khắc, nó mà làm lãnh đạo hay quản lý thì cấp dưới có mà sợ răm rắp
- Em bảo, con lắm lúc còn phải sợ nữa là..,có điều chưa thấy khi nào nói to hay căng giọng
- Thì nó ăn nói đói đáp như thế cần gì phải nói to hay căng giọng nữa, mà em thấy nó cũng trách nhiệm và cẩn thận ra phết - mẹ bảo với bố thế
- Kinh, thế trong mắt bố mẹ em, anh lại vào vai ông sấm soẹ ah
- Thì em cứ nói thế, một là giữ ý cho anh hai là nịnh bố mẹ một tí cho các cụ yên tâm không lại bảo con gái mà chả biết gì, cái gì cũng ý mình rồi không ra làm sao.
- Thế còn lúc em bảo anh là trưởng họ, mẹ em lườm em có sợ không
- Hơi sợ, vì lúc ấy là em nói hớ hênh, sau mẹ em chỉnh luôn lúc đang rửa bát trong bếp ấy. Đoạn này tao dừng lại và không hỏi thêm, để câu chuyện riêng của gia đình chị qua một bên.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hai đứa đi chơi mấy nhà họ hàng của chị một lúc rồi chị chỉ lối tao đi ra ngoài sông, lúc này nắng yếu dần,lại vào cuối thu nên có chút se lạnh, nhìn nước sông lững lờ trôi dọc triền đê cũng chỉ có mỗi hai đứa đang thả bộ.nhìn chị với nước da trắng nõn nà, Cái gấu quần jean của chị xắn lên qua mắt cá, dù là quần ống rộng nhưng cũng chỉ cần đến thế là hình dung ra hai bắp chân của chị thon dài, thẳng. Về cơ bản, chị sở hữu body rất cân xứng và ổn định form người. Cặp mắt không kính nhìn dại đờ đờ đang nhìn xuôi theo dòng nước sông Đáy đang lờ đờ trôi.
Nằm gối đầu lên đùi chị, tao thả lỏng và duỗi căng chân, hít hà, ngêu ngao câu hát "anh muốn ôm cả đất, anh muốn ôm cả người".., Lần sau nếu có về anh sẽ mua cái cần ra đây tìm chỗ thả câu
- Gớm, anh chỉ có mà câu được 2 thứ
- Một là trên đĩa hai là trên giường
- Thì trước mắt hãng đón nhận hai cái ấy đã
- Cái ấy là cái gì hả, lấp lửng nào!
- Thì ngoài câu thức ăn sẵn trên đĩa thì câu em thôi, em nghĩ xa quá, mà lại còn đen tối nữa
- Em xưa nay trong sáng, đến lúc yêu anh là nhiễm tí đen tối thôi, con gái rượu nhà người ta nuôi hai mấy năm trong sáng thế mà..,
- Thế mà lại dụ dỗ rồi cống hiến cho đứa chạy bàn
Không, phải nói là dâng hiến cho anh sinh viên đẹp trai, công tử lạnh lùng và giỏi lý lẽ mới đúng. Chị nói rồi cúi xuống sát mặt tao
- Thơm quá, mùi dễ chịu và thư thái
- Em mới thay bvs anh mua trước khi mình từ nhà đi đấy
- Ôi trời quý hoá, bảo mùi tóc mùi da thịt thì lại nghĩ đến mùi bvs thì tôi cũng đến thần kinh mất.
Thảo nào bảo ăn tiết canh người, kinh thế mà cũng nghĩ ra mà nói lên được - chị cười sặc sụa đến chảy nước mắt
- Thế đứa nào còn đòi vạch ra để xem hả, lại còn kêu cái gì.
- Sáng mai ra biển chơi đi, nhưng dậy sớm mới đẹp, anh dậy được không? Nhưng lạnh không tắm được mà không lạnh em đang đến tháng nên cũng chả dám tắm
- Thì em toàn dậy sau anh, có khi nào em dậy trước gọi anh đâu mà bảo sớm hay muộn.
- Không, về nhà nằm với mẹ là em dậy sớm theo mẹ đấy, không ngủ lười như trên ấy đâu.
- Okie. Biết vậy, sợ tối nay lại uống rượu
- Em không cản nhưng không cổ vũ cái này, anh tự lượng sức mình thôi. Ai mời ai ép anh từ chối nếu không uống được, không cần phải cố, rượu chè chả hay ho gì, uống say là bệ rạc mệt người.
Nằm thả hồn một lát chị xoa đầu tao và hỏi
- Thế giờ anh muốn gì nhất
- Thế giờ anh muốn gì nhất
- Một là muốn em
- Em đây rồi, muốn gì nữa, mà đừng có ăn nói bóng gió linh tinh, tai nghe mắt thấy mũi ngửi tay cầm , đầu kê lên đùi nằm hóng gió, thử hỏi thế gian mấy ai được vậy mà còn muốn.
- Hai là một cái nhà
- Nên anh vẫn mơ về , ngôi nhà và những đứa trẻ
- Êu êu, kinh nha, chưng tỏ tâm thế là muốn lấy vợ rồi kìa, nhưng xem ra không đơn giản đâu
Sao mà không đơn giản nhỉ? Ai ăn thịt hay đánh thuế điều mình mong muốn
- Vâng, thì rõ vậy tuy nhiên em thấy ở anh còn lâu mới lấy vợ được
- Cơ mà lấy vợ thì lấy liền tay mà, các cụ dạy chí phải
- Chứ em nhìn mỗi ngày một rạng rỡ, tươi non như cọng giá đỗ, thơm như đoá hoa hồng , lại mệt và phát sinh
- Ái chà, đương nhiên, nên anh không lo không có đối thủ nhé, nên sống và hành xử cho phải phép không em cho anh đứng nhìn từ xa và khóc thầm nuốt nước bọt đấy.
- Thế còn gì nữa kể em xem nào
- Anh muốn có những cái tàu to và đẹp hơn cái đang chạy dưới kia
- Oh, sao không phải du thuyền hay cano mà lại mấy cái tàu thô kệch và kêu ầm ầm thế kia hở người?
- Anh muốn cái là phương tiện làm ăn chứ không phải đồ chơi để hưởng thụ, bởi hưởng thụ như em nói nó chỉ phù hợp với người có trăm triệu đô bên ả rập hay abramovich thôi. Hiểu ko quý cô xinh đẹp.
Chị im lặng, gật đầu nhìn theo chiếc tàu đang xa dần xuôi theo dòng nước.
- Ôi ôi, mình lại làm kỳ đà cản mũi rồi anh ơi
Tiếng ai quen quen,
- Ơ, anh chị về lúc nào? Sao biết em ở đây mà ra
- Ơ, chị mà lại. Chị dâu nhanh ý
Thì ra anh trai chị đã về, tao lập tức đưng dậy chào anh chị lịch sự lễ phép.
- Hồi em còn bé là anh ấy hay lấy xe đạp chở em ra đây, xem bọn nó thả trâu cắt cỏ, rồi thả diều, cả một ký ức tuổi thơ ở quãng này.
- Quê chú có ở gần song không?
- Có anh ạ, nhưng xa song cái mà chỉ có song nội đồng, nước nó cũng lên xuống theo mực nước song cái.
Chị chỉ về một cái tàu đang gần đến
- Anh ấy bảo sau này anh ấy thích đóng một cái như này để chở hàng, thi thoảng cho em xuống đi du lịch song nước.
- Vài tỷ đấy nhỉ
- Vâng, như cái này chắc cũng tầm 3 tỷ đấy anh ạ. Chị nghe mà tròn mắt

- Ô này, giờ em thấy trong thẻ của anh chắc cũng mới có vài chục triệu thì khi nào mới có vài tỷ để đóng tàu nhiều tiền thế, chị mở tin nhắn sms banking cho tao xem . Thảo nào tao không hề biết cái này, vì thi thoảng chỉ cầm một tí tiêu vặt vì tao có tiền khác để trang trải sinh hoạt rồi.
- Kệ nó, rộng làm kép hẹp làm đơn, cái chính là mình có đủ quyết tâm và động lực hay không thôi, có bột kiểu gì chả gột nên hồ.
- Oh, nhưng em không biết bơi, lỡ em ngã thì sao, anh cứu em ah?
- Không biết thì đi tập, ở chỗ gần công viên Nghĩa Đô có cái bể bơi, mùa hè năm sau ra đó tập một tháng là bơi được.
Cầm một cục đá ném mạnh ra giữa sông, tao quay lại nói
- Em biết này gọi là gì không?
- Là ném đá ao bèo – chị cười ngất, khiến anh chị cũng phì cười theo
Mà đúng rồi còn gì, cái tàu mấy tỷ, mình thì có vài đồng bạc thì chả ném đá ao bèo – lại lý dự chống chế.
- Ah không, đấy gọi là ném đá giấu tay
- Như này gọi là hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại, hiểu không
- Không, anh lắm khi cứ ca dao tục ngữ, làm người khác như bị đưa lên sao Hỏa ấy.
Mấy anh em ngồi chơi một lúc rồi mẹ chị gọi về. thấy vẫn có hai ông bà đang loay xoay làm cơm đãi các con, tao cũng xắn vào phụ một tay,nhưng bố mẹ chị bảo cứ ngồi chơi với anh, xong tao cũng không muốn thế, anh chị về thì còn thằng nhỏ, còn sửa soạn thay giặt rồi phòng ngủ cho gia đình nhỏ.
- Bác cho cháu mượn viên đá mài, cháu mài qua con dao cho dễ làm
- Để bác lấy, ông đưa tao rồi ra cho thằng nhỏ ra sân chơi
- Thế là lần lượt từng con dao từ dao rựa đến dao gọt hoa quả đều được tao mài sắc bén ( khoản cắt tiết gà vịt và mài dao, chẻ lạt thì tao không thua một ai).
- Nhìn anh công tử thế mà cũng biết mài dao á, chị đàng nhặt rau bên cạnh.
- Mài dễ mà, trước ở nhà thì toàn tự mài dao để chặt cành cây làm củi rồi thái rau nấu cám lợn. Anh vẫn còn 2 vết sẹo vì thái và chặt vào tay đây này.
- Thế mà trên kia em toàn đi thuê người ta mài ở dưới tầng 1, lần này về mài cho em nhé.
Cầm hộ anh con vịt, anh cắt tiết. Chú ăn được tiết vịt không?
- Có chứ anh, mỗi rắn chuột mèo , cá mè và xôi gấc là bạn em không ăn thôi
Toàn đồ ngon thì lại không ăn, phí thế nhỉ.
- Chuột ai ăn, kinh bỏ xừ, chị chen vào
Mùa này về Phú Xuyên hay lên Lập Thạch Vĩnh phúc nhiều chuột lắm anh ạ, em có mấy đứa bạn nó kể, nhưng chịu chết không dám ăn, kể cả con Rúi ở Thái Nguyên em cũng chịu.
Anh có cắt được không, hay cắt xong lại ra vườn đuổi bắt vịt như lần trước thì vui
Thế anh đưa em con dao, anh giữ em cắt cho.
Tao lấy cái bát, vắt quả quất vào để hãm tiết canh.
Chị ngồi tròn mắt ngó sang.
Con bé kia tránh ra, nhìn thấy máu lại tái mặt ra bây giờ .
Tao mỉm cười nhìn chị một cái rồi đưa con dao mới mài lên gáy con vịt.
Xoẹt, xoẹt, hai con vịt nhanh chóng được tao hóa kiếp, hai bát tiết hãm rất may không bị hỏng, nhưng khoản đánh tiết canh thì tao chịu chết. Để cho bố chị hoặc ai đánh thì đánh.
Thực tao cũng tiện tay tiện mồm chứ chả nghĩ mẹ gì cái việc thể hiện hay ghi điểm, như thằng em rể tao nó cũng thế, nhà có việc thì nó cứ xắn tay vào nó làm, thành ra tao cũng nghĩ đơn giản, nhà có việc gặp thì làm, có bữa mời thì ăn, làm dc gì thì làm, ko cố không cần sĩ diện với ai, cứ như thế cho nó nhẹ người, bởi cuộc sống mà cái gì cũng biết cái việc gì cũng phải đến tay mình thì nó khổ lắm, biết làm và làm khi đúng lúc đúng dịp cần thiết là được. Nói thì nói vậy, chứ giờ này tuổi này, tao vẫn tự khai thông cột sống cho vợ sau khi hai vợ chồng đi trị liệu đông y một hai lần, thấy cách họ làm và họ hướng dẫn, tao mua thuốc về tự làm, có điều là làm xong thì vợ lăn ra ngủ như cún từ bao giờ.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo