Lịch kịch xách đồ lên nhà chị cũng đã quá 20h tối, không quá mệt nhưng tao lại dở chứng đau đầu, nhắn với Hương là sáng mai về sớm nên tối đó tao ở lại với chị vì thèm được ôm và gác chân, mỗi tội ngủ chay vì chị đang đến tháng đèn đỏ.
Thay giặt và quấn nhau trong nhà tắm một hồi, tao muốn đi bộ một lúc cho dễ ngủ
- Mình xuống đi bộ một lúc đi, về ngủ cho ngon và đớ tích calo trong người sau hai ngày ăn uống quá đầy đủ.
- Đồng ý, em lấy cái áo khoác rồi đi. Xuống dưới bây giờ cũng se lạnh rồi. Ở nhà mới thấy lạnh vì thoáng đãng và nhiều cây cối.
Hai đứa lang thang quanh dãy này sang dãy khác, rồi thêm một vòng công viên Nghĩa Đô, quay trở về đến đầu Tô Hiệu tạt vào quán ngô nướng.
- Anh về nhà em lần đầu thấy thế nào? Bố mẹ em có gì làm anh không thoải mái không?
- Không,anh được bố mẹ và mọi người đón tiếp vậy là quá ổn rồi, có gì đâu mà không thoải mái, chỉ ngại có gì không vừa ý bố mẹ em thôi. Xong bố mẹ em cũng rất tâm lý và chu đáo mà, lại còn tế nhị nữa.
- Mẹ em hỏi gì ah?
- Vâng, lúc anh tắm thì mẹ gọi em
- Mẹ bảo sao? Chắc bảo và nhắc nhở em thôi chứ anh thì có gì mà hỏi nhỉ
- Thì mẹ hỏi han thôi, nói chung các cụ nhà nào cũng vậy mà, anh lo lắng ah
- Sao em lại hỏi thế? Em trông anh có gì thể hiện là đang lo lắng không?
- Cái này ở anh thì anh biết thôi, em biết đâu được ấy.
- Chỉ bảo là thằng ấy ăn uống được, nói năng được, cũng biết tay dao tay thớt chứ không đặc sệt kiểu sinh viên học sinh như người khác,Nhà mà có công có việc là cũng biết trông ngó.
Rồi chuyện buôn bán, tiền nong cứ rạch ròi phân mỉnh ra, lúc vui vẻ còn bù trừ cho lúc không vui thì mới bền lâu được.
- Trước mặt anh mẹ em thi thoảng có nói nhẹ em vài câu chắc là anh cũng nghe và hiểu ý. Còn bây giờ với mọi người thì chúng mình mới chỉ là góc độ bạn bè thân thiết hơn bình thường một chút thì các cụ nhìn thấy và cũng chỉ góp ý bảo ban nhất định.
- Cái này anh đồng ý này.
- Còn tất nhiên anh cũng hiểu thế nào là nhập gia tuỳ tục, thành ra nếu bố mẹ hay anh chị có bảo sao thì em cũng cứ chia sẻ anh biết, không nên giữ ý rồi bênh anh đâu nhé. Vì cái gì thì cái, trước sau lâu dài rồi cũng sẽ biết cả nên cứ theo lẽ thường tự nhiên là tốt nhất. Bản thân anh cũng cần phải học hỏi và điều chỉnh cũng như trưởng thành hơn mà.
- Gớm, lại vòng vo rồi thủ thế đấy , đã ai đụng chạm gì đâu mà đã vội tính nước lùi thế hả ông
Đấy không phải nước lùi hay nước tiến, mà mỗi gia đình lại có nếp riêng rồi đất lề quê thói, ngay cả em về nhà anh cũng vậy mà. Đúng ko nào?
- Nên dù cũng ngoài hai mưoi xong mình còn rất trẻ nên được phụ huynh căn dặn nhắc nhở cũng là điều đáng quý và ghi nhận. Thành ra với anh thì không để phật ý mất lòng ai là được, còn mỗi người sẽ có góc nhìn quan điểm riêng, tất cả đều đang ghi nhận và tiếp thu có chọn lọc.
- Em thấy anh cứ như ông già ấy, nói câu nào là giữ mình câu ấy, anh cứ thả lỏng thoải mái ra đi, chưa gì đã...
- Thì em thấy đấy, ngoài học hành trên lớp thì việc bên ngoài toàn tiếp xúc với người lớn tuổi trưởng thành hơn mình mà, nên lắm cái cũng cần học hỏi không đơn thuần là kiếm tí tiền mà còn cách đối nhân xử thế nữa
- Thà nào, mẹ em hỏi là nhà xe anh quen sao lại thân và dễ đến mức ấy
- Nên để ý cách nó nói chuyện điện thoại là thấy nó là đứa trách nhiệm và tin cậy, còn sau này công việc làm nó thay đổi con người như nào thì chưa biết.
- Thì mình cứ đàng hoàng sòng phẳng thôi, em không thấy nhũng lần mình bị bắt hàng anh vẫn trả cho họ đủ tiền cước không xin xỏ gì ah.
- Cho nên em cứ thấy như này cho dễ nhé
- Dù mình mới chỉ đang yêu và cuộc sống về sau còn nhiều thứ biến đổi, tích cực hay tiêu cực là chưa biết được. Xong ở góc độ gia đình thì bố mẹ em căn dặn nhắc nhở anh cũng coi tương tự như bố mẹ anh với anh thôi. Bởi dù sao ít nhiều cũng sẽ liên quan và ảnh hưởng đến con em của họ mà.
- Ok, thế lần tới anh có muốn về nữa ko hoặc nếu có tiện công việc như bố em bảo thì một mình có dám rẽ vào nhà em ko
- Thì có chứ, sao lại không nhỉ, đến khi nào bị ghét thì thôi chứ. Tao cười rồi trả tiền dắt chị đứng dậy ra về. Mùi hoa sữa đã phảng phất đâu đây, tao cố gắng hít hà cái mùi này, nếu không có chút hương hoa sữa khéo mùa Thu là tao ghét nhất bởi cái gió heo may khô rát và luôn gây buồn ngủ.
Sáng hôm sau
Chị vẫn chìm trong giấc ngủ, tao dậy trước thay quần áo, mua đồ ăn sáng đặt trên bàn cho chị kèm mảnh giấy viết tay vài chữ rồi về lấy mấy thứ đi làm, Hương giờ này chắc đang trên trường rồi.
Gửi bộ tài liệu và mấy file khác chỗ chị Giang, tao chân trước chân sau lẻn ra ngoài quán cafe đợi ông anh đến bàn việc trước khi gặp khách
- Tình trạng khách này ntn mà chú phải cẩn thận thế
- Họ có một tổ máy trung tâm gồm 28 cục nóng chạy bằng quạt gió pha nước
- Yêu cầu của họ là gì?
- Nó đã hoạt động từ 1992 đến nay, cần đại tu một lần từ bên ngoài đến bên trong, gồm
- Sơn lại khung thép
- Lắp lại dàn nóng mới
- Thay dầu thay gas bầu lọc
- Đầu máy nào mà yếu thì phải thay thế
- Ok vậy họ đã có những gì, mình làm công thuần tuý hay bán vật tư
1 Em đoán là mình sẽ làm gas và dầu, tức là phần hơi còn linh kiện to chắc họ đặt hàng từ hãng
- Hãng gì
- Daikin anh nhé
- Họ sẽ nhờ mình lên báo giá làm hợp đồng và xuất hoá đơn VAT đấy, nên cái này khéo phải nhờ chú Tuấn hay chú Hùng
- Ngoài ra họ gửi giá 20% vào hợp đồng
- Nên em mới nắm tinh thần vậy, anh em mình gặp trao đổi rồi tính tiếp, nếu mình cấp dầu, gas và bộ phụ kiện thì ta sẽ phải lên dự toán riêng và chuẩn bị trước
- Còn gas cũ của nó theo anh tái sử dụng được không?
- Nếu hệ thống hiện đại và phức tạp thì khả năng có nhưng cũng tái sử dụng cho máy công nghiệp chứ điều hoà thông thường là nguy hiểm
- Ok vậy thì ta có thể tái sử dụng, chỗ ấy mang đi làm kho lạnh chắc được
- Đúng, kho lạnh thì được hoặc máy đá công nghiệp.
Xong cuộc trao đổi với ông anh khách, hẹn đi khảo sát và lên báo giá, phần của tao là chuẩn bị tiền mua vật tư cùng ông anh
Sau đó là đi nhờ xuất hoá đơn thanh toán với mức thuế TNDN 20%, đồng nghĩa với việc tao sẽ thu của ông khách 30% theo con số ông ấy gửi
Đây là một job không hề đơn giản bởi nó tốn công sức và thời gian cũng như an ninh rất chặt chẽ trong khi tao không có tay nghề và thời gian, tao thuần tuý vẫn là kẻ mang đầu việc về cho anh em làm, để cân lại phần đi thuê nhân công tao buộc nâng giá hợp đồng thêm 12% nữa để chiết khấu 5% coi như có 5% thu thêm sau phí hoá đơn, tất cả đầu vào tao lấy hoá đơn về cty tao gửi sau này để họ không mất nhiều chi phí lấp chứng từ
Bảng báo giá này tao chuẩn bị thêm 2 phương án ở 2 cty tao với ông anh nhờ xuất hoá đơn; hồi ấy gọi là báo giá cạnh tranh hay báo giá đệm bà tao là kẻ trúng thầu sau một lần đi uống bia ở Lan Chín.
Kết quả thu về tao có 22 bình gas loại 13.6 nhưng chỉ nén dc 10-11kg vì mình tái sử dụng vỏ và lo an toàn khi thao tác. Chỗ gas này đủ làm cho 20 kho lạnh hàng dựng thủ công như trước tao vẫn nhận, tao thoả thuận luôn là để cho ông anh 7 bình kệ ông ấy làm còn 15 bình sau này mang đi làm kho hay máy đá, như vậy là hài hoà đôi bên, ăn chia 45-55 cho ông ấy sau trừ chi phí các loại, phần tao thu về 70tr tiền mặt.
Mang đi trả ông kia tiền gửi giá tao dc cắt lại 3tr nữa, vẫn còn 15 bình gas chờ việc khác sau này. Gói công việc làm trong 15 ngày liên tục với 6 thợ, thằng giám sát kỹ thuật điện ở công trình ấy, một bữa bia và cafe, cho nó 1tr hỗ trợ nghiệm thu, sau nó còn nhờ tao mua hộ mấy bộ điều hoà và tủ lạnh cũ cho quán caffe của bạn nó dưới Định Công, điều hoà tao bán máy TQ tủ lạnh để cho ông anh dưới Kim Ngưu làm, tao ko đếm xỉa tiền công và dc cho lại 500 từ hai cái tủ lạnh vốn hàng bãi rác hắn đại tu tân trang lại. Một pha kiếm tiền cực kỳ đáng nhớ và ấn tượng của tao khi đó, thành ra lắm lúc tao nghĩ đéo đi làm cty nữa cho rảnh người xong nếu ở nhà lại dễ sinh tính vô tổ chức và lãng phí nhiều thời gian.
Với chị Ninh Bình, tao đã chung chi làm luật với nhà xe nên hàng bi bắt không nhiều như trước, giá ngày một rẻ vì quá nhiều nguồn và thi nhau phá giá cạnh tranh, nên chỉ một cửa tốt nhất là bán cái gì mà chưa nhiểu người bán, xong bên TQ nó lại không thiếu một thứ gì mà xã hội cần ở bất cứ nơi đâu thành ra nó là một cái khó thục sự, những thứ hàng ăn no vác nặng lại không phù hợp với chị và cả tao bởi nó liên quan đến chỗ chứa rồi công vận chuyển, nên tao với chị quyết đi Móng Cái một chuyến sau đó lại đi Lạng Sơn. Ở quê thì ông bà già tao vẫn làm dc, nó dễ hơn hn bởi người dân không sành quá và ít thoing tin nên hàng nào cũng dễ bán, phụ kiện điện thoại vẫn làm ngon cho đến hồi năm 2008 là thoái trào khi bắt đầu có iphone, nexus one, các máy cảm ứng xách tay về nữa. May bàn, đầu thi kts, đầu DVD MP4..., vẫn có cửa kiếm ăn nhưng không thể như những năm 2003 trở về trước theo như đám chạy xe kể lại.
Chốt lại tao bảo với chị sau hai chuyến đi
- mình vẫn xoay quanh hàng tiêu dùng thôi
- Đúng, em cũng nghĩ thế vì nó không lo bảo hành đổi trả mấy hơn nữa ai cũng cần và hỏng lại thay hoặc mua thêm , giá trị vừa phải
- Vậy nên vẫn phải làm chiếu tre chiếu trúc, thảm, là lãi chênh lệch tốt nhất, mối cái chiếu cứ 150-200k tuỳ loại. Tháng bán 35-40 cái là thơm rồi, mấy thứ kia coi như kiếm tiền chi phí sinh hoạt và cước xe thoải mái.
mong muốn của tao là đến Tết 2008 tao có 150tr không tính chỗ chị Ninh Bình vì hiện tại tao còn chả biết cái thẻ Techcombank chị càm của tao đang có bao nhiêu tiền trong đó chỉ biết hàng tháng chị đưa cho tao 3tr tiền tiêu hàng ngày. Còn muốn biết thì phải mở sổ và máy tính của chị.