Nguyennamhihi
Yếu sinh lý
Hóng chap mới của anh
Gặp chị này lớ ngớ là mất điện đóChị Nb căng thậtnyc của e cũng căng, e thì k thích cãi nhau nên cũng im im, e chủ động lm hoà mà vẫn căng nên e cho chim cút luôn
Chồng sắp cưới c H gọi hả bácTao gật đầu rồi đóng cửa ra về, chị vẫn nhìn chằm chằm về phía cửa sổ, không thèm nhìn tao dù tao cố chậm lại khi đeo giày và lấy mũ, khẩu trang. Thôi kệ, tao không muốn nghĩ gì thêm và nói gì lúc này khéo lại còn phản tác dụng rồi hai đứa lại căng thẳng thêm. Vừa ngồi lên xe, thì Hương bảo tối đi ăn sinh nhật bạn nên không nấu cơm. Tao nhắn lại rồi đi thong dong đến quán Café Long thì tấp vào ngồi một mình, mở tin nhắn và trả lời lần lượt, trong đó có tin của chị Giang. Thì ra chị đang ở trên nhà chị NYC của tao.
- em đến văn phòng hay chạy xuống công trường nào đấy?
em đi xuống công trường một lúc nhưng chắc tầm gần trưa, sao thế chị?
- Thế chị có tập giấy tờ gói trong cái phong bì A4, em qua lấy mang đi gửi hộ chị.
- Thế chị nghỉ à
- Uh, chị nghỉ sáng, chắc chiều chị đi làm.
- Về quê ah chị
- Không, chị lên nhà H chơi
- Ah vâng, thế mai em lấy mang đi cho.
- Chị cám ơn nhé.
Tao chỉ nói đến đây, không hỏi thêm, không nói đả động gì đến H, và chị ấy cũng biết ý không nói gì thêm. Sau mới biết là ông anh C kia mới cưới, chị lên chơi tình cờ mới biết qua H và chị cũng đi dự đám cưới cùng. Tao không quá quan tâm đến chi tiết này, bởi giờ nó không liên quan gì đến tao nữa, vậy là ông anh không chinh phục được chị từ mấy năm trước, rồi cũng tìm được ý chung nhân và lập gia đình, tính ra cũng đã ngót 30 tuổi rồi còn gì, vì khi tao năm thứ 2 thì lão đã tốt nghiệp và đi làm một thời gian rồi.
Một tràng dài tin nhắn từ công trường, đến văn phòng, rồi trên lớp, bọn trên Lạng Sơn và nhà xe, tao ngồi giải quyết và xử lý thông tin khi đó cũng đã quá 20h tối. Đợt này tao cũng đang cuốn chiếu vài môn, vẫn là bà chị và ông anh L dính điều kiện thi, vì thiếu điểm danh, rồi thiếu bài điều kiện, tao lại phải đứng ra làm thuyết khách, và hẹn gặp giáo viên để trình bày để xem có xin linh hoạt được không, thêm một bà chị đang bụng vượt mặt, cũng không được thi và nguy cơ học lại. Làm công tác ban cán sự lớp, tao ghét nhất là đi giải quyết các thứ việc này, nó không ra làm sao cả, dù họ cũng chỉ vì công việc không bố trí được. Tuy nhiên, tao đã có úy tín với khoa rồi các trưởng bộ môn từ khi còn học năm thứ 3 trở đi nên cũng không đến mức quá khó, với lại các giáo viên thì cũng có mấy thầy cô đã về hưu, vẫn đi dạy kiểu công tác viên thỉnh giảng nên vấn đề nhạy cảm cũng không quá khó, chỉ miễn sao bọn lớp tao nó không nhố nhăng là được. Tất nhiên tao cũng được cảm ơn đâu ra đấy, và các vụ việc này nó kéo dài đến ngày tốt nghiệp, anh chị cũng biết ý và ngại chia sẻ tùm lum nên tao quán triệt là không phô nhau để đỡ bị một thành thói quen ỷ lại, bởi tao còn việc tao và tao không muốn đứng ở vai đi làm thuyết khách xin sỏ này nọ, mất hay.
Chị Giang lại nhắn
- Lâu nay hai đứa có liên lạc với nhau không?
Không chị, từ hồi đó đến giờ em và cô ấy không liên lạc , cũng phải đến năm rưỡi rồi, sao thế chị?
- Khả năng sang năm H lấy chồng đấy em ạ
- Thế ah chị, học xong cao học rồi nhỉ
Thấy bảo còn chờ lấy bằng tốt nghiệp tháng tới thôi em
- Vâng, thế là gọn rồi còn gì.
- Em không hỏi là H sẽ cưới ai ah
- Em không, cuộc sống riêng mà chị, em hỏi làm gì, lại mang tiếng tọc mạch chả hay, cô ấy có nơi có chốn, mọi thứ rõ ràng từ học hành, công việc đến chuyện gia thất là tốt mà
- Uh, thì đúng thế, em vẫn giận nó ah
- Em không, giận gì chị, mà sao lại hỏi em thế?
- Chị chợt nghĩ thì hỏi thế thôi chứ không có gì gì cả. Thực ra lúc ấy tao lờ mờ đoán ra chồng cô ấy sẽ là ai rồi, xong mặc kệ, cái gì đã khép lại là thôi không đả động đến nữa, mình còn việc mình, bới chuyện ra lại không ra làm sao rồi mang tiếng này nọ.
- Thế đúng là hai đứa không liên lạc nói chuyện gì chứ em?
- Đúng, em nói dối làm gì ạ, chị lạ gì em nữa. sao thế chị?
- Thấy nó nói chuyện là anh kia thi thoảng cứ chất vấn này nọ, sợ là hai đứa thi thoảng nói chuyện thì anh ấy không thoải mái mới như vậy
- Thôi chị, cái đó là chuyện riêng của người ta, em đả động đến làm gì đâu, hay không được nhờ, dở không phải chịu, cuộc sống ai người đó tự điều chỉnh là lo liệu thôi chị. Cũng cần tôn trọng nhau mà chị. Nên chị không phải lo đâu, em biết mình biết người lắm chị à. Chị không thấy ở chỗ làm em chưa đủ bận hay sao.
Nhắn mãi mỏi tay, tao bấm số gọi lại cho chị, tiện hỏi mấy thứ ở cty mà tao chưa rõ,đại thể là khẳng đinh lại với chị ấy, và tao chắc hẳn là hai chị em có thể đang ở cạnh nhau, nên tao muốn nhấn mạnh lại một lần nữa chị hiểu và để cô ấy biết được thái độ của tao và nếu có bị thằng kia nó cật vấn thì có cái mà đưa ra giãi bày. Tất nhiên tao cũng chỉ nói ở mức độ vừa đủ, bởi lúc ấy tao cũng đang đủ khó chịu về chuyện với chị Ninh Bình chiều nay, mà cũng không có gì để mà nói nhiều, nhất lại là với chị Giang, mặc dù chị em trong nhà với nhau thì câu chuyện tâm sự nó là đương nhiên, chị cũng không đứng ra làm móc nối câu chuyện giữa tao và H. Xong tao dám chắc là bọn họ cũng vừa hoặc đang tranh luận với nhau, tóm lại ntn thì thằng đó tao cũng chả chấp và không coi ra cái mẹ gì, và việc của bọn họ tao chả quan tâm.Việc tao quan tâm lúc này là ở nhà ông bà buôn bán ntn, và tàu bè ra làm sao, trên này tao cũng cần tiền, bởi nếu chung chạ thì cũng xắn tay vào cùng ông bà một phần.
Hồi đó cái quán này còn hay phát nhạc khá hay, thằng bé phục vụ đi qua, tao gọi thanh toán thì chợt tao có cuộc điện thoại, một số lạ tao ban đầu không nghe, nhưng lập tức gọi lại, nên tao bắt máy và vẫy tay ý bảo thằng phục vụ đợi tao xong đã.
Vừa alo, chưa kịp nói ai đấy ạ thì đầu kia cất lên giọng quen quen, tao mất 2s để nhận ra
- Em khỏe, cám ơn anh. Anh công việc thế nào ạ
- Anh bình thường, chú học xong đi làm chua
- Em xong rồi, mới đi làm được vài tháng
- Nghe nói làm cùng chỗ chị Giang hả?
- Đúng rồi anh, sao anh biết ạ?
- Anh nghe H nói chuyện mấy lần.
- Vâng, anh gọi em không biết có chuyện gì không nhỉ?
- Cũng không có gì, trước là hỏi thăm chú, hai là có cái này anh cũng muốn tâm sự một tí
Vâng, cám ơn anh đã hỏi thăm. Anh có vấn đề gì cần trao đổi với em nhỉ?
Đại khái là..,
Là sao anh?
Uh, lúc rảnh tôi kể tiếpChồng sắp cưới c H gọi hả bác![]()
Miệt mài quá broTập 10 mời các bro
bác bình tĩnh thật ấy, vào e khéo e chửi cho 1 chặp xong tắt máy luôn, bố thằng dẩmTao chửi thằng kia một hồi cho bõ ghét
- Trước là cũng rất quý mến chú, nghị lực và năng động, lại đẹp trai đào hoa
- Anh quá khen rồi, cái này thì em không dám nhận. Còn gì nữa không anh?
- Chú bận ah
- Không, em đang ngồi một mình cà fe thôi, anh có gì cứ nói đi ạ
- Khả năng sang đầu năm sau bọn anh cưới, anh sẽ thông báo mời chú về chung vui với anh và cô ấy.
- Cô ấy..?
- Uh, cô ấy, là H đấy em, nó nói xong rồi cười nhạt kiểu hơi mỉa mai đắc ý
- Thế ah, chúc mùng anh, nếu thu xếp được thì em đến.
- Có điều ít nhiều anh cũng muốn tâm sự, anh em mình ở góc độ đàn ông con trai với nhau. Biết là chú và H đã có một thời gian thân thiết với nhau, và cũng có tình cảm khá sâu đậm nghiêm túc.
- Chuyện ấy thì đã kết thúc đầu năm ngoái rồi anh
- Anh biết, từ hôm chú lên, hai người cũng vào nhà nghỉ và giải quyết câu chuyện với nhau
- Vậy bây giờ anh có vấn đề gì cần ở em nhỉ - tao hỏi ngược lại luôn xem ý nó ra sao
- Sau đó một thời gian thì bọn anh cũng tìm được tiếng nói chung với nhau, và dần dần có quan hệ tình cảm rõ ràng hơn, nên mới có chuyện là dự kiến bọn anh làm đám cưới
Vâng, chúc mừng anh và H.
- Tuy nhiên, anh cảm giác như em và cô ấy vẫn có gì đó chưa hoặc không muốn dứt điểm với nhau hoàn toàn như anh nghĩ và muốn thấy
- Ý anh là sao? Và sao anh lại có suy nghĩ này?
- Đàn ông với nhau anh nói thật, là chả ai muốn người yêu mình đã ấn định tương lai mà vẫn còn vấn vương tình cũ, chú đồng ý quan điểm này không?
- Em đồng ý, tuy nhiên vấn vương là mức ntn, và tại sao lại vấn vương, anh có nắm được lý do không anh?
- Điều này nó luôn kiến anh không thoải mái và trăn trở, chú ạ
- Thế thì em giúp được gì lúc này cho anh được thoải mái nhỉ?
- Anh cũng nói thật, là mặt hồ đã yên tĩnh rồi thì không ai muốn nó bị nổi sóng dù chỉ là chút gợn.
Anh cứ nói tiếp đi, em đang nghe đây
- Nên anh thứ nhất là thông báo, thứ hai là cũng mong muốn chú tôn trọng cuộc sống riêng của H, vì lý do anh nói rồi đấy, cảm như ở chú vẫn còn gì đó khiến cô ấy day dứt
- Cái này anh nghĩ ntn em không rõ, và cuộc sống hay kế hoạch của anh với cô ấy ntn em không bận tâm, chuyện đời tư của mọi người mà anh. Còn như em đã nói thì từ đầu năm ngoái là em và cô ấy đã chấm dứt mọi thứ, không riêng hai đứa bọn em mà em đã thẳng thắn với cả bố mẹ cô ấy, tại nhà cô ấy, không tin thì anh cứ đến mà hỏi hai bác. Còn với cô ấy đang suy nghĩ ntn, tâm trạng và cảm xúc ra sao thì anh rõ hơn em cả vì anh ở gần cô ấy, hai gia đình cũng khá thân thiết nữa, còn em thì em chịu, không biết được cô ấy đang ntn đâu anh. Nên việc anh lo ngại về em thì em thấy là điều không cần thiết, và không nên anh ạ, bởi em không có tính can thiệp đời tư người khác, và nhất là với cô ấy, em đã dứt điểm một lần, trước khi em quyết định thì cũng có đến 3 lần tâm sự thẳng thắn để cô ấy hiểu quan điểm và suy nghĩ của em, và cuối cùng thì ntn anh cũng biết rồi. Còn như anh nói là anh và cô ấy đã định kế hoạch cưới xin mà bây giờ anh lại nói với em những điều như này theo em thấy nó khá buồn cười, và xem ra là anh đang lo nghĩ nhiều quá thay vì anh làm cho người yêu mình, thậm chí là vợ săp cưới của mình được thoải mái và cảm thấy hạnh phúc vì mình thay vì lo lắng với người bên ngoài như em.
- Cám ơn chú, xong đây cũng là điều khiến anh không thoải mái,
- Sao anh lai không thoải mái nhỉ, do em , do anh hay do cô ấy? và thấy không thoải mái sao đã dự định cưới xin hả anh, liệu anh có thấy vội vàng quá không khi anh không hiểu cô ấy, không hiểu mình hoặc vợ chưa cưới của anh không hiểu anh.
Nên là em thấy chuyện này anh nói với em là không cần thiết, nó dư thừa, không biết cô ấy sau này có biết nội dung cuộc điện thoại này hay không, nhưng nếu cô ấy biết thì người đáng trách và bị trách lại là anh đấy. Còn ở góc nhìn của em thì anh thấy chưa sẵn sàng thì cứ thong thả , không cần vội vàng làm gì rồi sau này lại khó cho nhau, em nhỏ tuổi hơn xong em cũng chứng kiến khá nhiều rồi, nên em cũng chỉ biết nói lại với anh như vậy. Còn cá nhân em, thì em thấy mình không có trách nhiệm gì hết trong chuyện này của anh và cô ấy, bởi em là người ngoài cuộc và không tọc mạch hay can thiệp chuyện riêng, nhất lại là chuyện tình cảm rồi hạnh phúc cá nhân của cô ấy. Em xin phép dừng cuộc điện thoại này ở đây, chào anh nhé.
- Làm gì mà vội vàng thế chú em, anh còn chưa nói hết mà
- Em thấy là không cần thiết nữa đâu anh ạ, bởi lý do em đã nói ban nãy rồi đấy, anh chăm lo cho hạnh phúc của mình và cô ấy thôi.
- Chú tháy khó chịu khi anh gọi ah
- Không anh, em chả khó chịu bởi nhứng vấn đề này em vốn dĩ đã không bận tâm, em biết nghe và trả lời anh thế thôi.
- Thế có thật là hai người đã dừng liên lạc hẳn rồi chứ?
- Như này anh ạ, việc bọn em có dừng hẳn hay dừng gián đoạn thì đến lúc này anh và cô ấy cũng đã định ước chuyện cưới xin ,thì em cũng chả thành vấn đề nữa
- Nghĩa là hai người vẫn qua lại nói chuyện và tâm sự, thậm chí là tình cảm ít nhiều vẫn còn?
- Tốt nhất anh nên hỏi cô ấy, chứ hỏi em làm gì, nó không cần thiết, nếu em là anh thì em không làm vậy đâu, còn nếu anh cảm thấy không tin hoặc chưa muốn tin hoàn toàn thì có thể tính toán lại anh ạ.
- Mục đích gọi chú, cũng muốn nhắc nhở chú một tí là nên để cuộc sống của H và bọn anh sau này được bình yên không xáo trộn. còn chuyện tình cũ không rủ cũng đến thì xưa nay chả hiếm..,
- Anh này, đến lúc này em vẫn lịch sự với anh, xong nghe anh nói đến câu này thì thấy là anh chả tôn trọng gì cô ấy, sau đó là em. Nhắc lại lần nữa, là anh tự chăm lo mọi việc của anh, nếu không làm được hoặc làm chưa tới thì cái này do anh chứ không do ai hết, anh hiểu không? Bởi nếu cô áy và anh đã định ngày cưới thì em lại càng trở nên không liên quan và không quan trọng ảnh hưởng gì đến chuyện của hai người, chị Giang ban nãy nói với em và em cũng trả lời tương tự như em đang trả lời anh đấy. Anh có thể hỏi cô ấy, chắc chắn sau cuộc điện thoại của em và chị Giang, là anh mới chủ động gọi em đúng ko nào?
- Thứ hai, như anh nói, thì mặt hồ đang yên tĩnh thì đừng ném đá làm nó xao động, vậy nên anh đang lo lắng khả năng đang bị thừa, chứng tỏ anh chưa đủ quyết tâm, hay tỉnh cảm, độ tin cậy của anh chưa đủ lớn để thuyết phục người khác. Vậy anh nhé. Tao cúp máy, tự nhiên có thằng dở hơi gọi kiếm chuyện một đứa đang khó chịu trong người, xong tao vẫn giữ một mực thái độ, cho nó hiểu vè tao và chị không bị nó dằn vặt hay khó xử với nhau, còn lại tao đếch để ý làm gì.
Lúc này tao lại càng muốn được lao vào công việc, được say mê với những bảng tính giá chào thầu, với những chuyện hàng họ buôn bán kia, để tạm thời gác câu chuyện với chị chiều hôm đó, tiền vẫn là thứ cần , rất cần, nhưng nó vẫn xếp sau chị Ninh Bình. Dù rằng khi ngồi quán café Long, tâm trí tao luôn bị lấn át và vẳng lên những câu nói của chị, cuộc điện thoại của thằng điên kia dù khó chịu xong nó cũng làm tao bớt nghĩ đi được một tí.
Trả tiền rồi ra về, đến cửa quán thấy có bản nhạc quen thuộc vẳng lên” mơ một hạnh phúc “ của Hiền Thục, cũng khá nhiều bài tao thích và hay nghe được quán này mở, xong cảm như là lần đầu tiên tao nghe nó ở đây, tuy nhiên cũng không hề có chút suy nghĩ đó chỉ là ngẫu nhiên.

Thì có gì đâu mà phải nổi nóng với nó làm gì, nói điện thoại thôi chứ có phải ngồi trực tiếp đâu, nổi khùng lên với nó rồi lại khiến mình mất bình tĩnh, rước bực vào người thêmbác bình tĩnh thật ấy, vào e khéo e chửi cho 1 chặp xong tắt máy luôn, bố thằng dẩm![]()
Thằng bồ em nyc rẻ rách quá, cưới nhau em nyc vẫn khổ không saiTao chửi thằng kia một hồi cho bõ ghét
- Trước là cũng rất quý mến chú, nghị lực và năng động, lại đẹp trai đào hoa
- Anh quá khen rồi, cái này thì em không dám nhận. Còn gì nữa không anh?
- Chú bận ah
- Không, em đang ngồi một mình cà fe thôi, anh có gì cứ nói đi ạ
- Khả năng sang đầu năm sau bọn anh cưới, anh sẽ thông báo mời chú về chung vui với anh và cô ấy.
- Cô ấy..?
- Uh, cô ấy, là H đấy em, nó nói xong rồi cười nhạt kiểu hơi mỉa mai đắc ý
- Thế ah, chúc mùng anh, nếu thu xếp được thì em đến.
- Có điều ít nhiều anh cũng muốn tâm sự, anh em mình ở góc độ đàn ông con trai với nhau. Biết là chú và H đã có một thời gian thân thiết với nhau, và cũng có tình cảm khá sâu đậm nghiêm túc.
- Chuyện ấy thì đã kết thúc đầu năm ngoái rồi anh
- Anh biết, từ hôm chú lên, hai người cũng vào nhà nghỉ và giải quyết câu chuyện với nhau
- Vậy bây giờ anh có vấn đề gì cần ở em nhỉ - tao hỏi ngược lại luôn xem ý nó ra sao
- Sau đó một thời gian thì bọn anh cũng tìm được tiếng nói chung với nhau, và dần dần có quan hệ tình cảm rõ ràng hơn, nên mới có chuyện là dự kiến bọn anh làm đám cưới
Vâng, chúc mừng anh và H.
- Tuy nhiên, anh cảm giác như em và cô ấy vẫn có gì đó chưa hoặc không muốn dứt điểm với nhau hoàn toàn như anh nghĩ và muốn thấy
- Ý anh là sao? Và sao anh lại có suy nghĩ này?
- Đàn ông với nhau anh nói thật, là chả ai muốn người yêu mình đã ấn định tương lai mà vẫn còn vấn vương tình cũ, chú đồng ý quan điểm này không?
- Em đồng ý, tuy nhiên vấn vương là mức ntn, và tại sao lại vấn vương, anh có nắm được lý do không anh?
- Điều này nó luôn kiến anh không thoải mái và trăn trở, chú ạ
- Thế thì em giúp được gì lúc này cho anh được thoải mái nhỉ?
- Anh cũng nói thật, là mặt hồ đã yên tĩnh rồi thì không ai muốn nó bị nổi sóng dù chỉ là chút gợn.
Anh cứ nói tiếp đi, em đang nghe đây
- Nên anh thứ nhất là thông báo, thứ hai là cũng mong muốn chú tôn trọng cuộc sống riêng của H, vì lý do anh nói rồi đấy, cảm như ở chú vẫn còn gì đó khiến cô ấy day dứt
- Cái này anh nghĩ ntn em không rõ, và cuộc sống hay kế hoạch của anh với cô ấy ntn em không bận tâm, chuyện đời tư của mọi người mà anh. Còn như em đã nói thì từ đầu năm ngoái là em và cô ấy đã chấm dứt mọi thứ, không riêng hai đứa bọn em mà em đã thẳng thắn với cả bố mẹ cô ấy, tại nhà cô ấy, không tin thì anh cứ đến mà hỏi hai bác. Còn với cô ấy đang suy nghĩ ntn, tâm trạng và cảm xúc ra sao thì anh rõ hơn em cả vì anh ở gần cô ấy, hai gia đình cũng khá thân thiết nữa, còn em thì em chịu, không biết được cô ấy đang ntn đâu anh. Nên việc anh lo ngại về em thì em thấy là điều không cần thiết, và không nên anh ạ, bởi em không có tính can thiệp đời tư người khác, và nhất là với cô ấy, em đã dứt điểm một lần, trước khi em quyết định thì cũng có đến 3 lần tâm sự thẳng thắn để cô ấy hiểu quan điểm và suy nghĩ của em, và cuối cùng thì ntn anh cũng biết rồi. Còn như anh nói là anh và cô ấy đã định kế hoạch cưới xin mà bây giờ anh lại nói với em những điều như này theo em thấy nó khá buồn cười, và xem ra là anh đang lo nghĩ nhiều quá thay vì anh làm cho người yêu mình, thậm chí là vợ săp cưới của mình được thoải mái và cảm thấy hạnh phúc vì mình thay vì lo lắng với người bên ngoài như em.
- Cám ơn chú, xong đây cũng là điều khiến anh không thoải mái,
- Sao anh lai không thoải mái nhỉ, do em , do anh hay do cô ấy? và thấy không thoải mái sao đã dự định cưới xin hả anh, liệu anh có thấy vội vàng quá không khi anh không hiểu cô ấy, không hiểu mình hoặc vợ chưa cưới của anh không hiểu anh.
Nên là em thấy chuyện này anh nói với em là không cần thiết, nó dư thừa, không biết cô ấy sau này có biết nội dung cuộc điện thoại này hay không, nhưng nếu cô ấy biết thì người đáng trách và bị trách lại là anh đấy. Còn ở góc nhìn của em thì anh thấy chưa sẵn sàng thì cứ thong thả , không cần vội vàng làm gì rồi sau này lại khó cho nhau, em nhỏ tuổi hơn xong em cũng chứng kiến khá nhiều rồi, nên em cũng chỉ biết nói lại với anh như vậy. Còn cá nhân em, thì em thấy mình không có trách nhiệm gì hết trong chuyện này của anh và cô ấy, bởi em là người ngoài cuộc và không tọc mạch hay can thiệp chuyện riêng, nhất lại là chuyện tình cảm rồi hạnh phúc cá nhân của cô ấy. Em xin phép dừng cuộc điện thoại này ở đây, chào anh nhé.
- Làm gì mà vội vàng thế chú em, anh còn chưa nói hết mà
- Em thấy là không cần thiết nữa đâu anh ạ, bởi lý do em đã nói ban nãy rồi đấy, anh chăm lo cho hạnh phúc của mình và cô ấy thôi.
- Chú tháy khó chịu khi anh gọi ah
- Không anh, em chả khó chịu bởi nhứng vấn đề này em vốn dĩ đã không bận tâm, em biết nghe và trả lời anh thế thôi.
- Thế có thật là hai người đã dừng liên lạc hẳn rồi chứ?
- Như này anh ạ, việc bọn em có dừng hẳn hay dừng gián đoạn thì đến lúc này anh và cô ấy cũng đã định ước chuyện cưới xin ,thì em cũng chả thành vấn đề nữa
- Nghĩa là hai người vẫn qua lại nói chuyện và tâm sự, thậm chí là tình cảm ít nhiều vẫn còn?
- Tốt nhất anh nên hỏi cô ấy, chứ hỏi em làm gì, nó không cần thiết, nếu em là anh thì em không làm vậy đâu, còn nếu anh cảm thấy không tin hoặc chưa muốn tin hoàn toàn thì có thể tính toán lại anh ạ.
- Mục đích gọi chú, cũng muốn nhắc nhở chú một tí là nên để cuộc sống của H và bọn anh sau này được bình yên không xáo trộn. còn chuyện tình cũ không rủ cũng đến thì xưa nay chả hiếm..,
- Anh này, đến lúc này em vẫn lịch sự với anh, xong nghe anh nói đến câu này thì thấy là anh chả tôn trọng gì cô ấy, sau đó là em. Nhắc lại lần nữa, là anh tự chăm lo mọi việc của anh, nếu không làm được hoặc làm chưa tới thì cái này do anh chứ không do ai hết, anh hiểu không? Bởi nếu cô áy và anh đã định ngày cưới thì em lại càng trở nên không liên quan và không quan trọng ảnh hưởng gì đến chuyện của hai người, chị Giang ban nãy nói với em và em cũng trả lời tương tự như em đang trả lời anh đấy. Anh có thể hỏi cô ấy, chắc chắn sau cuộc điện thoại của em và chị Giang, là anh mới chủ động gọi em đúng ko nào?
- Thứ hai, như anh nói, thì mặt hồ đang yên tĩnh thì đừng ném đá làm nó xao động, vậy nên anh đang lo lắng khả năng đang bị thừa, chứng tỏ anh chưa đủ quyết tâm, hay tỉnh cảm, độ tin cậy của anh chưa đủ lớn để thuyết phục người khác. Vậy anh nhé. Tao cúp máy, tự nhiên có thằng dở hơi gọi kiếm chuyện một đứa đang khó chịu trong người, xong tao vẫn giữ một mực thái độ, cho nó hiểu vè tao và chị không bị nó dằn vặt hay khó xử với nhau, còn lại tao đếch để ý làm gì.
Lúc này tao lại càng muốn được lao vào công việc, được say mê với những bảng tính giá chào thầu, với những chuyện hàng họ buôn bán kia, để tạm thời gác câu chuyện với chị chiều hôm đó, tiền vẫn là thứ cần , rất cần, nhưng nó vẫn xếp sau chị Ninh Bình. Dù rằng khi ngồi quán café Long, tâm trí tao luôn bị lấn át và vẳng lên những câu nói của chị, cuộc điện thoại của thằng điên kia dù khó chịu xong nó cũng làm tao bớt nghĩ đi được một tí.
Trả tiền rồi ra về, đến cửa quán thấy có bản nhạc quen thuộc vẳng lên” mơ một hạnh phúc “ của Hiền Thục, cũng khá nhiều bài tao thích và hay nghe được quán này mở, xong cảm như là lần đầu tiên tao nghe nó ở đây, tuy nhiên cũng không hề có chút suy nghĩ đó chỉ là ngẫu nhiên.
lão này dở hơi phết nhỉ kiểu háo thắng muốn chinh phụcTao chửi thằng kia một hồi cho bõ ghét
- Trước là cũng rất quý mến chú, nghị lực và năng động, lại đẹp trai đào hoa
- Anh quá khen rồi, cái này thì em không dám nhận. Còn gì nữa không anh?
- Chú bận ah
- Không, em đang ngồi một mình cà fe thôi, anh có gì cứ nói đi ạ
- Khả năng sang đầu năm sau bọn anh cưới, anh sẽ thông báo mời chú về chung vui với anh và cô ấy.
- Cô ấy..?
- Uh, cô ấy, là H đấy em, nó nói xong rồi cười nhạt kiểu hơi mỉa mai đắc ý
- Thế ah, chúc mùng anh, nếu thu xếp được thì em đến.
- Có điều ít nhiều anh cũng muốn tâm sự, anh em mình ở góc độ đàn ông con trai với nhau. Biết là chú và H đã có một thời gian thân thiết với nhau, và cũng có tình cảm khá sâu đậm nghiêm túc.
- Chuyện ấy thì đã kết thúc đầu năm ngoái rồi anh
- Anh biết, từ hôm chú lên, hai người cũng vào nhà nghỉ và giải quyết câu chuyện với nhau
- Vậy bây giờ anh có vấn đề gì cần ở em nhỉ - tao hỏi ngược lại luôn xem ý nó ra sao
- Sau đó một thời gian thì bọn anh cũng tìm được tiếng nói chung với nhau, và dần dần có quan hệ tình cảm rõ ràng hơn, nên mới có chuyện là dự kiến bọn anh làm đám cưới
Vâng, chúc mừng anh và H.
- Tuy nhiên, anh cảm giác như em và cô ấy vẫn có gì đó chưa hoặc không muốn dứt điểm với nhau hoàn toàn như anh nghĩ và muốn thấy
- Ý anh là sao? Và sao anh lại có suy nghĩ này?
- Đàn ông với nhau anh nói thật, là chả ai muốn người yêu mình đã ấn định tương lai mà vẫn còn vấn vương tình cũ, chú đồng ý quan điểm này không?
- Em đồng ý, tuy nhiên vấn vương là mức ntn, và tại sao lại vấn vương, anh có nắm được lý do không anh?
- Điều này nó luôn kiến anh không thoải mái và trăn trở, chú ạ
- Thế thì em giúp được gì lúc này cho anh được thoải mái nhỉ?
- Anh cũng nói thật, là mặt hồ đã yên tĩnh rồi thì không ai muốn nó bị nổi sóng dù chỉ là chút gợn.
Anh cứ nói tiếp đi, em đang nghe đây
- Nên anh thứ nhất là thông báo, thứ hai là cũng mong muốn chú tôn trọng cuộc sống riêng của H, vì lý do anh nói rồi đấy, cảm như ở chú vẫn còn gì đó khiến cô ấy day dứt
- Cái này anh nghĩ ntn em không rõ, và cuộc sống hay kế hoạch của anh với cô ấy ntn em không bận tâm, chuyện đời tư của mọi người mà anh. Còn như em đã nói thì từ đầu năm ngoái là em và cô ấy đã chấm dứt mọi thứ, không riêng hai đứa bọn em mà em đã thẳng thắn với cả bố mẹ cô ấy, tại nhà cô ấy, không tin thì anh cứ đến mà hỏi hai bác. Còn với cô ấy đang suy nghĩ ntn, tâm trạng và cảm xúc ra sao thì anh rõ hơn em cả vì anh ở gần cô ấy, hai gia đình cũng khá thân thiết nữa, còn em thì em chịu, không biết được cô ấy đang ntn đâu anh. Nên việc anh lo ngại về em thì em thấy là điều không cần thiết, và không nên anh ạ, bởi em không có tính can thiệp đời tư người khác, và nhất là với cô ấy, em đã dứt điểm một lần, trước khi em quyết định thì cũng có đến 3 lần tâm sự thẳng thắn để cô ấy hiểu quan điểm và suy nghĩ của em, và cuối cùng thì ntn anh cũng biết rồi. Còn như anh nói là anh và cô ấy đã định kế hoạch cưới xin mà bây giờ anh lại nói với em những điều như này theo em thấy nó khá buồn cười, và xem ra là anh đang lo nghĩ nhiều quá thay vì anh làm cho người yêu mình, thậm chí là vợ săp cưới của mình được thoải mái và cảm thấy hạnh phúc vì mình thay vì lo lắng với người bên ngoài như em.
- Cám ơn chú, xong đây cũng là điều khiến anh không thoải mái,
- Sao anh lai không thoải mái nhỉ, do em , do anh hay do cô ấy? và thấy không thoải mái sao đã dự định cưới xin hả anh, liệu anh có thấy vội vàng quá không khi anh không hiểu cô ấy, không hiểu mình hoặc vợ chưa cưới của anh không hiểu anh.
Nên là em thấy chuyện này anh nói với em là không cần thiết, nó dư thừa, không biết cô ấy sau này có biết nội dung cuộc điện thoại này hay không, nhưng nếu cô ấy biết thì người đáng trách và bị trách lại là anh đấy. Còn ở góc nhìn của em thì anh thấy chưa sẵn sàng thì cứ thong thả , không cần vội vàng làm gì rồi sau này lại khó cho nhau, em nhỏ tuổi hơn xong em cũng chứng kiến khá nhiều rồi, nên em cũng chỉ biết nói lại với anh như vậy. Còn cá nhân em, thì em thấy mình không có trách nhiệm gì hết trong chuyện này của anh và cô ấy, bởi em là người ngoài cuộc và không tọc mạch hay can thiệp chuyện riêng, nhất lại là chuyện tình cảm rồi hạnh phúc cá nhân của cô ấy. Em xin phép dừng cuộc điện thoại này ở đây, chào anh nhé.
- Làm gì mà vội vàng thế chú em, anh còn chưa nói hết mà
- Em thấy là không cần thiết nữa đâu anh ạ, bởi lý do em đã nói ban nãy rồi đấy, anh chăm lo cho hạnh phúc của mình và cô ấy thôi.
- Chú tháy khó chịu khi anh gọi ah
- Không anh, em chả khó chịu bởi nhứng vấn đề này em vốn dĩ đã không bận tâm, em biết nghe và trả lời anh thế thôi.
- Thế có thật là hai người đã dừng liên lạc hẳn rồi chứ?
- Như này anh ạ, việc bọn em có dừng hẳn hay dừng gián đoạn thì đến lúc này anh và cô ấy cũng đã định ước chuyện cưới xin ,thì em cũng chả thành vấn đề nữa
- Nghĩa là hai người vẫn qua lại nói chuyện và tâm sự, thậm chí là tình cảm ít nhiều vẫn còn?
- Tốt nhất anh nên hỏi cô ấy, chứ hỏi em làm gì, nó không cần thiết, nếu em là anh thì em không làm vậy đâu, còn nếu anh cảm thấy không tin hoặc chưa muốn tin hoàn toàn thì có thể tính toán lại anh ạ.
- Mục đích gọi chú, cũng muốn nhắc nhở chú một tí là nên để cuộc sống của H và bọn anh sau này được bình yên không xáo trộn. còn chuyện tình cũ không rủ cũng đến thì xưa nay chả hiếm..,
- Anh này, đến lúc này em vẫn lịch sự với anh, xong nghe anh nói đến câu này thì thấy là anh chả tôn trọng gì cô ấy, sau đó là em. Nhắc lại lần nữa, là anh tự chăm lo mọi việc của anh, nếu không làm được hoặc làm chưa tới thì cái này do anh chứ không do ai hết, anh hiểu không? Bởi nếu cô áy và anh đã định ngày cưới thì em lại càng trở nên không liên quan và không quan trọng ảnh hưởng gì đến chuyện của hai người, chị Giang ban nãy nói với em và em cũng trả lời tương tự như em đang trả lời anh đấy. Anh có thể hỏi cô ấy, chắc chắn sau cuộc điện thoại của em và chị Giang, là anh mới chủ động gọi em đúng ko nào?
- Thứ hai, như anh nói, thì mặt hồ đang yên tĩnh thì đừng ném đá làm nó xao động, vậy nên anh đang lo lắng khả năng đang bị thừa, chứng tỏ anh chưa đủ quyết tâm, hay tỉnh cảm, độ tin cậy của anh chưa đủ lớn để thuyết phục người khác. Vậy anh nhé. Tao cúp máy, tự nhiên có thằng dở hơi gọi kiếm chuyện một đứa đang khó chịu trong người, xong tao vẫn giữ một mực thái độ, cho nó hiểu vè tao và chị không bị nó dằn vặt hay khó xử với nhau, còn lại tao đếch để ý làm gì.
Lúc này tao lại càng muốn được lao vào công việc, được say mê với những bảng tính giá chào thầu, với những chuyện hàng họ buôn bán kia, để tạm thời gác câu chuyện với chị chiều hôm đó, tiền vẫn là thứ cần , rất cần, nhưng nó vẫn xếp sau chị Ninh Bình. Dù rằng khi ngồi quán café Long, tâm trí tao luôn bị lấn át và vẳng lên những câu nói của chị, cuộc điện thoại của thằng điên kia dù khó chịu xong nó cũng làm tao bớt nghĩ đi được một tí.
Trả tiền rồi ra về, đến cửa quán thấy có bản nhạc quen thuộc vẳng lên” mơ một hạnh phúc “ của Hiền Thục, cũng khá nhiều bài tao thích và hay nghe được quán này mở, xong cảm như là lần đầu tiên tao nghe nó ở đây, tuy nhiên cũng không hề có chút suy nghĩ đó chỉ là ngẫu nhiên.
Đúng ra là hắn hẹp hòi và ích kỷ, đã thế lại còn có thói áp đặt kiểm soátlão này dở hơi phết nhỉ kiểu háo thắng muốn chinh phục
Nên nếu nó mà ngồi đối mặt tôi vã cho còn rát tai hơn là nói qua điện thoạiThằng bồ em nyc rẻ rách quá, cưới nhau em nyc vẫn khổ không sai
Úo giời, rảnh mới ngồi mà nhớ lại được mà kể chứ em, mỗi lần viết đượ 1 Chap là nóng ran ngón tay với cả màn hình đóhôm nay rảnh đăng nhập vào để đọc truyện, cứ nghĩ rằng anh ra thêm 10 chap mới rồi đọc cho bỏ, thành ra thêm 3 chap mới đọc nhanh hết quá anh owiiiii

