Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Em ra đây lúc nào thế, mà không gọi anh?
- Anh đã phải về chưa, thì em ngồi với anh một lát, chị nói rồi đưa tao cái áo khoác
- Em ngồi đi, mà sao em biết anh ở đây mà mang theo cả áo của anh
- Em đi qua, thấy xe anh ngoài kia,nhìn vào thấy hai anh em đang ngồi, đoán chắc là không về nhanh được nên em vòng về lấy áo mang ra cho anh mặc đi đường.
- Vậy là..,
- Thấy hai anh đang trao tập trung trao đổi nên em ngồi ghế bên kia đợi anh.
- Em ăn cơm chưa đấy? Đi mua gì hay sao mà lại qua đây?
- Em chưa, tự nhiên không muốn ăn, đi ra ngoài lang thang một tí thấy xe anh, trời lạnh nên em về lấy cho anh cái áo.
- Lúc xuống dưới nhà, anh gọi anh ấy ra ngồi trao đổi luôn, để đỡ mất ngày mất buổi, có ntn thì chốt gọn với nhau trước mấy cái để sang tuần gửi sang cho khách của anh Khiêm, họ đang làm thêm kho mới ở Bắc Giang với Lạng Sơn, bảo quản khoai giống, thêm một cái bảo quản thịt lợn đông lạnh để làm xúc xích.
- Thế còn công việc ở cty thì sao?
- Lát anh về điều chỉnh lại mấy cái gửi cho phòng, sáng mai mọi người tổng hợp lại rồi thứ 2 chốt hợp đồng thầu phụ cho khách. Để anh đi lên kia mấy hôm cho tập trung, phòng anh đang có một người chuyển sang bộ phận khác.
- Anh vội đến mức không thể tranh thủ ăn dc một tí ah, mà em thì nấu xong cả rồi.
- Lúc em nhắn anh xem nhưng mải ngồi với anh ấy nên chưa trả lời, xong rồi lại có mấy cuộc điện thoại.
- Anh vừa nói chuyện với ai mà như tranh cãi gay gắt thế? Em không cố tình nghe lén, xong ngồi bên kia thấy anh nói to và gay gắt, mấy người ở phía ấy họ cũng phải ngó xem ai đang nói chuyện.
- Là chồng chưa cưới của H – chị ngạc nhiên và tỏ vẻ chăm chú, mặc dù nếu chị đã ngồi đợi từ lúc tao đang trao đổi công việc với ông anh đến khi này thì chị thừa đoán được nội dung và lý do có cuộc điện thoại này rồi. Tuy nhiên cái chị cần là tao tự kể lại cụ tỉ.
- Tao kể lại một hồi, gồm cả cuộc điện thoại hôm trước sau khi hai đứa đi Bát Tràng và cũng tại cái quán này cho đến cuộc điện thoại ban nãy cho chị nghe.
- Thực ra em không ý kiến về vấn đề này, bởi em biết anh sẽ có cách ứng xử cho phù hợp với người ta thôi, tuy nhiên là ở chỗ công cộng, vấn đề tế nhị anh cũng tiết chế lại một ít, bởi xung quanh người ta đang bị gây chú ý trong khi anh nói chuyện điện thoại.
- Thêm nữa, việc anh gọi cho cô ấy và chị Giang kia, thực cá nhân em thấy là cũng không cần thiết, bởi chưa biết chừng lại làm cho họ rối theo, bởi hai người kia đâu có gọi anh, thì anh đâu cần chĩa sang họ
- Em có thấy khó chịu về chuyện này không? Anh có gì sai không?
- Em chưa ý kiến gì về vấn đề này, tuy nhiên là em chỉ góp ý với anh thôi
- Đại khái là anh kia anh ấy có quyền nghi ngờ người anh ấy yêu và muốn cưới – là bạn H ấy,đúng không nào, và có thể hai người họ đang khúc mắc với nhau, thành ra anh ấy nghĩ ngay đến anh là người đầu tiên, cái này thì dễ hiểu mà. Xong như anh kể lại thì em thấy đúng là người này chả tin được ai, và bị nghi ngờ ám ảnh quá lớn, mà ám ảnh bởi anh đấy, không vượt qua được chính bản thân, đúng hơn là ích kỷ, áp đặt và thích kiểm soát mù quáng chứ không kiểm soát văn minh như anh – chị cười.
- Có điều sao không nghĩ đến người khác mà lập tức nghĩ đến anh thì chắc anh tự hiểu
Đúng, nhưng sau khi chấm dứt với cô ấy, anh có bao giờ liên lạc đâu, cô ấy cũng thế mà.
- Em hiểu, nên thôi anh đã nói như thế với người ta rồi thì kệ họ thôi, có điều anh lại gọi cho bạn ấy, thì anh lại đưa mình vào thế đi trách móc rồi, kiểu như trách cô ấy không làm thỏa mãi tư tưởng cho anh kia khiến gọi cho anh và anh bị làm phiền, đúng không nào? Như thế khiến bạn ấy sẽ khó xử và nặng nề tâm lý hơn. Em cho rằng họ có cưới nhau thì sau này cũng sẽ khó yên ổn
- Mặc kệ, cái đó anh không bận tâm, có điều thằng dở hơi kia tự nhiên nó gọi kiếm chuyện thì anh xả cho một trận thôi, sống chết gì mặc kệ chúng nó.
- Chúng nó – kinh, làm gì mà anh gay gắt thế?
- Tính anh nó thế, nên anh không cho phép ai đụng chạm đến anh
- Không nên để cái tôi cá nhân của mình nó to quá, bởi sẽ có lúc nào đó nó làm cho anh bị thiệt thòi và bất lợi. Cái này em không muốn nói quá sâu rồi lại tranh luận mất lòng nhau, bởi nếu anh cứ để cái tôi cá nhân của mình cao quá, và anh không chịu nhẫn nhìn một tí thì chưa biết chừng người thiệt thòi đầu tiên không hẳn đã là anh mà những người thân yêu của anh. Lời nói đọi máu mà, anh còn công việc rồi các mối quan hệ bên ngoài sau này nữa chứ.
- Còn chuyện của em và anh thì tiện đây em cũng muốn nói luôn với anh một lần để anh biết. có thể sau này em sẽ không ý kiến thêm về công việc hay các mối quan hệ cá nhân của anh nữa, và đồng thời em cũng vẫn luôn tôn trọng mọi thứ của anh ở bên ngoài, trân trọng những gì của anh đối với em cho đến hiện tại.
- Là ntn – tao cắt ngang.
- Ý em là, nếu anh cảm thấy anh tự đảm đương được tất cả, không muốn hoặc không cần chia sẻ với em thì em cũng đồng ý bởi đó là quyền của anh dù rằng có thể anh nói ra chưa chắc em đã giúp anh được nhiều bởi em không ở trong cuộc như anh.
- Và em thấy đến lúc này cảm giác anh vẫn chưa hiểu hết về em thì đúng hơn. Nói thật em không nghĩ là người mình yêu, chủ động yêu trước, dâng hiến, lại có thể nói ra được một câu nghe nó chua chat và thiếu tôn trọng mình như vậy. Em cũng như anh thôi, và ai đụng chạm đến tính tự ái và lòng tự trọng của em là em không cho phép , đồng thời cần thiết em cũng sẽ phản kháng lại một cách nghiêm khắc.
- Và đây là lần thứ 2 em để cho anh đụng đến lòng tự trọng của em, lần 1 là hôm em đuổi theo anh và bị ngã ở cầu thang, chắc anh vẫn chưa quên, xong em cho rằng đó là sự phản ứng nhất thời của anh bởi cũng đã hơn 2 năm rồi, đến giờ anh đã trưởng thành hơn nhiều và đã sống trong môi trường công việc với những người lớn tuổi hơn anh.
- Tuy nhiên em thấy mình không hề sai trong vấn đề này, và em cũng không bắt anh phải như này như kia với em, bởi em biết tính nết của anh bấy lâu nay, xong em không nghĩ là mình bị đối xử ngược lại một cách như thế. Vậy em muốn biết tại sao, tại sao trong hơn 2 tuần nay anh lại cứ thái độ lạnh nhạt, thậm chí còn cố tình tạo khoảng cách với em, hay em nói như thế khiến anh bị tổn thương hoặc bị xúc phạm à, mà anh lại thế.
- Anh có biết là khi thấy anh mang vác đồ đạc hàng hóa, chạy ngược chạy xuôi đến phờ phạc hết người, em ở nhà sốt ruột và khó chịu lo lắng như nào anh biết không, và em đã nấu nướng sẵn để anh ăn rồi nghỉ ngơi, vậy mà vì một lý do công việc lại rơi vào ngày cuối tuần mà anh cố tránh né từ chối cho bằng được.
- Anh có biết là hơn hai tuần nay, em ntn không, đến mức em bị ốm bị sốt, em tự đi học khi rất mệt mà em cũng không muốn để anh được biết, không phải em cố tỏ ra cứng rắn tự chủ hay không cần ai quan tâm, xong vì em vốn vẫn là con gái mà.
- Yêu nhau kiểu gì đây? Bây giờ mới có thế này, một chuyện không có gì to tát mà anh còn vậy không biết sau này sẽ còn ntn nữa, anh thấy em có đáng phải bị như thế không. Hay cái tôi cá nhân và lòng tự trọng của anh nó lớn đến mức khiến anh có thể thờ ơ với tất cả ngay lập tức khi có vấn đề không vừa ý anh được xảy ra?
 

caroti

Yếu sinh lý
Thoáng có chút chạnh lòng và áy náy, khi kiên quyết từ chối bữa cơm của chị đã sẵn sàng chờ tao về, nói chung là vẫn có giận xong vẫn một lòng cơm canh đầy đủ vì biết tao một ngày đủ mệt. Dù vậy thì chuyện này cũng không nên để kéo dài quá lâu, nó dễ làm cho người khác thấy mệt mỏi, thậm chí còn chán nản và nhạt nhẽo đi, làn này còn lần khác khiến người ta thấy mệt mỏi và không còn muốn vun vén, đó là điều tao đang nghĩ bây lâu nay, xong hai cái tôi đều lớn và ương nghạnh gặp nhau thành ra nó cứ lưỡng bại câu thương thế này.
Nhấp ngụm cafe còn lại tính ra về thì tao lại có điện thoại, nhìn số quen quen, tao mặc kệ không nghe, mà nhìn chằm chằm ra cái nhà đối diện cửa hông quán Long, mông lung, lan man không biết nên làm cái gì trước làm gì sau, ông anh sẽ ra đây và tao muốn gọn trong tối nay để chốt phương án và lịch thi công cho các vị ấy. Hội ý với nhau xong cũng đã quá 21h tối, trời không mưa nhưng lạnh thêm và tao thì không có áo khoác, tính ra về cùng lúc với ông anh thì số ban nãy lại gọi, tao bốc máy, hóa ra là thằng chết tiệt chồng chưa cưới của chị , không hiểu nay nó gọi tao để làm cái gì.
- Vâng chào anh ạ
- Cơm nước gì chưa em?
- Em chưa, đang ngồi ngoài đường, anh goi em có việc gì thế ? Em xin phép được nói trước là nếu vẫn chuyện như bữa trước thì tốt nhất anh em mình dừng máy ở đây, bởi em không có gì để nói thêm với anh và cũng không muốn dập máy một cách bất lịch sự, bởi những gì cần nói thì em cũng nói rồi.
- Chú không muốn hay chú lảng tránh anh
- Em không muốn nghe lại vấn đề cũ, và em không có lý do gì để tránh bởi em chả có gì liên quan đến anh cả, anh hiểu không?
- Có vẻ như hôm nọ anh nói thế xong chú vẫn không hiểu hết ý anh
- Nếu không hiểu thì em đã không nói những câu vừa rồi anh nhé. Nên ngắn gọn lại là anh tốt nhất đừng gọi cho em nữa, lần sau em sẽ không bắt máy nữa đâu, em nói trước để rồi anh đỡ phải bảo em bất lịch sự.
- Chú khái tính quá, không biết chú ở cương vị anh lúc này thì chú sẽ ntn
- Như thế nào là như thế nào, tôi nói thật là tôi chán ngấy khi phải nói chuyện điện thoại với anh rồi, bởi chả liên quan gì mà tôi phải mất công nghe những vaasns dề không đâu vào đâu như này. Cuộc sống của anh anh tự giải quyết, vướng gì đến tôi mà cứ gọi làm gì, tôi cũng không giúp gì được anh cả.
- Anh nhắc lại lần cuối, là chú nên để chuyện của bọn anh được yên ổn, anh không muốn đến những ngày này mà lại phải gọi nhắc nhở chú nhé. Chú ở đâu làm gì anh biết cả rồi
- Này, tôi không thừa hơi và không lãng phí liêm sỉ để tọc mạch cuộc sống đời tư người khác. Thêm nữa là tôi đã nói là tôi và cô ấy đã chấm dứt liên lạc từ trước hè năm ngoái, còn anh muốn kiểm chứng thì anh gặp cô ấy mà đối chất, chứ lại cứ đi lần đến tôi làm cái gì, không thấy là vô lý và hèn mọn thế ah? Còn nếu thấy không đủ để tin tưởng thì anh quyết định lại và thống nhất với nhau chứ, tôi liên quan quái gì, dở bỏ mẹ
- Đã thế tao cũng nói cho mày biết là mày hãy cẩn thận, đừng để tao phải nhắc một lần nữa và đừng để tao phải tìm mày đấy
- Tìm tôi làm đéo gì nhỉ, nợ nần vướng mắc gì, việc của anh tự đi mà giải quyết, không được thì đi mà tìm chỗ khác, cứ lăn xả vào làm gì rồi giờ này gọi đến tôi, tôi rảnh đến mức ấy đâu.
- Tóm lại tao nhắc lại là mày cứ cẩn thận, không mày chết lúc nào chả biết đâu đấy, hiểu không thằng ranh con
- Nói thật, tôi chả sợ đéo gì anh, nên chả có gì mà phải sợ hay né tránh, còn anh muốn tìm thì giỏi xuống đây mà tìm. Đừng nghĩ gia đình có chút gia thế này nọ mà hống hách, bố anh có là thủ tướng tôi cũng đéo ngại, nói nhanh cho vuông bởi tôi tự tin với những gì nói và tôi làm, chả hèn và bẩn tính như anh. Lèm nhà lèm nhèm. Và tôi thấy cũng hơi tiếc cho bố mẹ anh nữa, và đúng là nền tảng gia đình, trình độ học vấn và tư duy nhận thức cũng như cách hành xử đúng là có lúc nó không đồng đều với nhau mà lại còn tỷ lệ nghịch, tiếc thay nó lại rơi vào anh.
- Thằng này, mày muốn chết thật đấy ah
- Tôi lại sợ là anh còn chết trước tôi thì đúng hơn đấy, chưa biết thằng nào nhanh chết hơn thằng nào đâu, nên đừng có mạnh mồm qua điện thoại. - Tôi nhắc lại, nếu không chinh phục được và không yên tâm không tin thì đi tìm chỗ khác, bởi tôi thấy anh khác gì thằng đi ăn xin ăn mày tình cảm, nghe nó tởm và hèn lắm. Còn tôi đéo sẵn hơi đi can thiệp chọc ngoáy vào đời tư của người yêu cũ, bởi tôi đã nói lời chấm dứt ba mặt một lời với cả bố mẹ cô ấy, thì chả lý do gì tôi lại tìm đường quay lại một cách dấm dúi làm gì, mà nếu tôi có quay lại thì giờ này anh cũng chả có cửa để nghe tôi nói những câu này đâu. Nên là đừng có đe dọa người khác, còn nếu có giỏi và bản lĩnh thì trước hết là làm cho người ta toàn tâm toàn ý với mình, còn giỏi nữa thì cứ xuống đây mà tìm, tôi lúc nào cũng sẵn sàng gặp anh một lần cho gọn việc, yên tâm tôi không tránh. Dù anh có là con của thủ tướng thì loại như anh tôi đéo ngại
Chào anh.
Tao xả cho một thôi một hồi, bõ tức rồi cúp máy, gọi tổng đài mobifone chặn số thằng của nợ đó, tao gọi cho cả chị Giang và H sau đó, nói rõ ràng mạch lạc đầu cuối cho hai chị em nắm được rồi đứng dậy ra về, mặc kệ bọn họ tự xử với nhau.
xếp nắm giấy tờ bản vẽ và dự trù ông in mang ra , mồm gọi thanh toán thì
- Em trả rồi, tao giật mình chột dạ, chị từ đằng sau đã bước đến bên cạnh ghế tao trên tay là một cái áo khoác gió của tao.
Đây rồi, bác chửi đã vãi :))
 

Mrbear

Yếu sinh lý
thớt hay quá bác ơi.bác dành 1 năm để viết còn e chỉ phải dành 1 tuần để đọc hết từ 1-226.mong bác update liên tục để e đọc nhé.cuốn thật sự ạ.e vẫn ngóng cái kết xem vk bác có phải chị ninh bình hay không
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
TIẾP TỤC TRANH LUẬN
- Nên em nói thật, lẽ ra anh phải là người lên tiếng trước với em thay vì em mới phải, vậy mà cuối cùng thì vẫn em lên tiếng trước, vì sao, vì sao anh biết không? Chắc anh cũng không muốn trả lời câu này của em, mà cũng không bắt buộc đâu, có điều là em cũng nói dc những gì mình muốn và suy nghĩ trong lòng, còn anh ntn thì kệ anh, em mặc kệ chả bận tâm anh nghĩ gì, thật đấy, vì em không thích cái kiểu thi gan im lặng như thế.
Lúc này chị đã chực sắp khóc, tao rút tờ giấy cầm sẵn trong tay nhưng phản hồi lại là một tiếng thở dài, và chị ngồi thẳng người lên.
Tao trầm ngâm một lát, đặt cái điện thoại xuống và trả lời chị
- Em nói không sai, không hề sai tí nào, và anh đón nhận tất cả không né tránh chối cãi. Và em có quyền nói như vậy.
- Rồi, anh nói tiếp đi.
- Chả phải anh không muốn nói hay không biết phải nói gì, có điều nói ra khéo em lại khó chịu hơn
- Có gì mà khó chịu, anh nói xem nào
- Từ bé anh đã xuất thân và sống trong thiếu thốn, lam lũ đủ thứ, khi chứng kiến bố mẹ anh, con tép cắn đôi, bớt đi một bát cơm tối để cho anh ăn đi học, đúng khi mình lớn lên thì coi đó là trách nhiệm và tình thương của cha mẹ với con cái, nhà nào khéo cũng thế thôi, dù thời đó hay bây giờ. Nên cái đó nó hằn in trong anh, gần như anh bị ám ảnh với sự nghèo đói thiếu thốn, và anh không muốn một ngày nào đó,chính anh phải nói tiếng rời người mà anh thương và yêu khi anh không có gì cho cô ấy trông nom vào. Anh không muốn nói hay thể hiện mình phải là người lo toan gánh vác mọi thứ, xong it nhất thì anh thấy mình không thực dụng thì cũng nên thực tế, bởi vật chất nó luôn quyết định ý thức mà
- Đó là điều anh trăn trở mãi đến giờ
- Còn chuyện bên nhà anh, thì thứ nhất đứa em nó mất, thân thiết xong nó là em họ, và anh cũng không muốn vì mỗi việc đó mà kêu ca như một đứa bé với em,đại khái là vậy. Có thể điều này khiến em không thoải mái không vui xong anh nghĩ đơn giản là ..,
- Đơn giản là anh tự cân tự lo được thì không khiến em phải biết phải bận tâm đúng không?
- Chứng tỏ là anh chưa thực sự tôn trọng em và không hiểu hết con người của em.
- Em hiểu và cảm nhận hết được anh từ khi anh vẫn còn học năm thứ 2, mọi cố gắng nỗ lực hay mục đích của anh em đều thấy hết, dù anh không nói ra với em khi đó, bởi thấy anh vẫn còn đang trong mối quan hệ yên ấm với cô ấy nên em vẫn chỉ dừng lại là quan sát , không hơn không kém. - Đến khi mình chính thức xác nhận mối quan hệ với nhau, điều em thấy và đón nhận ở anh là không sai, không phủ nhận thậm chí em còn thấy hạnh phúc vì điều đó, và thấy ở anh ngoài tình cảm còn là trách nhiệm, dù anh ít khi ăn nói hoa mỹ mật ngọt với em.
- Con gái yêu bằng tai, xong vốn tính em lại không quá thích điều đó, em âm thầm quý mến rồi yêu anh một cách chủ động, vì sao, vì con người , lý trí và nghị lực của anh, bởi em thấy bên ngoài sự lạnh lùng khó gần ấy lại là một điều hoàn toàn ngược lại và em mong muốn mình có được điều đó.
1 Đồng nghĩa em không và chưa bắt anh phải như này hay như kia , câu lệ thể hiện này nọ với em, bởi nếu cần những thứ hình thức đó thì em đâu thiếu người có thể làm tốt hơn anh gấp bội phần. anh hiểu chứ.
- Em không muốn vì một cái vấn đề này mà lại sứt mẻ rồi lạnh nhạt với nhau, vì thấy nó không đáng, tất cả mọi thứ anh làm đến lúc này, không cần nói em cũng biết là vì em nhiều hơn là cho anh. Có điều tất cả mọi vấn đề em có thể chia sẻ dc với anh mà, vậy mà cái em nhận lại là một sự im ỉm, rồi coi mình là người ngoài người dung, rồi lại còn bị gắn cái nhãn là thực dụng sẵn sàng rời đi khi người yêu mình không có gì trong tay và thiếu thốn.., đúng là chán cho anh thật. Như thế mới chứng tỏ anh lúc nào cũng đề phòng, giữ vế cho mình đồng thời anh là người rất cực đoan đấy. Nên em nói đúng thì anh cũng không cần xin lỗi em , em không muốn nghe câu ấy lúc này, mà em muốn anh điều chỉnh lại mình để không có những lần tranh luận cãi nhau kiểu này, em không thích thế, bởi nó làm em khó chịu và già người, lãng phí tuổi thanh xuân của em.
- Tao bĩu môi , rồi nắm chặt tay giơ ngón cái lên. Chị cau mày một vai giây rồi mủm mỉm cười.
- Thế bây giờ anh gửi lại em tiền nước, em nhận chứ?
- Nhiều thì em xem xét chứ mấy chục nghìn thì bản cô nương không thiếu nhé. Thôi về thôi, muộn rồi.
- Em về trước đi, anh về sau
- Sao lại về trước, anh lại để em đi bộ về ah
Xe em đâu?
- Thủng lốp rồi, chắc lúc anh đi đưa hàng về nó chưa xẹp hẳn, nãy em quay về lấy áo thì nó lắc xe, em ngó mới thấy hết sạch hơi nên em đi bộ ra đây.
- Đi, anh chở em về rồi anh còn về làm nốt mấy cái của cty
- Anh có mang cả giấy tờ về nhà hay sao?
Không, anh sửa file trên email rồi gửi lại đợi duyệt thôi
- Thế lên sửa trên máy tính của em, em bảo Hương rồi, anh không về cũng không sao đâu.
Ơ, sao lại thế
- Nếu em không thấy anh ngồi ở café thì em mặc kệ, nhưng mang áo ra cho anh thấy anh vẫn chưa xong, lại còn đang căng giọng chửi bới người ta, nên em nhắn Hương, nó đi sinh nhật về rồi, mà anh vè thì cũng ăn quán hay mỳ tôm chứ làm gì có cơm ngon mà ăn.
- Thế rẽ vào mua gì ăn tạm vậy
- Cơm trên nhà em vẫn để, nhà hàng xóm không ai nuôi cún nên anh vẫn có phần , yên tâm – chị nói thì thầm vào tai tao và ôm tao thật chặt trên xe đi về nhà chị.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
HOÀ BÌNH LẬP LẠI, TÌNH DỤC VÀ CẢM XÚC LẠI THĂNG HOA

- Thế giờ em còn giận anh không?
- Có, giận nhiều là khác, đã thế lại còn ghét ngon nữa
- Ghét lại còn ngon, khiếp, bẩn mất vệ sinh thế không biết, nhìn người rõ trắng trẻo mịn màng, nữ tính hấp dẫn quyến rũ thế kia, ai dè..,
- Ai dè làm sao,em ghét thì cứ ghét thôi, được chưa, anh mà cứ cái thói ngang nghạnh, không biết nhường nhịn thì đừng để lúc nào đó khiến em phải căm hận anh đấy, không là liệu thần hồn.
- Còn bẩn và mất vệ sinh thì chưa biết, đứa nào mất vệ sinh hơn đứa nào đâu
- Là như nào nhỉ, anh bẩn thế á?
- Không biết, nhưng ít ra thì có đứa cũng đã từng không biết bao lần vục mặt vào đấy thôi, lại còn giả vờ
- Vục vào đâu, vào em ah, tao cười tủm tỉm khi cất cái xe vào trong nhà ông bà trông xe
- Mai không đi sớm thì cho vào hàng trong nhé, còn đi sớm thì để đấy bác dắt cho
- Vục vào rốn, cụ thể là dưới rốn ba tấc, chị thì thầm rồi cười sặc sụa khiến ông bà trông xe cũng phải chú ý nhìn ra.
- Thế anh nghĩ là không cần ăn tối nữa đâu, vì có phương án thay thế rồi
- Bộp một nhát, cú đập này bằng lòng bàn tay vào lưng tao, qua 3 lớp áo mỏng cũng cảm thấy khá đau và bàn tay kia chắc không thoải mái tí nào.
- Hai đứa sao thế, con bé này không bớt tính đành hanh chút nào, bố mẹ mày nói không sai tí nào – bà vợ ông trông xe nói vào
- Bác có thấy hàng xôi đi qua đây chưa ạ - tao hỏi
Chưa, giờ này chưa có, ăn thì lát nó đi qua bác mua cho
- Nhà bác còn cơm nguội không ạ - chị hỏi
- Còn, vẫn còn âm ấm, để bác lấy cho, đủ hai đứa ăn vì nay nhà bác nấu hơi nhiều
- Thôi, cháu xin một ít cho con cún,
- Con cún cao to này á, mày cho nó ăn gì chứ lại cho cơm nguội thì mất ngủ cả đêm con ạ, cho nó ăn nhiều thịt và xương mềm mới phải - ông bác hùa theo khiến chị đỏ mặt còn tao thì vẫn tỉnh bơ
- Thế là đúng bài của bác gái hả bác
- Tất nhiên, muốn ngủ ngon thì phải cho ăn no và ngon chứ không thì .., mà thi thoảng nó đến mày cứ kho nồi cá hay rang thịt thật mặn vào con nhé – bà vợ lại chêm vào nhưng tao thì không hiểu còn chị thì cười khúc khích
- Thà nào hai bác cứ phơi phới tươi vui thế này là đúng thôi, hình mẫu cho con trẻ học tập – chị nói và liếc xéo sang tao một cái thật lạnh và nhanh.
- Sau đó tao mới ngộ ra, hóa ra kho mặn là để thì thụp dậy uống nước cả đêm, kiểu không có lý do gì để ngủ một mạch đến sáng, chị tinh ý thật . Khi này tao cũng lờ mở hiểu ra, hai vợ chồng ông bà này khoản giường chiếu cũng không hề chiếu lệ tí nào dù cũng ngoài 5 chục rồi, thấy ông bà hay đi bộ buổi tối và chạy bộ sáng sớm, cứ sáng ra lại dắt mấy cái xe ra ngoài để rộng lối đi và bà con gửi xe lấy ra cũng nhanh.
- Hình như em gầy đi thì phải, lúc này hai đứa đã lên đến chiếu nghỉ cầu thang giữa tầng 1 lên tầng 2
- Gầy béo thì anh hỏi làm gì,
- Thì anh hỏi thôi, xem ra phải tets xem thế nào, nói rồi tao bế xốc chị lên rồi đi thẳng lên
- Thôi hạ em xuống ,không anh mà bước hụt là ngã em xuống giờ
- Em nhớ ngày nào cũng nhịp cầu thang này, bảo bê thử bao xi măng không, nên bám vào không ngã thật đấy, chị quàng tay qua cổ tao rồi ôm thật chặt, cũng may cái bậc thang nhà tập thể nó làm cho đủ 3 thế hệ đều đi được
- Cũng same same bao xi măng là có thật, nhưng nếu ôm mông và bế như bế em bé đang ngủ thì dễ hơn, lại được áp sát hai quả bưởi, lại hít hà mùi da mùi tóc, như thế khéo lại lên sân thượng – chị buồn cười nhưng không dám cười to.
khéo lại ngã ngửa vè đằng sau, đo sàn cầu thang thì vui
- Thế đau lắm, anh thích đo giường cơ, em đang thấy thế nào
- Em thích, được chưa
- Phét bà cố
- Vậy em đố anh đi được lên nhà em đấy, em không cần bám nữa xem anh có dám đánh rơi em xuống không nào
- Rơi thì lại nhặt lên , nhưng sợ lại bị kiện và ném đá rồi dán ảnh lên bảng tin dưới nhà vì làm hỏng cầu thang của bà con thôi
- Động lực nào khiến anh như này, khi mà bụng đang đói lại cả một ngày rong ruổi xe máy ?
- Để em thấy là anh đủ vững đủ khỏe để gánh vác em
- Ghánh vác, em vẫn đi lại được mà – chị tủm tỉm
Vẫn biết thế, sau nữa là để em thấy ai bỏ chạy khi trời mưa và ai ở lại khi có bão
- Thế anh thích mưa hay bão
- Anh thích cả hai nhưng phải ở trong phòng ngủ chứ không phải ở ngoài trời
- Cái mồm, bắt đầu ăn nói lộng ngôn rồi đấy
- Đến rồi, thả em xuống nào - cũng khá căng tay và nóng bàn chân thì đến cửa căn hộ của chị
- Em mở cửa đi, anh bế em vào phòng luôn
- Thôi, thả em xuống không hàng xóm họ nhìn, ngại lắm, rồi tao cũng thả chị xuống cho chị mở cửa vào nhà, lúc này cũng không còn sớm nữa.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mất công biên tập lại text để cho máy đọc, rồi đưa lên Canva, CapCut xử lý video thôi bro. Nhưng video đang bị mấy bro trên này report chặn GG Workspace rồi, nên dùng mạng ở cơ quan ko xem được :))
Mất công phết, trước tôi kiếm dc 2 cái ipod nano
Mày mò mất một ngày với cái itunes để chạy lại và copy nhạc vào nó
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
THOẢ CƠN THÈM KHÁT SAU GẦN 3 TUẦN IM LẶNG
Tao khép cửa lại rồi bế xốc chị lên sofa, lúc này trong nhà vẫn chỉ một cái bóng đèn nhỏ gần bếp, còn ánh sáng bên ngoài hắt vào chỉ le lói thấp thoáng, không gian cũng đủ yên tĩnh và lãng mạn đôi chút. Chồm lên người chị đang nằm ngửa tựa đầu vào tay vịn ghế sofa, tao từ từ hôn chị từ cằm xuống dưới mang tai rồi đi lên mắt, lắng nghe tiếng chị thở từ đều đều đến khi có chút ngắn và gẫy nhịp, lồng ngực chị đang phập phồng.
Tiếp tục những cái hôn ngọt và phát ra thành tiếng, tao muốn thay bộ quần áo còn ám bụi đường và khói xe thì chị kéo ghì tao xuống đòi hôn nhau tiếp, tính ra cũng đã quá 3 tuàn hai đứa không đụng chạm thân mật.
- Anh thay giặt đã, người anh hôi bẩn lắm, em có thấy ghê không?
- Không sao, em mặc kệ, ở lại đây với em đã, chị luồn tay kéo cái áo gió của tao rồi đến cúc áo trong, vuốt dọc lưng và hai bên ngực tao trở xuống đến rốn, đôi tay ấm mà mềm mịn quen thuộc ngày nào đang như muốn rà lại thân tao sau những ngày hai đứa giãn cách và tao lăn lộn chạy xuôi ngược như con thoi từ việc riêng đến việc công ty. Khi tao chỉ còn cái áo 3 lỗ trắng hanoximex trên người, thì tao ngồi tựa lên ghế và bế chị lên đùi, tư thế mặt đối mặt, dù se lạnh nhưng lúc này tao cũng đang dần nóng ran, khi đang nuốt trọn từng nhịp thở của nhau, tay chị đang xoa rối đầu tóc tao còn tay tao đã cởi móc áo ngực của chị, và chiếm lĩnh bộ ngực tròn và căng mềm ấy, chị đã lại ngoan ngoãn và nồng cháy trong vòng tay tao. XOng quả thực một ngày đủ mệt và bụi bẩn, tao khá khó chịu, mong muốn nhất là được tẩy trần rồ làm gì thì làm, dù chị hiểu điểu này ở tao xong chị lại không muốn gián đoạn cảm xúc lúc này, khi chị đang so vai cựa quậy để cái áo được co lên, và đợi tao lột nó ra khỏi người chị. Khi tấm thân trần của chị đã lộ rõ, thực sự khiến tao kích thích mạnh mẽ hơn, chị ngồi trên sofa với làn da trắng mịn miễn chê, đôi gò bồng đào căn tròn núm ti chị sau gần 2 năm qua đã nhô hẳn xong cực mềm và hồng, mọi thứ phô bầy trước mắt, như một đĩa nộm tươi ngon trước mặt một thằng tràn sinh lực và đang thèm khát ngấu nghiến.
Quỳ dưới tấm thảm sàn vẫn nguyên quần dài và áo ba lỗ, tao đưa lưỡi từ cổ đến hai bên rốn của chị, không bỏ sót một cm nào trên làn da thơm mát đặc trưng ấy, sau một hồi vuốt ve mơn trớn và hôn nhau cháy lưỡi, chị như không muốn đợi thêm nữa, cái áo ba lỗ của tao đã được lột ra, tay chị cầm đến khóa thắt lưng và cởi nó ra, cái quần đã được kéo xuống ngang đùi, và tao đứng dậy cho chị cởi nó một cách dễ dàng hơn, khi bộ ngực của chị vẫn nằm trong bàn tay tao.
Cúi xuống hôn chi, đẩy người chị tựa sát vào ghế, rồi kéo từ từ quần chị xuống cả quần trong quần ngoài một lượt, chị co chân lên cho tao dễ thao tác và lúc này đã lõa thể hoàn toàn, khiêu gợi, hấp dẫn vô đối. Phải nhấn mạnh rằng form người chị cực ổn, điểm dễ nhận thấy thay đổi là dưới quai hàm có đầy đặn hơn xưa, còn lại ai không gặp thường xuyên thì không nhận thấy được. Nâng một chân chị đặt lên vai và tao tìm vào đến cửa mình của chị đang khép kín, nhưng bắt đầu có sự ẩm ướt hơn, nên tao sẽ không đưa tay vào đó mà đưa lưỡi vào từ từ, chậm rãi trong khi chị cố đẩy ra.
- Đừng anh, chị kêu yếu ớt và thở mạnh không thoát hơi
Xong như thế là không thể cản được tao nữa, chị đã co rướn người , ngả hẳn và trượt xuống, gần như nằm xuống khi tao đang giữ khóa hai chân không cho chị khép lại để tao đi từ khoeo chân vào đến ngã ba của chị đang vẫy gọi. Lúc này đã ướt lên đến lớp long và mùi đặc trưng đã rõ – tao hay trêu chị là mùi sữa chua đặc biệt theo cách nói của bác sĩ sản khoa
- Thôi anh, đừng có thấy em nói ban nãy rồi cố tình, đồ ăn bẩn kia, chị nói rồi cười khúc khích còn tao thì tiếp tục làm chủ dưới ấy, không cho chị phản ứng thêm mà chỉ biết oằn người trên ghế. Tao lại nhổm lên tiếp tục nuốt trọn hơi thở của chị, một tay trên ngực một tay vuốt dọc hai bắp vế cho đến chạm mép long, chị đang muốn đến không đợi được, và lột tiếp quần lót Tommy của tao xuống ném ra sàn nhà. Một nửa tiếng sau, khi vật lộn đủ tư thế từ trên sofa xuống dưới nến nhà thì chị đã hứng trọn dòng dịch ấm của tao vào bên trong, hai đứa tóc tai rối bời và lấm tầm mồ hôi lưng, trán. Bế chị ngồi dậy trên lòng tao, để chị áp ngực lên bụng tao rồi thiếp đi một lát , hai đứa mới dẫn nhau vào nhà tắm rồi mới quay ra đun lại thức ăn và “ăn đêm”. Thế là mọi chuyện coi như đã xí xóa, và cảm xúc hai đứa thêm lần nữa lại thăng hoa, chị ngày một mặn nồng hơn với tao khi hai đứa với nhau cả lúc bình thường cho đến khi không còn mảnh quần áo bên nhau.
Em còn giận anh không? Lúc này hai đứa đã nằm trong chăn và vẫn không có quần áo, cái giường đã sẵn mùi thơm vốn có trước nay, bởi chị chăm sóc rất chỉn chu căn nhà lẫn chỗ nằm ngủ của chị.
 

Lỗ Túc

Yếu sinh lý
Tao upload hộ để chủ thớt kể tiếp.
Đến thời điểm này, không thuần túy la chuyện nồng nàn, ôm hôn hay làm tình nữa, mà bọn tao cũng đang tự suy nghĩ sâu xa hơn, mối quan hệ có chiều hướng trở nên nghiêm túc và chín chắn hơn.
Chị lớn tuổi hơn tao nhưng đổi lại tao có thái độ trưởng thành hơn tuổi của mình và nghiêm túc, tính tao lại không giỏi sáo rộng hay khua môi múa mép, chắc điều này chị cảm nhận dc trước khi bọn tao yêu nhau.
- Em cài cửa phòng bên ấy chưa?
- Em cài rồi, sao thế?
- Thì đẻ cho mọi người không nghĩ là em đang ở phòng anh, lại trong chăn ấm như này, ( tay tao đang kê đầu cho chị gối và một tay luồn vào lưng áo thun của chị )
- Anh sợ mọi người biết ah?
- Sợ gì, có điều anh muốn giữ ý cho em trong mắt mọi người thôi, em có muốn thế không hay ntn?
- Tùy anh, cái chính là cách mình ứng xử ntn với nhau, mọi người thì kệ họ, giữ ý cho em để mọi người không biết, thế anh không sợ khi mọi người không biết thì em có người khác tán tỉnh, anh chịu được không?

Câu này khiến tao hơi chột dạ , nhưng đêm muộn nên chị không nhìn dc sắc mặt tao.
- Làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta trêu, ai trêu kệ thôi, miễn là mình luôn có nhau, trân trọng và giữ gìn cho nhau là được
- Chứng tỏ anh có sợ người khác tán em?
- Anh hơi sợ, mà không sợ không phải,đúng ra là không thích người yêu mình lại cứ đi trò chuyện rồi vô tình tạo cơ hội cho người khác thôi, chứ anh tin ở em mà, trước khi mình yêu nhau, anh liếc qua cũng thấy có vài đối tượng muốn tiếp cận em rồi, xong nếu anh ở vị trí của em thì anh cũng không cho họ cơ hội đâu, vì anh thấy họ không ổn lắm
- Điêu, có gì mà không ổn, làm như mỗi mình ổn đấy
- Thì mỗi mình ổn, mới có lúc này chứ không ổn thì chắc chỉ sang nghe nhạc rồi lại về ngủ một mình, ( nói xong tao đã hôn chặt môi chị và tay đã xoa hai bầu vú mềm tròn và ấm áp )
- Sao lúc ở Sapa, anh ngỏ lời : Em đồng ý là người yêu anh nhé, sao em lại mỉm cười không nói rồi gục vào lòng anh?
- Em không thích nói, mà chả biết nói gì
- Chỉ đơn giản là có hay là không thôi mà nhỉ, tao giả bộ ngây ngô
- Có hay không không đơn thuần là câu nói, mà thái độ và ứng xử, hỏi thế mà cũng hỏi, đúng đồ trẻ con – chị cười khúc khích
- Em không ngại khi mình chênh lêch 2 tuổi chứ?
- Không, vì lúc nào cũng tâm thế được làm chị mà
- Thế làm chị thì đương nhiên là được nằm bên trên, từ lần đầu đã tháy rõ, nhỉ? Tao cười tinh quái, khiến chị có vẻ ngượng
- Đừng linh tinh nhé, em không thích thế đâu
- Thé giờ em đang nghĩ gì, mong muốn điều gì nói anh nghe
- Nếu mai nay, có người con gái khác trẻ đẹp hơn, quyến rũ hơn thì anh ntn với em?
- Em hỏi vậy là sao, vậy nếu có người con trai khác, điều kiện hơn anh mọi mặt, họ cũng muốn được cung chiều và yêu em, em sẽ ntn?
Tao không trả lời mà đặt câu hỏi ngược lại khiến chị cũng phai suy nghĩ mà không dồn tao, đồng thời câu hỏi này khiến cho cả hai tự xác định được tâm thế của mình trong mối quan hệ này
- Em thấy mình thật tệ, chắc lúc này anh chưa nghĩ ra hoặc không cảm nhận được điều ấy
- Tao ngầm đoán dc ý chị. Nhưng vẫn tỏ ra không hiẻu
- Em nói cụ thể đi, anh nhỏ tuổi hơn nên không thông minh kinh nghiệm dc như em đâu
- Kinh nghiệm gì, đừng có xiên xỏ cạnh khóe nhau nhé. Người ta không thích thế
- Em cảm thấy mình đã quá dễ dãi với anh, chưa có một ngày nào trao đổi tìm hiểu cảm xúc, mà đã trao thân xác cho anh, nghĩ lại thấy mình quá tệ và mất giá trị
- Người ta bảo cái gì dễ đến thì lại nhanh đi, đúng ko?
- Em nghĩ ntn thì nó sẽ như vậy đấy, vì nó sẽ khiến mình hành xử theo suy nghĩ mà
- Tức là anh sẵn sàng và thừa nhận,ngày nào đó có người khác hay có cơ hội cho anh thì anh sẽ bỏ quên em?
- Em nghĩ ntn về con người anh? Mình đã yêu nhau vụng trộm đến nay gần 3 tháng rồi, anh nghĩ cũng đủ chút thời gian cho em đánh giá
- Thì đó cũng là thời gian đầu, chưa nói lên điêu gì cả,
- Đúng thế, chắc chắn còn nhiều thử thách cho nhau, và anh mong chờ cách hành xử của em dành cho anh ntn lắm, em yêu ạ.
Đên câu này, tao đã gần như chặn mọi suy nghĩ tiêu cực và lo lắng tiềm ẩn của chị, và đương nhiên tao mong đợi các biến cố xảy ra trong tương lai thôi, thời gian là thứ mà thử thách con người ta tốt nhất.
- Nếu tới đây, anh trở lại cuộc sống như hồi mới gặp em, chỉ đi học, không đi làm thêm, ít có điều kiện để mình ra ngoài chơi, hay chỉ cuộc sống chân phương đúng kiểu như các bạn sinh viên kia, em nghĩ sao về anh và em có mong đợi gì?
- Không sao cả, cái chính là chăm lo học hành, sau còn có cơ hội tìm việc làm tốt thôi. Anh nghĩ em thực dụng đến vậy à
- Anh không nghĩ em thế, có điều là con trai, ít nhiều cũng phải cho người yêu mình được cảm giác quan tâm chăm sóc, vậy là thực tế chứ không thực dụng
Em đang sợ thêm một điều nữa, chắc anh không nghĩ dc ngay lúc này
- Sao thế?
- Mình quan hệ cũng đâu đó hơn chục lần, lỡ chẳng may….
- Uh, anh thấy điều này mình cũng cần biết với nhau đấy
- Hay anh mua ít bcs, cho an toàn nhé
Chị lắc đầu, rồi lại gật nhẹ, vậy có sự lưỡng lự trong suy nghĩ.
- Mình chưa có kinh nghiệm như mấy anh chị bên hàng xóm , cẩn thận vẫn hơn
- Mình còn quá trẻ và non nớt cho việc này
- Tạm coi là bản năng của nhau đi, nhưng như này em sợ
- Anh hiểu, thế giờ em định ntn? Anh thì chỉ nghĩ đến việc mình dùng bcs, còn các vấn đề khác, chắc em phải giúp anh và thông cam cho nhau.
- Một tuần không được ấy ấy, anh có chán và khó chịu với em không?
- Thế còn em, sợ em lại khó chịu hơn anh ấy - tao ấn đầu vú và cười
- Hỏi thật, vì mình đang đi học và mới yêu nhau.
- Anh vẫn cần đi làm kiếm thêm tiền, chúng mình cùng mục tiêu là học hành đầy đủ, song song đó là mình có thời gian cho nhau, anh không muốn sao nhãng một thứ gì, thế thì mình cần phải đồng hành với nhau thôi, anh nghĩ đó là một cách thử thách cho cả hai, không vượt qua chắc là có sự cố ngay đấy.
Tao đĩnh đạc nói ra suy nghĩ ấy, cho chị hiểu thêm ý đồ của tao, là cả 3 mục đích tao cần đủ cả
Chị gật đầu, rồi bọn tao ôm nhau ngủ lúc nào chả hay, vừa mệt sau chuyến đi, vừa lạnh và muộn nữa
.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nói thật là đến lúc thời điểm này một đứa kỹ tính và cẩn thận như tao nếu đưa cho căn nhà như thế mà ở một mình thì cũng không thể bằng một phần của chị được. và khi hai đứa bắt đầu có quan hệ gần gũi, thậm chí là đến trước WC 2006 tao chưa ngỏ lời và chưa chấm dứt mối quan hệ với NYC thì chị cũng luốn biết cách làm căn nhà của mình thay đổi và nhấn nhá sinh động hơn, thay vì đơn điệu cả năm mới thay đổi vài thứ như người ta, cũng có thể một phần chị thoải mái thời gian và tiền cũng luôn có đồng ra đồng vào, thêm nữa là một người hướng ngoại, mỗi khi đi đâu hay ra ngoài có gì hay lại tha lôi về, thay thế các thứ đã cũ hoặc thấy không phù hợp. Thành ra khi tao đến với chị, luôn luôn có một sự thay đổi cảm xúc trong căn nhà này, gu nghe nhạc của chị cũng vậy, lúc thì trầm lắng khi thì sôi nổi nhiệt huyết. Trở lại câu chuyện trong chăn:
- Thế em nói là không giận, thì anh có tin không?
- Anh ko tin, giận là đúng thôi, bởi anh là người khiến em như vậy mà
- Thế mà cố thủ hơn 2 tuần được, anh lỳ lợm thật đấy, để em phải lên tiếng trước mới thôi, thế mà em cũng cứ thi gan thì khéo hết năm hay thậm chí là vĩnh viễn luôn, nhỉ?
- Không hẳn đến mức ấy, con người có phải gỗ đá đâu em,
- Ah, thế nên mới cố tình để xem ai non hơn đúng không, kinh thật. Thế anh có nghĩ đến chuyện là em sẽ không lên tiếng trước và cấm vận anh không, cả nghĩa đen nghĩa bóng.
- Nếu thực sự như thế thì anh cũng chấp nhận thôi chứ biết làm sao, có điều chấp nhận ở đây nếu có một lý do đủ lớn để em có quyết định ấy.
- Và anh biết là em sẽ không hành xử như vậy nên đợi một lúc nào đó em sẽ làm hòa trước, đúng không?
- Không, anh không như thế, bởi sai là ở anh cơ mà, dù gì thì đến một lúc nào đó những trục trặc nó cũng cần và sẽ phải được giải quyết chứ.
- Thế lúc ở quán café, là anh không hề thấy em thật à
- Thật chứ còn gì nữa, anh vừa xong việc với ông anh thì có điện thoại, mất vài giây sau mới định hình được số của ai , có điều ông anh kia dở quá, tự nhiên đi kiếm chuyện với anh, nên anh xả cho một trận.
- Tự nhiên là ntn?
- Thì tự nhiên hắn gọi, và có ý nhắc nhở anh đừng can thiệp vào chuyện của họ, mà đây là làn thứ 2 nó gọi anh, nên anh không lịch sự nữa, nói cho một trận để nó biết. Chứ ai rảnh hơi đi chọc ngoáy đào xới lại chuyện cũ với người cũ, khi mà không còn gì liên quan đến nhau.
- Nên em tình cờ nghe được thì cũng tốt, như thế cũng khách quan, anh cũng đỡ phải ở thế khiến em nghi ngờ.
- Em nghi ngờ làm gì, cái chính là ở anh thôi mà, những gì em không thấy không nghe coi như em không biết, cho rảnh đầu. Xong có điều em cũng muốn anh biết, mà điều chỉnh, bởi có những cái không nhất thiết phải nói ra, dù đó là suy nghĩ thực tâm, bởi đôi khi nó khiến người khác chạnh lòng rồi mất lòng nhau, cụ thể là chuyện lần trước ở Bát Tràng. Và cũng không nên cứ vì suy nghĩ của mình mà rồi không thèm để ý đến cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, như thế rồi dễ đưa câu chuyện sang một hướng khác, như thế không hay, bởi đó không phải cuộc trò chuyện thăm dò ý nhau hay là đấu trí mặc cả đàm phán. Cái này em nói đến cả hai vấn đề, một là với người ngoài, hai là với em. Em và anh, hai đứa đều có cái tôi riêng, đủ lớn và khó hạ xuống, xong em không muốn mình cứ mỗi lần tranh luận mâu thuẫn một tí rồi lại quay ra thi gan với nhau thế này, bởi bây giờ mới có hơn một năm chính thức với nhau, vậy sau này sẽ có lần nữa không lẽ cũng cứ như này.
- Em , anh chúng mình đều tự hiểu với mình là không ai có thói chạy đuổi theo ai, xong đây lại là mối quan hệ tình cảm, tình yêu, vậy nên em không muốn tái diễn như này, cả em cả anh đều vậy, em cũng rất chạnh lòng và thấy mình cũng quá lời khi đã bức xúc và trút lên anh, vì biết rõ anh cũng đang rất nỗ lực từng ngày cho bản thân anh hiện tại và tương lai của anh sau này, và em cũng thấy yên lòng vì điều đó bởi anh có ổn thì mới thể hiện được với người khác, là em, là Hương rồi gia đình anh.
- Xong em nói thật,em là con gái mà, dù em có cứng cỏi thì vẫn là con gái, và khi có bạn trai, người yêu,bên cạnh sự quan tâm yêu chiều thì cái cần nữa là sự che chở, dựa dẫm tinh thần, sau đó mới đến là chuyện vật chất,bởi em tự thấy mình chả thực dụng, có thực tế xong không đến mức lấy đông tiền vạt chất làm thước đo để đánh giá người mình yêu.
- Thêm nữa em cũng như anh, đều có giới hạn cho bản thân mình và ít nhiều thì em cũng biết tự chủ cuộc sống từ khi chưa có anh, có thể câu này anh sẽ tự ái và cho rằng em không có anh thì vẫn sông tốt, xong ý em là anh đừng để chuyện tiền bạc nó làm con người mình thay đổi đến mức cực đoan, rồi cứ nư con thiêu thân bên ngoài, và bỏ quên cảm xúc của người đang đợi mình đằng sau.
- Em rất muốn nói với anh chuyện này, nhưng em thấy dường như anh không sẵn sàng để nghe em nói, nên mỗi lần đi đưa hàng hay có ngồi với nhau thì anh cũng nhanh chóng vội vã, và có những lý do không thể hợp lý để lảng chuyện. Và em không đồng ý điều này ở anh bởi anh là đàn ông con trai, không bắt anh phải cúi đầu hay xuống nước xong cũng không nên để cái tôi cá nhân của mình nó làm thành cái rào cản , bởi nhiều lần như thế nó sẽ khiến em mệt mỏi, không thoải mái tinh thần, thì có ở bên nhau rồi cũng không cảm nhận hay đón nhận được những gì tích cực của nhau, sau đó là dẫn đến sự nhạt nhẽo và xa cách nhau dần.
Nên cả hai đều rút kinh nghiệm nhé
 

TâyĐộc

Chim TO
Nói thật là đến lúc thời điểm này một đứa kỹ tính và cẩn thận như tao nếu đưa cho căn nhà như thế mà ở một mình thì cũng không thể bằng một phần của chị được. và khi hai đứa bắt đầu có quan hệ gần gũi, thậm chí là đến trước WC 2006 tao chưa ngỏ lời và chưa chấm dứt mối quan hệ với NYC thì chị cũng luốn biết cách làm căn nhà của mình thay đổi và nhấn nhá sinh động hơn, thay vì đơn điệu cả năm mới thay đổi vài thứ như người ta, cũng có thể một phần chị thoải mái thời gian và tiền cũng luôn có đồng ra đồng vào, thêm nữa là một người hướng ngoại, mỗi khi đi đâu hay ra ngoài có gì hay lại tha lôi về, thay thế các thứ đã cũ hoặc thấy không phù hợp. Thành ra khi tao đến với chị, luôn luôn có một sự thay đổi cảm xúc trong căn nhà này, gu nghe nhạc của chị cũng vậy, lúc thì trầm lắng khi thì sôi nổi nhiệt huyết. Trở lại câu chuyện trong chăn:
- Thế em nói là không giận, thì anh có tin không?
- Anh ko tin, giận là đúng thôi, bởi anh là người khiến em như vậy mà
- Thế mà cố thủ hơn 2 tuần được, anh lỳ lợm thật đấy, để em phải lên tiếng trước mới thôi, thế mà em cũng cứ thi gan thì khéo hết năm hay thậm chí là vĩnh viễn luôn, nhỉ?
- Không hẳn đến mức ấy, con người có phải gỗ đá đâu em,
- Ah, thế nên mới cố tình để xem ai non hơn đúng không, kinh thật. Thế anh có nghĩ đến chuyện là em sẽ không lên tiếng trước và cấm vận anh không, cả nghĩa đen nghĩa bóng.
- Nếu thực sự như thế thì anh cũng chấp nhận thôi chứ biết làm sao, có điều chấp nhận ở đây nếu có một lý do đủ lớn để em có quyết định ấy.
- Và anh biết là em sẽ không hành xử như vậy nên đợi một lúc nào đó em sẽ làm hòa trước, đúng không?
- Không, anh không như thế, bởi sai là ở anh cơ mà, dù gì thì đến một lúc nào đó những trục trặc nó cũng cần và sẽ phải được giải quyết chứ.
- Thế lúc ở quán café, là anh không hề thấy em thật à
- Thật chứ còn gì nữa, anh vừa xong việc với ông anh thì có điện thoại, mất vài giây sau mới định hình được số của ai , có điều ông anh kia dở quá, tự nhiên đi kiếm chuyện với anh, nên anh xả cho một trận.
- Tự nhiên là ntn?
- Thì tự nhiên hắn gọi, và có ý nhắc nhở anh đừng can thiệp vào chuyện của họ, mà đây là làn thứ 2 nó gọi anh, nên anh không lịch sự nữa, nói cho một trận để nó biết. Chứ ai rảnh hơi đi chọc ngoáy đào xới lại chuyện cũ với người cũ, khi mà không còn gì liên quan đến nhau.
- Nên em tình cờ nghe được thì cũng tốt, như thế cũng khách quan, anh cũng đỡ phải ở thế khiến em nghi ngờ.
- Em nghi ngờ làm gì, cái chính là ở anh thôi mà, những gì em không thấy không nghe coi như em không biết, cho rảnh đầu. Xong có điều em cũng muốn anh biết, mà điều chỉnh, bởi có những cái không nhất thiết phải nói ra, dù đó là suy nghĩ thực tâm, bởi đôi khi nó khiến người khác chạnh lòng rồi mất lòng nhau, cụ thể là chuyện lần trước ở Bát Tràng. Và cũng không nên cứ vì suy nghĩ của mình mà rồi không thèm để ý đến cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, như thế rồi dễ đưa câu chuyện sang một hướng khác, như thế không hay, bởi đó không phải cuộc trò chuyện thăm dò ý nhau hay là đấu trí mặc cả đàm phán. Cái này em nói đến cả hai vấn đề, một là với người ngoài, hai là với em. Em và anh, hai đứa đều có cái tôi riêng, đủ lớn và khó hạ xuống, xong em không muốn mình cứ mỗi lần tranh luận mâu thuẫn một tí rồi lại quay ra thi gan với nhau thế này, bởi bây giờ mới có hơn một năm chính thức với nhau, vậy sau này sẽ có lần nữa không lẽ cũng cứ như này.
- Em , anh chúng mình đều tự hiểu với mình là không ai có thói chạy đuổi theo ai, xong đây lại là mối quan hệ tình cảm, tình yêu, vậy nên em không muốn tái diễn như này, cả em cả anh đều vậy, em cũng rất chạnh lòng và thấy mình cũng quá lời khi đã bức xúc và trút lên anh, vì biết rõ anh cũng đang rất nỗ lực từng ngày cho bản thân anh hiện tại và tương lai của anh sau này, và em cũng thấy yên lòng vì điều đó bởi anh có ổn thì mới thể hiện được với người khác, là em, là Hương rồi gia đình anh.
- Xong em nói thật,em là con gái mà, dù em có cứng cỏi thì vẫn là con gái, và khi có bạn trai, người yêu,bên cạnh sự quan tâm yêu chiều thì cái cần nữa là sự che chở, dựa dẫm tinh thần, sau đó mới đến là chuyện vật chất,bởi em tự thấy mình chả thực dụng, có thực tế xong không đến mức lấy đông tiền vạt chất làm thước đo để đánh giá người mình yêu.
- Thêm nữa em cũng như anh, đều có giới hạn cho bản thân mình và ít nhiều thì em cũng biết tự chủ cuộc sống từ khi chưa có anh, có thể câu này anh sẽ tự ái và cho rằng em không có anh thì vẫn sông tốt, xong ý em là anh đừng để chuyện tiền bạc nó làm con người mình thay đổi đến mức cực đoan, rồi cứ nư con thiêu thân bên ngoài, và bỏ quên cảm xúc của người đang đợi mình đằng sau.
- Em rất muốn nói với anh chuyện này, nhưng em thấy dường như anh không sẵn sàng để nghe em nói, nên mỗi lần đi đưa hàng hay có ngồi với nhau thì anh cũng nhanh chóng vội vã, và có những lý do không thể hợp lý để lảng chuyện. Và em không đồng ý điều này ở anh bởi anh là đàn ông con trai, không bắt anh phải cúi đầu hay xuống nước xong cũng không nên để cái tôi cá nhân của mình nó làm thành cái rào cản , bởi nhiều lần như thế nó sẽ khiến em mệt mỏi, không thoải mái tinh thần, thì có ở bên nhau rồi cũng không cảm nhận hay đón nhận được những gì tích cực của nhau, sau đó là dẫn đến sự nhạt nhẽo và xa cách nhau dần.
Nên cả hai đều rút kinh nghiệm nhé
Hóng lí do ct vs e nb
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo