Cắt gọt quáTập tiếp theo nghe lúc nghỉ trưa nhé các bro:
Cắt gọt quáTập tiếp theo nghe lúc nghỉ trưa nhé các bro:
Đây rồi, bác chửi đã vãiThoáng có chút chạnh lòng và áy náy, khi kiên quyết từ chối bữa cơm của chị đã sẵn sàng chờ tao về, nói chung là vẫn có giận xong vẫn một lòng cơm canh đầy đủ vì biết tao một ngày đủ mệt. Dù vậy thì chuyện này cũng không nên để kéo dài quá lâu, nó dễ làm cho người khác thấy mệt mỏi, thậm chí còn chán nản và nhạt nhẽo đi, làn này còn lần khác khiến người ta thấy mệt mỏi và không còn muốn vun vén, đó là điều tao đang nghĩ bây lâu nay, xong hai cái tôi đều lớn và ương nghạnh gặp nhau thành ra nó cứ lưỡng bại câu thương thế này.
Nhấp ngụm cafe còn lại tính ra về thì tao lại có điện thoại, nhìn số quen quen, tao mặc kệ không nghe, mà nhìn chằm chằm ra cái nhà đối diện cửa hông quán Long, mông lung, lan man không biết nên làm cái gì trước làm gì sau, ông anh sẽ ra đây và tao muốn gọn trong tối nay để chốt phương án và lịch thi công cho các vị ấy. Hội ý với nhau xong cũng đã quá 21h tối, trời không mưa nhưng lạnh thêm và tao thì không có áo khoác, tính ra về cùng lúc với ông anh thì số ban nãy lại gọi, tao bốc máy, hóa ra là thằng chết tiệt chồng chưa cưới của chị , không hiểu nay nó gọi tao để làm cái gì.
- Vâng chào anh ạ
- Cơm nước gì chưa em?
- Em chưa, đang ngồi ngoài đường, anh goi em có việc gì thế ? Em xin phép được nói trước là nếu vẫn chuyện như bữa trước thì tốt nhất anh em mình dừng máy ở đây, bởi em không có gì để nói thêm với anh và cũng không muốn dập máy một cách bất lịch sự, bởi những gì cần nói thì em cũng nói rồi.
- Chú không muốn hay chú lảng tránh anh
- Em không muốn nghe lại vấn đề cũ, và em không có lý do gì để tránh bởi em chả có gì liên quan đến anh cả, anh hiểu không?
- Có vẻ như hôm nọ anh nói thế xong chú vẫn không hiểu hết ý anh
- Nếu không hiểu thì em đã không nói những câu vừa rồi anh nhé. Nên ngắn gọn lại là anh tốt nhất đừng gọi cho em nữa, lần sau em sẽ không bắt máy nữa đâu, em nói trước để rồi anh đỡ phải bảo em bất lịch sự.
- Chú khái tính quá, không biết chú ở cương vị anh lúc này thì chú sẽ ntn
- Như thế nào là như thế nào, tôi nói thật là tôi chán ngấy khi phải nói chuyện điện thoại với anh rồi, bởi chả liên quan gì mà tôi phải mất công nghe những vaasns dề không đâu vào đâu như này. Cuộc sống của anh anh tự giải quyết, vướng gì đến tôi mà cứ gọi làm gì, tôi cũng không giúp gì được anh cả.
- Anh nhắc lại lần cuối, là chú nên để chuyện của bọn anh được yên ổn, anh không muốn đến những ngày này mà lại phải gọi nhắc nhở chú nhé. Chú ở đâu làm gì anh biết cả rồi
- Này, tôi không thừa hơi và không lãng phí liêm sỉ để tọc mạch cuộc sống đời tư người khác. Thêm nữa là tôi đã nói là tôi và cô ấy đã chấm dứt liên lạc từ trước hè năm ngoái, còn anh muốn kiểm chứng thì anh gặp cô ấy mà đối chất, chứ lại cứ đi lần đến tôi làm cái gì, không thấy là vô lý và hèn mọn thế ah? Còn nếu thấy không đủ để tin tưởng thì anh quyết định lại và thống nhất với nhau chứ, tôi liên quan quái gì, dở bỏ mẹ
- Đã thế tao cũng nói cho mày biết là mày hãy cẩn thận, đừng để tao phải nhắc một lần nữa và đừng để tao phải tìm mày đấy
- Tìm tôi làm đéo gì nhỉ, nợ nần vướng mắc gì, việc của anh tự đi mà giải quyết, không được thì đi mà tìm chỗ khác, cứ lăn xả vào làm gì rồi giờ này gọi đến tôi, tôi rảnh đến mức ấy đâu.
- Tóm lại tao nhắc lại là mày cứ cẩn thận, không mày chết lúc nào chả biết đâu đấy, hiểu không thằng ranh con
- Nói thật, tôi chả sợ đéo gì anh, nên chả có gì mà phải sợ hay né tránh, còn anh muốn tìm thì giỏi xuống đây mà tìm. Đừng nghĩ gia đình có chút gia thế này nọ mà hống hách, bố anh có là thủ tướng tôi cũng đéo ngại, nói nhanh cho vuông bởi tôi tự tin với những gì nói và tôi làm, chả hèn và bẩn tính như anh. Lèm nhà lèm nhèm. Và tôi thấy cũng hơi tiếc cho bố mẹ anh nữa, và đúng là nền tảng gia đình, trình độ học vấn và tư duy nhận thức cũng như cách hành xử đúng là có lúc nó không đồng đều với nhau mà lại còn tỷ lệ nghịch, tiếc thay nó lại rơi vào anh.
- Thằng này, mày muốn chết thật đấy ah
- Tôi lại sợ là anh còn chết trước tôi thì đúng hơn đấy, chưa biết thằng nào nhanh chết hơn thằng nào đâu, nên đừng có mạnh mồm qua điện thoại. - Tôi nhắc lại, nếu không chinh phục được và không yên tâm không tin thì đi tìm chỗ khác, bởi tôi thấy anh khác gì thằng đi ăn xin ăn mày tình cảm, nghe nó tởm và hèn lắm. Còn tôi đéo sẵn hơi đi can thiệp chọc ngoáy vào đời tư của người yêu cũ, bởi tôi đã nói lời chấm dứt ba mặt một lời với cả bố mẹ cô ấy, thì chả lý do gì tôi lại tìm đường quay lại một cách dấm dúi làm gì, mà nếu tôi có quay lại thì giờ này anh cũng chả có cửa để nghe tôi nói những câu này đâu. Nên là đừng có đe dọa người khác, còn nếu có giỏi và bản lĩnh thì trước hết là làm cho người ta toàn tâm toàn ý với mình, còn giỏi nữa thì cứ xuống đây mà tìm, tôi lúc nào cũng sẵn sàng gặp anh một lần cho gọn việc, yên tâm tôi không tránh. Dù anh có là con của thủ tướng thì loại như anh tôi đéo ngại
Chào anh.
Tao xả cho một thôi một hồi, bõ tức rồi cúp máy, gọi tổng đài mobifone chặn số thằng của nợ đó, tao gọi cho cả chị Giang và H sau đó, nói rõ ràng mạch lạc đầu cuối cho hai chị em nắm được rồi đứng dậy ra về, mặc kệ bọn họ tự xử với nhau.
xếp nắm giấy tờ bản vẽ và dự trù ông in mang ra , mồm gọi thanh toán thì
- Em trả rồi, tao giật mình chột dạ, chị từ đằng sau đã bước đến bên cạnh ghế tao trên tay là một cái áo khoác gió của tao.

Tks broTập 16 đây các bro. Phần này nói về em Tuệ Anh.
Hồi ấy thế là tôi còn hiền đấyĐây rồi, bác chửi đã vãi![]()
Tksthớt hay quá bác ơi.bác dành 1 năm để viết còn e chỉ phải dành 1 tuần để đọc hết từ 1-226.mong bác update liên tục để e đọc nhé.cuốn thật sự ạ.e vẫn ngóng cái kết xem vk bác có phải chị ninh bình hay không
Cả 2 b ơiBóc vác hay xúc than mà kêu mệt
Hả bro?![]()
Thế lao lực lắm, tranh thủ vật lý trị liệu điCả 2 b ơi
Làm quả media này có mất nhiều thoeif gian ko broTập mới, chia tay chị người yêu cũ
Mất công phết, trước tôi kiếm dc 2 cái ipod nanoMất công biên tập lại text để cho máy đọc, rồi đưa lên Canva, CapCut xử lý video thôi bro. Nhưng video đang bị mấy bro trên này report chặn GG Workspace rồi, nên dùng mạng ở cơ quan ko xem được![]()
.Tao upload hộ để chủ thớt kể tiếp.
Đến thời điểm này, không thuần túy la chuyện nồng nàn, ôm hôn hay làm tình nữa, mà bọn tao cũng đang tự suy nghĩ sâu xa hơn, mối quan hệ có chiều hướng trở nên nghiêm túc và chín chắn hơn.
Chị lớn tuổi hơn tao nhưng đổi lại tao có thái độ trưởng thành hơn tuổi của mình và nghiêm túc, tính tao lại không giỏi sáo rộng hay khua môi múa mép, chắc điều này chị cảm nhận dc trước khi bọn tao yêu nhau.
- Em cài cửa phòng bên ấy chưa?
- Em cài rồi, sao thế?
- Thì đẻ cho mọi người không nghĩ là em đang ở phòng anh, lại trong chăn ấm như này, ( tay tao đang kê đầu cho chị gối và một tay luồn vào lưng áo thun của chị )
- Anh sợ mọi người biết ah?
- Sợ gì, có điều anh muốn giữ ý cho em trong mắt mọi người thôi, em có muốn thế không hay ntn?
- Tùy anh, cái chính là cách mình ứng xử ntn với nhau, mọi người thì kệ họ, giữ ý cho em để mọi người không biết, thế anh không sợ khi mọi người không biết thì em có người khác tán tỉnh, anh chịu được không?
Câu này khiến tao hơi chột dạ , nhưng đêm muộn nên chị không nhìn dc sắc mặt tao.
- Làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta trêu, ai trêu kệ thôi, miễn là mình luôn có nhau, trân trọng và giữ gìn cho nhau là được
- Chứng tỏ anh có sợ người khác tán em?
- Anh hơi sợ, mà không sợ không phải,đúng ra là không thích người yêu mình lại cứ đi trò chuyện rồi vô tình tạo cơ hội cho người khác thôi, chứ anh tin ở em mà, trước khi mình yêu nhau, anh liếc qua cũng thấy có vài đối tượng muốn tiếp cận em rồi, xong nếu anh ở vị trí của em thì anh cũng không cho họ cơ hội đâu, vì anh thấy họ không ổn lắm
- Điêu, có gì mà không ổn, làm như mỗi mình ổn đấy
- Thì mỗi mình ổn, mới có lúc này chứ không ổn thì chắc chỉ sang nghe nhạc rồi lại về ngủ một mình, ( nói xong tao đã hôn chặt môi chị và tay đã xoa hai bầu vú mềm tròn và ấm áp )
- Sao lúc ở Sapa, anh ngỏ lời : Em đồng ý là người yêu anh nhé, sao em lại mỉm cười không nói rồi gục vào lòng anh?
- Em không thích nói, mà chả biết nói gì
- Chỉ đơn giản là có hay là không thôi mà nhỉ, tao giả bộ ngây ngô
- Có hay không không đơn thuần là câu nói, mà thái độ và ứng xử, hỏi thế mà cũng hỏi, đúng đồ trẻ con – chị cười khúc khích
- Em không ngại khi mình chênh lêch 2 tuổi chứ?
- Không, vì lúc nào cũng tâm thế được làm chị mà
- Thế làm chị thì đương nhiên là được nằm bên trên, từ lần đầu đã tháy rõ, nhỉ? Tao cười tinh quái, khiến chị có vẻ ngượng
- Đừng linh tinh nhé, em không thích thế đâu
- Thé giờ em đang nghĩ gì, mong muốn điều gì nói anh nghe
- Nếu mai nay, có người con gái khác trẻ đẹp hơn, quyến rũ hơn thì anh ntn với em?
- Em hỏi vậy là sao, vậy nếu có người con trai khác, điều kiện hơn anh mọi mặt, họ cũng muốn được cung chiều và yêu em, em sẽ ntn?
Tao không trả lời mà đặt câu hỏi ngược lại khiến chị cũng phai suy nghĩ mà không dồn tao, đồng thời câu hỏi này khiến cho cả hai tự xác định được tâm thế của mình trong mối quan hệ này
- Em thấy mình thật tệ, chắc lúc này anh chưa nghĩ ra hoặc không cảm nhận được điều ấy
- Tao ngầm đoán dc ý chị. Nhưng vẫn tỏ ra không hiẻu
- Em nói cụ thể đi, anh nhỏ tuổi hơn nên không thông minh kinh nghiệm dc như em đâu
- Kinh nghiệm gì, đừng có xiên xỏ cạnh khóe nhau nhé. Người ta không thích thế
- Em cảm thấy mình đã quá dễ dãi với anh, chưa có một ngày nào trao đổi tìm hiểu cảm xúc, mà đã trao thân xác cho anh, nghĩ lại thấy mình quá tệ và mất giá trị
- Người ta bảo cái gì dễ đến thì lại nhanh đi, đúng ko?
- Em nghĩ ntn thì nó sẽ như vậy đấy, vì nó sẽ khiến mình hành xử theo suy nghĩ mà
- Tức là anh sẵn sàng và thừa nhận,ngày nào đó có người khác hay có cơ hội cho anh thì anh sẽ bỏ quên em?
- Em nghĩ ntn về con người anh? Mình đã yêu nhau vụng trộm đến nay gần 3 tháng rồi, anh nghĩ cũng đủ chút thời gian cho em đánh giá
- Thì đó cũng là thời gian đầu, chưa nói lên điêu gì cả,
- Đúng thế, chắc chắn còn nhiều thử thách cho nhau, và anh mong chờ cách hành xử của em dành cho anh ntn lắm, em yêu ạ.
Đên câu này, tao đã gần như chặn mọi suy nghĩ tiêu cực và lo lắng tiềm ẩn của chị, và đương nhiên tao mong đợi các biến cố xảy ra trong tương lai thôi, thời gian là thứ mà thử thách con người ta tốt nhất.
- Nếu tới đây, anh trở lại cuộc sống như hồi mới gặp em, chỉ đi học, không đi làm thêm, ít có điều kiện để mình ra ngoài chơi, hay chỉ cuộc sống chân phương đúng kiểu như các bạn sinh viên kia, em nghĩ sao về anh và em có mong đợi gì?
- Không sao cả, cái chính là chăm lo học hành, sau còn có cơ hội tìm việc làm tốt thôi. Anh nghĩ em thực dụng đến vậy à
- Anh không nghĩ em thế, có điều là con trai, ít nhiều cũng phải cho người yêu mình được cảm giác quan tâm chăm sóc, vậy là thực tế chứ không thực dụng
Em đang sợ thêm một điều nữa, chắc anh không nghĩ dc ngay lúc này
- Sao thế?
- Mình quan hệ cũng đâu đó hơn chục lần, lỡ chẳng may….
- Uh, anh thấy điều này mình cũng cần biết với nhau đấy
- Hay anh mua ít bcs, cho an toàn nhé
Chị lắc đầu, rồi lại gật nhẹ, vậy có sự lưỡng lự trong suy nghĩ.
- Mình chưa có kinh nghiệm như mấy anh chị bên hàng xóm , cẩn thận vẫn hơn
- Mình còn quá trẻ và non nớt cho việc này
- Tạm coi là bản năng của nhau đi, nhưng như này em sợ
- Anh hiểu, thế giờ em định ntn? Anh thì chỉ nghĩ đến việc mình dùng bcs, còn các vấn đề khác, chắc em phải giúp anh và thông cam cho nhau.
- Một tuần không được ấy ấy, anh có chán và khó chịu với em không?
- Thế còn em, sợ em lại khó chịu hơn anh ấy - tao ấn đầu vú và cười
- Hỏi thật, vì mình đang đi học và mới yêu nhau.
- Anh vẫn cần đi làm kiếm thêm tiền, chúng mình cùng mục tiêu là học hành đầy đủ, song song đó là mình có thời gian cho nhau, anh không muốn sao nhãng một thứ gì, thế thì mình cần phải đồng hành với nhau thôi, anh nghĩ đó là một cách thử thách cho cả hai, không vượt qua chắc là có sự cố ngay đấy.
Tao đĩnh đạc nói ra suy nghĩ ấy, cho chị hiểu thêm ý đồ của tao, là cả 3 mục đích tao cần đủ cả
Chị gật đầu, rồi bọn tao ôm nhau ngủ lúc nào chả hay, vừa mệt sau chuyến đi, vừa lạnh và muộn nữa
Hóng lí do ct vs e nbNói thật là đến lúc thời điểm này một đứa kỹ tính và cẩn thận như tao nếu đưa cho căn nhà như thế mà ở một mình thì cũng không thể bằng một phần của chị được. và khi hai đứa bắt đầu có quan hệ gần gũi, thậm chí là đến trước WC 2006 tao chưa ngỏ lời và chưa chấm dứt mối quan hệ với NYC thì chị cũng luốn biết cách làm căn nhà của mình thay đổi và nhấn nhá sinh động hơn, thay vì đơn điệu cả năm mới thay đổi vài thứ như người ta, cũng có thể một phần chị thoải mái thời gian và tiền cũng luôn có đồng ra đồng vào, thêm nữa là một người hướng ngoại, mỗi khi đi đâu hay ra ngoài có gì hay lại tha lôi về, thay thế các thứ đã cũ hoặc thấy không phù hợp. Thành ra khi tao đến với chị, luôn luôn có một sự thay đổi cảm xúc trong căn nhà này, gu nghe nhạc của chị cũng vậy, lúc thì trầm lắng khi thì sôi nổi nhiệt huyết. Trở lại câu chuyện trong chăn:
- Thế em nói là không giận, thì anh có tin không?
- Anh ko tin, giận là đúng thôi, bởi anh là người khiến em như vậy mà
- Thế mà cố thủ hơn 2 tuần được, anh lỳ lợm thật đấy, để em phải lên tiếng trước mới thôi, thế mà em cũng cứ thi gan thì khéo hết năm hay thậm chí là vĩnh viễn luôn, nhỉ?
- Không hẳn đến mức ấy, con người có phải gỗ đá đâu em,
- Ah, thế nên mới cố tình để xem ai non hơn đúng không, kinh thật. Thế anh có nghĩ đến chuyện là em sẽ không lên tiếng trước và cấm vận anh không, cả nghĩa đen nghĩa bóng.
- Nếu thực sự như thế thì anh cũng chấp nhận thôi chứ biết làm sao, có điều chấp nhận ở đây nếu có một lý do đủ lớn để em có quyết định ấy.
- Và anh biết là em sẽ không hành xử như vậy nên đợi một lúc nào đó em sẽ làm hòa trước, đúng không?
- Không, anh không như thế, bởi sai là ở anh cơ mà, dù gì thì đến một lúc nào đó những trục trặc nó cũng cần và sẽ phải được giải quyết chứ.
- Thế lúc ở quán café, là anh không hề thấy em thật à
- Thật chứ còn gì nữa, anh vừa xong việc với ông anh thì có điện thoại, mất vài giây sau mới định hình được số của ai , có điều ông anh kia dở quá, tự nhiên đi kiếm chuyện với anh, nên anh xả cho một trận.
- Tự nhiên là ntn?
- Thì tự nhiên hắn gọi, và có ý nhắc nhở anh đừng can thiệp vào chuyện của họ, mà đây là làn thứ 2 nó gọi anh, nên anh không lịch sự nữa, nói cho một trận để nó biết. Chứ ai rảnh hơi đi chọc ngoáy đào xới lại chuyện cũ với người cũ, khi mà không còn gì liên quan đến nhau.
- Nên em tình cờ nghe được thì cũng tốt, như thế cũng khách quan, anh cũng đỡ phải ở thế khiến em nghi ngờ.
- Em nghi ngờ làm gì, cái chính là ở anh thôi mà, những gì em không thấy không nghe coi như em không biết, cho rảnh đầu. Xong có điều em cũng muốn anh biết, mà điều chỉnh, bởi có những cái không nhất thiết phải nói ra, dù đó là suy nghĩ thực tâm, bởi đôi khi nó khiến người khác chạnh lòng rồi mất lòng nhau, cụ thể là chuyện lần trước ở Bát Tràng. Và cũng không nên cứ vì suy nghĩ của mình mà rồi không thèm để ý đến cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, như thế rồi dễ đưa câu chuyện sang một hướng khác, như thế không hay, bởi đó không phải cuộc trò chuyện thăm dò ý nhau hay là đấu trí mặc cả đàm phán. Cái này em nói đến cả hai vấn đề, một là với người ngoài, hai là với em. Em và anh, hai đứa đều có cái tôi riêng, đủ lớn và khó hạ xuống, xong em không muốn mình cứ mỗi lần tranh luận mâu thuẫn một tí rồi lại quay ra thi gan với nhau thế này, bởi bây giờ mới có hơn một năm chính thức với nhau, vậy sau này sẽ có lần nữa không lẽ cũng cứ như này.
- Em , anh chúng mình đều tự hiểu với mình là không ai có thói chạy đuổi theo ai, xong đây lại là mối quan hệ tình cảm, tình yêu, vậy nên em không muốn tái diễn như này, cả em cả anh đều vậy, em cũng rất chạnh lòng và thấy mình cũng quá lời khi đã bức xúc và trút lên anh, vì biết rõ anh cũng đang rất nỗ lực từng ngày cho bản thân anh hiện tại và tương lai của anh sau này, và em cũng thấy yên lòng vì điều đó bởi anh có ổn thì mới thể hiện được với người khác, là em, là Hương rồi gia đình anh.
- Xong em nói thật,em là con gái mà, dù em có cứng cỏi thì vẫn là con gái, và khi có bạn trai, người yêu,bên cạnh sự quan tâm yêu chiều thì cái cần nữa là sự che chở, dựa dẫm tinh thần, sau đó mới đến là chuyện vật chất,bởi em tự thấy mình chả thực dụng, có thực tế xong không đến mức lấy đông tiền vạt chất làm thước đo để đánh giá người mình yêu.
- Thêm nữa em cũng như anh, đều có giới hạn cho bản thân mình và ít nhiều thì em cũng biết tự chủ cuộc sống từ khi chưa có anh, có thể câu này anh sẽ tự ái và cho rằng em không có anh thì vẫn sông tốt, xong ý em là anh đừng để chuyện tiền bạc nó làm con người mình thay đổi đến mức cực đoan, rồi cứ nư con thiêu thân bên ngoài, và bỏ quên cảm xúc của người đang đợi mình đằng sau.
- Em rất muốn nói với anh chuyện này, nhưng em thấy dường như anh không sẵn sàng để nghe em nói, nên mỗi lần đi đưa hàng hay có ngồi với nhau thì anh cũng nhanh chóng vội vã, và có những lý do không thể hợp lý để lảng chuyện. Và em không đồng ý điều này ở anh bởi anh là đàn ông con trai, không bắt anh phải cúi đầu hay xuống nước xong cũng không nên để cái tôi cá nhân của mình nó làm thành cái rào cản , bởi nhiều lần như thế nó sẽ khiến em mệt mỏi, không thoải mái tinh thần, thì có ở bên nhau rồi cũng không cảm nhận hay đón nhận được những gì tích cực của nhau, sau đó là dẫn đến sự nhạt nhẽo và xa cách nhau dần.
Nên cả hai đều rút kinh nghiệm nhé
Tao sẽ kể sau nếu có thể.Hóng lí do ct vs e nb

