Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

suplo94

Yếu sinh lý
Bọn Tàu khựa nó thâm thật, cứ chính trị gia nào của VN có thiên hướng cởi mở, tây tiến tư tưởng thoát Trung là nó làm truyền thông dắt mũi dư luận trong nước tấn công, ông Nguyễn Tấn Dũng và bây giờ cụ Tổng là nạn nhân của nó, cũng may các cụ chóp bu (BCT) của ta vẫn tỉnh, còn một số người dân bị nó dắt đi như Bò.
Trong các đời TT VN thì cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là nhà kỹ trị giỏi, tầm nhìn xa, các quyết sách của ông đến nay mới phát huy hiệu quả và còn tồn tại 2 hay 3 mươi năm nữa.
em sinh sau đẻ muộn lứa 9x nên các a có thể nói chi tiết giúp e hình dung về vĩ mô được không ạ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hai đứa tao lúc này đúng là đang vụng trộm, không sai dù vẫn trai chưa vợ gái chưa chồng, xong cả hai đều đang có mối quan hệ rõ ràng của riêng nhau, nên việc cần giữ ý cho nhau là luôn cần thiết, với chị thì càng cần thiết hơn. Cuộc làm tình không nhanh xong cũng không được quá mĩ mãn với cả tao và chị, xong như thế cũng đủ cần thiết bởi tránh được con mắt hàng xóm là tốt nhất cho tao, dù biết rằng chị sẽ còn nhiều thứ cần trút hết với tao, bởi trong chị vẫn còn canh cánh đè nặng chuyện cũ, và chị khả năng sẽ muốn tao biết rõ về mối quan hệ của chị với thằng kia cũng như tại sao lại có kết cục là cái đám cưới chuẩn bị diễn ra sau Tết. Khi chị đã tươm tất trở lại, tao cũng xong xuôi với căn phòng, dắt xe ra đầu ngõ ngoài đưa chị về bên chị Giang, tao vòng ra chỗ ông anh cầm đồ rồi rẽ qua chỗ xưởng điện lạnh có tí việc riêng. Nói thật tao không muốn tham dự bữa tối này lắm, bởi như thế nó lại xảy ra cái sự nấn ná không hay, với chị Giang thì không vấn đề, mà còn chị thì đã có nơi có chốn rồi thì hạn chế gặp nhiều là hay nhất cho cả hai.
Có điều khi đến chỗ tao, sau một hồi nói chuyện thì chị vẫn không giấu cảm xúc thật của mình mà lao đến tao ngấu nghiến, rồi nồng nàn giường chiếu như thể vẫn còn đang trong mối quan hệ tình cảm như ngày nào thì đó là điều tao thấy hơi khó hiểu. Chúng mày có thể nghĩ thế này, đàn ông con trai chưa có vợ thì có gái sạch, ngon thơm lao vào và chủ động chuyện tình dục một cách tận hiến và tận hưởng khoái lạc thì chắc chả thằng nào không thích, đã thế lại còn là người yêu cũ nữa. Đó là lẽ thường đời nào cũng thế cả đúng không nào? Xong với tao , thành thật mà nói là tao có hai thứ đang luẩn quẩn trong đầu, không biết kinh nghiệm chúng mày ntn ở cái tuổi 24-25 khi đó?
Một là thấy khó hiểu về chị sau gần 2 năm chia tay nhau, bởi tao thấy phần đó của chị không gì khác biệt sau lần cuối với nhau trên nhà chị, thân thể chị không thay đổi gì nhiều ngoài kiểu tóc và ăn mặc, vì khi có người yêu kè kè suốt ngày, mà không có chuyên tình dục thì khó hiểu, chắc chả ai tin và chả thằng nào chịu được nhất lại là thằng có tính sở hữu như chồng chưa cưới của chị. Mà khi tình dục đều đặn lại ở cái tuổi 25 đầy thuần thục và thắm nhất của tuổi con gái thì chắc hẳn thân thể sẽ khác đi rồi, và phần cơ quan sinh dục cũng sẽ khác , bởi cơ địa có ntn đi chăng nữa mà có tần suất liên tục, thì nó kiểu gì cũng khác đi. Bởi như tao với chị, từ lần đầu tiên đến khi chia tay, là tao thấy nó có khác đi hẳn.
Thứ hai, là chị sẵn sàng lên giường với tao một cách chủ động, bất chấp mình chuẩn bị lấy chồng, biết chồng mình là loại người như nào, quan hệ không biện pháp tránh thai, đón nhận tất cả sau cuộc giao hoan không hề có sự đối phó. Mặc dù suốt thời gian yêu nhau, tao và chị chưa một lần sử dụng bao cao su và chị cũng không hề uống thuốc tránh thai khẩn cấp hay hàng ngày. Dù khi đó, có tháng bọn tao cũng lên giường với nhau cả chục bận là rất thường. Mấu chốt là cuộc hôn nhân của chị với thằng kia là ntn, miễn cưỡng hay buông xuôi phó mặc…, nói chung là khó hiểu và tao muốn thắc mắc, và muốn chị tự nói hết một lần.
Lần này thì tao lại âm thầm có lỗi với chị Ninh Bình, còn lần đầu tao với chị Ninh Bình chén nhau thì tao có lỗi và giấu ém nhẹm lại với chị này, có khác biệt là chị Ninh Bình thì chấp nhận và thừa nhận mối quan hệ chưa rõ ràng, còn chị này thì lại khác.
Bản thân tao không phải thiếu thốn tình dục và không thèm khát đến mức bất chấp nhắm mắt lên giường, bởi chị Ninh Bình luôn mang lại cho tao tất cả, nếu xét yếu tố nâng niu vuốt ve cảm xúc, biết cách điều tiết cảm xúc và cầm nhịp cuộc sống , và nếu để cùng nhau thăng hoa tận hưởng khoái lạc thì chị Ninh Bình hơn hẳn chị này vài bậc, chỉ thua Tuệ Anh ở khoản kỹ năng làm tình mà thôi.
Do đã ngồi giao lưu vài chén cùng anh L ở quán Tị Béo nên tao gặp lão này là rất cởi mở, một dân anh chị xã hội có căn có cốt, xong lại chơi đẹp lịch sự song phẳng chứ không như đám dân lang thang tệ nạn khoe hình săm để át vía người khác.
hai thằng ngồi uống chay hai chai bia lạnh, không cốc chén gì mà cầm chai tu luôn, nhưng tao khó chịu với cái mùi thuốc lá của hắn, lúc này tao vẫn chưa biết hút thuốc và không thích tí nào, thậm chí cigar xịn đi chăng nữa. Với cái giọng của dân kinh doanh mặt trái xã hội thì không lẫn vào đâu được xong lại không hề bặm trợn chợ búa tí nào, nên tao cứ ngồi gật gù xem sao. Nhìn mấy con xe Dream II đời 29S và 29P ngon quá nhưng tao đang tính không biết có nên mua hay không mà mua thì làm gì với nó.
- anh có mấy con máy khách cầm và không quay đầu, chú xem nhặt được con nào thì gọi anh, giá hời thôi, hàng basic hay hàng đời cao có đủ cả, yên tâm hoàn toàn nhé. Chỗ chơi với anh L thì anh yên tâm phần nào, miễn tiền nong song phẳng không nợ không chịu là được. Bọn Đặng Dung nó vẫn qua lại với anh, mày lạ gì phố ấy, nên anh không kiếm vụn bẩn, khỏi lo hàng lởm trà trộn xương vỏ và main nhái.
Vơi một thằng cũng đi buôn như tao thì cái này tao thừa hiểu khi xem hàng, xong phần chi tiết thì tao không quá bận tâm bởi có tháo ra mà xem thì mới biết tình trạng, còn đã là chỗ làm ăn thì trong nghề với nhau cứ phải open ngay từ đầu, dưới ông anh Đại La tao cũng thế, hay các cửa hàng ở mấy huyện cũng vậy, có thế tao mới qua lại và gửi hàng và phụ kiện cho đám ấy mấy năm nay. Có điều lệch vài chục nghìn bớt được bình xăng là múc thôi, lại đỡ cái công đi lại, chạy vài phút kiếm một đôi trăm thì chả tội gì mà không nhặt nhạnh, đâu phải lúc nào cũng có món to mà xúc đâu.
Nên sơ bộ là vậy, có việc phát sinh tao sẽ chi tiết hơn với hắn, còn bây giờ ngồi với nhau một lúc thế là bước đầu thông tin đã tạm ổn, còn chỗ ông anh điện lạnh thì cần rà soát lại đẻ quyết toán hai cái kho lạnh vì đã chạy thử và bàn giao cho người ta rồi, cuối năm ai cũng cần tiền thu về, khôn ngoan ra cửa quan mới biết, giàu nghèo ba mươi Tết mới hay, nhất lại là tao, khi cuộc sống sinh hoạt của hai anh em ngày một nhích dần lên, khi mà nhờ ông anh tao hay cho thuốc lá, cho đăng ký tạm trú nhờ và nhờ hộ khẩu nhà lão mua thêm cái xe cho Hương và chi phí xe cộ hàng ngày. Thực tế, thời kỳ đó, mỗi người ở hn đi thuê trọ và có xe máy, tự nấu nướng ăn uống thì mức cơ bản cũng tầm 1tr loanh quanh là đủ dù tao không tính toán lắm cái này, xong như mấy đứa phòng bên, thì gia đình chúng nó cũng cho mỗi tháng đâu đó 800k – 900k một đứa. Vậy nên mức sinh hoạt của an hem tao so với mặt bằng chung khu trọ là tương đối cao rồi bởi tháng nào chị Ninh Bình đưa tao 3tr, không kể lương tháng của tao và phần tao kiếm bên ngoài ở mảng của tao nữa. Nhưng cũng phải thế thì mới có cơ sở để mà cùng ông bà làm tàu bè, rồi tao còn tính toán chuyện mua mảnh đất cắm dùi ở cái đất HN này chứ hai tay mà chỉ vày vào miệng thì bao nhiêu cũng hết được thôi.
 

zai97

Tao là gay
Hai đứa tao lúc này đúng là đang vụng trộm, không sai dù vẫn trai chưa vợ gái chưa chồng, xong cả hai đều đang có mối quan hệ rõ ràng của riêng nhau, nên việc cần giữ ý cho nhau là luôn cần thiết, với chị thì càng cần thiết hơn. Cuộc làm tình không nhanh xong cũng không được quá mĩ mãn với cả tao và chị, xong như thế cũng đủ cần thiết bởi tránh được con mắt hàng xóm là tốt nhất cho tao, dù biết rằng chị sẽ còn nhiều thứ cần trút hết với tao, bởi trong chị vẫn còn canh cánh đè nặng chuyện cũ, và chị khả năng sẽ muốn tao biết rõ về mối quan hệ của chị với thằng kia cũng như tại sao lại có kết cục là cái đám cưới chuẩn bị diễn ra sau Tết. Khi chị đã tươm tất trở lại, tao cũng xong xuôi với căn phòng, dắt xe ra đầu ngõ ngoài đưa chị về bên chị Giang, tao vòng ra chỗ ông anh cầm đồ rồi rẽ qua chỗ xưởng điện lạnh có tí việc riêng. Nói thật tao không muốn tham dự bữa tối này lắm, bởi như thế nó lại xảy ra cái sự nấn ná không hay, với chị Giang thì không vấn đề, mà còn chị thì đã có nơi có chốn rồi thì hạn chế gặp nhiều là hay nhất cho cả hai.
Có điều khi đến chỗ tao, sau một hồi nói chuyện thì chị vẫn không giấu cảm xúc thật của mình mà lao đến tao ngấu nghiến, rồi nồng nàn giường chiếu như thể vẫn còn đang trong mối quan hệ tình cảm như ngày nào thì đó là điều tao thấy hơi khó hiểu. Chúng mày có thể nghĩ thế này, đàn ông con trai chưa có vợ thì có gái sạch, ngon thơm lao vào và chủ động chuyện tình dục một cách tận hiến và tận hưởng khoái lạc thì chắc chả thằng nào không thích, đã thế lại còn là người yêu cũ nữa. Đó là lẽ thường đời nào cũng thế cả đúng không nào? Xong với tao , thành thật mà nói là tao có hai thứ đang luẩn quẩn trong đầu, không biết kinh nghiệm chúng mày ntn ở cái tuổi 24-25 khi đó?
Một là thấy khó hiểu về chị sau gần 2 năm chia tay nhau, bởi tao thấy phần đó của chị không gì khác biệt sau lần cuối với nhau trên nhà chị, thân thể chị không thay đổi gì nhiều ngoài kiểu tóc và ăn mặc, vì khi có người yêu kè kè suốt ngày, mà không có chuyên tình dục thì khó hiểu, chắc chả ai tin và chả thằng nào chịu được nhất lại là thằng có tính sở hữu như chồng chưa cưới của chị. Mà khi tình dục đều đặn lại ở cái tuổi 25 đầy thuần thục và thắm nhất của tuổi con gái thì chắc hẳn thân thể sẽ khác đi rồi, và phần cơ quan sinh dục cũng sẽ khác , bởi cơ địa có ntn đi chăng nữa mà có tần suất liên tục, thì nó kiểu gì cũng khác đi. Bởi như tao với chị, từ lần đầu tiên đến khi chia tay, là tao thấy nó có khác đi hẳn.
Thứ hai, là chị sẵn sàng lên giường với tao một cách chủ động, bất chấp mình chuẩn bị lấy chồng, biết chồng mình là loại người như nào, quan hệ không biện pháp tránh thai, đón nhận tất cả sau cuộc giao hoan không hề có sự đối phó. Mặc dù suốt thời gian yêu nhau, tao và chị chưa một lần sử dụng bao cao su và chị cũng không hề uống thuốc tránh thai khẩn cấp hay hàng ngày. Dù khi đó, có tháng bọn tao cũng lên giường với nhau cả chục bận là rất thường. Mấu chốt là cuộc hôn nhân của chị với thằng kia là ntn, miễn cưỡng hay buông xuôi phó mặc…, nói chung là khó hiểu và tao muốn thắc mắc, và muốn chị tự nói hết một lần.
Lần này thì tao lại âm thầm có lỗi với chị Ninh Bình, còn lần đầu tao với chị Ninh Bình chén nhau thì tao có lỗi và giấu ém nhẹm lại với chị này, có khác biệt là chị Ninh Bình thì chấp nhận và thừa nhận mối quan hệ chưa rõ ràng, còn chị này thì lại khác.
Bản thân tao không phải thiếu thốn tình dục và không thèm khát đến mức bất chấp nhắm mắt lên giường, bởi chị Ninh Bình luôn mang lại cho tao tất cả, nếu xét yếu tố nâng niu vuốt ve cảm xúc, biết cách điều tiết cảm xúc và cầm nhịp cuộc sống , và nếu để cùng nhau thăng hoa tận hưởng khoái lạc thì chị Ninh Bình hơn hẳn chị này vài bậc, chỉ thua Tuệ Anh ở khoản kỹ năng làm tình mà thôi.
Do đã ngồi giao lưu vài chén cùng anh L ở quán Tị Béo nên tao gặp lão này là rất cởi mở, một dân anh chị xã hội có căn có cốt, xong lại chơi đẹp lịch sự song phẳng chứ không như đám dân lang thang tệ nạn khoe hình săm để át vía người khác.
hai thằng ngồi uống chay hai chai bia lạnh, không cốc chén gì mà cầm chai tu luôn, nhưng tao khó chịu với cái mùi thuốc lá của hắn, lúc này tao vẫn chưa biết hút thuốc và không thích tí nào, thậm chí cigar xịn đi chăng nữa. Với cái giọng của dân kinh doanh mặt trái xã hội thì không lẫn vào đâu được xong lại không hề bặm trợn chợ búa tí nào, nên tao cứ ngồi gật gù xem sao. Nhìn mấy con xe Dream II đời 29S và 29P ngon quá nhưng tao đang tính không biết có nên mua hay không mà mua thì làm gì với nó.
- anh có mấy con máy khách cầm và không quay đầu, chú xem nhặt được con nào thì gọi anh, giá hời thôi, hàng basic hay hàng đời cao có đủ cả, yên tâm hoàn toàn nhé. Chỗ chơi với anh L thì anh yên tâm phần nào, miễn tiền nong song phẳng không nợ không chịu là được. Bọn Đặng Dung nó vẫn qua lại với anh, mày lạ gì phố ấy, nên anh không kiếm vụn bẩn, khỏi lo hàng lởm trà trộn xương vỏ và main nhái.
Vơi một thằng cũng đi buôn như tao thì cái này tao thừa hiểu khi xem hàng, xong phần chi tiết thì tao không quá bận tâm bởi có tháo ra mà xem thì mới biết tình trạng, còn đã là chỗ làm ăn thì trong nghề với nhau cứ phải open ngay từ đầu, dưới ông anh Đại La tao cũng thế, hay các cửa hàng ở mấy huyện cũng vậy, có thế tao mới qua lại và gửi hàng và phụ kiện cho đám ấy mấy năm nay. Có điều lệch vài chục nghìn bớt được bình xăng là múc thôi, lại đỡ cái công đi lại, chạy vài phút kiếm một đôi trăm thì chả tội gì mà không nhặt nhạnh, đâu phải lúc nào cũng có món to mà xúc đâu.
Nên sơ bộ là vậy, có việc phát sinh tao sẽ chi tiết hơn với hắn, còn bây giờ ngồi với nhau một lúc thế là bước đầu thông tin đã tạm ổn, còn chỗ ông anh điện lạnh thì cần rà soát lại đẻ quyết toán hai cái kho lạnh vì đã chạy thử và bàn giao cho người ta rồi, cuối năm ai cũng cần tiền thu về, khôn ngoan ra cửa quan mới biết, giàu nghèo ba mươi Tết mới hay, nhất lại là tao, khi cuộc sống sinh hoạt của hai anh em ngày một nhích dần lên, khi mà nhờ ông anh tao hay cho thuốc lá, cho đăng ký tạm trú nhờ và nhờ hộ khẩu nhà lão mua thêm cái xe cho Hương và chi phí xe cộ hàng ngày. Thực tế, thời kỳ đó, mỗi người ở hn đi thuê trọ và có xe máy, tự nấu nướng ăn uống thì mức cơ bản cũng tầm 1tr loanh quanh là đủ dù tao không tính toán lắm cái này, xong như mấy đứa phòng bên, thì gia đình chúng nó cũng cho mỗi tháng đâu đó 800k – 900k một đứa. Vậy nên mức sinh hoạt của an hem tao so với mặt bằng chung khu trọ là tương đối cao rồi bởi tháng nào chị Ninh Bình đưa tao 3tr, không kể lương tháng của tao và phần tao kiếm bên ngoài ở mảng của tao nữa. Nhưng cũng phải thế thì mới có cơ sở để mà cùng ông bà làm tàu bè, rồi tao còn tính toán chuyện mua mảnh đất cắm dùi ở cái đất HN này chứ hai tay mà chỉ vày vào miệng thì bao nhiêu cũng hết được thôi.
Chị muốn dính bầu úp ông lần cuối khỏi lấy thằng kia
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
E cảm ơn ạ
2006 VN đăng cai Apec tổ chức ở HN, 2007 gia nhập WTO, rồi sau đó nhập Hà Tây về HN, tách ĐakLak thành Đaklak và Đak Nông, , Tách Quảng Nam và Đà Nẵng, khi đó từ 61 thành 64 tỉnh thành ..., nhiều sự kiện biến đổi khi đó
Bạm tìm hiểu lại vài hôm là tổng quát được cả.
2008 lãi suát bank có khi lên 22-23%, Xăng đắt cắt cổ, tỷ giá thì cao ngất...
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngồi với ông anh ở Nguyễn Khang, tao có cớ thoái thác bữa cơm bên xóm trọ cũ với chị Giang, rồi hai thằng lôi thịt chó về xưởng ăn, lão không bợm rượu nên chỉ vài chén là tưng bừng, biết vậy nên tao cũng không hào hứng, với lại trưa nay cũng uống ở công trường rồi nên không khoái uống lắm, ngồi ăn và trò chuyện loanh quanh, cho hắn còn về với gia đình còn tao thì cũng té sau đó vài chén với mấy thằng đệ của lão. Phải nói đây cũng là một con người rất đáng học hỏi trong cuộc sống và với gia đình, có khi đi miết cả tháng xong không một tí mảy may nào gái gú bên ngoài, tối đến cơm nước xong là trà cháo và buôn điện thoại với vợ con sau đó là ngủ luôn. Công việc thì kỹ tính chỉn chu, giao việc nhận việc là yên tâm một lần luôn. Tao cũng muốn ngồi với ông anh Khiêm một chầu, anh em gắn kết hơn, vì tao luôn dành một phần lại quả cho hắn sau khi nghiệm thu thanh toán, xong như thế nó lại giống mối lái môi giới, tao muốn một cái gì đó mà sau này dù không còn món kho lạnh thì vẫn có cơ hôi chơi với nhau và hợp tác kiếm việc kiếm tiền, tiền bạc nó đến từ mối quan hệ, mối quan hệ nó lại đến từ sức khỏe.
Dù chị và chị Giang nhắn rồi gọi mãi xong tao vẫn một mực trả lời từ chối không về mà ngồi lai rai với mấy vị thợ thuyền của ông anh tại xưởng. Lâng lâng hơi men thì tao về trước
Đợi Hương đi học về rồi hai anh em đi ăn ngoài vì cũng khá muộn, cơm rang bún phở dọc cái ngõ 110 Trần Duy Hưng vào đến quá cổng làng, nên mãi cũng thành ra nhàm chán, hai anh em rủ nhau xuống mãi chùa Hà ăn thịt ngan rồi mới về, vì mai tao có hai ngày nghỉ, công việc thì cũng loanh quanh quyết toán và tam ứng vì tầm này chưa phát sinh gói thầu mới. Bốc máy gọi chị Ninh Bình buôn dưa lê một hồi chán chê, thấy ríu rít tiếng trẻ con và người lớn thì xôm lắm, chắc cả nhà mới ăn uống xong cũng nên.

Dù mới xa nhau hai hôm, xong khi nghe tiếng thì thào của chị qua điện thoại cũng đủ khiến tao xốn sang trong đầu, cái giọng âu yếm ngọt ngào, đôi khi pha trò tinh nghịch kèm theo điệu cười sảng khoái của chị, thì tao chỉ mong chị nhanh quay lại Hà nội với tao để hai đứa lại tay trong tay đi lang thang khắp phố. Bên cạnh hai đứa hay chọn mua cho nhau cái quần chiếc áo, hay đôi giày cái mũ, ngắm nghía nhau trong cái gương ở chỗ mặc thử, thì chiếc xe của chị tao cũng chăm chút nó như xe của tao, nên dù khi đó đã đi đến gần 4 vạn km, nó vẫn rất nuột nà cả hình thức lẫn chất máy.
Chị bảo Hương không cho tao cầm lái khi biết ngày hôm nay tao mới trải qua hai trận rượu, dù chưa hề hấn gì xong chị vẫn muốn quán triệt nhưng rồi tao vẫn là người chở vì tao chưa bao giờ uống đến mức để rượu lái xe hay rượu nói chuyện, tuy nhiên sau này tao dính một trận nhớ đời, hút chết ở Mai Dịch, hậu quả là cái đầu gối chân phải của tao có di chứng cho đến mãi bây giờ.
Hai anh em ăn uống và nghe nó kể chuyện lớp học và lớp tiếng Anh, thì xem ra con bé sẽ quyết tâm đi du học, và nó muốn đi Nhật trước, lúc ấy trình độ tiếng Nhật nó đã đang ở N4 rồi. Việc này thì một mình tao không quyết được, phải là ông bà già, còn tao thì chỉ góp ý và tham gia mức độ nhất định, hỗ trợ nó được phần đi học trên này và anh xem sinh hoạt đi lại là đã cố gắng rồi.
Gọi cho ông bà già, nói chuyện về tàu bè, về hàng hóa, thì nói chung là vẫn tạm ổn, khi bà già khoe nhà đã sắm mới dc cái này cái kia, vậy là tao cũng mừng hơn. Còn tàu thì nó vẫn chạy đều việc, năm đó than xuất khẩu vẫn đều việc, hai chuyến đi được một chuyến về, hàng về chủ yếu là phân bón nông nghiệp hoặc là phôi thép hay các mặt hàng khác, nhiều cái họ đóng để đi làm cát xong cái này nhà tao là chỉ chạy hàng khô – hàng kinh tế mà thôi. Nên tất cả kỳ vọng dưới 4 năm là hoàn vốn phương tiện , và bắt đầu lấy lãi ròng từ nó cho các mục tiêu mới, còn cái đang đóng thì vẫn phải đến giữa năm 2008 mới xong được vì khi ấy xưởng nào cũng đông việc, sắp xếp được một slot mà đóng cũng không dễ tí nào. Nếu anh em nào hay đọc báo và xem TV mà còn nhớ, thì sau vụ PMU18 của bộ giao thông, đến các lùm xùm của cục hàng không rồi tiếp theo là đến vụ Vinashin, những đơn vị lớn và đã khiến cơn bão kinh tế, bắt bớ thanh lọc mãnh liệt xảy ra tiếp theo sau đó như nào, và dư âm của nó còn mãi đến sau này, nhất là vinashin, tao không bàn sâu đến mấy cái đó xong cũng muốn note vào đây cho an hem kiểm chứng, để khỏi nghi ngờ là tao nói phét bịa câu chuyện này. Khi kinh tế vỡ trận, cái tàu thứ 2 nó phải ngắt quãng việc chạy TQ thì may mắn là có công trình ngoài đảo Cô Tô năm đó, cũng dc đến hết 2008 sang 2009 thì nó bị phát mãi và nằm chờ thanh lý mất gần 3 tháng. Những sự cố liên tiếp xảy ra khiến tao gần như một đứa thất bại, không hẳn là chuyện tao đóng góp với ông bà già tí tiền, mà là mọi dự định của tao phải gác lại , thậm chí tao gần như trắng tay, nên nản quá tao đã bỏ xuông dưới công trường, ở trong khu nhà lán của bọn xây dựng. Xong từ đây tao lại phát sinh một món kiếm ăn mới, bên cạnh trong công việc làm QS thì mảng xuất khẩu lao động và hàng nhập khẩu chính nghạch choc ty bọn tao lúc ấy, những phụ tùng thiết bị cho máy công trình hoặc các linh kiện đặc dụng khác.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Về đến xóm trọ thì cũng đã hơi muộn rồi, tao cất hai cái xe rồi sang khu bên chơi đế chế với bọn nó, bởi mấy thằng xóm tao nó đã đủ team, chơi ở nhà thì cái loa và cái màn hình làm Hương khó chịu bởi nó đã mệt sau một ngày học đến 3 ca. Có lẽ những ván chơi game như này là cân não hơn cả, nó bộc lộ cách mình tư duy và điều hành quản lý,nên tao chơi được lâu nhất , cho mãi đến 2010 thì mới chán thôi không muốn chơi nữa, thậm chí bên ấy còn có mấy đứa con gái học CNTT chơi cũng khá. Nhưng khổ nỗi là tiếng trong games lại cứ lẫn với tiếng nhạc, khi đó cái link Nhac.vui.vn hay Manhhai.tk đang rất thịnh hành, kỷ nguyên nhạc số thực sự đã bùng nổ với giới thanh niên hay dân văn phòng, thành ra nó cũng khiến tao mấy lần mất tập trung và bị hở sườn, đã thế đen đủi là lại chơi quân vàng, kiểu Greek hay Palmy..,Việc đi chơi games về muộn hay ngủ lại phòng chúng nó với tao đã là chuyện bình thường dù là không phải triền mien, bởi toàn bọn mà tao hay đá bóng cùng, hoặc rủ vào đội của cty tao đi đá giao lưu nội bộ. Chơi với đám sinh viên năm 1 và 2 nó có nhiều cái mới mà đôi khi mình không cập nhật thì không biết, dù nó kém mình có 4-5 tuổi thôi xong chênh lệch nhận thức và cách ăn nói của chúng nó đã khác hẳn, đúng kiểu gen Y với gen Z thời nay, trẻ trung sôi nổi và lắm khi bạt mạng bất cần, chuẩn sinh viên đi học, cơm bụi và ăn lương bố mẹ thêm nữa là thi thoảng bị chủ nhà chửi rát mặt vì tiền thuê nhà chậm nộp. Xong chúng nó có đứa thì tập tọe hút thuốc có đứa thì nghiện thuốc đến mức thâm môi thâm lợi, phòng ốc thì bừa bộn, mùi hôi chăn màn lẫn mùi giày mùi thuốc, đặc trưng sinh viên đi ở trọ, thành ra tao không ở ghép với ai là có lý do. Khi tao đã thấy cay mắt và khó chịu bởi cái mùi đó thì đành phải bỏ cuộc ra về, ngồi cố thì khéo chết ngạt luôn.
- Đi đâu một mình lang thang đêm tối thế kia, tao giật mình – giọng chị Giang đằng sau lưng
Tao ngoái lại thì thấy hai chị em đang đi bộ trong bộ quần áo ngủ và áo khoác bên ngoài
- Hai chị em đi đâu mà ra đây, em đi chơi game ở xóm bên
- Thế ăn uống gì chưa mà giờ này vẫn đi chơi game, chị gọi mãi không chịu về, bận bịu gì thế
- Em qua chỗ anh bạn em, ngồi dở câu chuyện thì anh em nó dọn cơm nên giữ em ở lại ăn, làm vài chén rồi em về đưa Hương đi ăn, nay nó học muộn.
- Thà nào, thấy vẫn nồng nặc mùi hồng xiêm thế kia. Tao cười rồi bước đi song song với hai chị em
- Chị mang túi đồ về trước, cho cháu, hai đứa về sau nhé, chị nhanh chân đi trước để lại tao với chị NYC, lúc này cái con đường đi từ ao TRung Kính vào trong làng cũng vắng người một phần vì muộn, một phần vì lạnh và có chút mưa ẩm, hàng quán thì lác đác đóng cửa còn những quán ăn thì còn hoạt động. Ngồi nhâm nhi cốc nước, hai đứa nói khá nhiều chuyện về cuộc sống về công việc này nọ, đại khái là:
- Anh hay đi chơi game như này từ khi nào thế - chị hỏi
- Anh chả nhớ, thi thoảng đi chơi cho đỡ buồn, ngồi mãi trong phòng cũng chán, giải trí thôi chứ chả ham hố gì. Nay bên ấy anh chị nhà chị Giang về lúc nào thế?
- Tầm gần 7h tối mới đến nơi, bọn em nấu cơm vừa xong thì anh chị ấy xuống taxi, tí cả nhà về Nam Định chơi, mai chị Giang được nghỉ.
- Thế em có phải giúp anh chị ấy sửa soạn gì không, xe cộ đi lại thế nào?
- Thấy đi nhờ xe ai ấy em không rõ, mà có gì đâu sửa soạn, thiếu bịch bỉm và giấy ăn đi đường lỡ đứa bé nó cần thôi nên em vớ chị ấy đi mua đấy. Mai anh đi làm không?
- Anh nghỉ như chị ấy, cuối năm nên cũng chỉ bận quyết toán và đối chiếu thôi, sao thế?
- Em hỏi thôi, mình ra kia uống nước nhé, chị chỉ tao về phía con đường dọc bờ ao, trước kia là cái quán net, giờ họ làm café.
- Anh ngồi đây giờ này có phiền không/.
- Sao em lại hỏi thế?
- Thì em hỏi vậy , bởi không lẽ anh lại vẫn chỉ một mình cho đến lúc này thôi sao?
- Thực ra thì khi bắt đầu lên đây một mình thì bây giờ một mình cũng đâu có gì khó hiểu.
- Thì ai chả biết là bắt đầu lên đây đi học khi mới mười chin hai mươi thì ai chả một mình, ý em là anh đã có bạn gái mới chưa ấy? Cô ấy quê ở đâu hay ở trên này?
Lúc này thì tao cũng chả có gì phải giấu diếm, nên tao có nói qua về chị Ninh Bình cho cô ấy nghe, một chút thông tin cơ bản đủ để hiểu là tại sao tao lại cương quyết với chị lúc chiều này ở phòng trọ.
- Vậy em cũng mừng cho anh, chắc là bạn ấy mang lại cho anh nhiều cảm xúc tốt đẹp hơn em trước kia.
- Cái này anh không đem ra so sánh, mỗi người một tính nết khác nhau, rồi hoàn cảnh và thời điểm nữa, cô ấy cũng cởi mở và hiểu chuyện
- Thế bạn ấy có biết anh và em từng có tình cảm với nhau một thời gian không?
- Có, tất nhiên anh chả có gì phải giấu, chuyện bình thường mà, cứ thành thật với người khác cũng là thành thật với mình, nhất là chuyện tình cảm cá nhân. Chị nghe đến câu này thì hơi tái mặt , bởi câu nói này của tao đã đụng chạm đến chị dù tao không cố ý
- Đúng thật cho đến lúc này em vẫn thấy canh cánh trong lòng về chuyện của em và anh trước kia, nên nói thật anh không trách cứ một câu nào lại càng khiến em áy náy và khó xử
- Thôi, anh nói rồi, cái gì đã qua là cho qua luôn, và không nhắc không nhớ lại nữa, vì còn phía trước nữa, ai cũng có quá khứ, xong không nên gặm nhấm nó để rồi ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai sau này. Hơn nữa em còn chuẩn bị lập gia đình, nên hãy tập trung cho công việc và gia đình riêng của em sau này, như thế tốt hơn. Kể cả chuyện chiều hôm nay cũng thế
- Chắc anh khinh ghét em lắm đúng không, khi mà đã có đính ước rồi mà còn như này
- Không, anh không ghét bỏ gì cả vì mình đều là con người, có cảm xúc có lý trí, xong hãy coi đó là chút cảm xúc nhất thời thôi, và anh muốn anh, em chúng mình hãy gác nó lại, coi đó là một khoảng ký ức, đủ đẹp để riêng cho mình, và không lôi nó ra nữa, hãy để nó ngủ yên. Tao vẫn cương quyết không để mình bị xuôi theo câu chuyện của chị bởi tao biết mình đang ntn, và đã chấm dứt thì không có chuyện kiếm chác rồi tìm lại, đã thế lại có thể bị sa lầy vào cuộc tình cũ vụng trộm và rủi ro. Và tao khi đó có chị Ninh Bình là đủ rồi, một cô gái là người yêu mình chủ động, hiểu chuyện, tinh tế , sắc xảo thông minh
Một người có thể coi là hồng nhan, đồng hành đúng nghĩa đen
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo