Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cũng khoảng này năm 2009, tao và gia đình ăn quả phát mãi của Vietcombank. Một tháng sau đó thì cái còn lại dính quả mất hàng trên biển để giữ lại tàu.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ra về, tính làm ván game đế chế, nhưng chị Ninh Bình nhắn tin check hàng mới, nên tao lại vòng xuống Nghĩa Tân, lôi 1 thùng và 1 bịch tải quấn lại giao ông xe ôm, vì có hơi men khá đậm nên sinh lười, chi thêm vài đồng xe ôm cho nhàn cái thân, vì đơn hàng cũng to, hầu như các đơn mà tao thuê xe ôm hầu hết không dưới 3tr tiền hàng, nên chi một tí chả sao. Note vài tờ phiếu để kẹp sổ cho chị lên nhập máy và tính công nợ, tao ngồi trên ghế một hồi rồi lơ mơ chợp mắt lúc nào chả biết. Cảm giác cái ghế này nó chứng kiến tao và chị từ lần đầu bày tỏ quan điểm và làm tình với nhau đến bây giờ, xong lúc này thì tao không còn thấy mông lung mà lại trống trải, bởi căn nhà với cái mùi quen thuộc, mùi của con gái đang tuổi xuân thì, từ chăn đệm đến ngoài phòng khách có mùi thơm đặc trưng, kiểu như dấu ấn của chị , không hề bị lấn át bởi mùi của gian bếp xin xắn gọn gang kia. Nhắn với chị một hồi, nhưng trong đầu thì chỉ nghĩ được đến từng nhịp thở ngọt nhẹ khi chị lao đến ôm hôn tao trên cái ghế này, rồi những lần châm chọc nhau để chị tự ái rồi giận dỗi, làm lành tâm sự rồi lại làm tình, lúc này tao thấy nhớ chị khủng khiếp, lan man một hồi thì tao ra về, thật lúc này hai ngày với 3 lần bia rượu nên tao cũng khá mỏi, và buồn bực chân tay, cảm như một đứa bé tuổi ăn tuổi lớn nó thừa năng lượng và nó cần chạy nhảy hò hét để xả bớt đi rồi mới nạp lại được.
Nên sau này, khi thấy bé con trai của chị nó bị khiếm khuyết đôi mắt, mà không dám ra chơi cùng bọn trẻ hàng xóm, cứ luẩn quẩn trong nhà, nó bứt rứt và tủi thân, tao rất chạnh lòng và thương cảm cho một đứa bé thiếu cơ hội được lớn lên một cách bình thường, chạnh lòng về số phận kém may mắn của chị, vì thế tao đã đứng ra xử lý cho thằng bé được can thiệp với 2 lần phẫu thuật để nó được như bây giờ.
Đại khái là với tao, ngày nghỉ cuối tuần hay ngày trong tuần nó chỉ khác là chỗ làm việc còn hầu như tao không mấy khi ngồi yên được một chỗ. Bên cạnh việc nhặt nhạnh vài đồng bạc lẻ thì những cuộc giao lưu với người khác, những câu chuyện trên giời dưới biển, rồi các mối lái cho các việc từ bán hay sửa chữa điều hòa, rồi việc học hành trên lớp cao học.., hầu như không cái nào xảy ra một cách vô bổ, đều ít nhiều có tiền dù nhanh hay chậm. Học kỳ cao học đầu tiên của tao cũng khá nhẹ nhàng và gọn, bên cạnh việc xử lý chuyện thi và học cho mấy vị gửi gắm thì kiếm chác nhặt nhạnh từ họ cũng có đồng ra đồng vào, một mối quan hệ giữ ở mức vừa phải, hai bên cùng được việc và tao vẫn đứng ở vế của người làm dịch vụ, ngoài ra không đi quá sâu vào bất cứ một mối quan hệ nào, xong lại phải duy trì một cách ổn định và bền vững.
Một ngày ra ngoài cũng thu lại khá nhiều thứ hay ho, tiền hàng, rồi công việc khác nữa, tao về xem có thằng nào rủ đá bóng hoặc chơi game thì làm tí , reset lại cái thằng người cho thoát bớt hơi bia rượu và ám mùi khói thuốc lá. Cái thời ấy, thuốc Thăng Long bao mềm nó vẫn còn rẻ, đâu đó có 4k/gói, thêm loại Esse điếu tăm,,,và mấy thằng thợ hay đám sinh viên nó hay hút , cái mùi khét nồng của nó đúng khiến tao khó chịu kinh khủng, nên mãi sau này khi đã chạm 30 tao thi thoảng mới rít vài hơi rồi bỏ dở vì ám khói. Tóm lại thuốc lá tao không hề thích, thi thoảng ngồi thật rảnh hay ngồi riêng mấy an hem thì nhấp tí Cigar cho vui mồm, dù trong xe hay văn phòng không thiếu loại thuốc nào.
Nhờ thằng em phòng bên, lóc cóc hai chuyến giao hàng, là máy kéo dài nên tao không muốn thuê xe ôm, giật về một đơn hàng gần 10tr vừa xuống xe khách ở Metro Phạm Văn Đồng, nói thật cái lối vào ngày xưa sau rặng cây, nó là điểm lý tưởng cho cánh nhà xe giao hàng, từ hải sản Quảng Ninh đến các mặt hàng khác từ vùng Đông Bắc và Tây Bắc vào HN. Nên dù sau một ngày đêm qua, làm tình với chị NYC đến 3 lần, hả hê thăng hoa xác thịt xong tao vẫn thấy không có gì xốn sang đọng lại, bởi tâm trí mình đã có một nơi để ghim cố định rồi, sau đó là công việc và các thứ khác nhặt nhạnh nó cũng choán hết đầu óc của tao.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thằng bé em này, ngoan xong lại có tính hơi đua đòi, dù chưa đến mức báo nhà hay cắm đồ đạc gì, xong việc nó thiếu nợ loanh quanh hay nợ nhà chủ là chuyện không gì lạ lẫm, nên rủ nó đi chở đồ cũng là cách hỗ trợ nó vài đồng bạc và đổ xăng, nhìn nó thế nếu mà góp ý và nắn chỉnh được khéo léo thì sau này cũng không đến mức long bông vô định. Nó tên Tùng, quê Hải Phòng, dân ở huyện thôi.
Xong việc, cầm cục tiền tươi, kèm theo một ít phụ kiện của tao nữa, tao nhắn cho chị Ninh Bình một hồi, hai thằng quay về Chùa Hà lại ngồi ăn, Hương thì ở phòng ăn uống với hai con bé học CNTT phòng bên. Đưa nó ít tiền, anh em ngồi nhâm nhi chai rượu với cái đuôi lợn, món này ở đây tao thích hơn cả thay vì món cổ cánh ngan vịt bởi tao thích ăn thịt gặm ra miếng thay vì mấy cái thứ lắm xương và da kia, vô nghĩa .
- Anh buôn này lâu chưa?
- Buôn bán gì, gửi hộ thôi, người ta bận thì anh đi hộ, anh còn công việc ở cty đâu thời gian làm cái này, vốn tiền đâu mà làm
- Sao anh cứ đi hộ mãi thế, bạn bè gì ah
- Đúng thế, nên tiền công người ta gửi thì anh đưa mày như thế đấy, thấy mày rảnh mà cũng còn nhờ được thì anh mới rủ, tiền ấy trả xe ôm cũng thế thì anh bảo mày cho được việc.
- Mỗi tháng bố mẹ cho bao nhiêu tiền sinh hoạt trên này?
- Em được cho 800k. sao anh?
- Thế ở chung với hai đứa kia, xăng xe nữa thì có đủ không?
- Không anh, tại em cũng hay la cà trà đá rồi thi thoảng ngồi khoanh chân, thuốc lá nữa
- Uhm, cái đó không xấu, xong cũng không nên, có thời gian kiếm cái gì mà làm thêm cho đỡ lãng phí, có đồng ra vào mà cải thiện, đỡ phải bị thiếu tiền nhà, ở chung với nhau mình không đủ tiền , an hem nó lại phải ứng ra rồi nợ gối đầu thế không nên. Mày còn có xe máy ngay năm đầu, chứ anh lên đây là đi xe đạp mãi đấy mới có xe máy.
- Sinh viên đi học thì đứa nào mới lên cũng như nhau, xong có đứa thì hoàn thành mức tròn vai, nghĩa là ra trường được và vác bằng đi xin việc, rồi nâng cấp lên hoặc rẽ ngang, làm gì cũng được miễn ra tiền. Có đứa thì bỏ ngang vì nhiều lý do, có đứa thì mải chơi đua đòi, rồi cờ bạc nợ nần.., anh chứng kiến đủ cả sau hơn 4 năm trên này.
Thằng bé nghe xong chỉ biết vâng với dạ, tao biết nó một phần ngại phản bác ý kiến hoặc nghe và nghĩ về mình nên vậy. Xong nhìn vào thái độ hàng ngày thì đây là đứa không vứt đi được nếu tác động được vào nó một cách từ tốn cho nó ý thức lên.
- Anh không biết định hướng hay kỳ vọng của gia đình mày cho mày như nào, xong muốn lăn lộn bươn chải ở cái đất này, việc đầu tiên là học nghiêm túc, thêm sự chịu khó và sống lành mạnh, an toàn cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Anh cũng chỉ hơn mày vài tuổi, cũng chỉ biết góp ý như vậy, còn lại thì tất cả đều ở mày cả,nhưng hãy nhìn mấy đứa mới bị đuổi, hay bọn xóm bên đấy, lên đây là mang theo hoài bão , kỳ vọng tâm huyết cả gia đình và bản thân rồi cuối cùng bung bét cả , như thế thì lãng phí và đáng tiếc.
Việc tao không muốn nó biết quá sâu về chuyện của tao và chị Ninh Bình buôn bán này nọ, cũng là điều dễ hiểu khi mà ở xóm trọ, mọi thứ có thể xảy ra, rồi người nói ra hỏi vào, hoặc nhất là tiền bạc, bởi trong người tao lúc nào cũng cầm tiền, chả mấy khi dưới 5tr, để còn cơ động khi cần thiết, việc mất trộm cũng không có gì là hiếm, nên xe của tao và Hương là thêm cả khóa đĩa phanh cho chắc cốp. sau này cứ có đơn hàng thì tao lại bảo nó đi chở hộ nếu không gọi dc ông xe ôm hoặc tao bận quá. Tiền công cũng trả nó hơn ông xe ôm kia một tí, cho nó có động lực và thoải mái hơn, sau này ra trường nó giúp tao dc khá nhiều việc, đổi lại tao cũng giới thiệu cho nó mấy chỗ làm tử tế. Để giúp nó thoát cái sự nợ nần loanh quanh, tao ứng trước cho nó tiền nhà rồi để nó đi vào nề nếp, bớt thói đua đòi lê la cùng với mấy thằng kia trong xóm và không bị trượt theo bọn kia. Bởi hồi 2007 – 2008, tao thấy sinh viên năm đầu có xe máy, gia đình cho 800-1tr ở ghép với bạn là sống tốt ở HN so với mặt bằng dân ở trọ rồi. Như anh em tao thì khác chút vì tao có máy giặt và bình nóng lạnh, thêm cái TV nên tốn tiền điện hơn các phòng kia thôi.
Ngồi đến tối muộn thì hai thằng ra về khi đã cưa xongn 1 chai vodka nhỏ, hầu như ngồi uống rượu ngoài quán, nếu không phải quán quen thì tao chỉ uống dc loại này cho an toàn hoặc làm cốc bia cho gọn. Bởi nếu bị đau đầu vì rượu thì tao đến khổ vì bệnh đau đầu sẵn có từ trước. Bất chợt tao thấy chị và Hương đang ra khỏi cửa hàng Canifa ở Cầu Giấy, đoạn gần chợ Cầu Giấy,tao nhớ rõ chỗ đó vì có con bé hồi làm quán bia trước kia vẫn đang làm thu ngân, nó vẫn hay nói chuyện với chị Ninh Bình. lúc này đèn đường đã rất rõ khi trời tối hẳn xong tao với Tùng vẫn thẳng tiến về khu trọ, làm trận game hoặc xem có email gì mới thì check để thứ 2 đi làm, mùa nghiệm thu cuối năm và quyết toán nên lắm hôm cuối tuần vẫn liên tục công việc nhắn sms hoặc nhắc check email. Làm xây dựng thì không có ngày nào nghỉ đúng nghĩa, không như dân hành chính sự nghiệp thuần túy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Công việc tại cty của tao khi đó vẫn đang đều và tròn vai, không có gì đột biến, và tao sẽ trải qua một mùa quyết toán cuối năm nay, xem tao đang ở chỗ nào trong guồng máy tổ chức ấy. Việc thi thoảng đá bóng hay ngồi lê la với đám cùng phòng và đội ban xây dựng, nó vỡ lẽ ra khá nhiều, cho đến khi tao xử lý cái đơn hàng nhập linh kiện máy xây dựng cho công trường đang cao điểm, thì khi đó mọi người mới để ý tao nhiều hơn. Cái này nó cũng ngâu nhiên, mặc dù cty có hẳn một phòng cơ giới, quản lý đống xe và máy xây dựng, xong một sự cố công trường xảy ra khiến cả dự án gần như nằm im, bởi con máy bị gãy trục, không nhúc nhích tiến lùi được, thành ra đúng lúc ấy ông sếp bảo tao liên lạc để xem nó là cái gì, cần gì để xử lý.
Sau này, khi găp Hà ở Đà Nẵng về, tao đi Malaysia xong rồi về rồi cùng cô ấy sang Nhật, đến hẳn nhà máy của bọn này để làm việc rồi mấy điểm khác nữa, một chuyến đi kéo dài gần 10 ngày vào mùa đông.
Trở lại thực tại khi đó, tao với Tùng đi về Trung Kính, xe cộ cất xong là sẵn sàng ôm máy tính, từ CGA đến Garena sau này, chơi chán offline với nhau thì lên mạng tìm team chơi cùng, ỏm tỏi cả xóm trọ, cứ chạy qua chạy lại sau mỗi trận đánh, bộ môn Đế chế là tao chơi được bền nhất, gay cấn, tư duy và giúp mình học được cách tổ chức. Mải chơi đến mức tin nhắn chị Ninh Bình tao chả kịp đọc, sốt ruột chị gọi cho Hương rồi một đứa chơi một đứa cầm điện thoại áp vào tai, khái quát lại là
- Em nhớ anh, trời lạnh mà nằm với mẹ được có 1 hôm rồi lại về phòng nằm một mình để cho mẹ được nằm với bố
- Về nhà loanh quanh chở mẹ đi chỗ này chỗ kia, thăm hỏi họ hàng.., giỗ chạp bên này bên khác.., rồi một mình anh chạy đi chạy lại xử lý hàng về hàng đi, tiền nong công nợ, đổi trả… và quan trọng nhất là cái sự thì thào với nhau trong nhà tắm hoặc trên giường đệm ấm hay đi lang thang trong tối lạnh và ngồi quán chè hay quán kem nào đó .., đại ý là chị đang có gì đó cồn cào trong lòng và muốn đi sớm càng tốt.
- Dù nhắn tin với nhau suốt xong chị vẫn muốn được tự nói ra và nghe giọng của tạo, và bản thân tao cũng thèm khát tiếng thủ thì thì thầm của chị, được hít hà làn da, và nuốt trọn từng nhịp thở của chị…,
- Hương đâu anh?
- Nó đang cầm máy cho anh nói chuyện với em đây
- Ơ, thế không bảo, thôi anh chơi tiếp đi, ngủ sớm đấy đùng có mải chơi quá, em off đây, hôn anh hôn anh, hì.
Tiếng games, tiếng nhạc và cái màn hình cũng đúng làm phiền người không có nhu cầu theo dõi, thành ra cũng chỉ được 1 lúc sau khi nghe đủ càm ràm thì cũng phải out máy để cho Hương nó ngủ, và tao với Tùng lại di cư sang xóm bên chơi cho cân team, vì phòng mấy đứa ở xóm thì sặc mùi thuốc lá ám vào chăn màn quần áo, không thở nổi. Thành ra sau này tao mua con lap cho nó dung còn tao độc chiếm bộ PC đã nâng cấp cấu hình này.
Và cũng vì lẽ đó, tao với chị lại có thêm một đêm mặn nồng dốc cạn sinh lực và dục vọng tràn trề với nhau, khi xóm trọ bọn bên ấy nó cứ chạy đi chạy lại và tiếng nói cười làm phòng bên gọi mẹ chủ nhà, tao nghe loáng thoáng nên out slot và té trước cho đỡ phiền toái, ra bờ ao ngồi nhâm nhi cốc trà đá một mình, cũng tiện sắp xếp lại cho tuần sau với mấy ông anh bà chị, vào trận quyết toán thầu phụ với mấy gói đã chỉ đạo từ sếp tổng, năm nay tao sẽ khó nghỉ tết sớm như các năm, khi đã vào công việc gò bó và ràng buộc.
- Sao lại ngồi một mình thế hả đồng chí hotboy ơi? Tao khá ngạc nhiên và giật mình vì giọng quen, ngoái lại thì Hương và chị vừa dừng xe tắt máy.
- Ơ, hai chị em đi đâu giờ này muộn thế?
- Khiếp, gần 2 năm không gặp đồng chí, dạo này già dặn chững chạc thế không biết, ra dáng trưởng phòng hay giám đốc quá rồi đấy ạ - Hương trêu đùa.
- Trưởng phó gì, vẫn còn non và xanh lắm chị ạ .
- Lại chị, khách sáo quá, mà khiêm tốn vừa thôi, chị Giang kể tôi lạ gì đâu mà cứ phải giấu. Hẹn ai hay sao mà ngồi một mình ở đây?
- Không, nãy uống mấy chén với thăng em, chơi games một lúc rồi ra đây ngồi thôi, hẹn hò gì, có ai đâu mà hẹn.
- Thế thôi, lúc khác gặp sau, tớ về đây muộn rồi, hai người ngồi lại nhé. Hương để chị ở lại rồi phóng xe đi luôn.
- Anh ăn uống gì hôm nay thế?
- Anh đi có việc rồi rủ thằng em rẽ vào chùa Hà ăn linh tinh
- Ăn linh tinh mà cũng uống rượu được á
- Thi thoảng thôi, với có vài chén cho ấm bụng thôi, em với Hương đi đâu cả chiều nay?
- Nó đón em, hai đứa đi ăn, rồi lang thang, mua mấy thứ quần áo đồ linh tinh. Lúc đầu tối em với ra khỏi canifa đến cầu 361 thì thấy anh đằng trước – tao hơi chột dạ.
- Lúc ấy là anh ăn ở chùa Hà xong đi về đấy. nay em lấy bằng thế nào?
- Cũng không có gì, mọi người lấy trước, còn em với mấy người nữa thôi. Nay anh có phải đi đâu không?
- Cũng loanh quanh mấy chỗ thôi, không có gì, ngày nghỉ mà. Chị Giang hôm nào lên thế?
- Chị ấy bảo thứ 2 mới lên, không rõ sáng hay chiều, mai em đi lấy mấy thứ rồi về trên nhà. Tao gật đầu không nói gì.
- Sao thế, anh không muốn nói gì với em ah?
- Cũng không biết nữa, ngay lúc này thì anh chưa biết phải nói gì với em cả, đại khái là mọi thứ của em đến lúc này anh thấy coi như ổn cả rồi, còn chuyện cuộc sống của em thì lại là phạm trù khác với anh rồi. Và anh thấy cần tôn trọng nó.
- Lại lịch sự hơi thừa rồi, đâu cần thiết như vậy, còn em thấy anh như này là đang đúng với những gì anh chuẩn bị từ trước rồi, không lệch không lỡ khoảng trống thời gian nào, thêm nữa khi chị Giang kể em cũng mừng và yên lòng. Tao gật đầu cười nhạt thếch, trống rỗng và vô tri, không hẳn là không biết nói gì cho phải mà thực lúc đó tao như một người không phải là mình, bởi tính tao đã gói gọn thì không muốn mở nó ra, dù đã ăn nằm với nhau đến cả đêm qua sau 3 lần tình dục đẫy đà. Bởi với tao khi ấy chỉ mong chị sẽ có cuộc sống yên ổn và công việc thuận lợi mà thôi.
- Anh mong sẽ nhận được những tin vui và tích cực của em sau này, nên thật bây giờ anh không biết phải nghĩ gì và biết nói gì lúc này, thật đấy, nên là mọi thứ của em cũng đã rất rõ ràng rồi và mong là tất cả đều hanh thông thuận lợi. Khi cốc nước đã nguội hẳn và đĩa hướng dương thì còn mỗi đống vỏ, tao và chị liên thiên một hồi và chị có lúc đã đỏ mắt nhìn tao.
- mọi thứ đã qua thì cứ khép nó lại, và coi đó là một khoảng trời riêng, không phủ nhận và không xóa bỏ được nó bởi đã đi vào quá khứ, và hãy sống vì hiện tại, rồi nghĩ đến tương lai. Em may mắn hơn anh và chị Giang hay những người khác khi không phải bon chen lăn lộn sau khi học hành xong xuôi. Cuộc sống sẽ có nhiều thứ mới mẻ đón chờ, nên chỉ cần mình sống đúng sống đủ với chính mình, vun vén những gì mình đã và đang có là được. Điều cũng đáng mừng hơn nữa là khi anh đã dứt khoát ra đi, thời gian cũng làm em trở nên mạnh mẽ hơn, cứng cỏi hơn và em có nơi chốn đàng hoàng, cơ bản, cuộc sống sau này cũng dễ dàng hơn thay vì tương lai vô định kiểu như các anh chị ở xóm trọ mà mình từng gặp trước kia.
- Anh nói thế cứ cảm giác như trong em đang bị những nhát dao cứa, thật em rất trăn trở với anh anh biết không?
- Không nên như vậy, bởi ngày mai của em nó sẽ khác đi, và em không thể sống mãi với quá khứ trong lòng được, cái quan trọng lúc này là khi mọi thứ em đã xác định được và có một kết cục đàng hoàng thì em cũng nên thả lỏng mình và đón nhận cũng như chung tay vun đắp lấy nó. Bởi sau em còn gia đình em, rồi gia đình chồng em nữa, đặc biệt là chuyện cuộc sống sau này của em với anh ta.
Tao không muốn nói thêm gì nữa vì câu chuyện cứ đưa đi đưa lại thì không biết khi nào mới có hồi kết được, tốt nhất là dừng lại ở đây để rồi mọi thứ trở lại như quỹ đạo vốn có đã được tạo dựng, nhất là với chị.
Hai đứa đi bộ vòng lối ao rồi về ngõ trên , chả mấy đã đến xóm trọ cũ, các phòng khác thì dù đóng cửa xong vẫn có ánh sáng đèn, sinh viên còn chơi còn thức hoặc nhà nào mới đi làm về, những thay đổi ở xóm đó chỉ xảy ra với đám sinh viên mới còn những người cũ kiểu chị Giang thì vẫn còn 3-4 phòng cố định từ khi tao lên đến bây giờ. Bên cạnh đó, nhà chủ có mảnh đất và cũng đang xây một cái nhà mới, không biết để ở hay lại cho thuê, xong cũng xây đến 4 tầng kiên cố. Dãy nhà cấp 4 như ông anh tao hay cho thuốc lá nói thì nó cũng phải được hơn chục năm ròng, đúng là có đất mà xay ra dòng tiền đều đặn thì không khác gì nuôi đàn gà đẻ trứng vàng quanh năm, và nó là tiền đề để người ta cứ thế mà đi lên về tiền cũng như tài sản.
Căn phòng chị Giang, cũng là của chị hơn hai năm trước, cũng thay đổi nhiều, chị Giang cũng thay đổi và trang trí kê kích lại đồ đạc, nhìn nó mới hơn, cảm xúc cũng khác trước, duy nhất một thứ đã gián tiếp tạo ra mối tinh của tao với chị là cái CD catsette thì vẫn nằm đó, như một kẻ mai mối và chứng kiến tao lần đầu với chị và đón nhận đời con gái của chị trong lúc có men say của hai kẻ mới lớn.
Xếp đống túi đồ và giấy tờ của chị lên bàn, tao nói khẽ
- Em ngủ đi, anh về bên kia đây
Một giây phút bịn rịn thấy rõ trong ánh mắt và nét mặt buồn của chị nhìn về tao.
- ở lại đi anh, ở lại với em
- thôi, tao lắc đâu. Như thế không hay và không tiện cho em và chị Giang nữa, đúng lúc ấy thì phòng đối diện mở cửa xoạt một cái, ánh đèn hắt ra sân, rồi lại đóng luôn sau đó. Tao đoán , tiếng ồm ồm của đàn ông trong tối lạnh và yên tình thì sẽ khiến phòng bên họ chú ý theo bản năng chứ không hẳn là soi mói. Kéo chị vào lòng, ôm chặt và vỗ về chị một hai giây tao đeo giày và nhẹ nhàng đi ra ngoài khu trọ ấy, một cảm giác mông lung lại chiếm lĩnh trong tao.
- Ông chủ xóm trọ thì có cuộc gọi nhỡ, và tin nhắn lúc tao đang ngồi ngoài ao, hóa ra mấy thằng ầm ầm chơi games, bọn phòng khác nó mách nên lão gọi và nhắn tao, toàn mấy cái vặt vãnh không đâu, tao gọi lại nói vài phút rồi lững thững đi về phía lối cổng chợ cũ ngày xưa ( hồi 2003 cái chợ nó ở ngay chỗ cây đa , sau này người ta lấp cáo ao bẩn bên trong đi làm chợ khác ).
Bất chợt có người từ sau khoác chặt cánh tay làm tao suýt rơi điện thoại
- Sao em lại ra đây? Không ngủ đi mai còn về
- Em không ngủ được và không muốn ngủ một mình, mà anh nói chuyện với ai thế, nghe có vẻ căng thẳng
- Ông chủ trọ thôi, không có gì đâu. Thế giờ em định đi đâu đấy?
- Em đi lang thang thôi, đi được đến đâu thì đến.
- Cụ thể là ntn
- Thì em muốn đi đến một nơi không ai biết mình , mình không biết ai
- Over nigh?
- Yes, full body, full time with you tonight
- Hình như em không nhớ anh nói gì lúc nãy ở quán nước
- Em nhớ, nhưng kệ, em còn một hôm nay nữa ở đây, và em không muốn thiếu anh , được không, đừng từ chối và bỏ em bơ vơ nhé? Tao chỉ biết chẹp miệng rồi thả bộ cùng chị dọc cái ao đầu ngõ 43, ra đến Trung Yên cũng đã chớm 23h, trước mắt có một cái nhà nghỉ đoạn đi ra Nguyễn Khang, rồi bọn tao vào trong ấy. Đặt chìa khóa và điện thoại lên bàn, lập tức chị lao ôm sấn lấy tao, kiễng chân lên và một tay tìm vào trong quần tao nắm chặt, rồi cầm tay tao đặt vào trong quần chị, nó đã sẵn sàng từ lúc nào chả hay, một thoang sau đã khiến tay tao dính và nhờn ướt, cảm giác nóng ran nhanh chóng bùng lên. Đến khúc này tao sẽ không kể thêm về chuyện hai đứa làm tình với nhau nữa, xong đúng thật đêm đó bọn tao như muốn dốc cạn sinh lực cho một lần cuối được ăn nằm với nhau, cái ga giường đã nhăn nhúm và loang lổ, gần 1h sáng, hai đứa không mảnh vải che thân, tinh thần và lạc khoái gần như đã chạm đến giới hạn, cơ thể chị khi ấy vô số những vết hằn đỏ sau cuộc làm tình, và người chị đã mềm rũ rồi cuộn tròn tròng lòng tao
Hai đứa ngủ như quên trời đất, đến khi Hương bạn chị gọi, 9h đến đón ra bến xe, hai đứa mới choàng tỉnh ngủ
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chắc hẳn những anh em chạc tuổi hay hơn tôi vài tuổi ít nhiều cũng có những suy nghĩ hoặc phán xét về một thằng con trai là tôi ngoài hai mươi khi đó
Bạn tôi thì có đứa đồng tình, có đứa thông cảm thậm chí còn có thằng quay ra trách móc vì tôi đã không dứt khoát kiềm chế để chị bị cảm xúc cũ tràn về và chi phối
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
bên ngoài xe cộ đã bắt đầu rôm rả trong cái lạnh giữa mùa đông. Tao ngồi lạch cạch cái điện thoại xem tin và trả lời, chị ườn người bên cạnh một cách lười biếng, mắt vẫn lim dim và không muốn rời khỏi giường, cũng vì mệt với 4 trận hành lạc, lại một ngày hôm qua rong ruổi với Hương.
- Về đi, không Hương đến nơi lại đợi ngoài cổng, lại không hay cho lắm
- Vâng, nó thừa biết là hai hôm nay em không ở phòng chị Giang mà
- Em kể ah?
- Không, nhưng cần gì phải kể thì nó mới biết, bạn em chơi với nhau nay cũng đã đến hơn 6 năm thì lạ gì nhau. Nhìn mắt em thiếu ngủ nó biết chứ, lại là con gái với nhau. Chúng nó lắm khi cũng thế mà.
- Cô ấy chưa tính chuyện cưới hỏi gì nhỉ
- Em không rõ, chắc chưa gì đâu, qua nay anh mệt lắm không,mà sao cứ rượu bia suốt thế?
- Giờ thì anh hết mệt rồi, anh chỉ cần ngủ một giấc sâu là cơ thể như lại được reset lại
- Thế đỡ em dậy vào wc,nay em khó đi quá, chị tủm tỉm cười và hơi đỏ mặt.
Tao tung chăn, bế xốc chị lên đùi rồi trượt đưa chân xuống khỏi giường, tính bế chị vào nhà tắm trước, tóc chị lúc này đã rối và hơi bết. Đứng cầm vòi sen cho chị gội đầu, thi thoảng tao tưới nước lên lưng cho đỡ lạnh rồi bôi sữa tắm lên đó luôn cho đỡ mất một công chờ đợi, xong lúc này thì hai đứa lại như tắm chung dưới vòi nước ấm, cái khu này khi ấy nó vẫn rất mới và không nhiều nhà nghỉ, nên nhà này rất sạch sẽ rộng rãi. Khi hai đứa đã ướt sung người và tóc dưới vòi nước, tao quỳ xuống nâng 1 chân chị lên, lộ ra cửa mình vẫn còn hồng hào, dưới lớp long mịn và thưa, lún phún long tơ ngắn dọc hai bên mép xuống gần cửa âm đạo, và nó lại được vuốt ve từ tay đến lưỡi của tao, trong khi chị thi thoảng run và rướn người lên theo từng cú chạm nhạy cảm của tao bên dưới. Tay chị ôm chặt đầu tao còn chân kia đã gác lên vai tao lúc nào không hay, tay còn lại chị giữ chặt tay tao đang ôm trọn bên ngực chị và xoa vuốt.
- Nhanh lên anh ơi, nhanh nào
Ôm ghì chặt chị và hôn nhau, tao đã từ từ đi vào bên trong chị một cách dễ dàng khi nó đã trơn nhờn và đón nhận, phòng kín, lại trong wc thêm một lớp cửa cho đỡ lạnh, lúc này chị kêu rên và to một cách tự nhiên nhất theo bản năng con cái đang hưởng lạc khoái dục, từ ngồi bệt trên nền để chị ngồi lên đùi tao cho đến ngồi trên nắp bồn cầu, rồi chị úp mặt lên lavabo, mái tóc ướt sung rũ rượi người chị co giật liên hồi và hai bên ngực đã đỏ tấy bởi tao đã bám chặt lấy nó. Khi đã trút hết dòng tinh dịch vào trong chị, hai đứa đã thực sự ngấm mệt và no nê dục tính, ngồi cho vòi nước xối hết một hồi, hai đứa mới ra mặc lại quần áo và sấy tóc ra về ăn sáng. Trả lai chị đúng nguyên trạng bề ngoài ở xóm trọ, lúc ấy đã hơn 8h sáng, ôm hôn tạm biệt chị trong phòng trọ trước khi ra về
- Chúc em mọi sự may mắn an nhiên, viên mãn, có được tất cả những gì em mong đợi, và hãy trân trọng, khóa chặt lại những gì mình đã từng có với nhau. Tao nhớ rất rõ câu này trước khi chia tay chị ra về. Vậy đấy, tình cũ không rủ cũng đến là chẳng sai tí nào, các cụ dạy câu nào thấm câu đó chúng mày ạ.
Với tao, thì không có gì là hả hê cả bởi lẽ tao đã từng nói ở trên các chap kia, và qua câu chuyện của tao mà anh em theo dõi từ đầu thì cũng phần nào mọi người hiểu chút ít tính nết con người của tao. Tình dục với chị, được chị dâng hiến và tận hiến đến lần cuối cùng trước khi lấy chồng, gián đoạn gần 2 năm chia tay nhau xong chị vẫn không cho phép lên giường với thằng kia lần nào thì suy cho cùng, kim đâm vào thịt thì đau thịt đâm vào thịt nhớ nhau cả đời. Một lần gặp trong hai hôm có thể nói là chị đã được sống với chính mình như trước kia còn mối quan hệ tình cảm với tao, cũng là điều chị mong muốn. Ra về, chắc hẳn chị không vui và khó được thoải mái, xong toa nghĩ thời gian nó sẽ cuốn đi và chị sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, lý trí và nghị lực hơn với cuộc sống của mình. Và đến lúc này, tao vẫn khảng định chị cũng chỉ lên giường với hai người đàn ông là tao và chồng cũ của chị. Nên ntn đi chăng nữa, thì ở tao không có gì là oán ghét trách giận hay coi thường chị, mà lúc ấy tao lại có sự lo lắng và cảm nhận sự bất an ở chị. Bởi con người như chị, có sẵn một sự vun vén , tận hiến xong lại cần một sự yêu chiều bao bọc hết mực thay vì thói áp đặt kiểm soát, nên lúc này ngồi lại viết những dòng này thì tao vẫn rất thương chị, thương một cách chân thành chứ không phải thương hại. Sau khi biết chị đã ly hôn mang con đi trốn tránh, mỗi chuyến công tác tao đều có một chút gì đó cho chị, như một sự động viên nho nhỏ cảnh mẹ góa con côi sống trong căn phòng tập thể cũ của cơ quan. Nên tháng trước tao đã một lần nữa can thiệp vào cái nhà mua cho chị, là cải tạo nó lên để bố mẹ chị về ở cùng thay vì để ông bà gia yếu đi ở nhà thuê.
Thêm nữa, tao cần trở lại là chính tao một cách nhanh nhất, bởi chị Ninh Bình sẽ lên HN trong hôm nay hoặc một hai hôm sau, hàng hóa mấy hôm nay ra vào nhiều, cũng loanh quanh gần 20tr tiền vốn của tao trong đó, còn phần riêng của tao không tính vào. Mục tiêu kiếm ra 150tr như đã nói là không thay đổi, đến nay nó cũng hòm hòm sau vụ 28 cục nóng và mấy kho lạnh, rồi đồ phụ kiện di động với điều hòa tao làm riêng, còn chỗ chị Ninh Bình, sau 1 năm rưỡi tao vẫn coi như không tính đến số tiền ấy, bởi tao chỉ ấn tượng một lần đầu khi chị đưa tiền tao không cầm thì chị đi mở thẻ và nộp tiền vào đó.
 

zai97

Tao là gay
bên ngoài xe cộ đã bắt đầu rôm rả trong cái lạnh giữa mùa đông. Tao ngồi lạch cạch cái điện thoại xem tin và trả lời, chị ườn người bên cạnh một cách lười biếng, mắt vẫn lim dim và không muốn rời khỏi giường, cũng vì mệt với 4 trận hành lạc, lại một ngày hôm qua rong ruổi với Hương.
- Về đi, không Hương đến nơi lại đợi ngoài cổng, lại không hay cho lắm
- Vâng, nó thừa biết là hai hôm nay em không ở phòng chị Giang mà
- Em kể ah?
- Không, nhưng cần gì phải kể thì nó mới biết, bạn em chơi với nhau nay cũng đã đến hơn 6 năm thì lạ gì nhau. Nhìn mắt em thiếu ngủ nó biết chứ, lại là con gái với nhau. Chúng nó lắm khi cũng thế mà.
- Cô ấy chưa tính chuyện cưới hỏi gì nhỉ
- Em không rõ, chắc chưa gì đâu, qua nay anh mệt lắm không,mà sao cứ rượu bia suốt thế?
- Giờ thì anh hết mệt rồi, anh chỉ cần ngủ một giấc sâu là cơ thể như lại được reset lại
- Thế đỡ em dậy vào wc,nay em khó đi quá, chị tủm tỉm cười và hơi đỏ mặt.
Tao tung chăn, bế xốc chị lên đùi rồi trượt đưa chân xuống khỏi giường, tính bế chị vào nhà tắm trước, tóc chị lúc này đã rối và hơi bết. Đứng cầm vòi sen cho chị gội đầu, thi thoảng tao tưới nước lên lưng cho đỡ lạnh rồi bôi sữa tắm lên đó luôn cho đỡ mất một công chờ đợi, xong lúc này thì hai đứa lại như tắm chung dưới vòi nước ấm, cái khu này khi ấy nó vẫn rất mới và không nhiều nhà nghỉ, nên nhà này rất sạch sẽ rộng rãi. Khi hai đứa đã ướt sung người và tóc dưới vòi nước, tao quỳ xuống nâng 1 chân chị lên, lộ ra cửa mình vẫn còn hồng hào, dưới lớp long mịn và thưa, lún phún long tơ ngắn dọc hai bên mép xuống gần cửa âm đạo, và nó lại được vuốt ve từ tay đến lưỡi của tao, trong khi chị thi thoảng run và rướn người lên theo từng cú chạm nhạy cảm của tao bên dưới. Tay chị ôm chặt đầu tao còn chân kia đã gác lên vai tao lúc nào không hay, tay còn lại chị giữ chặt tay tao đang ôm trọn bên ngực chị và xoa vuốt.
- Nhanh lên anh ơi, nhanh nào
Ôm ghì chặt chị và hôn nhau, tao đã từ từ đi vào bên trong chị một cách dễ dàng khi nó đã trơn nhờn và đón nhận, phòng kín, lại trong wc thêm một lớp cửa cho đỡ lạnh, lúc này chị kêu rên và to một cách tự nhiên nhất theo bản năng con cái đang hưởng lạc khoái dục, từ ngồi bệt trên nền để chị ngồi lên đùi tao cho đến ngồi trên nắp bồn cầu, rồi chị úp mặt lên lavabo, mái tóc ướt sung rũ rượi người chị co giật liên hồi và hai bên ngực đã đỏ tấy bởi tao đã bám chặt lấy nó. Khi đã trút hết dòng tinh dịch vào trong chị, hai đứa đã thực sự ngấm mệt và no nê dục tính, ngồi cho vòi nước xối hết một hồi, hai đứa mới ra mặc lại quần áo và sấy tóc ra về ăn sáng. Trả lai chị đúng nguyên trạng bề ngoài ở xóm trọ, lúc ấy đã hơn 8h sáng, ôm hôn tạm biệt chị trong phòng trọ trước khi ra về
- Chúc em mọi sự may mắn an nhiên, viên mãn, có được tất cả những gì em mong đợi, và hãy trân trọng, khóa chặt lại những gì mình đã từng có với nhau. Tao nhớ rất rõ câu này trước khi chia tay chị ra về. Vậy đấy, tình cũ không rủ cũng đến là chẳng sai tí nào, các cụ dạy câu nào thấm câu đó chúng mày ạ.
Với tao, thì không có gì là hả hê cả bởi lẽ tao đã từng nói ở trên các chap kia, và qua câu chuyện của tao mà anh em theo dõi từ đầu thì cũng phần nào mọi người hiểu chút ít tính nết con người của tao. Tình dục với chị, được chị dâng hiến và tận hiến đến lần cuối cùng trước khi lấy chồng, gián đoạn gần 2 năm chia tay nhau xong chị vẫn không cho phép lên giường với thằng kia lần nào thì suy cho cùng, kim đâm vào thịt thì đau thịt đâm vào thịt nhớ nhau cả đời. Một lần gặp trong hai hôm có thể nói là chị đã được sống với chính mình như trước kia còn mối quan hệ tình cảm với tao, cũng là điều chị mong muốn. Ra về, chắc hẳn chị không vui và khó được thoải mái, xong toa nghĩ thời gian nó sẽ cuốn đi và chị sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, lý trí và nghị lực hơn với cuộc sống của mình. Và đến lúc này, tao vẫn khảng định chị cũng chỉ lên giường với hai người đàn ông là tao và chồng cũ của chị. Nên ntn đi chăng nữa, thì ở tao không có gì là oán ghét trách giận hay coi thường chị, mà lúc ấy tao lại có sự lo lắng và cảm nhận sự bất an ở chị. Bởi con người như chị, có sẵn một sự vun vén , tận hiến xong lại cần một sự yêu chiều bao bọc hết mực thay vì thói áp đặt kiểm soát, nên lúc này ngồi lại viết những dòng này thì tao vẫn rất thương chị, thương một cách chân thành chứ không phải thương hại. Sau khi biết chị đã ly hôn mang con đi trốn tránh, mỗi chuyến công tác tao đều có một chút gì đó cho chị, như một sự động viên nho nhỏ cảnh mẹ góa con côi sống trong căn phòng tập thể cũ của cơ quan. Nên tháng trước tao đã một lần nữa can thiệp vào cái nhà mua cho chị, là cải tạo nó lên để bố mẹ chị về ở cùng thay vì để ông bà gia yếu đi ở nhà thuê.
Thêm nữa, tao cần trở lại là chính tao một cách nhanh nhất, bởi chị Ninh Bình sẽ lên HN trong hôm nay hoặc một hai hôm sau, hàng hóa mấy hôm nay ra vào nhiều, cũng loanh quanh gần 20tr tiền vốn của tao trong đó, còn phần riêng của tao không tính vào. Mục tiêu kiếm ra 150tr như đã nói là không thay đổi, đến nay nó cũng hòm hòm sau vụ 28 cục nóng và mấy kho lạnh, rồi đồ phụ kiện di động với điều hòa tao làm riêng, còn chỗ chị Ninh Bình, sau 1 năm rưỡi tao vẫn coi như không tính đến số tiền ấy, bởi tao chỉ ấn tượng một lần đầu khi chị đưa tiền tao không cầm thì chị đi mở thẻ và nộp tiền vào đó.
thit đâm thịt khó quên là phải rồi kk
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
5 ngày xa nhau, thực từ khi hai đứa có lời xác nhận mối quan hệ tình cảm nghiêm túc thì đây là lần đầu nó kéo dài đến vậy. Đổi lại tao có được những gì, chị thì sao?
Tao có 2 ngày nồng cháy với 5 lần thăng hoa với chị NYC, mang cho chị một cảm xúc như hồi còn có nhau, nhưng mặn nồng cháy bỏng trong sự khao khát và kìm nén của chị. Điều tao lăn tăn nhất là lỡ chị có thai ngoài ý muốn thì mọi thứ sẽ đảo lộn thậm chí tan nát sau Tết, dù rằng trước giờ tao chưa biết đến cái bao cao su nó ntn khi ăn nằm với chị và chị Ninh Bình.
Tao nhờ anh Khiêm, có một kế hoạch công việc kiếm tiền bên ngoài khá rõ ràng, tiền nong cũng tương ứng mà có theo nếu tao tổ chức và triển khai tốt.
Với chị Ninh Bình, thực sự đến khi chị NYC về quê, một ngày chủ nhật còn lại của cái tuần ấy khi còn mình tao trở lại là chính mình và thèm khát mong đợi chị đang ở quê, chị nhắn tao ra quán internet chat video để hai đứa nhìn thấy nhau, chị nán lại ở nhà thêm để lần này ở đến Tết mới về luôn. Tao uper được các đơn hàng lên gấp 3 thay vì để họ oder với chị như thường lệ, dù là công nợ cả hai đầu chỉ mỗi cước xe và xe ôm là tiền tươi, những ngày cận kề năm cũ một là rong chơi cho hết năm hai là bận ngập đầu ngập cổ rồi cũng hết năm.
Đợt này xóm tao có phòng mới chuyển đi lập tức có người mới đến ngay, cuối năm cận tết là dịp người ta sắp xếp lại chỗ ở chuẩn bị cho năm mới đỡ cập rập.
Lững thững về đến xóm trọ, Hương đang ngồi máy tính và ông chủ nhà trọ đang ngồi lên lớp mấy thằng bên kia, sau lôi tao ra sân và sạc thêm một hồi. Có lẽ ông lão quen tính át nạt người khác, và hay nhận dc câu cãi cự, nhưng đến với tao, lần đầu ông ta gặp một người đứng nghe cho hết , nghe một cách bình thản và không phản pháo lại câu nào. Tao không khó chịu với ông ấy về chuyện này, mà tao muốn nhân việc này nắn gân mấy đứa mách lẻo với ông ấy, bởi tao ghét những thứ tủn mủn vặt vãnh mà lại xới ra thành chuyện phức tạp không đâu. Tiện thể tao cho ông lão biết với tao không có chuyện cả vú lấp miệng em, dù tao là đứa đi thuê nhà, đồng thời mấy bọn phòng kia từ đó cũng né mặt tao dù tao chả chấp, vẫn nói chuyện bình thường xong ho he là tao xỉa cạnh. Trong xóm này, có một cô bé tên Hoa người Bắc Ninh, đang học trường Lao động xã hội năm nhất, mới chuyển đến được vài tuần và ở ghép với mấy đứa cũ, ngoại hình xinh xắn, hình thể cũng same same chị Ninh Bình xong mỗi bộ rang dù đều nhưng bị nhiễm tê ta từ bé nên nó hơi xỉn một chút,, thêm nữa cái giọng Bắc Ninh đặc trưng nó cũng đâu đó na ná giọng Hải Phòng của thằng Tùng kia. Đến khi này tao biết là cũng để ý tao, bởi khi tao ngồi làm việc hay chat hoặc chơi game, thì em ấy thi thoảng sang ngồi ở giường, Hương ở nhà thì lân la nói chuyện còn neeys tao một mình thì lại có lần vờ ra giá sách, với qua người tao để lấy mặc dù có thể đi về sau lưng tao mà lấy một cách dễ dàng, để phần ngực khẽ chạm vào vai tao. Tuy nhiên với tao như thế là không thể bởi tao thực không bận tâm lắm, và không thèm có ý mon men, thậm chí có lần ngồi bên phòng Tùng ( đối diện phòng em ấy ) , tao nghe loáng thoáng mấy đứa trêu chọc nhau và kiểu thách đố về tao. Tao sẽ kể về em này nếu rảnh, hiện giờ em ấy đang làm admin cho một hãng xe ô tô nổi tiếng, nhà hình nhu ở Long Biên, đứa con lớn cũng đâu đó học cấp 2 thì phải, không rõ lắm. Bữa trước tình cờ thấy em ấy ở phòng chờ sân bay Thượng Hải cùng một nhóm người, có lẽ đi công tác gì đó, cái số máy em ấy tao mua cho đến giờ vẫn đang onlie Zalo.
Khi đón chị từ bến xe về Nghĩa Tân, hai đứa lập tức bỏ quên hết mọi thứ xung quanh, căn phòng của chị lại ngập tràn xúc cảm yêu đương, một sự ngấu nghiến mạnh mẽ hai đứa mang lại cho nhau cháy bỏng nồng nàn.
 

caroti

Yếu sinh lý
5 ngày xa nhau, thực từ khi hai đứa có lời xác nhận mối quan hệ tình cảm nghiêm túc thì đây là lần đầu nó kéo dài đến vậy. Đổi lại tao có được những gì, chị thì sao?
Tao có 2 ngày nồng cháy với 5 lần thăng hoa với chị NYC, mang cho chị một cảm xúc như hồi còn có nhau, nhưng mặn nồng cháy bỏng trong sự khao khát và kìm nén của chị. Điều tao lăn tăn nhất là lỡ chị có thai ngoài ý muốn thì mọi thứ sẽ đảo lộn thậm chí tan nát sau Tết, dù rằng trước giờ tao chưa biết đến cái bao cao su nó ntn khi ăn nằm với chị và chị Ninh Bình.
Tao nhờ anh Khiêm, có một kế hoạch công việc kiếm tiền bên ngoài khá rõ ràng, tiền nong cũng tương ứng mà có theo nếu tao tổ chức và triển khai tốt.
Với chị Ninh Bình, thực sự đến khi chị NYC về quê, một ngày chủ nhật còn lại của cái tuần ấy khi còn mình tao trở lại là chính mình và thèm khát mong đợi chị đang ở quê, chị nhắn tao ra quán internet chat video để hai đứa nhìn thấy nhau, chị nán lại ở nhà thêm để lần này ở đến Tết mới về luôn. Tao uper được các đơn hàng lên gấp 3 thay vì để họ oder với chị như thường lệ, dù là công nợ cả hai đầu chỉ mỗi cước xe và xe ôm là tiền tươi, những ngày cận kề năm cũ một là rong chơi cho hết năm hai là bận ngập đầu ngập cổ rồi cũng hết năm.
Đợt này xóm tao có phòng mới chuyển đi lập tức có người mới đến ngay, cuối năm cận tết là dịp người ta sắp xếp lại chỗ ở chuẩn bị cho năm mới đỡ cập rập.
Lững thững về đến xóm trọ, Hương đang ngồi máy tính và ông chủ nhà trọ đang ngồi lên lớp mấy thằng bên kia, sau lôi tao ra sân và sạc thêm một hồi. Có lẽ ông lão quen tính át nạt người khác, và hay nhận dc câu cãi cự, nhưng đến với tao, lần đầu ông ta gặp một người đứng nghe cho hết , nghe một cách bình thản và không phản pháo lại câu nào. Tao không khó chịu với ông ấy về chuyện này, mà tao muốn nhân việc này nắn gân mấy đứa mách lẻo với ông ấy, bởi tao ghét những thứ tủn mủn vặt vãnh mà lại xới ra thành chuyện phức tạp không đâu. Tiện thể tao cho ông lão biết với tao không có chuyện cả vú lấp miệng em, dù tao là đứa đi thuê nhà, đồng thời mấy bọn phòng kia từ đó cũng né mặt tao dù tao chả chấp, vẫn nói chuyện bình thường xong ho he là tao xỉa cạnh. Trong xóm này, có một cô bé tên Hoa người Bắc Ninh, đang học trường Lao động xã hội năm nhất, mới chuyển đến được vài tuần và ở ghép với mấy đứa cũ, ngoại hình xinh xắn, hình thể cũng same same chị Ninh Bình xong mỗi bộ rang dù đều nhưng bị nhiễm tê ta từ bé nên nó hơi xỉn một chút,, thêm nữa cái giọng Bắc Ninh đặc trưng nó cũng đâu đó na ná giọng Hải Phòng của thằng Tùng kia. Đến khi này tao biết là cũng để ý tao, bởi khi tao ngồi làm việc hay chat hoặc chơi game, thì em ấy thi thoảng sang ngồi ở giường, Hương ở nhà thì lân la nói chuyện còn neeys tao một mình thì lại có lần vờ ra giá sách, với qua người tao để lấy mặc dù có thể đi về sau lưng tao mà lấy một cách dễ dàng, để phần ngực khẽ chạm vào vai tao. Tuy nhiên với tao như thế là không thể bởi tao thực không bận tâm lắm, và không thèm có ý mon men, thậm chí có lần ngồi bên phòng Tùng ( đối diện phòng em ấy ) , tao nghe loáng thoáng mấy đứa trêu chọc nhau và kiểu thách đố về tao. Tao sẽ kể về em này nếu rảnh, hiện giờ em ấy đang làm admin cho một hãng xe ô tô nổi tiếng, nhà hình nhu ở Long Biên, đứa con lớn cũng đâu đó học cấp 2 thì phải, không rõ lắm. Bữa trước tình cờ thấy em ấy ở phòng chờ sân bay Thượng Hải cùng một nhóm người, có lẽ đi công tác gì đó, cái số máy em ấy tao mua cho đến giờ vẫn đang onlie Zalo.
Khi đón chị từ bến xe về Nghĩa Tân, hai đứa lập tức bỏ quên hết mọi thứ xung quanh, căn phòng của chị lại ngập tràn xúc cảm yêu đương, một sự ngấu nghiến mạnh mẽ hai đứa mang lại cho nhau cháy bỏng nồng nàn.
Đúng tuổi trẻ có khác, cày khoẻ thật 😂 ko biết giờ bác còn phong độ dc như vậy k chứ e kém bác gần chục tuổi mà bảo cày thế là đau lưng mỏi gối 😂
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đúng tuổi trẻ có khác, cày khoẻ thật 😂 ko biết giờ bác còn phong độ dc như vậy k chứ e kém bác gần chục tuổi mà bảo cày thế là đau lưng mỏi gối 😂
Hồi ấy thì ai chả vậy, sợ không có mà chén thôi. Trộm vía tôi có thể chất và thể lực ổn
Còn bây giờ thì phải không vướng bận với Quan trọng là hoà hợp và vợ chiều,
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo