Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Xe tôi Hyundai 2014 đang sài 95 đi bốc, cao tốc vượt xe vù vù, giờ đổ E10 thấy hao hơn, đạp ga có độ trễ không phản ứng nhanh như xăng 95, méo biết do xăng hay do xe đến kỳ kinh nguyệt nữa
Do xăng là cao
Xe nhà tôi chăm rất định kỳ và đi cẩn thận
Xe vợ tôi 2025 mà cũng thấy thế, dù nó không rõ rệt như bà con kể xong nó có cảm giác hụt ganvaf khi giảm ga thì gia tốc nó đuối nhanh
Xe máy tôi cũng cảm thấy thế
 
Chỉnh sửa lần cuối:

fenix_hn

Yếu sinh lý
Anh em nào đi xe xăng mà thấy khó chịu khi chạy E10 chết tiệt kia ko?
Xe tôi Hyundai 2014 đang sài 95 đi bốc, cao tốc vượt xe vù vù, giờ đổ E10 thấy hao hơn, đạp ga có độ trễ không phản ứng nhanh như xăng 95, méo biết do xăng hay do xe đến kỳ kinh nguyệt nữa

Tôi đổ xăng E10 được 2 ngày! Trải nghiệm của tôi thì đây là xăng thổ tả!
Sáng đi nó giật giật khoảng 1 km đầu. Kéo ga không lên ngay được anh em ạ. Như kiểu đang đi bị chết máy ấy!
 

fenix_hn

Yếu sinh lý
Xe đuối hẳn, lâu đạt gia tốc và sức kéo giảm đi theo. Thả lỏng chân ga cảm nhận rõ luôn
93% bạn đọc VnExpress tham gia biểu quyết không muốn chuyển sang dùng xăng E10 tính đến thời điểm này!
🙂

Lòng dân thực sự chính là đây! Anh em thích thì vào link này vote tiếp:

 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
93% bạn đọc VnExpress tham gia biểu quyết không muốn chuyển sang dùng xăng E10 tính đến thời điểm này!
🙂

Lòng dân thực sự chính là đây! Anh em thích thì vào link này vote tiếp:

Mong là không bị dính sự cố máy móc chứ đen đủi một cái là xót ruột lắm
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
93% bạn đọc VnExpress tham gia biểu quyết không muốn chuyển sang dùng xăng E10 tính đến thời điểm này!
🙂

Lòng dân thực sự chính là đây! Anh em thích thì vào link này vote tiếp:

Ngày ấy mà chiều ý vợ, mua thêm con xe dầu thì lại yên chuyện, dù xe mình ít đi nhưng vẫn thấy chả thoải mái với loại xăng cộ kiểu này.
Tuy nhiên bên Thailand nó xài xăng sinh học lâu lắm rồi đấy
 
Chỉnh sửa lần cuối:

fenix_hn

Yếu sinh lý
Ngày ấy mà chiều ý vợ, mua thêm con xe dầu thì lại yên chuyện, dù xe mình ít đi nhưng vẫn thấy chả thoải mái với loại xăng cộ kiểu này.
Tuy nhiên bên Thailand nó xài xăng sinh học lâu lắm rồi đấy

Nhiều loại xe bán ở Thái Lan thích ứng với xăng sinh học chứ không như xe ở Việt Nam chủ yếu thích ứng xăng khoáng.
Xăng sinh học của Việt Nam chất lượng cũng không đảm bảo như bên Thái Lan.
Và bên Thái Lan dù xài xăng sinh học nhưng vẫn bán song song với A95 để người dân lựa chọn.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nhiều loại xe bán ở Thái Lan thích ứng với xăng sinh học chứ không như xe ở Việt Nam chủ yếu thích ứng xăng khoáng.
Xăng sinh học của Việt Nam chất lượng cũng không đảm bảo như bên Thái Lan.
Và bên Thái Lan dù xài xăng sinh học nhưng vẫn bán song song với A95 để người dân lựa chọn.
Đúng,thị trường của họ cũng hay lắm, xe vào trạm tuỳ chọn mà mua chứ ko độc bản 😂. Hoặc sang Nhật, bọn Idemisu nó cũng rất đa dạng các loại.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trong cái giá lạnh mùa đông này, với tiết trời mà khô ráo thì điều tao thích nhất là lang thang với nhau trên những con đê bên Đông Anh hoặc lên Bắc Giang, đoạn sông Cầu ngược từ khu Việt Yên lên Phổ Yên, Thái Nguyên. Tao biết đoạn này khi một lần lên đây đi đám cưới một chị kế toán công ty tao hồi đó, với tính nết của tao và chị Ninh Bình, thì thi thoảng lôi nhau đi chơi một hôm, dù chỉ là đi vu vơ không xác định địa điểm, để được trải lòng, thả tâm trí vào cảnh quan nơi đó,thả hồn vào đôi mắt trong veo đầy lý trí và sắc xảo của chị, để được thêm thấu hiểu và chia sẻ cho nhau mọi thứ mà hai đứa nói đến.
Kết thúc 2007, cái tao có được gói gọn lại là tốt nghiệp trọn vẹn, thi đỗ cao học, có công việc môi trường căn bản và nhiều thứ học hỏi làm tiền đề cho sau này. Tình cảm thì lúc thăng hoa lúc trùng xuống, lúc xích mích khi mặn nồng, và có thêm những hứa hẹn cho tương lai gần một hai năm tới. Đồng thời sang 2008 nó chào đón tao bằng nhiều thứ biến động, thậm chí như một bài test năng lực và giới hạn của bản thân.
Một thằng như tao khi ấy, ở độ tuổi đầu những 24, môi trường công việc và nhặt nhạnh bên ngoài cũng khiến tao trở nên đĩnh đạc hơn trước, bố mẹ và gia đình chị Ninh Bình thì cũng ngày một thân thiết và tình cảm hơn, khác hẳn với bố mẹ chị NYC của năm 2004 đến 2005 trước kia. Chị Ninh Bình thì ngày một kiêu sa, nữ tính và năng động hơn, ở chị đang hội tụ mọi yếu tố tự tính nết tự thân, cộng với quá trình cùng tao trong chuyện tình cảm và buôn bán, xong ở chị lại không quá bộc lộ bản chất con buôn, mà có gì đó điềm đạm, khôn ngoan hơn lứa tuổi 24 của một cô thiếu nữ. Còn ở cái xóm trọ tuy rằng vui vẻ và cũng không kém lôm côm phức tạp, xuất hiện một cô bé Hoa kia cũng khiến cho nó trở nên xôm hơn mọi ngày, xong vì thế nó lại là mối nhân duyên đưa đẩy cô bé tự tiến gần tao hơn , bởi ở nhà thì không học được vì lắm đứa đến chơi, nên phòng tao lại là địa điểm cho cô bé có chỗ tránh né những ồn ào kia của những đứa ti toe và ba hoa tán gái.
Lang thang liên thiên mọi chuyện trên đời, ngồi ngắm nghía cây gạo già cỗi bên sông Cầu, đoạn Việt Yên, tao nằm xuống bãi cỏ và kéo chân chị duỗi thẳng và gối đầu lên ấy, một cảm giác quen thuộc mà ấm lòng, mới có mấy ngày mà thấy nó lâu quá, dù rằng cả hai đêm bên chị NYC là thời gian như đã bị xếp qua một bên, một sự cồn cào quá rõ cứ dâng lên trong tao khi ngồi một mình trong căn phòng trọ. Cặp mắt kính dày của chị đang nhìn xa xăm xuôi theo dòng sông đang lững lờ trôi mùa nước cạn, tóc chị đã để dài hơn trước, nhìn từng sợi phất phơ trong gió, thi thoảng quét qua đôi mắt trong veo, không một vết gợn xung quanh hai bên đuôi mắt. Tao hít hà mùi tóc và mùi làn da trắng hồng mịn màng của chị, giữa không gian này và chỉ có hai đứa, tao muốn chợp mắt một lúc, gác lại mọi thứ và để được mình là chính mình trong vòng tay chị.
Thật lúc này thì tâm trí của tao cũng đang như vậy bởi lắm lúc hai đứa gần như im lặng cả giờ đồng hồ, không ai nói, mà để dành cho những tiếng thở nhẹ và đều của chị, kiểu như cái câu hãy im lặng để thiên nhiên lên tiếng.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Em đang nghĩ gì thế? Tao lơ mơ tỉnh giấc ngắn, khi bàn tay mềm và ấm của chị đang đặt lên dưới cằm tao và nó đã được tao nắm trọn đưa lên mũi
Em nghĩ nhiều thứ? Nhưng lại chả cụ thể ra được thứ gì cả, nên ngồi nhìn anh ngủ thôi
Cụ thể như thế nào nhỉ?
Không thế nào cả, chỉ là thấy bây giờ mình đang ẵm một con chuột 1,75m nặng hơn 60kg trong lòng, thấy mình được là mình, có những gì mình đang có, còn mai này như nào thì chưa tính được.
Sao lại mai này là sao?
Không sao, miễn là anh vẫn có em, em cũng thế, một lòng không tì vết. vậy thôi, miễn là đừng có để cả hai phải đánh đổi những thứ không đáng là được, hiểu không? Đến giờ cũng chạm dấu mốc hai năm của mình rồi, anh còn nhớ đủ không hay quên bớt đi nhiều rồi?
Uhm, nhanh thật, nhìn anh bây giờ già và khác đi nhiều nhỉ?
Thế anh thấy em thì sao?
Đẹp hơn, rạng rỡ và căng tràn nhựa sống
Khéo nịnh
Không nịnh, là sự thật mà, bởi câu này bác trông xe bảo thế, anh tình cờ nghe được. Lúc này chị đang nghe bài Anh của Bằng Kiều song ca Vân Quỳnh – Đến bến bờ yêu thương là câu cuối và chị đã cất lên bằng giọng mình át đi tiếng nhạc trong điện thoại.
Thêm nữa là em đã nhẫn nại chờ anh hơn một năm. Có thể nói là thời gian càng lâu về sau, khi mình lớn thêm một ít thì góc nhìn và suy nghĩ lại khác đi một tí, em thấy thế không?
Uh, đúng thế, không hiểu sao khi ấy em cứ như đang tự thao túng bản thân mình, và nằng nằng tự trấn an, giữ cho mình bình tâm không nổi xung nổi loạn, từ từ đón nhận những thứ sẽ đến và xảy ra với mình. Giờ thấy anh đúng là có gì đó nguy hiểm thật, không đơn giản tí nào.
Em thích lúc này thế? Một câu nói dường như không ăn nhập với câu chuyện tại đây, có điều tao thấy chị vẫn đang muốn trải lòng, một là đến lúc này hai đứa cũng lớn thêm vài tuổi, cũng đi cùng nhau nhiều chặng đường, từ đi chơi đến việc buôn bán, rồi những mối quan hệ xung quanh của riêng hai đứa. nên tao vẫn để chị nói tiếp và nói hết.
Vì cái gì – tao nói và kéo chị ngả đầu lên bụng tao.
Trống rỗng, cơ bản và không vướng víu điều gì. Giờ em chỉ nghĩ nếu một ngày nào đó, mà em với anh không còn được bên nhau và hai đứa mỗi đứa một lối đi riêng. Khi ấy không biết anh sẽ ntn ?
Tại sao em lại hỏi anh , mà tại sao lai nghĩ đến điều đó.
Thì tự nhiên em nghĩ vậy thôi, lắm khi ngồi một mình em cũng thi thoảng tự hỏi, liệu có một thời điểm nào đó em có làm cản trở anh không, khi mà anh luôn ở vị thế tiến lên, có thể là hơi hãnh tiến một chút, và biết đâu lại phát sinh một sự đánh đổi nào đó.
Em có cần anh nhắc lại những gì em nói trước kia không? Anh nhớ bối cảnh đó khi em nói với anh là đang ở nhà em, và có lần anh cũng nói với em tương tự như vậy , cụ thể là lần anh ngỏ lời nghiêm túc với em hồi năm ngoái. Nên là, mọi thứ sau này ntn không ai biết trước, và quan trọng nhất là hành xử với nhau ra sao mà thôi. Còn với anh thì bây giờ anh vẫn coi mình đang chập chững vào đời, nên chắc chắn sẽ có nhiều biến động mới mẻ đưa đến, nhưng anh chỉ với một mục đích lớn nhất là có cho mình một cái gì đó bằng nỗ lực cảu mình làm nên, ít cũng được, không sao hết, còn to lớn hơn thì ai cũng muốn xong mọi thứ nó cũng cần có giai đoạn trải qua.
Nên là bây giờ, hay trước kia, với anh thì cứ sống hết mình với nhau, đúng đủ trách nhiệm cả về cuộc sống tình cảm lẫn công việc, bởi bát đũa còn xô sát thậm chí sứt mẻ,thì chuyện tình cảm con người với nhau nó sẽ có những mâu thuẫn , trục trặc là bình thường miễn sao đừng tự tay phá bỏ tất cả những gì mà mình đã mất công tâm huyết tạo dựng nên.
Em trêu anh thế thôi, làm gì mà anh cứ như sắp nổi đóa lên thế hả? Trước nay em có khi nào cản trở hay làm khó anh cái gi đâu, thậm chí em còn khuyến khích anh cơ mà, chỉ có điều em không hài lòng là những khi anh mải mê quá, rồi lại rượu chè thì em mới nói vài câu góp ý thôi mà.
Anh hiểu, thực ra thì đến lúc này, ngồi nghĩ lại và nhìn lại những gì mình tưng thấy từng chứng kiến, thì cái sợ nhất trong chuyện tình cảm với nhau là sự im lặng.
Vâng, anh cũng sợ cơ đấy, em cũng sợ mà, lần rồi ở Bát Tràng về là em đã gần được sợ , mong rằng đó không phải là lần sợ kiểu nháp qua thôi nhé –chị cười và bấu mạnh vào cánh tay tao đang quàng qua ngực chị đang phập phồng. Đây đúng kiểu phong cách đối đáp của chị, và cũng là một sự nhắc nhở khéo léo dành cho tao, thành ra càng về sau tao càng thấy, bên cạnh sự hoạt bát vui vẻ ấy, là một sụ cứng rắn và không ngại đáp trả, dù không cần đanh thép chua ngoa xong cũng đủ khiến người nghe phải suy nghĩ ít nhiều.
Vậy đấy!
Dính với nhau như sam cho đến mãi 27 Tết,hàng hóa đã dừng lại và công nợ cũng đã hòm hòm, tao đưa chị xuống Cầu Diễn cho chị về cùng nhà anh Thắng anh trai chị, tất nhiên là không thể thiếu quà tết cho gia đình, mừng tuổi cho bố mẹ, chị và đứa cháu nhà anh ấy, còn tao ở lại chốt việc chỗ anh Khiêm và cty, đi thăm hỏi mấy vị rồi 30 mới về.
Năm nay không lang thang nhiều ở chợ tết, xong vẫn đi với nhau ra chợ hoa Anh Trí, vẫn những bó hoa đẹp được cắm trong cái bình đặt trang trọng trong phòng khách nhà chị. Lớn thêm một tuổi, môi trường công sở khiến mình dạn dĩ hơn, và có gì đó bớt đi sự vô tư như hồi còn đi học. Nhưng một điều không thể thiếu, là mỗi khi bước vào phòng khách nhà chị khi cánh cửa chính đã khép lại thì việc đầu tiên là ghì chị thật chặt và nuốt trọn hơi thở của chị,mỗi lẫn như thế, những vết hằn trên da chị ửng đỏ cả ngày mới hết.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tết xong, tao lên sớm từ mùng 4, hầu như năm nào tao cũng lên hn hôm đó, từ khi học năm thứ 2 cho đến mãi sau này, thăm hỏi mấy chỗ thân quen làm ăn, cà kê cốc bia chén rượu với họ, bởi những ngày ấy, thì con người ta mới thực sự cởi mở và trải lòng, bởi khi đã kết thúc một năm bộn bề, năm mới còn chưa quá áp lực cuộc sống dồn về. Tối muộn lại về Nghĩa Tân, và cùng chị dồn dập rên xiết trên chiếc giường của chị cho bõ sự cồn cào thiếu vắng nhau những hôm về nghỉ Tết. Dù ngày thường với nhau cũng đã thế xong khi vắng nhau vài hôm thì cái sự cồn cào nó lại trỗi dậy trong tao và chị, dù rằng ở góc độ con gái, nhất lại là chị thì không phải thèm thuồng ham muốn liên tục, xong cũng bởi vì cứ gần nhau, câu ra câu vào rồi những cái đụng chạm từ mắt nhìn đến cử chỉ, là tự nhiên ham muốn hai đứa cứ thế tự nhiên bùng lên.
Nếu anh em ai có xem phim ngược đường ngược nắng, thì nhân vật Vân cán bộ xã trong đó, tạo hình có thể gần như một tám một mười với chị Ninh Bình, tuy rằng sự lanh lợi trong ánh mắt thì chị Ninh Bình trội hơn và da trắng hơn nhiều, gần như không bắt nắng và chị không make up nhiều, chấm phá vài nét là thôi. Chị thì có đôi mắt với ánh nhìn rất đặc trưng, có khi làm khuỵu ngã ai đó cũng có khi khiến người khác cũng phải dè chừng, bon mồm cà chớn một câu khéo không cần trả lời mà chỉ một cái nhìn là cũng thấy ngượng mà tránh né.
Khi đó tao thấy Hà Nội đã trở nên chật chội và xô bồ hơn, vì cứ để ý xe cộ ngoài đường là biết và rồi các nhịp tần suất tắc đường giờ cao điểm là thấy rõ, ô tô nhiều hơn,sinh viên đi học cũng có xe máy khá nhiều chứ không như hồi tao mới đặt chân lên Hà Nội năm nào. Bước sang năm thứ 5 ở cái đất này, với 2 mối tình đẹp đủ đầy cảm xúc và tình dục thăng hoa, nhặt nhạnh được đồng ra đồng vào, rồi mở đường mở lối cho ông bà già đi buôn, tiền đề cho việc sửa được cái nhà cũ khang trang hơn, rồi thêm 2 phận tàu cùng những áp lực và lo lắng về nó khi mới những ngày đầu triển khai thi công và khai thác được 1 năm cho cái đầu tiên. Nhìn lại thì cũng có gì đó khá hài lòng về mình, xong bản chất con người ta là một khi đã không có tính ổn định thì không bao giờ muốn dừng lại hay cho mình được thỏa hiệp ngày nào. “Để xem sau này em nhiều nhà ở Hà Nội như nào” là câu nói tao đã trả lời chị Ninh Bình một cách cay cú và bực giận khi chị cho ăn cái tát năm nào, rồi điều đó với tao nó cứ như một vết hằn in, thêm những lời góp ý chỉ bảo của anh L, rồi anh Khiêm khiến tao trở nên đau đáu và quyết tâm hơn. Vì vậy, trong quý 1 năm đó, món điều hòa chỗ nào làm lặt vặt là thảy hết cho ông anh dưới Kim Ngưu, cái nào mới hoặc công trình to thì tao làm với ông anh ở Yên Hòa, nhất là kho lạnh và máy làm đá viên. Phải nói đá viên hồi đó bọn tao làm, nó còn mới nên vẫn xen lẫn với đá cây, xong viên đá nó không đểu như bây giờ, khay to và ủ già chứ không bị tong tỏng nước như hiện nay. Những ai để ý góc ngã tư La Thành Giảng Võ hay chợ Mơ, hay có đống đá cây phủ chăn bông thì chắc rõ HN ngày đó ntn. Đến năm sau, tao với ông anh làm chung một cái máy đá, làm lên rồi cho vợ và bố của anh ấy lo việc bán và thuê xe đi giao cho các quán nước, cũng lấy tí công làm lãi , đồ nghề thiết bị thì mua về tự dựng , những thứ gì thực dụng không nặng hinh thức thì cũng tiết kiệm được kha khá. Dù ít hay nhiều thì cũng cần có một cái gì đó nó sinh thu nhập đều cho mình, lúc nọ phòng lúc kia, nên từ khi làm kho với tao,đến công trình kho lạnh thứ 5 thì ông anh đã làm dc cái xưởng nó đàng hoàng rộng rãi hơn. Ít nhiều thì mình cũng có thêm một người đồng hành kiếm tiền bên ngoài cùng chị Ninh Bình.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Anh L nói, 2008 là một năm mày phải định hình lại một cách nghiêm túc về công việc, cuộc sống và kiếm tiền cho bản thân, Lỡ năm nay năm sau nữa là mất rất nhiều chị phí cơ hội, và tao thấy thấm thía thật, chắc anh em vẫn nhớ, năm đó Hà Nội dính trận mưa lụt lịch sử , tao nhớ hôm đó mưa một đêm thứ 5 và một ngày thứ 6 không ngớt phút nào. Tỉnh Hà Tây đã sát nhập vào Hà Nội, thêm Mê Linh nữa rồi 3 xã của Lương Sơn – Hòa Bình nữa, và bản đồ hành chính địa giới nó khác đi, rồi câu chuyện dự kiến trung tâm hành chính dịch về phía Tây, từ đó kéo theo một cơn sốt đất nền rồi chôn chết chân nhiều nhà đầu tư theo. Năm đó, tao kiếm dc một nhịp cổ phiếu FPT cùng anh L khi chung 50tr, khi nó vượt mốc 58k, đến gần 60 ông ấy bán một phần, tao bảo thôi ăn non, anh bán hết đi, còn em thì mức ấy là được rồi, vì em không dài vốn và không kiên thức lắm về món này, ông ấy trả cho tao phần đó, sau rồi chốt còn lại ở 61 , đến khi nó lên nhỉnh 62, FPT hot trend sau đó thì nó quay xuống, hú hồn chim én.
Sau chuyến đi Lào cùng anh Khiêm đợt tháng giêng năm đó, tao với chị kiếm thêm được món quần bò Thailand, khi ông lái xe nói chuyện, hai đứa mua mấy cái mặc, mua cho Hương và chị dâu chị. Vụ chuyến đi ấy tao bán quần bò cũng được gần 1 năm, khi cửa khẩu Cha Lo rồi Lao Bảo, Đức Thọ là những chuyến xe hay về, xe cont đông lạnh nên mỗi lần về vài trăm chiếc không thấm vào đâu cả, đội trạm kiểm tra không dính vụ nào bởi xe tải ca bị giường nằm, nó nhiều chỗ để cất giấu. Chuyến đi này nó nảy sinh một cái mới đó là tuyển dụng và cung ứng nhân lực, hay còn gọi là xuất khẩu lao động như người ta đã và đang làm, tuy nhiên do đặc thù khối Asean với nhau, 30 ngày lưu trú không cần xin visa, nên nó dễ và đơn giản hơn nhiều so với các quốc gia khác hiện hành, cứ về cửa khẩu đóng con dấu, rồi hôm sau quay lại là ok, công việc nó mang tính đặc thù nên dù nhạy cảm về chuyện quản lý con người đổi lại cũng có tí tiền thù lao. Chủ yếu là thợ lái máy cơ giới, khai thác gỗ, công nhân người VN mình làm vẫn năng suất hơn người bản địa, đồng thời không bị xung đột văn hóa trong quá trình tác nghiệp ở đây. Với đất nước còn nhiều hạn chế về hạ tầng, thì đúng là rất cần nâng cấp điều chỉnh, đổi lại tài nguyên rừng họ lại ok mặc dù Hoàng Anh Gia Lai đã đánh dấu ở đây từ trước với quy mô lớn và bài bản, phần của chỗ anh Khiêm cũng chỉ là con tép với họ xong tao không quá nặng nề vì cũng chỉ là một chỗ đi lại khi có thể và nhặt nhạnh đồng tiền lẻ của người ta mà thôi.
Chuyến đi Laos năm đó là lần đầu tao xuất ngoại, lúc đi thì bay còn về thì bọn tao đi đường bộ vì còn làn thang từ Vientine về Luongphrabang chơi thêm mấy hôm. Một đất nước cũng rất đẹp mặc dù hạ tầng giao thông thì rất chán, đến bây giờ cũng thế, xong nó mang lại cho hai đứa bọn tao những trải nghiệm lần đầu trong đời.Sang đó lạ nước lạ cái, nên cứ phải nhờ anh Khiêm chỉ cho chỗ mà cánh lái xe hay tá túc để tìm chỗ lưu trú, nói chung nó vẫn rất tồi dù rằng xác định là chỉ tìm chỗ để ngủ cho an toàn thay vì lang thang đi tìm, bọn đó lại thậm chí không rành tiếng Anh bằng tao và chị nếu không vào khách sạn kha khá, nói chung là còn rất chậm phát triển đổi lại thì cảnh đẹp, đạm chất phật giáo và người dân thì mộc mạc, thân thiện, không nguy hiểm như ở Campuchia sau này bọn tao đi sang.
Cuốn hộ chiếu làm mấy năm mới được lôi ra dùng lần đầu nhỉ, em sợ nó bị mốc hỏng mất cơ. Chị nói và đá mắt ranh mãnh về phía tao khi hai đứa đang đứng trong nhà ga Vientine
Thôi bỏ ra 200k, không lẽ 10 năm hạn sử dụng lại không đóng được cái dấu xuất nhập cảnh nào thì vô lý. Mong là mỗi năm đi một nước cho biết hết Asean, ngoài ra thu xếp đi tàu nhà anh sang TQ một chuyến, trải nghiệm cảm giác lênh đênh trên biển xem nó ntn, mong là em không say sóng biển.
Okie, sợ anh không thu xếp đươc thôi, còn em thì auto sẵn sàng lên đường. Và rồi tao nhớ cái chuyến ấy, chị nôn từ móng cái sang đến Giang Bình khi tàu tao đầy than và chở hết tải như tàu cát chạy từ Phú Thọ về xuôi như anh em thấy bây giờ.
 

Skyfly

Tao là gay
Anh L nói, 2008 là một năm mày phải định hình lại một cách nghiêm túc về công việc, cuộc sống và kiếm tiền cho bản thân, Lỡ năm nay năm sau nữa là mất rất nhiều chị phí cơ hội, và tao thấy thấm thía thật, chắc anh em vẫn nhớ, năm đó Hà Nội dính trận mưa lụt lịch sử , tao nhớ hôm đó mưa một đêm thứ 5 và một ngày thứ 6 không ngớt phút nào. Tỉnh Hà Tây đã sát nhập vào Hà Nội, thêm Mê Linh nữa rồi 3 xã của Lương Sơn – Hòa Bình nữa, và bản đồ hành chính địa giới nó khác đi, rồi câu chuyện dự kiến trung tâm hành chính dịch về phía Tây, từ đó kéo theo một cơn sốt đất nền rồi chôn chết chân nhiều nhà đầu tư theo. Năm đó, tao kiếm dc một nhịp cổ phiếu FPT cùng anh L khi chung 50tr, khi nó vượt mốc 58k, đến gần 60 ông ấy bán một phần, tao bảo thôi ăn non, anh bán hết đi, còn em thì mức ấy là được rồi, vì em không dài vốn và không kiên thức lắm về món này, ông ấy trả cho tao phần đó, sau rồi chốt còn lại ở 61 , đến khi nó lên nhỉnh 62, FPT hot trend sau đó thì nó quay xuống, hú hồn chim én.
Sau chuyến đi Lào cùng anh Khiêm đợt tháng giêng năm đó, tao với chị kiếm thêm được món quần bò Thailand, khi ông lái xe nói chuyện, hai đứa mua mấy cái mặc, mua cho Hương và chị dâu chị. Vụ chuyến đi ấy tao bán quần bò cũng được gần 1 năm, khi cửa khẩu Cha Lo rồi Lao Bảo, Đức Thọ là những chuyến xe hay về, xe cont đông lạnh nên mỗi lần về vài trăm chiếc không thấm vào đâu cả, đội trạm kiểm tra không dính vụ nào bởi xe tải ca bị giường nằm, nó nhiều chỗ để cất giấu. Chuyến đi này nó nảy sinh một cái mới đó là tuyển dụng và cung ứng nhân lực, hay còn gọi là xuất khẩu lao động như người ta đã và đang làm, tuy nhiên do đặc thù khối Asean với nhau, 30 ngày lưu trú không cần xin visa, nên nó dễ và đơn giản hơn nhiều so với các quốc gia khác hiện hành, cứ về cửa khẩu đóng con dấu, rồi hôm sau quay lại là ok, công việc nó mang tính đặc thù nên dù nhạy cảm về chuyện quản lý con người đổi lại cũng có tí tiền thù lao. Chủ yếu là thợ lái máy cơ giới, khai thác gỗ, công nhân người VN mình làm vẫn năng suất hơn người bản địa, đồng thời không bị xung đột văn hóa trong quá trình tác nghiệp ở đây. Với đất nước còn nhiều hạn chế về hạ tầng, thì đúng là rất cần nâng cấp điều chỉnh, đổi lại tài nguyên rừng họ lại ok mặc dù Hoàng Anh Gia Lai đã đánh dấu ở đây từ trước với quy mô lớn và bài bản, phần của chỗ anh Khiêm cũng chỉ là con tép với họ xong tao không quá nặng nề vì cũng chỉ là một chỗ đi lại khi có thể và nhặt nhạnh đồng tiền lẻ của người ta mà thôi.
Chuyến đi Laos năm đó là lần đầu tao xuất ngoại, lúc đi thì bay còn về thì bọn tao đi đường bộ vì còn làn thang từ Vientine về Luongphrabang chơi thêm mấy hôm. Một đất nước cũng rất đẹp mặc dù hạ tầng giao thông thì rất chán, đến bây giờ cũng thế, xong nó mang lại cho hai đứa bọn tao những trải nghiệm lần đầu trong đời.Sang đó lạ nước lạ cái, nên cứ phải nhờ anh Khiêm chỉ cho chỗ mà cánh lái xe hay tá túc để tìm chỗ lưu trú, nói chung nó vẫn rất tồi dù rằng xác định là chỉ tìm chỗ để ngủ cho an toàn thay vì lang thang đi tìm, bọn đó lại thậm chí không rành tiếng Anh bằng tao và chị nếu không vào khách sạn kha khá, nói chung là còn rất chậm phát triển đổi lại thì cảnh đẹp, đạm chất phật giáo và người dân thì mộc mạc, thân thiện, không nguy hiểm như ở Campuchia sau này bọn tao đi sang.
Cuốn hộ chiếu làm mấy năm mới được lôi ra dùng lần đầu nhỉ, em sợ nó bị mốc hỏng mất cơ. Chị nói và đá mắt ranh mãnh về phía tao khi hai đứa đang đứng trong nhà ga Vientine
Thôi bỏ ra 200k, không lẽ 10 năm hạn sử dụng lại không đóng được cái dấu xuất nhập cảnh nào thì vô lý. Mong là mỗi năm đi một nước cho biết hết Asean, ngoài ra thu xếp đi tàu nhà anh sang TQ một chuyến, trải nghiệm cảm giác lênh đênh trên biển xem nó ntn, mong là em không say sóng biển.
Okie, sợ anh không thu xếp đươc thôi, còn em thì auto sẵn sàng lên đường. Và rồi tao nhớ cái chuyến ấy, chị nôn từ móng cái sang đến Giang Bình khi tàu tao đầy than và chở hết tải như tàu cát chạy từ Phú Thọ về xuôi như anh em thấy bây giờ.
2 vợ chồng hợp cạ và thích xê dịch nhỉ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Với chị Ninh Bình và Minh Hà, tao đều đưa họ đi được vài nơi, xa gần đủ cả, xong nết ăn uống của hai người con gái này thì lại khác biệt, khi Hà thích món ngon thì chị Ninh Bình lại thích món lạ, thậm chí là các món độc đáo bản địa, tính trải nghiệm khi đi ra ngoài của chị Ninh Bình thì cao hơn Hà, xong nét đằm thắm dịu dàng và tế nhị thì Hà lại trội hơn. Và bản tính ấy của họ cũng bộc lộ trên giường một cách tương tự, một người ngoan ngoãn một người chủ động và thích có sự kiểm soát làm chủ nhất định trong mỗi cuộc giao hoan với tao.
2 vợ chồng hợp cạ và thích xê dịch nhỉ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Công việc tao ngày một nhiều và bận, khi khu Bắc An Khánh, rồi trên Yên Bái , các tỉnh khác nữa, đâu cũng có công trình để làm, xong tao thấy nếu cứ kiên trì theo nghề cũng ok nhưng mà bứt hẳn lên thì hơi khó, kiếm chác nhặt nhạnh trong nghề tính ra cũng không thấm tháp gì với việc hai đứa tao đi buôn bên ngoài, hay là nhận các đầu việc liên quan đến điện lạnh, xong đúng là chưa đến thời điểm để tao nhảy việc mới, bởi thấy mô hình doanh nghiệp này nó có nhiều cty thành viên, và ngày một thêm các pháp nhân mới được lập đẻ san sẻ công việc và doanh thu, cái này tao thấy nó khá hay, một là để đa dạng nguồn doanh thu và dày đẹp hồ sơ năng lực, và tham chiến được nhiều đầu việc, thuế thu nhập doanh nghiệp cũng đỡ đi được đáng kể so với để một pháp nhân kham hết, dù rằng bộ máy nhân sự cốt cán cũng không phát sinh nhiều, bởi đều làm theo kiểu kiêm nhiệm.
Khi tao kết thúc kỳ 2 của khóa cao học,thì chị Ninh Bình cũng hoàn thành khóa liên thông, ở quê thì cái tàu đóng từ trong năm cũng đã xuống đà chờ ngày xuất bến, tựu chung lại thì nhà tao lại tang thêm một khoản nợ và có thêm một tí tài sản, xong việc của tao khi ấy là bảo ông bà già tập trung gọn nợ của cái trước, còn lại thì cái thứ 2 kệ nó nuôi nó, xong mọi thứ không như mình dự định khi kinh tế năm đó biến động, lãi đã tang cao và vay mượn ngày một khó khăn, bao nhiêu tiền của tao và ông bà kiếm được đều lần lượt tập trung vào đảo nợ và đáo hạn khoản vay, vì ở quê, ruộng vườn có sổ xong nó là đất canh tác nên mục đích vay thì hầu như là trá hình bởi chả ai vay vài trăm triệu về để mua cây giống hay nâng cấp đàn gà đàn vịt bao giờ bởi nhà tao không làm mô hình VAC, nên việc đi vay đều nhừ họ hàng bà con thân thích, mỗi sổ là vay được 30 đến 50tr lãi mềm, còn tàu đứng ra vay thì vẫn chỉ vay VCB, và hầu như chỉ vay được của Agribank và quỹ tín dụng nhân dân, thành thử lắm khi tao ngồi một mình trong quán New Windown , tiếng nhạc rõ sôi động xong nhâm nhi chai bia mà không biết mình đang nghĩ cái gì dù rằng tao vẫn còn khá nhiều tiền ở chỗ chị Ninh Bình chưa đụng đến.
Chung mày chắc sẽ ít nhiều có câu hỏi, là giữa tao và chị trong suốt thời gian đó, có khi nào một trong hai đứa có cảm giác thấy nhàm chán nhau không, câu trả lời ít nhiều cũng có chứ, con người cả mà, dù vẫn là mối quan hệ yêu đương tuổi trẻ, xong cảm xúc là thứ nó luôn cần được làm mới, và tự thay đổi trong mình. Có điều, lần mà hai đứa xung đột từ làn đi chơi ở Bát Tràng, thì đó là lần đầu tiên tao giữ im lặng với chị đến 3 tuần lễ, còn lại sau này thì cũng chỉ lặt vặt, khi có chút bất đồng hoặc có gì đó không hài lòng về nhau.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Suy cho cùng, thì hai đứa cũng lắm điểm chung và điểm đối nghịch, xong với một thằng như tao, thì việc không nói nhiều thay vì hành động, đôi lúc lạnh lùng đến mức cực đoan, thì việc chủ động trước nó có gì đó hơi khó, tuy nhiên không hẳn hoàn toàn là vậy, xong mỗi lần khi đó lại khiến chị bận lòng, mặc dù cái sự cứng đầu và khó khuất phục của chị cũng không chịu thua ai, thành thử bố mẹ hay anh trai của chị nhiều khi cũng không muốn gây sức ép.
Nên việc tốt nhất là để cho chị như một sợi dây được tự kéo giãn và rồi làm cho nó tự trụng lại , thì sẽ có được cảm giác mềm mại nhẹ nhàng dễ chịu, cho nên nhiều khi ngồi với nhau, hai đứa chỉ gần như nói thầm, cái tiếng thì thào cùng hơi thở ngọt nhẹ của chị lại khiến một thằng như tao chỉ muốn tan chảy.
Lại nói về đầu năm 2008, tao nhận tin nhắn của chị và chị Giang cũng bảo ngày chị cưới, ban đầu cũng chỉ biết vậy, có chăng thì gửi quà mừng qua chị Giang, bởi tao cũng chưa tìm được lý do và cũng không biết có nên có mặt hay không. Xong một gói hợp đồng nho nhỏ do tao một mình phụ trách cho công trình trên Yên Bái , thì cuối cùng trên đường về, có mỗi hai anh em, tao rủ lái xe rẽ qua đi cùng. Trong cái lạnh và ẩm ướt mưa phùn đầu năm, cuối giờ chiều mà trời đã tối xẩm lại, tao cũng đến nhà chị trong lúc khách chiều đã gần xong bữa, cũng may là không phải miễn cưỡng ngồi lại quá lâu, và khi ấy chị và gia đình cũng không còn bận tiếp khách. Chị Giang nhận ra xe của cty nên đã ra ngoài đường đón tao, chả mua dc gì nên chỉ một lãng hoa mang theo, không thiệp, không tem cờ chúc tụng, tao xách vào trong rạp khi chị và bố mẹ đang tiễn vài vị khách trông khá lịch thiệp, chắc là đồng nghiệp hay mối quan hệ công việc trong nghành của họ. Nhìn tấm phông cưới và bức ảnh cưới của chị đặt trang trọng trên đó, nói chung đám cưới cũng được chuẩn bị chu đáo và chỉnh tề, dù sao thì bố mẹ chị cũng là công chức còn đang làm việc, hai gia đình cũng môn đăng hậu đối theo góc nhìn chung của mọi người trong đó có tao. Sau khi chào hỏi và nhận lời chúc tụng của khách, chị và bố mẹ tiến lại cái bàn mà chị Giang đang ngồi cùng tao.
Cháu công việc thế nào, nhìn ngày một đĩnh đạc và trưởng thành – bố chị hỏi. Khi này tao đang mặc bộ vest may ở Phú Hưng – 122 Phố Huế, chỗ mà tao đã quen thuộc từ hồi đó cho đến bây giờ.
Công việc chỗ cháu cũng bình thường, nói chung lắm khi cũng bận, chị Giang nắm rõ bác ạ.
Chị có được ngồi cùng vị trí của em đâu mà rõ được, cơ mà em chị đúng thật là đang xuất sắc lên từng ngày, lãnh đạo hài lòng lắm, việc làm thì gọn và chắc chắn.
Thế là quá tốt rồi, chị em làm cùng chỗ, hỗ trợ được nhau là còn gì bằng – mẹ chị chêm vào.
Em xong việc trên Yên Bái chưa? Có vướng mắc nhiều lắm không? Chị Giang hỏi.
Không chị ạ, cũng hòm hòm cả rồi, sang tuần là cho triển khai thôi.
Nhìn ánh mắt mẹ chị tao đoán được phần nào, xong nói thực là không bận tâm lắm bởi tao đoán chắc đến 8 phần là nhà chị thông qua chị Giang, nhìn công việc và nhìn bản thân chị là họ hình dung được về tao trong thời gian ở đây, dù tao mới tròn 1 năm kể cả thực tập.
Nên ngồi với mọi người tao cũng tóm gọn thế này, đại khái là:
Nay cháu qua đây, thứ nhất là thăm hỏi hai bác, và cũng chia vui chúc mừng hạnh phúc của cô ấy. Điều đáng mừng nhất là công việc cô ấy đã ổn định và có cơ hội thăng tiến, thêm nữa là gia thất đàng hoàng, có nơi gửi gắm trông cậy là điều bộ mẹ nào cũng mong muốn cho con em của mình. Chắc việc chuẩn bị cưới xin cho cô ấy, hai bác cũng khá bận ngoài công việc cơ quan nữa.
Thế còn cháu, tới đây thì đã có kế hoạch dự định gì chưa? Mẹ chị gật đầu và hỏi thêm
Cháu vẫn còn lung tung lắm, cũng mới đi làm chính thức được nửa năm, nên mọi thứ còn phải tốn nhiều thời gian phấn đấu bác ạ.
Xong cao học năm tới là khả năng lên phó phòng được rồi – chị Giang nói
Phó hay trưởng làm gì đâu chị, mình đi làm thôi mà, còn mọi thứ tùy duyên bởi đặc thù công việc chỗ mình chị lạ gì. Khôn không đợi trẻ, khỏe đâu đợi già.
Thôi, ngồi uống nước một tí, đợi mấy đứa bạn em và xóm trọ lên gần đến rồi, anh ngồi dùng cơm với gia đình – chị nói và gật đầu với mấy cô chú, ý bảo chuẩn bị bàn ăn.
Giờ cũng vãn khách rồi, cháu ở lại ăn cơm với hai bác và H nhé, Giang nó cũng chưa ăn, cứ đợi cháu đến. Mẹ chị thêm lời
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trước hết cháu xin chúc mừng hạnh phúc của cô ấy và chia vui cùng hai bác, trồng cây rồi cũng đến ngày hái quả, cháu thấy như này là cũng rất viên mãn với gia đình mình rồi, chăm lo từ nhỏ đến khi học hành xong, công việc đầy đủ và đến lúc này là thực sự thành công, điều mà gia đình nào cũng mong muốn được như vậy. Mong là thời gian tới, nhà mình sẽ có thêm nhiều tin vui nữa. Còn bây giờ cháu xin phép không ở lại được vì còn anh lái xe của cơ quan, với lại chung cháu cũng đã đi gần 1 tuần, về HN còn nhiều việc trong tuần tới, nên hai bác cứ chủ động ạ, còn khách khứa ra vào nữa mà. Cháu cám ơn tấm lòng tình cảm của hai bác, khi nào có dịp tiện qua đây, cháu vào thăm hai bác sau.
Giằng co níu kéo rồi từ chối mãi, tao vẫn nhất quyết ra về chứ không chịu ở lại dù đám bạn và xóm trọ cũng lần lượt có mặt, Hương là một ví dụ, cô ấy lần này đi cùng anh người yêu ngày nào, lúc này là hiểu được bối cảnh nên tíu tít chuyện trò và giữ tao ở lại rồi về cùng sau để cho tao đỡ bị cảm giác lạc lõng, xong thực điều ấy với tao không quá quan trọng. Bởi lúc ấy, việc tao có mặt được để chúc phúc cho chị như thế là thấy ổn thỏa và có trước có sau rồi chứ không phải ngại ngần người này người kia mà tao phải tránh né.
Chúc em trăm năm hạnh phúc và mọi sự viên mãn sau này, thấy em như này là anh rất mừng rồi. Chị Giang và Hương ở lại nhé, giúp cô ấy đón tiếp đội ở xóm mình và bạn cùng lớp cô ấy, em xin phép về trước, sang tuần gặp chị sau. Tao cầm lẵng hoa trên góc bàn và gói quà trong balo đưa cho chị, bắt tay chào bố mẹ chị và người yêu của Hương rồi đi ra xe.
Anh vội về thế sao, ở lại một lúc rồi về cũng được mà, mọi người cũng đã đến đông đủ, toàn người quen cả chứ có ai đâu mà anh không nán lại được. Xong chị chị nhận được cái gật đầu và vỗ nhẹ lên vai
Em nhất quyết vè thật đấy ah?
Vâng, em về trước đây, chị ở lại về sau nhé. Tao xách balo đi tiếp
ở lại ăn cơm với mọi người rồi về, để chị bảo anh lái xe, - đội xe là thuộc quản lý của hành chính pháp chế, nên ít nhiều chị lên tiếng là ổn mặc dù ông anh này với tao thì rất thoải mái, bởi đi cùng ăn ở cùng thay vì có khoảng cách như đi với phòng ban khác. Tuy nhiên tao không muốn ở lại chứ không vì chuyện của lái xe, bởi nếu ngại thì tao đã để ông ấy về trước từ chiều chứ không bảo chạy vòng qua đây.
Lúc này rồi, em cứ thoải mái ra một tí, không suy nghĩ để ý chuyện cũ làm gì nữa, chị nói chắc em hiểu.
Em có chấp chiếm làm gì đâu chị, nếu có thì giờ em đã không ở đây, hơn nữa em không ở lại đâu có nghĩa là em không thoải mái đâu. Nên chị không phải suy nghĩ nhiều đâu ạ.
Quay đầu bước ra xe thì thấy một xe khác đang vừa đỗ ngược chiều, là chồng chị, chắc là đội dưới HN lên nên hắn sang để đón tiếp cùng, nay trong trang phục chú rể, nhìn có khác hẳn , tuy nhiên tao vẫn thản nhiên và gật đầu chào lịch sự rồi lên xe đi về.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo