Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
@suplo94
Tầm này Vàng vật chất sẽ giật lên xuống , để tăng mạnh phải thêm thời gian nữa , cứ gom rồi chờ sóng thôi
Tâm lý phải thoải mái mới đầu tư được
Thị trường vẫn vào đang nhịp sideway đi ngang , khả năng hồi phục trong tuần tới , có hàng cứ bình tĩnh đừng xem giá quá nhiều
Những nhịp giảm mạnh mình vào hàng túc tắc là cứ yên tâm
 

Đính kèm

  • IMG_8406.jpeg
    IMG_8406.jpeg
    99.3 KB · Xem: 20

DrX

Tao là gay
Với tao, những toan tính và kỳ vọng là không giới hạn và chưa có cái gì đạt được đúng như mong muốn, bởi thế mới có câu, con người tanthieeus cái gì thì đi tìm cái ấy, muốn có gì thì tập trung vào cái đó, may ra mới có chút đỉnh may mắn; nên việc tao tận dụng triệt để các mối quan hệ để làm việc, xử lý việc công hay việc tư là đương nhiên. Còn chị, ngoài việc đi làm kế toán, rồi buôn bán bên ngoài, sau khi bươn chải với tao 3 năm thì lúc ấy chị đã có dấu hiệu khác đi, đó là muốn về một sự an toàn và ổn định chắc chắn, chị không muốn phiêu lưu. Còn tao, ngược lại là có gì mới thấy hay và khi đã thấu đáo quá nửa thì chiến luôn, cùng lắm thì lại về vạch xuất phát, dù ít nhiều thì cũng muốn biết mình đang ở đâu, đã trưởng thành học hỏi được đến mức nào, bởi cái tao cần là dần dần mình cũng phải có cho mình một cái tôi cá nhân nhất định trong các mối quan hệ công việc, bởi có thế, khi nào có cần thì mình cũng tự tin và mạch lạc với đối phương trước mắt. Có lẽ vì thế, mà ở chị dần dần thấy tao đã trở nên đơn điệu và lạnh lùng khô khan. Bới các thứ kia nó choán khá nhiều tâm sức của tao khi ấy, đã vậy lại tính thanh niên chưa vướng bận gì hết.
Anh có hiểu tại sao anh Thắng lại bảo, là em không mua chung mảnh đất cùng anh ấy mà lại cứ phải mua riêng không? Anh có hiểu tại sao lúc ấy em lại nói là an hem thì an hem xong cái này tốt nhất không nên chung chạ không?
Thì anh cho rằng với em, em trước nay đều muốn tự lập và tự chủ, kể cả khi anh còn làm với em ở quán bia, và em cũng chỉ muốn nhận lại từ nền tảng gia đình để lại là căn nhà và chiếc xe, rồi mọi thứ trong cuộc sống em đều chủ động được thay vì vẫn dựa vào gia đình.
Cái ấy là một phần, xong chắc anh mải mê tham vọng nên anh cũng quên mất không hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn. Đúng là em cũng có một chút, đại khái là em đủ xoay sở được với caí đám đất ấy, xong ý anh ấy là mua chung để em dành lại một ít tiền , tính tương lai cho cuộc sống riêng, cụ thể là em với anh. Xong em nghĩ lại là anh không phải không hiểu mà anh đang cố lảng đi thì đúng hơn. Ý anh ấy cũng giống suy nghĩ của em và mong muốn của bố mẹ em, bởi ai cũng muốn con em mình đến thì đến độ thì cuộc sống sẽ nên đi vào một mối cố định để còn từ đó dần tiến lên,xong anh lại thích được một mình, anh không hoặc chả cần có một sự đồng hành theo đúng nghĩa đen về chuyện tình cảm.
Anh thấy rằng, nếu công việc bên chỗ chị ấy nó khiến em bận rộn và mệt quá, em nghỉ ngơi một thời gian hoặc em nhận một phần trong đó thôi, như thế khiến em sẽ thoải mái hơn, và bớt suy nghĩ hơn
Anh nhầm đấy, nếu em thấy không đảm đương được thì em đã chủ động tính toán chứ chưa đợi anh nói điều này. Nói thẳng ra, em thấy cuộc sống của em lúc này nó cứ bị nhạt đi, dù em biết tình cảm anh với em không có gì khác đi, xong em thấy anh đúng không còn là anh của những ngày trước, mà anh đã để công việc của anh nó thay đổi bản thân anh quá nhiều và nhanh. Và em thấy em như đang là một sự cản trở anh thì đúng hơn, anh có thể có thêm nhiều tiền, thêm nhiều thứ bên ngoài, xong đã lúc nào đó anh tự hỏi là nó liệu có xứng đáng đánh đổi không, và nó có còn xứng đáng với những gì em đã và đang dành cho anh không khi mà anh cứ triền mien đi làm, đi họp, đi công tác rồi việc này việc kia nữa, vậy nếu anh ở địa vị của em, thì anh sẽ ntn?
Vạy em muốn như nào bây giờ? Hay mình cưới luôn, cho em yên tâm?
Yên tâm cái gì, khi còn đang yêu mà đã cứ thế này, cưới xong thì sẽ như thế nào, không lẽ khi đó em cứ úp mâm cơm đợi anh đi làm về, tranh thủ dọn nhà, giặt giũ rồi đến tối muốn không thấy anh đâu. Cái em muốn nói ở đây với anh để anh hiểu, là đừng có vin vào chuyện mình cần tiền, cần nhà , cần các thứ khác mà mất cân bằng cuộc sống để rồi đánh đổi một cách không đáng có với những gì mình mất công, tâm huyết, tinh thần và tình cảm để có được. Nên anh không phải nói chuyện cưới hỏi ra để nắn lại hay thách thức em đâu, em không lẽ cho đến lúc này lại không hiểu tính anh hay sao?
Tóm lại bây giờ anh cần làm gì, em muốn như nào, em nói đi.
Chị không nói thêm mà chỉ thở dài rồi đi về, tao thì ngồi thừ người trong quán café Long. Còn hơn hai tuần nữa là hết năm 2009 Âm lịch, và tao đã chính thức mất mối tình thứ 2 sau một màn chia tay đầy nước mắt của chị, khi hai đứa ăn với nhau một bữa cơm tối do chị nấu tại nhà, sau đó tất cả đồ đạc cá nhân, được gói gấp cẩn thận trong 3 chiếc balo đặt ngay ngắn trong phòng trọ và một tờ giấy viết tay của bác

Với tao, những toan tính và kỳ vọng là không giới hạn và chưa có cái gì đạt được đúng như mong muốn, bởi thế mới có câu, con người tanthieeus cái gì thì đi tìm cái ấy, muốn có gì thì tập trung vào cái đó, may ra mới có chút đỉnh may mắn; nên việc tao tận dụng triệt để các mối quan hệ để làm việc, xử lý việc công hay việc tư là đương nhiên. Còn chị, ngoài việc đi làm kế toán, rồi buôn bán bên ngoài, sau khi bươn chải với tao 3 năm thì lúc ấy chị đã có dấu hiệu khác đi, đó là muốn về một sự an toàn và ổn định chắc chắn, chị không muốn phiêu lưu. Còn tao, ngược lại là có gì mới thấy hay và khi đã thấu đáo quá nửa thì chiến luôn, cùng lắm thì lại về vạch xuất phát, dù ít nhiều thì cũng muốn biết mình đang ở đâu, đã trưởng thành học hỏi được đến mức nào, bởi cái tao cần là dần dần mình cũng phải có cho mình một cái tôi cá nhân nhất định trong các mối quan hệ công việc, bởi có thế, khi nào có cần thì mình cũng tự tin và mạch lạc với đối phương trước mắt. Có lẽ vì thế, mà ở chị dần dần thấy tao đã trở nên đơn điệu và lạnh lùng khô khan. Bới các thứ kia nó choán khá nhiều tâm sức của tao khi ấy, đã vậy lại tính thanh niên chưa vướng bận gì hết.
Anh có hiểu tại sao anh Thắng lại bảo, là em không mua chung mảnh đất cùng anh ấy mà lại cứ phải mua riêng không? Anh có hiểu tại sao lúc ấy em lại nói là an hem thì an hem xong cái này tốt nhất không nên chung chạ không?
Thì anh cho rằng với em, em trước nay đều muốn tự lập và tự chủ, kể cả khi anh còn làm với em ở quán bia, và em cũng chỉ muốn nhận lại từ nền tảng gia đình để lại là căn nhà và chiếc xe, rồi mọi thứ trong cuộc sống em đều chủ động được thay vì vẫn dựa vào gia đình.
Cái ấy là một phần, xong chắc anh mải mê tham vọng nên anh cũng quên mất không hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn. Đúng là em cũng có một chút, đại khái là em đủ xoay sở được với caí đám đất ấy, xong ý anh ấy là mua chung để em dành lại một ít tiền , tính tương lai cho cuộc sống riêng, cụ thể là em với anh. Xong em nghĩ lại là anh không phải không hiểu mà anh đang cố lảng đi thì đúng hơn. Ý anh ấy cũng giống suy nghĩ của em và mong muốn của bố mẹ em, bởi ai cũng muốn con em mình đến thì đến độ thì cuộc sống sẽ nên đi vào một mối cố định để còn từ đó dần tiến lên,xong anh lại thích được một mình, anh không hoặc chả cần có một sự đồng hành theo đúng nghĩa đen về chuyện tình cảm.
Anh thấy rằng, nếu công việc bên chỗ chị ấy nó khiến em bận rộn và mệt quá, em nghỉ ngơi một thời gian hoặc em nhận một phần trong đó thôi, như thế khiến em sẽ thoải mái hơn, và bớt suy nghĩ hơn
Anh nhầm đấy, nếu em thấy không đảm đương được thì em đã chủ động tính toán chứ chưa đợi anh nói điều này. Nói thẳng ra, em thấy cuộc sống của em lúc này nó cứ bị nhạt đi, dù em biết tình cảm anh với em không có gì khác đi, xong em thấy anh đúng không còn là anh của những ngày trước, mà anh đã để công việc của anh nó thay đổi bản thân anh quá nhiều và nhanh. Và em thấy em như đang là một sự cản trở anh thì đúng hơn, anh có thể có thêm nhiều tiền, thêm nhiều thứ bên ngoài, xong đã lúc nào đó anh tự hỏi là nó liệu có xứng đáng đánh đổi không, và nó có còn xứng đáng với những gì em đã và đang dành cho anh không khi mà anh cứ triền mien đi làm, đi họp, đi công tác rồi việc này việc kia nữa, vậy nếu anh ở địa vị của em, thì anh sẽ ntn?
Vạy em muốn như nào bây giờ? Hay mình cưới luôn, cho em yên tâm?
Yên tâm cái gì, khi còn đang yêu mà đã cứ thế này, cưới xong thì sẽ như thế nào, không lẽ khi đó em cứ úp mâm cơm đợi anh đi làm về, tranh thủ dọn nhà, giặt giũ rồi đến tối muốn không thấy anh đâu. Cái em muốn nói ở đây với anh để anh hiểu, là đừng có vin vào chuyện mình cần tiền, cần nhà , cần các thứ khác mà mất cân bằng cuộc sống để rồi đánh đổi một cách không đáng có với những gì mình mất công, tâm huyết, tinh thần và tình cảm để có được. Nên anh không phải nói chuyện cưới hỏi ra để nắn lại hay thách thức em đâu, em không lẽ cho đến lúc này lại không hiểu tính anh hay sao?
Tóm lại bây giờ anh cần làm gì, em muốn như nào, em nói đi.
Chị không nói thêm mà chỉ thở dài rồi đi về, tao thì ngồi thừ người trong quán café Long. Còn hơn hai tuần nữa là hết năm 2009 Âm lịch, và tao đã chính thức mất mối tình thứ 2 sau một màn chia tay đầy nước mắt của chị, khi hai đứa ăn với nhau một bữa cơm tối do chị nấu tại nhà, sau đó tất cả đồ đạc cá nhân, được gói gấp cẩn thận trong 3 chiếc balo đặt ngay ngắn trong phòng trọ và một tờ giấy viết tay của chị.
tờ giấy viết tay nội dung gì vậy bác
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Méo ai ngờ đâu, tưởng nói bang quơ mà gửi địa chỉ xong, 15p sau con bé có mặt, lững thững đi bộ trong cái áo mưa dùng 1 lần và cái ô cũ, nhưng mà lại đi xe ôm, xuống xe đi bộ tìm quán tao ngồi.
Tưởng trêu, thế mà đến thật, uy tín quá
Chứ lại còn, mấy khi được zai đẹp mời rơi, tội gì không đến,
Rơi vãi gì, các bà quen rơi nên lúc nào cũng logic nhỉ
Bộp –thủy đấm tao một cái khá đau vào bả vai kèm theo cái cắn môi và liếc mắt tinh ranh.
Nói thế, dỗi về bây giờ.
Gọi đồ uống rồi hãy về , tao nói rồi đẩy cai tờ menu về Thủy- hồi đó thì lấy đâu ra kiểu cốc nhựa kèm túi chuyên dụng cho take away như bây giờ.
Thế nghỉ mà không đi chơi tình yêu tình báo gì ah, thứ 7 máu chảy về tim
Làm gì có ma nào mà yêu với chả đương, máu không chảy về tim thì chết ạ
Tưởng thi thoảng nó vẫn vừa chảy về tim và không về tim, mà vẫn sống khỏe, thậm chí còn rạng rỡ sức sống hơn?
Khiếp quá, ông bạn độ này ăn nói cũng đâu ra đấy thật, cứ tưởng bộ dạng lúc nao cũng nghiêm chỉnh lạnh lùng như lãnh đạo thì phải chỉn chu đầu cuối lắm cơ, ai dè, cũng như ai thôi
Ai là ai?
Thì là ai chứ gì
Ai ( I ) là tôi, nghĩa là như bà đúng không?
Châm chọc nhau vài câu, thì lúc ấy nói chuyện công việc các kiểu, và cái ghế vấn song song với nhau song vai của Thủy đã hơi xéo lệch về phía tao,nửa ngồi riêng nửa muốn dựa dẫm, và tao nhích ghế sang bên cho có khoảng cách.
Tựa nhờ tí, gì mà khó khăn thế?
Bà bị mềm xương sao mà chưa gì đã tựa, ghế nó có tựa lưng mà
Không, nhưng tựa ghế nó lạnh và cứng, tựa vai nó mới ấm và mềm
Vậy là thích êm ái mềm mại
Uh. Cứng hay mềm nó phải đúng lúc đúng chỗ.
Đến đây tao thấy, độ dạn dĩ, thậm chí đúng ra là máu dâm của Thủy là rất rõ, nó bộc lộ đúng qua cái dáng đi và mắt nhìn, dù thường ngày, hồi còn trọ cùng xóm cũ, thì tao ít tiếp xúc, có khi đến gần nửa năm mới nói chuyện qua loa một hai câu, còn chuyện tào lao trong xóm thì hiếm thấy kiểu ăn nói như này của Thủy. Tuy nhiên nó không làm tao thích thú mà ngược lại còn thấy gợn gợn và không muốn tiếp xúc thêm
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngoại trừ công tác xa Hà Nội qua đêm thì thời gian đầu 2010 tao đi và về đúng chuẩn giờ hành chính, bia bọt rượu chè cũng gần như tối thiểu, không có phát sinh hoặc không thích lắm, liên quan đến công việc, một là ngồi với nhau ở văn phòng hai là quán café, xong việc mỗi người một đường thay vì lúc nào cũng phải lôi nhau ra quán nhậu. Với ông anh Khiêm hay anh Minh, thì ngồi nhâm nhi vài ly short rượu mạnh với ít đồ khô là xong, gọn nhẹ.
Thế đấy, đến khi không còn bạn gái ở bên thì mình lại được trở về như những ngày đầu mới tốt nghiệp đi làm cty cũ. Éo le đến vậy là cùng. Lắm hôm về phòng trọ, ngồi một mình ôm cái máy tính, ông bạn thì cũng đi triền miên công trình bởi hắn có nghề cơ điện tự động hóa, hoặc là nó đến ở chỗ người yêu, đôi khi cả tuần hai thằng ở nhà với nhau dc 2 hôm còn lại hầu như lệch pha nhau, bởi Thuận nó hiếm khi về đây, do vậy chả mấy khi tao đụng đến bếp núc, giờ sinh lười chứ không chịu khó nấu ăn một mình như hồi mới lên đi học hai năm đầu tiên, đã vậy lại mùa xuân nồm ẩm ướt đến khó chịu, nên mới thấy, khi tình thần mình nó tốt thì mùa ẩm ướt bí bách hơi nước cũng hóa thi vị còn không thì đúng nó đáng chửi rủa và ghét bỏ.
Lại ngồi lật đi lật lại tờ giấy viết tay của chị Ninh Bình, nét chữ ấy nó đã đi vào tiềm thức của tao từ khi đi đăng ký hai cái sim điện thoại năm nào, vẫn nét chữ đó xong nó mang lại cho tao cái sự hụt hẫng mênh mông. Nếu chấm dứt cuộc tình với chị NYC hồi trước, thì nó mang lại cho tao sự bực bội nhiều hơn là buồn chán, còn bây giờ thì lại khác hẳn. tiếng tin nhắn yahoo căt ngang tiếng nhạc và màn hình máy tính sáng lại , góc dưới bên phải nó nảy tin liên tục, tao mở ra xem một loạt tin chưa đọc, trong đó có Jill và Hoa.
Hoa vẫn ở cùng xóm với Tùng, cách chỗ tao mấy ngõ, lúc này cô ấy đã đang năm thứ 3 rồi, anh hem cũng ít khi nói chuyện từ khi tao và Hương chuyển xóm trọ, nếu có gặp thì ở ngoài đường lối cổng làng hoặc làn nào tao sang chơi Games với bọn Tùng, với cô bé này, liên lạc với tao chủ yếu là nhắn yahoo, cô bé này biết điều biết chuyện, nên đã nhắn là một tràng dài và gửi qua mail của Yahoo là chính thay vì trên cửa sổ đoạn chat.
Từ khi còn ở xóm đó, mỗi lần sang phòng tao khi ở nhà một mình, biết có ý đồ lân la xong tao tế nhị gạt đi bởi không muốn lằng nhằng và cũng không có ý hướng ý đồ gì mập mờ , dần dần cô bé này cũng hiểu hơn , một phần biết chuyện nhiều hơn khi Tùng nó nói chuyện nên đã giãn cự ly hẳn đến khi tao không còn ở đó nữa.
- Anh ơi, anh có ở nhà không?
- Anh có, sao thế?
- Em mượn anh cái xe, anh Tùng đi vắng, em hỏi chị Hương thì chị ấy đang đi học thêm.
- Mượn lâu không? Em có bằng xe máy chưa đấy?
- Em có rồi, em mượn một lúc rồi em trả.
- Ok , sang anh đưa chìa khóa cho.
 

Skyfly

Tao là gay
Ngoại trừ công tác xa Hà Nội qua đêm thì thời gian đầu 2010 tao đi và về đúng chuẩn giờ hành chính, bia bọt rượu chè cũng gần như tối thiểu, không có phát sinh hoặc không thích lắm, liên quan đến công việc, một là ngồi với nhau ở văn phòng hai là quán café, xong việc mỗi người một đường thay vì lúc nào cũng phải lôi nhau ra quán nhậu. Với ông anh Khiêm hay anh Minh, thì ngồi nhâm nhi vài ly short rượu mạnh với ít đồ khô là xong, gọn nhẹ.
Thế đấy, đến khi không còn bạn gái ở bên thì mình lại được trở về như những ngày đầu mới tốt nghiệp đi làm cty cũ. Éo le đến vậy là cùng. Lắm hôm về phòng trọ, ngồi một mình ôm cái máy tính, ông bạn thì cũng đi triền miên công trình bởi hắn có nghề cơ điện tự động hóa, hoặc là nó đến ở chỗ người yêu, đôi khi cả tuần hai thằng ở nhà với nhau dc 2 hôm còn lại hầu như lệch pha nhau, bởi Thuận nó hiếm khi về đây, do vậy chả mấy khi tao đụng đến bếp núc, giờ sinh lười chứ không chịu khó nấu ăn một mình như hồi mới lên đi học hai năm đầu tiên, đã vậy lại mùa xuân nồm ẩm ướt đến khó chịu, nên mới thấy, khi tình thần mình nó tốt thì mùa ẩm ướt bí bách hơi nước cũng hóa thi vị còn không thì đúng nó đáng chửi rủa và ghét bỏ.
Lại ngồi lật đi lật lại tờ giấy viết tay của chị Ninh Bình, nét chữ ấy nó đã đi vào tiềm thức của tao từ khi đi đăng ký hai cái sim điện thoại năm nào, vẫn nét chữ đó xong nó mang lại cho tao cái sự hụt hẫng mênh mông. Nếu chấm dứt cuộc tình với chị NYC hồi trước, thì nó mang lại cho tao sự bực bội nhiều hơn là buồn chán, còn bây giờ thì lại khác hẳn. tiếng tin nhắn yahoo căt ngang tiếng nhạc và màn hình máy tính sáng lại , góc dưới bên phải nó nảy tin liên tục, tao mở ra xem một loạt tin chưa đọc, trong đó có Jill và Hoa.
Hoa vẫn ở cùng xóm với Tùng, cách chỗ tao mấy ngõ, lúc này cô ấy đã đang năm thứ 3 rồi, anh hem cũng ít khi nói chuyện từ khi tao và Hương chuyển xóm trọ, nếu có gặp thì ở ngoài đường lối cổng làng hoặc làn nào tao sang chơi Games với bọn Tùng, với cô bé này, liên lạc với tao chủ yếu là nhắn yahoo, cô bé này biết điều biết chuyện, nên đã nhắn là một tràng dài và gửi qua mail của Yahoo là chính thay vì trên cửa sổ đoạn chat.
Từ khi còn ở xóm đó, mỗi lần sang phòng tao khi ở nhà một mình, biết có ý đồ lân la xong tao tế nhị gạt đi bởi không muốn lằng nhằng và cũng không có ý hướng ý đồ gì mập mờ , dần dần cô bé này cũng hiểu hơn , một phần biết chuyện nhiều hơn khi Tùng nó nói chuyện nên đã giãn cự ly hẳn đến khi tao không còn ở đó nữa.
- Anh ơi, anh có ở nhà không?
- Anh có, sao thế?
- Em mượn anh cái xe, anh Tùng đi vắng, em hỏi chị Hương thì chị ấy đang đi học thêm.
- Mượn lâu không? Em có bằng xe máy chưa đấy?
- Em có rồi, em mượn một lúc rồi em trả.
- Ok , sang anh đưa chìa khóa cho.
Nay khó ngủ à bố cháu, lên bài trễ thế
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vài phút sau, Hoa đã đến gõ cửa phòng khiến tao giật mình, cất tờ giấy vào ngăn kéo rồi đưa chìa khóa xe cho mượn.
- Em mượn xe có làm ảnh hưởng đến việc của anh không đấy?
- Không có gì, em cứ đi đi, giấy tờ xe anh để trong cốp dưới cái áo mưa. Nếu về mà không thấy anh thì cứ mang xe về bên chỗ em, anh lấy sau hoặc Tùng nó mang qua đây cho anh cũng được.
Một cô gái khác hẳn rất nhiều so với hồi đầu tao gặp khi đến tìm phòng trọ, có sự đầy đặn và thanh tú hơn, duy chỉ mỗi bộ rang hơi xỉn màu do nhiễm teta từ hồi còn bé – sau này em ấy kể lại, còn mọi thứ thì đều ổn cả.
Hình như anh đang có chuyện gì ạ? Thấy anh có gì đó không ổn lắm, hay lại bị chị gái giận dỗi rồi?
Không có gì, lâu anh cũng ít sang đó, bên ấy giờ thế nào?
Vẫn thế anh ạ, có điều mọi người bây giờ ý thức hơn, sau khi bị hai bác chủ nhà mắng và dọa đuổi.
Tùng thế nào?
Anh hỏi anh ấy chứ em biết đâu, chỉ thấy xe anh ấy lúc nào cũng có cái giá chở hàng, em đoán là cũng đi làm thêm đều. Nghe đến đây thì tao hiểu chị Ninh Bình vẫn buôn bán bình thường chứ không bỏ nghề để tập trung công việc kế toán.
Tao nói chuyện xong vẫn chằm chằm cái điện thoại trên tay mà không nhìn thẳng vào cô ấy.
Thôi em đi đi không muộn, anh làm việc tí
Vâng, một tiếng vâng khá nặng và có chút kéo dài của Hoa.
Tao mở cửa sổ chat Skype của Jill.
- Hey Erik
- Hello Jill.
Erik – Cái biệt danh cô ấy đặt cho tao để dễ nhắn và nói chuyện khi làm việc cùng mỗi lần sang VN. Cô gái này sở hữu môt body rất cuốn hút,bởi style đậm chất phương Tây, được biết gốc gác là người Quảng Châu, theo gia đình sống ở Hongkong từ tiểu học, nên tiếng Anh nói rất trôi chảy, cái giọng lanh lảnh đặc trưng, thêm thời gian học ở Mỹ mấy năm nữa.
- Anh khỏe không?
- Anh ổn, còn em?
- Em ok.
- Em muốn thuê một căn hộ
- Làm gì thế, thuê cho ai?
- Em dùng, em sẽ ở bên này thường xuyên, nên không muốn ở Hotel
- Okay
- Vậy khi nào em sang đây?
- Em vừa call meeting với Chairman, 10 ngày nữa em sang, chừng đó có kịp không?
- Thế anh phải đi tìm, em muốn ở ở Hồ Tây hay chỗ nào, Hồ Tây thì nhiều người ngoại quốc lưu trú hơn
- Tuyệt quá, xong em ngại tắc đường thôi, xong cứ xem thế nào.
- Ngân sách em muốn như nào?
- 500 $ maximum
- Oke.
- Em không nhờ Chairman nữa nhé, đỡ phiền ông ấy việc này.
Hai ông sếp của tao và của Jill đã làm việc với nhau từ các năm trước, nghe đâu quen nhau khi còn học bên Hà Lan, nên họ vẫn share nhau thông tin, công việc các kiểu, đến khi cty này được thành lập thì họ và trong đó có Jill thường xuyên qua lại hơn, bởi có một vài dự án trong Miền Trung và Tây Nguyên, cả ở bên Laos.
Hồi đó, khi mạng xã hội còn sơ khai, công cụ tìm thông tin vẫn chỉ Google mà thôi, xong tao đã nhận lời, thì cũng cố hoàn thành, vừa tìm online ghi chép ra và đi thực tế, cũng nhờ Vân, một cô bạn cùng quê, dân Ngoại ngữ Hà Nội cũng đang làm cho một cty TQ hỗ trợ, đẻ có thêm lựa chọn. Cập nhật thường xuyên cho Jill đợi cô ấy sang đi xem và lựa chọn, bởi ngoài việc ở được thì cũng phải tính chuyện đi lại, rồi hàng quán siêu thị này nọ nữa.
Trở lại với Hoa, tao về đến xóm trọ cũng đã xế chiều, vẫn mưa ẩm và bẩn, nhếch nhác, thấy xe dựng ở sân và sạch sẽ, mẹ, mưa gió bẩn thế , thì cũng chỉ dội vài xô nước cho đất cát nó đỡ rong vào phòng và đi lại đỡ bị bẩn quần áo, tao thì như vậy thôi nhưng thấy cái xe tao nó sạch vì được rửa ở quán, lại có thêm một cái túi nhỏ treo xe khi tao lật cái áo mưa phơi lên dây.
Đứa em phòng bên ngó mặt ra đưa tao chìa khóa xe, xách cái túi vào thấy có một tờ giấy note vàng, nét chữ mềm mại ngay ngắn, nhìn như chữ của giáo viên tiểu học thì đúng hơn.
Thank you anh đã cho em mượn xe máy, em tính đưa chìa khóa tận tay cho anh xong phòng anh khóa cửa. anh ngại nấu hay không muốn đi ăn ngoài thì ăn luôn bánh giày Quán gánh nhé, bạn em nó mang lên nên em gói cho anh một suất, anh ăn luôn đi nhé.
Hoa Nguyễn 99.
Không ấn tượng lắm với gói bánh và tờ note, tao cũng chả thiết ăn bởi cũng mới nhâm nhi vài chai bia với đám bạn, nên đưa nó cho phòng bên.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Một tiếng ho của Thủy làm tao thức giấc, cũng đã quá 2h sáng, với cái điều khiển tìm Cinemax hoặc Discovery, Thủy oằn người rồi ôm tao thật chặt, dưới ánh đèn ngủ treo tường, hai mắt cô bé vẫn nhắm nghiền và thở đều nhịp, lồng ngực phập phồng và hai bầu vú vẫn hằn in đôi bàn tay tao lúc trước, thấy ướt ướt và dính dưới ga đệm tao xoay Thủy dịch sang một bên rồi dậy tìm vào wc.
Người con gái thứ 3 tao được chủ động dâng hiến
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo