ngon luônChi ấy đang ở Mỹ xem WC đấy
ngon luônChi ấy đang ở Mỹ xem WC đấy
Chưa bao giờ không ngonngon luôn
Với tao, những toan tính và kỳ vọng là không giới hạn và chưa có cái gì đạt được đúng như mong muốn, bởi thế mới có câu, con người tanthieeus cái gì thì đi tìm cái ấy, muốn có gì thì tập trung vào cái đó, may ra mới có chút đỉnh may mắn; nên việc tao tận dụng triệt để các mối quan hệ để làm việc, xử lý việc công hay việc tư là đương nhiên. Còn chị, ngoài việc đi làm kế toán, rồi buôn bán bên ngoài, sau khi bươn chải với tao 3 năm thì lúc ấy chị đã có dấu hiệu khác đi, đó là muốn về một sự an toàn và ổn định chắc chắn, chị không muốn phiêu lưu. Còn tao, ngược lại là có gì mới thấy hay và khi đã thấu đáo quá nửa thì chiến luôn, cùng lắm thì lại về vạch xuất phát, dù ít nhiều thì cũng muốn biết mình đang ở đâu, đã trưởng thành học hỏi được đến mức nào, bởi cái tao cần là dần dần mình cũng phải có cho mình một cái tôi cá nhân nhất định trong các mối quan hệ công việc, bởi có thế, khi nào có cần thì mình cũng tự tin và mạch lạc với đối phương trước mắt. Có lẽ vì thế, mà ở chị dần dần thấy tao đã trở nên đơn điệu và lạnh lùng khô khan. Bới các thứ kia nó choán khá nhiều tâm sức của tao khi ấy, đã vậy lại tính thanh niên chưa vướng bận gì hết.
Anh có hiểu tại sao anh Thắng lại bảo, là em không mua chung mảnh đất cùng anh ấy mà lại cứ phải mua riêng không? Anh có hiểu tại sao lúc ấy em lại nói là an hem thì an hem xong cái này tốt nhất không nên chung chạ không?
Thì anh cho rằng với em, em trước nay đều muốn tự lập và tự chủ, kể cả khi anh còn làm với em ở quán bia, và em cũng chỉ muốn nhận lại từ nền tảng gia đình để lại là căn nhà và chiếc xe, rồi mọi thứ trong cuộc sống em đều chủ động được thay vì vẫn dựa vào gia đình.
Cái ấy là một phần, xong chắc anh mải mê tham vọng nên anh cũng quên mất không hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn. Đúng là em cũng có một chút, đại khái là em đủ xoay sở được với caí đám đất ấy, xong ý anh ấy là mua chung để em dành lại một ít tiền , tính tương lai cho cuộc sống riêng, cụ thể là em với anh. Xong em nghĩ lại là anh không phải không hiểu mà anh đang cố lảng đi thì đúng hơn. Ý anh ấy cũng giống suy nghĩ của em và mong muốn của bố mẹ em, bởi ai cũng muốn con em mình đến thì đến độ thì cuộc sống sẽ nên đi vào một mối cố định để còn từ đó dần tiến lên,xong anh lại thích được một mình, anh không hoặc chả cần có một sự đồng hành theo đúng nghĩa đen về chuyện tình cảm.
Anh thấy rằng, nếu công việc bên chỗ chị ấy nó khiến em bận rộn và mệt quá, em nghỉ ngơi một thời gian hoặc em nhận một phần trong đó thôi, như thế khiến em sẽ thoải mái hơn, và bớt suy nghĩ hơn
Anh nhầm đấy, nếu em thấy không đảm đương được thì em đã chủ động tính toán chứ chưa đợi anh nói điều này. Nói thẳng ra, em thấy cuộc sống của em lúc này nó cứ bị nhạt đi, dù em biết tình cảm anh với em không có gì khác đi, xong em thấy anh đúng không còn là anh của những ngày trước, mà anh đã để công việc của anh nó thay đổi bản thân anh quá nhiều và nhanh. Và em thấy em như đang là một sự cản trở anh thì đúng hơn, anh có thể có thêm nhiều tiền, thêm nhiều thứ bên ngoài, xong đã lúc nào đó anh tự hỏi là nó liệu có xứng đáng đánh đổi không, và nó có còn xứng đáng với những gì em đã và đang dành cho anh không khi mà anh cứ triền mien đi làm, đi họp, đi công tác rồi việc này việc kia nữa, vậy nếu anh ở địa vị của em, thì anh sẽ ntn?
Vạy em muốn như nào bây giờ? Hay mình cưới luôn, cho em yên tâm?
Yên tâm cái gì, khi còn đang yêu mà đã cứ thế này, cưới xong thì sẽ như thế nào, không lẽ khi đó em cứ úp mâm cơm đợi anh đi làm về, tranh thủ dọn nhà, giặt giũ rồi đến tối muốn không thấy anh đâu. Cái em muốn nói ở đây với anh để anh hiểu, là đừng có vin vào chuyện mình cần tiền, cần nhà , cần các thứ khác mà mất cân bằng cuộc sống để rồi đánh đổi một cách không đáng có với những gì mình mất công, tâm huyết, tinh thần và tình cảm để có được. Nên anh không phải nói chuyện cưới hỏi ra để nắn lại hay thách thức em đâu, em không lẽ cho đến lúc này lại không hiểu tính anh hay sao?
Tóm lại bây giờ anh cần làm gì, em muốn như nào, em nói đi.
Chị không nói thêm mà chỉ thở dài rồi đi về, tao thì ngồi thừ người trong quán café Long. Còn hơn hai tuần nữa là hết năm 2009 Âm lịch, và tao đã chính thức mất mối tình thứ 2 sau một màn chia tay đầy nước mắt của chị, khi hai đứa ăn với nhau một bữa cơm tối do chị nấu tại nhà, sau đó tất cả đồ đạc cá nhân, được gói gấp cẩn thận trong 3 chiếc balo đặt ngay ngắn trong phòng trọ và một tờ giấy viết tay của bác
tờ giấy viết tay nội dung gì vậy bácVới tao, những toan tính và kỳ vọng là không giới hạn và chưa có cái gì đạt được đúng như mong muốn, bởi thế mới có câu, con người tanthieeus cái gì thì đi tìm cái ấy, muốn có gì thì tập trung vào cái đó, may ra mới có chút đỉnh may mắn; nên việc tao tận dụng triệt để các mối quan hệ để làm việc, xử lý việc công hay việc tư là đương nhiên. Còn chị, ngoài việc đi làm kế toán, rồi buôn bán bên ngoài, sau khi bươn chải với tao 3 năm thì lúc ấy chị đã có dấu hiệu khác đi, đó là muốn về một sự an toàn và ổn định chắc chắn, chị không muốn phiêu lưu. Còn tao, ngược lại là có gì mới thấy hay và khi đã thấu đáo quá nửa thì chiến luôn, cùng lắm thì lại về vạch xuất phát, dù ít nhiều thì cũng muốn biết mình đang ở đâu, đã trưởng thành học hỏi được đến mức nào, bởi cái tao cần là dần dần mình cũng phải có cho mình một cái tôi cá nhân nhất định trong các mối quan hệ công việc, bởi có thế, khi nào có cần thì mình cũng tự tin và mạch lạc với đối phương trước mắt. Có lẽ vì thế, mà ở chị dần dần thấy tao đã trở nên đơn điệu và lạnh lùng khô khan. Bới các thứ kia nó choán khá nhiều tâm sức của tao khi ấy, đã vậy lại tính thanh niên chưa vướng bận gì hết.
Anh có hiểu tại sao anh Thắng lại bảo, là em không mua chung mảnh đất cùng anh ấy mà lại cứ phải mua riêng không? Anh có hiểu tại sao lúc ấy em lại nói là an hem thì an hem xong cái này tốt nhất không nên chung chạ không?
Thì anh cho rằng với em, em trước nay đều muốn tự lập và tự chủ, kể cả khi anh còn làm với em ở quán bia, và em cũng chỉ muốn nhận lại từ nền tảng gia đình để lại là căn nhà và chiếc xe, rồi mọi thứ trong cuộc sống em đều chủ động được thay vì vẫn dựa vào gia đình.
Cái ấy là một phần, xong chắc anh mải mê tham vọng nên anh cũng quên mất không hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn. Đúng là em cũng có một chút, đại khái là em đủ xoay sở được với caí đám đất ấy, xong ý anh ấy là mua chung để em dành lại một ít tiền , tính tương lai cho cuộc sống riêng, cụ thể là em với anh. Xong em nghĩ lại là anh không phải không hiểu mà anh đang cố lảng đi thì đúng hơn. Ý anh ấy cũng giống suy nghĩ của em và mong muốn của bố mẹ em, bởi ai cũng muốn con em mình đến thì đến độ thì cuộc sống sẽ nên đi vào một mối cố định để còn từ đó dần tiến lên,xong anh lại thích được một mình, anh không hoặc chả cần có một sự đồng hành theo đúng nghĩa đen về chuyện tình cảm.
Anh thấy rằng, nếu công việc bên chỗ chị ấy nó khiến em bận rộn và mệt quá, em nghỉ ngơi một thời gian hoặc em nhận một phần trong đó thôi, như thế khiến em sẽ thoải mái hơn, và bớt suy nghĩ hơn
Anh nhầm đấy, nếu em thấy không đảm đương được thì em đã chủ động tính toán chứ chưa đợi anh nói điều này. Nói thẳng ra, em thấy cuộc sống của em lúc này nó cứ bị nhạt đi, dù em biết tình cảm anh với em không có gì khác đi, xong em thấy anh đúng không còn là anh của những ngày trước, mà anh đã để công việc của anh nó thay đổi bản thân anh quá nhiều và nhanh. Và em thấy em như đang là một sự cản trở anh thì đúng hơn, anh có thể có thêm nhiều tiền, thêm nhiều thứ bên ngoài, xong đã lúc nào đó anh tự hỏi là nó liệu có xứng đáng đánh đổi không, và nó có còn xứng đáng với những gì em đã và đang dành cho anh không khi mà anh cứ triền mien đi làm, đi họp, đi công tác rồi việc này việc kia nữa, vậy nếu anh ở địa vị của em, thì anh sẽ ntn?
Vạy em muốn như nào bây giờ? Hay mình cưới luôn, cho em yên tâm?
Yên tâm cái gì, khi còn đang yêu mà đã cứ thế này, cưới xong thì sẽ như thế nào, không lẽ khi đó em cứ úp mâm cơm đợi anh đi làm về, tranh thủ dọn nhà, giặt giũ rồi đến tối muốn không thấy anh đâu. Cái em muốn nói ở đây với anh để anh hiểu, là đừng có vin vào chuyện mình cần tiền, cần nhà , cần các thứ khác mà mất cân bằng cuộc sống để rồi đánh đổi một cách không đáng có với những gì mình mất công, tâm huyết, tinh thần và tình cảm để có được. Nên anh không phải nói chuyện cưới hỏi ra để nắn lại hay thách thức em đâu, em không lẽ cho đến lúc này lại không hiểu tính anh hay sao?
Tóm lại bây giờ anh cần làm gì, em muốn như nào, em nói đi.
Chị không nói thêm mà chỉ thở dài rồi đi về, tao thì ngồi thừ người trong quán café Long. Còn hơn hai tuần nữa là hết năm 2009 Âm lịch, và tao đã chính thức mất mối tình thứ 2 sau một màn chia tay đầy nước mắt của chị, khi hai đứa ăn với nhau một bữa cơm tối do chị nấu tại nhà, sau đó tất cả đồ đạc cá nhân, được gói gấp cẩn thận trong 3 chiếc balo đặt ngay ngắn trong phòng trọ và một tờ giấy viết tay của chị.
TksHơn tháng nay mới tìm lại đx bài
Dài lắm, kín 2 trang A4, lại giấy chống loá của Nhật, mực bút gel nước của Parker nó mới trớ trêu làm saotờ giấy viết tay nội dung gì vậy bác
Nay khó ngủ à bố cháu, lên bài trễ thếNgoại trừ công tác xa Hà Nội qua đêm thì thời gian đầu 2010 tao đi và về đúng chuẩn giờ hành chính, bia bọt rượu chè cũng gần như tối thiểu, không có phát sinh hoặc không thích lắm, liên quan đến công việc, một là ngồi với nhau ở văn phòng hai là quán café, xong việc mỗi người một đường thay vì lúc nào cũng phải lôi nhau ra quán nhậu. Với ông anh Khiêm hay anh Minh, thì ngồi nhâm nhi vài ly short rượu mạnh với ít đồ khô là xong, gọn nhẹ.
Thế đấy, đến khi không còn bạn gái ở bên thì mình lại được trở về như những ngày đầu mới tốt nghiệp đi làm cty cũ. Éo le đến vậy là cùng. Lắm hôm về phòng trọ, ngồi một mình ôm cái máy tính, ông bạn thì cũng đi triền miên công trình bởi hắn có nghề cơ điện tự động hóa, hoặc là nó đến ở chỗ người yêu, đôi khi cả tuần hai thằng ở nhà với nhau dc 2 hôm còn lại hầu như lệch pha nhau, bởi Thuận nó hiếm khi về đây, do vậy chả mấy khi tao đụng đến bếp núc, giờ sinh lười chứ không chịu khó nấu ăn một mình như hồi mới lên đi học hai năm đầu tiên, đã vậy lại mùa xuân nồm ẩm ướt đến khó chịu, nên mới thấy, khi tình thần mình nó tốt thì mùa ẩm ướt bí bách hơi nước cũng hóa thi vị còn không thì đúng nó đáng chửi rủa và ghét bỏ.
Lại ngồi lật đi lật lại tờ giấy viết tay của chị Ninh Bình, nét chữ ấy nó đã đi vào tiềm thức của tao từ khi đi đăng ký hai cái sim điện thoại năm nào, vẫn nét chữ đó xong nó mang lại cho tao cái sự hụt hẫng mênh mông. Nếu chấm dứt cuộc tình với chị NYC hồi trước, thì nó mang lại cho tao sự bực bội nhiều hơn là buồn chán, còn bây giờ thì lại khác hẳn. tiếng tin nhắn yahoo căt ngang tiếng nhạc và màn hình máy tính sáng lại , góc dưới bên phải nó nảy tin liên tục, tao mở ra xem một loạt tin chưa đọc, trong đó có Jill và Hoa.
Hoa vẫn ở cùng xóm với Tùng, cách chỗ tao mấy ngõ, lúc này cô ấy đã đang năm thứ 3 rồi, anh hem cũng ít khi nói chuyện từ khi tao và Hương chuyển xóm trọ, nếu có gặp thì ở ngoài đường lối cổng làng hoặc làn nào tao sang chơi Games với bọn Tùng, với cô bé này, liên lạc với tao chủ yếu là nhắn yahoo, cô bé này biết điều biết chuyện, nên đã nhắn là một tràng dài và gửi qua mail của Yahoo là chính thay vì trên cửa sổ đoạn chat.
Từ khi còn ở xóm đó, mỗi lần sang phòng tao khi ở nhà một mình, biết có ý đồ lân la xong tao tế nhị gạt đi bởi không muốn lằng nhằng và cũng không có ý hướng ý đồ gì mập mờ , dần dần cô bé này cũng hiểu hơn , một phần biết chuyện nhiều hơn khi Tùng nó nói chuyện nên đã giãn cự ly hẳn đến khi tao không còn ở đó nữa.
- Anh ơi, anh có ở nhà không?
- Anh có, sao thế?
- Em mượn anh cái xe, anh Tùng đi vắng, em hỏi chị Hương thì chị ấy đang đi học thêm.
- Mượn lâu không? Em có bằng xe máy chưa đấy?
- Em có rồi, em mượn một lúc rồi em trả.
- Ok , sang anh đưa chìa khóa cho.
Nay gặp mấy đám đàn em, nghe chúng nó tổng kết từ làm đến ăn và chơi.Nay khó ngủ à bố cháu, lên bài trễ thế
Okey. cái đã rảnh đọc

