Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chào chủ thớt nhé t đang nghe truyện của chủ thớt trên xàm radio truyện cuộc đời chủ thớt khá hay , xong t nể chủ thớt về khoản đầu óc làm ăn cũng như sự quyết đoán trong cuộc sống dù có lúc cực đoan thật . Nhưng t thấy như vậy cũng tốt . Chủ thớt khá quân tử , mỗi cái truyện hơi đan xen nhiều đoạn hơi khó hiểu vè hiện tại tương lai , t khá kết chị ninh bình của thớt
Một phần do tính nết rồi va chạm cuộc sống khi ấy, tôi trưởng thành lên một phần ảnh hưởng bởi những con người mà tôi được tiếp xúc, từ trong gia đình, hàng xóm rồi sau lên Hn, cánh lái xe rồi dân buôn bán. Xong hầu hết họ làm ăn có khi có được, có đúng đắn có sai lầm nhưng điểm mấu chốt là quyết đoán, không có sai thì làm sao có đúng, mà cứ đúng mãi thì lại nguy hiểm nhất. Nên đôi lúc không quyết lại thành ra dở hơi nhất bởi như thế không sinh ra biến cố tiếp theo cho mình va chạm.
Còn quân tử hay không tôi không tự đánh giá chỉ có điều mình thấy hợp lý và làm được không ảnh hưởng tổn hại thì làm thôi.
Còn chị Ninh Bình, thì tôi cũng chỉ khái quát để câu chuyện nó đỡ rườm rà chứ nếu ở đời thực khi ấy, để có được những trải lòng từ chị là một việc không hề đơn giản. Bởi chị cũng không phải dạng dễ gần và không dễ dàng chịu ngồi nghe kiểu chuyện trò tán tỉnh dù chị hoạt bát và hướng ngoại đấy.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Sorry and Good night, Jill nghiêng đầu chào tao rồi chạy ra đóng sầm cửa lại.
Chiều hôm sau, bọn tao đã vè HN đón tao bằng lớp mưa phùn đầy u ám, kèm cái lạnh đến khó chịu, lúc này Jill đã với trang phục quần Jean, áo mangto và khẽ suýt xoa vì lạnh, đưa Jill đến Lake side tao trở về văn phòng mang theo một lố các thể loại từ hồ sơ năng lực, catalogue.
Về nghỉ ngơi, thay đồ rồi 19h30 đón Jill đi ăn nhé – Sếp căn dặn khi tao ra khỏi phòng.
Cái phòng trọ, dù gọn và sạch sẽ bởi bọn tao không ai hút thuốc, lại đều là người học xong đi làm cả, vắng nhà thường xuyên, xong nó vẫn không thoát được cái sự ẩm thấp và bí bách, nhất lại là mùa mưa phùn đầu năm. Lúc chuẩn bị bay ra HN, nhắn thì nó bảo không ở HN, mở cái cửa, lục tục mang đồ đạc vào, cái mùi quen thuộc đập vào mũi, một chút ngai ngái, lẫn mùi comfort của quần áo ngoài dây phơi đã khiến tao quên hết cái không khí khô ráo của Sài Gòn, mùi xông tinh dầu của khách sạn. Tự hỏi, mình sẽ ở như này trong bao lâu nữa, một năm, hai năm hay cả chục năm giống như mấy đôi vợ chồng hàng xóm ở các khu cũ, hay các đôi ở chung mà chưa cưới hỏi ở xóm này.
Cái thời mà smart phone đang bắt đầu thống lĩnh, mạng xã hội đang thịnh hành và sẽ bùng nổ, tất cả mọi thứ đang ở giai đoạn bản lề và đi sang một chương mới, công cụ hỗ trợ cả phần cứng và mềm đều đang quá ok, có tiền là có cả. Khi tao thấy Jill với iphone, laptop, bất cứ chỗ nào cũng trở thành địa điểm ngồi làm việc không khác ngồi văn phòng, có lẽ cũng đến lúc đầu tư và nâng cấp thêm cho mình công cụ làm việc thôi.
Hai thằng dù chả đi học nữa xong giấy tờ các loại còn lắm hơn cả khi còn đi học, mọi thứ đã trở nên ngay ngắn, ngăn nắp nếu không bị vướng cái tập clear bag mà Tùng nó đưa hôm nào, sắp xếp xong tao mở nó ra, trong cái vỏ phong bì hồ sơ xin việc, một chiếc hộp gỗ chỉ dày hơn vỏ bao thuốc lá, rất đẹp và đường nét tinh tế, xem ra là hàng làm thủ công với bản lề gập cùng khóa nam châm màu đồng. Góc dưới sát miệng hộp có khắc họ tên, chữ ký và số điện thoại của chị Ninh Bình, cái số mobi mà tao mua một cặp từ hồi lần đầu ăn ngủ nhà chị giáp tết 2006, tao mở ra, ngoài những tờ note bằng giấy in chìm hình ảnh kute, thì 12 cái nhẫn, một cuốn sổ tiết kiệm, bên trong ấy có mẩu giấy ghi nắn nót và gọn:
- Khi nào anh cần tiền gấp hoặc đến hạn tất toán thì bảo em đi rút cho anh. Hãy dùng khi thật sự cần và bảo quản chúng cẩn thận, đó là công sức tâm huyết của anh trong suốt những năm qua. Ở nơi đây, em đã không có anh.
Đọc mà thấy nhói lòng, mắt tao như đang nhòe đi, tao không ngó đến vàng cùng sổ tiết kiệm, mà đọc từng tờ note kia, mỗi tờ lại viết bằng một loại bút khác, nhìn nét chữ là thấy rõ. Khi tao tháo chum chìa khóa đặt lên tủ giày, bước chân ra khỏi cửa, khép lại mà không ngoái đầu nhìn chị một lần, tao không muốn chạm phải ánh mắt của chị lúc ấy, có lẽ nó làm tao mất tự chủ mà không dằn lòng.
Xếp thêm tờ giấy chị viết hôm nào vào cái hộp, tao cất lại xếp lẫn vào trong hốc tủ, lúc này cảm giác bần thần, như người vừa bị mất đồ quý giá, cái cảm giác mà ngón tay tê tê, mắt nhòe đi nó mới thật sự chiếm lĩnh, tao ngồi thừ trên ghế, gác chân lên bàn máy tính và nhìn chằm chằm lên trần nhựa suy nghĩ miên man, đã gần 3 tháng trôi qua từ khi khép lại cánh cửa căn hộ của chị.
Một hồi tin nhắn, xong tao không mở xem cái nào, đến khi lái xe hẹn giờ đi đón Jill, rồi Tùng gọi thì tao mới trở lại thực tại.
Với Jill, vẫn cần tao đi đón, đó là chuyện đối ngoại của cty, không thay đổi dù tao làm việc chính với cô ấy trong thời gian qua, thêm lần ở Sài Gòn thì có gần gũi hơn chút, xong xã giao trong làm ăn là chuyện không thể thiếu, nên hẹn nhau ở văn phòng rồi đi đón cô ấy.
Với Tùng, chỉ bảo có việc em nhờ anh tí, mà không nói cụ thể ntn, vay tiền, nhờ vả cái gì không nói, xong tao thòng trước, nếu cần tiền không nhiều thì sang xóm anh vay hộ anh về trả người ta sau, nhưng nó lại nói không. Chứng tỏ chuyện tiền nong là không có, bởi nếu nó vẫn giúp chị đưa hàng thì tháng nó cũng có thêm một vài triệu. Có điều tao không muốn xóm bên ấy biết tao đã về Hà Nội, nên chỉ trao đổi với nó qua tin nhắn và điện thoại.
Anh mới về ạ?Đứa em phòng bên ngó vào.
Uh, chào em.
Anh cất quần áo của bạn anh nhé, anh ấy nhờ em cất hộ.
Tao nhận đống quần áo, không quên đưa nó mấy thỏi socola Jill mua ở cửa hàng cạnh khách sạn.
Tối làm trận không anh, để em bảo anh em.
Anh không, anh phải đi bây giờ, để hôm khác nhé.
Anh về lại đi luôn à, thấy hành lý đã sẵn sàng rồi, nó nhìn cái ba lô tao để trên giường.
Uh, anh có việc. nói rồi tao xếp gọn mấy thứ, cầm chìa khóa với cái balo ra khỏi phòng lên xe đi luôn.
Lúc này tao không có tâm trí nào cho Hoa và Thủy, bởi ngoài công việc, tao còn việc bên Đông Anh và Sóc sơn với đám của Thuận, rồi chỗ ông anh làm điện lạnh, có mấy cái nhà nghỉ đang cải tạo và làm mới rồi chỗ anh Khiêm nữa.
Trong suốt mấy hôm ở SG, ngoài việc đi cùng Jill, thì cái điện thoại của tao cũng không mấy khi được rảnh, nên tao cũng cần thời gian sau chuyến này để làm cho gọn từng thứ, đặc biệt là chuyện đất cát và đám thợ xây kia của hai thằng. Cảm giác chúng nó vẫn đang lúng túng không thoát được việc khi trao đổi với chủ nhà mà chúng nó đang làm.
Chạy ra chỗ Hương, đưa cho nó mấy thứ, rồi vòng lại Trung Yên ngồi nhâm nhi cốc nước, và mân mê cái điện thoại trong lúc chưa phải đi ăn với đội của Jill.
Anh về rồi lại đi đâu thế? Tùng nhắn.
Anh đi có việc, sao em?
Thì ngồi tí, tối làm trận game
Nay không được, tối anh đi với khách cùng cty, sao mày biết anh về?
Em thấy thằng xóm anh nó bảo, nên mới bảo anh ngồi tí rồi chơi games. Chị Thủy chuyển phòng, nên rủ nấu ăn làm bữa cơm chia tay chị ấy.
Thế ah, vậy cứ đánh chén thôi.
À thì vẫn đánh chén, xong thấy anh về thì bảo sang ngồi cho vui, toàn người quen cả.
Mày là chủ sự hay Thủy mà đon đả như đúng rồi thế?
Tất nhiên không phải rồi, cơ mà ăn ở bên phòng em, nên em mới bảo anh chứ. Mà chắc chị ấy chưa bảo anh, mượn xe, mượn máy tính mãi, giờ chuyển trọ liên hoan mà lại không bảo gì thì chán bà chị quá. Thôi thôi, mấy hôm anh uống suốt rồi, mà nay bận nữa
Về muộn thì em đợi.
Thế nay không đi làm ah
Em đang đi đón hàng cho anh ở Metro đây
Ok, thế đi lại cẩn thận.
Chắc chắn Hoa và Thủy sẽ liên lạc sau khi tao dứt tin nhắn với thằng lỏi kia, nhưng hôm nay thì tao không thời gian và tâm trí nào
Em không biết anh về, thấy Tùng nó bảo anh lại bận đi đâu ah?
Uh, anh phải đi có việc cty.
Thế có về muộn lắm không, bọn em chờ, em chuyển xuống ở cùng với Nhàn, phòng giờ chật, 3 đứa lắm đồ đạc, lại 2 cái xe máy cũng bất tiện.
Trước nay thấy vẫn thế mà, sao bây giờ lại bất tiện?
Thì cũng đến lúc thôi, hơn nữa người đi học người đi làm, đôi khi cũng lệch pha lệch sóng nhau, đàn bà con gái mà, anh lạ gì.
Chỗ bạn em thì thoải mái hơn ah?
Nó có một đứa ở cùng giờ đã chuyển đi, nên em ghép sang ở cùng luôn, ở đấy xe cộ còn để ngoài sân được, dù sao cũng an toàn hơn, lại ở cùng nhà chủ quản lý.
Uh, thế thôi, mọi người cứ chủ động, anh không tham dự được.
Thế lúc nào về nhắn em, em sang nhé, về muộn thì bên này nhỡ bữa, mà anh lại cũng ăn với cty rồi. Mà đi thì uống ít thôi nhé.
 

Hasirama063

Tao là gay
Một phần do tính nết rồi va chạm cuộc sống khi ấy, tôi trưởng thành lên một phần ảnh hưởng bởi những con người mà tôi được tiếp xúc, từ trong gia đình, hàng xóm rồi sau lên Hn, cánh lái xe rồi dân buôn bán. Xong hầu hết họ làm ăn có khi có được, có đúng đắn có sai lầm nhưng điểm mấu chốt là quyết đoán, không có sai thì làm sao có đúng, mà cứ đúng mãi thì lại nguy hiểm nhất. Nên đôi lúc không quyết lại thành ra dở hơi nhất bởi như thế không sinh ra biến cố tiếp theo cho mình va chạm.
Còn quân tử hay không tôi không tự đánh giá chỉ có điều mình thấy hợp lý và làm được không ảnh hưởng tổn hại thì làm thôi.
Còn chị Ninh Bình, thì tôi cũng chỉ khái quát để câu chuyện nó đỡ rườm rà chứ nếu ở đời thực khi ấy, để có được những trải lòng từ chị là một việc không hề đơn giản. Bởi chị cũng không phải dạng dễ gần và không dễ dàng chịu ngồi nghe kiểu chuyện trò tán tỉnh dù chị hoạt bát và hướng ngoại đấy.
 

Hasirama063

Tao là gay
Một phần do tính nết rồi va chạm cuộc sống khi ấy, tôi trưởng thành lên một phần ảnh hưởng bởi những con người mà tôi được tiếp xúc, từ trong gia đình, hàng xóm rồi sau lên Hn, cánh lái xe rồi dân buôn bán. Xong hầu hết họ làm ăn có khi có được, có đúng đắn có sai lầm nhưng điểm mấu chốt là quyết đoán, không có sai thì làm sao có đúng, mà cứ đúng mãi thì lại nguy hiểm nhất. Nên đôi lúc không quyết lại thành ra dở hơi nhất bởi như thế không sinh ra biến cố tiếp theo cho mình va chạm.
Còn quân tử hay không tôi không tự đánh giá chỉ có điều mình thấy hợp lý và làm được không ảnh hưởng tổn hại thì làm thôi.
Còn chị Ninh Bình, thì tôi cũng chỉ khái quát để câu chuyện nó đỡ rườm rà chứ nếu ở đời thực khi ấy, để có được những trải lòng từ chị là một việc không hề đơn giản. Bởi chị cũng không phải dạng dễ gần và không dễ dàng chịu ngồi nghe kiểu chuyện trò tán tỉnh dù chị hoạt bát và hướng ngoại đấy.
Chúc chủ thớt mạnh khoẻ nhé
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
ngót 22h,bữa ăn chỉ xoay quanh công việc và công việc, thêm một việc là tổ chức site tour sang bên TQ và ăn một quả lịch trình khá dày trong hai tuần tới, sếp bảo tao gửi hộ chiếu làm visa cùng cả đoàn, sang đó chốt tiếp hợp đồng nữa. kệ, việc ngày mai thì để mai tính, lúc này tao muốn ngả lưng và ngủ một giấc cho đẫy đà, làm ở cty này, khi rảnh thì ngồi ươn còn đã chạy việc thì cứ sấp mặt, lúc nào cũng căn ke từng phút, kể cả việc di chuyển ra sân bay hay đến gặp gỡ chỗ này chỗ kia, tao thì thích giãn giãn cho chủ động còn ông sếp thì cứ sát giờ mà phệt.
về đến xóm trọ, cất đồ cất xe rồi đi nằm luôn, bữa này không uống rượu mạnh xong làm vài lon Ken 500ml cũng ngấm và chếnh choáng nên buồn ngủ rũ mắt. Thời đó mà công an giao thông làm nồng độ cồn như bây giờ thì đúng không tránh được phát nào luôn.
Với tần suất di chuyển và ăn uống cồn đạm như mấy hôm rồi, thì có đến sức voi cũng muốn chùng xuống , tao đánh một giấc không vẫy tai đến 6h30, chào ngày mới bằng bản Wake me up trong lúc thay giặt, với cái lạnh của mùa xuân này, nạp chiếc bánh mỳ với cốc đen đá không đường với tao đúng là chân ái, vừa lành dạ, vừa thư thái nhẹ nhàng sau chuỗi ngày nạp đẫy đồ ăn giàu đạm. Cái quán gần văn phòng nó trở nên quen thuộc, thấy tao bước vào tìm ghế là bà chị đã biết tao ăn gì thay vì phải hỏi.
Độ này công tác công tộ hay sao mà chả thấy rẽ vào ủng hộ quán chị. Bà chị mang cái bánh và thêm cốc nước ngô ấm đưa tao
Vâng, em đi công việc mấy hôm. Nay chị có một mình thôi ạ, bác gái bận ah?
Uh, mẹ chị ở nhà với thằng cháu nó ốm.
Giờ chỉ vào miền Nam là thích thôi, khô ráo ấm áp
Vâng, em mới trong ấy ra, đúng là thích thật chị ạ.
Em đi Sài Gòn hay đâu?
Vầng, em vào Sài Gòn.
Thà nào, quán vắng quá chắc tại em đấy. chị mấy hôm toàn bán thoát ế, chị cười
Gớm, vắng cô chợ vẫn đông vui mà chị
Không, nói thật đấy, chị cứ để ý, lúc vắng mà em đến một cái, vài phút sau lại đông không kịp làm
Thôi, thế này thì em lại bỏ bữa trưa mất.
Ơ, nói thật, nó theo vía cũng nên, chị bán nên để ý cả nửa năm nay chị biết mà em.
Đang thao thao bất tuyệt thì bộp một cái vào lưng, mạnh vừa đủ xong chắc chắn đây không phải tay đàn ông, khi ngoái lại thì Jill và anh Sơn đang đứng sau, hai con người hai cặp kính đang nhìn tao cười tít mắt.
Thằng này đúng nó vận son thật, vừa nói chưa ngớt mồm thì có hai khách nữa đến – chị gái nhanh nhảu.
Đi ăn một mình, không tốt – Jill tủm tỉm, lơ lớ giọng tiếng Việt lườm tao khi cầm cái ghế tao đưa cho.
Jill nhìn chị bán hàng khi chỉ tay vào cái bánh tao đang ăn, ý là một cái tương tự.
Tối qua hai anh về có bị say không?
Anh không, chắc nó say thôi, anh Sơn nhanh cướp lời
No, anh ấy đưa em về khách sạn thấy vẫn tỉnh lắm, mà uống cũng giỏi đó anh
Yes, vô cty này tiêu chí đầu tiên là phải biết uống mà
Hey, cơ mà không hút thuốc, good man.
Hút thuốc là bị xấu trai đi, chả ai dám ngồi gần đâu nhá.
Chủ tịch và CEO đang hút thuốc kìa, tao hât hàm về phía hai vị sếp đang vừa đi vừa nhả khói – Jill đưa hai ngón tay lên miệng rồi gạt chéo, ý bảo hai ông kia tắt thuốc.
Bà chị đon đả mang ghế cho hai vị, rồi hất hàm về phía tao – thấy chưa, chị nói đúng không. Không tin sáng mai lại qua đây mà kiểm chứng.
Không, mai em ăn mỳ tôm rồi mới đi làm chị ạ, tao nhăn nhở ranh mãnh, bà chị nghe xong bĩu môi.
Vài phút sau Quang lật đật đến, mặt vẫn hơi đờ đờ, tối qua uống kha khá.
Chị cho em cái bánh giống các sếp em với, yên tâm, em ăn thêm cái nữa chị không lo em nợ tiền đâu, đây toàn lãnh đạo không ai để em trả tiền đâu. Cả bọn cười rôm rả góc quán.
Quang về cty này sau tao mấy tháng, đang phụ trách phần kỹ thuật và công nghệ, hỗ trợ khách hàng, cũng dân cơ khí Bách Khoa
Em bảo thằng này, là nó mà đến, thì vài phút sau quán lại đông vui, nó không tin anh ạ - chị nói chéo sang chủ tịch và CEO.
Cậu này thì tốt duyên và mát máy lắm, có đứa em nào chưa người yêu thì cứ đưa ra đây phụ bán hàng, tuyển em rể luôn cho gọn.
Thôi thôi, tầm này là khó với lắm sếp tổng ạ, nhìn tướng hào hoa sát gái thế kia thì lúc nào cũng phải mang theo bó lạt hay sợi giây dù thì mới giữ được.
Thế ah, cũng chưa thấy giới thiệu hàng xách tay nên không rõ thế nào?
Jill có nhập được quốc tịch cho nó không, hay em muốn nhập tịch Vietnam?
Jill trố mắt cận, Sorry?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Anh Sơn giải thích lại làm cô em cười suýt sặc nghẹn bánh mỳ. Còn bà chị đưa đồ ăn và nước ngô cho mấy vị kia xong không quên liếc trộm tao một cái, dù tao đang nói chuyện với anh chủ tịch xong một thoáng hành vi bất chợt ấy là tao vẫn thấy dù nó thoáng qua rất nhanh.
Ngồi trong quán café gần đó, trao đổi công việc luôn, có lẽ cái văn hóa này nó đã hình thành từ bao giờ chả hay, các việc đều gần như trao đổi với nhau bên ngoài, rồi về đến văn phòng thì chỉ đi vào chi tiết và phân công công việc cho từng bộ phận. Một doanh nghiệp loanh quanh 15-17 nhân sự xong giải quyết các đầu việc lắm khi nếu so với Nhà nước chắc phải tương đương với 3 chục nhân sự là ít. Tao thích thế này, gọn nhẹ hiệu quả, ít khoảng cách, không quan cách này nọ, cũng xuất phát từ năng lực và cách triển khai công việc, nó luôn cần sự chủ động và làm việc độc lập của từng người.
Đến gần trưa, một email đẩy đến toàn nhân sự ở phần chi tiết công việc, sau khi tao tổng hợp cùng anh Sơn các báo cáo và tiến độ cũng như đề xuất, một khối lượng công việc đồ sộ sắp đến, tao liệt kê các đơn vị làm Logistic đang gửi chào giá dịch vụ, và xếp hẹn từng đội để trao đổi và lựa chọn sử dụng, xong các mục này lại chủ yếu triển khai ở Cát Lái, Hà Tĩnh, thành ra nó lại khiến tao phải di chuyển nhiều hơn.
Con bé Hằng kế toán nhắn yahoo, bảo tao vào làm thanh toán công tác mấy chuyến.
Ngoài các khoản khác do cty chủ động book, thì có mấy thứ tao chi ngoài loanh quanh gần chục triệu cả thảy trong mấy hôm ở Sài Gòn, ok, ký thì ký thôi.
Xong có 2 bill , tao chột dạ, bởi tao đã không kê ra coi như không tính, mà lại có ở đây.
Chị Jill và anh Sơn đưa, sếp bảo em cứ chi, và lần sau các cuộc đối ngoại với khách anh cứ kê, dù là nhà hàng hay quán bar, miễn là công việc thì cứ mang về, hóa đơn em tự lo, anh đừng ngại. Chuyến này xong việc hai sếp vui lắm, anh gửi ảnh và hộ chiếu để chị Thảo gửi làm visa, anh lại được vi vu dài ngày đấy, à, cám ơn anh vì có quà cho bọn em.
Đến đây tao ngạc nhiên hơn, bởi có mỗi túi hoa quả tranh thủ mua ở chợ Bến Thành và mấy thứ mua dưới Linh Trung, chia cho bọn xóm trọ, cho Hương còn lại mang về cho đội văn phòng, khi nhìn thấy thêm một bịch to nữa để ở cạnh cái máy đếm tiền, lúc này thì mới vỡ lẽ ra là của Jill, cô bé này cẩn thận và chu đáo thật. Chả trách, bên kia lại cho biệt phái sang Việt Nam một thời gian, thành ra có chuyện đi tìm nhà ở lâu dài thay vì thuê khách sạn.
Anh có quen ai làm xuất khẩu lao động không? Thủy nhắn.
Anh có , sao thế?
Em có ông chú và một cậu, đang muốn đi
Họ làm nghề gì ở việt nam, và đã đi lần nào chưa?
Làm xây dựng thôi, chú em thì đi một lần cách đây hơn năm về nước, còn cậu thì lần đầu
Bao nhiêu tuổi rồi, vì thợ thì bên kia chỉ tuyển đến 50 là dừng
Ngoài 40 thôi, chú út và cậu út.
Ok, thế để anh hỏi rồi báo lại.
Thế em cho số anh để anh liên lạc nhé, em không biết gì đâu, hỏi lòng vòng bất tiện.
Cũng được.
Thế anh về rồi đi làm luôn không nghỉ được hôm nào à
Anh không, làm ở đây không có chuyện nghỉ sau công tác, việc cũng bận
Bận đến mức về cũng không thông nhắn nhủ gì được một câu cho người ta. Mà không biết em nhắn có khiến anh bị làm phiền không?
Phiền toái gì đâu, sao lại nói thế. Tùng nó cũng bảo với em rồi chứ nhỉ.
Thế chỗ Nhàn, em đã dọn xuống xong chưa?
Xong cả rồi, nó gói dọn đồ hộ em rồi ở lại ăn uống cùng cả bọn, em cứ ngóng mà không thấy anh.
Thì lý do em biết rồi chứ có phải anh tránh đâu, có lạ lẫm gì ai bên ấy đâu mà phải tránh, mà chả có lý do gì phải tránh khi mình không có gì khuất tất.
Em không nói khuất tất, xong, có ntn thì cứ bảo chứ đừng lẳng lặng thế, em thì nhớ anh và muốn dc gặp mà anh cứ bận thế, nghĩ cũng tủi thân. Chắc do số em nó hẩm hiu, lại thấp kém nhiều quá nên thế.
Đầu tuần, đừng có chưa gì đã trách móc bản thân và tiêu cực như thế được không.
Càm ràm với nhau một hồi, tao trở lại với công việc không để ý đến màn hinh chat nữa, thấy tin nhắn nổi liên tục ở góc màn hình, tao bật lại thì có một câu của Thủy:
“chị không ở đây nữa, kể cũng buồn vì mấy năm chị em ở cùng nhau, vui buồn có cả, nhưng em lại được rộng đường với anh ấy, cố lên em, không có ý gì với Tùng thì lựa nói cho nó hiểu, còn anh ấy thì tùy em nhé”
Đọc đến câu này khiến tao hơi gai gai sống mũi, khả năng cao là cô ấy nhắn nhầm cho ai đó, và chắc đến 9 phần là Hoa rồi. Vậy hai chị em đang có chuyện gì, tao sẽ là ntn trong cái phòng trọ của mấy chị em bên đó? Không vội hỏi, làm xong mấy việc này rồi đi ăn cơm cái đã – lúc đó cty tự tổ chức nấu ăn do văn phòng thuê lại một căn hộ góc, có hai ban công to nên đặt bếp ở đó được, dù biết vậy nhưng tự nhiên làm tao thấy suy nghĩ hơn một tí về Thủy và Hoa, cần thêm thời gian để làm rõ cái này.
Có thêm Jill, cái văn phòng ấy nó cũng khác đi một tí, đám nhân sự thì có ý tứ hơn, ăn nói cũng tem tém lại, còn ekip quản lý thì lúc rì rầm rồi cười phá lên trong phòng, khi thì lặng thinh, riêng bận rộn nhất là cái máy in của Hằng kế toán và cái máy đa năng ở bàn hành chính.
Cửa sổ chat Skype thì tin nhắn liên tiếp, có lẽ sau cuộc trao đổi và đống email lúc nãy, các đầu mối trong Sài Gòn cũng action và nhắn gọi tao tới tấp.
Chú pha này khéo đi cắt tóc cua đi chứ đẻ tóc lãng tử này là xù lên lúc nào chả hay cho mà xem – CEO lên tiếng khiến cả văn phòng cười ồ lên sau khi tao kết thúc cuộc điện thoại. Jill thì ngồi trong phòng họp, vẫy tay về phía tao, ra hiệu check tin nhắn khi cô ấy làm động tác gõ phím máy tính.
Lúc nào đưa em đi xem nhà nhé, nay hay mai?
Để anh gọi hỏi chủ nhà rồi báo lại.
Okay.
Cái bill, anh nhận tiền nhé, em bảo anh Sơn đưa bạn kế toán rồi
Đang định thắc mắc này, sao em lại có mấy bill đó.
Em có biệt tài của dân ga Metro, anh chưa biết được đâu – Jill thả một icon mặt cười
Tks em, xong anh hơi bất ngờ,
Em thấy nó rơi lúc mình đi bộ hôm trước, nên em mới nhặt được. Một người hiểu chuyện, và tinh ý. Tao cũng lần đầu với người nước ngoài đi ăn và làm việc với đối tác xong không nghĩ cô bé lại như vậy, thường thì họ sẽ mặc kệ không bận tâm lắm mấy cái này của nội bộ đối tác. Thành thử khi ấy mới nghĩ thêm, là tại sao người dân TQ, dù đại lục hay Hongkong họ đã đi đến đâu làm ăn cũng đều rất cẩn thận và kín kẽ, lúc check out, cô còn đưa cho bạn lễ tân cho mượn xe máy 20$, trong khi tao cũng kẹp 200k trước đó.
Trình ký xong bộ thanh toán, Hằng đưa tao tất tật gần 20 triệu cả thảy rồi vào ăn cơm trưa.
Chiều anh xuống chỗ em ăn cơm nhé,không có ai, mỗi em với Nhàn thôi – Thủy nhắn sms.
Biết vậy, đi được anh xác nhận lại trước 17h nhé. Cám ơn em và Nhàn trước.
Lại khách sáo với nhau rồi, đừng như thế với em.
Có số lạ nhắn, cũng nội dung mời xuống ăn cơm – là Nhàn, chắc là Thủy đưa số để Nhàn nhắn cùng lúc ấy. tao trả lời nội dung tương tự.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hai đứa đi bộ đến gần trường Thủy Lợi, tính vẫy taxi cho Jill về Lake Side thì Hương nhắn, rủ đi ăn vì nó nay về muộn, Jill cũng không từ chối lời mời nên ba anh em ra Đào Tấn ngồi ăn, cũng lâu anh em mới ăn cùng nhau từ sau khi nghỉ tết, vừa cho Hương được trò chuyện với Jill để sớm va chạm. Lại đến quá 22h mới về đến xóm trọ, lại với căn phòng quen thuộc, nhưng lúc này thì chả thiết nghĩ đến game, vừa chat với mấy người, vừa nhắn tin qua lại với đám Thuận và thằng bạn nó bên Đông Anh, thêm ông chú bán đất nữa. Đúng là tháng 3 bà già chết cóng, cái lạnh và ẩm ướt nó ám ảnh tao đến là khó chịu.
Bà chị khách ở Cổ Nhuế tự nhiên nhắn , rồi chuyển sang yahoo, giới thiệu cho bạn mua đất bên Vĩnh Ngọc, lúc này ở đó nó đã quá đắt đỏ ngoài sự suy nghĩ của tao, nhưng xem ra chỗ này thì tao không muốn qua ông chú kia nữa mà phải tự lặn lội đi một vài bữa xem như nào, bởi tao thấy cái đoạn quanh chỗ làm cầu Nhật Tân, nó sẽ rất ngon bất chấp nếu có tiền mà om ở đó bởi nó sẽ là con đường chính đi vào nội đô khi làm xong kết nối thẳng trục Cầu Giấy đến Nội Bài.
Đến đây anh em đừng hỏi là tại sao tao không kể những trắc trở nhé, bởi nếu lôi ra khéo câu chuyện nó còn dài và lan man mãi, bởi thực tế tao không thiếu những khó khăn, từ chuyện gia đình làm ăn buôn bán rồi tàu bè, cho đến công việc này nọ. Xong có lẽ, khi gặp khó khăn, tốt nhất là dẫm chân lên nó mà bước qua để sang cái mới, như thế là nhanh nhất.
Và hẳn là ai cũng đặt câu hỏi là tao thời gian nào mà kham lắm thứ vào người như vậy để có tiền, có công việc trôi chảy rồi có bạn tình, bạn gái và các mối quan hệ khác khi con người ta chỉ có 24 tiếng mỗi ngày như nhau. Nên khi tao tình cờ được nghe một bài thuyết trình kim tứ đồ thời gian của một nhà phân phối đa cấp, thì những cái gì khẩn và quan trọng lập tức phải làm ngay, quan trọng nhưng không khẩn thì có thể nhờ ai đó làm giúp, trọn vẹn được là cái tốt không thì tương đối cũng được còn mình chỉnh sửa, không khẩn không quan trọng thì để sau, không chết ai là được.
Việc tìm thông tin xuất khẩu lao động cho người nhà của Thủy hay lời mời ăn cơm với hai người là một ví dụ về không khẩn không quan trọng. Việc bà chị Cổ Nhuế giới thiệu bạn mua đất là quan trọng xong không khẩn, những phát sinh bên đội xây dựng của Thuận cũng không khẩn, dù là quan trọng, đại loại là thế.
Cộc cộc, tao đang lạch cạch cái máy tính thì Tùng và Hoa gọi cửa.
Tuần nay mới gặp anh, anh đi đâu mà khiếp thế
Anh đi công việc trong miền Nam thôi, hai đứa sang muộn thế, mưa gió nữa.
Em chưa được vào Sài Gòn bao giờ, không biết ntn nhỉ?
Thì có việc có dịp vào là biết thôi, nói chung là khác ngoài này, từ con người đến đồ ăn, văn hóa địa phương nó khác nhau mà . Tùng mang thuốc ra ngoài hút cho xong hoặc tắt luôn đi, phòng hôi lắm, ám mùi vào chăn gối quần áo. Tao nói thẳng với thằng này.
Chị Thủy chuyển đi hôm nay rồi anh ạ. Rủ bọn em hôm nào xuống chơi cho biết chỗ. Khiếp, đồ của bà chị cũng một chuyến xe ba gác mới đủ.
Sao đang ở lại chuyển đi?
Thấy bảo bạn chị ấy giờ ở một mình, nên chị ấy xuống ở cùng, bọn em 3 đứa vẫn không sao, nhưng chị ấy muốn xuống ấy thì đi thôi, không có gì cả - Hoa mau miệng.
Tối mai sang bọn em ăn cơm nhé – Hoa nói
Có vụ gì thế?
Không có gì, thì bảo anh qua thôi, anh bận ah?
Anh chưa rõ nên không nhận lời ngay được, mọi người cứ chủ động trước nhé.
Bạn anh vẫn chưa về ạ?
Uh, nó bận không về.
Thế tối nay cho em ngủ nhờ một hôm nhé – Tùng nhanh mồm.
Uh, nhưng không được hút thuốc nữa, mùi khét và hôi lắm.
Em có thuốc ngon nên không khét hôi như anh nghĩ đâu, nó nói rồi khoe bao 555 chưa bóc, hàng ngoại.
Thôi, chơi một tí rồi về cho anh ấy nghỉ, anh ấy đi công tác mấy hôm chắc cũng mệt.
Gớm, có khi nào thấy ông anh bị trùng mắt đâu mà mệt, để tao đưa mày về rồi quay lại.
Thôi, tôi tự về khỏi cần ông đưa.
Anh ơi, mai em mượn xe anh một ngày có được không?
Bảo lấy xe tao thì chê
Kệ, chê thì sao
Đúng ra xe ông nó vướng cái giá chở hàng nên tôi ngại ông ông tháo ra buộc vào.
Hoa nói rồi cầm cái ô lóc cóc đi về.
Mày đưa cô ấy về rồi quay lại nếu muốn ngủ bên này thì anh để cửa.
Thằng bé lúp cúp đuổi theo Hoa rồi nửa tiếng sau quay lại với chai rượu và mực khô và một cái gói to quấn màng xốp
Anh em mình nhâm nhi tí, em nướng sẵn rồi, phải chia cho con bé kia một tí nói mới hết làu bàu
Đại ka muốn nghe tin vui trước hay tin không vui trước?
Có ntn cứ nói, anh nghe thôi.
Tin không vui là chị Thủy chuyển đi, thì anh em mất một tay cơ nấu ăn và uống rượu, nhưng lại có cái vui là đỡ phải nghe tiếng cãi nhau tranh luận của mấy mụ vịt giời.
Sao, có gì mà gay gắt thế ah?
Chả rõ, thấy chị em nói qua nói vào, cái Hoa với bà Thủy hục hoặc nhau, liên quan đến anh zai nào đó mà hai chị em đang mâu thuẫn rồi bậm bịch từ mấy lần trong Tết, đợt này trước hôm anh sang ăn cơm phòng em, rồi đến đợt này thì bà Thủy chuyển đi luôn, đúng khéo dịp bạn bà ấy ở một mình nên ghép xuống luôn.
Thế mấy đứa toàn nấu ăn chung ah, phòng nào cũng 3 đứa, nấu chung chạ thế phức tạp chết
Thi thoảng thôi anh, hai phòng hay chơi với nhau nhất thì mới thế. Đại khái từ khi anh chuyển đi thì xóm ấy kém vui và lôm côm hơn.
Tao có phải trưởng thôn hay trật tự đâu mà nói thế
Không, đại khái là hồi anh ở đấy, mọi người sau cái vụ ông chủ chửi mắng om xòm, anh can thiệp rồi mọi thứ bớt đi, có ý thức hơn, sau khi anh đi thì lôm côm hơn trước.
Đông người thì phức tạp, đâu chả thế, cái chính là chuyện lặt vặt thì tốt nhất không cần dây dưa làm gì cho mệt
Em hiểu, xong giờ nó không được như trước, kiểu không vô tư đoàn kết thôi anh, chứ em cũng chả bận tâm, có điều tai vẫn nghe và mắt vẫn phải thấy,
Thế là mày bức xúc rồi mang qua trút lên anh ah, tao cười ròi nhấp chén rượu.
Không hẳn vậy, anh như anh của em nên em kể thôi mà.
Hai ông thuê lại phòng anh và chị Hương, thay nhau tăm tia bà Thủy và Hoa, không được thì lại đảo tay,nhưng thất bại toàn tập, xong còn bày trò giấu đồ,lại còn đồ lót của hai chị em, rồi loạn lên.
Tao nghe câu này tí sặc rượu,
Sao lại tào lao biến thái thế, chúng nó rảnh thế ah, thiếu đéo gì con gái mà phải thế?
Thực ra là trêu đùa thôi xong hơi quá lố
Quá gì, thế là ngu, chúng nó chửi cho muối mặt
Ông Dũng thì thích bà Hoa, ông Quân thì thích bà Thủy, lắm hôm nấu cơm cho cả phòng ăn, bà Thủy tránh, cố tình đi tắm muộn nhưng ông Quân cố đợi, rồi ra khu vệ sinh gọi nhắc bà ấy tắm nhanh kẻo mọi người đợi. Nhưng tránh mãi chả được nên bà ấy cuối cùng cũng sang xong miễn cưỡng. Đại khái là loằng ngoằng, hai ông kia thì cũng chạc tuổi anh, cũng đi làm rồi, nhưng xem ra không lọt vào mắt của hai nàng ấy, nên dù nhiệt tình này nọ chả ăn thua.
Vậy còn chú? Thì thế nào? Tán được em nào rồi hay đánh bắt xa bờ?
Tán tỉnh gì em có thiết gì đâu, tranh thủ đi làm rồi chạy hàng cho anh chị thôi
Điêu, ông không lẽ lại để chim chỉ mỗi việc đi đái thôi chắc, ai tin nổi
Thật, trước em cũng có ý với Hoa xong nó rắn lắm, không né ra mặt xong thái độ vậy nên em thôi, chứ thấy hai ông kia lăn xả như thế, mình nghĩ lại cũng cố lăn vào mà không được gì thì khó nhìn nhau ăn nói
Kệ, chúng nó khác, chú phải khác chứ, sao lại đánh đồng thế được.
Thôi anh, em chả bận tâm.
Mưa gió làm chén rượu sướng nhỉ, anh vào trong kia chắc uống suốt.
Cũng bình thường, đi công việc thôi mà.
Chị ấy gửi anh cái hộp, anh cất đi, thấy bảo dễ vỡ nên em đi đường không dám đi nhanh sợ nó sóc vỡ.
Hộp gì thế?
Em biết đâu, dặn thì em mang về thôi.
Mà chị ấy đang ốm, ho và sốt, nay em đến thấy thế, mắt chị ấy đỏ và trũng lại, trong nhà mà cũng đeo khẩu trang. Anh chị đang giận nhau hay sao, mà em thấy nay chị ấy khóc lúc em đến lấy hàng, sau mang tiền và phiếu về thì đang ngồi co ro trên ghế máy tính. Tao nghe đến đây thì hơi chau mày, và uống cạn chén rượu, bắt đầu thấy có gì đó gai gai trong người
Em thấy thế nào bảo vậy có gì anh bỏ qua cho, em cũng tâm sự với anh thôi, còn chuyện đâu em bỏ đó chả biết đâu. Chỉ thấy chị đang ốm mệt mà hàng đi về vẫn đều lắm, lại còn đang làm kế toán cho 2 cty nữa thì phải, giỏi thật, mà thấy chị ấy cũng kiểu như anh ấy, nhớ và chi tiết, chả thấy ghi chép mấy, mà chưa thấy thiếu hay nhầm hàng, kể cả hàng đổi trả cũng thế.
Có tin nhắn, lúc này cũng quá 23h, tao lạch cạch điện thoại, thằng em vẫn xé mực rót rượu , rồi ra ngoài rít thuốc, Thủy gọi tao trả lời ngắn gọn rồi cúp máy khi nó trở vào phòng, mẹ kiếp , tự nhiên lúc này lại lắm thứ rối bòng bong trong đầu, khiến tao có gì đó lăn tăn khó xử, việc cty đã ngốn thời gian thì chớ.
Cưa gần hết chai rượu và hai con mực, thằng kia thì lên giường ngủ vắt lưỡi, tao lọ mọ cái máy tính loanh quanh cũng sắp sang ngày mới, sắp xếp lại xem ngày mai ngày kia ntn cho ổn thỏa.
 

Protein199x

Yếu sinh lý
Sao bro lại hỏi chi tiết này?
những cô gái sau này khi được tác giả so sánh đều được so sánh với chị NB đầu tiên, và có phần kể chi tiết hơn về chị NB. Em thắc mắc, đáng lẽ ra khi chia tay lần 1 thì chị ấy phải hai mặt một lời để xem thái độ của bác chứ, sao lại để tờ giấy và gấp gọn đồ vào vali nhỉ. Em đang chờ đợi lúc anh bị chia tay trong chính căn nhà chị, nma k đúng như em nghĩ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
những cô gái sau này khi được tác giả so sánh đều được so sánh với chị NB đầu tiên, và có phần kể chi tiết hơn về chị NB. Em thắc mắc, đáng lẽ ra khi chia tay lần 1 thì chị ấy phải hai mặt một lời để xem thái độ của bác chứ, sao lại để tờ giấy và gấp gọn đồ vào vali nhỉ. Em đang chờ đợi lúc anh bị chia tay trong chính căn nhà chị, nma k đúng như em nghĩ
Câu hỏi này thú vị đấy. Tất nhiên là hai mặt một lời rồi, trong một bữa cơm ngang chừng thì chị ấy tràn nước mắt và buông đũa, một cuộc tranh luận không căng thẳng nữa mà đúng hơn là chị ấy trút hết những gì trăn trở còn lại mà không cần dò xét thái độ của mình nữa bởi chị hiểu mình khi đó , một con người đầy hiếu thắng, ngoan cố và kiên định. Khi sang cty mới này, mọi thứ khác hoàn toàn về đặc thù công việc, nhiều điều mới mẻ và nó hấp dẫn tính chinh phục của mình lắm. Đúng hơn là mình bị guồng quay ấy nó cuốn vào, khi những tồn đọng tưởng chừng nan giải, những mâu thuẫn trong bộ máy cũ mới xung đột nhau, những job lớn từ nươc ngoài được đề cập và triển khai rốt ráo không có sự chần chừ.
Nên những mẩu chuyện mình kể sau khi chia tay chị ấy chỉ là một phần nào trong số đó, kể được lên đây bởi nó dễ nói ra nhất thôi
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo