Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Căn nhà không có nhiều thay đổi về hình thức, bởi hai chị em Linh và Nguyệt cũng sử dụng tốt bởi con gái ở nó khác với con trai, các đồ gia dụng cũng đã đầy đủ, khác biệt là Jill chỉ biết mỗi siêu thị Big C là nơi mua sắm thuận tiện và dễ dàng nhất, thêm nữa khác biệt là cô bé vẫn hơi choáng với đường xá đi lại, và tất nhiên vẫn chỉ taxi là phương tiện dễ dàng nhất.
Anh biết nấu ăn chứ?
Anh biết chút ít, dù sao thì cũng sống tự lập từ khi học đại học nên chủ động được ở mức cơ bản nhất.
Vậy nay anh muốn ăn gì?
Ngoại trừ chuột và rắn với mèo, còn lại anh ăn được cả. Jill tròn mắt và rung mình khi tao liệt kê 3 con vật ấy trở thành đồ ăn.
Việc một người nước ngoài, đến đây thuê nhà, thì lẽ thường nếu có việc không quá cấp thiết, việc gặp nhau là sẽ ở quán café hoặc một chỗ công cộng, hoặc ngược lại nếu mình là người bản địa cũng thế, xong có lẽ cũng trở nên thân thiết gần gũi trong công việc bấy lâu nay, thêm chuyện tao thuê nhà giúp nên khoảng cách khách sáo cũng gần như bớt đi nhiều.
Bữa tối cũng đơn giản, một chút salad, mỳ spageti, còn một nửa con gà tao luộc hai đứa ngồi xé phay thêm một chút vang đỏ, trong bữa ăn, Jill cũng chia sẻ thêm về công việc đầu bên kia của cty bên ấy, cũng nắm thêm được văn hóa làm việc và những người đang trao đổi với tao qua email, cũng bớt đi một chút nào đó vướng mắc và khó khăn đồng thời có thể qua cô ấy để xin thêm sự hỗ trợ, ít nhất là mặt giấy tờ sau đó là phần tài chính thanh toán.
Kể thêm cho anh em về Jill, khi ở nhà, cách ăn mặc cởi mở hơn, với bộ đồ ngủ bó sát, khoe rõ 3 vòng nổi bật, cách búi tóc cao, đôi mắt tròn, my cong,lông mày dài và dày, toát lên sự gợi cảm và gây chú ý, khác hẳn khi ra ngoài với trang phục công sở hay tiệc tùng với váy đầm. Đặc biệt là Jill sở hữu chiều cao gần 1,7m tức là chênh lệch với tao không nhiều.
Các bữa ăn trên văn phòng nếu tao hoặc Jill góp mặt dc hoặc hàng ngày gặp nhau, bên cạnh công việc thì hai đứa đã hình thành sự gần gũi khác biệt, thay vì chỉ công việc hoặc xã giao như với người khác.
Các thứ vật dụng như điều hòa, máy giặt .., em có gặp vướng mắc gì không?
Em không, ổn cả, thank you anh một lần nữa – Jill nâng ly vang và uống một ngụm to. Khi bữa ăn đã gần về cuối, chai vang cũng đã chỉ còn 1/3, nhìn nét mặt đã ửng hồng, ánh mắt đôi lúc có chút vô tư lự, xong có lúc ngồi chống cằm nghe tao nói chuyện, công việc, cuộc sống thời đi học , đến khi đi làm và quen với hai vị sếp của cty rồi dịch chuyển sang đây từ những ngày đầu thành lập
Anh là tuổi Tý?
Đúng, con mouse
Em tuổi con Hổ.
Uhm, anh biết khi xem hộ chiếu của em.
Tuổi chuột là thông minh lanh lợi.
Vẫn thua em.
No no, em tồ lắm, à, phải nói là em gà lắm mới đúng văn phòng gen Y ở bên này – Jill cười khanh khách, lộ khuôn hàm rang trắng và đều, đôi môi mọng và lớp trang điểm nền nhẹ, với làn mùi hương nước hoa ngọt nhẹ phảng phất xong quyến rũ. Có điều đến hôm nay, thì thoáng chút ưu tư hơn mọi ngày. Một cuộc gọi điện, và nói với nhau bằng tiếng Trung, tao cũng tranh thủ nhấc cái điện thoại trả lời tin nhắn, là của Thủy, hẹn café, là Hương xin tiền tiêu, là thằng bạn nhờ người qua lấy đồ giúp.
Bữa ăn kết thúc, trên bàn vẫn còn chai vang và hoa quả, tao nhấp thêm ngụm rồi ngỏ ý ra về khi đã quá 20h tối.
Anh có hẹn à?
Anh qua chỗ em gái anh một tí,sao thế, em cần anh giúp gì không? Tao giơ tin nhắn sms của Hương về phía Jill, cô bé cười mỉm.
Em ổn, thôi anh về đi, vẫn mưa đấy, chắc lạnh lắm, đợi em tiễn anh
Jill khoác áo dạ cầm ô treo trên giá để giày sau cánh cửa đợi tao
Cám ơn em vì bữa tối.
Cám ơn anh vì tất cả, jill nói rồi cầm điện thoại quờ tay ý nói là căn nhà tao thuê giúp.
Đưa tao chum chìa khóa xe, cánh cửa mở ra bất chợt lại đóng lại rồi cái ô buông xuống sàn nhà, Jill bất ngờ ôm chầm lấy vai tao, thở nhẹ nhưng nhịp thở khá nhanh, hai cánh mũi thon đang phập phồng đang tiến sát về phía tao và mùi hương ngọt nhẹ lúc này đã gần nhất có thể, hai đôi môi gần như chạm vào nhau xong tao chủ động lùi lại, vỗ nhẹ lên vai cô bé và bước ra ngoài lập tức.
Good night. Ngoái lại chào Jill rồi tao đi xuống dưới sân
Mưa rả rich, lúi húi với cái áo mưa , thì nó đã bị róc nước vào trong theo cái mũ , thành ra vẫn bị ướt áo như thường. uống vài ly vang, có ấm người một chút, dù chưa thấy ngấm men xong xuống dưới thì vẫn lạnh cóng như thường, may mà mình không bị bệnh viêm xoang. Ngó lên trên nhà, Jill vẫn đứng ở ban công nhìn xuống, tao giơ tay chào rồi lên xe đi về, ở nhà chắc có người đến đợi lấy đồ rồi, bởi có cuộc gọi mà tao không lấy điện thoại ra nghe, chắc hẳn không phải của Thủy vì tao đã nghe máy một lần và đã bảo đang dở việc thì cô ấy sẽ không gọi lại liên tiếp. Đến gần cầu Trung Hòa thì lại điện thoại, lại tấp vào nghe máy, đồng nghĩa với việc ướt quần và giày khi chống xe
Anh sắp về đến nhà chưa, em xin lỗi nha,vì chuyện ban nãy – Jill gọi.
Anh gần đến nhà rồi, đang mưa quá , anh nhắn sau nhé.
Ôi thôi, anh đi đi, mưa ướt hết , em vô ý quá, em cúp máy đây. Cái giọng tiếng Việt lơ lớ ngọng đét cũng đến buồn cười , đến mức bà chủ nhà còn bảo, cháu dạy tiếng Việt thì dạy nói thôi chứ dạy viết thì khéo con bé này sau nó làm chủ của cháu luôn đấy.
Còn tin nhắn của Thủy tao để lại, về nhà tính sau, ông bạn kia đang đợi ở cửa, cũng ướt sạch khi đứng dưới cái mái broximang đang róc nước tong tong.
Phiền anh quá, làm anh bỏ việc về lúc mưa gió.
Có gì đâu, an hem ai cũng có việc thôi mà, tao nói rồi mở cửa vào nhà, xong một việc của ông bạn, lại thêm combo cho vay 2tr nữa chứ, lần đầu nó hỏi vay tiền từ khi hai thằng ở chung.
Thế quái nào, không lẽ trời lại đày mình vào một cái thế lằng nhằng rối rắm thế này, hẳn nếu là công việc, và còn chị Ninh Bình thì mình sẽ không vướng bận gì, khi kể lại và chị sẽ đồng hành ý tứ, xong đây lại tréo ngoe, đã vậy không công việc mà lại là chuyện chị em con gái xung quanh mình. Không lẽ mình thử biến mất một thời gian xem thế gian nó vận hành ra sao, biết đâu lại có đứa đi tìm minh hoặc có đứa sẽ tay trong tay với ai đó mà mình chả phải bận tâm lấn cấn thậm chí còn phải mừng cho họ. Nên đúng là có người ở bên, và lại là tâm đầu ý hợp, đồng hành đúng nghĩa nó vẫn là gì đó khác biệt, thay vì chỉ có một người bạn gái hay một người tình để mang lại cho nhau thỏa mãn sắc dục. Trò đời là vậy, cái cần thì lại không còn cái không quá cần thì lại cứ lởn vởn rồi va nhau tới tấp.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Khi đất cát vẫn xôm và lên giá gấp 3 so với lúc tao mua, cũng hữu duyên cuộc điện thoại lúc ngồi đợi bảo dưỡng xe, do tao thuê treo tờ phướn ở loanh quanh chỗ bọn Thuận đang làm ở gần cổng sau KCN Thăng Long, cổng bv Nội tiết, quán ăn đoạn chợ dân sinh, đến nơi hẹn khách đi xem tiện rẽ qua làm chén rượu với anh em cho xôm, nào ngờ vào việc được ngay 80m2, vẫn dư dc giá thu về 500k/m2 với ông chú là có 40 củ khoai đút túi, lấy lại 30tr ký gửi từ trước, tao ăn luôn combo xây nhà đợt hè vào dịp WC 2010, yêu cầu đổ mái tầng 1 trước mùng 10.5 âm lịch và hoàn công trước 20.10, tao vào việc luôn với hai thằng sau khi ngã giá nhân công 850k/m2 không gồm thi công điện nước, bao luôn bản vẽ thiết kế chi tiết để sau họ thích vay ngân hàng thì có thêm phần thẩm định tài sản, 3 tầng 1 tum cũng đâu đó ngót 220m2 sàn vì nhà chủ để lại cái sân, mất đúng trong 3 ngày cọc rồi công chứng và đợi sổ thanh toán nốt tiền.
Từ công trình đầu tiên, tao lần mò ra khu bờ sông chỗ mấy bến cát, bơm cát vào nền sẽ chặt và nhàn hơn đổ cát, bởi 110k/m3 cát san lấp xe oto đổ chân công trình và nhân công nữa thì cũng phải thành 200k/m3. Tao làm một thuyền 100m3 cũng có 5tr, bơm trong 3 tiếng gọn nhẹ, làm luật 1tr, lần sau cứ vậy mà diễn, rồi quen dần thì 500 một slot mà diễn, phấn khởi hồ hởi. Và tao giao luôn cho lão chủ tàu khi ngồi câu cá và uống bia trên tàu của lão, thay vì tự đi xin xỏ khóc lóc với công an và trưởng thôn, bỏi công an dù sao cũng quản lý chung an ninh rồi bến bãi quanh dọc khúc sông từ cầu Thăng Long đến Cầu Nhật Tân. San lấp nền này cũng lệch được ít ngày cơm nuôi thợ. Thêm một việc nữa để cắm chân đám thợ ở cái mảnh đất này.
Đấy là giao dịch nhớ đòi nhất với tao, bởi tao mua bán mảnh của tao đã thuộc loại nhanh thì ca này còn nhanh hơn, thành ra buôn bán làm ăn đôi khi điểm rơi nó cũng rất quan trọng.
Dù đi SG cũng không ít lần, xong khi này tao mới biết nhà của ca sĩ Ngọc Sơn ở đâu, ngồi nhâm nhi café với mấy vị ở quán gần nhà ông anh ca sĩ cơ bắp, thì có cuộc gọi số lạ hoắc, là Jill gọi, đang từ Tân Sơn Nhất taxi về Bùi Thị Xuân, hóa ra cô nàng không bay về Nội Bài theo lịch mà lại về đây sớm vài hôm như dự kiến.
Hội đoàn, ăn xong rồi di chuyển ra Nguyễn Bỉnh Khiêm, đến cuối chiều thì cũng họp hành trao đổi xong phần sơ bộ, còn mỗi mình tao và Jill ở lại, sáng hôm sau đi Quận 4 rổi quận 7, lịch trình coi như kín, tranh thủ nhất có thể để khép lại chuyến đi, phần chi tiết sẽ đẩy về Hà Nội lo support sau khi tổng hợp lại số liệu và hiện trường các thứ. Môi trường công việc nó cứ cuống cuồng, chạy như con thoi.
Trái ngược với Hà Nội và miền bắc, vào đây thời tiết nó khác hẳn, không còn lo áo trong áo ngoài, đối phó với cái lạnh và ẩm ướt của mùa xuân, nên cũng đỡ bất tiện phần nào, tiễn anh Sơn ra taxi, còn mỗi mình ở đây buồn vãi chấy, bạn bè trong này có mấy đứa xong không tiện liên hệ, chúng nó lại mất thời gian cho mình rồi cũng không hay. Lại loanh quanh mấy quán café rồi về xem phim Mỹ, bởi vũ trường quán bar là tao không hề thích đặt chân đến, bởi tao không có nhu cầu tiêu khiển ở mấy chỗ xô bồ, trác tang ấy.
Một lão xe ôm tấp vào rất vồn vã sôi nổi.
Đi chơi không anh hai, massage hay bar pub, em chở anh đi – tao lắc đầu cảm ơn.
Dù đều là thành phố lớn nhất cả nước, xong cái nhịp sống trong này nó vẫn khác lạ đặc trưng, một vài bác xe ôm, có thể sáng ra chưa có cuốc nào xong vẫn ngồi với nhau ở góc phố, lôi túi nilon ra vài lon bia chào buổi sáng và hỏi thăm sức khỏe nhau, người bán vé số dạo hay hàng rong vẫn cần mẫn hàng giờ.
Người ta cứ nói truyền tai nhau, dân trong Nam họ ăn chơi, không nặng nề lắm chuyện tích lũy hay an cư, miễn sao đủ sống và không quá lo nghĩ nhiều cho ngày sau, có thể là đúng xong ở một góc nhất định nào đó, bề nổi của xã hội mà thôi. Mặc dù với người dân ngoài Bắc, mọi thứ phải an cư mới lạc nghiệp, sinh hoạt chi tiêu tằn tiện để còn tích cóp mua sắm, du lịch, con cái...,xong tựu chung lai, cuộc sống mưu sinh thì đâu cũng thế, có thể khác nhau một chút về văn hóa phong tục, nhưng khi cơm áo gạo tiền còn vật lộn đè nặng thì cứ nhìn những người ở tầng lớp đáy xã hội, như người đánh giày, bán vé số, hoa quả bán rong là thấy, như nhau cả thôi, tao cũng thấy mình trong đó, khi những ngày đầu lên HN, tao đi phát tờ rơi kiếm 10k/2 tiếng. Nhưng cái sự nhiệt tình, cởi mở thì khi ấy tao ghi nhận trong này hơn hẳn ngoài Bắc, người trong Nam có gì đó họ vẫn hào sảng cởi mở hơn chút.
Miền Nam nói về phóng khoáng, do nước ngoài du nhập về rồi thích nghi như hồng kong và đài loan thời trước đó a
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Khi Thủy và Hoa, hai chị em vẫn thi nhau gửi tin nhắn, từ sms đến yahoo, lúc này thì chuẩn giờ, bởi tao đang rảnh.
Mong một ngày nào đó, em được đi cùng anh đến nơi nào đó, chỉ hai ta thôi, anh bận thì cứ công việc, em lang thang thăm thú rồi đợi anh về đi ăn rồi đi dạo – Thủy nhắn mũi mẫn.
khi này hai đứa đã có vài lần năm nằm với nhau qua đêm, cô ấy đã có sự thay đổi tử ăn nói đến cách nhắn tin, xong tuyệt nhiên hai đứa chưa khi nào nói đến vấn đề mối quan hệ tình cảm sẽ ra sao, đi đến đâu và như thế nào. Với tao, một thằng không vướng bận , không che giấu sau lưng ai bởi tao không còn người yêu là chị Ninh Bình nữa, thì cũng chả gì vướng mắc, có điều là sau cuộc đầu tiên, mối quan hệ nó lại đẩy đi một cách nhanh chóng, thậm chí như thủy nói thì với người yêu cũ của cô ấy, cũng không được đến như vậy cả về tốc độ tieps xúc đến chuyện ái ân chăn gối. Chỉ có điều thấy rõ, là ở Thủy toát lên một vẻ là luôn mong muốn được gần gũi, kè kè và có cơ hội là lên giường với nhau, để được thỏa mãn cảm xúc và ham muốn.
Em chưa được đi nhiều như anh, xong đúng là đi nhiều, biết nhiều sẽ có nhiều trải nghiệm và học hỏi anh nhỉ. Nên em cũng chỉ mong sau này có một công việc để được va chạm tiếp xúc và học hỏi giống như anh, bằng anh thì không dám nghĩ xong đó cũng là mong muốn nhất của em lúc này. Vào đó chắc vui nhộn lắm, nhưng có gì thì cứ nhắn lại cho em nhé
Khác với Thủy, thì Hoa lại chưng mực, luôn muốn mong đợi người khác chinh phục mình, dù đã không ít lần chủ động bộc lộ, có thể do tính nết bản năng, một phần nữa là cũng chưa đi qua mối tình nào một cách thực sự từ lời ăn tiếng nói đến đụng chạm thắm thiết chứ chưa nói đến chuyện tình dục. Và với cả hai, tao không muốn moi thứ rối tinh lên, và không coi họ là chỗ để mình được thỏa mãn ham muốn, rồi mang tiếng lợi dụng này nọ. Tuy nhiên với Thủy thì đúng là cần phải cẩn trọng trong hành xử, để không cho phép cô nàng ngày một lấn tới rồi phô trương, bởi nếu không nắn chỉnh được thì Thủy sẽ bất mãn và khó kiểm soát bởi cá tính có phần xốc nổi mà muốn chiếm hữu, hiếu thắng.
Chạy lên tầng mái, có nhà hàng và bar, tao làm cốc café ra sát mép ban công, nhớ không nhầm nó là tầng 7 hay 8 gì đó, tương đương ngọn cây Sao. Ấn tượng nhất hồi lần đầu vào đây là cây quái gì mà gốc to như lốp xe tải và thân tán cao tận vài ba chục met, sau mới biết đó là cây Sao.
Phảng phất mùi mỹ phẩm, mùi dầu gội thơm ngọt chứ không hẳn nước hoa, tao ngó qua thì Jill đang kéo ghế lại gần
Một mình? Cái giọng lơ lớ ngọng ngọng khi nói tiếng Việt nghe đến khôi hài, thế mới thấy mình nói tiếng Anh với bọn nước ngoài rành ngôn ngữ thì nghe nó quê ntn.
Yes, alone.
Coffe or beer? Tao chỉ vào cái quầy pha chế có một tủ đồ uống.
Anh, dạy em tiếng Việt, em dạy anh Tiếng Anh, ok ? Jill cười khanh khách, cái giọng lanh lảnh, mỗi khi nói chuyện là rất dứt khoát.
Oke, but I speaking English is very bad. Tao vẫn lịch sự nói tiếng Anh
Không sao, em hiểu mà, sẽ ổn thôi.
Khi này tao nói tiếng Anh vẫn còn hạn chế so với 3 ông sếp bởi có chịu học đéo đâu, mãi đến năm cuối thì đụng chạm nhiều đến mấy cái môn chuyên rồi thực tập , dính đến phần nhập khẩu hàng và thiết bị, khi đó mới bắt đầu chú ý hơn một tí, nên sau 2 năm ở cty cũ rồi qua bên này thì mới tự chủ và nhích được một tí, bởi cũng có môi trường nữa, khi ekip lãnh đạo ông nào cũng giỏi,mỗi ông kế toán là một chữ không biết thôi.
Hỏi han nhau mấy thứ, từ chuyến bay từ Hongkong sang đây, rồi đường xá ăn uống ntn
Về cơ bản, cô bạn đã từng sang đây nhiều, các điểm du lịch nổi tiếng đều đã đi qua hết, nên không mấy lạ lẫm, thêm nữa lại bập bẹ nói được tiếng Việt từ trước, nên khi này thì thả ra chợ hay bến xe ga tàu mới gặp khó khăn cho Jill.
Tao xưa nay không hề có cho mình sự mặc cảm hay tự ti chút nào, thậm chí sẵn sàng bị sai bị chê, nên cuộc tào lao với Jill trên tang mái này, cũng khá thú vị, và thấy dân nước ngoài, họ ngoài làm việc chuẩn và tác phong chuyên nghiệp, thì sự tôn trọng người khác cũng rất tốt.
Khi hỏi ra, mới biết cô bé sang đây từ khi còn học sinh, với gia đình, sau này khi lên đại học, thì đi cùng nhóm rồi đi một mình, cũng thuộc hệ thích tự tìm hiểu khám phá.
Cũng vãn khách trên quán, tao đề xuất về ngủ, mai còn di chuyển nhiều, một phần nghĩ cô bé cũng khá mệt sau chuyến bay, rồi lại họp hành luôn , trong khi tao ở đây trước một hôm rồi. Nhưng Jill lại muốn đi bộ, nên tao đi cùng, bởi chuyện giật đồ ở đây nó không có gì lạ lẫm khi đó, nên đến công viên Tao Đàn, rồi vòng qua dinh Độc lập một vòng rồi về lại Bùi Thị Xuân cũng đã 23h tối. Cũng hạn chế hơn về ngôn ngữ, nên tao nói chuyện sơ qua về công trình này theo câu chuyện lịch sử 35 năm trước, Sai Gòn như nào, cô bé tỏ ra hiếu kỳ và thích thú hơn, dù có biết sơ qua về mảnh đất này qua sách báo, xong cũng như mình đi nước ngoài, có người bản địa nói chuyện về mảnh đất nơi mình đặt chân nó cũng khác hơn, có hồn và cảm xúc hơn.
Đúng là những năm 2010 đổ về trước thì dân anh chị còn nhiều nên chuyện giật đồ, trộm cắp gần như cơm bữa. Mãi sau này lãnh đạo mới lên quyết đoán mới dc như bây giờ.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Trong số những người đã đi qua cuộc đời trai trẻ của tôi, chỉ có Thuỷ và chị NY đầu là long đong nhất, và Thuỷ tôi cũng không để bị bơ vơ giữa trời và đất xong chỉ ở mức độ nhất định bởi tôi nhìn nhận ai như nào tôi sẽ thoả đáng với lòng mình như thế.
A đúng là Nam Thần khi hết tình thì nghĩa cử vẫn còn đó
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Căn nhà không có nhiều thay đổi về hình thức, bởi hai chị em Linh và Nguyệt cũng sử dụng tốt bởi con gái ở nó khác với con trai, các đồ gia dụng cũng đã đầy đủ, khác biệt là Jill chỉ biết mỗi siêu thị Big C là nơi mua sắm thuận tiện và dễ dàng nhất, thêm nữa khác biệt là cô bé vẫn hơi choáng với đường xá đi lại, và tất nhiên vẫn chỉ taxi là phương tiện dễ dàng nhất.
Anh biết nấu ăn chứ?
Anh biết chút ít, dù sao thì cũng sống tự lập từ khi học đại học nên chủ động được ở mức cơ bản nhất.
Vậy nay anh muốn ăn gì?
Ngoại trừ chuột và rắn với mèo, còn lại anh ăn được cả. Jill tròn mắt và rung mình khi tao liệt kê 3 con vật ấy trở thành đồ ăn.
Việc một người nước ngoài, đến đây thuê nhà, thì lẽ thường nếu có việc không quá cấp thiết, việc gặp nhau là sẽ ở quán café hoặc một chỗ công cộng, hoặc ngược lại nếu mình là người bản địa cũng thế, xong có lẽ cũng trở nên thân thiết gần gũi trong công việc bấy lâu nay, thêm chuyện tao thuê nhà giúp nên khoảng cách khách sáo cũng gần như bớt đi nhiều.
Bữa tối cũng đơn giản, một chút salad, mỳ spageti, còn một nửa con gà tao luộc hai đứa ngồi xé phay thêm một chút vang đỏ, trong bữa ăn, Jill cũng chia sẻ thêm về công việc đầu bên kia của cty bên ấy, cũng nắm thêm được văn hóa làm việc và những người đang trao đổi với tao qua email, cũng bớt đi một chút nào đó vướng mắc và khó khăn đồng thời có thể qua cô ấy để xin thêm sự hỗ trợ, ít nhất là mặt giấy tờ sau đó là phần tài chính thanh toán.
Kể thêm cho anh em về Jill, khi ở nhà, cách ăn mặc cởi mở hơn, với bộ đồ ngủ bó sát, khoe rõ 3 vòng nổi bật, cách búi tóc cao, đôi mắt tròn, my cong,lông mày dài và dày, toát lên sự gợi cảm và gây chú ý, khác hẳn khi ra ngoài với trang phục công sở hay tiệc tùng với váy đầm. Đặc biệt là Jill sở hữu chiều cao gần 1,7m tức là chênh lệch với tao không nhiều.
Các bữa ăn trên văn phòng nếu tao hoặc Jill góp mặt dc hoặc hàng ngày gặp nhau, bên cạnh công việc thì hai đứa đã hình thành sự gần gũi khác biệt, thay vì chỉ công việc hoặc xã giao như với người khác.
Các thứ vật dụng như điều hòa, máy giặt .., em có gặp vướng mắc gì không?
Em không, ổn cả, thank you anh một lần nữa – Jill nâng ly vang và uống một ngụm to. Khi bữa ăn đã gần về cuối, chai vang cũng đã chỉ còn 1/3, nhìn nét mặt đã ửng hồng, ánh mắt đôi lúc có chút vô tư lự, xong có lúc ngồi chống cằm nghe tao nói chuyện, công việc, cuộc sống thời đi học , đến khi đi làm và quen với hai vị sếp của cty rồi dịch chuyển sang đây từ những ngày đầu thành lập
Anh là tuổi Tý?
Đúng, con mouse
Em tuổi con Hổ.
Uhm, anh biết khi xem hộ chiếu của em.
Tuổi chuột là thông minh lanh lợi.
Vẫn thua em.
No no, em tồ lắm, à, phải nói là em gà lắm mới đúng văn phòng gen Y ở bên này – Jill cười khanh khách, lộ khuôn hàm rang trắng và đều, đôi môi mọng và lớp trang điểm nền nhẹ, với làn mùi hương nước hoa ngọt nhẹ phảng phất xong quyến rũ. Có điều đến hôm nay, thì thoáng chút ưu tư hơn mọi ngày. Một cuộc gọi điện, và nói với nhau bằng tiếng Trung, tao cũng tranh thủ nhấc cái điện thoại trả lời tin nhắn, là của Thủy, hẹn café, là Hương xin tiền tiêu, là thằng bạn nhờ người qua lấy đồ giúp.
Bữa ăn kết thúc, trên bàn vẫn còn chai vang và hoa quả, tao nhấp thêm ngụm rồi ngỏ ý ra về khi đã quá 20h tối.
Anh có hẹn à?
Anh qua chỗ em gái anh một tí,sao thế, em cần anh giúp gì không? Tao giơ tin nhắn sms của Hương về phía Jill, cô bé cười mỉm.
Em ổn, thôi anh về đi, vẫn mưa đấy, chắc lạnh lắm, đợi em tiễn anh
Jill khoác áo dạ cầm ô treo trên giá để giày sau cánh cửa đợi tao
Cám ơn em vì bữa tối.
Cám ơn anh vì tất cả, jill nói rồi cầm điện thoại quờ tay ý nói là căn nhà tao thuê giúp.
Đưa tao chum chìa khóa xe, cánh cửa mở ra bất chợt lại đóng lại rồi cái ô buông xuống sàn nhà, Jill bất ngờ ôm chầm lấy vai tao, thở nhẹ nhưng nhịp thở khá nhanh, hai cánh mũi thon đang phập phồng đang tiến sát về phía tao và mùi hương ngọt nhẹ lúc này đã gần nhất có thể, hai đôi môi gần như chạm vào nhau xong tao chủ động lùi lại, vỗ nhẹ lên vai cô bé và bước ra ngoài lập tức.
Good night. Ngoái lại chào Jill rồi tao đi xuống dưới sân
Mưa rả rich, lúi húi với cái áo mưa , thì nó đã bị róc nước vào trong theo cái mũ , thành ra vẫn bị ướt áo như thường. uống vài ly vang, có ấm người một chút, dù chưa thấy ngấm men xong xuống dưới thì vẫn lạnh cóng như thường, may mà mình không bị bệnh viêm xoang. Ngó lên trên nhà, Jill vẫn đứng ở ban công nhìn xuống, tao giơ tay chào rồi lên xe đi về, ở nhà chắc có người đến đợi lấy đồ rồi, bởi có cuộc gọi mà tao không lấy điện thoại ra nghe, chắc hẳn không phải của Thủy vì tao đã nghe máy một lần và đã bảo đang dở việc thì cô ấy sẽ không gọi lại liên tiếp. Đến gần cầu Trung Hòa thì lại điện thoại, lại tấp vào nghe máy, đồng nghĩa với việc ướt quần và giày khi chống xe
Anh sắp về đến nhà chưa, em xin lỗi nha,vì chuyện ban nãy – Jill gọi.
Anh gần đến nhà rồi, đang mưa quá , anh nhắn sau nhé.
Ôi thôi, anh đi đi, mưa ướt hết , em vô ý quá, em cúp máy đây. Cái giọng tiếng Việt lơ lớ ngọng đét cũng đến buồn cười , đến mức bà chủ nhà còn bảo, cháu dạy tiếng Việt thì dạy nói thôi chứ dạy viết thì khéo con bé này sau nó làm chủ của cháu luôn đấy.
Còn tin nhắn của Thủy tao để lại, về nhà tính sau, ông bạn kia đang đợi ở cửa, cũng ướt sạch khi đứng dưới cái mái broximang đang róc nước tong tong.
Phiền anh quá, làm anh bỏ việc về lúc mưa gió.
Có gì đâu, an hem ai cũng có việc thôi mà, tao nói rồi mở cửa vào nhà, xong một việc của ông bạn, lại thêm combo cho vay 2tr nữa chứ, lần đầu nó hỏi vay tiền từ khi hai thằng ở chung.
Thế quái nào, không lẽ trời lại đày mình vào một cái thế lằng nhằng rối rắm thế này, hẳn nếu là công việc, và còn chị Ninh Bình thì mình sẽ không vướng bận gì, khi kể lại và chị sẽ đồng hành ý tứ, xong đây lại tréo ngoe, đã vậy không công việc mà lại là chuyện chị em con gái xung quanh mình. Không lẽ mình thử biến mất một thời gian xem thế gian nó vận hành ra sao, biết đâu lại có đứa đi tìm minh hoặc có đứa sẽ tay trong tay với ai đó mà mình chả phải bận tâm lấn cấn thậm chí còn phải mừng cho họ. Nên đúng là có người ở bên, và lại là tâm đầu ý hợp, đồng hành đúng nghĩa nó vẫn là gì đó khác biệt, thay vì chỉ có một người bạn gái hay một người tình để mang lại cho nhau thỏa mãn sắc dục. Trò đời là vậy, cái cần thì lại không còn cái không quá cần thì lại cứ lởn vởn rồi va nhau tới tấp.
Vậy là người cuối cùng bước vào cuộc đời anh chính là câu nói hội tụ đúng quan điểm a cần ở 1 người vợ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trả lại cho mình một lúc riêng tư, khi vẫn còn khá sớm, hàng xóm vẫn sáng đèn khi những mảnh ánh điện hắt qua khe cửa, ngoài sân thì vẫn lạch tạch từng giọt nước rơi xuống mặt bê tông, ngồi ngả mình trên ghế, nhìn cái xe với vết nilon xước dăm, vết keo băng dính sau n lần chở hàng đi giao, đúng lúc này chỉ có nó là người bạn tri kỷ nhất, đồng hành với mình từ khi còn ngơ ngác đi buôn khi học năm thứ 2. Nghĩ lại khi đó, tại cửa hàng bán xe:
- Cưng thích màu xanh thẫm với tem vàng mỡ bò hay màu bạc đen,mua màu bạc cho nó trẻ trung đi em.
- Mua xe về, dựng chân chống lên cho nó nổ máy chạy một mình, để nó chắc tiếng máy, mà xe mới máy mới hạn chế chở nặng lại chạy tốc độ cao, xe nó hại máy , bố chị trước mua xe cho chị cũng làm thế.
- Xe phanh dầu, đi đứng cho cẩn thận, lắm người bị xòe đập mặt, rách da vì phanh đấy, không như phanh cơ xe chị đâu.
Những câu những lời của chị Ninh Bình văng vẳng rõ mồn một, làm tao gần như không còn thấy tiếng Bằng Kiều đang hát Phút cuối.
Anh ơi, anh mở to to một tí, bọn em nghe cùng với, chả mấy khi anh ở nhà nghe nhạc – con bé phòng đối diện mở cửa ngó sang.
Làm trận chế anh ơi, em lập team
Thôi, để anh ấy nghe nhạc, chế chiếc gì suốt ngày lộc cộc leng keng, khó chịu lắm
Mỗi đứa một ý xoay quanh, thiết nghĩ, hình như mình chả khi nào như chúng nó lúc này, thậm chí trước kia, chỉ sang phòng chị Giang nghe CD bức Tường hoặc Lovesong, mà nghe nhiều quá còn bị chị mắng cho. Gần nhau có 10p đi bộ, mà cả một năm chả gặp không biết tình hình chị như nào, tình yêu chồng con gì chưa, năm nay cũng đã 28 tuổi rồi còn gì, khéo cái bệnh nghề nghiệp của dân luật, ông nào không nhanh mồm đấu khẩu thắng lại thì cũng bị cho out cũng nên, bà chị giờ cứng cựa lắm rồi.
Ngồi thừ một hồi, chân đã khô và lạnh cóng, mặc kệ đám kia cứ chõ sang đòi nghe cái này cái kia, có lẽ, bộ Microlabd 4.1 này nó oách nhất xóm thành ra gây chú ý hơn. Với đến cái bọc mà Tùng đưa, tháo nó từng lớp trong khi click vào Enrique Iglesias, khi còn là thằng học sinh cấp 2, tao chỉ nghe Balamos trên MTV vào tối tứ 3-5 trên VTV3, xong lúc này Only You bản tiếng Tây Ban Nha nghe nó lại thống thiết và đi vào cõi lòng đến vậy.
Một chai Blue nguyên seal , ngày mà hai đứa lần đầu gặp anh Khiêm ở Cát Linh năm nào
Mấy triệu bạc, uống thì thích xong đắt đỏ quá, em không phản đối xong thấy không quá cần thiết, còn nếu anh mua để sau này sưu tầm thì cũng nên, bảo quản tốt cho nó khỏi bị mốc vỏ và tróc tem nhãn. Câu nói ấy lại vọng lên, cầm chai rượu trên tay, nó vẫn đẹp như ngày nào, chả trách Blue nó tự mang lại cảnh giới cao nhất của nhà JW. Vẫn lọc xọc mấy gói hút ẩm mà chị đặt vào để bảo quản, cái sổ name tag xin xinh và tinh tế vẫn thơm mùi giấy. Lau chùi lại cẩn thận rồi bọc gói lại như cũ, thêm một kỷ vật nữa được cất trong ngăn bàn máy tính. Hiếm thấy khi nào chị ốm, lại vào mùa này, suốt gần 4 năm qua chưa hề mà độ này chị lại bị ốm theo lời Tùng kể.
Rồi mọi thứ cũng sẽ đâu vào đó cả thôi, tao tự nhủ bản thân mình, cũng là một cách tự trấn an và mong mọi thứ sẽ ổn cả với chị.
Vẫn cần có trước có sau, tao nhắn lại về cái clear bag hôm nọ và chai rượu hôm nay, tiện hỏi thăm qua về chị, coi như Tùng không nói gì
Em ổn, muộn rồi anh nghỉ sớm đi
Một câu hồi đáp không thể ngắn gọn hơn sau mấy tháng xa nhau không liên lạc, tự thấy mình lạc lõng và chưng hửng.

Uống rượu không đại ka? Thằng cu em tên Thơ, dân Can Lộc, nó giơ can 5L khi đẩy cửa phòng tao
Uh, uống thì uống, tao nhắn lại Thuỷ, vì mưa và uống rượu nên không gặp được, xong nghe giọng phụng phịu vì cô nàng chỉ có buổi tối và ngày chủ nhật.
Thế thứ 7 nhé, em nghỉ buổi chiều vệ sinh lớp, mình đi chơi đâu đó tí, gần hai tuần nay không thấy mặt mũi tăm hơi đâu
Biết vậy đã, nếu anh không phải đi đâu thì ok
Đại ka, lạc rang với nem nhá, có thêm bịch cu đơ em mua ở cầu Phủ, đặc sản đó
Cái giọng khàn khàn đục đục, lại tiếng Hà Tĩnh của thằng cu em lắm khi rõ buồn cười. Được cái ngoan, đá bóng cũng hay dù người chỉ được 1m6.
Ăn gì chả xong, đằng nào cũng cơm tối cả rồi, nên phiên phiến thôi em.
Hay qua em, bọn em hút thuốc nó quen, đi anh. Nó vào giằng con chuột rôid lôi tao qua.
Chú bảo đứa nào ra làm con gà con vịt về mà cắn xé, tao đưa 2 lít dúi vào áo nó
Cuộc nhậu đêm bắt đầu, lại được quay về cảnh sinh viên, xong hồi xưa thì chỉ ra cổng làng làm bộ cổ cánh với cân hoa quả hàng lỗi, thì nay cũng khá hơn tí chút coi như cải thiện
Bữa ni em về quê, mang tí rượu cho ông bác ngâm rắn, tiện em mua thêm 2 can anh em mình thi thoảng cù cưa, xóm ni em cũng chỉ quý anh.
Thôi, chú cứ vòng vo làm gì,
Thiệt đó, đừng nghĩ sai chi về em nha đại ka
Quý và nể đó. Mấy lần đá bóng, vì anh nên bọn em mới không táng nhau với tụi kia
Thế trận nào anh không đá thì chúng mày đánh nhau cả à
Không hẳn, nhưng lắm khi cũng kiềm chế
Thân cô thế cô ra đây, đá được thì đá không thôi, so cơ so găng làm gì.
Thế túm lại, ông có việc gì chỉ đạo, thì cho tôi biết đi, loanh quanh mãi
Em có mấy ông anh muốn đi làm công nhân xây dựng
Anh có làm xây dựng đâu mà tuyển công nhân
Thì đó, bữa anh nói chuyện điện thoại bảo đi Dubai với Trung Đông, em hỏi là hỏi cái đó
Chứ ở nhà làm thợ hồ, công nhật 180-200k, không bõ anh ạ, tạm ứng rồi ăn tiêu sạch.
Thế đêm nay, anh không làm trận thì cho em chơi nhờ máy anh nhé, vậy thêm cái nữa là chơi games.
Chúng mày cứ chơi, làm như anh hẹp hòi khó tính lắm không bằng
Không, trước vẫn chơi xong thấy anh đi về thất thường lại chả mấy khi nói cười, bọn em cũng ngại
Đến đây tao mới vỡ lẽ ra, và quên béng chỗ ông anh hôm hỏi hộ người nhà của Thuỷ.
Nhắn lại cái tin rồi tiếp tục cà kê, mấy thằng đánh đu gần 23h không xong lít rượu Can Lộc nhà nó. Xuất thân cũng khốn khó, thằng bé lần đầu ngơ ngác trong cái xóm trọ, ngày ấy nó thô kệch, đen nhẻm và quần áo thì không giống ai, chả hiểu nó ở gu thẩm mỹ của diễn viên hay ca sỹ nào nữa.
Mẹ chạy thận không qua khỏi, mồ côi mẹ từ hồi cấp 2, khi nó lên đây học là bố nó đi bước nữa với dì ruột cũng quá lứa lỡ thì. Thôi thì xảy mẹ bú dì, vẫn tốt hơn là không có tình mẹ
Không lẽ mình lại có nghề làm tuyển dụng XKLĐ trong tương lai? Vậy mai lại phải tâm sự bổ sẻ với ông lão kia rồi.
Khi này, sau khi ra trường sắp 3 năm, thấy mọi thứ nó đổi khác một cách chóng vánh, sinh việ đi học được nâng cấp hơn về chu cấp gia đìnhc điện thoại rồi máy tính, xe máy xong vẫn không thay đổi nhiều về cung cách sống và sinh hoạt, và thấy mình thèm quỹ thời gian của chúng nó quá đi mất. Không lẽ trong mắt chúng nó thì mình đã trở nên già đời nhanh thế hay sao?
Rượu vào lời ra, đến khi tàn cuộc, cũng sang ngày mới. Xong hôm nay đúng là một ngày tao bị mông lung đủ thứ, từ Jill, rồi với chị Ninh Bình sau đó. Phải chăng những gì của tao còn ở nhà chị sẽ được gửi trả dần dần, như một lời chấm dứt hoàn toàn cả nghĩa đen nghĩa bóng, từ người đến vật dụng.
Sáng mai đi với anh lên khu trường cảnh sát nhé, gặp nhau ở vp rồi anh em tự đi, Đạt nó nghỉ ốm - CEO nhắn sms
Ok anh.
Khả năng lên ấy là phải ngồi một bữa, sắp xếp công việc cho cả ngày mai nhé
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đúng là những năm 2010 đổ về trước thì dân anh chị còn nhiều nên chuyện giật đồ, trộm cắp gần như cơm bữa. Mãi sau này lãnh đạo mới lên quyết đoán mới dc như bây giờ.
Cách đây 4 năm, đứa nhân viên của tôi bị giật mất điện thoại ngay trước cửa khách sạn lúc cả đoàn vừa xuống xe đang lấy hành lý
 

Skyfly

Tao là gay
Cách đây 4 năm, đứa nhân viên của tôi bị giật mất điện thoại ngay trước cửa khách sạn lúc cả đoàn vừa xuống xe đang lấy hành lý
2010 tôi với ông sếp vừa ra khỏi ks gần Bùi Viện, ông anh có điện thoại mới đưa lên tai nghe đã bay như chưa từng có. Nhớ mãi em 8800 gold, 2 a em đứng hình hô lên mà nó lên xe phi mất rồi
 

vicloud

Yếu sinh lý
...đúng là có cảm xúc và tình yêu cùng không gian phù hợp thì tình dục nó mãnh liệt thật. Tao lột hết quần áo, ném lung tung trong phòng, ròi chị đứng yên khi tao đưa lưỡi khắp người, thi thoảng lại rên nhẹ vì nhột, vì sướng,khi ngón tay tao đã đặt vào ngã ba, lách nhẹ vào cảm thấy cái ẩm, dính trong cửa âm đạo chị, là lúc ấy chị đang ôm chặt tao và tay chị đang vuôt ve lưng tao.
Không muốn đợi lâu tao bế chị lên đùi, rồi ngồi xuống mép giường làm tình luôn, cái giường cọt kẹt hơi khó chịu và kiến chị bật cười, tao đành đứng dậy, nhấc chân chị kê lên mép giường và thốc tới tấp vào âm đạo chi, chị thở mạnh và rên nhanh đều hơn,
Ghì sát bụng chị vào tao, tao ngấu nghiến mạnh mẽ hơn, và cho chị rũ người trận này, khi nửu trên người chị đã ngả hẳn về sau, ưỡn phần dưới về phía tao khi tao ngậm chặt hai bầu vú chị. Tầm nửa năm trở lại đây,chị có da có thịt hơn,hồng hào và căng mọng hơn và điều này làm tao thích thú hơn,hưng phấn mạnh hơn khi gần gũi. Kéo chị ngồi xuống đùi khi tao ngồi bệt xuống sàn nhà, làm lại tư thế kéo mông chị đưa ra đưa vào, rồi nâng lên dạp xuống, cứ khi nào bắt đầu la rên, và dịch chảy ướt ra mép đùi là tao biết chị đã cực khoái, việc của tao là nhanh và mạnh hơn, đạt cực đỉnh rồi tao xả tinh vào trong âm đạo chị.
Thực sự phải thú nhận là em khá thích đọc mấy đoạn bro tả tư thế make love giữa 2 người tại cứ đọc là em bị nuwngs vì em sẽ nhớ đến cảnh have sex giữa em và my bedboy = ))) thực ra hiện tại em đang quen 1 bạn cũng kém tuổi mà kém đến hẳn 11 tuổi (((= và cái cảm giác khi have sex with him is so perfect = ))) Bảo sao xưa hồi lớp 11 đọc đc câu của Justin Timberlake nói là seg cũng là 1 văn hóa mà giờ nghĩ lại thấy đúng thật vì giờ đã hiểu trọn câu đấy ntn, hahaaaa
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thực sự phải thú nhận là em khá thích đọc mấy đoạn bro tả tư thế make love giữa 2 người tại cứ đọc là em bị nuwngs vì em sẽ nhớ đến cảnh have sex giữa em và my bedboy = ))) thực ra hiện tại em đang quen 1 bạn cũng kém tuổi mà kém đến hẳn 11 tuổi (((= và cái cảm giác khi have sex with him is so perfect = ))) Bảo sao xưa hồi lớp 11 đọc đc câu của Justin Timberlake nói là seg cũng là 1 văn hóa mà giờ nghĩ lại thấy đúng thật vì giờ đã hiểu trọn câu đấy ntn, hahaaaa
Tôi nghĩ sao nói vậy thôi, thời cấp 3 thì chúng nó hay thậm thụt đọc Cô Giáo Thảo, Cô Giáo Thuỷ, xem phim Kim Bình Mai, sau này lên Hn thì lauxanh.us, quannhala.net, sisi.ru
Đọc và xem thì vậy còn khi lên giường với bạn gái thì bản năng mà làm miễn sao trong khả năng cơ thể cho phép thôi 😂
Xàm mà!
 

Bachaiuuu

Yếu sinh lý
Bác ra tiếp đi
Tôi nghĩ sao nói vậy thôi, thời cấp 3 thì chúng nó hay thậm thụt đọc Cô Giáo Thảo, Cô Giáo Thuỷ, xem phim Kim Bình Mai, sau này lên Hn thì lauxanh.us, quannhala.net, sisi.ru
Đọc và xem thì vậy còn khi lên giường với bạn gái thì bản năng mà làm miễn sao trong khả năng cơ thể cho phép thôi 😂
Xàm màầ
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo