Căn nhà không có nhiều thay đổi về hình thức, bởi hai chị em Linh và Nguyệt cũng sử dụng tốt bởi con gái ở nó khác với con trai, các đồ gia dụng cũng đã đầy đủ, khác biệt là Jill chỉ biết mỗi siêu thị Big C là nơi mua sắm thuận tiện và dễ dàng nhất, thêm nữa khác biệt là cô bé vẫn hơi choáng với đường xá đi lại, và tất nhiên vẫn chỉ taxi là phương tiện dễ dàng nhất.
Anh biết nấu ăn chứ?
Anh biết chút ít, dù sao thì cũng sống tự lập từ khi học đại học nên chủ động được ở mức cơ bản nhất.
Vậy nay anh muốn ăn gì?
Ngoại trừ chuột và rắn với mèo, còn lại anh ăn được cả. Jill tròn mắt và rung mình khi tao liệt kê 3 con vật ấy trở thành đồ ăn.
Việc một người nước ngoài, đến đây thuê nhà, thì lẽ thường nếu có việc không quá cấp thiết, việc gặp nhau là sẽ ở quán café hoặc một chỗ công cộng, hoặc ngược lại nếu mình là người bản địa cũng thế, xong có lẽ cũng trở nên thân thiết gần gũi trong công việc bấy lâu nay, thêm chuyện tao thuê nhà giúp nên khoảng cách khách sáo cũng gần như bớt đi nhiều.
Bữa tối cũng đơn giản, một chút salad, mỳ spageti, còn một nửa con gà tao luộc hai đứa ngồi xé phay thêm một chút vang đỏ, trong bữa ăn, Jill cũng chia sẻ thêm về công việc đầu bên kia của cty bên ấy, cũng nắm thêm được văn hóa làm việc và những người đang trao đổi với tao qua email, cũng bớt đi một chút nào đó vướng mắc và khó khăn đồng thời có thể qua cô ấy để xin thêm sự hỗ trợ, ít nhất là mặt giấy tờ sau đó là phần tài chính thanh toán.
Kể thêm cho anh em về Jill, khi ở nhà, cách ăn mặc cởi mở hơn, với bộ đồ ngủ bó sát, khoe rõ 3 vòng nổi bật, cách búi tóc cao, đôi mắt tròn, my cong,lông mày dài và dày, toát lên sự gợi cảm và gây chú ý, khác hẳn khi ra ngoài với trang phục công sở hay tiệc tùng với váy đầm. Đặc biệt là Jill sở hữu chiều cao gần 1,7m tức là chênh lệch với tao không nhiều.
Các bữa ăn trên văn phòng nếu tao hoặc Jill góp mặt dc hoặc hàng ngày gặp nhau, bên cạnh công việc thì hai đứa đã hình thành sự gần gũi khác biệt, thay vì chỉ công việc hoặc xã giao như với người khác.
Các thứ vật dụng như điều hòa, máy giặt .., em có gặp vướng mắc gì không?
Em không, ổn cả, thank you anh một lần nữa – Jill nâng ly vang và uống một ngụm to. Khi bữa ăn đã gần về cuối, chai vang cũng đã chỉ còn 1/3, nhìn nét mặt đã ửng hồng, ánh mắt đôi lúc có chút vô tư lự, xong có lúc ngồi chống cằm nghe tao nói chuyện, công việc, cuộc sống thời đi học , đến khi đi làm và quen với hai vị sếp của cty rồi dịch chuyển sang đây từ những ngày đầu thành lập
Anh là tuổi Tý?
Đúng, con mouse
Em tuổi con Hổ.
Uhm, anh biết khi xem hộ chiếu của em.
Tuổi chuột là thông minh lanh lợi.
Vẫn thua em.
No no, em tồ lắm, à, phải nói là em gà lắm mới đúng văn phòng gen Y ở bên này – Jill cười khanh khách, lộ khuôn hàm rang trắng và đều, đôi môi mọng và lớp trang điểm nền nhẹ, với làn mùi hương nước hoa ngọt nhẹ phảng phất xong quyến rũ. Có điều đến hôm nay, thì thoáng chút ưu tư hơn mọi ngày. Một cuộc gọi điện, và nói với nhau bằng tiếng Trung, tao cũng tranh thủ nhấc cái điện thoại trả lời tin nhắn, là của Thủy, hẹn café, là Hương xin tiền tiêu, là thằng bạn nhờ người qua lấy đồ giúp.
Bữa ăn kết thúc, trên bàn vẫn còn chai vang và hoa quả, tao nhấp thêm ngụm rồi ngỏ ý ra về khi đã quá 20h tối.
Anh có hẹn à?
Anh qua chỗ em gái anh một tí,sao thế, em cần anh giúp gì không? Tao giơ tin nhắn sms của Hương về phía Jill, cô bé cười mỉm.
Em ổn, thôi anh về đi, vẫn mưa đấy, chắc lạnh lắm, đợi em tiễn anh
Jill khoác áo dạ cầm ô treo trên giá để giày sau cánh cửa đợi tao
Cám ơn em vì bữa tối.
Cám ơn anh vì tất cả, jill nói rồi cầm điện thoại quờ tay ý nói là căn nhà tao thuê giúp.
Đưa tao chum chìa khóa xe, cánh cửa mở ra bất chợt lại đóng lại rồi cái ô buông xuống sàn nhà, Jill bất ngờ ôm chầm lấy vai tao, thở nhẹ nhưng nhịp thở khá nhanh, hai cánh mũi thon đang phập phồng đang tiến sát về phía tao và mùi hương ngọt nhẹ lúc này đã gần nhất có thể, hai đôi môi gần như chạm vào nhau xong tao chủ động lùi lại, vỗ nhẹ lên vai cô bé và bước ra ngoài lập tức.
Good night. Ngoái lại chào Jill rồi tao đi xuống dưới sân
Mưa rả rich, lúi húi với cái áo mưa , thì nó đã bị róc nước vào trong theo cái mũ , thành ra vẫn bị ướt áo như thường. uống vài ly vang, có ấm người một chút, dù chưa thấy ngấm men xong xuống dưới thì vẫn lạnh cóng như thường, may mà mình không bị bệnh viêm xoang. Ngó lên trên nhà, Jill vẫn đứng ở ban công nhìn xuống, tao giơ tay chào rồi lên xe đi về, ở nhà chắc có người đến đợi lấy đồ rồi, bởi có cuộc gọi mà tao không lấy điện thoại ra nghe, chắc hẳn không phải của Thủy vì tao đã nghe máy một lần và đã bảo đang dở việc thì cô ấy sẽ không gọi lại liên tiếp. Đến gần cầu Trung Hòa thì lại điện thoại, lại tấp vào nghe máy, đồng nghĩa với việc ướt quần và giày khi chống xe
Anh sắp về đến nhà chưa, em xin lỗi nha,vì chuyện ban nãy – Jill gọi.
Anh gần đến nhà rồi, đang mưa quá , anh nhắn sau nhé.
Ôi thôi, anh đi đi, mưa ướt hết , em vô ý quá, em cúp máy đây. Cái giọng tiếng Việt lơ lớ ngọng đét cũng đến buồn cười , đến mức bà chủ nhà còn bảo, cháu dạy tiếng Việt thì dạy nói thôi chứ dạy viết thì khéo con bé này sau nó làm chủ của cháu luôn đấy.
Còn tin nhắn của Thủy tao để lại, về nhà tính sau, ông bạn kia đang đợi ở cửa, cũng ướt sạch khi đứng dưới cái mái broximang đang róc nước tong tong.
Phiền anh quá, làm anh bỏ việc về lúc mưa gió.
Có gì đâu, an hem ai cũng có việc thôi mà, tao nói rồi mở cửa vào nhà, xong một việc của ông bạn, lại thêm combo cho vay 2tr nữa chứ, lần đầu nó hỏi vay tiền từ khi hai thằng ở chung.
Thế quái nào, không lẽ trời lại đày mình vào một cái thế lằng nhằng rối rắm thế này, hẳn nếu là công việc, và còn chị Ninh Bình thì mình sẽ không vướng bận gì, khi kể lại và chị sẽ đồng hành ý tứ, xong đây lại tréo ngoe, đã vậy không công việc mà lại là chuyện chị em con gái xung quanh mình. Không lẽ mình thử biến mất một thời gian xem thế gian nó vận hành ra sao, biết đâu lại có đứa đi tìm minh hoặc có đứa sẽ tay trong tay với ai đó mà mình chả phải bận tâm lấn cấn thậm chí còn phải mừng cho họ. Nên đúng là có người ở bên, và lại là tâm đầu ý hợp, đồng hành đúng nghĩa nó vẫn là gì đó khác biệt, thay vì chỉ có một người bạn gái hay một người tình để mang lại cho nhau thỏa mãn sắc dục. Trò đời là vậy, cái cần thì lại không còn cái không quá cần thì lại cứ lởn vởn rồi va nhau tới tấp.
Anh biết nấu ăn chứ?
Anh biết chút ít, dù sao thì cũng sống tự lập từ khi học đại học nên chủ động được ở mức cơ bản nhất.
Vậy nay anh muốn ăn gì?
Ngoại trừ chuột và rắn với mèo, còn lại anh ăn được cả. Jill tròn mắt và rung mình khi tao liệt kê 3 con vật ấy trở thành đồ ăn.
Việc một người nước ngoài, đến đây thuê nhà, thì lẽ thường nếu có việc không quá cấp thiết, việc gặp nhau là sẽ ở quán café hoặc một chỗ công cộng, hoặc ngược lại nếu mình là người bản địa cũng thế, xong có lẽ cũng trở nên thân thiết gần gũi trong công việc bấy lâu nay, thêm chuyện tao thuê nhà giúp nên khoảng cách khách sáo cũng gần như bớt đi nhiều.
Bữa tối cũng đơn giản, một chút salad, mỳ spageti, còn một nửa con gà tao luộc hai đứa ngồi xé phay thêm một chút vang đỏ, trong bữa ăn, Jill cũng chia sẻ thêm về công việc đầu bên kia của cty bên ấy, cũng nắm thêm được văn hóa làm việc và những người đang trao đổi với tao qua email, cũng bớt đi một chút nào đó vướng mắc và khó khăn đồng thời có thể qua cô ấy để xin thêm sự hỗ trợ, ít nhất là mặt giấy tờ sau đó là phần tài chính thanh toán.
Kể thêm cho anh em về Jill, khi ở nhà, cách ăn mặc cởi mở hơn, với bộ đồ ngủ bó sát, khoe rõ 3 vòng nổi bật, cách búi tóc cao, đôi mắt tròn, my cong,lông mày dài và dày, toát lên sự gợi cảm và gây chú ý, khác hẳn khi ra ngoài với trang phục công sở hay tiệc tùng với váy đầm. Đặc biệt là Jill sở hữu chiều cao gần 1,7m tức là chênh lệch với tao không nhiều.
Các bữa ăn trên văn phòng nếu tao hoặc Jill góp mặt dc hoặc hàng ngày gặp nhau, bên cạnh công việc thì hai đứa đã hình thành sự gần gũi khác biệt, thay vì chỉ công việc hoặc xã giao như với người khác.
Các thứ vật dụng như điều hòa, máy giặt .., em có gặp vướng mắc gì không?
Em không, ổn cả, thank you anh một lần nữa – Jill nâng ly vang và uống một ngụm to. Khi bữa ăn đã gần về cuối, chai vang cũng đã chỉ còn 1/3, nhìn nét mặt đã ửng hồng, ánh mắt đôi lúc có chút vô tư lự, xong có lúc ngồi chống cằm nghe tao nói chuyện, công việc, cuộc sống thời đi học , đến khi đi làm và quen với hai vị sếp của cty rồi dịch chuyển sang đây từ những ngày đầu thành lập
Anh là tuổi Tý?
Đúng, con mouse
Em tuổi con Hổ.
Uhm, anh biết khi xem hộ chiếu của em.
Tuổi chuột là thông minh lanh lợi.
Vẫn thua em.
No no, em tồ lắm, à, phải nói là em gà lắm mới đúng văn phòng gen Y ở bên này – Jill cười khanh khách, lộ khuôn hàm rang trắng và đều, đôi môi mọng và lớp trang điểm nền nhẹ, với làn mùi hương nước hoa ngọt nhẹ phảng phất xong quyến rũ. Có điều đến hôm nay, thì thoáng chút ưu tư hơn mọi ngày. Một cuộc gọi điện, và nói với nhau bằng tiếng Trung, tao cũng tranh thủ nhấc cái điện thoại trả lời tin nhắn, là của Thủy, hẹn café, là Hương xin tiền tiêu, là thằng bạn nhờ người qua lấy đồ giúp.
Bữa ăn kết thúc, trên bàn vẫn còn chai vang và hoa quả, tao nhấp thêm ngụm rồi ngỏ ý ra về khi đã quá 20h tối.
Anh có hẹn à?
Anh qua chỗ em gái anh một tí,sao thế, em cần anh giúp gì không? Tao giơ tin nhắn sms của Hương về phía Jill, cô bé cười mỉm.
Em ổn, thôi anh về đi, vẫn mưa đấy, chắc lạnh lắm, đợi em tiễn anh
Jill khoác áo dạ cầm ô treo trên giá để giày sau cánh cửa đợi tao
Cám ơn em vì bữa tối.
Cám ơn anh vì tất cả, jill nói rồi cầm điện thoại quờ tay ý nói là căn nhà tao thuê giúp.
Đưa tao chum chìa khóa xe, cánh cửa mở ra bất chợt lại đóng lại rồi cái ô buông xuống sàn nhà, Jill bất ngờ ôm chầm lấy vai tao, thở nhẹ nhưng nhịp thở khá nhanh, hai cánh mũi thon đang phập phồng đang tiến sát về phía tao và mùi hương ngọt nhẹ lúc này đã gần nhất có thể, hai đôi môi gần như chạm vào nhau xong tao chủ động lùi lại, vỗ nhẹ lên vai cô bé và bước ra ngoài lập tức.
Good night. Ngoái lại chào Jill rồi tao đi xuống dưới sân
Mưa rả rich, lúi húi với cái áo mưa , thì nó đã bị róc nước vào trong theo cái mũ , thành ra vẫn bị ướt áo như thường. uống vài ly vang, có ấm người một chút, dù chưa thấy ngấm men xong xuống dưới thì vẫn lạnh cóng như thường, may mà mình không bị bệnh viêm xoang. Ngó lên trên nhà, Jill vẫn đứng ở ban công nhìn xuống, tao giơ tay chào rồi lên xe đi về, ở nhà chắc có người đến đợi lấy đồ rồi, bởi có cuộc gọi mà tao không lấy điện thoại ra nghe, chắc hẳn không phải của Thủy vì tao đã nghe máy một lần và đã bảo đang dở việc thì cô ấy sẽ không gọi lại liên tiếp. Đến gần cầu Trung Hòa thì lại điện thoại, lại tấp vào nghe máy, đồng nghĩa với việc ướt quần và giày khi chống xe
Anh sắp về đến nhà chưa, em xin lỗi nha,vì chuyện ban nãy – Jill gọi.
Anh gần đến nhà rồi, đang mưa quá , anh nhắn sau nhé.
Ôi thôi, anh đi đi, mưa ướt hết , em vô ý quá, em cúp máy đây. Cái giọng tiếng Việt lơ lớ ngọng đét cũng đến buồn cười , đến mức bà chủ nhà còn bảo, cháu dạy tiếng Việt thì dạy nói thôi chứ dạy viết thì khéo con bé này sau nó làm chủ của cháu luôn đấy.
Còn tin nhắn của Thủy tao để lại, về nhà tính sau, ông bạn kia đang đợi ở cửa, cũng ướt sạch khi đứng dưới cái mái broximang đang róc nước tong tong.
Phiền anh quá, làm anh bỏ việc về lúc mưa gió.
Có gì đâu, an hem ai cũng có việc thôi mà, tao nói rồi mở cửa vào nhà, xong một việc của ông bạn, lại thêm combo cho vay 2tr nữa chứ, lần đầu nó hỏi vay tiền từ khi hai thằng ở chung.
Thế quái nào, không lẽ trời lại đày mình vào một cái thế lằng nhằng rối rắm thế này, hẳn nếu là công việc, và còn chị Ninh Bình thì mình sẽ không vướng bận gì, khi kể lại và chị sẽ đồng hành ý tứ, xong đây lại tréo ngoe, đã vậy không công việc mà lại là chuyện chị em con gái xung quanh mình. Không lẽ mình thử biến mất một thời gian xem thế gian nó vận hành ra sao, biết đâu lại có đứa đi tìm minh hoặc có đứa sẽ tay trong tay với ai đó mà mình chả phải bận tâm lấn cấn thậm chí còn phải mừng cho họ. Nên đúng là có người ở bên, và lại là tâm đầu ý hợp, đồng hành đúng nghĩa nó vẫn là gì đó khác biệt, thay vì chỉ có một người bạn gái hay một người tình để mang lại cho nhau thỏa mãn sắc dục. Trò đời là vậy, cái cần thì lại không còn cái không quá cần thì lại cứ lởn vởn rồi va nhau tới tấp.

