Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

vicloud

Yếu sinh lý
Câu này bạn tự trả lời bạn
Mình không hiểu và căn chỉnh được mình thì đối mặt đối đáp thế nào với người bên ngoài
Đúng không nào?
Vâng, em xin cảm ơn câu trả lời của bro ạ :) có điều em nghĩ là bất cứ ai thậm chí là cả bro cũng sẽ có lúc bất lực với chính mình và không biết lựa chọn của bản thân ở thời điểm đó là hợp lý hay không, vì em cũng đang nghi ngờ bản thân nên tham khảo ý kiến bên ngoài 1 chút ạ :)
 

caroti

Yếu sinh lý
2019 thì nó xây giai đoạn D ở đường số 9 ấy, đi qua lối vào Vũ Yên thì rẽ trái
2019 lúc đấy e cũng mới bước chân vào xh, chậm hơn bọn đồng niên mất 2 năm, mặc dù vsip cách nhà tầm 2km thôi nhưng cũng k mặn mà mấy 😂 chắc tại obg bao bọc quá, giờ muốn thoát thì lại k can đảm
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
2019 lúc đấy e cũng mới bước chân vào xh, chậm hơn bọn đồng niên mất 2 năm, mặc dù vsip cách nhà tầm 2km thôi nhưng cũng k mặn mà mấy 😂 chắc tại obg bao bọc quá, giờ muốn thoát thì lại k can đảm
Đầu tư thêm thì không lúc này sẽ có lúc khác lo gì. Dân đầu tư chuyên, thuần tuý thì nó lại đi một nhẽ khác.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vâng, em xin cảm ơn câu trả lời của bro ạ :) có điều em nghĩ là bất cứ ai thậm chí là cả bro cũng sẽ có lúc bất lực với chính mình và không biết lựa chọn của bản thân ở thời điểm đó là hợp lý hay không, vì em cũng đang nghi ngờ bản thân nên tham khảo ý kiến bên ngoài 1 chút ạ :)
Uhm
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Phòng trọ tối om, khi tao dừng xe ở cổng sau xóm trọ, cái nhà này họ có hai cổng, sáng ra nhà chủ mở cổng phụ để tiếng người tiếng xe bớt ồn và chó Bec bớt sủa.
Nhàn thì đang hớt hơ hớt hải, khi thấy tao cũng hơi ngại
Có bị cháy đồ đạc gì không?
Không ạ, nhưng nó tóe lửa nên em sợ quá. Tao bước vào thì cái bảng điện trên tường đã xạm khói nhựa cháy, cái cầu chì rơi nắp xuống đất.
Lấy anh mượn cái kéo , tao rút một mẩu dây diện ngoắc trên hàng rào dây thép, may thay nó chỉ bị mỗi cầu chì, bật cái đèn sáng luôn xong an toàn thì vẫn phải làm lại đường dây mới.
Tạm vậy đã, cứ bảo bác ấy đi, không lỡ cháy nhà chết người không biết lúc nào.
Vâng,
Thế tao đi trước, mày cứ ở nhà nhé – Thủy vào nha vệ sinh thay quần áo rồi nói vọng ra.
Anh biết sửa điện ah?
Hên xui thôi, cái cầu chì thì đơn giản mà
Thế mà em hỏi cả xóm chả ai dám đụng vào, mà nhìn ghê quá nên sợ là phải.
Cty anh gần không?
chỗ Phạm Hùng, sao thế?
Em hỏi thôi ạ, thế anh về đi làm đi không muộn.
Anh lại công tác ạ?
Uh,chiều anh đi Đà Nẵng Vào đến Đà Nẵng cũng đã chập choạng tối,giao lưu làm quen và ăn uống xong, ngồi note các việc cho ngày mai rồi giải tán, ekip của các sếp đi ngồi riêng, ba đứa tao và nhóm của Thảo và anh giám đốc mới thì đi riêng, lang thang một hồi cũng khá muộn, hôm sau mất một buổi ngồi họp hành trao đổi, phập phập vài cái đóng dấu, văn phòng luật đã hoàn chỉnh hồ sơ thành lập chi nhánh, tiễn hai vị ra sân bay vào Sài Gòn, tao và Jill ở lại đi thăm thú vài nơi mà đội trong này sẽ triển khai trong thời gian tới.
Từ chuyến Đà Nẵng này, tao mới quen thêm đồng nghiệp mới là Thảo mà sau này cho tao mượn xe máy chở Hà đi chơi ở Lăng Cô như đã từng kể. phát sinh đến mở tài khoản cho chi nhánh, chợt tao nghĩ đến co bé Nguyệt nhượng lại cho Jill thuê căn hộ, và được giới thiệu cho ekip trong này mở tài khoản Techcombank, sau này từ đây nảy sinh thêm mối quan hệ với Nguyệt. Cái tuổi trẻ của mình thời đó nghĩ nó cũng đa đoan đoạn trường đến thế là cùng. Được cái Thảo, mau mồm miệng và tinh ý, thành ra thân quen rất nhanh và làm việc cũng khá trôi chảy, mặc dù không ít lần tao cũng càm ràm cho đến mệt, tuy nhiên tựu chung lại là ổn, đến khi sau này anh em không còn ùn ai làm trong group này nữa thì vẫn giữ quan hệ tốt đẹp đồng thời trở nên thân nhau cho đến bây giờ.
Cả bọn đi bộ và uống nước ở đường Bạch Đằng, gần chỗ Novotel bây giờ, khỏi phiền chuyện đưa đón, tao chủ động đề xuất Thảo và nhóm kia về sớm, bởi thấy vị nào cũng nhấp nhổm và tin nhắn liên tục, tất nhiên là máy tao cũng rung liên tục bởi tin nhắn, tất nhiên trong đó có Thủy, số của Nhàn. Không muốn bất lịch sự với Jill và mấy vị, tao gọi lại cho Thủy tóm lược ngắn gọn, giọng điệu cứng rắn vừa đủ để cô ấy bớt bớt lại, đồng thời cố để cho tiếng nói chuyện xung quanh lẫn vào trong cuộc gọi, bởi mấy vị kia chưa biết là Jill có biết chút ít tiếng Việt.
- Khiếp, vào trong ấy một cái là quên hết mọi thứ ngoài này luôn, chắc phải thế anh mới tập trung công việc được nhỉ, không biết là còn chút ấn tượng gì khi xong chuyện đêm hôm trước với nhau không nữa. Em thấy buồn quá.
- Đối tác hay đồng nghiệp của anh chiếm hết thời gian, không cho anh có khoảng trống thời gian nào hay sao mà im thin thít thế này nhỉ? Tự nhiên em thấy hụt hẫng quá, không lẽ em lại đang sai lầm thêm một lần nữa.
- Nếu làn tới có chuyến công tác nào, thì cho em đi cùng nhé, em xách đồ cho anh, ngồi đợi anh làm việc rồi mình tranh thủ đi chơi, anh cũng đỡ căng thẳng và em thì được thoải mái hơn...,
Trong đầu khi ấy, tao chợt nghĩ càn một dịp ngồi nói chuyện và góp ý với cô ấy, bởi nếu thêm một thời gian nữa cứ thế này, thì tao đồ rằng việc anh chàng kỹ sư thủy lợi kia và Thủy stop là có cơ sở nếu anh ta thực sự có cái tôi và cái đầu lớn hơn so với Thủy.
Nhàn thì có gì đó điềm đạm, tế nhị ý tứ hơn.
Chỉ một tin nhắn cảm ơn anh trai về cái bảng điện hôm trước ạ
Erick , đang có chuyện gì ah? Lần đầu thấy anh đang có vẻ không ổn
Không, mấy việc linh tinh thôi, tao lảng sang chuyện khác nhanh chóng xong không tránh được cái nhìn không chớp mắt và bĩu môi đến vài ba giây ấy.
Hơn một tuần đầu ở HN, em thấy sao?
Không sao, em ổn, em ở Boston một mình nên em quen rồi.
Okay, vậy là tốt rồi
Một lần nữa cám ơn anh về căn hộ ấy
Không có gì, em không bảo thì sếp cũng chỉ đạo thôi mà, có điều là trước hay sau như em thấy đấy.
Lúc chiều ông ấy cũng hỏi em, em cũng bảo anh đang care rồi, có điều..,
Sao?
Ông ấy bảo anh sẽ thanh toán bởi cty
Vậy kệ đi, lúc ấy rồi tính.
Okay, vậy để em xử lý cũng được. em muốn ra biển, đi nhé, Jill đứng dậy khi một chiếc taxi vừa trả khách trước quán café.
Về Touranne, hai đứa lang thang ra bãi biển, lúc này nước triều đang thấp, tao cầm túi xách và dép đặt trên tảng đá và ngồi đó khi Jill chạy ra nghịch nước, nhớ lại ngày nào bế chị Ninh Bình và làm chị bị ướt khi về Kim Sơn, lại mông lung lan man, tao đứng thẫn thờ nhìn những con sóng một cách vô tư lự.
Help me – Jill đưa cái điện thoại bảo tao chụp ảnh. Lúc ấy mình ngố vãi chưởng bởi có khi nào dùng smart phone màn hình cảm ứng rộng thế mà chụp ảnh cho người khác đâu, mới chỉ xuất phát từ Nokia 7610 , N70 cho đến giờ là N73 thôi mà. Thành thử khi xem ảnh, Jill cười ngặt ngẽo với các tác phẩm tao chụp.
Jill cầm lại máy chạy ra một quãng chụp tao vài tấm, rồi chạy lại chỉ trỏ về cách cúi ngả máy sao cho ổn. Lại ghé sát nhau một cách thân mật vô tư, lúc này thì cảm nhận rõ hơn mùi cơ thể, mùi nước hoa và mỹ phẩm trên mặt cô ấy. một cơ số ảnh với vị trí và góc chụp khác nhau, và mình bị tự mình thuyết phục về cái điện thoại, sau vụ email hôm trước.
Trả lạ máy cho Jill
Không tồi,
gạt sang các tấm tiếp theo, tuyệt vời,
oh my god, tệ quá.
Kem theo đó là tiêng cười khanh khách, khiến những người xung quanh cũng phải ngoái theo chỗ hai đứa tao.
Sorry, Jill thấy điều đó và hạ volume nói với tao.
Come here, Jill chìa tay về phía tao khi đặt đồ đạc lên tảng đá, rồi lôi tao ra mép nước, mẹ đúng là chân dài như chân mình nên chạy cũng nhanh khiếp, cứ thoăn thoắt lên thôi, thậm chí đi vào công trường hay kho bãi cũng cứ đi phăm phăm. Mỗi con sóng tràn vào lại một cú nhảy lên như chơi đùa với nó, đông thời cánh tay tao làm chỗ vịn cho đỡ bị ngã, mọi thứ đã ở ngoài công việc thay vào đó là những tiếng cười, tiếng hét trước những đợt sóng vào bờ song tao thì lại đang tâm trạng rộng tếch, vô tri đến là đáng thương.
Erick, Jill gọi khi tao ngoái về phía tảng đá đang để túi xách và dép, quay mặt lại thì một vốc nước lao vào mặt, vốc tiếp theo thì đã ướt một phần vạt áo rồi Jill bỏ chạy ngoái lại nhìn tao.
Anh sao thế, không ổn?
Anh ổn.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Skyfly

Tao là gay
Phòng trọ tối om, khi tao dừng xe ở cổng sau xóm trọ, cái nhà này họ có hai cổng, sáng ra nhà chủ mở cổng phụ để tiếng người tiếng xe bớt ồn và chó Bec bớt sủa.
Nhàn thì đang hớt hơ hớt hải, khi thấy tao cũng hơi ngại
Có bị cháy đồ đạc gì không?
Không ạ, nhưng nó tóe lửa nên em sợ quá. Tao bước vào thì cái bảng điện trên tường đã xạm khói nhựa cháy, cái cầu chì rơi nắp xuống đất.
Lấy anh mượn cái kéo , tao rút một mẩu dây diện ngoắc trên hàng rào dây thép, may thay nó chỉ bị mỗi cầu chì, bật cái đèn sáng luôn xong an toàn thì vẫn phải làm lại đường dây mới.
Tạm vậy đã, cứ bảo bác ấy đi, không lỡ cháy nhà chết người không biết lúc nào.
Vâng,
Thế tao đi trước, mày cứ ở nhà nhé – Thủy vào nha vệ sinh thay quần áo rồi nói vọng ra.
Anh biết sửa điện ah?
Hên xui thôi, cái cầu chì thì đơn giản mà
Thế mà em hỏi cả xóm chả ai dám đụng vào, mà nhìn ghê quá nên sợ là phải.
Cty anh gần không?
chỗ Phạm Hùng, sao thế?
Em hỏi thôi ạ, thế anh về đi làm đi không muộn.
Anh lại công tác ạ?
Uh,chiều anh đi Đà Nẵng Vào đến Đà Nẵng cũng đã chập choạng tối,giao lưu làm quen và ăn uống xong, ngồi note các việc cho ngày mai rồi giải tán, ekip của các sếp đi ngồi riêng, ba đứa tao và nhóm của Thảo và anh giám đốc mới thì đi riêng, lang thang một hồi cũng khá muộn, hôm sau mất một buổi ngồi họp hành trao đổi, phập phập vài cái đóng dấu, văn phòng luật đã hoàn chỉnh hồ sơ thành lập chi nhánh, tiễn hai vị ra sân bay vào Sài Gòn, tao và Jill ở lại đi thăm thú vài nơi mà đội trong này sẽ triển khai trong thời gian tới.
Từ chuyến Đà Nẵng này, tao mới quen thêm đồng nghiệp mới là Thảo mà sau này cho tao mượn xe máy chở Hà đi chơi ở Lăng Cô như đã từng kể. phát sinh đến mở tài khoản cho chi nhánh, chợt tao nghĩ đến co bé Nguyệt nhượng lại cho Jill thuê căn hộ, và được giới thiệu cho ekip trong này mở tài khoản Techcombank, sau này từ đây nảy sinh thêm mối quan hệ với Nguyệt. Cái tuổi trẻ của mình thời đó nghĩ nó cũng đa đoan đoạn trường đến thế là cùng. Được cái Thảo, mau mồm miệng và tinh ý, thành ra thân quen rất nhanh và làm việc cũng khá trôi chảy, mặc dù không ít lần tao cũng càm ràm cho đến mệt, tuy nhiên tựu chung lại là ổn, đến khi sau này anh em không còn ùn ai làm trong group này nữa thì vẫn giữ quan hệ tốt đẹp đồng thời trở nên thân nhau cho đến bây giờ.
Cả bọn đi bộ và uống nước ở đường Bạch Đằng, gần chỗ Novotel bây giờ, khỏi phiền chuyện đưa đón, tao chủ động đề xuất Thảo và nhóm kia về sớm, bởi thấy vị nào cũng nhấp nhổm và tin nhắn liên tục, tất nhiên là máy tao cũng rung liên tục bởi tin nhắn, tất nhiên trong đó có Thủy, số của Nhàn. Không muốn bất lịch sự với Jill và mấy vị, tao gọi lại cho Thủy tóm lược ngắn gọn, giọng điệu cứng rắn vừa đủ để cô ấy bớt bớt lại, đồng thời cố để cho tiếng nói chuyện xung quanh lẫn vào trong cuộc gọi, bởi mấy vị kia chưa biết là Jill có biết chút ít tiếng Việt.
- Khiếp, vào trong ấy một cái là quên hết mọi thứ ngoài này luôn, chắc phải thế anh mới tập trung công việc được nhỉ, không biết là còn chút ấn tượng gì khi xong chuyện đêm hôm trước với nhau không nữa. Em thấy buồn quá.
- Đối tác hay đồng nghiệp của anh chiếm hết thời gian, không cho anh có khoảng trống thời gian nào hay sao mà im thin thít thế này nhỉ? Tự nhiên em thấy hụt hẫng quá, không lẽ em lại đang sai lầm thêm một lần nữa.
- Nếu làn tới có chuyến công tác nào, thì cho em đi cùng nhé, em xách đồ cho anh, ngồi đợi anh làm việc rồi mình tranh thủ đi chơi, có lẽ phải như thế mới thực sự thoải mái, anh cũng đỡ căng thẳng và em thì được thoải mái hơn...,
Trong đầu khi ấy, tao chợt nghĩ càn một dịp ngồi nói chuyện và góp ý với cô ấy, bởi nếu thêm một thời gian nữa cứ thế này, thì tao đồ rằng việc anh chàng kỹ sư thủy lợi kia và Thủy stop là có cơ sở nếu anh ta thực sự có cái tôi và cái đầu lớn hơn so với Thủy.
Nhàn thì có gì đó điềm đạm, tế nhị ý tứ hơn.
Chỉ một tin nhắn cảm ơn anh trai về cái bảng điện hôm trước ạ
Erick , đang có chuyện gì ah? Lần đầu thấy anh đang có vẻ không ổn
Không, mấy việc linh tinh thôi, tao lảng sang chuyện khác nhanh chóng xong không tránh được cái nhìn không chớp mắt và bĩu môi đến vài ba giây ấy.
Hơn một tuần đầu ở HN, em thấy sao?
Không sao, em ổn, em ở Boston một mình nên em quen rồi.
Okay, vậy là tốt rồi
Một lần nữa cám ơn anh về căn hộ ấy
Không có gì, em không bảo thì sếp cũng chỉ đạo thôi mà, có điều là trước hay sau như em thấy đấy.
Lúc chiều ông ấy cũng hỏi em, em cũng bảo anh đang care rồi, có điều..,
Sao?
Ông ấy bảo anh sẽ thanh toán bởi cty
Vậy kệ đi, lúc ấy rồi tính.
Okay, vậy để em xử lý cũng được. em muốn ra biển, đi nhé, Jill đứng dậy khi một chiếc taxi vừa trả khách trước quán café.
Về Touranne, hai đứa lang thang ra bãi biển, lúc này nước triều đang thấp, tao cầm túi xách và dép đặt trên tảng đá và ngồi đó khi Jill chạy ra nghịch nước, nhớ lại ngày nào bế chị Ninh Bình và làm chị bị ướt khi về Kim Sơn, lại mông lung lan man, tao đứng thẫn thờ nhìn những con sóng một cách vô tư lự.
Help me – Jill đưa cái điện thoại bảo tao chụp ảnh. Lúc ấy mình ngố vãi chưởng bởi có khi nào dùng smart phone màn hình cảm ứng rộng thế mà chụp ảnh cho người khác đâu, mới chỉ xuất phát từ Nokia 7610 , N70 cho đến giờ là N73 thôi mà. Thành thử khi xem ảnh, Jill cười ngặt ngẽo với các tác phẩm tao chụp.
Jill cầm lại máy chạy ra một quãng chụp tao vài tấm, rồi chạy lại chỉ trỏ về cách cúi ngả máy sao cho ổn. Lại ghé sát nhau một cách thân mật vô tư, lúc này thì cảm nhận rõ hơn mùi cơ thể, mùi nước hoa và mỹ phẩm trên mặt cô ấy. một cơ số ảnh với vị trí và góc chụp khác nhau, và mình bị tự mình thuyết phục về cái điện thoại, sau vụ email hôm trước.
Trả lạ máy cho Jill
Không tồi,
gạt sang các tấm tiếp theo, tuyệt vời,
oh my god, tệ quá.
Kem theo đó là tiêng cười khanh khách, khiến những người xung quanh cũng phải ngoái theo chỗ hai đứa tao.
Sorry, Jill thấy điều đó và hạ volume nói với tao.
Come here, Jill chìa tay về phía tao khi đặt đồ đạc lên tảng đá, rồi lôi tao ra mép nước, mẹ đúng là chân dài như chân mình nên chạy cũng nhanh khiếp, cứ thoăn thoắt lên thôi, thậm chí đi vào công trường hay kho bãi cũng cứ đi phăm phăm. Mỗi con sóng tràn vào lại một cú nhảy lên như chơi đùa với nó, đông thời cánh tay tao làm chỗ vịn cho đỡ bị ngã, mọi thứ đã ở ngoài công việc thay vào đó là những tiếng cười, tiếng hét trước những đợt sóng vào bờ song tao thì lại đang tâm trạng rộng tếch, vô tri đến là đáng thương.
Erick, Jill gọi khi tao ngoái về phía tảng đá đang để túi xách và dép, quay mặt lại thì một vốc nước lao vào mặt, vốc tiếp theo thì đã ướt một phần vạt áo rồi Jill bỏ chạy ngoái lại nhìn tao.
Anh sao thế, không ổn?
Anh ổn.
Cô bé Thuỷ này hơi hãm, hay khích với chọc, lại có tính kiểm soát, mê sex thì khỏi bàn, gặp tôi thì chắc ngủ vài lần là tôi tự out
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Minh chứng cho những cú vả vỡ mặt đây anh em
Nhìn 1tr đô chìm nghỉm
 

Đính kèm

  • IMG_9343.jpeg
    IMG_9343.jpeg
    134.9 KB · Xem: 25
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nhà em sau vk siết chặt than là bán tàu rồi :))
Năm 2008 cấm than sang TQ ấy hả. Hồi đó lắm người bỏ nghề hoặc bán tháo phương tiện lắm.
Vì khi ấy tàu nó không làm như bây giờ nên loại to to chạy vào sông trong dễ bị vướng cầu khi nước lớn và bị cạn khi nước kiệt
Vợ mình hôm qua xem cái hình tàu đắm kia, lắc đàu không nói gì
 
Chỉnh sửa lần cuối:

34nhatgai

Yếu sinh lý
Đọc đến đoạn chia tay c Ninh Bình cảm giác nó hụt hẫng cả câu chuyện, chắc phải chờ thêm 1 vài chap nữa để có thể gặp được 1 cô gái bù đáp được sự mất mát này, cả về sắc vài tài
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đọc đến đoạn chia tay c Ninh Bình cảm giác nó hụt hẫng cả câu chuyện, chắc phải chờ thêm 1 vài chap nữa để có thể gặp được 1 cô gái bù đáp được sự mất mát này, cả về sắc vài tài
Cuộc sống ngoài công việc học hành, thì thứ đưa đẩy cảm xúc, câu chuyện tâm tình giúp mình đi qua những thăng trầm ngã rẽ cuộc sống mới là điều trân quý.
Còn lại thì cũng không chê trách được bởi mình đã chấp nhận nó đến với mình thì nhanh hay chậm, tan sớm hay tan muộn thì nó vẫn là trải nghiệm không phủ nhận
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo