Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

taovotoi6789

Yếu sinh lý

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trở lại với Jill, mấy ngày nghỉ ốm, các thứ cần thiết trên văn phòng tao đã làm thay, chủ yếu là in ấn và gửi chuyển phát, còn lại thì đều online, qua lần đó cũng lần đầu tao mới biết cái cổng bệnh viện Bạch Mai nó như nào, rồi sau này, tao cũng là người thường xuyên đến đóng họ cho cái bệnh viện đầy quá tải này, khi Jill nhờ tao tìm chỗ khám xét nghiệm, hóa ra là bị cúm A, chả trách từ chối cho tao đến vì sợ bị lây, ai dè mấy hôm sau thì tao lây thật. Đến viện, tao lấy tên Vn để làm phiếu khám và dặn Jill trả lời ngắn gọn bằng tiếng Việt cho đỡ phiền phức. Cũng chỉ là chụp chiếu xét nghiệm chẩn đoán thôi, nên cũng ra về bằng một túi thuốc, rẽ vào Kim Liên ăn bún chả rồi hai đứa lật đật về khu tập thể, dặn cách uống thuốc theo đơn xong thì dù đang ốm cũng không ngăn được cảm xúc của nhau, vật vã nhau một hồi từ ngoài ghế đến khi vào trong giường, và đây cũng lần thứ 2 làm tình với nhau trong căn nhà từ khi đi Đà Nẵng về, nhưng là vào giờ cơm trưa thay vì sáng sớm như làn trước.
Cũng không mấy khi phải chăm người ốm, chị NYC thì chỉ có một lần, còn lại thì toàn được người khác chăm mình trong lúc gay cấn ở mấy năm trước, đã vậy cũng chả biết thói quen ăn uống của cô ấy như nào, nên tao cứ tùy ý mình, tìm chỗ mua một suất gà tần cho bữa xế, một suất cháo tim cật để có tùy chọn, xong méo ai biết được dân Hongkong khác gì mình mà lại không ăn được tim lợn, tưởng chừng lòng mề gà lợn thì không ăn đã đành . Thêm một nồi nước lá xông, có điều là không phải hai đứa chui vào trong chăn như với chị Ninh Bình ngày nào, đến khi này thì nhìn sắc mặt cũng đã khá hơn, xong cũng như những người con gái có tự lập, thay vì nằm trong chăn ủ dột thì Jill cũng thay bộ đồ khác và khoác chiếc áo choàng mỏng bên ngoài và ngồi bó chân trên ghế nhìn tao thu dọn bãi chiến trường.
Anh biết chăm người ốm từ khi nào?
Đây là cúm A, em đã từng bị lần nào chưa? Tao không trả lời mà hỏi ngược lại.
Lần đầu em bị, còn anh?
Mong là anh không bị lây từ em, tao cười còn Jill trố mắt
Thế thì anh ở đây, đừng về không lại lây sang người khác
Em chăm nuôi được anh chứ?
Được, em từng sống một mình mấy năm ở Mỹ cơ mà, anh chưa thấy em làm việc nhà và chăm sóc bản thân bao giờ đúng không?
Bên ấy em ở nội trú hay thuê ngoài?
Em thuê bên ngoài, cùng một bạn người Thượng Hải
Trường anh học là gần bệnh viện sáng nay
Đúng, đối diện qua bên kia đường, nó được người ta nói vui là Harvard của Việt Nam đấy.
Vậy sao anh lại lười học Tiếng Anh. Nghe đến đây tao gãi đầu
Có lẽ vì lười nên mới được biết em đấy
Anh về làm với Chairman lâu chưa?
Làm cùng thì từ 2007, còn về làm cty này thì từ ngày đầu thành lập, sao thế? Tao vừa nói chuyện vừa thả đống đồ bẩn vào máy giặt, mấy thứ đồ lót, tao thả vào cái chậu và giơ lên thay vì hỏi ý kiến và Jill ôm mặt cười rũ và gật đầu, tất nhiên là cô bé không để tao giặt bằng tay dù trước kia tao cũng nhiều lần làm việc này rồi.
Suy cho cùng, cuộc sống có bôn ba lăn lộn với tao thì lúc này từ đó là đang đúng, cũng đử thứ việc đã và đang trải qua, dù có lúc nọ lúc kia, thậm chí khó khăn tận cùng tao không tiện kể xong cũng trộm vía chưa đến mức phải bị lam lũ, mì gói cầm hơi qua ngày, xong không hẳn mình tự huyễn hoặc bản thân vì điều đó, bởi có lẽ thông minh chưa chắc đã bằng sự lựa chọn, và đã lựa chọn thì đương nhiên là có sự đánh đổi hên xui. Nhưng đến một lúc nào đó, dù có đồng ra đồng vào, cuộc sống không lo từng bừa giật gấu vá vai thì nó vẫn cho mình cái sự thiếu thốn gì đó, với tao có lẽ là hơi ấm và sự tâm giao khi mà tương lai của mình vẫn đang còn mông lung vô định.
Erick – tao ngoái đầu lại khi đang buộc lại đường dây mạng ngoài chỗ ban công, cái cảm giác đứng trên cao ngó xuống xung quanh đang chuyển màu xanh mướt sau mấy tháng mưa phùn ẩm ướt, cũng đến thú vị, và nhất lại là trong khu tập thể cũ kiểu như này. Một cái khăn ấm cầm trên tay và chai nước rửa tay được Jill bơm từng giọt vào tay tao khi vòi nước đã mở sẵn, cái mùi nó khác biệt hoàn toàn với những thứ tao từng thấy, thơm ngậy và đượm.
Cám ơn anh , Jill vẫn bị lạc giọng và ngọng nhiều hơn vì cúm.
Không có gì, chắc một vài ngày là khỏi thôi
Anh vẫn cứ lạnh lùng như thế xưa nay sao
Sao em lại nói thế?
Thì rõ mà, không lẽ anh không thấy chính mình như nào
Lạnh lùng khiến người khác thấy có khoảng cách và ngại chia sẻ, nhân viên sẽ không thân thiện. nhưng cái này có thể sửa được, xong phải tự ý thức. Anh làm được không?
Anh không rõ nữa
Nếu mình không rõ bản thân mình, thì sao rõ được người khác đang suy nghĩ như nào
Vậy lúc này em đang nghĩ gì?
Em đang nghĩ về anh, về em , từ khi lần đầu biết nhau qua email công việc cho đến bây giờ
Hơn một năm chỉ tranh luận và cố làm rõ cái mục đích cho công việc của mình được đúng và thuận lợi. Xong có lúc nào anh thấy, khi mình trao đổi về công việc, về dự án, sản phẩm hàng hóa, nó khiến anh thấy khó chịu với em không?
Có chứ, bởi em ở bên hãng mà, em chỉ cho con số và áp đặt, bọn anh thì theo đuổi và thương thuyết đàm phán.
Chỉ thế thôi ah, cái này thì đâu cũng vậy mà
Ngoài ra thì em cũng rất nguyên tắc xong cũng đôi khi cho anh lối thoát và hướng giải quyết.
Vậy nên không được nói là người bên hãng chỉ biết áp đặt nhé, dù là đối tác xong em có giới hạn của em, còn lại thì vẫn phải từ Boss chỉ đạo, bởi em thấy trong một số email và tin nhắn, anh hay có ý ám chỉ em. Jill cười rồi cầm khăn lau mặt cho tao, nét mặt trìu mến dù ánh mắt khá mệt bởi sốt, hai mắt đã ướt long lanh như chực khóc, rồi cái tay cầm khăn đã được tao giữ lại, hai đứa nhìn nhau và những giọt nước mắt đã lăn nhẹ. Lấy tay chấm hàng nước mặt tiếp tục lăn xuống, không biết do sốt cao hay do cảm giác một mình bị ốm ở nơi đất khách quê người, tao ôm Jill vào lòng, tấm thân con gái mảnh mai mềm mại đang nóng rần rần, vỗ nhẹ lên vai như một sự an ủi, xiết chặt hơn vào vùng eo của Jill, hôn nhẹ lên đôi mắt ngấn lệ đang nhắm nghiền, toàn thân Jill như đang buông lỏng rồi chợt em hướng lên và hai đứa hôn nhau không ngớt, cảm nhận rõ nhiệt độ và hơi thở của người đang ốm.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Con người với nhau cả, thần thánh gì đâu mà chú em phải sợ này nọ. Không có lợi thế xuất sắc để hấp hẫn thì cứ mưa dầm thấm lâu, đánh vào cảm xúc và sự chân thành. Trời không nắng lấy đâu hoa nở, yêu không tán sao biết là yêu
Khi ấy xem em nó ntn, bố mẹ nó ra sao rồi tính.
Năng mưa thì giếng năng đầy
Anh năng lui tới mẹ thầy năng thương
Mà chắc gì chỗ đó đã là tốt nhất
 
Chỉnh sửa lần cuối:

taovotoi6789

Yếu sinh lý
Các a các chú khuyên thế mà vẫn tự ti éo dám thì thôi cứ lm bạn với cái tay cho ổn :))
Con người với nhau cả, thần thánh gì đâu mà chú em phải sợ này nọ. Không có lợi thế xuất sắc để hấp hẫn thì cứ mưa dầm thấm lâu, đánh vào cảm xúc và sự chân thành. Trời không nắng lấy đâu hoa nở, yêu không tán sao biết là yêu
Khi ấy xem em nó ntn, bố mẹ nó ra sao rồi tính.
Năng mưa thì giếng năng đầy
Anh năng lui tới mẹ thầy năng thương
Mà chắc gì chỗ đó đã là tốt nhất
cảm ơn mấy khầy, chắc dừng lại ở mức độ thích thôi còn quan tâm yêu đương tán tỉnh gì thì để 1 thời gian nữa tính tiếp, tạm thời tự thấy bản thân có mỗi cái dái khô nên biết thân biết phận biết điểm dừng; căn bản là đợt này em với nó gặp nhau nhiều do đợt này em có thời gian rảnh em về quê chơi xả stress, tuần trước nó hẹn riêng em ra quán cafe do buồn quá mà sau tối hôm ấy em tự nhiên để ý nó cmnl, thật ra cái hồi học cấp 3 đã để ý 1 tí rồi nhưng hồi ấy bận học để thi đh với ham chơi game nên cũng lười yêu đương {bad_smelly}
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
cảm ơn mấy khầy, chắc dừng lại ở mức độ thích thôi còn quan tâm yêu đương tán tỉnh gì thì để 1 thời gian nữa tính tiếp, tạm thời tự thấy bản thân có mỗi cái dái khô nên biết thân biết phận biết điểm dừng; căn bản là đợt này em với nó gặp nhau nhiều do đợt này em có thời gian rảnh em về quê chơi xả stress, tuần trước nó hẹn riêng em ra quán cafe do buồn quá mà sau tối hôm ấy em tự nhiên để ý nó cmnl, thật ra cái hồi học cấp 3 đã để ý 1 tí rồi nhưng hồi ấy bận học để thi đh với ham chơi game nên cũng lười yêu đương {bad_smelly}
Good luck
No fuck no life .
 

caroti

Yếu sinh lý
Con người với nhau cả, thần thánh gì đâu mà chú em phải sợ này nọ. Không có lợi thế xuất sắc để hấp hẫn thì cứ mưa dầm thấm lâu, đánh vào cảm xúc và sự chân thành. Trời không nắng lấy đâu hoa nở, yêu không tán sao biết là yêu
Khi ấy xem em nó ntn, bố mẹ nó ra sao rồi tính.
Năng mưa thì giếng năng đầy
Anh năng lui tới mẹ thầy năng thương
Mà chắc gì chỗ đó đã là tốt nhất
cảm ơn mấy khầy, chắc dừng lại ở mức độ thích thôi còn quan tâm yêu đương tán tỉnh gì thì để 1 thời gian nữa tính tiếp, tạm thời tự thấy bản thân có mỗi cái dái khô nên biết thân biết phận biết điểm dừng; căn bản là đợt này em với nó gặp nhau nhiều do đợt này em có thời gian rảnh em về quê chơi xả stress, tuần trước nó hẹn riêng em ra quán cafe do buồn quá mà sau tối hôm ấy em tự nhiên để ý nó cmnl, thật ra cái hồi học cấp 3 đã để ý 1 tí rồi nhưng hồi ấy bận học để thi đh với ham chơi game nên cũng lười yêu đương {bad_smelly}
Ông này là nghĩ nhiều quá nhưng k làm đấy, thử 1 lần vượt giới hạn bản thân xem sao, nghĩ ít thôi, chiến nhiều lên, k e này thì e khác
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Khi mình từng qua n lần bị ốm và sốt kiểu tương tự thì sự đau mỏi toàn thân là rõ ràng, nên lập tức bế Jill vào phòng khi em đã nép sát mặt vào ngực khi đang trên tay tao. Từng chiếc áo được cởi bỏ, một cảm giác rung mình se lạnh đến với Jill, kéo chiếc chăn và tao dùng hơi ấm của mình để chườm lên bộ ngực căng tròn và cái bụng phẳng nhẵn mềm mại ấy, tưng chút từng chút khi hai đứa vẫn đang khóa môi nhau không nhả. Lật em nằm sấp lên ngực tao, vuốt ve và nắn nhẹ hai vùng thắt lưng và bả vai, Jill đang thả lỏng và có chút dễ chịu với từng nhịp nắn của hai bàn tay dài cứng cáp của tao. Khi chưa đi vào trong cơ thể của nhau, thì ngoài vuốt ve mơn trớn, có lẽ khi hít hà và phả hơi ấm của mình từ mang tai xuống dưới ngang rốn có lẽ cũng khiến xúc cảm của bạn tình được nâng lên trông thấy, Jill cũng không ngoại lệ, em đón nhận nồng nhiệt và hưởng ứng đủ mọi thao tác tao mang lại, lúc này thì vầng trán cũng đã lấm tấm mồ hôi, quỳ xuống đệm, chống tay lên vai tao khi cặp vú đã ửng đỏ hướng lên, việc của tao là ngậm lại và mơn trớn nó, mỗi nhịp lưỡi mình chà liếm trên núm vú là Jill rung mình rên khe khẽ. Nắm chắc hai bờ hông, đẩy em ngồi tiến lên hẳn ngang mặt, hai tay Jill bám vào đầu giường khi toàn bộ ngã ba ấy đã phô lên, hai mép ngoài khép kín múp che lấp hoàn toàn hột lạc.
Đưa lưỡi một cách chậm rãi từ trên xuống dưới, dọc bờ lông lún phún lưa thưa, tao đã làm chủ cô bé của em trong miệng và mơn trớn nó liên hồi, khi đã miết được vào bên trong,đầu lưỡi lách được hai mép ấy ra thì hột lạc đã được kích thích, dù mệt và đau mỏi xong toàn thân của Jill cong rướn lên không ngớt khi tao làm một cách đều và nhanh hơn, nó đã nhờn hơn và tỏa mùi vị đặc trưng của dịch nhờn âm đạo. Vẫn tiếp tục dùng miệng bên dưới và hai tay chăm sóc bộ ngực, Jill đã mất tự chủ dần dần và kêu lên yếu ớt, mùi vị của con gái thơm tho mê hoặc, tấm thân thon dài mảnh mai nhẵn mịn ấy đã đến lúc phó mặc cho tao hành động. Từ từ chậm rãi đi vào trong em, trơn và rất ấm, đúng là nóng hơn bình thường bởi thân nhiệt lúc này là của người đang ốm mà. Nhấp ngược lên liên hồi khi Jill vẫn quỳ gối nâng hông lên đón nhận tao kèm tiếng thở dốc, dịch âm đạo đã trơn láng quanh hai mép và dính xuống hai bên bẹn tao, lật Jill nằm ngửa xống để tao dành lại chủ động bằng tư thế truyền thống, dưới nhấp liên hồi nhưng chậm và đều để em bớt cảm giác bị đau nhói, trên này hai bầu vú đã căng cứng đét và ửng đỏ khi tao mân me rồi nắn mạnh lên đó, hai tay Jill đã nắm chặt cổ tay tao và rên xiết, ngửa mặt về sau cái gối, hai mắt nhắm nghiền đón nhận thằng bé của tao đang nhanh và mạnh dần. Khi hai bầu vú đã lắc qua lại nhanh hơn, cánh tay tao in hằn vết móng tay của Jill khi cô bé đang thở không thành nhịp, những cú nhấp dù chậm nhưng cắm sâu chắc chắn đến tận đáy âm đạo khiến hai chân Jill hết co quắp lại duỗi ra như đang oẵn mình giãy dụa, cái chăn thì đã ở dưới sàn nhà lúc nào chả hay, chỉ còn hai tấm thân lõa thể trên chiếc giường đầy khổ sở chịu trận. Một vệt trắng ngà đã đã loang xuống đến gần xương cụt của Jill, và tao không muốn kìm mình lại nữa, bản thân mình cũng thở nhanh hơn, dốc hết sức để Jill chạm ngưỡng thăng hoa, khi em ngẩng lên ôm hôn tao xoắn lưỡi và ghì chặt cổ tao xuống vục mặt vào ngực em thì thằng nhỏ của tao cũng đến lúc hết kiềm chế, lại một dòng tinh dịch nóng ấm được chảy xối xả vào âm đạo của Jill. Nằm sấp đổ mình lên Jill đã buông thõng hai cánh tay, nhấp cố thêm vài nhịp và ghì chặt trong đó đến khi mình cũng oải lưng, hai đứa ôm nhau rồi lặng thinh không nói lên lời.
Anh lây cúm từ em mất, sang tuần là bay rồi, em hơi lo.
Chắc không sao, em vẫn đau – tao chỉ xuống cửa mình của Jill
Gật đầu rồi nép mặt vào ngực tao, ườn mình nằm lười như con mèo đang sưởi nắng ấm.
Anh ổn chứ?
Anh ổn, chỉ lo em thôi. Em thế nào?
Em ổn, tuy mệt và đau nhưng từ Đà Nẵng đến lúc này, lần nào anh cũng mang tâm trạng tốt đến cho em, thank you.
Anh chuẩn bị cho chuyến đi thế nào rồi?
Cũng không có gì nhiều, kế hoạch như em gửi thì chủ yếu site tour và training, còn sale contractor anh đã báo và nhập vào file Matrix, intructions report,trong đó em cũng nhận được email anh cc. Phần còn lại là CEO và Chairman hai bên làm việc nốt, thẩm quyền anh chỉ đến vậy.
Okay, em đã check mail. Anh có cần em hỗ trợ gì thêm trong đó không?
Có mục note ở cuối file anh nhấn mạnh phần tạm ứng và tiến độ dòng tiền thanh toán back to back theo tình hình của khách, bởi hai chuyến đi em đều tham dự.
Okay, em sẽ lưu ý khi meeting tại Thượng Hải.
Lúc này Jill khẽ run người, hai cánh tay nổi da gà, dù hai đứa vẫn đang trần truồng trong chăn, vỗ về một lúc, nhịp thở đều và nhẹ đi, Jill dần ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Để nguyên tư thế đó và kéo chăn ngang ngực cho Jill, tao dậy vào WC, trở lại với 2 cái chậu nước ấm, chườm khăn ấm lên trán để hạ sốt và khẽ khẽ lau chùi chiến lợi phẩm ở bên dưới cửa mình cho Jill được thoải mái, đến lúc này thì lộ rõ một một, khi Jill chủ động co hai chân để tao dễ thao tác chăm sóc cô bé của Jill rất mịn,hồng và khít.
Một cảm giác hơi nóng bởi cái khăn khiến Jill phản xạ nhổm người dậy, tao dừng tay rồi kéo lại cái chăn và thay chiếc khăn khác trên trán cô bé rồi nằm bên cạnh, Jill mơ màng trong cơn sốt và nói khẽ khi ôm chặt canh tay tao:
Erick,
Uhm,
I love You.
Hôm đó tao vẫn ở lại cùng Jill, đã cắt sốt xong tao không muốn để cô ấy một mình, mua tạm mấy thứ đồ lót ngoài phố chùa Bộc để thay thế, mua đồ ăn và hai đứa cứ ở trong nhà đóng kín cửa, ăn uống rồi nói chuyện công việc, chuyện đời sinh viên làm thêm của tao, chuyện những ngày Jill bắt đầu sang Mỹ, tối đến hai đứa vẫn làm tình trước khi đi vào giấc ngủ, sáng sớm hôm sau dậy sớm, nhưng Jill vẫn muốn chiều tao thêm một lần nữa trước khi để tao về thay đồ đi làm, thế rồi tao lây cúm từ Jill là có thật, xong với sức vóc của mình, tao vẫn cố đi làm và chủ động thuốc men, dù mệt xong vẫn phải cố qua cơn này, điều khổ nhất là chứng đau đầu hành hạ còn lại thì ok hết
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hoàn hồn sau trận ốm thì cũng đến ngày tao phải đi sang TQ cùng đoàn do Jill dẫn đường. Gần như tao ngủ trong suốt chuyến bay khi người vẫn còn dư âm của trận cúm A , không dám đeo khẩu trang lúc làm thủ tục lên máy bay vì sợ an ninh sân bay hỏi vặn. Một chuyến đi đủ đầy mọi thứ, công việc hợp đồng đến việc mở mang tầm mắt, vì sao nó là trung tâm kinh tế tài chính bậc nhất Trung Quốc là vì vậy. 3 ngày ở thành phố này với tao nó như một con cá được thả ra biển lớn, choáng ngợp với tất cả, nghĩ lại nếu mình cứ ngồi làm QS ở bên kia, về công việc chắc không có gì phải bàn xong trải nghiệm chắc chắn là không thể so bì được, chưa nói đến có em Jill từ công sở đến trên giường.
Hai ngày đầu mải miết di chuyển giữa các nhà máy, khu chế xuất và ngồi trong hội trường lạnh tê dái, tần suất làm việc cực cao, điều tao chưa bao giờ trải qua, nay được một phen đáng nhớ. Khách sạn sang trọng, phòng to mấy chục mét vuông, mà lại ở riêng, đối tác đón tiếp rất nồng hậu, cho thấy dân Trung Quốc họ giỏi và giàu, làm kinh tế ác liệt và năng lực lớn mạnh đến mức nào, trong khi đoàn của họ sang Việt Nam, bên tao cũng chỉ bố trí cho ở Fortuna chứ không phải Sheraton. Tuy vậy, đến nửa đêm, hai đứa không ngủ mà đi lang thang rồi chỉ dùng chung một trong hai phòng cho mỗi tối. Và cái điện thoại của tao nó cũng bị hành cho đến vỡ mặt kính khi hai đứa quần thảo nhau từ trên giường xuống sàn nhà
Kết thúc chuyến đi khi đã khớp lại các đầu việc xong xuôi, ngồi trong nhà hàng, khi các vấn đề đã được thông qua khi giữa bữa tiệc, CEO-sếp tao vỗ vai một cái khá mạnh khi nâng ly mời riêng:
Chúc mừng chú em, Job đầu thành công vang dội.
Cũng nhờ có các anh chỉ bảo và định hướng quá ok, tao nói to và hướng về Chairman gật đầu cảm kích. Tuy nhiên nếu Jill không cắm chốt ở Hà Nội sau hai chuyến Sài Gòn và Đà Nẵng thì chắc các anh cũng sẽ bận hơn vì em –câu này tao nói bằng tiếng Anh và nhìn sang Jill ở phía đối diện. tất nhiên cô bé nở nụ cười mãn nguyện và cũng rất hãnh diện, bởi lúc này vai trò của Jill ở Việt Nam đã bước đầu ra thành quả với 4tr USD tiền hàng đã được ký kết. Cả phòng nâng ly cật lực, cũng lần đầu tao uống Mao Đài và ăn tiệc hạng thương gia, trong lúc các cốp to ngồi Cirga và đàm đạo, tao tranh thủ với Jill, những câu tâm tình thân mật và tri ân sự giúp đỡ của em trong Job này.
Cám ơn em đã đưa anh đến đây
No, anh tự đưa anh, còn em chỉ đồng hành vói anh thôi, là thành quả của anh mấy tháng qua vất vả nỗ lực. Hai đứa uống cạn , Jill rót thêm và kéo tao đi giới thiệu vài vị trong đoàn của cty cô ấy, trao đổi danh thiếp và thông tin để thuận tiện cho các khâu tiếp theo sau này. Chairman cũng tiến đến và góp vui cùng cả bọn, khi này thì tao cũng được nâng tầm bản thân hơn chút, khi mọi thứ trước kia chỉ qua email, nay gặp gỡ người thực việc thực, cũng đã ghi lại chút dấu ấn trong công việc ở chỗ này.
Dù mình uống cũng rất khá xong cuối bữa thfi cũng bắt đầu chuếnh choáng khi hai mắt đã chực lờ đờ, ông Lý – sếp của Jill cũng đến bắt tay và nâng ly chúc mừng ekip và vỗ vai tao với Jill. Khi này hai người họ nói với nhau bằng tiếng Trung tao không hiểu, chỉ loáng thoáng mỗi từ cellphone, ông ấy tròn mắt nhìn tao và xòe tay ra, khiến tao ngạc nhiên lúng túng.
Anh ấy muốn xem cái điện thoại của anh sau khi bị vỡ đêm qua – Jill tủm tỉm cười và nói bằng tiếng Việt, lại cái giọng lơ lớ và ngọng . cầm chiếc N73 trên tay, ông ta nheo mắt rồi cười phá lên khi nghe Jill nói chuyện. Ông quay sang nói với một thằng cao gầy, mặt hốc hác và kính dày cộp , nó gật đầu rồi nhìn tao một vài giây, bắt tay xã giao rồi lại tiếp tục buổi tiệc. Hai đứa tao tách đoàn sau khi ăn uống xong với lý do say rượu muốn về khách sạn và lang thang dọc sông Hoàng Phố đến bến Thượng Hải cũng đã nửa đêm.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Anh thấy Thượng Hải
Thượng Hải rất đẹp?
Đẹp như nào
Như đôi mắt em – Jill cười phá lên, giọng lanh lảnh.
Đồ ba hoa, nịnh bợ
Hằng dạy em câu này ah?
No, em học được mà, quanh khu em ở, đi mua đồ nghe người ta nói, rồi sau em mới hỏi Hằng và Thảo. Nên dù thành phố địa danh nào thì cũng cod những nơi tráng lệ và không thể thiếu những chỗ lụp xụp
Khi tao còn ở nhà đi học hồi cấp 2, đã xem phim Một gia đình Thượng Hải, Bên Sông Hoàng Phố, Ký Ức Hongkong, năm 97 Rồng Đổi màu.., nên cũng nhiều ấn tượng về những địa danh này, đến quá nửa đêm hai đứa mới về khách sạn. Tránh gặp người quen đi cùng đoàn, tao và Jill ai về tầng ấy bởi bên kia bố trí khách sạn cho đoàn Việt Nam, nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa, Jill đã thay trang phục kèm cái túi vải đứng trước cửa phòng tao. Lại một đêm thứ 3 hai đứa cho căn phòng chứng kiến cảnh mưa sở mây tần.
Trong căn phòng thênh thang, cách âm gần như hoàn hảo bởi chất lượng chuẩn 5 sao, full kính tràn và deco cực đẹp, tông màu nền nã. Hai đứa như tan chảy hoà quyện với nhau khi quần áo túi xách nằm chỏng chơ trên thảm sàn. Nhớ cái đêm đó, do ngày mai di chuyển muộn nên bọn tao làm tình từ trong bồn tắm ra đến bên ngoài và chỉ ngủ sâu giấc khi đã gần 4h sáng sau 2 lần thăng hoa. Ngồi trần truồng với nhau tựa vào vai giường và ngắm nhìn thành phố sáng lấp lánh ánh đèn led, hai đứa thiếp đi lúc nào không hay, chi đến khi Jill bật ho vì lạnh thì hai đứa mới thức giấc và đi vào wc rồi lên giường đi ngủ. Cái vóc người cao dong dỏng lại thon thả xong không che giấu được từng điểm nhô nét cong trên body gợi cảm. Dường như cảm xúc công việc thuận lợi, lại ở một nơi rực rỡ phồn hoa khiến Jill nồng cháy và quên đi cái cảm giác bị đau ở cửa âm đạo. Dù trong wc hay ở ngoài phòng thì từng cm trên cơ thể của Jill tao không muốn bị bỏ sót, với bao nhiêu năng lượng được nạp trong bưa tiệc tối qua tao dành hết cho Jill trong đêm ấy.
hôm sau, hai sếp một đi Nhật, một sang Đức, tao và anh Sơn được bên kia mời ở lại đi Hàng Châu, Chiết Giang nhưng anh Sơn không đổi vé mà về cùng đoàn còn tao ở lại cùng Jill với chiếc điện thoại Samsung Galaxy do ông Lý tặng, ở với nhau được 2 đêm nữa, đi chơi và mua sắm vài nơi, tao về Hà Nội một mình còn Jill về Hongkong thăm mẹ mấy hôm rồi mới trở lại Hà Nội.
Một điều cũng rất may mắn, là tao thấy Jill không dùng thuốc tránh thai như Thủy, nhưng không hề bị trễ kinh có bầu ngoài ý muốn khi hai đứa quan hệ không dùng bao cao su trong suốt một tháng đầu hai đứa ăn nằm với nhau. Sau khi bị trễ mất 2 ngày, cả hai lo lắng nhưng không ai nói với ai, nhưng cũng tự thở phào nhẹ nhõm khi Jill nhắn tin cho tao biết đã đến kỳ, từ đó Jill chủ động mua thuốc hàng ngày, sử dụng có kỷ luật để cả hai yên tâm khi mặn nồng với nhau. Cơ bản là một chuyến công tác trọn vẹn viên mãn dành cho tao, sau gần 6 tháng chuẩn bị và làm việc cật lực, nhặt nhạnh kiếm chác và tình dục cũng đủ đầy không kém
Đủ các loại việc sau chuyến đi, tao còn quên mất là Hương nó đã hoàn thành thực tập chỗ cty thằng bạn, bên chỗ ông anh tao quen cũng nhắn ngày mấy vị kia được xuất cảnh sớm hơn dự kiến vì thiếu người, nói chung là cái gì cũng tất bật trong suốt 1 tháng sau chuyến đi này.

Thu xếp được cho người nhà của Thủy và của thằng bé người Hà Tĩnh kia được trúng tuyển cùng một dịp, tao coi như xong những gì đã nhận lời và may mắn là nó hoàn thanh trọn vẹn, rồi khi đó mới thấy bọn đi tuyển dụng lao động thời buổi đó và trước đó nữa, chúng nó ăn dày như nào, nhất là trên những đồng tiền của con nhà người ta, dù rằng để qua được, miễn sát hạch kiểm tra tay nghề, trình độ hay thủ tục ban đầu thì chấp nhận thêm chi phí để tránh rơi rớt, xong nếu không phải tao gửi gắm trực tiếp và đánh tiếng qua lại thì chắc phát sinh không chỉ có như vậy. Có điều khi này mới thấy, người ta luôn lo sợ bị hỏng việc thì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, thời đó họ hay dùng từ chạy chọt, chạy việc, chạy đi nước ngoài.., và thấy rằng họ đã quen với việc này một cách lẽ tất dĩ ngẫu để với một hi vọng là đổi đời hoặc có cơ hội thay đổi nâng cấp cuộc sống cho bản thân và gia đình.
Để chu đáo và trọn vẹn, khi nhận thông báo ngày đi, tao cũng đích thân ra sân bay tiễn 3 con người đó xuất cảnh,Thủy cũng có mặt nhưng đi cùng xe với người nhà, tao gặp lại hai đứa làm ở sân bay mà tao quen khi ngồi café sau bữa ăn với Tùng và Hoa ngày nào, nhờ đổi giúp họ ít đô la để sang kia tiêu vặt, rồi xử lý cái vụ quá cân hành lý, mang đồ ăn mắm muối đi theo, nghĩ khôi hài ra trò. Lúc đó mới biết, gia vị Việt Nam nó đi khắp nơi trên thế giới, trong đó thậm chí còn cả mắm tôm, rồi công nhân Việt Nam còn biết tự nấu rượu mà uống rồi bán, mang thuốc lào đi vừa hút vừa kinh doanh. Điều này mới là thú vị, bởi tao đâu có hút thuốc, nên sao biết được cái sự thèm nghiện khói thuốc nó như nào, đã thế lại là công nhân nông dân quanh năm ôm cái điếu cày từ nhà ra đồng.
Biếu chú một tí quà quê, an hem tôi đi được chỗ này đúng may mắn, chi phí bỏ ra cũng xứng đáng, đã thế lại còn không phải thi sát hạch, nên mong chú đừng từ chối tấm lòng tình cảm, tôi có đưa số điện thoại của chú, có gì người ta gọi nhờ chú giúp đỡ. Nhìn những gương mặt khắc khổ, lam lũ nhưng chân thành cũng thấy se lòng mình lại, cũng vì mưu sinh cũng vì bất đắc dĩ nên phải đánh đổi vì bản thân và gia đình con cái, nên thành ra không thể từ chối những bich nilon bọc kín năm lần bảy lớp. Nông dân mộc mạc, chân thành thô thiển xong lại rất chu đáo và cẩn thận, khi mãi đến hôm sau về bóc ra thì ngoài thuốc lào Hải Phòng, bánh Cu đơ Hà Tĩnh thì trong ấy còn có mấy cái phong bì với nét chữ nguệch ngoạc bên ngoài, trong ấy đếm ra tổng 30 tờ 500k, quà quê mà thế này sao, mua quan bán chức đã thành một lẽ, xong mua suất được đi lao động không qua sát hạch mà cũng phải thế này. Mình cũng là dân con buôn, nhưng kiếm tiền theo kiểu thi đấu nó quen và thích thú đã đành, nhưng với case này, thì đúng là lăn tăn áy náy có thật. Nhìn lại cái thông báo tuyển dụng tính ra nếu họ trụ lại được quá 6 tháng thì hòa vốn rồi, rủi ro khác thì chưa bàn nghĩ vội, nên cũng không mong sớm gặp lại, ít là 2 năm nữa thì trọn vẹn viên mãn. Thế là cu đơ rồi Thuốc lào thì cũng chia dần, để trong phòng nó hôi và hỏng cũng lãng phí, tiền thì lại phải tiêu.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo