Anh thấy Thượng Hải
Thượng Hải rất đẹp?
Đẹp như nào
Như đôi mắt em – Jill cười phá lên, giọng lanh lảnh.
Đồ ba hoa, nịnh bợ
Hằng dạy em câu này ah?
No, em học được mà, quanh khu em ở, đi mua đồ nghe người ta nói, rồi sau em mới hỏi Hằng và Thảo. Nên dù thành phố địa danh nào thì cũng cod những nơi tráng lệ và không thể thiếu những chỗ lụp xụp
Khi tao còn ở nhà đi học hồi cấp 2, đã xem phim Một gia đình Thượng Hải, Bên Sông Hoàng Phố, Ký Ức Hongkong, năm 97 Rồng Đổi màu.., nên cũng nhiều ấn tượng về những địa danh này, đến quá nửa đêm hai đứa mới về khách sạn. Tránh gặp người quen đi cùng đoàn, tao và Jill ai về tầng ấy bởi bên kia bố trí khách sạn cho đoàn Việt Nam, nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa, Jill đã thay trang phục kèm cái túi vải đứng trước cửa phòng tao. Lại một đêm thứ 3 hai đứa cho căn phòng chứng kiến cảnh mưa sở mây tần.
Trong căn phòng thênh thang, cách âm gần như hoàn hảo bởi chất lượng chuẩn 5 sao, full kính tràn và deco cực đẹp, tông màu nền nã. Hai đứa như tan chảy hoà quyện với nhau khi quần áo túi xách nằm chỏng chơ trên thảm sàn. Nhớ cái đêm đó, do ngày mai di chuyển muộn nên bọn tao làm tình từ trong bồn tắm ra đến bên ngoài và chỉ ngủ sâu giấc khi đã gần 4h sáng sau 2 lần thăng hoa. Ngồi trần truồng với nhau tựa vào vai giường và ngắm nhìn thành phố sáng lấp lánh ánh đèn led, hai đứa thiếp đi lúc nào không hay, chi đến khi Jill bật ho vì lạnh thì hai đứa mới thức giấc và đi vào wc rồi lên giường đi ngủ. Cái vóc người cao dong dỏng lại thon thả xong không che giấu được từng điểm nhô nét cong trên body gợi cảm. Dường như cảm xúc công việc thuận lợi, lại ở một nơi rực rỡ phồn hoa khiến Jill nồng cháy và quên đi cái cảm giác bị đau ở cửa âm đạo. Dù trong wc hay ở ngoài phòng thì từng cm trên cơ thể của Jill tao không muốn bị bỏ sót, với bao nhiêu năng lượng được nạp trong bưa tiệc tối qua tao dành hết cho Jill trong đêm ấy.
hôm sau, hai sếp một đi Nhật, một sang Đức, tao và anh Sơn được bên kia mời ở lại đi Hàng Châu, Chiết Giang nhưng anh Sơn không đổi vé mà về cùng đoàn còn tao ở lại cùng Jill với chiếc điện thoại Samsung Galaxy do ông Lý tặng, ở với nhau được 2 đêm nữa, đi chơi và mua sắm vài nơi, tao về Hà Nội một mình còn Jill về Hongkong thăm mẹ mấy hôm rồi mới trở lại Hà Nội.
Một điều cũng rất may mắn, là tao thấy Jill không dùng thuốc tránh thai như Thủy, nhưng không hề bị trễ kinh có bầu ngoài ý muốn khi hai đứa quan hệ không dùng bao cao su trong suốt một tháng đầu hai đứa ăn nằm với nhau. Sau khi bị trễ mất 2 ngày, cả hai lo lắng nhưng không ai nói với ai, nhưng cũng tự thở phào nhẹ nhõm khi Jill nhắn tin cho tao biết đã đến kỳ, từ đó Jill chủ động mua thuốc hàng ngày, sử dụng có kỷ luật để cả hai yên tâm khi mặn nồng với nhau. Cơ bản là một chuyến công tác trọn vẹn viên mãn dành cho tao, sau gần 6 tháng chuẩn bị và làm việc cật lực, nhặt nhạnh kiếm chác và tình dục cũng đủ đầy không kém
Đủ các loại việc sau chuyến đi, tao còn quên mất là Hương nó đã hoàn thành thực tập chỗ cty thằng bạn, bên chỗ ông anh tao quen cũng nhắn ngày mấy vị kia được xuất cảnh sớm hơn dự kiến vì thiếu người, nói chung là cái gì cũng tất bật trong suốt 1 tháng sau chuyến đi này.
Thu xếp được cho người nhà của Thủy và của thằng bé người Hà Tĩnh kia được trúng tuyển cùng một dịp, tao coi như xong những gì đã nhận lời và may mắn là nó hoàn thanh trọn vẹn, rồi khi đó mới thấy bọn đi tuyển dụng lao động thời buổi đó và trước đó nữa, chúng nó ăn dày như nào, nhất là trên những đồng tiền của con nhà người ta, dù rằng để qua được, miễn sát hạch kiểm tra tay nghề, trình độ hay thủ tục ban đầu thì chấp nhận thêm chi phí để tránh rơi rớt, xong nếu không phải tao gửi gắm trực tiếp và đánh tiếng qua lại thì chắc phát sinh không chỉ có như vậy. Có điều khi này mới thấy, người ta luôn lo sợ bị hỏng việc thì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, thời đó họ hay dùng từ chạy chọt, chạy việc, chạy đi nước ngoài.., và thấy rằng họ đã quen với việc này một cách lẽ tất dĩ ngẫu để với một hi vọng là đổi đời hoặc có cơ hội thay đổi nâng cấp cuộc sống cho bản thân và gia đình.
Để chu đáo và trọn vẹn, khi nhận thông báo ngày đi, tao cũng đích thân ra sân bay tiễn 3 con người đó xuất cảnh,Thủy cũng có mặt nhưng đi cùng xe với người nhà, tao gặp lại hai đứa làm ở sân bay mà tao quen khi ngồi café sau bữa ăn với Tùng và Hoa ngày nào, nhờ đổi giúp họ ít đô la để sang kia tiêu vặt, rồi xử lý cái vụ quá cân hành lý, mang đồ ăn mắm muối đi theo, nghĩ khôi hài ra trò. Lúc đó mới biết, gia vị Việt Nam nó đi khắp nơi trên thế giới, trong đó thậm chí còn cả mắm tôm, rồi công nhân Việt Nam còn biết tự nấu rượu mà uống rồi bán, mang thuốc lào đi vừa hút vừa kinh doanh. Điều này mới là thú vị, bởi tao đâu có hút thuốc, nên sao biết được cái sự thèm nghiện khói thuốc nó như nào, đã thế lại là công nhân nông dân quanh năm ôm cái điếu cày từ nhà ra đồng.
Biếu chú một tí quà quê, an hem tôi đi được chỗ này đúng may mắn, chi phí bỏ ra cũng xứng đáng, đã thế lại còn không phải thi sát hạch, nên mong chú đừng từ chối tấm lòng tình cảm, tôi có đưa số điện thoại của chú, có gì người ta gọi nhờ chú giúp đỡ. Nhìn những gương mặt khắc khổ, lam lũ nhưng chân thành cũng thấy se lòng mình lại, cũng vì mưu sinh cũng vì bất đắc dĩ nên phải đánh đổi vì bản thân và gia đình con cái, nên thành ra không thể từ chối những bich nilon bọc kín năm lần bảy lớp. Nông dân mộc mạc, chân thành thô thiển xong lại rất chu đáo và cẩn thận, khi mãi đến hôm sau về bóc ra thì ngoài thuốc lào Hải Phòng, bánh Cu đơ Hà Tĩnh thì trong ấy còn có mấy cái phong bì với nét chữ nguệch ngoạc bên ngoài, trong ấy đếm ra tổng 30 tờ 500k, quà quê mà thế này sao, mua quan bán chức đã thành một lẽ, xong mua suất được đi lao động không qua sát hạch mà cũng phải thế này. Mình cũng là dân con buôn, nhưng kiếm tiền theo kiểu thi đấu nó quen và thích thú đã đành, nhưng với case này, thì đúng là lăn tăn áy náy có thật. Nhìn lại cái thông báo tuyển dụng tính ra nếu họ trụ lại được quá 6 tháng thì hòa vốn rồi, rủi ro khác thì chưa bàn nghĩ vội, nên cũng không mong sớm gặp lại, ít là 2 năm nữa thì trọn vẹn viên mãn. Thế là cu đơ rồi Thuốc lào thì cũng chia dần, để trong phòng nó hôi và hỏng cũng lãng phí, tiền thì lại phải tiêu.