Tks Bro.Đúng như những gì người anh của anh nói, trải qua những cuộc tình nó sẽ có trải nghiệm khác nhau. Nhưng cách người ta đối xử với nhau mới quan trọng. Còn đi được với nhau hay không lại là cái duyên của mỗi người. Mong nhưng người con gái trải qua đời anh đều có những ký ức đẹp
Em mất hơn 2 tuần để lội từ trang 1 đến 256. Lâu lắm mới câu chuyện cuốn hút thế này. Chia sẻ của anh làm em nhớ tới mấy câu chuyện "Tình mãi xanh" và "Một thời để nhớ" của ông Hoài Cổ, ông đấy cũng tầm tuổi anh, cũng có nhà ở khu tập thể Nghĩa Tân cùng giai đoạn chị NB ở đấy.Tks Bro.
Ngoài kia có đến n người họ xuất sắc lắm, và họ làm dc nhiều điều tốt đẹp , mình còn chạy tượt mặt
Con người ta nó có số có phận cả, lắm khi đến phút 90 vẫn quay ngược 180 mà chính khổ chủ cũng không ngờ đến
Nói chung mỗi người một tính cách và lối hành xử. Xong ở góc nhìn quan điểm của tôi, việc cậu kia không yêu được cô gái ấy không có gì phải tiếc, cái tiếc là cậu ấy không dám để cá tính của mình được trải nghiệm chuyện tình cảm mà thôi.Thật ra cần nhất là mạnh dạn AE. Nhưng với kiểu người con gái này mình cần phải có chút chỗ đứng còn không thì xem như không có duyên. Và chắc là khi học cùng thì cô nàng có vẻ cũng không để ý đến bạn. Nếu không thì cuối cấp có bật đèn xanh cho chú rồi. mà thôi mọi chuyện đều có an bài. Nên ráng phấn đều khi gặp người tiếp theo mình còn có chút tự tin còn hơn là bỏ lỡ vì k phải ai cũng đủ bạn lĩnh để nói lời yêu. Nhất là người con trai chưa có gì. còn Fuck boy thì thường miệng lưỡi. Nhưng như chủ thớt cả suốt câu chuyện mình thấy cái hay là luôn dc phụ nữ để mắt. Tâm thái và tự tin thì lun là cái phụ nữ cảm thấy an toàn nhất nhưng nhất là kinh tế. Chúc người AE tìm dc chân ái đời mình.
Tks BroEm mất hơn 2 tuần để lội từ trang 1 đến 256. Lâu lắm mới câu chuyện cuốn hút thế này. Chia sẻ của anh làm em nhớ tới mấy câu chuyện "Tình mãi xanh" và "Một thời để nhớ" của ông Hoài Cổ, ông đấy cũng tầm tuổi anh, cũng có nhà ở khu tập thể Nghĩa Tân cùng giai đoạn chị NB ở đấy.
.hóng hớt
Tks
Nếu có thời gian bác có thể chia sẻ 1 chút về tư duy và cách đầu tư của bác được không?Một ngày miệt mài từ cty đến bên Đông Anh, thăm ngó đám chỗ bạn của Thuận và 2 công trình đang làm, ngồi với nó giải quyết từng việc, đi thăm một hai mảnh trước rồi hôm nào hẹn khách qua xem, về ngồi tất toán, cầm xấp tiền từ hai mảnh đất đã xong việc, nghĩ cái trò môi giới cũng hay, mỗi mảnh đơn thuần thì cứ 5 đến 7tr, bé thì 3tr, xong kiếm được 40tr từ vụ trước là ấn tượng nhất, cũng xứng đáng khi mình ném cho ông chú 30tr ký gửi, tuy nó phập phù xong ra tấm món hơn hẳn so với đi buôn hàng TQ. Năm đó cát vàng đắt khét cổ vì khan hiếm, do cấm đoán và không thuận tiện chuyên chở từ trên miền ngược về nên năm đó ai xây nhà đều tốn kém khá khá cho vật liệu, tất nhiên nhìn cái nền móng mà được bơm cát chắc nịch thì chủ nhà không thể không hài lòng rồi. Mảnh đất của tao và anh em chị Ninh Bình thì đã trở thành vườn rau của mấy nhà cạnh đó, nên cũng là nguồn rau cỏ cho đám quân của Thuận, và chúng nó có chỗ để dựng một cái lán để tập kết đồ đạc khi cần, vài bao xi với ít cát sỏi làm cái nền cứng và phẳng sạch là ok. Cuối 2011 tính đi tính lại, có tí tiền mặt sẵn nên tao cho làm trước cái chân móng và đến giữa 2012 xây xong cái nhà 3 tầng 1 tum, ở thì ngày đực ngày cái, sau này lười đi lại rồi sang Trung Đông thì tao đem cho thuê ròng rã 12 năm rồi bán năm ngoái.
Đến khi này, thì mới thấy, không một mối quan hệ nào sẽ là lãng phí, nó có thể ra việc ngay hoặc tương lai sau đó, bà chị ở Cổ Nhuế là một ví dụ điển hình, cũng từ ba cái đồ gia dụng tao bán cho vài năm nay,ròi trở thành người dân ở đây khi tao tìm mua cho mảnh đất, rồi xây nhà dựng cửa làm nơi định cư, khi nền móng đã lên hình hài thì một người thân của chị cũng theo chị về đây, rất ngẫu nhiên và thuận lợi. Nên năm đó năm sau, dù kinh tế khó khăn thì thổ cư vẫn là kiếm chác nhặt nhạnh được, người ta vẫn đi tìm và xem đất rất nhiều chứ không hề ảm đạm như báo chí hay nói, bởi đâu chũng cứ chững, đâu xôm cứ xôm, nhưng sẽ tốt hơn là giải quyết được từ khâu mua bán đến xây dựng, khép kín một vòng, nếu thêm được món nội thất nữa thì tối ưu hết mức. Khi đã giao dịch được với ông chú hơn chục mảnh trong đó có của tao và an hem chị Ninh Bình, thì mọi thứ nó đã trở nên thuần thục và đơn giản, hình thành ekip làm ăn lúc nào không hay, và sểnh một cái là nhắn tin gọi sang uống rượu giao lưu. Biết mình biết người và khôn khéo, ông chú luôn giới thiệu và nâng cao với mọi người về tao mỗi khi ngồi chè chén, thành thử, với tất cả những khách hàng cũ trong danh bạ từ điện thoại đến hàng TQ, thi thoảng tao soạn một tin nhắn và gửi lần lượt giống như spam để duy trì liên lạc. Mong muốn thì nhiều nhưng làm được thì nó không đơn giản, tiền bạc, con người, và khâu kiểm soát được công việc cũng như mở rộng mới là thứ gian nan, xong cứ tạm coi đó là một cục bột, muốn làm ra cái bánh phải nhào nặn và rán cho nó phồng ra, thơm tho hấp dẫn và dễ ăn. Xong có việc gối đầu và đan xen, thì mới có cái để chúng nó tập trung và kiên trì với cái khu ngoại thành này bởi làm cai thầu thì ở đâu cũng thế, quan trọng là chỉn chu gọn gang và có cái mới kế tiếp.
Thế còn điện thoại, tao đã gần như bỏ hẳn, nó đã sang một trang mới hoàn toàn, công nghệ và tiện nghi nó đã định hình hành vi của người tiêu dùng, một thứ xa xỉ và thời thượng đã phổ biến thị trường, thì những hàng bình dân cơ bản nó cũng đã quá phổ biến, người bán hàng xén ở quê cũng có di động, va máy bàn đã dần hạn chế, đúng ra người ta đã cắt dần thuê bao cố định thay vào đó mỗi người một máy,chủ động hoàn toàn khâu liên lạc. Và với tao nó đã không còn là chỗ để tập trung kiếm tiền từ đầu 2009, tách dần nó ra là cũng hợp lý, một phần công việc nó chi phối một phần là hiệu quả buôn món này nó thấp, mình lại không phải toàn tâm toàn ý với nó. Đất cát nhà cửa mới là món ăn chính, bởi dù sao nó vẫn là tài sản, không phải hàng tiêu dùng, ngoài giá trị sử dụng, thì nó còn có phần thặng dư theo thời gian, người đẻ đất đâu có đẻ, nên nó có tính kế thừa cho đời sau. Nhà máy, chợ búa ở đâu mọc lên thì ở đó sẽ hội tụ dân mới đến kiếm ăn, làm việc và định cư, và quy luật ấy nó đã trở nên bất biến từ bao giờ, chỉ khác là khâu tiếp nhận và phố biến thông tin nó khác nhau dẫn đến hành vi của người mua và người bán nó khác theo thời điểm mà thôi. Nên đông người mới, thì phát sinh hàng quán và trường học đi theo, ngồi cà kê với mấy vị kia, tao cũng tiện mồm hỏi, bởi vì khi đã đầu tư đất cát, lợi nhuận nó là mua đứt bán đoạn, nhưng về lâu về dài thì câu chuyện kiếm đều đặn và an toàn mới là cái mà người ta hướng đến, hay gọi đó là thu nhập thụ động dựa trên vốn đầu tư ban đầu. Mình không có nghề thì xây một nền tảng, tạo dựng một môi trường để lôi kéo thiên hạ đến đó tiêu tiền, giống như các tòa nhà chung cư mà trước kia tao làm thầu, khu chân đế nó là ví dụ điển hình để nhìn ra mà làm. Tiện mồm tiện chén thì cứ đá đưa, trúng thì trúng chả trúng thì thôi, chả mất gì bởi nếu có được thì mình có thêm cơ hội cho đám quân của thằng Thuận, bởi dù sao mình cũng có tiền ăn chia trong đó, tiền vốn chuẩn bị lập đội mình đưa tiên phong ứng trước còn việc thì vẫn do mình mang về cơ mà. Rồi từ đây nó là cơ sở để sau này tao không ở Việt Nam xong các thứ nó vẫn chạy được, dù chậm dù bé nhưng nó là của mình, mình được quyết và được tính theo ý muốn khả năng của mình, cái nào khó quá thì đi thuê, nhìn đó mà học rồi làm theo căn chỉnh cho phù hợp.
cảm ơn bác nhiều, buồn buồn ngồi đọc cmt của bác cũng thông thoáng tư tưởng phần nào nhưng mà có vài chỗ em xin phép dc đính chínhThật ra cần nhất là mạnh dạn AE. Nhưng với kiểu người con gái này mình cần phải có chút chỗ đứng còn không thì xem như không có duyên. Và chắc là khi học cùng thì cô nàng có vẻ cũng không để ý đến bạn. Nếu không thì cuối cấp có bật đèn xanh cho chú rồi. mà thôi mọi chuyện đều có an bài. Nên ráng phấn đều khi gặp người tiếp theo mình còn có chút tự tin còn hơn là bỏ lỡ vì k phải ai cũng đủ bạn lĩnh để nói lời yêu. Nhất là người con trai chưa có gì. còn Fuck boy thì thường miệng lưỡi. Nhưng như chủ thớt cả suốt câu chuyện mình thấy cái hay là luôn dc phụ nữ để mắt. Tâm thái và tự tin thì lun là cái phụ nữ cảm thấy an toàn nhất nhưng nhất là kinh tế. Chúc người AE tìm dc chân ái đời mình.

Nói chung mỗi người một tính cách và lối hành xử. Xong ở góc nhìn quan điểm của tôi, việc cậu kia không yêu được cô gái ấy không có gì phải tiếc, cái tiếc là cậu ấy không dám để cá tính của mình được trải nghiệm chuyện tình cảm mà thôi.
Chứ có tán tỉnh được, có yêu được xong chắc gì cô gái kia đã thú vị để cậu ấy níu chân mình lại.
Xong quan trọng hơn cả là không đi đến nơi phải đi sẽ không đến được nơi muốn đến![]()
cũng đúng a ạ; e nhớ r a ạ nhưng mà căn bản là tình hình thực tế ko ổn để mà có thể làm những gì mình muốn; e muốn tập trung vào cải thiện đời sống, đặc biệt là tài chính để trong dài hạn (thậm chí là chục năm nữa) có thể tự tin làm quen, tán tỉnh ai cũng đc vì ngta bảo đừng nên theo đuổi con ngựa mà hãy xây dựng 1 trang trại, lúc ấy thì ngựa tha hồ đến tìm cỏ ăn (em tự thủ dâm tinh thần là thế nhưng em thấy cũng đúng đúng ha chứ làm gì có lựa chọn nào khác) nhưng mà lúc ấy độ quá u30 mất rồi hic, mà sợ sau này người bên cạnh ko phải người trong lòng thì cũng hơi buồn ý, con gái thì hay lập gia đình sớm hơn con trai
kể mà đứa kia là con nhà bình thường thì có khi em cũng ko phải lăn tăn thế này, đằng này nó cách biệt quá màvde ;là định vị lại bản thân đi, cái nta nói ko phải cái bản thân mình có thể theo đuổi, phải biết vị trí năng lực mình đang ở đâu, cứ chạy theo mấy cái xa vời thì cook hết mà ko thành dc cái gì cảcũng đúng a ạ; e nhớ r a ạ nhưng mà căn bản là tình hình thực tế ko ổn để mà có thể làm những gì mình muốn; e muốn tập trung vào cải thiện đời sống, đặc biệt là tài chính để trong dài hạn (thậm chí là chục năm nữa) có thể tự tin làm quen, tán tỉnh ai cũng đc vì ngta bảo đừng nên theo đuổi con ngựa mà hãy xây dựng 1 trang trại, lúc ấy thì ngựa tha hồ đến tìm cỏ ăn (em tự thủ dâm tinh thần là thế nhưng em thấy cũng đúng đúng ha chứ làm gì có lựa chọn nào khác) nhưng mà lúc ấy độ quá u30 mất rồi hic, mà sợ sau này người bên cạnh ko phải người trong lòng thì cũng hơi buồn ý, con gái thì hay lập gia đình sớm hơn con trai
kể mà đứa kia là con nhà bình thường thì có khi em cũng ko phải lăn tăn thế này, đằng này nó cách biệt quá mà
cảm ơn bácvde ;là định vị lại bản thân đi, cái nta nói ko phải cái bản thân mình có thể theo đuổi, phải biết vị trí năng lực mình đang ở đâu, cứ chạy theo mấy cái xa vời thì cook hết mà ko thành dc cái gì cả
thì em cũng có để bị cuốn vào tình yêu đâu bác, vẫn đang cố gắng vươn lên trong cuộc sống bác à, chứ biết đến 99,99% cố chạy theo tyeu thì fail mà với cái tình hình hiện tạiTình yêu hay trại ngựa thì cũng như nhau cảcảm ơn bácthì em cũng có để bị cuốn vào tình yêu đâu bác, vẫn đang cố gắng vươn lên trong cuộc sống bác à, chứ biết đến 99,99% cố chạy theo tyeu thì fail mà với cái tình hình hiện tại
cái mình nghĩ là tốt k bằng cái phù hợp, quan trọng nữa là thời điểm, chúc ml sớm thành công cho ae cái thớt trên này cho xôm nhéCũng chả có gì mà chia sẻ dc bởi mỗi người một hoàn cảnh thực trạng khác nhau. Đại khái là tập trumg vào những gì mình đang có khả năng nhất thôi, mở rộng sang cái lĩnh vực mới thì cũng cần xác định mạo hiểm một ăn một tịt thì mới làm được, và có thì ở mức độ vừa phải để không tiếc khi không làm và không tiếc khi làm mà nó bị bại. Tiếp đó là mối quan hệ để triển khai từ hành chính đến chuyên môn, sau đó là con người để khi mình không cần có mặt thì nó vẫn chạy được, việc của mình là điều hành định hướng căn chỉnh rồi cuối cùng là ngồi hạch toánNếu có thời gian bác có thể chia sẻ 1 chút về tư duy và cách đầu tư của bác được không?
Em làm tự do, và biết rằng công việc của mình chỉ được 1 thời điểm nhất định, giống như câu chuyện của bác "Chuyện Đời Sinh Viên" em cũng thấy bác có theo dõi. Chỉ tích lũy được nhưng sẽ không ổn định và bám rễ được lâu. Em muốn chuyển dịch sang hướng nào đó bền vững hơn nhưng tư duy hạn hẹp quá, và lại rất ít trải nghiệm.
Biết mình biết người nó khác với tự ti về bản thân và sợ ngại người khác đang hơn mìnhcũng đúng a ạ; e nhớ r a ạ nhưng mà căn bản là tình hình thực tế ko ổn để mà có thể làm những gì mình muốn; e muốn tập trung vào cải thiện đời sống, đặc biệt là tài chính để trong dài hạn (thậm chí là chục năm nữa) có thể tự tin làm quen, tán tỉnh ai cũng đc vì ngta bảo đừng nên theo đuổi con ngựa mà hãy xây dựng 1 trang trại, lúc ấy thì ngựa tha hồ đến tìm cỏ ăn (em tự thủ dâm tinh thần là thế nhưng em thấy cũng đúng đúng ha chứ làm gì có lựa chọn nào khác) nhưng mà lúc ấy độ quá u30 mất rồi hic, mà sợ sau này người bên cạnh ko phải người trong lòng thì cũng hơi buồn ý, con gái thì hay lập gia đình sớm hơn con trai
kể mà đứa kia là con nhà bình thường thì có khi em cũng ko phải lăn tăn thế này, đằng này nó cách biệt quá mà
Hay, chuẩnTình yêu hay trại ngựa thì cũng như nhau cảcái mình nghĩ là tốt k bằng cái phù hợp, quan trọng nữa là thời điểm, chúc ml sớm thành công cho ae cái thớt trên này cho xôm nhé
Trời không cho không ai toàn bộ và không tước đoạt ai tất cả. Chuồng ngựa hay con ngựa của bạn thì tôi lại thấy như nảycảm ơn bácthì em cũng có để bị cuốn vào tình yêu đâu bác, vẫn đang cố gắng vươn lên trong cuộc sống bác à, chứ biết đến 99,99% cố chạy theo tyeu thì fail mà với cái tình hình hiện tại
Bác cho xin link truyện mọt thời để nhớ mình mới đọc tình mãi xanh thôiEm mất hơn 2 tuần để lội từ trang 1 đến 256. Lâu lắm mới câu chuyện cuốn hút thế này. Chia sẻ của anh làm em nhớ tới mấy câu chuyện "Tình mãi xanh" và "Một thời để nhớ" của ông Hoài Cổ, ông đấy cũng tầm tuổi anh, cũng có nhà ở khu tập thể Nghĩa Tân cùng giai đoạn chị NB ở đấy.

