Đi xin việc 5 triệu cho vui, không ngờ chứng kiến cả một xã hội tự ti nhưng sĩ. Nhân viên non thì thích dạy ngược, sếp thì không đủ tầm

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt

Đính kèm

  • IMG_0768.jpeg
    IMG_0768.jpeg
    995 KB · Xem: 39
  • IMG_0768.jpeg
    IMG_0768.jpeg
    995 KB · Xem: 39

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
:)))
chúng mày đến hẹn nhau đi đón khách à
ừ bọn anh đang đợi 2 team nữa từ thượng hải qua đi golf bàn chuyện mở chuỗi nhà hàng :))) không biết thằng nhà quê thấp kém như mày biết cái spa nào mà có máy bấm huyệt chưa haha biết thế đéo nào đc
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
mấy thằng này nhìn ko khác j mấy thg xe ôm ở bên xe giáp bát
:))) đời mày chắc chưa ngồi với đối tác nào mà tìm tên trên google hay tên trên baidu ra đâu nhỉ :))) thằng có chữ nhất trong chúng mày đi xuất khẩu lao động thằng chủ tịch tên còn vô danh nhỉ
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
hôm bữa thấy đi mua áo uniqilo là thấy phèn rồi, nay mặc quả quần nhìn còn bần hơn
Mày nhìn tao rồi cố tìm từng chi tiết nhỏ để bám víu, như thể nắm được một sợi chỉ là chạm được vào cả thế giới của tao. Tao biết cái kiểu ấy – người càng ở dưới, càng hay soi người ở trên, tưởng rằng chỉ cần thấy một góc áo, một nếp nhăn là lôi được người khác xuống.

Nhưng mày quên mất, thứ tao khoác lên không chỉ là quần áo, mà là vị thế. Mỗi sợi vải tao mặc là kết quả của cả một hành trình, còn mày, dù có cố gắng mấy, cũng chỉ chạm được vào lớp bụi ngoài rìa. Cái mày gọi là “giẻ lau” – với tao, lại là thứ dùng để làm sạch những gì mày không bao giờ vươn tới.

Tao không trách. Mỗi người đều có giới hạn của tầm nhìn mình. Người ở ngõ nhìn thấy vạt áo tưởng là sang, người ở tầng cao nhìn xuống lại thấy cả một câu chuyện chưa bắt đầu.

“Some people stare at fabric, others wear the meaning.”
It’s not the cloth that matters — it’s who’s inside it.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo