[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 53: Year End Party​

Chiều 23 tháng Chạp.

Mùi khói đốt vàng mã khét lẹt len lỏi khắp các ngõ ngách Cầu Giấy. Người ta tiễn ông Công ông Táo về trời, còn sinh viên thì rục rịch tiễn nhau về quê ăn Tết. Cái xóm trọ 165 bỗng nhiên vắng hoe, buồn thiu như cái chợ chiều ba mươi.

Thằng Khánh nằm dài trên cái đệm mút, chân gác lên tường, tay quay quay cái bật lửa Zippo hết xăng.

- Chán vãi lìn. - Nó than thở, giọng kéo dài thườn thượt. - Khách khứa về quê hết rồi, máy móc chả có ma nào hỏng. Tao sắp mốc meo lên rồi An ạ.

Tao ngồi bên bàn làm việc, đang tổng kết sổ sách cuối năm. Con số lợi nhuận tháng này khá đẹp, đủ để tao cảm thấy cái Tết này bánh chưng sẽ có nhân thịt chứ không chỉ toàn đỗ xanh.

- Chán thì dọn nhà đi. Bụi phủ kín case máy tính rồi kìa.

- Dọn cái gì. Đằng nào chả về quê. - Khánh bật dậy, mắt sáng lên như đèn pha. - Ê, hay là làm bữa tất niên đi?

- Tất niên? - Tao nhướng mày. - Hai thằng đực rựa ngồi nhìn nhau uống rượu à?

- Đéo ai chơi thế. Gọi cả xóm đi. - Khánh xòe bàn tay đếm. - Tao, mày, bà Mai Anh, con Ngân, cặp vợ chồng son cuối dãy. Gọi thêm bà Hoa kem trộn với bà Lan văn phòng tầng 2 nữa. Đông vui phải biết.

Tao ngẫm nghĩ. Ý tưởng không tồi. Cả năm cày cuốc, va chạm, cãi vã, giờ ngồi lại một bữa cho nó ra dáng "người thành phố" biết đối nhân xử thế. Với cả, tao đang có tiền. Tao muốn thể hiện cái vị thế của một thằng chủ cửa hàng, chứ không phải thằng sinh viên kiết xác đếm từng đồng góp gạo.

Tao rút ví. Cái ví da bò dày cộm.

Tao rút ra tờ 500 nghìn. Nghĩ thế nào lại rút thêm tờ nữa. Một triệu chẵn.

Tao kẹp hai tờ tiền vào giữa hai ngón tay, chìa ra trước mặt Khánh:

- Ok. Tao tài trợ. Mày đi chợ. Mua đồ ngon vào. Ba chỉ bò Mỹ, tôm sú, mực ống. Đừng có mua ba cái loại thịt lợn ôi hay đậu phụ rẻ tiền. Cuối năm rồi, ăn cho nó sang cái mồm.

Khánh chộp lấy tiền, hôn chùn chụt vào tờ polymer xanh lét.

- Đại gia An uy tín vãi! Để đấy tao lo. Đảm bảo mâm cao cỗ đầy.

Nó xách cái làn nhựa đỏ (mượn của Ngân), phóng con Wave đi như bay. Tao nhìn theo, nhếch mép cười. Cái cảm giác vung tiền nó sướng âm ỉ trong bụng. Nó là liều doping cực mạnh cho cái tôi của tao.

***

Năm rưỡi chiều. Hành lang tầng 3 biến thành một cái nhà hàng dã chiến.

Hai chiếc chiếu trúc to đùng được trải dọc hành lang, chắn hết lối đi chung. Nhưng chả ai ý kiến, vì hôm nay cả xóm là người nhà.

Khách khứa bắt đầu lục tục kéo lên.

Đầu tiên là chị Hoa phòng 201. Bà chị này là một huyền thoại của xóm trọ. 8x đời cuối nhưng phong cách teen vọng cổ. Chuyên bán kem trộn trắng da và quần áo Quảng Châu online.

Chị Hoa mặc bộ đồ ngủ Pijama hình con Pikachu vàng chóe, tay xách theo túi xoài xanh và chai rượu nếp cái hoa vàng. Vừa bước lên cầu thang, giọng chị đã oang oang:

- Khiếp, mùi lẩu thơm điếc cả mũi. Tưởng mấy chú em sinh viên chỉ biết ăn mì tôm, hóa ra cũng biết hưởng thụ gớm nhỉ.

Tiếp theo là chị Lan phòng 202. Dân văn phòng chính hiệu, lúc nào cũng sơ mi đóng thùng, mặt nghiêm nghị và có quầng thâm mắt vì deadline. Hôm nay chị xả hơi, mặc cái áo len rộng, tay cầm theo đĩa nem chua rán.

- Chào cả nhà. Chị góp tí mồi. Cả tuần nay sếp dí deadline, nay mới được thở. - Chị Lan cười, nụ cười hiếm hoi làm khuôn mặt chị bớt khắc khổ hẳn.

Mai Anh xuất hiện. Đương nhiên, nó không bao giờ làm tao thất vọng về khoản hình ảnh. Váy len body màu đỏ đô, bó sát từng đường cong, xẻ tà cao khoe đùi. Tóc uốn xoăn, trang điểm kỹ càng như đi ăn cưới.

Nó mang theo hai chai rượu vang Đà Lạt.

- Hello các tình yêu! - Mai Anh lướt qua tao, mùi nước hoa sộc vào mũi tao thơm nức. - Nay em xin phép chỉ ngồi chỉ đạo và rót rượu thôi nhé, móng tay mới làm không nhặt rau được đâu.

Nó chọn chỗ ngồi ngay cạnh tao, tự nhiên như ruồi.

Còn Ngân?

Thằng Khánh phải sang gõ cửa đến lần thứ ba.

- Ra đi bà nội. Cả xóm ra rồi, thiếu mỗi bà. Chị Lan cũng lên rồi kìa, bà không ra người ta lại bảo chảnh.

Cánh cửa phòng 304 mở ra. Ngân bước ra. Giản dị như mọi khi với áo nỉ xám và quần thun. Tóc buộc thấp. Tay bưng rổ rau sống rửa sạch sẽ, vẩy ráo nước.

Nó nhìn lướt qua cái chiếu đầy người. Ánh mắt nó dừng lại ở chỗ tao và Mai Anh đang ngồi sát sạt nhau chừng hai giây, rồi lướt đi chỗ khác.

- Chào mọi người. Em có rổ rau góp vui.

Nó chọn chỗ ngồi cạnh chị Lan, đối diện với tao, cách một nồi lẩu sôi sùng sục.

***

Bữa tiệc bắt đầu.

Hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi lẩu thái chua cay, làm mờ cả kính cửa sổ hành lang. Mùi sả, mùi bò, mùi hải sản quyện vào nhau, đánh bay cái lạnh buốt giá của ngày ông Công ông Táo.

- Nào! Dô! Chúc mừng năm mới sớm! Chúc anh em sang năm tiền vào như nước, tình ra... à nhầm, tình đầy tim!

Khánh đứng dậy, cầm cái bát ăn cơm đựng đầy rượu, hô hào.

Cả đám nâng ly. Tiếng "cạch" vang lên giòn giã.

Tao uống cạn bát rượu. Rượu nếp cái hoa vàng ngọt, êm, nhưng thấm nhanh. Hơi ấm lan tỏa khắp người.

Chị Hoa bắt đầu chiếm sóng. Bà chị vừa gặm chân gà vừa kể chuyện bán hàng online.

- Mẹ kiếp, hôm qua có con khách hãm lìn. Nó đặt 5 hộp kem body, ship đến nơi nó bảo "chị ơi em hết tiền rồi, em lấy 1 hộp thôi được không". Tao điên quá tao chửi cho vuốt mặt không kịp. Tao bảo "Mày không có tiền thì bôi kem đánh răng cho trắng, đặt cho sang mồm à?".

Cả bọn cười bò. Cái giọng chua ngoa đanh đá của chị Hoa trong bối cảnh này nghe vui tai lạ lùng. Nó là cái chất đời thường, bụi bặm mà tao thích.

Mai Anh gắp một con tôm sú to đùng, bóc vỏ cẩn thận, rồi bỏ vào bát tao.

- Ăn đi ông chủ. Nay ông chủ chi mạnh tay thế này, phải bồi bổ cho lại sức còn cày cuốc.

Nó ghé sát tai tao, thì thầm đủ để cả mâm nghe thấy:
- Nhìn ngon trai thế này mà chưa có người yêu, phí của giời. Hay để chị lái máy bay nhé? Phi công trẻ triển vọng đấy.

Mấy ông bà kia nhao nhao lên trêu chọc.

- Ối giời ơi, nhất chú An nhé!
- Được em Mai Anh để ý là phúc ba đời đấy!

Tao cười, mặt hơi đỏ lên vì rượu và vì sướng. Cái sĩ diện đàn ông được vuốt ve. Tao liếc nhìn sang phía đối diện.

Ngân đang cúi xuống gắp rau cho chị Lan. Nó cười nhẹ nhàng với câu chuyện chị Lan kể về ông sếp hói đầu. Nó dường như không nghe thấy, hoặc cố tình không nghe thấy những lời trêu chọc bên này.

Sự dửng dưng của nó làm tao hơi hụt hẫng một tí. Nhưng ngay lập tức, cái tôi của tao lại trỗi dậy.

Cần đếch gì. Tao có tiền, có bạn bè, có gái xinh vây quanh chăm sóc. Nó thích làm cao thì cho nó làm cao. Để xem ai cần ai hơn.

Tao quay sang Mai Anh, cười tít mắt:
- Chị lái cẩn thận không em say xe đấy.

- Say thì chị chịu trách nhiệm. - Mai Anh nháy mắt, rót thêm rượu vào bát tao.

Cặp đôi Khang - Thư ngồi cuối chiếu cũng góp vui bằng mấy câu chuyện sinh viên năm cuối. Thư kể về đồ án tốt nghiệp, Khang kể về chuyện đi thực tập bị sai vặt.

Cái hành lang chật hẹp, tồi tàn bỗng nhiên trở nên ấm cúng lạ thường. Những con người xa lạ, đến từ những miền quê khác nhau, làm những công việc khác nhau, giờ ngồi chung một manh chiếu, chia nhau từng miếng thịt bò, từng ngụm rượu.

Không ai nói về nỗi lo tiền nhà. Không ai nói về sự cô đơn.

Chỉ có tiếng cười nói ồn ào át đi tiếng gió lùa.

Rượu vào lời ra. Mặt ai cũng đỏ gay.

Tao nhìn quanh một lượt. Nhìn thằng Khánh đang ba hoa bốc phét. Nhìn chị Hoa đang cười hô hố. Nhìn Mai Anh lúng liếng.

Và nhìn Ngân.

Nó ngồi đó, tĩnh lặng như một nốt trầm giữa bản nhạc rock. Nó uống nước ngọt, ăn ít, chủ yếu là ngồi nghe.

Ánh mắt tao và nó chạm nhau qua làn khói lẩu.

Nó nhìn tao. Không trách móc, không giận hờn. Chỉ là một ánh nhìn bình thản, như nhìn một người quen cũ đang diễn một vai diễn mới.

Tao nâng bát rượu lên, hướng về phía nó, định mời riêng một câu.

Nhưng Mai Anh đã kịp khoác tay tao, kéo tao quay lại:
- Uống với chị đi! Nãy giờ toàn lơ chị thôi.

Tao tặc lưỡi. Thôi, kệ.

Đêm nay là đêm của tiệc tùng. Đêm của sự hả hê. Những chuyện rắc rối tình cảm, để mai tính.

Tao uống cạn bát rượu. Vị cay nồng xộc lên mũi.

Đời sinh viên, có những khoảnh khắc thế này là đủ nhớ rồi. Dù trong lòng có chút gợn sóng, nhưng bề mặt thì cứ phải tưng bừng đã.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý

Chương 53: Year End Party​

Chiều 23 tháng Chạp.

Mùi khói đốt vàng mã khét lẹt len lỏi khắp các ngõ ngách Cầu Giấy. Người ta tiễn ông Công ông Táo về trời, còn sinh viên thì rục rịch tiễn nhau về quê ăn Tết. Cái xóm trọ 165 bỗng nhiên vắng hoe, buồn thiu như cái chợ chiều ba mươi.

Thằng Khánh nằm dài trên cái đệm mút, chân gác lên tường, tay quay quay cái bật lửa Zippo hết xăng.

- Chán vãi lìn. - Nó than thở, giọng kéo dài thườn thượt. - Khách khứa về quê hết rồi, máy móc chả có ma nào hỏng. Tao sắp mốc meo lên rồi An ạ.

Tao ngồi bên bàn làm việc, đang tổng kết sổ sách cuối năm. Con số lợi nhuận tháng này khá đẹp, đủ để tao cảm thấy cái Tết này bánh chưng sẽ có nhân thịt chứ không chỉ toàn đỗ xanh.

- Chán thì dọn nhà đi. Bụi phủ kín case máy tính rồi kìa.

- Dọn cái gì. Đằng nào chả về quê. - Khánh bật dậy, mắt sáng lên như đèn pha. - Ê, hay là làm bữa tất niên đi?

- Tất niên? - Tao nhướng mày. - Hai thằng đực rựa ngồi nhìn nhau uống rượu à?

- Đéo ai chơi thế. Gọi cả xóm đi. - Khánh xòe bàn tay đếm. - Tao, mày, bà Mai Anh, con Ngân, cặp vợ chồng son cuối dãy. Gọi thêm bà Hoa kem trộn với bà Lan văn phòng tầng 2 nữa. Đông vui phải biết.

Tao ngẫm nghĩ. Ý tưởng không tồi. Cả năm cày cuốc, va chạm, cãi vã, giờ ngồi lại một bữa cho nó ra dáng "người thành phố" biết đối nhân xử thế. Với cả, tao đang có tiền. Tao muốn thể hiện cái vị thế của một thằng chủ cửa hàng, chứ không phải thằng sinh viên kiết xác đếm từng đồng góp gạo.

Tao rút ví. Cái ví da bò dày cộm.

Tao rút ra tờ 500 nghìn. Nghĩ thế nào lại rút thêm tờ nữa. Một triệu chẵn.

Tao kẹp hai tờ tiền vào giữa hai ngón tay, chìa ra trước mặt Khánh:

- Ok. Tao tài trợ. Mày đi chợ. Mua đồ ngon vào. Ba chỉ bò Mỹ, tôm sú, mực ống. Đừng có mua ba cái loại thịt lợn ôi hay đậu phụ rẻ tiền. Cuối năm rồi, ăn cho nó sang cái mồm.

Khánh chộp lấy tiền, hôn chùn chụt vào tờ polymer xanh lét.

- Đại gia An uy tín vãi! Để đấy tao lo. Đảm bảo mâm cao cỗ đầy.

Nó xách cái làn nhựa đỏ (mượn của Ngân), phóng con Wave đi như bay. Tao nhìn theo, nhếch mép cười. Cái cảm giác vung tiền nó sướng âm ỉ trong bụng. Nó là liều doping cực mạnh cho cái tôi của tao.

***

Năm rưỡi chiều. Hành lang tầng 3 biến thành một cái nhà hàng dã chiến.

Hai chiếc chiếu trúc to đùng được trải dọc hành lang, chắn hết lối đi chung. Nhưng chả ai ý kiến, vì hôm nay cả xóm là người nhà.

Khách khứa bắt đầu lục tục kéo lên.

Đầu tiên là chị Hoa phòng 201. Bà chị này là một huyền thoại của xóm trọ. 8x đời cuối nhưng phong cách teen vọng cổ. Chuyên bán kem trộn trắng da và quần áo Quảng Châu online.

Chị Hoa mặc bộ đồ ngủ Pijama hình con Pikachu vàng chóe, tay xách theo túi xoài xanh và chai rượu nếp cái hoa vàng. Vừa bước lên cầu thang, giọng chị đã oang oang:

- Khiếp, mùi lẩu thơm điếc cả mũi. Tưởng mấy chú em sinh viên chỉ biết ăn mì tôm, hóa ra cũng biết hưởng thụ gớm nhỉ.

Tiếp theo là chị Lan phòng 202. Dân văn phòng chính hiệu, lúc nào cũng sơ mi đóng thùng, mặt nghiêm nghị và có quầng thâm mắt vì deadline. Hôm nay chị xả hơi, mặc cái áo len rộng, tay cầm theo đĩa nem chua rán.

- Chào cả nhà. Chị góp tí mồi. Cả tuần nay sếp dí deadline, nay mới được thở. - Chị Lan cười, nụ cười hiếm hoi làm khuôn mặt chị bớt khắc khổ hẳn.

Mai Anh xuất hiện. Đương nhiên, nó không bao giờ làm tao thất vọng về khoản hình ảnh. Váy len body màu đỏ đô, bó sát từng đường cong, xẻ tà cao khoe đùi. Tóc uốn xoăn, trang điểm kỹ càng như đi ăn cưới.

Nó mang theo hai chai rượu vang Đà Lạt.

- Hello các tình yêu! - Mai Anh lướt qua tao, mùi nước hoa sộc vào mũi tao thơm nức. - Nay em xin phép chỉ ngồi chỉ đạo và rót rượu thôi nhé, móng tay mới làm không nhặt rau được đâu.

Nó chọn chỗ ngồi ngay cạnh tao, tự nhiên như ruồi.

Còn Ngân?

Thằng Khánh phải sang gõ cửa đến lần thứ ba.

- Ra đi bà nội. Cả xóm ra rồi, thiếu mỗi bà. Chị Lan cũng lên rồi kìa, bà không ra người ta lại bảo chảnh.

Cánh cửa phòng 304 mở ra. Ngân bước ra. Giản dị như mọi khi với áo nỉ xám và quần thun. Tóc buộc thấp. Tay bưng rổ rau sống rửa sạch sẽ, vẩy ráo nước.

Nó nhìn lướt qua cái chiếu đầy người. Ánh mắt nó dừng lại ở chỗ tao và Mai Anh đang ngồi sát sạt nhau chừng hai giây, rồi lướt đi chỗ khác.

- Chào mọi người. Em có rổ rau góp vui.

Nó chọn chỗ ngồi cạnh chị Lan, đối diện với tao, cách một nồi lẩu sôi sùng sục.

***

Bữa tiệc bắt đầu.

Hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi lẩu thái chua cay, làm mờ cả kính cửa sổ hành lang. Mùi sả, mùi bò, mùi hải sản quyện vào nhau, đánh bay cái lạnh buốt giá của ngày ông Công ông Táo.

- Nào! Dô! Chúc mừng năm mới sớm! Chúc anh em sang năm tiền vào như nước, tình ra... à nhầm, tình đầy tim!

Khánh đứng dậy, cầm cái bát ăn cơm đựng đầy rượu, hô hào.

Cả đám nâng ly. Tiếng "cạch" vang lên giòn giã.

Tao uống cạn bát rượu. Rượu nếp cái hoa vàng ngọt, êm, nhưng thấm nhanh. Hơi ấm lan tỏa khắp người.

Chị Hoa bắt đầu chiếm sóng. Bà chị vừa gặm chân gà vừa kể chuyện bán hàng online.

- Mẹ kiếp, hôm qua có con khách hãm lìn. Nó đặt 5 hộp kem body, ship đến nơi nó bảo "chị ơi em hết tiền rồi, em lấy 1 hộp thôi được không". Tao điên quá tao chửi cho vuốt mặt không kịp. Tao bảo "Mày không có tiền thì bôi kem đánh răng cho trắng, đặt cho sang mồm à?".

Cả bọn cười bò. Cái giọng chua ngoa đanh đá của chị Hoa trong bối cảnh này nghe vui tai lạ lùng. Nó là cái chất đời thường, bụi bặm mà tao thích.

Mai Anh gắp một con tôm sú to đùng, bóc vỏ cẩn thận, rồi bỏ vào bát tao.

- Ăn đi ông chủ. Nay ông chủ chi mạnh tay thế này, phải bồi bổ cho lại sức còn cày cuốc.

Nó ghé sát tai tao, thì thầm đủ để cả mâm nghe thấy:
- Nhìn ngon trai thế này mà chưa có người yêu, phí của giời. Hay để chị lái máy bay nhé? Phi công trẻ triển vọng đấy.

Mấy ông bà kia nhao nhao lên trêu chọc.

- Ối giời ơi, nhất chú An nhé!
- Được em Mai Anh để ý là phúc ba đời đấy!

Tao cười, mặt hơi đỏ lên vì rượu và vì sướng. Cái sĩ diện đàn ông được vuốt ve. Tao liếc nhìn sang phía đối diện.

Ngân đang cúi xuống gắp rau cho chị Lan. Nó cười nhẹ nhàng với câu chuyện chị Lan kể về ông sếp hói đầu. Nó dường như không nghe thấy, hoặc cố tình không nghe thấy những lời trêu chọc bên này.

Sự dửng dưng của nó làm tao hơi hụt hẫng một tí. Nhưng ngay lập tức, cái tôi của tao lại trỗi dậy.

Cần đếch gì. Tao có tiền, có bạn bè, có gái xinh vây quanh chăm sóc. Nó thích làm cao thì cho nó làm cao. Để xem ai cần ai hơn.

Tao quay sang Mai Anh, cười tít mắt:
- Chị lái cẩn thận không em say xe đấy.

- Say thì chị chịu trách nhiệm. - Mai Anh nháy mắt, rót thêm rượu vào bát tao.

Cặp đôi Khang - Thư ngồi cuối chiếu cũng góp vui bằng mấy câu chuyện sinh viên năm cuối. Thư kể về đồ án tốt nghiệp, Khang kể về chuyện đi thực tập bị sai vặt.

Cái hành lang chật hẹp, tồi tàn bỗng nhiên trở nên ấm cúng lạ thường. Những con người xa lạ, đến từ những miền quê khác nhau, làm những công việc khác nhau, giờ ngồi chung một manh chiếu, chia nhau từng miếng thịt bò, từng ngụm rượu.

Không ai nói về nỗi lo tiền nhà. Không ai nói về sự cô đơn.

Chỉ có tiếng cười nói ồn ào át đi tiếng gió lùa.

Rượu vào lời ra. Mặt ai cũng đỏ gay.

Tao nhìn quanh một lượt. Nhìn thằng Khánh đang ba hoa bốc phét. Nhìn chị Hoa đang cười hô hố. Nhìn Mai Anh lúng liếng.

Và nhìn Ngân.

Nó ngồi đó, tĩnh lặng như một nốt trầm giữa bản nhạc rock. Nó uống nước ngọt, ăn ít, chủ yếu là ngồi nghe.

Ánh mắt tao và nó chạm nhau qua làn khói lẩu.

Nó nhìn tao. Không trách móc, không giận hờn. Chỉ là một ánh nhìn bình thản, như nhìn một người quen cũ đang diễn một vai diễn mới.

Tao nâng bát rượu lên, hướng về phía nó, định mời riêng một câu.

Nhưng Mai Anh đã kịp khoác tay tao, kéo tao quay lại:
- Uống với chị đi! Nãy giờ toàn lơ chị thôi.

Tao tặc lưỡi. Thôi, kệ.

Đêm nay là đêm của tiệc tùng. Đêm của sự hả hê. Những chuyện rắc rối tình cảm, để mai tính.

Tao uống cạn bát rượu. Vị cay nồng xộc lên mũi.

Đời sinh viên, có những khoảnh khắc thế này là đủ nhớ rồi. Dù trong lòng có chút gợn sóng, nhưng bề mặt thì cứ phải tưng bừng đã.
Thế chứ m êiiii
T hóng mãiii mỗi bgafy 1 cháp nhé ng ae
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 54: Truth or Dare​

Nồi lẩu cạn nước, chỉ còn trơ lại mấy cọng rau cải cúc nát bét và đầu tôm đỏ au.

Rượu nếp cái hoa vàng đã ngấm. Mặt ai nấy đều đỏ gay, mắt lờ đờ nhưng miệng thì vẫn hoạt động hết công suất. Cái lạnh căm căm của đêm 23 tháng Chạp bị đẩy lùi ra xa khỏi cái chiếu trúc chật chội này.

- Nhạt rồi! - Mai Anh đập tay xuống chiếu cái đét. - Ăn uống no say rồi, giờ phải vận động tí cho tiêu cơm. Chơi game đi!

- Game gì? - Khánh hỏi, tay đang cầm cái tăm xỉa răng điệu nghệ. - Đừng bảo tao chơi nối từ nhé, tao dốt văn lắm.

- "Thật hay Thách". Truth or Dare. - Mai Anh cầm cái vỏ chai rượu rỗng tuếch lên, đặt giữa chiếu. - Luật đơn giản thôi. Xoay chai. Trúng ai người đấy chọn. Chọn "Thật" thì phải khai ra một bí mật động trời. Chọn "Thách" thì phải làm theo yêu cầu của cả làng. Không làm được thì...

Nó chỉ tay vào cái ly đựng hỗn hợp rượu nếp pha với Sting dâu đỏ lòm.

- ...uống cạn cái ly này. Ngọt nhưng đảm bảo sấp mặt.

Cả đám nhao nhao hưởng ứng. Rượu vào thì gan to, sợ đếch gì bố con thằng nào.

Mai Anh xoay chai. Cái chai quay tít mù trên mặt chiếu trơn bóng mỡ, phát ra tiếng *rào rào* vui tai.

Nó chậm dần. Cổ chai dừng lại, chỉ thẳng vào mặt chị Hoa.

- Ái chà! Bà trùm kem trộn mở hàng! - Khánh vỗ đùi đen đét. - Thật hay Thách?

Chị Hoa nhếch mép, vuốt lại bộ pijama hình Pikachu:
- Thật. Chị mày quang minh chính đại, có gì phải giấu.

Khánh cười đểu, nheo mắt:
- Thế chị khai thật đi. Kem chị bán cam kết trắng sau 7 ngày, có phải chị trộn bột mì hay thuốc tẩy vào không mà trắng kinh thế?

Cả đám cười ồ lên. Chị Hoa lườm Khánh cháy mặt, nhưng rồi cũng cười xòa, phẩy tay:
- Bột cái mả cha mày. Bí quyết gia truyền đấy. Tao trộn vitamin E với... kem sâm thái, cộng thêm tí "niềm tin" của khách hàng nữa. Trắng hay không do ăn ở.

Câu trả lời huề vốn nhưng đủ để cả bọn cười ngặt nghẽo. Chị Hoa thoát nạn.

Vòng 2. Chai chỉ trúng anh Khang.

Ông anh năm cuối Giao thông, bình thường hiền lành ít nói, nay có tí men nên cũng máu.

- Thách! - Khang dõng dạc.

Mai Anh liếc nhìn chị Thư đang ngồi e thẹn bên cạnh, ra kèo ngay:
- Anh bế chị Thư kiểu công chúa. Rồi squat 10 cái. Không đủ 10 cái phạt rượu.

Khang đứng dậy, xắn quần. Thư rú lên, đấm thùm thụp vào vai người yêu nhưng vẫn để cho bế.

Một cái. Hai cái. Đến cái thứ năm, chân Khang run bần bật như dính sốt rét.

"Uỵch!"

Cả hai ngã lăn quay ra chiếu, đè lên nhau cười sặc sụa. Đám khán giả vỗ tay rầm rầm. Không khí nóng hừng hực.

Vòng 3.

Cái chai chết tiệt xoay một vòng rưỡi rồi từ từ dừng lại. Cổ chai chĩa thẳng vào ngực tao.

Tao đang ngồi rung đùi, thấy thế thì giật mình. Máu "ông chủ" trong người đang hưng phấn, tao hất hàm:
- Thách! Chơi lớn luôn sợ gì.

Chị Hoa nheo mắt nhìn tao. Cái ánh mắt của bà chị từng trải, bán hàng online chửi khách như hát hay, nó nguy hiểm vãi chưởng.

- Được. Thằng em khí thế lắm. Chị thách mày hít đất 10 cái.

Tao cười khẩy. Tưởng gì. 10 cái muỗi.

- Nhưng... - Chị Hoa giơ ngón tay trỏ lên. - Phải có một người khác giới ngồi trên lưng.

Tao khựng lại. Nhìn quanh.

Ngân đang ngồi uống nước lọc, mặt tỉnh bơ. Chị Lan văn phòng thì lắc đầu quầy quậy.

- Để chị! - Mai Anh xung phong ngay lập tức. Nó đứng dậy, vén cái váy len đỏ lên một chút cho dễ vận động.

Tao nuốt nước bọt. Đâm lao phải theo lao. Tao nằm sấp xuống sàn gạch men lạnh toát.

Mai Anh ngồi lên lưng tao.

Nặng.

Không phải kiểu nặng trình trịch như bao tải hàng. Mà là một sức nặng mềm mại, đàn hồi. Vòng 3 của nó đè lên thắt lưng tao. Hai chân nó kẹp hờ hai bên sườn. Mùi nước hoa nồng nàn từ người nó phả xuống, bao trùm lấy tao.

- Lên! Một! - Khánh đếm nhịp, cười hô hố.

Tao gồng tay, đẩy người lên.

Mặt tao đỏ tía tai. Không chỉ vì sức nặng, mà vì cái cảm giác tiếp xúc da thịt qua lớp áo mỏng manh. Mỗi lần tao hạ người xuống, ngực tao chạm đất, còn lưng tao cảm nhận rõ sự chuyển động của cơ thể Mai Anh.

- Hai! Ba! Cố lên em trai! - Mai Anh vỗ vào vai tao, cười khanh khách.

Tao liếc sang ngang. Ngân vẫn ngồi đó, tay xoay xoay cốc nước, khóe môi hơi nhếch lên một chút, không rõ là cười hay khinh bỉ.

Mười cái. Tao gục xuống sàn, thở dốc như trâu. Mai Anh nhảy xuống, phủi tay đắc ý.

Vòng 4. Chị Lan.

Bà chị văn phòng nghiêm túc chọn "Thật".

Khánh lại là thằng đặt câu hỏi (thằng này hôm nay mồm mép tép nhảy kinh khủng):
- Chị Lan, chị khai thật đi. Đi làm công sở nghiêm túc thế, đã bao giờ chị... "thả rông" đi làm chưa?

Chị Lan đỏ bừng mặt, tai nóng ran. Chị không nói gì, lẳng lặng cầm cái ly rượu pha Sting lên, tu một hơi hết sạch.

Uống rượu thay câu trả lời. Ngầm hiểu là "Có".

Cả đám con trai rú lên, đập bàn đập ghế. Không ngờ bà chị nghiêm nghị lại có lúc "nổi loạn" ngầm thế.

Vòng 5. Cao trào.

Cái chai chỉ vào Mai Anh.

- Thách. - Nó chọn ngay tắp lự, mắt lúng liếng nhìn quanh.

Khánh nhìn tao, rồi nhìn Mai Anh. Cái thằng bạn khốn nạn này đang muốn đẩy thuyền (hoặc muốn xem kịch hay). Nó chạy vào phòng, lấy ra một khay đá tủ lạnh.

- Bà chị phải ngậm một viên đá lạnh. Truyền sang miệng người bên phải mà không được dùng tay.

Người bên phải Mai Anh... là tao.

Không khí bỗng nhiên im bặt. Trò chơi trẻ con này trong phim thì lãng mạn, nhưng ngoài đời, giữa cái hành lang chật chội này, nó sặc mùi khiêu khích.

Mai Anh không ngại. Nó nhón một viên đá nhỏ, bỏ vào miệng.

Nó quay sang tao.

Tao ngồi cứng đờ. Hơi lạnh từ viên đá trong miệng nó tỏa ra, tao cảm nhận được dù chưa chạm vào.

Tao liếc nhanh sang Ngân. Nó đang cúi xuống nhặt cọng rau rơi vãi, không nhìn tao.

Cái sĩ diện đàn ông và hơi men trong người làm tao không thể lùi bước. Chả nhẽ lại bảo "thôi tao chịu thua"? Hèn vãi.

Tao quay sang Mai Anh.

Nó ghé sát mặt tao. Mùi rượu vang, mùi nước hoa, và hơi lạnh buốt phả vào mũi tao.

Môi chạm môi.

Lạnh toát. Ướt át.

Viên đá trơn tuột chui tọt sang miệng tao.

Cả xóm vỗ tay rầm rầm như pháo nổ. Mai Anh tách ra, cười tít mắt, lấy tay lau nhẹ mép. Còn tao thì vội vàng nhai nát viên đá, nuốt chửng cái lạnh buốt xuống dạ dày đang nóng ran vì rượu.

Vòng 6.

Cái chai quay tít rồi dừng lại. Lần này, mũi chai chỉ thẳng vào Ngân.

Mọi người im lặng. Ngân là nhân tố bí ẩn nhất cái xóm này. Ít nói, ít thể hiện.

- Thật. - Ngân nói, giọng bình thản.

Mai Anh chớp lấy cơ hội. Nó đang hưng phấn sau màn truyền đá, muốn thăm dò đối thủ.

- Em khai thật đi, em có người yêu chưa? Và mẫu người đàn ông làm em... "hứng thú" nhất là gì? Phải tả kỹ vào nhé, đừng có nói chung chung kiểu "tốt bụng" là phạt rượu đấy.

Nó dùng từ "hứng thú" với cái giọng điệu lả lơi, đầy vẻ trêu chọc.

Tao nhìn Ngân. Tao cũng tò mò. Tao muốn biết trong đầu nó, tao đang đứng ở vị trí nào.

Ngân đặt cốc nước xuống. Nó nhìn thẳng vào Mai Anh, rồi lướt qua tao.

- Em chưa có người yêu. - Nó trả lời dứt khoát.

Ngừng một chút, nó nói tiếp:

- Còn mẫu người em thích á? Là người đàn ông ra đường có thể hổ báo, kiếm tiền giỏi, nhưng về nhà biết... rửa bát và tôn trọng phụ nữ. Chứ không phải mấy anh chỉ biết gáy to, ra vẻ ta đây sành sỏi nhưng về nhà vứt tất thối lung tung bắt người khác dọn.

Câu trả lời sắc lẹm như dao cau chém vào đá.

Chị Lan vỗ tay đen đét:
- Chuẩn! Duyệt em ơi. Đàn ông vậy mới chất. Chứ mấy ông tướng chỉ biết gác chân xem tivi thì vứt cho chó gặm.

Tao ngồi giữa, mặt nóng ran. Tao biết nó đang nói xéo tao. Dạo này tao mải kiếm tiền, về nhà toàn vứt quần áo bừa bãi, bát đũa ăn xong cũng để đấy. Cái sự "hổ báo" mà tao đang cố xây dựng, trong mắt nó hóa ra chỉ là "gáy to".

Mai Anh bĩu môi, nhưng vẫn cười, đá xéo lại:
- Gớm, tiêu chuẩn cao thế có mà ế thôi mấy bà. Thời nay đàn ông biết kiếm tiền là được, rửa bát thuê giúp việc lo. Em cứ lý tưởng hóa quá rồi lại vớ phải ông cù lần.

- Cù lần mà chân thành còn hơn sành điệu mà lăng nhăng chị ạ. - Ngân đáp trả, nhẹ nhàng nhưng thấm thía.

Không khí có mùi thuốc súng. Hai người phụ nữ đang đấu khẩu ngầm qua trò chơi.

- Thôi thôi! Xoay tiếp đi! Đang vui đừng để mất hứng! - Khánh hét lên, phá tan cái sự căng thẳng. Nó xoay mạnh cái vỏ chai.

Cái chai quay tít mù, lảo đảo rồi từ từ chậm lại. Cổ chai dừng lại, chỉ thẳng vào... Chị Hoa.

- Ái chà! Bà trùm kem trộn lên thớt lần hai! - Khánh reo lên.

- Tao chọn Thách! - Chị Hoa dõng dạc, mặt đỏ gay vì rượu. - Đời chị mày chưa ngán bố con thằng nào.

Mai Anh nheo mắt, cái đầu quái chiêu của nó lại nảy số.

- Chị Hoa, em thách chị... gọi điện cho người yêu cũ gần nhất, bật loa ngoài và nói: "Em có thai rồi".

Cả xóm trọ rú lên:
- Vãi chưởng!
- Chơi lớn thế!
- Ác vãi lìn!

Chị Hoa ngớ người một giây. Bà chị già đời cũng phải sốc trước độ bựa của con bé này. Nhưng rồi cái máu liều của dân buôn bán nổi lên.

- Chơi thì chơi. Sợ đếch gì. Thằng đấy chặn số tao rồi, để tao lấy số khuyến mại gọi.

Chị Hoa rút con iPhone 4, lắp cái sim rác vào. Bấm số. Bật loa ngoài.

Cả xóm im phăng phắc. Tiếng tút dài vang lên trong không gian tĩnh mịch của cầu thang.

"Tút... tút..."

- Alo, ai đấy? - Đầu dây bên kia bắt máy, giọng ngái ngủ, cáu kỉnh.

Chị Hoa hít một hơi sâu, gào lên vào điện thoại, diễn sâu vãi chưởng:
- Alo anh à! Em Hoa đây! Em có thai rồi! Của anh đấy!

Bên kia im lặng đúng 3 giây.

Rồi một tiếng hét thất thanh vang lên, rè cả loa:
- Con điên! Tao chia tay mày 3 năm rồi thai thai cái mả mẹ mày à? Mày điên nó vừa vừa thôi! Mày ăn vạ thằng khác đi!

"Tút... tút... tút..."

Hắn cúp máy cái rụp.

Khoảnh khắc im lặng kéo dài một giây rồi nổ tung.

Cả hành lang cười phá lên như vỡ trận. Khánh cười đến mức sặc cả rượu vào mũi, ho sù sụ. Tao lăn ra chiếu cười ôm bụng. Chị Lan cười chảy cả nước mắt.

Ngân cũng không nhịn được. Nó lấy tay che miệng, cười rung cả vai.

Tao nhìn Ngân cười. Cái vẻ mặt nghiêm túc, triết lý lúc nãy biến mất. Chỉ còn lại sự vui vẻ đơn thuần của tuổi trẻ.

Tự nhiên tao thấy lòng nhẹ bẫng. Những toan tính, những ghen tuông, những áp lực tiền bạc dường như tan biến trong tiếng cười hô hố của cả xóm trọ nghèo này.

Chị Hoa vứt điện thoại xuống, cũng cười theo:
- Mẹ kiếp, thằng hâm. Nó vẫn cục tính như ngày xưa.

Tao cầm cái cốc rượu lên, gõ vào thành bát *keng keng*.

- Thôi, tha cho người yêu cũ chị Hoa đi. Nào, nâng ly cái đã! Chúc mừng xóm trọ mình... ai cũng có "thai", à nhầm, ai cũng có tiền tiêu Tết!

Tiếng cụng ly lách cách vang lên rộn rã. Tao uống cạn cốc rượu pha Sting ngọt lịm. Hơi men râm ran chạy dọc sống lưng.

Đêm nay, xóm trọ 165 Cầu Giấy không ngủ. Và trong cái ồn ào hỗn độn này, tao thấy mình đang sống những ngày rực rỡ nhất, dù trong túi vẫn còn lo ngay ngáy chuyện ngày mai mở mắt ra làm gì để giàu.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 55: Truth or Dare 2​

Cái vỏ chai rượu thủy tinh rỗng tuếch lại quay tít mù trên mặt chiếu trúc trơn bóng mỡ. Tiếng thủy tinh ma sát vào nan trúc tạo ra âm thanh *rào rào* nghe như tiếng xe máy vít ga trong ngõ cụt.

Không khí đang nóng hầm hập. Màn gọi điện cho người yêu cũ của chị Hoa như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, thiêu rụi hết những ngại ngùng xã giao còn sót lại. Giờ đây, ai cũng đỏ mặt, mắt sáng rực lên vì men rượu và sự phấn khích của việc được soi mói đời tư người khác.

Cổ chai từ từ chậm lại, lảo đảo rồi chỉ thẳng vào mặt chị Lan.

Bà chị văn phòng giật mình, suýt làm rơi miếng nem chua đang cầm trên tay.

- Thách! - Chị Lan chép miệng, giọng bất cần đời đúng kiểu dân công sở xả stress cuối năm. - Sợ gì vết bẩn.

Thằng Khánh vỗ tay cái đét, mắt nó lóe lên tia gian xảo. Nó rút điện thoại ra, mở YouTube.

- Được. Chị Lan, em thách chị đứng dậy, ra giữa chiếu, nhảy một điệu sexy dance trên nền nhạc... xổ số kiến thiết miền Bắc.

Cả xóm rú lên cười hô hố. Nhạc xổ số "ten ten tén tén ten" vang lên từ cái loa điện thoại rè rè của thằng Khánh. Một thứ âm nhạc nghiêm túc, khô khan, gắn liền với mấy bà bán vé số và những giấc mơ đổi đời lúc 6 giờ rưỡi chiều.

Chị Lan đứng dậy. Bình thường chị nghiêm nghị, sơ mi đóng thùng, mặt lạnh như tiền. Nhưng rượu vào thì văn phòng hay vỉa hè cũng như nhau cả.

Chị uốn éo. Chị lắc hông theo nhịp "tèn ten ten". Động tác cứng quèo, gượng gạo nhưng độ "bựa" thì vô đối. Chị vuốt tóc, chu mỏ, làm mấy động tác gợi cảm một cách sai trái trên nền nhạc thông báo giải đặc biệt.

Tao cười đến đau cả ruột, đập tay xuống chiếu rầm rầm. Anh Khang và thằng Khánh thì vỗ tay đen đét theo nhịp. Chị Lan nhảy xong, mặt đỏ tưng bừng, ngồi phịch xuống, thở hổn hển nhưng cười tươi rói.

Cái chai lại quay.

Lần này thần may mắn (hoặc xui xẻo) gọi tên thằng Khánh.

- Thật. - Khánh dõng dạc. Thằng này cáo già, nó biết thừa chọn Thách là sẽ bị hành ra bã.

Mai Anh nheo mắt, lắc lắc ly rượu vang đỏ trên tay. Nó nhìn thằng Khánh từ đầu đến chân, cái nhìn của một bà chị sành sỏi nhìn thằng em trai mới lớn.

- Chú em khai thật đi. Trong cái xóm trọ này, nếu bắt buộc phải chọn một người để... "tình một đêm" (one night stand), mày chọn ai? Trừ chị ra nhé, chị mày không chơi với trẻ con.

Câu hỏi gắt vãi chưởng.

Khánh sặc nước bọt. Mặt nó đỏ tía tai. Nó liếc mắt đảo qua một vòng.

Chị Thư thì có anh Khang ngồi lù lù bên cạnh, động vào là no đòn. Chị Lan thì vừa nhảy múa điên cuồng, cơ mà gu công sở này có vẻ không khoái lắm. Ngân thì... nó liếc sang Ngân, rồi liếc sang tao, thấy tao đang trừng mắt nên nó rụt vòi ngay.

Nó hắng giọng, chỉ tay về phía chị Hoa.

- Thôi, cực chẳng đã, em xin chọn... chị Hoa.

Chị Hoa đang gặm chân gà, nghe thế thì trợn mắt, cái chân gà rơi tọp xuống bát nước chấm.

- Tại sao? - Mai Anh hỏi dồn.

- Vì... chị ấy bán kem trộn. Chắc da toàn thân trắng và mịn lắm. Tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh, cứ da đẹp là được.

"Bốp!"

Một chiếc dép tổ ong bay thẳng vào vai thằng Khánh. Chị Hoa vớ được cái gì ném cái đấy.

- Tiên sư bố mày! Bà đáng tuổi cô mày đấy con ạ! Mịn cái mả cha mày!

Cả xóm cười ngất ngư. Thằng Khánh vừa xoa vai vừa cười hề hề, uống cạn chén rượu coi như xong nợ.

Vòng tiếp theo.

Cái chai quay chậm rãi, lừ đừ như trêu ngươi. Nó lướt qua Ngân, lướt qua chị Hoa, rồi dừng lại ngay trước ngực tao.

Tao đang hưng phấn, trong người có rượu, bên cạnh có anh em. Tao thấy mình là vua của cái chiếu này.

- Thách! - Tao hô to, giọng chắc nịch.

Mai Anh đặt ly rượu xuống. Nó nhìn tao, khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh. Nó chờ giây phút này nãy giờ rồi.

- Được. Chị thích sự dũng cảm của cưng.

Nó rút cái khăn quàng cổ lụa mỏng tang của nó ra.

- Bịt mắt lại. Em sẽ được chạm vào một bộ phận trên mặt của một người bất kỳ trong mâm này. Chỉ được dùng tay sờ, không được ngửi, không được nghe tiếng. Sau đó phải đoán xem đó là ai. Sai thì uống rượu giao bôi với người đó.

Luật chơi nghe sặc mùi thính.

Tao nhún vai, để Mai Anh buộc cái khăn lụa che kín mắt. Bóng tối ập đến, chỉ còn lại mùi nước hoa nồng nàn của nó vây quanh mũi tao.

- Đưa tay đây.

Mai Anh cầm lấy tay tao. Bàn tay nó mềm, mát lạnh. Nó dẫn tay tao đưa lên phía trước.

Đầu ngón tay tao chạm vào một bề mặt mềm mại, ấm nóng.

Hơi ẩm ướt.

Là môi.

Tao giật mình định rụt tay lại, nhưng Mai Anh giữ chặt cổ tay tao, ấn ngón tay tao vào sâu hơn một chút.

Ngón trỏ tao miết nhẹ lên làn môi đó. Môi dày, căng mọng. Hơi thở nóng hổi phả ra vào kẽ ngón tay tao, mang theo mùi rượu vang thoang thoảng.

Không phải môi Ngân. Môi Ngân mỏng hơn.

Đây là Mai Anh. Chắc chắn.

Cái cảm giác da thịt chạm vào nhau trong bóng tối, giữa đám đông đang im phăng phắc quan sát, nó kích thích một cách kỳ lạ. Tim tao đập mạnh. Máu dồn xuống.

Tao định nói tên, nhưng cái bản năng đàn ông trỗi dậy muốn chơi đùa một chút. Tao giả vờ ngập ngừng, miết ngón tay thêm một cái nữa lên môi dưới của nó.

- Môi này... dày... mềm... ướt át thế này...

Tao cảm nhận được khóe miệng người đó nhếch lên cười.

Và rồi...

"Phập."

Một hàm răng sắc nhọn cắn nhẹ vào đầu ngón tay tao. Không đau, chỉ hơi nhói, nhưng tê dại chạy dọc cánh tay.

Tao rùng mình, rụt phắt tay lại.

- Mai Anh. Chắc chắn là bà chị.

Tao giật cái khăn bịt mắt ra.

Trước mặt tao, Mai Anh đang cười khúc khích, mắt lúng liếng. Nó đưa đầu lưỡi liếm nhẹ môi, nhìn tao đầy ẩn ý.

- Giỏi. Đoán đúng rồi đấy. Tiếc quá, không được uống rượu giao bôi.

Cả đám ồ lên tán thưởng.

Tao liếc sang phía đối diện.

Ngân ngồi đó. Tay cầm cốc nước lọc. Mặt nó tĩnh bơ, không biểu lộ cảm xúc gì. Nó đưa cốc nước lên uống một ngụm nhỏ.

Nhưng tao thấy ánh mắt nó tối sầm lại. Nó không nhìn tao, cũng không nhìn Mai Anh. Nó nhìn xuống cái chiếu trúc, nơi có một vết dầu mỡ loang lổ chưa được lau sạch.

Tao thấy chột dạ. Cái ngón tay vừa bị cắn bỗng nhiên nóng rát.

Vòng cuối cùng.

Như một sự sắp đặt của định mệnh, cổ chai dừng lại trước mặt Ngân.

Mọi người nhao nhao lên. Cô bé ngoan hiền nhất xóm, ít nói nhất xóm, giờ mới lên thớt. Ai cũng muốn "khui" ra một cái gì đó hay ho.

- Thật. - Ngân chọn ngay, không do dự.

Chị Lan văn phòng giơ tay giành quyền hỏi. Bà chị này sau màn nhảy sexy dance thì đã hiện nguyên hình là một dân chơi ngầm.

- Em nhìn hiền thế thôi chứ chị biết thừa "nước lặng thấm sâu". Khai thật đi, địa điểm táo bạo nhất, kỳ lạ nhất mà em từng... hôn một người khác giới là ở đâu?

Câu hỏi làm cả đám im bặt. Mọi người dỏng tai lên nghe.

Tim tao đập thình thịch. Thình thịch.

Tao nhớ lại cái đêm mưa gió bão bùng. Căn phòng trọ tối om. Mùi ẩm mốc. Tiếng mưa rơi trên mái tôn. Và cái chiếu trúc lạnh ngắt.

Ngân có dám nói không? Hay nó sẽ bịa ra một câu chuyện vớ vẩn nào đó?

Ngân đỏ mặt. Hai má nó ửng hồng lên, lan xuống tận cổ. Nó ngập ngừng, ngón tay xoắn vào vạt áo.

Nó ngẩng lên, nhìn lướt qua tao một cái rất nhanh. Ánh mắt có chút thách thức, có chút tinh nghịch.

- Ở... trong một căn phòng trọ bị dột nước mưa ạ.

Nó trả lời lí nhí, nhưng rõ ràng từng chữ.

Cả xóm trọ ồ lên kinh ngạc.

- Vãi!
- Lãng mạn thế! Như phim Hàn Quốc!
- Phòng nào dột? Khu này làm gì có phòng nào dột ngoài tầng 3...

Thằng Khánh đang ngồi thừ ra, bỗng nhiên vỗ đùi cái đét, mắt sáng rực như Ác-si-mét tìm ra định luật:

- Á à! Bắt quả tang nhé! Phòng chính chủ dột đây! Hôm mưa to tao về thấy mày lau nhà, xịt nước hoa nồng nặc để át mùi! Thảo nào tao thấy có sợi tóc con gái trên giường!

Nó chỉ thẳng mặt tao, cười hô hố:
- Thằng An! Mày khai mau! Có phải mày không?

Tao cứng họng. Mặt tao nóng ran như vừa úp vào nồi lẩu.

Ngân cũng đỏ mặt tía tai, cúi gằm xuống uống nước để che giấu.

Mối quan hệ mập mờ, cái "luật ngầm" giữ khoảng cách mà hai đứa cố công xây dựng, vừa bị bóc mẽ toang hoác giữa bàn dân thiên hạ. Nhưng lạ thay, tao không thấy sợ. Tao thấy... nhẹ nhõm.

Mai Anh ngồi cạnh tao, nụ cười trên môi nó tắt ngấm. Nó nhìn tao, rồi nhìn Ngân, ánh mắt sắc lạnh đi vài phần.

- Uống đi! Phạt! Phạt cả đôi vì tội giấu diếm anh em! - Chị Hoa hét lên, rót đầy hai bát rượu.

Tao cầm bát rượu lên. Ngân cũng cầm cốc nước ngọt lên (nó không uống được rượu).

Hai đứa chạm cốc.

*Cạch.*

Ánh mắt chạm nhau. Trong mắt Ngân, tao thấy sự tha thứ cho cái màn sờ môi lúc nãy. Và một chút tình tứ công khai hiếm hoi.

Tao uống cạn bát rượu. Ngọt lịm.

***

Cuộc chơi tàn.

Rượu hết. Mồi hết. Thằng Khánh say mềm, lăn ra ngủ gật giữa nhà, ngáy o o. Anh Khang dìu chị Thư về phòng.

Mọi người giải tán.

Hành lang trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại đống bát đĩa ngổn ngang và mùi rượu nồng nặc.

Mai Anh đứng dậy, phủi váy. Nó nhìn tao một cái thật sâu, không nói gì, quay gót đi về phòng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe chói tai. Cánh cửa phòng 305 đóng sầm lại.

Tao và Ngân đứng lại dọn dẹp.

Tao nhặt cái vỏ chai rượu lên.

- Hôm nay... vui nhỉ? - Tao hỏi bâng quơ.

- Ừ. Vui. - Ngân đáp, tay gom đống vỏ lon bia. - Nhưng mà lần sau đừng có để người ta cắn tay nữa nhé. Nhìn ngứa mắt lắm.

Nó nói nhỏ, nhưng đủ để tao nghe thấy cái giọng ghen tuông đáng yêu trong đó.

Tao cười, tiến lại gần nó.

- Ghen à?

- Ai thèm. Dọn nhanh đi còn đi ngủ.

Nó dúi cho tao cái túi rác to đùng, rồi quay lưng đi về phòng 304.

Tao xách túi rác đi xuống cầu thang.

Bóng tối bao trùm cái ngõ nhỏ. Nhưng tao thấy trong lòng sáng bừng. Những bí mật đã được khui ra, những rào cản vô hình đã bị phá bỏ một phần.

Đêm nay, xóm trọ 165 Cầu Giấy ngủ say trong men rượu và những rung động thầm kín. Còn tao, tao biết mình vừa bước qua một ranh giới nữa của sự trưởng thành. Không chỉ là kiếm tiền, mà là dám đối diện với cảm xúc thật của mình trước đám đông.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý

Chương 55: Truth or Dare 2​

Cái vỏ chai rượu thủy tinh rỗng tuếch lại quay tít mù trên mặt chiếu trúc trơn bóng mỡ. Tiếng thủy tinh ma sát vào nan trúc tạo ra âm thanh *rào rào* nghe như tiếng xe máy vít ga trong ngõ cụt.

Không khí đang nóng hầm hập. Màn gọi điện cho người yêu cũ của chị Hoa như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, thiêu rụi hết những ngại ngùng xã giao còn sót lại. Giờ đây, ai cũng đỏ mặt, mắt sáng rực lên vì men rượu và sự phấn khích của việc được soi mói đời tư người khác.

Cổ chai từ từ chậm lại, lảo đảo rồi chỉ thẳng vào mặt chị Lan.

Bà chị văn phòng giật mình, suýt làm rơi miếng nem chua đang cầm trên tay.

- Thách! - Chị Lan chép miệng, giọng bất cần đời đúng kiểu dân công sở xả stress cuối năm. - Sợ gì vết bẩn.

Thằng Khánh vỗ tay cái đét, mắt nó lóe lên tia gian xảo. Nó rút điện thoại ra, mở YouTube.

- Được. Chị Lan, em thách chị đứng dậy, ra giữa chiếu, nhảy một điệu sexy dance trên nền nhạc... xổ số kiến thiết miền Bắc.

Cả xóm rú lên cười hô hố. Nhạc xổ số "ten ten tén tén ten" vang lên từ cái loa điện thoại rè rè của thằng Khánh. Một thứ âm nhạc nghiêm túc, khô khan, gắn liền với mấy bà bán vé số và những giấc mơ đổi đời lúc 6 giờ rưỡi chiều.

Chị Lan đứng dậy. Bình thường chị nghiêm nghị, sơ mi đóng thùng, mặt lạnh như tiền. Nhưng rượu vào thì văn phòng hay vỉa hè cũng như nhau cả.

Chị uốn éo. Chị lắc hông theo nhịp "tèn ten ten". Động tác cứng quèo, gượng gạo nhưng độ "bựa" thì vô đối. Chị vuốt tóc, chu mỏ, làm mấy động tác gợi cảm một cách sai trái trên nền nhạc thông báo giải đặc biệt.

Tao cười đến đau cả ruột, đập tay xuống chiếu rầm rầm. Anh Khang và thằng Khánh thì vỗ tay đen đét theo nhịp. Chị Lan nhảy xong, mặt đỏ tưng bừng, ngồi phịch xuống, thở hổn hển nhưng cười tươi rói.

Cái chai lại quay.

Lần này thần may mắn (hoặc xui xẻo) gọi tên thằng Khánh.

- Thật. - Khánh dõng dạc. Thằng này cáo già, nó biết thừa chọn Thách là sẽ bị hành ra bã.

Mai Anh nheo mắt, lắc lắc ly rượu vang đỏ trên tay. Nó nhìn thằng Khánh từ đầu đến chân, cái nhìn của một bà chị sành sỏi nhìn thằng em trai mới lớn.

- Chú em khai thật đi. Trong cái xóm trọ này, nếu bắt buộc phải chọn một người để... "tình một đêm" (one night stand), mày chọn ai? Trừ chị ra nhé, chị mày không chơi với trẻ con.

Câu hỏi gắt vãi chưởng.

Khánh sặc nước bọt. Mặt nó đỏ tía tai. Nó liếc mắt đảo qua một vòng.

Chị Thư thì có anh Khang ngồi lù lù bên cạnh, động vào là no đòn. Chị Lan thì vừa nhảy múa điên cuồng, cơ mà gu công sở này có vẻ không khoái lắm. Ngân thì... nó liếc sang Ngân, rồi liếc sang tao, thấy tao đang trừng mắt nên nó rụt vòi ngay.

Nó hắng giọng, chỉ tay về phía chị Hoa.

- Thôi, cực chẳng đã, em xin chọn... chị Hoa.

Chị Hoa đang gặm chân gà, nghe thế thì trợn mắt, cái chân gà rơi tọp xuống bát nước chấm.

- Tại sao? - Mai Anh hỏi dồn.

- Vì... chị ấy bán kem trộn. Chắc da toàn thân trắng và mịn lắm. Tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh, cứ da đẹp là được.

"Bốp!"

Một chiếc dép tổ ong bay thẳng vào vai thằng Khánh. Chị Hoa vớ được cái gì ném cái đấy.

- Tiên sư bố mày! Bà đáng tuổi cô mày đấy con ạ! Mịn cái mả cha mày!

Cả xóm cười ngất ngư. Thằng Khánh vừa xoa vai vừa cười hề hề, uống cạn chén rượu coi như xong nợ.

Vòng tiếp theo.

Cái chai quay chậm rãi, lừ đừ như trêu ngươi. Nó lướt qua Ngân, lướt qua chị Hoa, rồi dừng lại ngay trước ngực tao.

Tao đang hưng phấn, trong người có rượu, bên cạnh có anh em. Tao thấy mình là vua của cái chiếu này.

- Thách! - Tao hô to, giọng chắc nịch.

Mai Anh đặt ly rượu xuống. Nó nhìn tao, khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh. Nó chờ giây phút này nãy giờ rồi.

- Được. Chị thích sự dũng cảm của cưng.

Nó rút cái khăn quàng cổ lụa mỏng tang của nó ra.

- Bịt mắt lại. Em sẽ được chạm vào một bộ phận trên mặt của một người bất kỳ trong mâm này. Chỉ được dùng tay sờ, không được ngửi, không được nghe tiếng. Sau đó phải đoán xem đó là ai. Sai thì uống rượu giao bôi với người đó.

Luật chơi nghe sặc mùi thính.

Tao nhún vai, để Mai Anh buộc cái khăn lụa che kín mắt. Bóng tối ập đến, chỉ còn lại mùi nước hoa nồng nàn của nó vây quanh mũi tao.

- Đưa tay đây.

Mai Anh cầm lấy tay tao. Bàn tay nó mềm, mát lạnh. Nó dẫn tay tao đưa lên phía trước.

Đầu ngón tay tao chạm vào một bề mặt mềm mại, ấm nóng.

Hơi ẩm ướt.

Là môi.

Tao giật mình định rụt tay lại, nhưng Mai Anh giữ chặt cổ tay tao, ấn ngón tay tao vào sâu hơn một chút.

Ngón trỏ tao miết nhẹ lên làn môi đó. Môi dày, căng mọng. Hơi thở nóng hổi phả ra vào kẽ ngón tay tao, mang theo mùi rượu vang thoang thoảng.

Không phải môi Ngân. Môi Ngân mỏng hơn.

Đây là Mai Anh. Chắc chắn.

Cái cảm giác da thịt chạm vào nhau trong bóng tối, giữa đám đông đang im phăng phắc quan sát, nó kích thích một cách kỳ lạ. Tim tao đập mạnh. Máu dồn xuống.

Tao định nói tên, nhưng cái bản năng đàn ông trỗi dậy muốn chơi đùa một chút. Tao giả vờ ngập ngừng, miết ngón tay thêm một cái nữa lên môi dưới của nó.

- Môi này... dày... mềm... ướt át thế này...

Tao cảm nhận được khóe miệng người đó nhếch lên cười.

Và rồi...

"Phập."

Một hàm răng sắc nhọn cắn nhẹ vào đầu ngón tay tao. Không đau, chỉ hơi nhói, nhưng tê dại chạy dọc cánh tay.

Tao rùng mình, rụt phắt tay lại.

- Mai Anh. Chắc chắn là bà chị.

Tao giật cái khăn bịt mắt ra.

Trước mặt tao, Mai Anh đang cười khúc khích, mắt lúng liếng. Nó đưa đầu lưỡi liếm nhẹ môi, nhìn tao đầy ẩn ý.

- Giỏi. Đoán đúng rồi đấy. Tiếc quá, không được uống rượu giao bôi.

Cả đám ồ lên tán thưởng.

Tao liếc sang phía đối diện.

Ngân ngồi đó. Tay cầm cốc nước lọc. Mặt nó tĩnh bơ, không biểu lộ cảm xúc gì. Nó đưa cốc nước lên uống một ngụm nhỏ.

Nhưng tao thấy ánh mắt nó tối sầm lại. Nó không nhìn tao, cũng không nhìn Mai Anh. Nó nhìn xuống cái chiếu trúc, nơi có một vết dầu mỡ loang lổ chưa được lau sạch.

Tao thấy chột dạ. Cái ngón tay vừa bị cắn bỗng nhiên nóng rát.

Vòng cuối cùng.

Như một sự sắp đặt của định mệnh, cổ chai dừng lại trước mặt Ngân.

Mọi người nhao nhao lên. Cô bé ngoan hiền nhất xóm, ít nói nhất xóm, giờ mới lên thớt. Ai cũng muốn "khui" ra một cái gì đó hay ho.

- Thật. - Ngân chọn ngay, không do dự.

Chị Lan văn phòng giơ tay giành quyền hỏi. Bà chị này sau màn nhảy sexy dance thì đã hiện nguyên hình là một dân chơi ngầm.

- Em nhìn hiền thế thôi chứ chị biết thừa "nước lặng thấm sâu". Khai thật đi, địa điểm táo bạo nhất, kỳ lạ nhất mà em từng... hôn một người khác giới là ở đâu?

Câu hỏi làm cả đám im bặt. Mọi người dỏng tai lên nghe.

Tim tao đập thình thịch. Thình thịch.

Tao nhớ lại cái đêm mưa gió bão bùng. Căn phòng trọ tối om. Mùi ẩm mốc. Tiếng mưa rơi trên mái tôn. Và cái chiếu trúc lạnh ngắt.

Ngân có dám nói không? Hay nó sẽ bịa ra một câu chuyện vớ vẩn nào đó?

Ngân đỏ mặt. Hai má nó ửng hồng lên, lan xuống tận cổ. Nó ngập ngừng, ngón tay xoắn vào vạt áo.

Nó ngẩng lên, nhìn lướt qua tao một cái rất nhanh. Ánh mắt có chút thách thức, có chút tinh nghịch.

- Ở... trong một căn phòng trọ bị dột nước mưa ạ.

Nó trả lời lí nhí, nhưng rõ ràng từng chữ.

Cả xóm trọ ồ lên kinh ngạc.

- Vãi!
- Lãng mạn thế! Như phim Hàn Quốc!
- Phòng nào dột? Khu này làm gì có phòng nào dột ngoài tầng 3...

Thằng Khánh đang ngồi thừ ra, bỗng nhiên vỗ đùi cái đét, mắt sáng rực như Ác-si-mét tìm ra định luật:

- Á à! Bắt quả tang nhé! Phòng chính chủ dột đây! Hôm mưa to tao về thấy mày lau nhà, xịt nước hoa nồng nặc để át mùi! Thảo nào tao thấy có sợi tóc con gái trên giường!

Nó chỉ thẳng mặt tao, cười hô hố:
- Thằng An! Mày khai mau! Có phải mày không?

Tao cứng họng. Mặt tao nóng ran như vừa úp vào nồi lẩu.

Ngân cũng đỏ mặt tía tai, cúi gằm xuống uống nước để che giấu.

Mối quan hệ mập mờ, cái "luật ngầm" giữ khoảng cách mà hai đứa cố công xây dựng, vừa bị bóc mẽ toang hoác giữa bàn dân thiên hạ. Nhưng lạ thay, tao không thấy sợ. Tao thấy... nhẹ nhõm.

Mai Anh ngồi cạnh tao, nụ cười trên môi nó tắt ngấm. Nó nhìn tao, rồi nhìn Ngân, ánh mắt sắc lạnh đi vài phần.

- Uống đi! Phạt! Phạt cả đôi vì tội giấu diếm anh em! - Chị Hoa hét lên, rót đầy hai bát rượu.

Tao cầm bát rượu lên. Ngân cũng cầm cốc nước ngọt lên (nó không uống được rượu).

Hai đứa chạm cốc.

*Cạch.*

Ánh mắt chạm nhau. Trong mắt Ngân, tao thấy sự tha thứ cho cái màn sờ môi lúc nãy. Và một chút tình tứ công khai hiếm hoi.

Tao uống cạn bát rượu. Ngọt lịm.

***

Cuộc chơi tàn.

Rượu hết. Mồi hết. Thằng Khánh say mềm, lăn ra ngủ gật giữa nhà, ngáy o o. Anh Khang dìu chị Thư về phòng.

Mọi người giải tán.

Hành lang trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại đống bát đĩa ngổn ngang và mùi rượu nồng nặc.

Mai Anh đứng dậy, phủi váy. Nó nhìn tao một cái thật sâu, không nói gì, quay gót đi về phòng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe chói tai. Cánh cửa phòng 305 đóng sầm lại.

Tao và Ngân đứng lại dọn dẹp.

Tao nhặt cái vỏ chai rượu lên.

- Hôm nay... vui nhỉ? - Tao hỏi bâng quơ.

- Ừ. Vui. - Ngân đáp, tay gom đống vỏ lon bia. - Nhưng mà lần sau đừng có để người ta cắn tay nữa nhé. Nhìn ngứa mắt lắm.

Nó nói nhỏ, nhưng đủ để tao nghe thấy cái giọng ghen tuông đáng yêu trong đó.

Tao cười, tiến lại gần nó.

- Ghen à?

- Ai thèm. Dọn nhanh đi còn đi ngủ.

Nó dúi cho tao cái túi rác to đùng, rồi quay lưng đi về phòng 304.

Tao xách túi rác đi xuống cầu thang.

Bóng tối bao trùm cái ngõ nhỏ. Nhưng tao thấy trong lòng sáng bừng. Những bí mật đã được khui ra, những rào cản vô hình đã bị phá bỏ một phần.

Đêm nay, xóm trọ 165 Cầu Giấy ngủ say trong men rượu và những rung động thầm kín. Còn tao, tao biết mình vừa bước qua một ranh giới nữa của sự trưởng thành. Không chỉ là kiếm tiền, mà là dám đối diện với cảm xúc thật của mình trước đám đông.
Ngày 2 trap đẹp luôn m êiii
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo