[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 105: Tàn tiệc

Mười giờ đêm.

Dạ hội Prom kết thúc. Cái hội trường ban nãy còn lung linh ánh đèn, ngập ngụa nhạc sàn và những bộ váy áo lụa là, giờ hiện nguyên hình là một bãi chiến trường rác rưởi. Vỏ chai nước suối, ruy băng đứt đoạn, vụn pháo giấy vương vãi khắp sàn gạch.

Đám sinh viên xúng xính đồ đẹp đã tản về hết. Chỉ còn lại đội nòng cốt của câu lạc bộ đang lầm lũi dọn dẹp hậu trường. Không khí đặc quánh dưới sức nóng của dăm cái quạt công nghiệp.

Tao lột phăng cái áo vest chật chội, nhăn nhúm mượn của thằng Khánh, vo tròn tống thẳng vào đáy balo. Trở về cái giao diện áo phông xám, quần bò quen thuộc. Thở hắt ra một hơi. Nhẹ cả người. Gồng mình làm quý ông ba tiếng đồng hồ vắt kiệt sức lực hơn cả tháo lắp mười cái bo mạch chủ.

Tao xách hai túi nilon rác to đùng, lầm lũi đi về phía cửa ngách.

Đi ngang qua khu vực cánh gà, tao khựng lại.

Lê Thu Hạ đang đứng đó.

Nó vừa tháo đôi giày cao gót nhọn hoắt ra khỏi chân. Cặp gót chân đỏ ửng, rớm máu. Nó đứng chân trần trên nền gạch hoa lạnh ngắt, tay cầm cuốn sổ kịch bản gạch xóa chi chít. Cái dáng vẻ quyền lực, thét ra lửa chỉ đạo cả cái hội trường hàng trăm người ban tối bay sạch bách.

Bộ đầm nhung đen ôm sát giờ trông nặng nề, trĩu xuống. Vai nó chùng lơi. Mồ hôi làm bết vài lọn tóc xoăn dính chặt vào gò má. Nó trông mệt lử, rã rời. Một đứa con gái mười chín tuổi gánh vác cái khối lượng công việc khổng lồ, giờ mới đến lúc xả hơi.

Nó ngẩng lên. Thấy tao đang xách rác đi ngang qua.

- Này.

Hạ gọi giật lại. Giọng nó khàn đặc, đứt hơi.

- Gì đấy sếp? Phân công đổ rác à? - Tao quay đầu lại, hất hàm.

- Đi xe máy đúng không? Chở chị về với.

Câu yêu cầu buông ra nhẹ bẫng. Không rào trước đón sau. Không giữ cái khoảng cách. Nó thậm chí đéo thèm nhìn quanh xem có ai trong câu lạc bộ đang để ý không.

Tao hơi nhướng mày. Lạ. Thường ngày nó né đám con trai như né tà.

Nhưng tao không hỏi nhiều. Tao nhún vai, xóc lại hai túi rác trên tay.

- Đợi em ngoài cổng.

Hai mươi phút sau.

Tao vứt rác xong, lấy xe phi ra cổng.

Hạ đã đứng đợi ở đó. Nó không xỏ lại giày. Một tay nó xách lủng lẳng đôi cao gót, tay kia ôm cái túi xách.

Nó bước tới, trèo lên yên sau. Bộ đầm nhung bó sát cộng với việc đi chân trần làm nó không thể ngồi dạng hai chân như bình thường. Nó phải ngồi vắt chéo sang một bên.

Tao nhấn ga, vào số. Con xe lạch bạch lăn bánh.

Đường phố Hà Nội về đêm vắng lặng. Gió thổi lồng lộng, mang theo hơi sương lành lạnh táp thẳng vào mặt.

Ngồi kiểu vắt chéo giữ thăng bằng rất khó. Để khỏi ngã, Hạ phải vươn một tay ra, bám chặt vào phần sườn áo phông của tao.

- Nay làm tốt lắm. Thay mặt câu lạc bộ cảm ơn cậu.

Giọng Hạ cất lên từ phía sau. Gió tạt đi một nửa, nhưng nghe rất rõ. Không có một chút mỉa mai hay khịa đểu nào. Sự chân thành hiếm hoi từ cái miệng lúc nào cũng sắc như dao.

Tao cười khẩy, mắt vẫn nhìn thẳng đường nhựa phía trước.

- Đừng cảm ơn suông. Quy ra hiện vật đi sếp. Thợ kỹ thuật bỏ cả buổi tối đi làm vũ công bất đắc dĩ, thiệt hại doanh thu cửa hàng tính sao đây?

Hạ bật cười. Tiếng cười trong vắt, giòn tan hòa vào tiếng gió rít bên tai tao.

Tự nhiên, tao thấy một sức nặng êm ái đè lên vai phải.

Hạ tựa nhẹ vào vai tao.

Một hành động vô thức. Hoàn toàn do sự kiệt sức điều khiển. Hơi thở nó phả đều đều vào lớp vải áo phông, mang theo cái mùi hương thanh mát ngai ngái luồn thẳng vào khứu giác tao.

- Cậu thực dụng nhỉ. - Hạ lẩm bầm ngay sát tai tao, giọng nhỏ xíu. - Nhưng chị thích. Còn hơn cái bọn mở mồm ra là triết lý, lý tưởng cống hiến, nhưng đụng việc thì tàng hình sạch.

Câu nói ném ra nhẹ bẫng.

Lồng ngực tao nở ra một chút. Cái thực tế, cái trần trụi của một thằng đi buôn, giờ lại trở thành điểm tựa cho một đứa con gái vốn luôn coi trọng sự hoàn hảo. Tao vít ga thêm một chút. Cảm giác kiểm soát tay lái lúc này vững chãi lạ thường.

Đang bon bon trên đường Nguyễn Phong Sắc.

Ui za.

Hạ ngồi sau đột nhiên rít lên một tiếng khẽ qua kẽ răng. Cánh tay đang bám ở sườn tao siết mạnh lại một nhịp.

Đoạn đường xóc làm chân nó đập nhẹ vào cái gác ba-ga. Gót chân trần của nó đang rớm máu. Lớp da bị viền đôi giày cao gót cọ xát suốt cả buổi tối đã phồng rộp, toét ra, cộng thêm mấy cú dẫm chân thô bạo của tao lúc khiêu vũ làm cho chân nó chắc không còn ổn.

Tao không hỏi han lôi thôi.

Mắt tao lia ngang mặt đường. Thấy một cái biển hiệu chữ thập xanh lá cây sáng rực phía trước.

Kít.

Tao bóp phanh. Đầu xe chúi xuống, tấp thẳng lên vỉa hè trước cửa hiệu thuốc Tây đang trực đêm.

Hạ giật mình, mất đà suýt trượt khỏi yên xe.

- Này này! Cái gì đấy? Cậu làm cái gì đấy? Ê ê...

Nó hoảng hốt kêu lên, tưởng tao định giở trò gì.

Tao gạt chân chống. Không thèm trả lời. Tao bước xuống xe, đi thẳng một mạch vào trong hiệu thuốc.

Hạ ngồi im trên xe, ngơ ngác nhìn theo.

Hai phút sau, tao bước ra. Trên tay cầm một cái túi nilon nhỏ.

Tao đi tới cạnh xe. Hạ vẫn ngồi vắt chéo chân, đôi bàn chân trần lấm lem bụi đường buông thõng xuống không trung.

Tao không xin phép. Tao quỳ một chân xuống nền gạch vỉa hè lạnh ngắt.

Bàn tay tao vươn ra, nắm trọn lấy phần cổ chân trắng ngần của nó. Kéo nhẹ. Đặt gót chân nó lên đầu gối tao.

Hạ cứng đờ người. Toàn thân nó căng lại.

Tao xé cái bọc bông y tế, đổ nước muối sinh lý ra. Lau nhẹ những vệt máu khô và bụi bẩn bám quanh gót chân nó. Những ngón tay thô ráp, chi chít vết sẹo do của tao lướt trên làn da mịn màng. Tao làm cẩn thận, tỉ mỉ hệt như lúc tao lách con dao lam gỡ một cái màn hình điện thoại vỡ.

Bóc miếng Urgo. Dán chặt lại. Vuốt phẳng nếp gấp.

Trong suốt quá trình đó, Hạ không nhúc nhích. Không rút chân lại. Nó ngồi im thin thít trên yên xe.

Tao ngước mắt lên nhìn.

Dưới ánh đèn neon trắng lóa hắt ra từ hiệu thuốc, mặt Hạ đỏ lựng lên đến tận mang tai. Nó cắn chặt môi dưới, nhịp thở đứt quãng. Ánh mắt nó dán chặt vào cái đỉnh đầu của tao đang cúi xuống trước mặt nó. Sự chăm sóc thô lỗ, bất ngờ nhưng cực kỳ nam tính này đã đập nát cái hệ thống phòng ngự của một bà sếp phó.

Tao bỏ chân nó xuống. Nhét lọ nước muối và mấy miếng Urgo còn thừa vào cái túi nilon. Đứng thẳng dậy.

Hạ hắng giọng. Nó vuốt vội mấy lọn tóc lòa xòa, cố lấy lại cái vẻ xéo xắt thường ngày để che đậy sự bối rối đang bùng nổ trong lồng ngực.

- Thế mà chị cứ tưởng... - Nó hất cằm, giọng cố tỏ ra bình thản nhưng vẫn hơi run. - Mày thú tính nổi lên, phi vào hàng thuốc đi mua ba cái đồ bậy bạ cơ đấy.

Tao nhướng mày. Cầm cái túi nilon quăng nhẹ lên đùi nó.

- Hả? Cái gì cơ? Ý chị đang nhắc đến cái gì? - Tao giả vờ ngơ ngác, mắt nhìn chằm chằm vào nó.

Bị tao vặn lại, Hạ càng luống cuống. Nhưng cái bản tính hiếu thắng không cho phép nó thua.

- Thì nửa đêm nửa hôm không nói không rằng phi vào hàng thuốc, bố ai mà biết được mày mua cái gì. - Nó bĩu môi. - Mà kể cả có mua thật thì chị mày cũng chả sợ. Nghĩ làm được gì chị? Lêu lêu.

Nó thè lưỡi, hất mặt lên thách thức.

Khóe môi tao nhếch lên. Cái điệu cười của một thằng thợ săn nhìn con mồi đang cố giãy giụa trong lưới.

Tao không bước vòng sang bên kia để lên xe. Tao bước tới nửa bước. Ép sát người vào cạnh chiếc xe máy. Khoảng cách giữa tao và đầu gối nó chỉ còn tính bằng milimet.

Tao chống hai tay lên cái tay xách yên sau.

Tao cúi mặt xuống, nhìn xoáy thẳng vào đôi mắt đang mở to của nó.

- Chị chắc không? - Giọng tao trầm xuống, đặc quánh, lạnh tanh. - Chị thích thử độ liều của em không?

Hơi thở tao phả thẳng vào mặt nó. Mùi thuốc lá nhàn nhạt ám trên áo tao đập vào khứu giác nó.

Hạ nín thở. Ánh mắt nó hơi thoáng giật mình. Nó nhận ra, thằng nhóc đứng trước mặt nó không phải là một đứa sinh viên năm nhất để nó vờn bắt bằng dăm ba câu nói đùa.

Thấy nó cứng họng, tao thu tay lại. Lùi ra.

- Thôi đùa chị tí. Lên xe. Về thôi.

Tao trèo lên xe, nổ máy. Mặt nó giờ đã giãn ra một chút. Mỉm cười. Hạ ngoan ngoãn bám chặt lấy sườn áo tao. Suốt quãng đường còn lại, nó im phăng phắc.

Lần trước, tao chỉ tạm biệt nó ở cái ngã ba đầu ngõ lớn.

Nhưng đêm nay, khi xe chạy đến ngã ba. Hạ vỗ nhẹ vào lưng tao.

- Đi thẳng vào trong. Rẽ phải. Kịch đường.

Tao làm theo. Lách con Wave qua con ngõ sâu hun hút, vắng tanh.

Đến trước một cánh cổng sắt sơn xanh sẫm. Tao bóp phanh. Tắt máy.

Hạ bước xuống xe. Nó cầm đôi giày cao gót ở một tay, tay kia cầm cái túi nilon đựng Urgo.

- Cầm lấy. - Tao hất hàm về phía cái túi nilon. - Vào nếu tắm gội thì nhớ rửa lại chân bằng nước muối sinh lý đi rồi hẵng dán miếng mới. Đi chân đất nãy giờ gạch bẩn nhiễm trùng đấy.

Hạ đứng trên bậc thềm. Nó không quay lưng mở cổng ngay.

Dưới ánh đèn hiên nhà vàng vọt, mờ ảo, hai đứa đứng nhìn nhau. Không ai nói thêm một câu nào. Không có tiếng xe cộ. Chỉ có tiếng lốc máy con Wave đang tản nhiệt kêu lách tách.

Ánh mắt Hạ dính chặt vào mắt tao. Sâu thẳm, dùng dằng. Cái không khí giữa hai người lúc này nặng trịch một thứ cảm xúc đéo thể gọi tên. Nó vượt qua giới hạn của 2 người thành viên trong câu lạc bộ, nhưng lại chưa đủ một cái cớ để bước thêm một bước nữa.

Cái khoảng cách mong manh ấy cứ treo lơ lửng trong đêm.

- Vào đi. - Tao lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Hạ gật đầu. Nó xoay người, tra chìa khóa vào ổ.

Cạch.

Cánh cổng sắt mở ra rồi đóng lại. Bóng nó khuất sau bức tường.

Tao vẫn ngồi trên xe. Rút bao Thăng Long, châm một điếu.

Rít một hơi dài. Đốm lửa đỏ rực lên trong con ngõ tối om. Khói xám cuộn lên, tan nhanh vào không khí lạnh.

Đêm nay, buổi Prom đã đẻ ra một thứ dư âm sạch sẽ và sắc nét đến lạ lùng. Tao nhả khói, vít ga lao ra khỏi ngõ.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 106: Ngôi nhà trống

Sáng thứ Bảy.

Tiếng bánh xe vali nhựa lăn lộc cộc trên nền gạch hoa cắt ngang giấc ngủ chập chờn của tao. Chị Lan đang đứng ở cửa, tay xách nách mang, bộ dạng dân văn phòng chuẩn bị đi công tác.

- Chị bay chuyến mười giờ vào Sài Gòn. Chủ nhật tuần sau mới về. Mày ở nhà khóa cửa nẻo cẩn thận, dọn dẹp bếp núc cho đàng hoàng đấy.

Chị buông một câu ráo hoảnh rồi lên taxi.

Nửa tiếng sau, đến lượt thằng Khánh. Nó nhét vội bộ phím cơ, con chuột gaming và mấy bộ quần áo nhàu nhĩ vào cái balo rằn ri.

- Tao nhận kèo cày thuê xuyên lục địa bên Từ Sơn. Chắc ba bốn ngày mới mò mặt về. Có gì công việc mày lo giùm tao nhé, tao off.

Nó ném lại cái chìa khóa cửa cuốn lên bàn rồi phóng con Wave ghẻ đi thẳng.

Căn nhà bốn tầng mặt ngõ Bùi Xương Trạch bỗng chốc rỗng tuếch.

Khái niệm yên tĩnh ở cái đất Hà Nội này đôi khi không phải là một món quà. Nó giống như một cái hố không đáy. Tao ngồi dưới tầng một, tay cạo lớp keo cũ trên cái màn hình điện thoại vỡ. Xung quanh im phăng phắc. Chỉ có cái đèn tín hiệu màu xanh lá cây của cục modem wifi nhấp nháy liên tục ở góc tường. Nhấp nháy. Đều đặn. Vô hồn. Nó giống hệt cái guồng quay kiếm tiền của tao hiện tại. Cứ chạy liên tục, xử lý dữ liệu, đẩy tiền vào hộp, đéo có cảm xúc.

Tao lờ đi cái sự trống trải ấy. Ép kính, dán cường lực, đóng gói mấy chục cái ốp lưng chuẩn bị lát nữa giao cho shipper. Công việc cuốn tao đi hết cả buổi sáng sang tận chiều.

Nhưng đến tầm bốn giờ, cái sự tĩnh lặng bắt đầu làm tao thấy gai người.

Mọi ngày, giờ này cái sàn gỗ tầng hai đã rung lên vì tiếng nhạc EDM xập xình. Tiếng guốc nhọn gõ lộc cộc. Hoặc không, Mai Anh sẽ diện một cái váy ngủ lụa mỏng dính, lượn lờ xuống bếp tìm đồ ăn vặt, tiện thể lướt qua quầy kỹ thuật buông vài câu trêu ghẹo, chọc tức tao cho vui cửa vui nhà.

Hôm nay, tuyệt nhiên im bặt.

Lần đầu tiên tao thấy cái nhà này vắng lặng đến mức tao nghe rõ cả tiếng cái quạt thông gió trong nhà vệ sinh đang chạy rè rè vì khô dầu.

Lúc đầu, tao tặc lưỡi. Chắc đêm qua bà chị lại đi quẩy bar sàn hay lượn lờ phố xá về muộn, giờ đang ngủ nướng bù sức. Dân chơi hệ sống về đêm thì giờ giấc sinh học đéo bao giờ bình thường. Tao tiếp tục cắm mặt vào cái mỏ hàn.

Bảy giờ tối.

Cái dạ dày trống rỗng biểu tình, réo lên một tiếng ùng ục. Tao tắt khò nhiệt, vươn vai nghe các khớp xương kêu răng rắc. Định ra ngõ làm bát phở hoặc mua hộp cơm rang dưa bò.

Tao bước ra chân cầu thang, ngửa cổ nhìn lên tầng hai, hắng giọng gọi với lên:

- Chị Mai Anh ơi! Có ăn cơm không em mua luôn một thể?

Không có tiếng trả lời.

- Chị Mai Anh! Đâu rồi?

Tao gọi câu thứ hai, to hơn. Đáp lại tao vẫn chỉ là sự im lặng đặc quánh của căn nhà trống.

Linh tính của một thằng lỳ lợm quen lăn lộn ngoài đường mách bảo tao có chuyện đéo ổn. Một đứa ồn ào như Mai Anh không bao giờ im lặng lâu đến thế, trừ khi nó không có nhà. Nhưng chiều nay tao không thấy nó dắt cái Vespa ra khỏi cổng.

Tao chùi hai bàn tay dính mạt kính vào ống quần bò. Lê bước lộc cộc lên cầu thang.

Tầng hai tối om. Cửa phòng Mai Anh không khóa, hé mở một khe nhỏ cỡ hai ngón tay.

Tao lấy tay đẩy nhẹ cánh cửa.

Phòng không bật đèn. Rèm cửa kéo kín bưng, chặn đứng mọi luồng ánh sáng từ ngõ hắt vào. Không khí bên trong ngột ngạt đến nghẹt thở vì không bật điều hòa.

Mùi nước hoa đắt tiền ngọt lịm thường ngày giờ bị pha lẫn với một thứ mùi chua chua, ngai ngái của mồ hôi ứ đọng. Căn phòng bừa bộn hệt như cái bãi chiến trường.

Tao lần mò tìm công tắc. Bật cái đèn ngủ màu vàng ở góc tường lên.

Dưới ánh sáng lờ mờ, giao diện "nữ hoàng thị phi" đang sụp đổ hoàn toàn.

Trên chiếc giường nệm êm ái, Mai Anh cuộn tròn người lại như một con nhộng trong cái chăn bông mùa đông dày cộp. Không còn những chiếc váy hai dây lụa là khoe da thịt. Không còn sự lả lơi khiêu khích.

Khuôn mặt ả nhợt nhạt, trắng bệch, không một chút son phấn nào che đậy. Đôi môi hay cười cợt giờ khô khốc, nứt nẻ, ứa ra những vệt máu rỉ nhỏ xíu. Cả thân hình ả rung lên bần bật dưới lớp chăn dày.

Tao nhíu mày, bước nhanh tới mép giường.

Không chần chừ, tao vươn bàn tay đầy những vết chai sần, thô ráp áp thẳng lên trán ả.

Nóng rẫy.

Nhiệt độ truyền qua lòng bàn tay tao hầm hập như chạm vào một hòn than đang bốc lửa. Lửa sốt đang thiêu đốt cơ thể ả từ bên trong.

Bị động chạm, Mai Anh lờ mờ mở mắt. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ đục ngầu, lờ đờ và mệt mỏi cùng cực. Ả nhìn thấy tao đang cúi xuống.

Không có câu chửi đỏng đảnh. Không có cái gạt tay chảnh chọe.

Ả chỉ khẽ mấp máy đôi môi nứt nẻ, thều thào bật ra hai chữ yếu ớt, mỏng tang như tờ giấy:

- Chị lạnh...

Cái âm thanh ấy đập vào tai tao. Nó lột trần sự yếu đuối của một đứa con gái luôn phải gồng mình lên để làm vỏ bọc hào nhoáng.

Tao không luống cuống. Tao cũng đéo phải cái loại đàn ông rườm rà, ngồi xuống vuốt tóc dỗ dành hay hỏi han dăm ba câu thừa thãi kiểu "chị ốm à", "chị có sao không". Bệnh tật đéo chữa bằng lời nói.

Tao rút tay lại, kéo mép chăn đắp kín lên tận cổ ả, ém chặt hai bên sườn để gió không lùa vào.

- Sốt hầm hập thế này mà đéo há mồm ra gọi ai à? Lớn rồi mà dở hơi thế? Nằm im đấy chờ tí.

Tao cằn nhằn một câu bỗ bã, cộc lốc. Xoay người bước thẳng ra khỏi phòng.

Tao phi xuống tầng một, vơ vội chùm chìa khóa, nhảy lên con Wave lao vọt ra ngoài ngõ Bùi Xương Trạch.

Đường phố buổi tối tấp nập người qua lại. Tao lách xe qua dòng người, tấp vào hiệu thuốc Tây sáng đèn ngay ngã ba. Mua vỉ Efferalgan sủi, hai vỉ thuốc cảm, thêm một hộp miếng dán hạ sốt.

Mua xong thuốc, tao rồ ga chạy thẳng ra đầu đường Khương Đình. Tấp vào cái quán cháo sườn sụn vỉa hè đang bốc khói nghi ngút.

- Cô cho cháu một suất mang về. Cô cho cháu thật nhiều tía tô, hành hoa với rắc đẫm hạt tiêu vào. Giải cảm cô nhé.

Tao đứng chờ, mắt dán vào nồi cháo đang sôi lục bục. Tầm này không có cái gì vực dậy con người ta nhanh bằng một bát cháo hành tía tô cay xè tát mồ hôi.

Mười lăm phút sau, tao quay lại phòng Mai Anh.

Tao bóc miếng dán hạ sốt, ụp thẳng lên cái trán đang rịn mồ hôi của ả. Miết mạnh hai mép cho dính chặt.

Tao đổ bịch cháo sườn ra cái bát sứ mang từ dưới bếp lên. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, mang theo mùi hăng hắc của tía tô và vị cay nồng của hạt tiêu. Tao dùng thìa đảo đều, thổi phù phù cho bớt nóng.

- Dậy. Ăn tí cháo rồi uống thuốc. - Tao hất hàm, gõ cái thìa vào thành bát kêu lanh canh.

Nhưng người ốm thường cực kỳ cáu bẳn và ngang ngược. Nhất là cái loại con gái quen được nuông chiều như Mai Anh.

Ả nhăn mặt, khẽ lắc đầu. Cánh tay yếu ớt thò ra khỏi chăn, gạt nhẹ cái bát cháo trên tay tao ra.

- Không ăn... đắng miệng lắm. Buồn nôn. Để yên cho chị ngủ...

Ả thều thào, nhắm tịt mắt lại, định kéo cái chăn trùm kín qua đầu để trốn tránh.

Sự kiên nhẫn của tao bốc hơi.

Tao không phải người yêu của ả để mà ngồi dỗ ngọt. Tao là cái cột nhà bất đắc dĩ của cái đại bản doanh đang trống hoác này.

Tao đặt mạnh bát cháo xuống cái tủ đầu giường.

Tao ngồi phịch xuống mép nệm. Thò tay tóm lấy mép chăn, kéo giật phăng xuống ngang ngực ả.

Mai Anh giật mình, hé mắt định phản kháng. Nhưng tay trái tao đã luồn ra sau gáy ả, đỡ lấy cái cổ đang mềm nhũn. Tao dùng lực của một thằng thanh niên, xốc bổng nửa người trên của ả ngồi dậy.

Tao lôi cái gối, chèn ra phía sau, ép ả phải tựa lưng vào thành giường. Một động tác thô bạo, dứt khoát nhưng lại cực kỳ vững chãi, không cho ả cơ hội trượt xuống.

Mai Anh trố mắt nhìn tao, hơi thở hổn hển.

Tao bưng bát cháo lên, múc một thìa đầy, kề sát vào miệng ả. Ánh mắt tao ghim thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn kia. Lạnh tanh, đanh thép.

- Há mồm ra. Đừng có giở cái thói trẻ con ra ở đây.

Giọng tao trầm xuống, mang theo một sức nặng ép người khác phải phục tùng.

- Ốm dặt dẹo thế này lấy ai quay video chốt đơn cho tôi? Cửa hàng đang cần người. Ăn vài thìa rồi uống thuốc, muốn ngủ đến bao giờ thì ngủ. Há mồm!

Sự thô lỗ, sòng phẳng, đan xen với cái cớ lợi dụng công việc làm Mai Anh khựng lại.

Cái vỏ bọc "sư tử cái" kiêu ngạo, đỏng đảnh thường ngày bị tao đập vỡ vụn bằng một bát cháo hành và một câu ra lệnh cục súc.

Ả nhìn tao. Cái nhìn không còn sự khiêu khích hay lả lơi nhục dục.

Ả ngoan ngoãn hé đôi môi khô nứt ra.

Tao đút từng thìa cháo nóng hổi vào miệng ả. Mùi tía tô, mùi hành hoa và vị cay xè của hạt tiêu xộc lên mũi, chạy thẳng xuống dạ dày đang trống rỗng.

Được ba thìa, trán Mai Anh bắt đầu vã mồ hôi hột. Hơi nóng ép cái hàn khí trong người thoát ra ngoài. Mắt ả đỏ hoe. Nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi vì cay, vì mệt, và vì một cái gì đó nghẹn ngào đang vỡ ra trong lồng ngực.

Ả không giơ tay lên quệt nước mắt.

Nuốt xong thìa cháo thứ tư, Mai Anh từ từ gục đầu xuống.

Ả tựa trán vào ngực tao. Mái tóc rối bời cọ xát vào lớp áo phông của tao. Ả ngoan ngoãn, nhu mì và yếu ớt hệt như một con mèo ốm đang tìm chỗ nương tựa.

Tao giữ nguyên tư thế. Một tay bưng bát cháo, một tay vẫn đặt hờ trên bả vai ả.

Trong căn phòng tối mờ, cái ranh giới của sự lả lơi, trêu đùa nhục dục mọi ngày biến mất sạch sẽ. Những toan tính vờn bắt không còn tồn tại. Chỉ còn lại sự gắn kết chân thành, trần trụi của hai con người đang nương tựa vào nhau giữa một ngôi nhà trống.

Tao để mặc cho hơi nóng từ người ả truyền sang lồng ngực mình. Tiếng quạt trần vẫn quay lờ đờ trên đỉnh đầu, đều đặn và yên ả. Đêm nay, tao sẽ làm nốt cái trách nhiệm của một thằng đàn ông trong nhà.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 107: Đêm trắng

Một giờ sáng.

Tiếng kim giây của cái đồng hồ treo tường hàng mã gõ tích tắc, đều đặn và khô khốc. Nó như từng nhát búa gõ vào cái không gian tĩnh mịch của căn nhà đang chìm trong giấc ngủ.

Trên giường, Mai Anh nằm vật vã. Hơi thở ả khò khè, nặng nhọc rít qua kẽ răng. Cơn sốt đéo có dấu hiệu hạ nhiệt. Hai viên Efferalgan sủi tao tống vào mồm ả lúc chập tối giống như ném cục đá xuống ao bèo. Chìm nghỉm, đéo sủi lên một tăm hơi tác dụng nào.

Tao vò đầu, đứng dậy khỏi mép giường. Lết bước xuống khu bếp tầng một, vặn vòi xả rồi pha một thau nước ấm. Vắt cái khăn mặt vắt ngang vai, tao bưng thau nước đi ngược lên phòng.

Vắt ráo nước. Tao áp cái khăn ấm lên trán Mai Anh. Nóng hầm hập.

Tao lau dọc xuống cổ, kéo qua hai bên bả vai. Lớp áo ngủ bằng lụa mỏng dính sũng mồ hôi, dán chặt vào da thịt, phô bày nguyên vẹn những đường cong đẫy đà dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Mọi ngày, chỉ cần cái giao diện này lướt qua mặt, máu tao đã dồn thẳng xuống dưới. Nhưng đêm nay, nhìn ả thở dốc như một con cá mắc cạn thoi thóp trên bờ, đầu tao trống rỗng.

Đéo có dục vọng. Đéo có sự thèm khát bản năng. Chỉ có sự mệt mỏi rã rời và cái trách nhiệm khốn nạn của một thằng đàn ông duy nhất đang thức trong cái nhà này.

Nước ấm chạm vào người làm Mai Anh giật mình. Ả bắt đầu mê sảng.

Hai tay ả khua khoắng loạn xạ trong không trung, gạt phăng cái chăn ra. Bất thình lình, năm ngón tay ả vồ lấy cổ tay tao. Bấu chặt đến mức những cái móng nail nhọn hoắt găm thẳng vào da thịt tao đau điếng.

- Đừng... đừng bỏ lại... lạnh lắm...

Giọng ả khàn đặc, vỡ vụn, rên rỉ trong vô thức.

Cái vỏ bọc "nữ hoàng thị phi", cái điệu cười lả lơi, bất cần đời không còn nữa. Dưới ánh đèn vàng vọt, ả lột xác trở lại thành một đứa con gái yếu ớt, sợ hãi sự cô độc.

Tao nhăn mặt. Lớp áo sau lưng ả ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính nhớp nháp vào mặt nệm. Cứ để thế này mồ hôi ngấm ngược vào phổi thì sưng phổi cấp có ngày.

Tao luồn một tay ra sau gáy, dùng sức nâng nhẹ nửa người ả lên. Tay kia cầm cái khăn ấm, lách vào trong lớp áo lụa, lau dọc theo đường rãnh lưng. Nóng rực. Tao nghiến răng lau đi lau lại, cố tìm mọi cách để tản cái nhiệt độ điên rồ này đi.

Hơn hai giờ đêm.

Tao ngồi bệt xuống cái sàn gỗ công nghiệp ngay cạnh mép giường. Bàn tay vẫn bị Mai Anh nắm chặt khư khư, không rút ra được. Tao tựa lưng vào thành giường, lia mắt nhìn quanh căn phòng.

Nước hoa Chanel, Dior xếp hàng dài trên bàn trang điểm. Váy vóc hàng hiệu treo lủng lẳng. Bề ngoài sặc mùi tiền và sự xa xỉ. Nhưng cái lõi bên trong lại rỗng tuếch. Lúc ốm đau nằm bẹp dí thế này, mấy cái túi xách mấy chục triệu không giúp hạ được một độ C nào cho cơ thể.

Lồng ngực tao cồn cào. Một thứ cảm giác nóng như lửa đốt chạy dọc thực quản.

Nó không phải tình yêu. Tình yêu là thứ tao dành cho cái mùi sả chanh đã bay mất dạng sang tận Nhật Bản. Nó cũng không phải sự vụng trộm xác thịt chớp nhoáng. Nó giống như cái cách tao nhìn thằng Khánh, thằng Long, hay hình ảnh mẹ tao ốm ở quê. Một mối bận tâm ruột thịt. Tao không định nghĩa được cái thứ tình cảm tạp nham này là gì, chỉ biết tao không thể nhắm mắt bỏ mặc ả lúc này.

Tao dùng bàn tay còn tự do, vỗ vỗ từng nhịp thô lỗ nhưng chắc chắn lên mu bàn tay đang run rẩy của ả. Cứ năm mười phút, tao lại rướn người lên. Áp mu bàn tay vào trán, sờ xuống hai gò má, rồi luồn ra sau gáy ả để kiểm tra nhiệt độ.

Gần bốn giờ sáng.

Cơn sốt bắt đầu gãy nhịp. Mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng cả cái ga giường.

Tao liên tục nhúng nước, vắt khăn, lau khô những giọt mồ hôi vừa túa ra trên trán, trên cổ, dưới cánh tay ả. Không thể để cho một giọt nào kịp ngấm ngược lại vào lỗ chân lông.

Hơi thở của Mai Anh dần dịu lại. Đều đặn và sâu hơn.

Ả thiếp đi thực sự. Khuôn mặt dãn ra, nhẹ bẫng, không còn nhăn nhó vì những cơn ác mộng mê sảng. Nhưng những ngón tay ả vẫn đan chặt lấy tay tao, không chịu buông.

Tao mệt lử. Hai mắt trĩu xuống, cay xè vì thức trắng. Chân tay rã rời đéo còn sức để gỡ tay ả ra, đứng dậy lết về phòng mình ở tầng ba nữa.

Tao gục đầu xuống mép nệm, ngay cạnh cánh tay đang giăng ra của ả. Mắt lim dim nhìn ánh đèn ngủ màu cam mờ ảo hắt lên vách tường.

Trên đỉnh đầu, cánh quạt trần vẫn quay lờ đờ, chém vào không khí những tiếng phành phạch đều đặn, chậm rãi.

Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của đêm trắng, tao cảm nhận được một sợi dây vô hình vừa được thắt nút. Không phải tình ái lãng mạn. Không phải sự lợi dụng thể xác hay tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là một sự xác nhận trần trụi: Ở cái thành phố khắc nghiệt này, bọn tao đang tồn tại và sống dựa vào nhau.

****
Nắng sáng quắc hắt qua khe rèm rách, chọc thẳng vào mắt tao.

Tao nhíu mày. Cổ cứng đơ như bị ai lấy búa nện vào nếp gáy. Cả thân trên mỏi nhừ vì cái tư thế gục đầu xuống mép nệm suốt mấy tiếng đồng hồ.

Cảm giác đầu tiên dội lên não là sự tê dại chạy dọc cánh tay trái. Máu không lưu thông được.

Và cảm giác thứ hai là hơi ấm dính dấp trong lòng bàn tay.

Tao mở hẳn mắt.

Mai Anh đã tỉnh. Ả nằm ngửa, đầu kê trên cái gối lún xẹp. Đôi mắt kẻ đuôi mọi ngày giờ mộc mạc, không một chút phấn son, đang mở to nhìn trân trân lên trần nhà.

Bàn tay ả vẫn đan chặt lấy những ngón tay đang tê rần của tao. Mồ hôi của hai đứa rịn ra, rít rắm, nhưng không ai chủ động rút lại.

Nghe tiếng tao cựa mình, ả từ từ quay mặt sang.

Khuôn mặt nhợt nhạt, bệ rạc của đêm qua đã có tí sinh khí. Cơn sốt gãy nhịp, để lại một sự rã rời nhưng tỉnh táo. Ả nhìn tao. Cái ánh mắt lả lơi, ranh mãnh chuyên đi vờn mồi bay sạch bách. Thay vào đó là một cái nhìn mềm nhũn, tĩnh lặng. Một sự dựa dẫm trần trụi mà chắc chắn mấy thằng bám đuôi ả ngoài kia đéo bao giờ được thấy.

Tao hắng giọng. Cổ họng khô khốc.

Tao chủ động rút tay về. Cử động mấy ngón tay cho máu chạy lại. Đứng thẳng dậy, tao vươn vai. Các khớp xương sống lưng kêu rắc rắc liên hồi.

- Tỉnh rồi à? - Tao buông một câu cộc lốc, đá nhẹ cái thau nước dưới sàn sang một bên. - Có vẻ là hạ sốt rồi. Nhìn mặt bớt giống ma chết trôi rồi đấy.

Mai Anh không chửi lại. Ả chỉ chớp mắt, khóe môi khô nứt khẽ nhếch lên một chút.

Tao quay lưng, bưng cái thau nước đi thẳng vào nhà vệ sinh đổ ào xuống cống. Xong xuôi, tao lết xuống bếp.

Bát cháo sườn tía tô đêm qua vẫn còn một nửa để trong tủ lạnh. Tao quẳng bát cháo vào lò vi sóng. Vặn núm xoay.

Cái bát bên trong bắt đầu quay vòng tròn. Tiếng động cơ rè rè vang lên đều đặn. Một cỗ máy đếm ngược thời gian. Ba mươi giây. Sáu mươi giây. Cứ chạy vòng quanh, tẻ nhạt và khô khan. Cái guồng quay cơm áo gạo tiền ngoài kia cũng thế, nó đéo bao giờ dừng lại chỉ vì một người lăn ra ốm. Cửa hàng hôm nay vẫn phải mở, hàng vẫn phải đóng. Mọi thứ phải được hâm nóng lại và tống vào dạ dày để lấy sức mà cày tiếp.

Tít.

Tao bưng bát cháo bốc khói lên phòng.

Mai Anh đã cố nhổm người dậy, tựa lưng vào thành giường. Ả kéo cái chăn mỏng che ngang ngực.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống cạnh giường. Múc một thìa cháo, thổi phù phù cho bay bớt hơi nóng, rồi đưa thẳng đến trước miệng ả.

- Há mồm. Ăn cho nóng rồi tống thêm viên thuốc nữa vào.

Mai Anh nhìn cái thìa cháo, rồi nhìn bản mặt lầm lì của tao. Ả không giãy nảy, cũng không chê bai đắng miệng như hôm qua. Ả ngoan ngoãn hé môi, nuốt trọn từng thìa một.

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng thìa inox cạo vào thành bát lanh canh. Một đứa đút, một đứa ăn. Nhu mì và hợp tác đến mức tao thấy hơi gợn gợn. Cái giao diện hiền lành này đéo hợp với ả tí nào.

Bát cháo cạn sạch.

Tao đặt bát xuống tủ đầu giường. Rót một cốc nước ấm, xé vỉ thuốc đẩy ra một viên con nhộng đưa cho ả.

Mai Anh tợp ngụm nước, nuốt trôi viên thuốc. Sắc mặt ả bắt đầu hồng hào trở lại. Năng lượng hồi phục cũng là lúc cái bản tính cũ rục rịch khởi động.

Ả vuốt mấy lọn tóc bết mồ hôi ra sau tai. Ánh mắt ả lướt qua cái quầng thâm dưới mắt tao, rồi dừng lại ở vạt áo phông nhàu nhĩ.

Khóe môi ả cong lên. Không phải nụ cười mỉm lúc nãy. Một nụ cười ranh mãnh, lúng liếng đặc trưng.

- Chăm sóc nhiệt tình thế này... - Giọng ả thều thào nhưng đã lấy lại được cái độ lả lơi, kéo dài từng chữ. - Chị đây không trả ơn thì thấy áy náy với lương tâm quá.

Ả hơi rướn người tới trước, cái chăn trượt xuống một chút.

- Hay là... chị lấy thân báo đáp được không nhóc?

Câu thả thính ném ra trực diện. Một mồi lửa quen thuộc.

Nhưng tao không phải thằng An của mấy tháng trước để mà đỏ mặt tía tai hay cuống cuồng lảng tránh. Và đối với bà chị này, tao cũng không phải thằng đàn ông để bị dục vọng dắt mũi.

Tao đứng dậy. Cầm cái bát không và cốc nước lên.

Tao nhìn thẳng từ trên xuống dưới cái bộ dạng tả tơi của ả. Cười.

- Thôi xin. Bỏ cái văn đấy đi.

Tao quay lưng, bước về phía cửa phòng.

- Chị lo mà khỏe lại nhanh lên. Cái đống ốp lưng đính đá dưới kho đang ế chỏng gọng kìa. Xuống mà quay video, chốt đơn trả nợ công tôi thức trắng đêm qua. Bán được thì xoá nợ. Còn vẫn ế thì lúc đấy lấy thân báo đáp sau cũng chưa muộn.

Tao bước ra ngoài hành lang, dùng cùi chỏ khép nhẹ cánh cửa lại.

Trước khi cánh cửa khép kín, tao liếc mắt nhìn vào trong.

Mai Anh vẫn ngồi tựa lưng vào thành giường. Ả không bĩu môi chửi đổng. Ả nhìn theo bóng lưng tao. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ tĩnh lặng, sâu thẳm. Một nụ cười mãn nguyện, chắc nịch nở trên môi ả.

Tao đi xuống cầu thang. Tiếng dép nhựa nện xuống mặt gỗ bình bịch.

Ngôi nhà này rộng. Nhưng từ sáng nay, tao biết, có một người đã thực sự tìm thấy chỗ dựa vững chãi nhất của mình ở ngay tại đây. Không phải bằng những lời đường mật. Mà bằng một bát cháo hành và sự lỳ lợm nhưng cũng đầy chân thành của tao.
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý
Chương 107: Đêm trắng

Một giờ sáng.

Tiếng kim giây của cái đồng hồ treo tường hàng mã gõ tích tắc, đều đặn và khô khốc. Nó như từng nhát búa gõ vào cái không gian tĩnh mịch của căn nhà đang chìm trong giấc ngủ.

Trên giường, Mai Anh nằm vật vã. Hơi thở ả khò khè, nặng nhọc rít qua kẽ răng. Cơn sốt đéo có dấu hiệu hạ nhiệt. Hai viên Efferalgan sủi tao tống vào mồm ả lúc chập tối giống như ném cục đá xuống ao bèo. Chìm nghỉm, đéo sủi lên một tăm hơi tác dụng nào.

Tao vò đầu, đứng dậy khỏi mép giường. Lết bước xuống khu bếp tầng một, vặn vòi xả rồi pha một thau nước ấm. Vắt cái khăn mặt vắt ngang vai, tao bưng thau nước đi ngược lên phòng.

Vắt ráo nước. Tao áp cái khăn ấm lên trán Mai Anh. Nóng hầm hập.

Tao lau dọc xuống cổ, kéo qua hai bên bả vai. Lớp áo ngủ bằng lụa mỏng dính sũng mồ hôi, dán chặt vào da thịt, phô bày nguyên vẹn những đường cong đẫy đà dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Mọi ngày, chỉ cần cái giao diện này lướt qua mặt, máu tao đã dồn thẳng xuống dưới. Nhưng đêm nay, nhìn ả thở dốc như một con cá mắc cạn thoi thóp trên bờ, đầu tao trống rỗng.

Đéo có dục vọng. Đéo có sự thèm khát bản năng. Chỉ có sự mệt mỏi rã rời và cái trách nhiệm khốn nạn của một thằng đàn ông duy nhất đang thức trong cái nhà này.

Nước ấm chạm vào người làm Mai Anh giật mình. Ả bắt đầu mê sảng.

Hai tay ả khua khoắng loạn xạ trong không trung, gạt phăng cái chăn ra. Bất thình lình, năm ngón tay ả vồ lấy cổ tay tao. Bấu chặt đến mức những cái móng nail nhọn hoắt găm thẳng vào da thịt tao đau điếng.

- Đừng... đừng bỏ lại... lạnh lắm...

Giọng ả khàn đặc, vỡ vụn, rên rỉ trong vô thức.

Cái vỏ bọc "nữ hoàng thị phi", cái điệu cười lả lơi, bất cần đời không còn nữa. Dưới ánh đèn vàng vọt, ả lột xác trở lại thành một đứa con gái yếu ớt, sợ hãi sự cô độc.

Tao nhăn mặt. Lớp áo sau lưng ả ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính nhớp nháp vào mặt nệm. Cứ để thế này mồ hôi ngấm ngược vào phổi thì sưng phổi cấp có ngày.

Tao luồn một tay ra sau gáy, dùng sức nâng nhẹ nửa người ả lên. Tay kia cầm cái khăn ấm, lách vào trong lớp áo lụa, lau dọc theo đường rãnh lưng. Nóng rực. Tao nghiến răng lau đi lau lại, cố tìm mọi cách để tản cái nhiệt độ điên rồ này đi.

Hơn hai giờ đêm.

Tao ngồi bệt xuống cái sàn gỗ công nghiệp ngay cạnh mép giường. Bàn tay vẫn bị Mai Anh nắm chặt khư khư, không rút ra được. Tao tựa lưng vào thành giường, lia mắt nhìn quanh căn phòng.

Nước hoa Chanel, Dior xếp hàng dài trên bàn trang điểm. Váy vóc hàng hiệu treo lủng lẳng. Bề ngoài sặc mùi tiền và sự xa xỉ. Nhưng cái lõi bên trong lại rỗng tuếch. Lúc ốm đau nằm bẹp dí thế này, mấy cái túi xách mấy chục triệu không giúp hạ được một độ C nào cho cơ thể.

Lồng ngực tao cồn cào. Một thứ cảm giác nóng như lửa đốt chạy dọc thực quản.

Nó không phải tình yêu. Tình yêu là thứ tao dành cho cái mùi sả chanh đã bay mất dạng sang tận Nhật Bản. Nó cũng không phải sự vụng trộm xác thịt chớp nhoáng. Nó giống như cái cách tao nhìn thằng Khánh, thằng Long, hay hình ảnh mẹ tao ốm ở quê. Một mối bận tâm ruột thịt. Tao không định nghĩa được cái thứ tình cảm tạp nham này là gì, chỉ biết tao không thể nhắm mắt bỏ mặc ả lúc này.

Tao dùng bàn tay còn tự do, vỗ vỗ từng nhịp thô lỗ nhưng chắc chắn lên mu bàn tay đang run rẩy của ả. Cứ năm mười phút, tao lại rướn người lên. Áp mu bàn tay vào trán, sờ xuống hai gò má, rồi luồn ra sau gáy ả để kiểm tra nhiệt độ.

Gần bốn giờ sáng.

Cơn sốt bắt đầu gãy nhịp. Mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng cả cái ga giường.

Tao liên tục nhúng nước, vắt khăn, lau khô những giọt mồ hôi vừa túa ra trên trán, trên cổ, dưới cánh tay ả. Không thể để cho một giọt nào kịp ngấm ngược lại vào lỗ chân lông.

Hơi thở của Mai Anh dần dịu lại. Đều đặn và sâu hơn.

Ả thiếp đi thực sự. Khuôn mặt dãn ra, nhẹ bẫng, không còn nhăn nhó vì những cơn ác mộng mê sảng. Nhưng những ngón tay ả vẫn đan chặt lấy tay tao, không chịu buông.

Tao mệt lử. Hai mắt trĩu xuống, cay xè vì thức trắng. Chân tay rã rời đéo còn sức để gỡ tay ả ra, đứng dậy lết về phòng mình ở tầng ba nữa.

Tao gục đầu xuống mép nệm, ngay cạnh cánh tay đang giăng ra của ả. Mắt lim dim nhìn ánh đèn ngủ màu cam mờ ảo hắt lên vách tường.

Trên đỉnh đầu, cánh quạt trần vẫn quay lờ đờ, chém vào không khí những tiếng phành phạch đều đặn, chậm rãi.

Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của đêm trắng, tao cảm nhận được một sợi dây vô hình vừa được thắt nút. Không phải tình ái lãng mạn. Không phải sự lợi dụng thể xác hay tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là một sự xác nhận trần trụi: Ở cái thành phố khắc nghiệt này, bọn tao đang tồn tại và sống dựa vào nhau.

****
Nắng sáng quắc hắt qua khe rèm rách, chọc thẳng vào mắt tao.

Tao nhíu mày. Cổ cứng đơ như bị ai lấy búa nện vào nếp gáy. Cả thân trên mỏi nhừ vì cái tư thế gục đầu xuống mép nệm suốt mấy tiếng đồng hồ.

Cảm giác đầu tiên dội lên não là sự tê dại chạy dọc cánh tay trái. Máu không lưu thông được.

Và cảm giác thứ hai là hơi ấm dính dấp trong lòng bàn tay.

Tao mở hẳn mắt.

Mai Anh đã tỉnh. Ả nằm ngửa, đầu kê trên cái gối lún xẹp. Đôi mắt kẻ đuôi mọi ngày giờ mộc mạc, không một chút phấn son, đang mở to nhìn trân trân lên trần nhà.

Bàn tay ả vẫn đan chặt lấy những ngón tay đang tê rần của tao. Mồ hôi của hai đứa rịn ra, rít rắm, nhưng không ai chủ động rút lại.

Nghe tiếng tao cựa mình, ả từ từ quay mặt sang.

Khuôn mặt nhợt nhạt, bệ rạc của đêm qua đã có tí sinh khí. Cơn sốt gãy nhịp, để lại một sự rã rời nhưng tỉnh táo. Ả nhìn tao. Cái ánh mắt lả lơi, ranh mãnh chuyên đi vờn mồi bay sạch bách. Thay vào đó là một cái nhìn mềm nhũn, tĩnh lặng. Một sự dựa dẫm trần trụi mà chắc chắn mấy thằng bám đuôi ả ngoài kia đéo bao giờ được thấy.

Tao hắng giọng. Cổ họng khô khốc.

Tao chủ động rút tay về. Cử động mấy ngón tay cho máu chạy lại. Đứng thẳng dậy, tao vươn vai. Các khớp xương sống lưng kêu rắc rắc liên hồi.

- Tỉnh rồi à? - Tao buông một câu cộc lốc, đá nhẹ cái thau nước dưới sàn sang một bên. - Có vẻ là hạ sốt rồi. Nhìn mặt bớt giống ma chết trôi rồi đấy.

Mai Anh không chửi lại. Ả chỉ chớp mắt, khóe môi khô nứt khẽ nhếch lên một chút.

Tao quay lưng, bưng cái thau nước đi thẳng vào nhà vệ sinh đổ ào xuống cống. Xong xuôi, tao lết xuống bếp.

Bát cháo sườn tía tô đêm qua vẫn còn một nửa để trong tủ lạnh. Tao quẳng bát cháo vào lò vi sóng. Vặn núm xoay.

Cái bát bên trong bắt đầu quay vòng tròn. Tiếng động cơ rè rè vang lên đều đặn. Một cỗ máy đếm ngược thời gian. Ba mươi giây. Sáu mươi giây. Cứ chạy vòng quanh, tẻ nhạt và khô khan. Cái guồng quay cơm áo gạo tiền ngoài kia cũng thế, nó đéo bao giờ dừng lại chỉ vì một người lăn ra ốm. Cửa hàng hôm nay vẫn phải mở, hàng vẫn phải đóng. Mọi thứ phải được hâm nóng lại và tống vào dạ dày để lấy sức mà cày tiếp.

Tít.

Tao bưng bát cháo bốc khói lên phòng.

Mai Anh đã cố nhổm người dậy, tựa lưng vào thành giường. Ả kéo cái chăn mỏng che ngang ngực.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống cạnh giường. Múc một thìa cháo, thổi phù phù cho bay bớt hơi nóng, rồi đưa thẳng đến trước miệng ả.

- Há mồm. Ăn cho nóng rồi tống thêm viên thuốc nữa vào.

Mai Anh nhìn cái thìa cháo, rồi nhìn bản mặt lầm lì của tao. Ả không giãy nảy, cũng không chê bai đắng miệng như hôm qua. Ả ngoan ngoãn hé môi, nuốt trọn từng thìa một.

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng thìa inox cạo vào thành bát lanh canh. Một đứa đút, một đứa ăn. Nhu mì và hợp tác đến mức tao thấy hơi gợn gợn. Cái giao diện hiền lành này đéo hợp với ả tí nào.

Bát cháo cạn sạch.

Tao đặt bát xuống tủ đầu giường. Rót một cốc nước ấm, xé vỉ thuốc đẩy ra một viên con nhộng đưa cho ả.

Mai Anh tợp ngụm nước, nuốt trôi viên thuốc. Sắc mặt ả bắt đầu hồng hào trở lại. Năng lượng hồi phục cũng là lúc cái bản tính cũ rục rịch khởi động.

Ả vuốt mấy lọn tóc bết mồ hôi ra sau tai. Ánh mắt ả lướt qua cái quầng thâm dưới mắt tao, rồi dừng lại ở vạt áo phông nhàu nhĩ.

Khóe môi ả cong lên. Không phải nụ cười mỉm lúc nãy. Một nụ cười ranh mãnh, lúng liếng đặc trưng.

- Chăm sóc nhiệt tình thế này... - Giọng ả thều thào nhưng đã lấy lại được cái độ lả lơi, kéo dài từng chữ. - Chị đây không trả ơn thì thấy áy náy với lương tâm quá.

Ả hơi rướn người tới trước, cái chăn trượt xuống một chút.

- Hay là... chị lấy thân báo đáp được không nhóc?

Câu thả thính ném ra trực diện. Một mồi lửa quen thuộc.

Nhưng tao không phải thằng An của mấy tháng trước để mà đỏ mặt tía tai hay cuống cuồng lảng tránh. Và đối với bà chị này, tao cũng không phải thằng đàn ông để bị dục vọng dắt mũi.

Tao đứng dậy. Cầm cái bát không và cốc nước lên.

Tao nhìn thẳng từ trên xuống dưới cái bộ dạng tả tơi của ả. Cười.

- Thôi xin. Bỏ cái văn đấy đi.

Tao quay lưng, bước về phía cửa phòng.

- Chị lo mà khỏe lại nhanh lên. Cái đống ốp lưng đính đá dưới kho đang ế chỏng gọng kìa. Xuống mà quay video, chốt đơn trả nợ công tôi thức trắng đêm qua. Bán được thì xoá nợ. Còn vẫn ế thì lúc đấy lấy thân báo đáp sau cũng chưa muộn.

Tao bước ra ngoài hành lang, dùng cùi chỏ khép nhẹ cánh cửa lại.

Trước khi cánh cửa khép kín, tao liếc mắt nhìn vào trong.

Mai Anh vẫn ngồi tựa lưng vào thành giường. Ả không bĩu môi chửi đổng. Ả nhìn theo bóng lưng tao. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ tĩnh lặng, sâu thẳm. Một nụ cười mãn nguyện, chắc nịch nở trên môi ả.

Tao đi xuống cầu thang. Tiếng dép nhựa nện xuống mặt gỗ bình bịch.

Ngôi nhà này rộng. Nhưng từ sáng nay, tao biết, có một người đã thực sự tìm thấy chỗ dựa vững chãi nhất của mình ở ngay tại đây. Không phải bằng những lời đường mật. Mà bằng một bát cháo hành và sự lỳ lợm nhưng cũng đầy chân thành của tao.
Xiên chết mẹ m giờ. Thằng ngu. Sao KHÔNG CHÉN???????
 

mr alone

Yếu sinh lý
Chương 107: Đêm trắng

Một giờ sáng.

Tiếng kim giây của cái đồng hồ treo tường hàng mã gõ tích tắc, đều đặn và khô khốc. Nó như từng nhát búa gõ vào cái không gian tĩnh mịch của căn nhà đang chìm trong giấc ngủ.

Trên giường, Mai Anh nằm vật vã. Hơi thở ả khò khè, nặng nhọc rít qua kẽ răng. Cơn sốt đéo có dấu hiệu hạ nhiệt. Hai viên Efferalgan sủi tao tống vào mồm ả lúc chập tối giống như ném cục đá xuống ao bèo. Chìm nghỉm, đéo sủi lên một tăm hơi tác dụng nào.

Tao vò đầu, đứng dậy khỏi mép giường. Lết bước xuống khu bếp tầng một, vặn vòi xả rồi pha một thau nước ấm. Vắt cái khăn mặt vắt ngang vai, tao bưng thau nước đi ngược lên phòng.

Vắt ráo nước. Tao áp cái khăn ấm lên trán Mai Anh. Nóng hầm hập.

Tao lau dọc xuống cổ, kéo qua hai bên bả vai. Lớp áo ngủ bằng lụa mỏng dính sũng mồ hôi, dán chặt vào da thịt, phô bày nguyên vẹn những đường cong đẫy đà dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Mọi ngày, chỉ cần cái giao diện này lướt qua mặt, máu tao đã dồn thẳng xuống dưới. Nhưng đêm nay, nhìn ả thở dốc như một con cá mắc cạn thoi thóp trên bờ, đầu tao trống rỗng.

Đéo có dục vọng. Đéo có sự thèm khát bản năng. Chỉ có sự mệt mỏi rã rời và cái trách nhiệm khốn nạn của một thằng đàn ông duy nhất đang thức trong cái nhà này.

Nước ấm chạm vào người làm Mai Anh giật mình. Ả bắt đầu mê sảng.

Hai tay ả khua khoắng loạn xạ trong không trung, gạt phăng cái chăn ra. Bất thình lình, năm ngón tay ả vồ lấy cổ tay tao. Bấu chặt đến mức những cái móng nail nhọn hoắt găm thẳng vào da thịt tao đau điếng.

- Đừng... đừng bỏ lại... lạnh lắm...

Giọng ả khàn đặc, vỡ vụn, rên rỉ trong vô thức.

Cái vỏ bọc "nữ hoàng thị phi", cái điệu cười lả lơi, bất cần đời không còn nữa. Dưới ánh đèn vàng vọt, ả lột xác trở lại thành một đứa con gái yếu ớt, sợ hãi sự cô độc.

Tao nhăn mặt. Lớp áo sau lưng ả ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính nhớp nháp vào mặt nệm. Cứ để thế này mồ hôi ngấm ngược vào phổi thì sưng phổi cấp có ngày.

Tao luồn một tay ra sau gáy, dùng sức nâng nhẹ nửa người ả lên. Tay kia cầm cái khăn ấm, lách vào trong lớp áo lụa, lau dọc theo đường rãnh lưng. Nóng rực. Tao nghiến răng lau đi lau lại, cố tìm mọi cách để tản cái nhiệt độ điên rồ này đi.

Hơn hai giờ đêm.

Tao ngồi bệt xuống cái sàn gỗ công nghiệp ngay cạnh mép giường. Bàn tay vẫn bị Mai Anh nắm chặt khư khư, không rút ra được. Tao tựa lưng vào thành giường, lia mắt nhìn quanh căn phòng.

Nước hoa Chanel, Dior xếp hàng dài trên bàn trang điểm. Váy vóc hàng hiệu treo lủng lẳng. Bề ngoài sặc mùi tiền và sự xa xỉ. Nhưng cái lõi bên trong lại rỗng tuếch. Lúc ốm đau nằm bẹp dí thế này, mấy cái túi xách mấy chục triệu không giúp hạ được một độ C nào cho cơ thể.

Lồng ngực tao cồn cào. Một thứ cảm giác nóng như lửa đốt chạy dọc thực quản.

Nó không phải tình yêu. Tình yêu là thứ tao dành cho cái mùi sả chanh đã bay mất dạng sang tận Nhật Bản. Nó cũng không phải sự vụng trộm xác thịt chớp nhoáng. Nó giống như cái cách tao nhìn thằng Khánh, thằng Long, hay hình ảnh mẹ tao ốm ở quê. Một mối bận tâm ruột thịt. Tao không định nghĩa được cái thứ tình cảm tạp nham này là gì, chỉ biết tao không thể nhắm mắt bỏ mặc ả lúc này.

Tao dùng bàn tay còn tự do, vỗ vỗ từng nhịp thô lỗ nhưng chắc chắn lên mu bàn tay đang run rẩy của ả. Cứ năm mười phút, tao lại rướn người lên. Áp mu bàn tay vào trán, sờ xuống hai gò má, rồi luồn ra sau gáy ả để kiểm tra nhiệt độ.

Gần bốn giờ sáng.

Cơn sốt bắt đầu gãy nhịp. Mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng cả cái ga giường.

Tao liên tục nhúng nước, vắt khăn, lau khô những giọt mồ hôi vừa túa ra trên trán, trên cổ, dưới cánh tay ả. Không thể để cho một giọt nào kịp ngấm ngược lại vào lỗ chân lông.

Hơi thở của Mai Anh dần dịu lại. Đều đặn và sâu hơn.

Ả thiếp đi thực sự. Khuôn mặt dãn ra, nhẹ bẫng, không còn nhăn nhó vì những cơn ác mộng mê sảng. Nhưng những ngón tay ả vẫn đan chặt lấy tay tao, không chịu buông.

Tao mệt lử. Hai mắt trĩu xuống, cay xè vì thức trắng. Chân tay rã rời đéo còn sức để gỡ tay ả ra, đứng dậy lết về phòng mình ở tầng ba nữa.

Tao gục đầu xuống mép nệm, ngay cạnh cánh tay đang giăng ra của ả. Mắt lim dim nhìn ánh đèn ngủ màu cam mờ ảo hắt lên vách tường.

Trên đỉnh đầu, cánh quạt trần vẫn quay lờ đờ, chém vào không khí những tiếng phành phạch đều đặn, chậm rãi.

Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của đêm trắng, tao cảm nhận được một sợi dây vô hình vừa được thắt nút. Không phải tình ái lãng mạn. Không phải sự lợi dụng thể xác hay tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là một sự xác nhận trần trụi: Ở cái thành phố khắc nghiệt này, bọn tao đang tồn tại và sống dựa vào nhau.

****
Nắng sáng quắc hắt qua khe rèm rách, chọc thẳng vào mắt tao.

Tao nhíu mày. Cổ cứng đơ như bị ai lấy búa nện vào nếp gáy. Cả thân trên mỏi nhừ vì cái tư thế gục đầu xuống mép nệm suốt mấy tiếng đồng hồ.

Cảm giác đầu tiên dội lên não là sự tê dại chạy dọc cánh tay trái. Máu không lưu thông được.

Và cảm giác thứ hai là hơi ấm dính dấp trong lòng bàn tay.

Tao mở hẳn mắt.

Mai Anh đã tỉnh. Ả nằm ngửa, đầu kê trên cái gối lún xẹp. Đôi mắt kẻ đuôi mọi ngày giờ mộc mạc, không một chút phấn son, đang mở to nhìn trân trân lên trần nhà.

Bàn tay ả vẫn đan chặt lấy những ngón tay đang tê rần của tao. Mồ hôi của hai đứa rịn ra, rít rắm, nhưng không ai chủ động rút lại.

Nghe tiếng tao cựa mình, ả từ từ quay mặt sang.

Khuôn mặt nhợt nhạt, bệ rạc của đêm qua đã có tí sinh khí. Cơn sốt gãy nhịp, để lại một sự rã rời nhưng tỉnh táo. Ả nhìn tao. Cái ánh mắt lả lơi, ranh mãnh chuyên đi vờn mồi bay sạch bách. Thay vào đó là một cái nhìn mềm nhũn, tĩnh lặng. Một sự dựa dẫm trần trụi mà chắc chắn mấy thằng bám đuôi ả ngoài kia đéo bao giờ được thấy.

Tao hắng giọng. Cổ họng khô khốc.

Tao chủ động rút tay về. Cử động mấy ngón tay cho máu chạy lại. Đứng thẳng dậy, tao vươn vai. Các khớp xương sống lưng kêu rắc rắc liên hồi.

- Tỉnh rồi à? - Tao buông một câu cộc lốc, đá nhẹ cái thau nước dưới sàn sang một bên. - Có vẻ là hạ sốt rồi. Nhìn mặt bớt giống ma chết trôi rồi đấy.

Mai Anh không chửi lại. Ả chỉ chớp mắt, khóe môi khô nứt khẽ nhếch lên một chút.

Tao quay lưng, bưng cái thau nước đi thẳng vào nhà vệ sinh đổ ào xuống cống. Xong xuôi, tao lết xuống bếp.

Bát cháo sườn tía tô đêm qua vẫn còn một nửa để trong tủ lạnh. Tao quẳng bát cháo vào lò vi sóng. Vặn núm xoay.

Cái bát bên trong bắt đầu quay vòng tròn. Tiếng động cơ rè rè vang lên đều đặn. Một cỗ máy đếm ngược thời gian. Ba mươi giây. Sáu mươi giây. Cứ chạy vòng quanh, tẻ nhạt và khô khan. Cái guồng quay cơm áo gạo tiền ngoài kia cũng thế, nó đéo bao giờ dừng lại chỉ vì một người lăn ra ốm. Cửa hàng hôm nay vẫn phải mở, hàng vẫn phải đóng. Mọi thứ phải được hâm nóng lại và tống vào dạ dày để lấy sức mà cày tiếp.

Tít.

Tao bưng bát cháo bốc khói lên phòng.

Mai Anh đã cố nhổm người dậy, tựa lưng vào thành giường. Ả kéo cái chăn mỏng che ngang ngực.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống cạnh giường. Múc một thìa cháo, thổi phù phù cho bay bớt hơi nóng, rồi đưa thẳng đến trước miệng ả.

- Há mồm. Ăn cho nóng rồi tống thêm viên thuốc nữa vào.

Mai Anh nhìn cái thìa cháo, rồi nhìn bản mặt lầm lì của tao. Ả không giãy nảy, cũng không chê bai đắng miệng như hôm qua. Ả ngoan ngoãn hé môi, nuốt trọn từng thìa một.

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng thìa inox cạo vào thành bát lanh canh. Một đứa đút, một đứa ăn. Nhu mì và hợp tác đến mức tao thấy hơi gợn gợn. Cái giao diện hiền lành này đéo hợp với ả tí nào.

Bát cháo cạn sạch.

Tao đặt bát xuống tủ đầu giường. Rót một cốc nước ấm, xé vỉ thuốc đẩy ra một viên con nhộng đưa cho ả.

Mai Anh tợp ngụm nước, nuốt trôi viên thuốc. Sắc mặt ả bắt đầu hồng hào trở lại. Năng lượng hồi phục cũng là lúc cái bản tính cũ rục rịch khởi động.

Ả vuốt mấy lọn tóc bết mồ hôi ra sau tai. Ánh mắt ả lướt qua cái quầng thâm dưới mắt tao, rồi dừng lại ở vạt áo phông nhàu nhĩ.

Khóe môi ả cong lên. Không phải nụ cười mỉm lúc nãy. Một nụ cười ranh mãnh, lúng liếng đặc trưng.

- Chăm sóc nhiệt tình thế này... - Giọng ả thều thào nhưng đã lấy lại được cái độ lả lơi, kéo dài từng chữ. - Chị đây không trả ơn thì thấy áy náy với lương tâm quá.

Ả hơi rướn người tới trước, cái chăn trượt xuống một chút.

- Hay là... chị lấy thân báo đáp được không nhóc?

Câu thả thính ném ra trực diện. Một mồi lửa quen thuộc.

Nhưng tao không phải thằng An của mấy tháng trước để mà đỏ mặt tía tai hay cuống cuồng lảng tránh. Và đối với bà chị này, tao cũng không phải thằng đàn ông để bị dục vọng dắt mũi.

Tao đứng dậy. Cầm cái bát không và cốc nước lên.

Tao nhìn thẳng từ trên xuống dưới cái bộ dạng tả tơi của ả. Cười.

- Thôi xin. Bỏ cái văn đấy đi.

Tao quay lưng, bước về phía cửa phòng.

- Chị lo mà khỏe lại nhanh lên. Cái đống ốp lưng đính đá dưới kho đang ế chỏng gọng kìa. Xuống mà quay video, chốt đơn trả nợ công tôi thức trắng đêm qua. Bán được thì xoá nợ. Còn vẫn ế thì lúc đấy lấy thân báo đáp sau cũng chưa muộn.

Tao bước ra ngoài hành lang, dùng cùi chỏ khép nhẹ cánh cửa lại.

Trước khi cánh cửa khép kín, tao liếc mắt nhìn vào trong.

Mai Anh vẫn ngồi tựa lưng vào thành giường. Ả không bĩu môi chửi đổng. Ả nhìn theo bóng lưng tao. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ tĩnh lặng, sâu thẳm. Một nụ cười mãn nguyện, chắc nịch nở trên môi ả.

Tao đi xuống cầu thang. Tiếng dép nhựa nện xuống mặt gỗ bình bịch.

Ngôi nhà này rộng. Nhưng từ sáng nay, tao biết, có một người đã thực sự tìm thấy chỗ dựa vững chãi nhất của mình ở ngay tại đây. Không phải bằng những lời đường mật. Mà bằng một bát cháo hành và sự lỳ lợm nhưng cũng đầy chân thành của tao.
nữa đi m
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo