anglezerodie
Yếu sinh lý
chấm
Thuốc của anh em mà m cũng cắn xét thế này thì dễ lên đường lắm đấy mlChương 116: Nụ hôn trộm
Hai giờ ba mươi phút sáng. Tiếng ngáy cưa gỗ của thằng béo ban hậu cần chuyển sang chế độ đều đặn, rền rĩ. Cái lạnh Ba Vì ngấm qua lớp bạt nilon, đâm thẳng vào sống lưng.
Nằm bất động ép sát mặt vào vách lều hơn hai tiếng đồng hồ, cơ thể tao bắt đầu biểu tình dữ dội. Bả vai trái tê rần như có hàng ngàn mũi kim châm bên dưới lớp da. Thắt lưng mỏi nhừ, cứng ngắc như một thanh sắt gỉ. Tệ nhất là bắp chân phải. Những bó cơ bắt đầu giật giật, co rút lại. Dấu hiệu báo trước của một cơn chuột rút chí mạng sắp ập tới.
Đời đéo giống phim, không chạy sẵn theo kịch bản tươi đẹp mà tao đã vạch ra. Nếu để cơn chuột rút bùng phát, tao sẽ đau đến mức gào lên, phá nát giấc ngủ của cả cái rạp xiếc này.
Không gồng được nữa. Tao hắng giọng, ho khẽ một tiếng trong cổ họng làm bình phong che đậy âm thanh. Rất từ từ, tao nhích từng milimet, xoay cái bờ vai đang mỏi nhừ, lật người nằm ngửa ra. Mắt nhìn thẳng lên cái nóc lều đen ngòm. Thở hắt ra một hơi. Máu bắt đầu lưu thông trở lại xuống gót chân.
Đổi tư thế, khoảng cách giữa tao và Hạ được nới lỏng ra một chút. Tao khẽ nghiêng đầu sang bên cạnh.
Qua khe hở của cửa lều bị gió tạt, một tia sáng nhờ nhờ của vầng trăng khuyết lọt vào, vắt ngang qua khuôn mặt Hạ. Tao nín thở. Khác hẳn với cái giao diện sắc lẹm, ra lệnh ráo hoảnh ban ngày, Hạ lúc ngủ trông hiền khô. Hàng mi dài cong vút khép hờ, đổ bóng xuống gò má. Đôi môi hé mở nhè nhẹ, thở ra từng nhịp đều đặn.
Cái màng bọc quyền lực của sếp phó bay sạch. Chỉ còn lại một đứa con gái mười chín tuổi đang ngủ một giấc ngủ yên bình.
Cái đầu lúc nào cũng nảy số lợi nhuận của tao tự nhiên bị chệch nhịp. Một suy nghĩ sến súa đéo tả được xẹt qua não. Tao tưởng tượng, nếu một ngày nào đó, tao có một căn nhà đàng hoàng, nhà mua đứt bằng tiền tươi thóc thật chứ đéo phải nhà đi thuê, và mỗi đêm tỉnh giấc, người nằm cạnh tao là cái giao diện bình yên này. Nếu được ngắm khuôn mặt này mỗi ngày... mẹ kiếp, có lẽ cày cuốc bục mặt cả đời cũng đáng.
Cái ý nghĩ về hai chữ "mái ấm" xẹt qua như một tia chớp, đánh thẳng vào cái bộ não căng thẳng thiếu ngủ của tao.
Bốn giờ sáng. Tao vẫn chưa chợp mắt được một giây nào. Hai mí mắt nặng trịch nhưng cứ nhắm lại rồi lại phải mở ra. Tao loay hoay trong cái mớ suy nghĩ ngổn ngang vừa mới thành hình, thỉnh thoảng lại ngoái sang nhìn cái người nằm cạnh.
Đột nhiên, Hạ cựa mình, cọ xát sột soạt. Nó trở mình, xoay người nằm nghiêng, úp mặt quay hẳn về phía tao. Khoảng cách vừa được nới lỏng lại bị thu hẹp đột ngột.
Mặt Hạ giờ chỉ cách mặt tao chừng một gang tay. Hơi thở ấm nóng của nó phả nhè nhẹ vào vành tai tao. Mùi hương bồ kết ngai ngái, thanh mát ngập tràn hai cánh mũi. Ánh mắt tao vô thức dán chặt vào đôi môi mọng của nó, giờ đang hơi khô lại, nứt nẻ đôi chút vì ngấm sương đêm vùng núi.
Cổ họng tao khô rát. Tao nuốt khan một cái ực. Cái đầu thực dụng bắt đầu cãi vã nảy lửa với bản năng.
Lý trí gào lên: Mày bị điên à An? Mày định làm gì? Hôn trộm một đứa con gái đang ngủ là cái trò hèn hạ của một thằng biến thái. Nó mà tỉnh dậy tát cho một cái, mày mất sạch uy tín, mất mẹ nó luôn cái hợp đồng ba trăm set phụ kiện béo bở.
Nhưng bản năng con thú lại cười khẩy: Nửa đêm thanh vắng, cả lều đang ngáy o o, đéo ai biết. Chính nó là đứa chủ động chui vào cái góc chật hẹp này để nằm cạnh mày. Cứ gồng mãi làm cái mẹ gì? Hèn thế? Hôn cái chết ai?
Bản năng chiến thắng sự tính toán của con người. Tao khẽ nghiêng người hẳn sang phía Hạ. Nín thở. Lồng ngực phập phồng.
Tao cúi xuống. Một nụ hôn chạm nhẹ, cực kỳ rón rén lên đôi môi đang hé mở của Hạ. Cảm giác mềm mại, ấm áp chạm vào đầu môi làm tim tao nện thùm thụp, dội thẳng vào xương sườn như muốn văng ra ngoài.
Tao rụt đầu lại ngay lập tức. Mắt mở to dò xét.
Thấy Hạ vẫn nhắm nghiền mắt, nhịp thở vẫn đều đặn, không có bất kỳ phản ứng kháng cự nào. Sự kích thích của việc làm chuyện lén lút, vụng trộm đẩy tao đi xa hơn. Tao liều mạng cúi xuống lần thứ hai.
Lần này, nụ hôn chạm môi vẫn nhẹ nhàng, nhưng tao giữ lại lâu hơn. Một. Hai. Ba giây. Tao cảm nhận trọn vẹn vị ngọt của sương đêm và hơi ấm từ hơi thở của nó.
Hết ba giây, tao giật mình rụt phắt người lại. Máu nóng dồn rần rật lên tận hai bên mang tai. Nhận thức ập về. Tao vừa làm một việc điên rồ và lén lút vãi lìn, đéo giống cái phong cách ngầu ngầu, sòng phẳng mọi khi một chút nào.
Để bảo toàn tính mạng và cái danh dự đang treo lơ lửng trên sợi tóc, tao lập tức xoay lưng lại. Quay mặt ốp sát vào vách bạt lều, thu người về đúng cái tư thế phòng thủ ban đầu. Nhắm tịt hai mắt lại, điều chỉnh nhịp thở cho đều đặn, vờ như mình đã ngủ say như chết từ tối hôm qua.
Vừa mới định thần, cố ép cái nhịp tim đang đập loạn xạ chậm lại, tao bỗng nghe thấy tiếng sột soạt vang lên ngay phía sau lưng.
Hạ cũng vừa trở mình. Nó xoay người.
Lồng ngực tao đánh thót một cái. Mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm dọc theo sống lưng. Một dòng suy nghĩ hoảng loạn, lạnh toát chạy xẹt qua não thằng thợ sửa điện thoại vốn luôn tự hào là lỳ lợm: Ôi vãi lồn... đéo nhẽ nãy giờ nó thức... Nó biết mình vừa hôn trộm nó rồi à?
Bình minh Ba Vì chưa lên, nhưng ngày tàn của tao có vẻ sắp đến nơi rồi.
Tao nín thở. Trạng thái chết lâm sàng tạm thời kích hoạt. Hai lá phổi đình công đéo dám hít vào hay thở ra.
Trong cái không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng gió núi, thính giác của tao được buff lên mức tối đa. Tao căng tai ra nghe ngóng. Nếu nó thức, phản ứng bình thường của một đứa con gái là gì? Gào lên? Cho tao một cái tát cháy má? Hay lạnh lùng đạp tao lăn lông lốc ra khỏi cái góc lều này?
Nếu thế thật, thì mẹ kiếp, tao vừa thực hiện một thương vụ lỗ nhất trong cuộc đời làm ăn của mình. Đánh đổi cái hợp đồng ba trăm set phụ kiện lãi cả chục củ chỉ để đổi lấy ba giây chạm môi lén lút. Ngu. Ngu đéo để đâu cho hết! Cái vỏ bọc Đội trưởng Hậu cần đàng hoàng, lạnh lùng tao cất công xây dựng từ chiều đến giờ coi như đổ sông đổ bể.
Tao cắn chặt răng, chờ đợi một cơn thịnh nộ giáng xuống.
Nhưng đéo có cái tát nào cả. Không có tiếng chửi bới.
Thay vào đó, một thứ cảm giác vật lý mềm mại lướt qua mạn sườn tao.
Một cánh tay trần thon nhỏ, man mát sương đêm lẳng lặng vắt ngang qua eo tao.
Lồng ngực tao giật thót. Toàn bộ dây thần kinh căng lên như dây đàn đứt đến nơi.
Cánh tay ấy vòng qua, đặt hờ hững nhưng vững chãi vắt ngang vùng bụng tao. Bàn tay nhỏ nhắn của Hạ buông lơi, hơi ấm từ lòng bàn tay nó truyền qua lớp áo phông mỏng dính, thấm thẳng vào da thịt. Khác với sự ép sát vô tình ban nãy, cái ôm này mang một tính sở hữu cực kỳ rõ rệt.
Nó kéo cơ thể nó xích lại gần hơn một chút. Đỉnh đầu nó chạm nhẹ vào giữa sống lưng tao.
Tao cứng đờ người. Đầu óc tao, cái cỗ máy vốn luôn tỉnh táo phân tích mọi biến số giờ đây bị đánh sập hoàn toàn.
Nó đang ngủ say nên quờ quạng vô thức? Hay nó đang thức, biết thừa tao vừa hôn trộm nó, và cái ôm này là một câu trả lời ngầm, một sự đồng lõa trong bóng tối?
Tao không biết. Và tao cũng không dám quay lại để kiểm chứng.
Tao chỉ biết rằng, cái trọng lượng nhẹ bẫng của cánh tay đang vắt ngang bụng tao lúc này lại có sức nặng ngàn cân, ghì chặt tao xuống nền bạt. Cơn chuột rút ở bắp chân phải dường như biến mất, hoặc có lẽ hệ thần kinh đau đớn của tao đã bị cái hơi ấm từ bàn tay kia làm cho tê liệt hoàn toàn.
Nếu đây là một cái bẫy, thì tao cam tâm tình nguyện sập bẫy.
Tao từ từ thả lỏng cơ bắp. Không gồng nữa. Tao để mặc cho lồng ngực mình phập phồng nhè nhẹ theo nhịp điệu của cánh tay đang ôm lấy tao. Nhắm mắt lại. Trong bóng tối của cái lều ngột ngạt mùi người, tao tận hưởng cái sự "lén lút" ngọt ngào và đầy nguy hiểm này.
Thời gian chầm chậm trôi. Bóng tối ngoài kia bắt đầu loãng ra, nhường chỗ cho cái màu xám xịt của rạng đông.
DẬY ĐI ANH EM ƠI! SÁNG RỒI! BÌNH MINH TRÊN ĐỈNH BA VÌ RỒI!!!
Một tiếng gào rống lanh lảnh, chói tai vang lên từ phía cửa lều, đánh vỡ nát cái không gian tĩnh lặng và mờ ám của đêm đen.
Lão Hoàng chủ nhiệm cầm cái loa kẹo kéo, bật max volume một bài nhạc remix xập xình tấu hài, đứng ở cửa lều hú hét như một thằng điên.
Dậy! Dậy! Gấp chăn màn! Sáu rưỡi rồi! Ai không dậy cắt suất ăn sáng!
Cái rạp xiếc bị chọc ổ. Đám sinh viên lục tục rên rỉ, ngáp ngắn ngáp dài lồm cồm bò dậy. Tiếng càu nhàu, tiếng chửi thề vang lên lộn xộn.
Cánh tay vắt ngang bụng tao đột ngột rụt phắt lại. Nhanh như một tia chớp.
Tao mở bừng mắt. Trở về với thực tại xô bồ, ồn ào. Hơi ấm ở bụng biến mất, để lại một khoảng trống lành lạnh. Ngày mới đã bắt đầu, và tao biết, tao đã trải qua một đêm dài.
Chap nữa đi anChương 117: Sương sớm
Dậy! Dậy! Gấp chăn màn! Sáng bảnh mắt rồi! Ai không dậy cắt suất ăn sáng!
Tiếng loa kẹo kéo của lão Hoàng chói lói, rách nát vang lên từ cửa lều, đâm thẳng vào màng nhĩ. Cái rạp xiếc đang chìm trong bóng tối bỗng chốc vỡ tổ. Tiếng rên rỉ, tiếng ngáp vặt, tiếng chửi thề lộn xộn dội lại từ bốn bức vách bạt.
Cánh tay vắt ngang bụng tao đột ngột rụt phắt lại. Nhanh như điện giật.
Tao mở bừng mắt. Hơi lạnh từ sương núi tràn vào qua khe cửa lều vừa bị kéo toang. Tao vươn hai tay lên trời, cố tình vặn mình một cái rõ to, miệng ngáp một tiếng dài thườn thượt. Giao diện của một thằng vừa trải qua một giấc ngủ say sưa đéo biết trời đất gì.
Tao hạ tay xuống, liếc mắt sang bên cạnh.
Lê Thu Hạ đang ngồi bó gối. Nó dùng những ngón tay thon dài cào cào lại mái tóc rối, quấn vội thành một búi củ tỏi trên đỉnh đầu. Khuôn mặt nó ráo hoảnh. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh, khôngcó một vệt đỏ ửng nào trên má. Không có sự bối rối, ngượng ngùng hay cái lúng túng của một đứa con gái vừa nằm ôm một thằng con trai.
Nó điềm nhiên đứng dậy, phủi mấy cọng cỏ khô dính trên ống quần jeans, rồi bước lách qua mấy cái chân đang nằm la liệt để đi ra ngoài. Không thèm liếc tao lấy một cái.
Tao ngồi đực ra trên tấm bạt lạnh ngắt.
Sự hoang mang ập đến, đặc quánh. Nó đéo biết thật à? Nó ngủ say đến mức bị tao hôn trộm mà không có cảm giác gì? Hay cái cánh tay vắt ngang bụng tao lúc gần sáng chỉ là phản xạ vô thức của một đứa quen ôm gối ôm khi ngủ?
Hay... nó là một diễn viên đoạt giải Oscar?
Cái sự bình thản đến tàn nhẫn của Hạ làm tao thấy hẫng một nhịp trong lồng ngực. Tao vừa thở phào nhẹ nhõm vì cái mạng nhỏ này được bảo toàn, không bị nó tát lật mặt hay gào lên giữa đám đông. Nhưng khốn nạn thay, phần con người trong tao lại chùng xuống. Hóa ra cái sự căng thẳng, cái nhịp tim đập thình thịch muốn vỡ lồng ngực đêm qua, chỉ có một mình tao tự biên tự diễn.
Tao vớ lấy cái balo, nhét vội cái áo khoác nỉ vào trong. Kéo khóa cái rẹt. Tao chui nhanh ra khỏi lều. Gió sớm Ba Vì quất thẳng vào mặt, lạnh buốt. Tao hít một hơi thật sâu, tống khứ cái không khí ngượng ngùng và mờ ám của đêm qua ra khỏi phổi.
Tám giờ sáng.
Bữa sáng giải quyết gọn lẹ bằng cốc mì tôm úp nước sôi vội vàng. Nước dùng nhạt toẹt, sợi mì sượng trân. Tao húp vội cho đầy bụng rồi bắt tay vào dọn dẹp bãi chiến trường.
Chế độ Đội trưởng Hậu cần được kích hoạt. Tao cần lao động chân tay để đốt cháy cái sự bứt rứt đang chạy lộn xộn trong đầu.
Tao hì hục nhổ từng cái cọc ghim cắm sâu dưới lớp đất. Kéo sập cái trụ lều chính. Tấm bạt khổng lồ ướt sũng sương đêm đổ ụp xuống bãi cỏ. Tao gập, cuộn, dùng đầu gối ép hết không khí ra ngoài để nhét nó vừa vặn vào cái túi đựng. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống cằm, làm trôi đi cái giá của sương núi.
Đang cong lưng siết sợi dây dù buộc túi lều, một bóng người bước tới, đứng chắn ngang vệt nắng sớm đang rọi vào mặt tao.
Hạ.
Nó cầm tờ danh sách trên tay, đi kiểm tra lại các góc dọn dẹp của từng ban.
Nó dừng lại trước mặt tao. Không nói một lời, nó thò tay vào cái túi nilon đang xách, lôi ra một lon bò húc lạnh toát.
Bộp.
Nó ném thẳng cái lon về phía tao.
Tao phản xạ bắt gọn. Hơi lạnh từ vỏ nhôm rịn nước truyền thẳng vào lòng bàn tay đang dính đầy đất cát.
- Uống đi cho tỉnh.
Giọng Hạ vang lên. Đều đều. Lạnh tanh.
Nó nhìn lướt qua cái khuôn mặt đang lấm tấm mồ hôi và đôi mắt thâm quầng vì thức trắng của tao. Khóe môi nó hơi nhếch lên, tạo thành một đường cong mỏng dính.
- Đêm qua chắc là lạ chỗ nên khó ngủ lắm nhỉ?
Nó buông một câu nhẹ bẫng. Không chờ tao trả lời. Nó quay gót, lững thững bước đi tiếp về phía bãi tập kết rác.
Tao đứng chết trân tại chỗ. Bàn tay nắm chặt lon bò húc.
Câu nói ném ra sắc như dao cạo. Độ sát thương xuyên thủng mọi lớp ngụy trang.
Nó biết. Nó biết thừa tao đã thức trắng đêm. Nó biết tao không hề ngủ say như cái cách tao vươn vai ngáp vặt lúc sáng nay. Nhưng nó có biết cái cú chạm môi vụng trộm kia không thì cái câu nói đầy ẩn ý ấy đéo xác nhận.
Mẹ kiếp. Cái con bé này, kỹ năng thao túng tâm lý của nó đạt đến cái tầm không thể lường được. Nó vứt lại một cục sỏi vào mặt hồ đang tĩnh lặng, rồi bỏ đi, để mặc tao tự chìm nghỉm trong những vòng sóng lăn tăn do chính mình tạo ra.
Tao bật nắp lon bò húc. Tạch. Ngửa cổ tu một hơi cạn nửa lon. Nước tăng lực ngọt lợ, lạnh buốt trôi tuột xuống dạ dày. Giỏi lắm Hạ ạ.
Mười một giờ trưa.
Sau cái màn tham quan đồi cỏ, chụp ảnh sống ảo check-in mà tao không buồn lết chân đi theo, cả đoàn bắt đầu gom đồ lên xe khách 45 chỗ để rút quân về Hà Nội.
Dọc đường, chiếc xe dừng lại trước một trạm dừng nghỉ bán đặc sản. Lão Hoàng cho anh em ba mươi phút xuống mua quà cáp.
Đám con trai đứng hút thuốc ngoài bãi xe, chém gió ầm ĩ. Tao không đứng nhập hội. Tao lách qua cửa kính, bước vào quầy hàng. Mắt lướt qua mấy hộp kẹo, mấy chai sữa chua.
Đầu tao tự động nảy số những khuôn mặt đang đợi ở cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch. Mai Anh đồng bóng nhưng hay mua đồ ăn vặt cho cả nhà. Chị Lan nguyên tắc, cẩn thận. Và cả Vy, đứa con gái ở ngõ 1, nữ thần quá khứ của tao. Còn mấy thằng đực rựa như Khánh, Long, Tùng thì kệ mẹ chúng nó, dăm ba cái đồ ngọt này mua về chúng nó cũng đéo thèm ăn.
Tao nhặt ba hộp bánh sữa Ba Vì loại đặc biệt. Ra quầy thanh toán. Gọn lẹ. Sòng phẳng.
Lên xe.
Cái rạp xiếc ồn ào lúc đi giờ đã tắt điện hoàn toàn. Không còn thằng nào vác guitar ra gảy. Không còn tiếng loa kẹo kéo rống lên bài hát tập thể.
Ba mươi con người bị vắt kiệt sức lực sau hai ngày lăn lộn. Xe vừa lăn bánh qua khỏi cổng trạm dừng nghỉ, cả đám đã ngả ghế, há mồm ngủ la liệt. Tiếng ngáy, tiếng thở đều đặn thay thế cho những cuộc tranh luận ồn ào.
Tao lách qua cái lối đi chật hẹp, tiến thẳng về phía băng ghế năm chỗ nằm tuốt dưới đuôi xe.
Ném cái balo xuống gầm ghế. Tao ngồi phịch xuống vị trí sát cửa sổ. Rút tai nghe, cắm vào điện thoại, nhét chặt vào hai lỗ tai. Tao không bật nhạc. Chỉ dùng nó để cách âm.
Đầu tao tựa vào lớp kính xe rung bần bật.
Mười lăm phút sau.
Một bóng người lách qua những hàng ghế đang ngả rạp, đi về phía cuối xe.
Tao hé mắt.
Hạ.
Lần này nó không xách theo tờ danh sách hay túi nilon chống say xe nào cả. Nó ôm cái balo nhỏ trước ngực, lầm lũi đi thẳng xuống.
Nó dừng lại trước băng ghế của tao. Không cần một lý do dọn dẹp hay phát đồ nào như lúc đi. Nó tháo cái balo đặt xuống đất, rồi thả mình ngồi phịch xuống cái ghế trống ngay sát cạnh tao.
Sự tự nhiên đến mức độ level max.
Tao vẫn nhắm mắt, mặt không đổi sắc. Nhưng dưới lớp áo khoác, nhịp tim tao bắt đầu đập lỡ một nhịp.
Xe khách chạy trên quốc lộ 32. Đường xóc. Động cơ gầm gừ dưới sàn xe.
Tao lướt Facebook vô định. Mắt nhìn màn hình nhưng não không tiếp thu được cái chữ nào. Sự tập trung của tao đang dồn hết sang phía bên cạnh.
Hạ dựa lưng vào ghế. Nó bắt đầu gật gù. Cơn buồn ngủ của một đứa con gái gánh vác cả cái tập thể cuối cùng cũng đánh gục sự cứng cỏi của nó.
Cái đầu nó cứ lắc lư sang trái, rồi lại gục xuống trước ngực.
Xe đi qua một cái ổ gà to. Lốp xe nảy lên một cú mạnh.
Bịch.
Đầu Hạ mất đà, trượt khỏi phần tựa ghế, đổ ụp sang một bên.
Và hạ cánh an toàn, gọn lỏn ngay trên bờ vai của tao.
Cả người tao cứng đờ. Lần thứ n trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ.
Mùi bồ kết thanh mát đêm qua lại ùa về, bủa vây lấy khứu giác tao. Sợi tóc mềm mại của nó cọ vào cổ tao, ngứa ngáy. Sức nặng từ cái đầu nhỏ nhắn đè lên vai tao, rất nhẹ, nhưng đủ để khóa chặt tao vào cái tư thế bất động.
Tao định gồng vai lên, hoặc khẽ hích ra để nó tỉnh dậy.
Nhưng tao dừng lại.
Tao chép miệng một cái không thành tiếng. Cất cái điện thoại vào túi quần.
Tao khẽ rũ mềm cơ bắp. Từ từ hạ thấp bờ vai trái xuống một chút. Một sự dịch chuyển cực kỳ tinh vi, chỉ để cái đầu đang tựa kia tìm được một góc độ thoải mái nhất, không bị ngoẹo cổ.
Ánh nắng trưa xuyên qua lớp cửa kính, rọi một vệt sáng chói lóa thẳng vào mí mắt đang nhắm nghiền của Hạ. Nó khẽ nhăn mặt, mày nhíu lại vì chói.
Bàn tay phải của tao vươn ra. Chầm chậm kéo tấm rèm vải màu xanh bạc phếch lại. Lưỡi rèm trượt trên thanh ray, che kín vệt nắng gắt gỏng. Góc ghế cuối xe chìm vào bóng râm dịu mát.
Tao thu tay về, khoanh lại trước ngực. Ngả đầu tựa vào thành ghế.
Một sự dung túng, chiều chuộng vô điều kiện đã bắt đầu ăn sâu vào bản năng của tao. Cái thằng lúc nào cũng tính toán thiệt hơn, quy đổi mọi thứ ra tiền, giờ lại tự nguyện làm một cái gối thịt êm ái cho người ta dựa dẫm suốt quãng đường dài mấy chục cây số.
Cả một quãng thời gian dài trên xe. Tao không nhúc nhích. Vai trái tao tê dại, nhưng lồng ngực thì nhẹ bẫng.
Kít.
Tiếng phanh hơi rít lên chát chúa. Chiếc xe khách dừng khựng lại trước cổng trường Đại học Thương Mại. Tiếng còi xe máy, tiếng còi ô tô ồn ào, hỗn tạp của đất Hà Nội đập nát cái tĩnh lặng của chuyến đi Ba Vì.
Hạ giật mình bừng tỉnh.
Nó ngơ ngác mở mắt. Cảm nhận được cái bề mặt vững chãi dưới má mình, nó hoảng hốt rụt đầu lại. Ngồi thẳng người lên.
Nó đưa tay quệt vội khóe miệng. Chắc mẩm có vệt nước dãi nào đó vừa tứa ra trên áo tao.
Mặt nó ửng đỏ lên. Sự bối rối hiện rõ mồn một. Nhưng cái sĩ diện không cho phép nó tỏ ra yếu đuối. Nó hắng giọng, chỉnh lại cổ áo, cố nặn ra cái giọng điệu bề trên quen thuộc:
- Mượn vai tí thôi nhé. Coi như bù đắp công sức tổ chức. Sau khi nào có dịp chị trả nợ sau. Hehe.
Nó cười gượng, ném ra một câu đùa hứa hẹn với tao.
Tao từ từ đứng dậy. Xoay bả vai trái kêu răng rắc để máu lưu thông lại. Thò tay xuống gầm ghế xách cái balo lên.
Tao quay sang nhìn nó. Khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ lưu manh và tự tin.
- Vai em làm bằng thịt chất lượng cao, giá hơi bị chát đấy.
Tao cúi người xuống, ghé sát vào mặt nó một chút. Giọng trầm đục, ráo hoảnh:
- Sợ sếp móc sạch túi cũng không trả nổi cái phí hao mòn này đâu.
Nói xong, tao không đợi nó phản ứng. Quay lưng, sải bước đi thẳng ra phía cửa xe. Lách qua đám sinh viên đang uể oải xách đồ lỉnh kỉnh.
Bước xuống đường. Cả đoàn vẫy tay chào tạm biệt nhau, chia hành lý rồi giải tán mạnh ai nấy về.
Tao lấy chìa khóa, cắm vào ổ con Wave xanh nhớt đang phủ một lớp bụi mỏng ở bãi gửi xe. Nổ máy.
Tiếng pô lạch bạch hòa vào dòng đường đang kẹt cứng người và xe.
Hai tay tao mỏi nhừ. Đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ trầm trọng. Thể xác rã rời sau hai ngày làm culi bốc vác.
Nhưng bên trong lồng ngực tao lúc này, một thứ cảm giác căng tràn, phơi phới đang đập thình thịch.
Chuyến đi Ba Vì kết thúc. Năm trăm nghìn bỏ ra, tao thu về một bản cam kết cung cấp phụ kiện béo bở cho Alo Phụ Kiện. Một vụ làm ăn lãi to.
Nhưng cái lãi lớn nhất, cái thứ không thể ghi vào sổ sách kế toán, là tao vừa được làm cái gối tựa, và được "hôn trộm" cái đứa con gái lạnh lùng, sắc bén mà hàng tá thằng đàn ông trong cái trường này thèm khát nhưng đéo dám chạm vào.
Tao vít ga. Con Wave chồm lên phía trước. Đường về Bùi Xương Trạch hôm nay ngắn vãi lìn.

