ChấmPhát thuốc nhanh mẹ m lên. Ae tao sắp lên cơn rồi
ChấmPhát thuốc nhanh mẹ m lên. Ae tao sắp lên cơn rồi

Group nào đó bácTrên group mới ra 2 chương mới ae ơi![]()
Gr fb m ơiGroup nào đó bác
Chương 143: Trò chơi vương quyền
Cái nắng giữa trưa dội thẳng xuống. Hơi nóng hầm hập phả lên mặt. Nhưng lồng ngực tao lúc này lạnh toát.
Bốn con người đứng thành một tứ giác chết chóc.
Câu hỏi của Hạ lơ lửng trong không khí. "Bạn gái của An à? Không giới thiệu với đối tác một tiếng sao?". Nó không hỏi Vy. Nó hỏi tao. Nó tước đi cái quyền tự giới thiệu của Vy, ép tao phải là người định danh cái mối quan hệ này trước bàn dân thiên hạ.
Tao nuốt nước bọt. Cục yết hầu chạy dọc cổ họng khô khốc.
Mọi ánh mắt dồn vào tao. Thằng Long đứng khoanh tay, nhếch mép cười đểu. Nó thừa biết tao đang dính vào cái mớ bòng bong gì, và nó đang tận hưởng cái việc tao bị nướng trên chảo lửa.
Tao hít một hơi sâu. Lấy lại cái bản lĩnh của một thằng đi buôn. Mày đéo thể hoảng loạn khi khách hàng ép giá.
Tao vươn tay ra, vòng qua eo Vy. Một động tác dứt khoát, kéo nó sát vào lồng ngực tao đang đẫm mồ hôi.
- À. Mải dọn hàng quá quên mất. - Tao nhìn thẳng vào mắt Hạ, giọng ráo hoảnh, trầm xuống. - Đây là Vy, bạn gái em. Cũng là Kế toán trưởng đang giữ tay hòm chìa khóa cho Alo Phụ Kiện.
Tao quay sang Vy, hất cằm về phía Hạ.
- Còn đây là chị Hạ. Sếp phó câu lạc bộ, phó chủ nhiệm Câu lạc bộ của anh.
Câu giới thiệu bật ra. Sòng phẳng. Không trốn tránh. Cái mác "Kế toán trưởng" tao cố tình ném vào để nâng cái vị thế của Vy lên, không chỉ là một đứa bạn gái mang nước đến thăm, mà là một người nắm quyền lực tài chính trong cái cơ ngơi của tao.
Vy nghe tao giới thiệu, cơ mặt nó giãn ra. Nụ cười gượng gạo lúc nãy trở nên mềm mại và tự tin hơn hẳn. Nó khẽ gật đầu.
- Chào chị Hạ. Em nghe An nhắc đến mọi người nhiều rồi. Hôm nay mới có dịp gặp.
Hạ đứng im. Đôi mắt đen láy của nó không chớp. Nó nhìn cái bàn tay tao đang đặt ngang eo Vy.
Khóe môi nó cong lên sâu hơn một chút. Một nụ cười hoàn hảo đến mức giả tạo.
- Chào em. - Hạ cất giọng, nhạt thếch. - Kế toán trưởng cơ à? An nhà em làm ăn ngoài đường lươn lẹo lắm, em giữ tay hòm chìa khóa cho cẩn thận nhé, không nó lại tuồn tiền đi đầu tư mấy cái dự án "ngoài luồng" thì rách việc.
Câu nói đâm thọc, mang tính sát thương cực cao. Nó đá xoáy thẳng vào cái bản tính thực dụng của tao, đồng thời gieo một hạt mầm nghi ngờ vào đầu Vy.
Nhưng Vy không phải dạng vừa. Đứa con gái ngoan nhất lớp 12A1 không có nghĩa là nó ngu.
Vy khẽ mỉm cười, siết nhẹ cái cốc nước sấu đá trong tay.
- Dạ, chị yên tâm. An nhà em làm gì cũng báo cáo sổ sách rõ ràng từng đồng. Tiền ra tiền vào em nắm hết, không để cửa hàng trượt đi đâu được một cắc nào đâu ạ. Còn những dự án "ngoài luồng" không sinh lãi thì em tin là An cũng không có thời gian mà quan tâm đâu chị.
Một đòn phản pháo cực gắt. Nhẹ nhàng, lịch sự nhưng vả bôm bốp vào mặt đối phương. Nó khẳng định cái vòng an toàn tuyệt đối mà nó đang kiểm soát.
Lông mày Hạ khẽ giật một nhịp. Nó không ngờ con bé mặc váy hoa nhí, trông có vẻ bánh bèo này lại có thể đỡ đòn và bật lại sắc bén như thế.
Không khí căng như dây đàn chực đứt.
Thằng Long đứng bên cạnh thấy mùi khét lẹt, vội vàng lên tiếng can thiệp để phá băng. Cái bản năng của một thằng nhà giàu đi cưa gái là phải thể hiện sự ga lăng đúng lúc.
- Thôi, trưa nắng thế này đứng ngoài đường làm gì. Hạ mệt rồi đúng không? - Long xoay người, chắn nửa tầm nhìn của Hạ về phía tao. - Nay cho Long mời Hạ đi ăn trưa nhé. Quanh đây có quán đồ Nhật mới mở ngon lắm. Thử nhé.
Hạ không nhìn thằng Long. Ánh mắt nó vẫn ghim chặt vào tao và Vy thêm đúng hai giây nữa. Rồi nó từ từ thu tầm mắt lại.
- Ok. Đi thôi. Ở đây bây giờ trời cũng nắng nóng ngột ngạt quá.
Nó quay gót. Bước đi dứt khoát. Thằng Long cười tít mắt, đi bên cạnh như một vệ sĩ trung thành.
Tao đứng nhìn theo hai cái bóng khuất dần sau dãy nhà giảng đường. Cánh tay đặt trên eo Vy từ từ buông thõng xuống.
- An. - Giọng Vy cất lên.
Tao quay lại. Vy không còn cười nữa. Nó đưa cốc nước sấu đá lạnh toát ép thẳng vào một bên má tao.
Hơi lạnh làm tao giật mình.
- Chị sếp phó này... có vẻ không thích Vy lắm nhỉ? - Nó hỏi, mắt nhìn thẳng vào mắt tao, dò xét.
- Công việc nó thế. Áp lực sự kiện nên hay cáu bẳn thôi. Quan tâm làm gì cho mệt đầu. - Tao chép miệng, vớ lấy cốc nước từ tay nó, cắm ống hút tu một hơi dài.
Vy không vặn vẹo thêm. Nó lấy tờ giấy ăn, kiễng chân lên lau nốt vệt mồ hôi đọng trên trán tao.
- Thôi, dọn dẹp đi rồi về nghỉ. Vy đi mua đồ ăn sẵn rồi, trưa nay không nấu đâu, về nhà ăn luôn cho nhanh.
Tao gật đầu. Quay lưng đi dọn dẹp nốt để té.
Nhưng trong đầu tao lúc này, mọi thứ đang lộn xộn vãi lìn.
Cái ánh mắt của Hạ lúc nó quay lưng đi. Nó đéo phải là ánh mắt của một kẻ bỏ cuộc hay nhận thua. Nó là ánh mắt của một kẻ vừa xác nhận xong mục tiêu và chuẩn bị thay đổi chiến thuật.
Và tệ hơn nữa. Cái lúc thằng Long bước lên che chắn cho Hạ, ngỏ lời mời đi ăn đồ Nhật. Lồng ngực tao lại nhói lên một cái gợn sóng quen thuộc. Sự khó chịu, ngứa mắt bốc lên tận não.
Mày có Vy rồi. Vy đang đứng ngay cạnh mày, lau mồ hôi cho mày. Tại sao mày vẫn cảm thấy mất mát khi một thằng đàn ông khác đưa người đàn bà kia rời đi?
Lòng tham của thằng đàn ông nó khó kiểm soát thật sự. Tao cắn chặt răng, ném mạnh cái vỏ thùng rỗng vào sọt rác.
Mẹ kiếp. Cuộc chiến này đéo đơn giản chỉ là chuyện kinh doanh nữa rồi.
***
Tám giờ tối. Đại bản doanh Bùi Xương Trạch.
Bữa cơm tối kết thúc. Vy đang đứng rửa bát ngoài bồn. Tao ngồi ở phòng khách, cắm mặt vào laptop kiểm tra lại file chốt doanh thu cuối tuần.
Cửa nhà xịch mở. Thằng Long bước vào.
Nó mặc nguyên bộ đồ lúc trưa, nhưng giao diện có vẻ bơ phờ hơn. Nó vứt cái chìa khóa SH lên mặt bàn kính. Kéo ghế sofa ngồi phịch xuống, ngửa cổ ra sau, thở hắt ra một hơi dài.
Tao ngừng gõ phím. Liếc nhìn nó.
- Sao? Quán đồ Nhật không có điều hòa à mà mặt mũi bơ phờ thế công tử? Không về nhà đi còn mò qua đây làm gì?
Long mở hé một mắt, lườm tao.
- Bữa trưa ăn như nhai rơm.
Nó với tay lấy cốc nước lọc trên bàn, uống một ngụm.
- Đcm, con Hạ nó quái thai thật sự. Mày biết tao dẫn nó đi ăn cái bill hết gần hai củ. Cứ tưởng ăn xong thì đi xem phim hay lượn lờ uống nước. Đéo. Ăn xong nó chia đôi tiền bill, đặt tiền xuống bàn đẩy sang phía tao rồi bắt taxi đi về.
Nó vò rối mái tóc vuốt sáp bóng lộn.
- Tao chả xơ múi được cái mẹ gì. Kể cả một cái nắm tay. Lần đầu tiên tao trải qua cái cảm giác như này.
Nghe thằng Long than vãn, khóe môi tao bất giác nhếch lên. Một sự hả hê đê tiện len lỏi trong mạch máu. Tao cố nén nụ cười, gõ tay xuống bàn.
- Tao bảo rồi. Nó không phải mấy em gái thấy SH là sáng mắt lên đâu. Cưa nó tốn kém mà dễ gãy răng lắm. Bỏ đi.
Long ngồi bật dậy. Mắt nó trừng lên nhìn tao. Cái bản tính hiếu thắng của một thằng chưa bao giờ thất bại trong chuyện tán gái bị kích hoạt.
- Bỏ cái đéo gì. Mày đéo hiểu cảm giác bị từ chối phũ phàng nó cay thế nào đâu. Càng khó tao càng thích. Tao đéo tin là tao không cưa đổ được nó.
Nó chỉ tay vào mặt tao.
- Mày nhớ cái giao kèo của tao với mày không An? Mày làm nội gián cho tao. Có càng nhiều thông tin thì tao càng dễ bày binh bố trận. Tao phải đánh phủ đầu.
Tao ngồi im. Bàn tay đặt trên bàn phím hơi cứng lại.
Giao kèo. Ừ, tao đã từng gật đầu bừa cho qua chuyện. Nhưng bây giờ, bảo tao đi cung cấp thông tin của Hạ cho thằng khác nhảy vào tán tỉnh?
Cái mớ bòng bong trong lồng ngực lại quặn lên.
- Tao đéo biết đâu. Mày tự đi mà tìm hiểu. - Tao đáp cộc lốc, quay mặt đi nhìn vào màn hình laptop.
Long nhíu mày. Nó nhìn thái độ của tao, cái radar nhạy bén của một thằng dân chơi bắt đầu hoạt động.
Nó hạ giọng, chậm rãi, thì thầm với tao.
- Mày có vẻ không muốn tao cưa nó nhỉ An?
Tao khựng lại. Tim đập lỡ một nhịp. Nhưng cái mặt nạ của một thằng thợ lỳ lợm không cho phép tao lộ sơ hở.
- Mày điên à? Tao có Vy rồi. Mày cưa ai là việc của mày. Tao chỉ thấy phiền phức thôi. Lằng nhằng tình cảm trong nội bộ câu lạc bộ ảnh hưởng đến nồi cơm của tao.
Long nhìn chằm chằm vào mặt tao mất vài giây. Rồi nó nhún vai, tựa lưng lại vào ghế
- Thế thì tốt. Lo giữ cái nồi cơm và giữ cái em Vy của mày cho chặt vào. Còn Hạ, tao tự xử.
Nó rút điện thoại ra, bắt đầu lướt Facebook.
Tao nhìn lại vào màn hình. Những con số không thể nào nhảy múa trong đầu tao lúc này.
Cái tam giác tình cảm này đang bị kéo căng đến mức cực hạn. Thằng Long đang xông lên. Hạ thì đang chờ đợi một nước cờ từ tao. Còn Vy, người con gái tao đang cố bảo vệ, lại vô tình đứng giữa cái chiến trường này.
Tao nhắm mắt lại. Tiếng nước chảy rào rào ngoài bồn rửa bát vang lên đều đặn.
Giông bão sắp ập đến cái đại bản doanh này rồi.
Chương 144: Tách trà hoàng gia
Cái điều hòa trong cửa hàng chạy rù rì. Luồng gió lạnh phả thẳng xuống mặt tủ kính trưng bày, xua đi cái ngột ngạt của buổi xế chiều.
Cửa hàng Alo Phụ Kiện dạo này vắng khách buổi chiều, nhưng dòng tiền thì vẫn xoay vòng trơn tuột. Tao đang lúi húi xếp lại mớ cáp sạc bọc dù vừa nhập thêm vào rổ.
Thằng Long ngồi trên cái ghế xoay sau quầy thu ngân. Nó không bấm điện thoại xem doanh thu, cũng không lướt Facebook. Nó vắt chéo chân, tay vân vê cái cằm nhẵn thín không một cọng râu. Cái giao diện sơ mi lụa, đồng hồ da lộn của nó lúc nào cũng tỏa ra một thứ từ trường nhàn nhã.
- Đánh trận này, đéo thể dùng cách băm bổ được.
Long đột nhiên lên tiếng. Giọng nó đều đều, ráo hoảnh, như đang phân tích một biểu đồ chứng khoán.
Tao ngừng tay, ném bó cáp sạc vào rổ.
- Mày đang nói cái quái gì đấy?
- Lê Thu Hạ. - Long đẩy gọng kính cận lên sống mũi. - Con bé này cứng đấy. Càng phô trương, vồ vập, nó càng khinh. Mấy cái trò tặng hoa hồng to tổ chảng, hay lượn lờ con SH trước mặt để lấy le, chỉ áp dụng được với mấy em hotgirl não ngắn thích phông bạt thôi.
Nó nhếch mép, ngón tay trỏ gõ từng nhịp chậm rãi xuống mặt kính.
- Muốn cưa nó, phải đánh vào tần số. Phải cho nó thấy tao và nó cùng chung một đẳng cấp, cùng một hệ tư duy. Giao tiếp bằng cái đầu, không phải bằng cái ví.
Tao đứng dựa lưng vào kệ hàng. Lấy giẻ lau qua hai bàn tay dính bụi giấy.
Tao nhìn thằng bạn mình. Bình thường nó tán gái nhanh như chớp, dăm ba bữa đi ăn đi lượn là chốt hạ. Nhưng lần này thì khác. Nó đang bày binh bố trận. Nó coi Hạ là một con mồi cao cấp, đòi hỏi một khẩu súng ngắm tỉa bọc nhung chứ không phải súng liên thanh vác vai.
Lồng ngực tao hơi gợn lên một nhịp. Nhưng tao đè nó xuống ngay lập tức. Tao có Vy rồi. Cái ranh giới an toàn tao đã tự tay kẻ ra, tao phải tuân thủ.
- Tùy mày. Thiếu gia thì nhiều bài. Tao chỉ quan tâm lát nữa lấy được tiền hợp đồng chỗ set quà cho xong việc. - Tao đáp lạnh tanh, kéo khóa cái túi đeo chéo.
Tối. Quán bia trên đường Tô Hiệu.
Không khí ngập tràn mùi cồn, mùi lạc luộc và tiếng dô hò đinh tai nhức óc. Hạ gọi tao ra đây để thanh toán nốt tiền đợt sự kiện. Cả team Câu lạc bộ tính ra cũng gần chục mạng đã yên vị ngồi tại bàn.
Và tất nhiên, thằng Long không bỏ lỡ cơ hội. Nó vác xác đi theo tao với cái mác "cổ đông đi thu hồi công nợ".
Giữa cái bàn nhựa dính đầy mỡ xào lăn và bọt bia trào ra nhơm nhớp, thằng Long ngồi ung dung. Nó không nói tranh phần của ai.
Ngồi ăn uống được 1 lúc, làm vài quại bia, nó kín đáo vẫy tay vẫy thằng phục vụ lại gần.
- Em lấy cho anh một bát nước mắm nguyên chất, vắt tí chanh, tuyệt đối không cho ớt nhé.
Bát nước chấm được mang ra, đặt nhẹ nhàng xuống ngay trước mặt Hạ. Kèm theo đó là một đĩa củ đậu ướp lạnh gọt sẵn mà không ai gọi.
Hạ đang nói chuyện, hơi khựng lại. Nó nhìn bát nước chấm không ớt, rồi nhìn đĩa hoa quả. Đuôi mắt nó lướt qua thằng Long. Nó không ăn cay được, cái chi tiết nhỏ xíu này ngay cả tao làm việc cùng nó bao nhiêu ngày cũng không để ý. Vậy mà thằng Long nắm được.
Tao ngồi đối diện, gắp một miếng đậu lướt ván nhai chậm rãi. Thằng Long đang chơi một ván cờ quá mượt. Sự ga lăng của nó đắt giá ở chỗ nó không cần mở mồm khoe khoang. Nó tinh tế đến mức đáng sợ.
Bữa nhậu tàn. Đám sinh viên bắt đầu lảo đảo đứng dậy, chia tay ai về nhà nấy.
Long cầm tờ giấy ăn lau khóe miệng. Nó đứng lên, hơi tiến lại gần phía Hạ và mấy người “ban bệ” trong Câu lạc bộ.
- Uống bia xong đi xe về luôn có vẻ không ok cho lắm. - Nó cất giọng trầm ấm, bao quát cả đám đông. - Mình biết một quán cafe biệt thự Pháp cổ ngay góc đường bên kia. Yên tĩnh, đồ uống nhẹ bụng. Mời Ban chủ nhiệm qua đó ngồi một lát cho dã bia rồi hẵng về. Coi như Alo Phụ Kiện cảm ơn mọi người đợt sự kiện vừa rồi.
Một lý do hoàn hảo. Một lời mời lịch sự, bao trùm cả tập thể, không có chỗ nào để bắt bẻ hay từ chối. Lão Hoàng chủ nhiệm gật đầu cái rụp. Hạ cũng không có lý do gì để từ chối một lời mời tập thể mang tính ngoại giao như vậy.
Mười lăm phút sau.
Không gian thay đổi 180 độ. Từ cái chốn vỉa hè xô bồ, ồn ã, bọn tao bước vào một thế giới khác.
Quán cafe nằm trong một căn biệt thự Pháp cổ. Tiếng nhạc acoustic không lời văng vẳng, êm ái. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên những bức tranh sơn dầu treo trên tường gạch mộc. Không khí mát lạnh, phảng phất mùi tinh dầu quế trộn lẫn với cái hương thơm của hạt cà phê rang mộc.
Mọi âm thanh ồn ào bị vứt lại bên ngoài cánh cửa kính cách âm.
Long chủ động tiến về phía quầy pha chế, đứng lật menu cùng lão Hoàng. Mấy đứa đi tìm chỗ ngồi và chọn 1 bàn ở góc.
Tao ngồi lọt thỏm xuống chiếc ghế sofa bọc nhung màu đỏ đun ở góc trong. Cái nệm ghế quá mềm, nó nuốt chửng nửa người tao xuống.
Hạ bước tới. Nó ngồi xuống chiếc ghế bành đơn đối diện.
Nó mở túi xách, rút ra một cái phong bì giấy dày cộm. Đặt lên mặt bàn kính, đẩy về phía tao.
- Tiền thanh lý hợp đồng. Cậu đếm lại đi.
Tao cầm cái phong bì lên. Mở nắp. Rút xấp tiền polymer ra. Đầu ngón tay tao lướt qua những tờ năm trăm nghìn, đếm loẹt xoẹt. Thói quen của một thằng con buôn. Tiền bạc trao tay là phải sòng phẳng.
Hạ cầm ly nước lọc trên bàn lên. Nó nhấp một ngụm. Đôi mắt đen láy lướt qua vai tao, nhìn về phía thằng Long đang đứng ở quầy order, dõng dạc chỉ đạo nhân viên pha chế.
- Bạn thân của cậu sành sỏi đấy. - Hạ buông một câu nhẹ bẫng. - Rất biết cách thiết lập sân chơi để người khác không thể từ chối.
Tao đút xấp tiền vào túi quần, tựa lưng vào thành sofa, nhếch mép cười khẩy.
- Thiếu gia mà. Từ bé đã được dạy cách tiêu tiền sao cho hữu dụng nhất rồi. Chị cẩn thận không sập bẫy.
Hạ đặt ly nước xuống bàn. Nó không cười. Ánh mắt nó thu lại, ghim thẳng vào mặt tao. Sắc lẹm.
- Tôi không ngây thơ.
Nó hơi rướn người tới trước. Mùi hương thanh mát quen thuộc thoang thoảng bay qua mặt bàn, đánh nhau với mùi tinh dầu quế của quán.
- Nhưng ít ra, Long nó đối diện trực tiếp. Nó biết nó muốn gì và nó thẳng thắn tiến tới. - Giọng Hạ trầm xuống, từng chữ ném ra như những mũi kim. - Chứ nó không trốn chui trốn lủi, nhát cáy như ai đó.
Cổ họng tao hơi nghẹn lại. Lời châm chọc đâm trúng phóc cái huyệt đạo mà tao đang cố tình che giấu. Tao đang trốn. Tao trốn nó, trốn cái sự rung động chết tiệt kia để rúc vào cái vỏ bọc an toàn của Vy.
Tao định mở miệng phản đòn, thì phục vụ bưng đồ uống ra.
Không phải nâu đá, đen đá hay sinh tố bơ quen thuộc.
Một bộ ấm tách bằng sứ xương trắng muốt, viền mạ vàng chóe. Trà Earl Grey. Kèm theo đó là một tháp bánh ngọt ba tầng đựng những chiếc bánh macaron nhỏ xíu, đủ màu sắc.
Long kéo ghế ngồi xuống cạnh Hạ. Nó tự tay cầm cái ấm sứ, rót thứ chất lỏng màu hổ phách bốc khói nghi ngút vào cái tách nhỏ xíu trước mặt Hạ.
- Trà bá tước. Uống cái này sau khi ăn đồ nhiều dầu mỡ là hợp lý nhất. Hạ thử xem. - Long nói, mỉm cười lịch thiệp.
Cuộc trò chuyện bắt đầu.
Long và Hạ tung hứng với nhau một cách mượt mà. Bọn nó nói về cái vị chát nhẹ của loại trà. Nói về một cuốn sách kinh tế vĩ mô bản gốc tiếng Anh mới xuất bản. Chuyển sang chủ đề về những góc phố, những nơi mà hai đứa từng đi du lịch.
Tao ngồi bó gối ở góc sofa.
Bàn tay thô ráp của tao cầm cái nĩa inox bé tí tẹo bằng hai ngón tay. Nó trơn tuột. Tao chọc trượt miếng bánh ngọt màu hồng, làm nó mẻ một góc.
Tao bưng cái tách sứ viền vàng lên. Nhấp một ngụm. Vị trà chát xít, thoang thoảng mùi tinh dầu cam cam gì đó nhạt toẹt. Nó đéo đã khát bằng một cốc nhân trần đá vỉa hè.
Tao nhìn sang phía đối diện.
Long và Hạ đang cười. Nụ cười của những kẻ cùng một tần số. Chúng nó sử dụng những từ ngữ, những trải nghiệm thuộc về một thế giới mà những đứa sinh ra ở vạch đích mới có.
Một bức tường vô hình vừa được dựng lên ngay giữa cái bàn kính này.
Tao có tiền. Tiền tao tự kiếm ra. Nhưng ở cái không gian này, giữa bộ ấm tách mạ vàng và những câu chuyện trên trời dưới biển, tao chỉ là một hạt cát lạc quẻ. Một thằng lôm côm đi nhầm vào khu vực của giới quý tộc.
Cái cảm giác thua kém về giai cấp nó kinh khủng hơn cả việc bị thiếu tiền. Nó bóp nghẹt lồng ngực tao, làm không khí xung quanh trở nên loãng toẹt.
Bọn họ đang bàn về một khóa học thạc sĩ ở Úc.
Giữa lúc thằng Long đang say sưa kể chuyện, Hạ bỗng nhiên dừng lại.
Nó cầm chiếc tách sứ mạ vàng của nó lên. Nhưng nó không đưa lên miệng. Nó vươn tay qua mặt bàn.
Nó đưa chiếc tách của mình, chạm nhẹ vào cái tách trà tao đang đặt hờ hững trên mặt kính, chưa vơi đi tẹo nào.
Keng.
Âm thanh của gốm sứ va vào nhau vang lên. Trong vắt. Lạnh lẽo. Tĩnh lặng nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.
Mọi câu chuyện bị cắt đứt. Long khựng lại.
Hạ không nhìn Long. Đôi mắt đen láy của nó nhìn thẳng vào tao. Một cái nhìn xoáy sâu. Nó hỏi tao: "Làm gì mà ngồi thừ người ra thế An?"
Cơ thể tao cứng đờ. Cắn chặt khớp hàm.
Tao từ từ đặt cái nĩa xuống đĩa.
- À sáng mai em phải ra chợ Trời bốc lô cáp sạc sớm. - Tao đứng dậy, giọng khô khốc, không nhìn ai. - Mọi người cứ ngồi chơi. Em xin phép về trước nhé.
Tao xoay lưng. Bước thẳng ra khỏi cửa quán cafe. Không ngoái đầu lại.
Cánh cửa kính đóng sập lại.
Bên ngoài, gió đêm Hà Nội se se lạnh phả thẳng vào mặt. Trả tao về với cái không khí bụi bặm, ồn ào quen thuộc.
Tao đút tay vào túi quần lấy chìa khóa xe.
Điện thoại rung lên. Màn hình sáng rực trong bóng tối.
Tin nhắn của Thảo Vy.
"An về chưa? Đi đường cẩn thận nhé. Về đến nhà nhớ nhắn tin cho Vy."
Tao đứng chôn chân trên vỉa hè. Nhìn dòng tin nhắn.
Vy là sự an toàn. Vy là một cốc nước chanh đá mát lạnh, bình dị, đéo cần phải dùng nĩa hay tách mạ vàng để thưởng thức. Ở bên Vy, tao là người đàn ông che chở, là người chủ động trong mối quan hệ.
Nhưng đéo hiểu sao.
Ngay lúc này, đứng dưới ngọn đèn cao áp, lồng ngực tao lại bức bối và khó chịu đến phát điên.
Cái tiếng "keng" của chiếc tách sứ vẫn đang vang vọng trong đầu tao.
Tao nhận ra một sự thật tàn nhẫn. Việc tự nhốt mình vào một cái lồng an toàn, trốn tránh những tần số cao hơn, chưa bao giờ làm cái lòng tham và sự hiếu thắng của một thằng đàn ông trong tao ngừng gào thét.
Tao fan Mai anh. Vì tao từng có ny như Vy để rồi trong cái vòng yêu chiều quá nó đi về tìm lại chốn cũ bão giông. Dm đờiChương 143: Trò chơi vương quyền
Cái nắng giữa trưa dội thẳng xuống. Hơi nóng hầm hập phả lên mặt. Nhưng lồng ngực tao lúc này lạnh toát.
Bốn con người đứng thành một tứ giác chết chóc.
Câu hỏi của Hạ lơ lửng trong không khí. "Bạn gái của An à? Không giới thiệu với đối tác một tiếng sao?". Nó không hỏi Vy. Nó hỏi tao. Nó tước đi cái quyền tự giới thiệu của Vy, ép tao phải là người định danh cái mối quan hệ này trước bàn dân thiên hạ.
Tao nuốt nước bọt. Cục yết hầu chạy dọc cổ họng khô khốc.
Mọi ánh mắt dồn vào tao. Thằng Long đứng khoanh tay, nhếch mép cười đểu. Nó thừa biết tao đang dính vào cái mớ bòng bong gì, và nó đang tận hưởng cái việc tao bị nướng trên chảo lửa.
Tao hít một hơi sâu. Lấy lại cái bản lĩnh của một thằng đi buôn. Mày đéo thể hoảng loạn khi khách hàng ép giá.
Tao vươn tay ra, vòng qua eo Vy. Một động tác dứt khoát, kéo nó sát vào lồng ngực tao đang đẫm mồ hôi.
- À. Mải dọn hàng quá quên mất. - Tao nhìn thẳng vào mắt Hạ, giọng ráo hoảnh, trầm xuống. - Đây là Vy, bạn gái em. Cũng là Kế toán trưởng đang giữ tay hòm chìa khóa cho Alo Phụ Kiện.
Tao quay sang Vy, hất cằm về phía Hạ.
- Còn đây là chị Hạ. Sếp phó câu lạc bộ, phó chủ nhiệm Câu lạc bộ của anh.
Câu giới thiệu bật ra. Sòng phẳng. Không trốn tránh. Cái mác "Kế toán trưởng" tao cố tình ném vào để nâng cái vị thế của Vy lên, không chỉ là một đứa bạn gái mang nước đến thăm, mà là một người nắm quyền lực tài chính trong cái cơ ngơi của tao.
Vy nghe tao giới thiệu, cơ mặt nó giãn ra. Nụ cười gượng gạo lúc nãy trở nên mềm mại và tự tin hơn hẳn. Nó khẽ gật đầu.
- Chào chị Hạ. Em nghe An nhắc đến mọi người nhiều rồi. Hôm nay mới có dịp gặp.
Hạ đứng im. Đôi mắt đen láy của nó không chớp. Nó nhìn cái bàn tay tao đang đặt ngang eo Vy.
Khóe môi nó cong lên sâu hơn một chút. Một nụ cười hoàn hảo đến mức giả tạo.
- Chào em. - Hạ cất giọng, nhạt thếch. - Kế toán trưởng cơ à? An nhà em làm ăn ngoài đường lươn lẹo lắm, em giữ tay hòm chìa khóa cho cẩn thận nhé, không nó lại tuồn tiền đi đầu tư mấy cái dự án "ngoài luồng" thì rách việc.
Câu nói đâm thọc, mang tính sát thương cực cao. Nó đá xoáy thẳng vào cái bản tính thực dụng của tao, đồng thời gieo một hạt mầm nghi ngờ vào đầu Vy.
Nhưng Vy không phải dạng vừa. Đứa con gái ngoan nhất lớp 12A1 không có nghĩa là nó ngu.
Vy khẽ mỉm cười, siết nhẹ cái cốc nước sấu đá trong tay.
- Dạ, chị yên tâm. An nhà em làm gì cũng báo cáo sổ sách rõ ràng từng đồng. Tiền ra tiền vào em nắm hết, không để cửa hàng trượt đi đâu được một cắc nào đâu ạ. Còn những dự án "ngoài luồng" không sinh lãi thì em tin là An cũng không có thời gian mà quan tâm đâu chị.
Một đòn phản pháo cực gắt. Nhẹ nhàng, lịch sự nhưng vả bôm bốp vào mặt đối phương. Nó khẳng định cái vòng an toàn tuyệt đối mà nó đang kiểm soát.
Lông mày Hạ khẽ giật một nhịp. Nó không ngờ con bé mặc váy hoa nhí, trông có vẻ bánh bèo này lại có thể đỡ đòn và bật lại sắc bén như thế.
Không khí căng như dây đàn chực đứt.
Thằng Long đứng bên cạnh thấy mùi khét lẹt, vội vàng lên tiếng can thiệp để phá băng. Cái bản năng của một thằng nhà giàu đi cưa gái là phải thể hiện sự ga lăng đúng lúc.
- Thôi, trưa nắng thế này đứng ngoài đường làm gì. Hạ mệt rồi đúng không? - Long xoay người, chắn nửa tầm nhìn của Hạ về phía tao. - Nay cho Long mời Hạ đi ăn trưa nhé. Quanh đây có quán đồ Nhật mới mở ngon lắm. Thử nhé.
Hạ không nhìn thằng Long. Ánh mắt nó vẫn ghim chặt vào tao và Vy thêm đúng hai giây nữa. Rồi nó từ từ thu tầm mắt lại.
- Ok. Đi thôi. Ở đây bây giờ trời cũng nắng nóng ngột ngạt quá.
Nó quay gót. Bước đi dứt khoát. Thằng Long cười tít mắt, đi bên cạnh như một vệ sĩ trung thành.
Tao đứng nhìn theo hai cái bóng khuất dần sau dãy nhà giảng đường. Cánh tay đặt trên eo Vy từ từ buông thõng xuống.
- An. - Giọng Vy cất lên.
Tao quay lại. Vy không còn cười nữa. Nó đưa cốc nước sấu đá lạnh toát ép thẳng vào một bên má tao.
Hơi lạnh làm tao giật mình.
- Chị sếp phó này... có vẻ không thích Vy lắm nhỉ? - Nó hỏi, mắt nhìn thẳng vào mắt tao, dò xét.
- Công việc nó thế. Áp lực sự kiện nên hay cáu bẳn thôi. Quan tâm làm gì cho mệt đầu. - Tao chép miệng, vớ lấy cốc nước từ tay nó, cắm ống hút tu một hơi dài.
Vy không vặn vẹo thêm. Nó lấy tờ giấy ăn, kiễng chân lên lau nốt vệt mồ hôi đọng trên trán tao.
- Thôi, dọn dẹp đi rồi về nghỉ. Vy đi mua đồ ăn sẵn rồi, trưa nay không nấu đâu, về nhà ăn luôn cho nhanh.
Tao gật đầu. Quay lưng đi dọn dẹp nốt để té.
Nhưng trong đầu tao lúc này, mọi thứ đang lộn xộn vãi lìn.
Cái ánh mắt của Hạ lúc nó quay lưng đi. Nó đéo phải là ánh mắt của một kẻ bỏ cuộc hay nhận thua. Nó là ánh mắt của một kẻ vừa xác nhận xong mục tiêu và chuẩn bị thay đổi chiến thuật.
Và tệ hơn nữa. Cái lúc thằng Long bước lên che chắn cho Hạ, ngỏ lời mời đi ăn đồ Nhật. Lồng ngực tao lại nhói lên một cái gợn sóng quen thuộc. Sự khó chịu, ngứa mắt bốc lên tận não.
Mày có Vy rồi. Vy đang đứng ngay cạnh mày, lau mồ hôi cho mày. Tại sao mày vẫn cảm thấy mất mát khi một thằng đàn ông khác đưa người đàn bà kia rời đi?
Lòng tham của thằng đàn ông nó khó kiểm soát thật sự. Tao cắn chặt răng, ném mạnh cái vỏ thùng rỗng vào sọt rác.
Mẹ kiếp. Cuộc chiến này đéo đơn giản chỉ là chuyện kinh doanh nữa rồi.
***
Tám giờ tối. Đại bản doanh Bùi Xương Trạch.
Bữa cơm tối kết thúc. Vy đang đứng rửa bát ngoài bồn. Tao ngồi ở phòng khách, cắm mặt vào laptop kiểm tra lại file chốt doanh thu cuối tuần.
Cửa nhà xịch mở. Thằng Long bước vào.
Nó mặc nguyên bộ đồ lúc trưa, nhưng giao diện có vẻ bơ phờ hơn. Nó vứt cái chìa khóa SH lên mặt bàn kính. Kéo ghế sofa ngồi phịch xuống, ngửa cổ ra sau, thở hắt ra một hơi dài.
Tao ngừng gõ phím. Liếc nhìn nó.
- Sao? Quán đồ Nhật không có điều hòa à mà mặt mũi bơ phờ thế công tử? Không về nhà đi còn mò qua đây làm gì?
Long mở hé một mắt, lườm tao.
- Bữa trưa ăn như nhai rơm.
Nó với tay lấy cốc nước lọc trên bàn, uống một ngụm.
- Đcm, con Hạ nó quái thai thật sự. Mày biết tao dẫn nó đi ăn cái bill hết gần hai củ. Cứ tưởng ăn xong thì đi xem phim hay lượn lờ uống nước. Đéo. Ăn xong nó chia đôi tiền bill, đặt tiền xuống bàn đẩy sang phía tao rồi bắt taxi đi về.
Nó vò rối mái tóc vuốt sáp bóng lộn.
- Tao chả xơ múi được cái mẹ gì. Kể cả một cái nắm tay. Lần đầu tiên tao trải qua cái cảm giác như này.
Nghe thằng Long than vãn, khóe môi tao bất giác nhếch lên. Một sự hả hê đê tiện len lỏi trong mạch máu. Tao cố nén nụ cười, gõ tay xuống bàn.
- Tao bảo rồi. Nó không phải mấy em gái thấy SH là sáng mắt lên đâu. Cưa nó tốn kém mà dễ gãy răng lắm. Bỏ đi.
Long ngồi bật dậy. Mắt nó trừng lên nhìn tao. Cái bản tính hiếu thắng của một thằng chưa bao giờ thất bại trong chuyện tán gái bị kích hoạt.
- Bỏ cái đéo gì. Mày đéo hiểu cảm giác bị từ chối phũ phàng nó cay thế nào đâu. Càng khó tao càng thích. Tao đéo tin là tao không cưa đổ được nó.
Nó chỉ tay vào mặt tao.
- Mày nhớ cái giao kèo của tao với mày không An? Mày làm nội gián cho tao. Có càng nhiều thông tin thì tao càng dễ bày binh bố trận. Tao phải đánh phủ đầu.
Tao ngồi im. Bàn tay đặt trên bàn phím hơi cứng lại.
Giao kèo. Ừ, tao đã từng gật đầu bừa cho qua chuyện. Nhưng bây giờ, bảo tao đi cung cấp thông tin của Hạ cho thằng khác nhảy vào tán tỉnh?
Cái mớ bòng bong trong lồng ngực lại quặn lên.
- Tao đéo biết đâu. Mày tự đi mà tìm hiểu. - Tao đáp cộc lốc, quay mặt đi nhìn vào màn hình laptop.
Long nhíu mày. Nó nhìn thái độ của tao, cái radar nhạy bén của một thằng dân chơi bắt đầu hoạt động.
Nó hạ giọng, chậm rãi, thì thầm với tao.
- Mày có vẻ không muốn tao cưa nó nhỉ An?
Tao khựng lại. Tim đập lỡ một nhịp. Nhưng cái mặt nạ của một thằng thợ lỳ lợm không cho phép tao lộ sơ hở.
- Mày điên à? Tao có Vy rồi. Mày cưa ai là việc của mày. Tao chỉ thấy phiền phức thôi. Lằng nhằng tình cảm trong nội bộ câu lạc bộ ảnh hưởng đến nồi cơm của tao.
Long nhìn chằm chằm vào mặt tao mất vài giây. Rồi nó nhún vai, tựa lưng lại vào ghế
- Thế thì tốt. Lo giữ cái nồi cơm và giữ cái em Vy của mày cho chặt vào. Còn Hạ, tao tự xử.
Nó rút điện thoại ra, bắt đầu lướt Facebook.
Tao nhìn lại vào màn hình. Những con số không thể nào nhảy múa trong đầu tao lúc này.
Cái tam giác tình cảm này đang bị kéo căng đến mức cực hạn. Thằng Long đang xông lên. Hạ thì đang chờ đợi một nước cờ từ tao. Còn Vy, người con gái tao đang cố bảo vệ, lại vô tình đứng giữa cái chiến trường này.
Tao nhắm mắt lại. Tiếng nước chảy rào rào ngoài bồn rửa bát vang lên đều đặn.
Giông bão sắp ập đến cái đại bản doanh này rồi.
Chương 144: Tách trà hoàng gia
Cái điều hòa trong cửa hàng chạy rù rì. Luồng gió lạnh phả thẳng xuống mặt tủ kính trưng bày, xua đi cái ngột ngạt của buổi xế chiều.
Cửa hàng Alo Phụ Kiện dạo này vắng khách buổi chiều, nhưng dòng tiền thì vẫn xoay vòng trơn tuột. Tao đang lúi húi xếp lại mớ cáp sạc bọc dù vừa nhập thêm vào rổ.
Thằng Long ngồi trên cái ghế xoay sau quầy thu ngân. Nó không bấm điện thoại xem doanh thu, cũng không lướt Facebook. Nó vắt chéo chân, tay vân vê cái cằm nhẵn thín không một cọng râu. Cái giao diện sơ mi lụa, đồng hồ da lộn của nó lúc nào cũng tỏa ra một thứ từ trường nhàn nhã.
- Đánh trận này, đéo thể dùng cách băm bổ được.
Long đột nhiên lên tiếng. Giọng nó đều đều, ráo hoảnh, như đang phân tích một biểu đồ chứng khoán.
Tao ngừng tay, ném bó cáp sạc vào rổ.
- Mày đang nói cái quái gì đấy?
- Lê Thu Hạ. - Long đẩy gọng kính cận lên sống mũi. - Con bé này cứng đấy. Càng phô trương, vồ vập, nó càng khinh. Mấy cái trò tặng hoa hồng to tổ chảng, hay lượn lờ con SH trước mặt để lấy le, chỉ áp dụng được với mấy em hotgirl não ngắn thích phông bạt thôi.
Nó nhếch mép, ngón tay trỏ gõ từng nhịp chậm rãi xuống mặt kính.
- Muốn cưa nó, phải đánh vào tần số. Phải cho nó thấy tao và nó cùng chung một đẳng cấp, cùng một hệ tư duy. Giao tiếp bằng cái đầu, không phải bằng cái ví.
Tao đứng dựa lưng vào kệ hàng. Lấy giẻ lau qua hai bàn tay dính bụi giấy.
Tao nhìn thằng bạn mình. Bình thường nó tán gái nhanh như chớp, dăm ba bữa đi ăn đi lượn là chốt hạ. Nhưng lần này thì khác. Nó đang bày binh bố trận. Nó coi Hạ là một con mồi cao cấp, đòi hỏi một khẩu súng ngắm tỉa bọc nhung chứ không phải súng liên thanh vác vai.
Lồng ngực tao hơi gợn lên một nhịp. Nhưng tao đè nó xuống ngay lập tức. Tao có Vy rồi. Cái ranh giới an toàn tao đã tự tay kẻ ra, tao phải tuân thủ.
- Tùy mày. Thiếu gia thì nhiều bài. Tao chỉ quan tâm lát nữa lấy được tiền hợp đồng chỗ set quà cho xong việc. - Tao đáp lạnh tanh, kéo khóa cái túi đeo chéo.
Tối. Quán bia trên đường Tô Hiệu.
Không khí ngập tràn mùi cồn, mùi lạc luộc và tiếng dô hò đinh tai nhức óc. Hạ gọi tao ra đây để thanh toán nốt tiền đợt sự kiện. Cả team Câu lạc bộ tính ra cũng gần chục mạng đã yên vị ngồi tại bàn.
Và tất nhiên, thằng Long không bỏ lỡ cơ hội. Nó vác xác đi theo tao với cái mác "cổ đông đi thu hồi công nợ".
Giữa cái bàn nhựa dính đầy mỡ xào lăn và bọt bia trào ra nhơm nhớp, thằng Long ngồi ung dung. Nó không nói tranh phần của ai.
Ngồi ăn uống được 1 lúc, làm vài quại bia, nó kín đáo vẫy tay vẫy thằng phục vụ lại gần.
- Em lấy cho anh một bát nước mắm nguyên chất, vắt tí chanh, tuyệt đối không cho ớt nhé.
Bát nước chấm được mang ra, đặt nhẹ nhàng xuống ngay trước mặt Hạ. Kèm theo đó là một đĩa củ đậu ướp lạnh gọt sẵn mà không ai gọi.
Hạ đang nói chuyện, hơi khựng lại. Nó nhìn bát nước chấm không ớt, rồi nhìn đĩa hoa quả. Đuôi mắt nó lướt qua thằng Long. Nó không ăn cay được, cái chi tiết nhỏ xíu này ngay cả tao làm việc cùng nó bao nhiêu ngày cũng không để ý. Vậy mà thằng Long nắm được.
Tao ngồi đối diện, gắp một miếng đậu lướt ván nhai chậm rãi. Thằng Long đang chơi một ván cờ quá mượt. Sự ga lăng của nó đắt giá ở chỗ nó không cần mở mồm khoe khoang. Nó tinh tế đến mức đáng sợ.
Bữa nhậu tàn. Đám sinh viên bắt đầu lảo đảo đứng dậy, chia tay ai về nhà nấy.
Long cầm tờ giấy ăn lau khóe miệng. Nó đứng lên, hơi tiến lại gần phía Hạ và mấy người “ban bệ” trong Câu lạc bộ.
- Uống bia xong đi xe về luôn có vẻ không ok cho lắm. - Nó cất giọng trầm ấm, bao quát cả đám đông. - Mình biết một quán cafe biệt thự Pháp cổ ngay góc đường bên kia. Yên tĩnh, đồ uống nhẹ bụng. Mời Ban chủ nhiệm qua đó ngồi một lát cho dã bia rồi hẵng về. Coi như Alo Phụ Kiện cảm ơn mọi người đợt sự kiện vừa rồi.
Một lý do hoàn hảo. Một lời mời lịch sự, bao trùm cả tập thể, không có chỗ nào để bắt bẻ hay từ chối. Lão Hoàng chủ nhiệm gật đầu cái rụp. Hạ cũng không có lý do gì để từ chối một lời mời tập thể mang tính ngoại giao như vậy.
Mười lăm phút sau.
Không gian thay đổi 180 độ. Từ cái chốn vỉa hè xô bồ, ồn ã, bọn tao bước vào một thế giới khác.
Quán cafe nằm trong một căn biệt thự Pháp cổ. Tiếng nhạc acoustic không lời văng vẳng, êm ái. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên những bức tranh sơn dầu treo trên tường gạch mộc. Không khí mát lạnh, phảng phất mùi tinh dầu quế trộn lẫn với cái hương thơm của hạt cà phê rang mộc.
Mọi âm thanh ồn ào bị vứt lại bên ngoài cánh cửa kính cách âm.
Long chủ động tiến về phía quầy pha chế, đứng lật menu cùng lão Hoàng. Mấy đứa đi tìm chỗ ngồi và chọn 1 bàn ở góc.
Tao ngồi lọt thỏm xuống chiếc ghế sofa bọc nhung màu đỏ đun ở góc trong. Cái nệm ghế quá mềm, nó nuốt chửng nửa người tao xuống.
Hạ bước tới. Nó ngồi xuống chiếc ghế bành đơn đối diện.
Nó mở túi xách, rút ra một cái phong bì giấy dày cộm. Đặt lên mặt bàn kính, đẩy về phía tao.
- Tiền thanh lý hợp đồng. Cậu đếm lại đi.
Tao cầm cái phong bì lên. Mở nắp. Rút xấp tiền polymer ra. Đầu ngón tay tao lướt qua những tờ năm trăm nghìn, đếm loẹt xoẹt. Thói quen của một thằng con buôn. Tiền bạc trao tay là phải sòng phẳng.
Hạ cầm ly nước lọc trên bàn lên. Nó nhấp một ngụm. Đôi mắt đen láy lướt qua vai tao, nhìn về phía thằng Long đang đứng ở quầy order, dõng dạc chỉ đạo nhân viên pha chế.
- Bạn thân của cậu sành sỏi đấy. - Hạ buông một câu nhẹ bẫng. - Rất biết cách thiết lập sân chơi để người khác không thể từ chối.
Tao đút xấp tiền vào túi quần, tựa lưng vào thành sofa, nhếch mép cười khẩy.
- Thiếu gia mà. Từ bé đã được dạy cách tiêu tiền sao cho hữu dụng nhất rồi. Chị cẩn thận không sập bẫy.
Hạ đặt ly nước xuống bàn. Nó không cười. Ánh mắt nó thu lại, ghim thẳng vào mặt tao. Sắc lẹm.
- Tôi không ngây thơ.
Nó hơi rướn người tới trước. Mùi hương thanh mát quen thuộc thoang thoảng bay qua mặt bàn, đánh nhau với mùi tinh dầu quế của quán.
- Nhưng ít ra, Long nó đối diện trực tiếp. Nó biết nó muốn gì và nó thẳng thắn tiến tới. - Giọng Hạ trầm xuống, từng chữ ném ra như những mũi kim. - Chứ nó không trốn chui trốn lủi, nhát cáy như ai đó.
Cổ họng tao hơi nghẹn lại. Lời châm chọc đâm trúng phóc cái huyệt đạo mà tao đang cố tình che giấu. Tao đang trốn. Tao trốn nó, trốn cái sự rung động chết tiệt kia để rúc vào cái vỏ bọc an toàn của Vy.
Tao định mở miệng phản đòn, thì phục vụ bưng đồ uống ra.
Không phải nâu đá, đen đá hay sinh tố bơ quen thuộc.
Một bộ ấm tách bằng sứ xương trắng muốt, viền mạ vàng chóe. Trà Earl Grey. Kèm theo đó là một tháp bánh ngọt ba tầng đựng những chiếc bánh macaron nhỏ xíu, đủ màu sắc.
Long kéo ghế ngồi xuống cạnh Hạ. Nó tự tay cầm cái ấm sứ, rót thứ chất lỏng màu hổ phách bốc khói nghi ngút vào cái tách nhỏ xíu trước mặt Hạ.
- Trà bá tước. Uống cái này sau khi ăn đồ nhiều dầu mỡ là hợp lý nhất. Hạ thử xem. - Long nói, mỉm cười lịch thiệp.
Cuộc trò chuyện bắt đầu.
Long và Hạ tung hứng với nhau một cách mượt mà. Bọn nó nói về cái vị chát nhẹ của loại trà. Nói về một cuốn sách kinh tế vĩ mô bản gốc tiếng Anh mới xuất bản. Chuyển sang chủ đề về những góc phố, những nơi mà hai đứa từng đi du lịch.
Tao ngồi bó gối ở góc sofa.
Bàn tay thô ráp của tao cầm cái nĩa inox bé tí tẹo bằng hai ngón tay. Nó trơn tuột. Tao chọc trượt miếng bánh ngọt màu hồng, làm nó mẻ một góc.
Tao bưng cái tách sứ viền vàng lên. Nhấp một ngụm. Vị trà chát xít, thoang thoảng mùi tinh dầu cam cam gì đó nhạt toẹt. Nó đéo đã khát bằng một cốc nhân trần đá vỉa hè.
Tao nhìn sang phía đối diện.
Long và Hạ đang cười. Nụ cười của những kẻ cùng một tần số. Chúng nó sử dụng những từ ngữ, những trải nghiệm thuộc về một thế giới mà những đứa sinh ra ở vạch đích mới có.
Một bức tường vô hình vừa được dựng lên ngay giữa cái bàn kính này.
Tao có tiền. Tiền tao tự kiếm ra. Nhưng ở cái không gian này, giữa bộ ấm tách mạ vàng và những câu chuyện trên trời dưới biển, tao chỉ là một hạt cát lạc quẻ. Một thằng lôm côm đi nhầm vào khu vực của giới quý tộc.
Cái cảm giác thua kém về giai cấp nó kinh khủng hơn cả việc bị thiếu tiền. Nó bóp nghẹt lồng ngực tao, làm không khí xung quanh trở nên loãng toẹt.
Bọn họ đang bàn về một khóa học thạc sĩ ở Úc.
Giữa lúc thằng Long đang say sưa kể chuyện, Hạ bỗng nhiên dừng lại.
Nó cầm chiếc tách sứ mạ vàng của nó lên. Nhưng nó không đưa lên miệng. Nó vươn tay qua mặt bàn.
Nó đưa chiếc tách của mình, chạm nhẹ vào cái tách trà tao đang đặt hờ hững trên mặt kính, chưa vơi đi tẹo nào.
Keng.
Âm thanh của gốm sứ va vào nhau vang lên. Trong vắt. Lạnh lẽo. Tĩnh lặng nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.
Mọi câu chuyện bị cắt đứt. Long khựng lại.
Hạ không nhìn Long. Đôi mắt đen láy của nó nhìn thẳng vào tao. Một cái nhìn xoáy sâu. Nó hỏi tao: "Làm gì mà ngồi thừ người ra thế An?"
Cơ thể tao cứng đờ. Cắn chặt khớp hàm.
Tao từ từ đặt cái nĩa xuống đĩa.
- À sáng mai em phải ra chợ Trời bốc lô cáp sạc sớm. - Tao đứng dậy, giọng khô khốc, không nhìn ai. - Mọi người cứ ngồi chơi. Em xin phép về trước nhé.
Tao xoay lưng. Bước thẳng ra khỏi cửa quán cafe. Không ngoái đầu lại.
Cánh cửa kính đóng sập lại.
Bên ngoài, gió đêm Hà Nội se se lạnh phả thẳng vào mặt. Trả tao về với cái không khí bụi bặm, ồn ào quen thuộc.
Tao đút tay vào túi quần lấy chìa khóa xe.
Điện thoại rung lên. Màn hình sáng rực trong bóng tối.
Tin nhắn của Thảo Vy.
"An về chưa? Đi đường cẩn thận nhé. Về đến nhà nhớ nhắn tin cho Vy."
Tao đứng chôn chân trên vỉa hè. Nhìn dòng tin nhắn.
Vy là sự an toàn. Vy là một cốc nước chanh đá mát lạnh, bình dị, đéo cần phải dùng nĩa hay tách mạ vàng để thưởng thức. Ở bên Vy, tao là người đàn ông che chở, là người chủ động trong mối quan hệ.
Nhưng đéo hiểu sao.
Ngay lúc này, đứng dưới ngọn đèn cao áp, lồng ngực tao lại bức bối và khó chịu đến phát điên.
Cái tiếng "keng" của chiếc tách sứ vẫn đang vang vọng trong đầu tao.
Tao nhận ra một sự thật tàn nhẫn. Việc tự nhốt mình vào một cái lồng an toàn, trốn tránh những tần số cao hơn, chưa bao giờ làm cái lòng tham và sự hiếu thắng của một thằng đàn ông trong tao ngừng gào thét.
Hàng nóng trên group à mGiúp thằng thớt đăng thôi. Đang chờ chap mới

Tôn trọng thằng thớt đi m, truyện của nó nó chưa up m đã hộ rồiChương 145: Vùng xám
Mười giờ rưỡi đêm.
Tao phi con Wave về đến Bùi Xương Trạch.
Đẩy cổng bước vào. Dưới tầng một, hàng hóa chất cao đến ngực, mùi nhựa Tàu nồng nặc. Thằng Khánh giờ này vẫn đang chăm chỉ lúi húi đóng nốt mấy cái đơn gửi bưu điện sáng mai.
Thấy tao, nó ngước lên, hất hàm:
- Lấy được tiền chưa?
- Rồi. Trong ví đây.
Tao đáp cụt lủn, ném cái chìa khóa xe lên mặt bàn kính. Đi thẳng lại phía tủ lạnh lấy chai nước lọc, rót một cốc đầy, tu ừng ực. Nước lạnh trôi xuống thực quản nhưng không dập được cái cục tức nghẹn ứ ở cổ họng từ lúc bước ra khỏi quán cafe Pháp cổ.
- Thằng Long nãy đi cùng à? Vui tới bến không mày? - Khánh hỏi, tay xé băng dính rẹt rẹt.
- Nó đang bận làm thiếu gia, thưởng trà bá tước với sếp phó câu lạc bộ rồi. Tao về trước.
Tao rút điện thoại, gõ vội một tin nhắn cho Vy: "Anh về đến nhà rồi. Em ngủ ngoan nhé."
Bấm gửi.
Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống góc tường. Cảm giác mỏi nhừ chạy dọc sống lưng.
Đầu óc tao cứ tua lại cái tiếng "Keng" lúc Hạ cụng tách trà vào ly của tao. Cái âm thanh khốn nạn ấy nó làm tao suy nghĩ miên man về ranh giới giữa tao và phần còn lại, những kẻ ở một thế giới khác tao.
Tao nhắm mắt, xoa xoa hai bên thái dương.
Mày có Vy rồi. Vy an toàn, Vy thương mày, Mày còn đòi hỏi cái gì nữa hả An?
Tao tự chửi thầm mình trong đầu. Nhưng con thú tham vọng bên trong lại nhe răng cười khẩy. Lòng tham của đàn ông không bao giờ thỏa mãn với hai chữ "vừa đủ".
Sáng hôm sau.
Tao xách xe ra chợ Trời từ sáu giờ. Lượn lờ chui rúc vào mấy cái ngõ ngách sâu hun hút, mặc cả từng nghìn bạc lẻ với mấy bà buôn sỉ để lấy lô cường lực rẻ nhất.
Đến chín giờ, tao vác bao tải hàng to tướng về đến cửa hàng Alo Phụ Kiện.
Thằng Tùng đang lau tủ kính. Long đã ngồi chễm chệ ở bàn thu ngân.
Giao diện nó hôm nay khác hẳn. Không còn sơ mi đóng thùng bóng lộn. Nó mặc một cái áo phông trơn, quần bò, trông bụi bặm hơn một chút.
Thấy tao khệ nệ vác hàng vào, Long đứng dậy, đón lấy bao tải đỡ tao.
- Lấy được giá tốt không? - Nó hỏi.
- Bảy chấm năm một kính. Bán hết lãi ngập mồm. - Tao phủi bụi trên tay, đi vào phía bên trong cửa hàng.
Long đẩy gọng kính, cười nhẹ. Nó vỗ vỗ vào cái bao tải hàng.
- Tối qua tao với Hạ ngồi nói chuyện đến tận mười một giờ. - Giọng nó tỉnh bơ, thả một quả bom nhỏ vào giữa không gian cửa hàng.
Tay tao đang cầm cốc nước hơi khựng lại. Tao uống một ngụm, quay sang nhìn nó. Mặt lạnh tanh.
- Tiến triển tốt chứ? Khớp tần số rồi thì triển thôi.
- Cũng ổn. - Long kéo ghế ngồi xuống, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn. - Nhưng tao phát hiện ra một điều thú vị.
Nó ngước mắt lên, nhìn thẳng vào tao. Cái nhìn sắc như dao cạo, không có sự cợt nhả của thằng bạn nhậu. Đó là cái nhìn của một thằng đi săn đang đánh giá đối thủ.
- Hạ nó nói chuyện với tao về sách kinh tế, về du học. Nhưng ánh mắt nó thì không tập trung vào tao. Mày về trước, nó liên tục liếc nhìn cái đồng hồ. Nó lịch sự, nhưng nó giữ một cái khoảng cách an toàn ngay kể cả khi cuộc nói chuyện chỉ còn tao vơí nó.
Long rướn người tới trước, hạ giọng.
- Con bé này nó không thích những thứ hoàn hảo, bày sẵn. Nó thích những thứ xù xì, khó đoán. Mày biết tao nhận ra điều gì không An?
Tao đặt cốc nước xuống. Cạch. Khớp hàm tao bành ra.
- Mày nhận ra cái đéo gì?
- Tao nhận ra, người nó muốn cụng ly tối qua... đéo phải là tao.
Câu chốt hạ của thằng Long ném thẳng vào mặt tao. Sòng phẳng. Tàn nhẫn.
Nó là thằng thông minh. Nó đủ nhạy bén để ngửi thấy cái mùi mờ ám giữa tao và Hạ, dù tao đã cố gắng dựng lên một bức tường dày đặc bằng cách công khai Thảo Vy.
Cửa hàng im phăng phắc. Thằng Tùng đứng lau tủ kính cũng biết ý, lủi thẳng ra phía bên ngoài cửa hàng.
Tao đút hai tay vào túi quần, tựa lưng vào mép tủ.
- Mày nghĩ nhiều quá rồi Long ạ. Tao với nó là bạn cùng câu lạc bộ. Hết. Tao có bạn gái rồi, mày thừa biết.
- Ừ. Tao biết. - Long nhếch mép. - Thế thì tốt. Mày cứ giữ chặt lấy cái vùng an toàn của mày đi. Tao chỉ thông báo để mày biết, tao có mục tiêu rõ ràng, và tao không bỏ cuộc đâu. Càng khó tao càng cày. Rồi chắc chắn có ngày tao sẽ cưa đổ nó. Nhưng nếu mày mà có ý định lấn cấn, thò chân vào... thì tao với mày sẽ có chuyện đấy.
Một lời cảnh cáo công khai.
Thằng Long đang vạch ra ranh giới. Trong công việc, bọn tao là cổ đông, là anh em sống chết có nhau. Nhưng trên cái mặt trận tình cảm này, nếu tao bước qua vạch, tao sẽ trở thành kẻ thù của nó.
Tao nhìn nó. Không sợ hãi, không nhượng bộ.
- Mày cứ cưa thoải mái. Tao bận đếm tiền.
Nói xong, tao quay lưng đi vào bàn kỹ thuật. Mở máy khò nhiệt, bắt đầu bung một cái màn hình vỡ.
Tiếng máy khò rít lên ù ù. Hơi nóng phả vào mặt.
Tao ép mình phải tập trung vào những con ốc vít li ti. Nhưng cái đầu tao thì đang nổ tung. Lời thằng Long nói như một mũi khoan xoáy thẳng vào cái khối bê tông lý trí của tao. "Người nó muốn cụng ly đéo phải tao".
Sự kiêu ngạo ngầm dâng lên. Hạ, cái đứa con gái trên đỉnh cao ấy, lại bị thu hút bởi cái sự xù xì, thô kệch của tao?
Buổi tối. Ở phòng của Vy.
Tao ngồi ăn cơm cùng Vy. Hôm nay nó nấu canh cua rau đay, đậu rán và bát cà muối. Đúng chuẩn vị mâm cơm gia đình.
Vy gắp cho tao một miếng đậu rán. Nó cười hiền khô.
- Anh ăn nhiều vào. Dạo này thấy anh gầy đi đấy. Cuối tuần này cửa hàng có bận không? Bố mẹ gửi từ quê lên ít đồ ăn, cuối tuần qua phòng em xem 2 đứa nấu nướng gì ăn với nhau cho vui nhé.
Tao gật đầu, và vội miếng cơm.
- Ừ. Cuối tuần anh qua.
Nhưng trong lúc nhai miếng đậu rán, đầu tao lại xẹt qua hình ảnh cái tách trà sứ mạ vàng đêm qua. Cái không gian sang trọng, mùi tinh dầu quế, và cái tiếng "keng" lạnh lẽo.
Tao đang ngồi ăn cơm với người tao chọn để làm bến đỗ. Nhưng tâm trí tao lại đang lang thang ở một vùng xám không thể kiểm soát.
Sự tham lam của tao đang lớn dần. Một con quỷ đang cắn rách cái vỏ bọc tử tế từ bên trong.
Ăn xong, tao lấy cớ phải check lại file công nợ để về sớm trước.
Về đến nhà. Mở laptop. Ánh sáng màn hình hắt lên mặt.
Tao không mở Excel. Tao mở Facebook.
Gõ tên Lê Thu Hạ vào thanh tìm kiếm.
Trang cá nhân của nó hiện ra. Gọn gàng. Chuyên nghiệp. Toàn bài share về các sự kiện của câu lạc bộ, vài bức ảnh đi du lịch với gia đình hay đời sống cá nhân. Không có một cái status than vãn hay thả thính sến súa nào.
Tao lướt tay trên con chuột.
Dừng lại ở 1 bức ảnh.
Một bức ảnh chụp góc nghiêng, ánh sáng hắt từ cửa sổ. Hạ mặc cái sơ mi lụa trắng, tay cầm một cuốn sách.
Dòng caption chỉ có đúng một biểu tượng: Cây xương rồng.
Cây xương rồng. Sống ở sa mạc. Xù xì, gai góc, nhưng bên trong ngậm đầy nước.
Tao di chuột, định bấm nút "Like".
Nhưng ngón tay trỏ khựng lại. Tao rụt tay về.
Không được. Bấm vào là tao đang tự gây sự chú ý với đối phương.
Tao sập mạnh màn hình laptop xuống. Cạch.
Đứng phắt dậy, đi ra ngoài ban công. Gió đêm lùa qua mát rượi. Tao rút điếu thuốc, châm lửa. Rít một hơi dài.
Bên dưới tầng hai, có tiếng Mai Anh đang cười nói điện thoại oang oang. Tiếng chị Lan gắt gỏng nhắc nhở trật tự. Một cái ngôi nhà phức tạp, ồn ào nhưng giờ quá đỗi thân thuộc đối với tao.
Tao ngửa cổ nhả khói lên trời.
Chương 146: Xác nhận
Mười một giờ đêm.
Gió lùa dọc theo vỉa hè đường Tô Hiệu ràn rạt. Mấy cái lá sấu khô cuốn vòng tròn dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Quán nhậu vỉa hè vắng hoe, chỉ còn lác đác vài ba bàn khách đang gật gù say xỉn.
Bàn của bọn tao nằm tuốt trong góc khuất. Trên mặt bàn nhựa dính đầy dầu mỡ là một đĩa mực nướng xé dở, chục con cá chỉ vàng cháy cạnh, và một két bia Hà Nội vơi đi một nửa.
Một bối cảnh trần trụi, bình dân, đậm chất đường phố. Sự tương phản gay gắt đến mức nực cười so với cái bộ ấm tách sứ mạ vàng chóe và mùi tinh dầu quế trong quán cafe Pháp cổ cách đây vài bữa.
Không khí nặng trịch.
Thằng Khánh ngồi xé râu mực nhai nhóp nhép. Mắt nó ngơ ngác đảo qua đảo lại giữa tao và thằng Long. Nó đéo hiểu tại sao đang đêm đang hôm, vừa đóng sổ cửa hàng xong, thằng Long lại dựng cổ hai thằng ra đây gọi bia tu ừng ực mà không nói một lời nào.
Long ngồi im. Nó không ăn. Kẹp điếu thuốc Thăng Long giữa hai ngón tay, nó rít liên tục. Khói thuốc nhả ra, bị gió đêm tạt bạt đi.
Tao bật nắp một lon bia. Bọt trắng trào ra kẽ tay dính dấp. Tao tu một ngụm dài. Vị đắng ngắt trôi tuột xuống dạ dày. Tao không hỏi. Tao biết thừa cái thằng mang tư duy hệ thống này đang chuẩn bị bung ra cái gì.
Long dập mạnh mẩu thuốc lá xuống cái đĩa sành sứt mẻ.
Nó ngẩng lên. Đôi mắt sau gọng kính cận ghim thẳng vào mặt tao. Không vòng vo rào đón.
- Tao gọi Khánh ra đây để có anh em làm chứng. An, mày trả lời thẳng cho tao: Giữa mày và Hạ có cái gì mờ ám không?
Câu chất vấn rơi tuột xuống mặt bàn. Cứng ngắc. Sắc lẹm.
Tao ngừng tay đang cầm lon bia. Khóe môi nhếch lên, tao bật lại ngay tắp lự bằng cái giọng cộc lốc quen thuộc.
- Ủa thằng này bị dở người à? Hôm trước tao nói rõ ràng lúc ở cửa hàng rồi mà. Hết chuyện để nói à mà tua đi tua lại vậy.
Thằng Khánh đang nhai mực suýt sặc. Nó ho sụ sụ, đập ngực bình bịch, trố mắt nhìn Long.
- Mày điên à Long? Thằng An có con Vy rồi mà. Nó thì liên quan gì đến cái đứa kia?
Long giơ tay lên, gạt phắt cái sự can ngăn của thằng Khánh sang một bên. Mắt nó vẫn không rời khỏi tao. Nó dồn ép, bóc trần từng lớp ngụy trang tao đang cố đắp lên.
- Tao không mù. Cái ánh mắt hai đứa chúng mày nhìn nhau, cái cách nó khích bác mày, và cả cái thái độ cộc cằn vô cớ của mày dạo gần đây. Tao là thằng cũng gọi là yêu đương gái gú nhiều, tao ngửi thấy mùi không bình thường.
Long đổ người về phía trước, hai tay chống lên mặt bàn. Giọng nó đanh lại, mang theo cái uy của một thằng sẵn sàng chơi sòng phẳng.
- Với tao, gái gú là phù du, anh em vẫn gọi là xếp trên. Nếu mày xác nhận mày có tình cảm với nó, tao sẽ lùi lại ngay lập tức. Tao không bao giờ tranh hàng của anh em. Nhưng nếu mày nói không, thì mày phải rõ ràng, cả thằng Khánh ở đây nữa làm chứng. Nếu đã xác nhận rồi thì mày cấm được thái độ lồi lõm.
Cơn gió đêm thốc qua, rít lên từng đợt lạnh toát.
Mọi ngả đường thoái thác bị thằng Long chặn đứng. Bị dồn vào chân tường trước mặt cả hai thằng bạn, lý trí và cái sĩ diện đàn ông của tao đang đánh nhau chan chát.
Tao có Vy. Một bến đỗ an toàn, một bát canh mướp đắng làm mát cái dạ dày đang cồn cào. Tao không thể nào mở mồm nhận mình là một thằng khốn nạn bắt cá hai tay, thèm khát một người con gái mà chính tao luôn tự nhủ là không bao giờ với tới.
Tao vớ lấy lon bia trên bàn. Bàn tay siết chặt cái vỏ nhôm mỏng tang đến mức nó hơi móp lại.
Tao tu một hơi cạn sạch nửa lon.
Đập mạnh đáy lon xuống bàn. Cạch.
- Mày bớt xàm loz.n đi Long.
Tao gằn giọng, nhìn thẳng vào mắt nó. Ráo hoảnh. Dứt khoát.
- Tao với nó đ" có gì cả, khổ lắm nói mãi. Tao có Vy rồi, tao không điên mà đạp đổ nồi cơm của tao. Mày thích thì mày cứ cưa, tao ủng hộ hai tay.
Thằng Long thở hắt ra một hơi. Sự căng cứng trên vai nó xẹp xuống. Thằng Khánh bên cạnh cũng gật gù, với tay rót thêm bia. Cửa ải tình cảm của tụi nó được khai thông.
Nhưng ở phía đối diện, sâu trong lồng ngực tao, một cảm giác khó chịu, cộm lên như nuốt phải sạn. Bằng cái câu nói sòng phẳng vừa rồi, tao đã chính thức tự tay chặt đứt mọi sợi dây mập mờ, mọi cái cớ để đến gần Lê Thu Hạ. Tao đã đóng dấu chốt sổ, giao lại cái bóng hình sắc sảo, kiêu kỳ ấy cho thế giới của thằng Long.
Sự cay cú, hụt hẫng dâng lên ngập cổ. Một sự bất lực tột cùng khi biết mình vừa tự tay đóng sập một cánh cửa, nhưng không thể làm gì khác được.
Để dập tắt sự bức bối đang cào cấu trong dạ dày, tao đột ngột đổi tông. Tao bẻ lái câu chuyện một cách bạo liệt.
Tao đập tay xuống bàn. Bốp.
- Xong chuyện gái gú của mày rồi. Giờ nói chuyện làm ăn. Tao muốn mở rộng Alo Phụ Kiện.
Thằng Long và thằng Khánh khựng lại. Hai đôi mắt đổ dồn về phía tao.
Tao nhìn chúng nó. Trong đầu tao lúc này, cái tiếng "keng" của tách trà hoàng gia chạm vào nhau vẫn đang vang vọng, chói tai và đầy tính chế giễu. Tao không muốn làm một thằng lôm côm chỉ biết ngồi vá víu mấy cái màn hình nát bét để kiếm bạc cắc nữa. Tao muốn chứng minh cho Long, và cho chính bản thân tao, rằng tao không phải một thằng hèn kém cỏi chỉ biết rúc trong vùng an toàn.
- Tao không muốn chỉ loanh quanh bán những đơn nhỏ lẻ phụ kiện ốp lưng như hiện tại nữa. - Tao nói nhanh, nhịp độ dồn dập. - Bắt đầu từ tháng sau, tao muốn lấn sân sang thu mua, buôn bán iPhone, iPad cũ. Đây là sân chơi của tiền lớn, rủi ro cao, nhưng biên độ lợi nhuận khổng lồ. Và tao đề xuất thuê hẳn một cái cửa hàng mặt tiền rộng rãi hơn, đàng hoàng hơn để tăng độ uy tín cho cửa hàng. Tha hồ bày biện sắp xếp hàng hoá, không lo không có chỗ trưng bày hay mở rộng kinh doanh nữa.
Tao muốn có tiền. Rất nhiều tiền. Phải nhanh gấp 3 gấp 4 lần của hiện tại. Tao muốn có số má. Tao phải bứt phá nhanh chóng khỏi cái vũng lầy lẹt đẹt này, để một ngày nào đó tao bước vào bất kỳ cái không gian sang trọng đắt đỏ nào mà không còn thấy mình lạc quẻ nữa.
Thằng Khánh buông nửa con cá chỉ vàng đang xé dở xuống đĩa. Mặt nó tái đi. Trải qua cú vỡ nợ cờ bạc suýt mất mạng, cái dây thần kinh sợ hãi của nó cực kỳ nhạy cảm với chữ "rủi ro".
Nó xua tay liên tục.
- Mày đ.iê.n à An? Đang yên đang lành, lãi đều đều mỗi tháng. Nhập hàng điện tử rủi ro vãi linh hồn, dính một lô máy lock, máy dựng đôi khi là vỡ nợ như chơi. Tiền đâu mà làm? Cái cửa hàng hiện tại đang lộc lá, hái ra tiền, tự nhiên đổ đống vốn đi thuê mặt bằng lớn làm cái gì?
Tao lờ đi sự hoảng hốt của thằng Khánh, mắt ghim vào Long.
Long đẩy gọng kính. Ánh mắt nó không hoảng sợ như Khánh. Nó là dân tư bản, được dạy cách nhìn dòng tiền từ bé. Đôi mắt nó sáng rực lên, đánh hơi thấy mùi lợi nhuận.
- Bài toán này hay. - Long gật gù, ngón tay gõ gõ lên mép bàn. - Nhưng còn quá nhiều biến số. Phải đầu tư vốn nhiều đồng nghĩa với việc rủi ro tăng lên theo cấp số nhân. Nếu mày dám làm, thì tao dám nhận. Nhưng không phải ngày một ngày hai. Phải tìm hiểu chi tiết nguồn hàng, nâng cáo kỹ năng check máy để nhập, xem xét dòng tiền xoay vòng rồi mới xuống tiền được.
Tao vớ lấy lon bia.
Mặc kệ những lời can ngăn cẩn trọng của Khánh. Mặc kệ sự tính toán biến số của Long. Và mặc kệ cả việc tao chưa hề nói nửa lời nào về kế hoạch điên rồ này với "Kế toán trưởng" Thảo Vy ở nhà.
Ngay lúc này, con thú mang tên "Lòng kiêu hãnh" đang bị thương của tao đã chính thức giành quyền cầm lái. Mọi rào cản lý trí đều bị nó gạt phăng đi.
Gió đêm thổi thốc qua vỉa hè lạnh toát.
Tao nhìn thằng Long đang cười hả hê vì vừa cởi được nút thắt tình cảm trong lòng nó. Tao nâng lon bia lên, cụng mạnh vào lon của nó.
Đêm nay, tao chính thức đánh đổi cái quyền ghen tuông vớ vẩn, đánh đổi cái sự mập mờ tuổi trẻ để lấy một tấm vé đặt cược cho hoài bão của tao.
Phất, hoặc là ngất!
Thế k thích đúng kTôn trọng thằng thớt đi m, truyện của nó nó chưa up m đã hộ rồi

