[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

Ly Kai

Yếu sinh lý
Chương 189: Vùng tối

Hà Nội, những ngày đầu tháng 2.

Cái rét buốt xương của những ngày giáp Tết âm lịch ào ạt khắp không gian. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt, lấm tấm mưa phùn.

Cũng đã vài tuần trôi qua kể từ cái đêm Noel ngoài bờ hồ. Bề mặt cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch và mối quan hệ của tao với Vy vẫn phẳng lỳ. Không có những cuộc cãi vã lớn tiếng. Không có sự tra khảo lịch trình. Tao và nó duy trì một cái nhịp độ gặp gỡ đều đặn, ăn những bữa cơm tối bình lặng, nhắn những cái tin hỏi han đúng chuẩn mực.

Nhưng cái vỏ bọc yên ả ấy đang được tao đắp lên bằng một lớp thạch cao rỗng ruột.

Mỗi tối, sau khi về đến phòng, tao lôi cuốn sách ngữ pháp Tiếng Anh ra. Cắm cúi chép từ vựng đến hai giờ sáng. Mắt rát buốt. Cổ tay mỏi nhừ. Tao cày cuốc không phải vì cái viễn cảnh tương lai hai đứa dắt tay nhau đi du lịch nước ngoài hay thăng tiến sự nghiệp gì sất.

Động lực nhét chữ vào đầu tao lúc này sặc mùi độc hại.

Mỗi khi mí mắt tao sụp xuống, cái hình ảnh chiếc áo măng-tô màu xám tro, cái gọng kính mảnh và nụ cười nửa miệng lịch thiệp của gã tên Bảo lại chớp lên trong võng mạc. Ám ảnh. Khốn nạn. Nó chọc một mũi kim tẩm axit thẳng vào hệ thần kinh, bắt tao phải mở trừng mắt ra mà học. Tao lao đầu vào chạy đua với một niềm tin chắp vá, mang theo một tâm thế hằn học, sợ hãi cái cảnh bị hất văng ra khỏi cái quỹ đạo trí thức của nó.

Mười hai giờ trưa.

Tâm hồn tao giờ đang bay lơ lửng quanh bàn kỹ thuật. Thằng Tùng vừa xách mấy túi nilon hàng đi ra bưu cục. Trong quán chỉ còn mình tao.

Tao rút điện thoại. Vuốt màn hình, mở khung chat với Vy.

- Em ăn trưa chưa? Nay ăn món gì đó.

Một câu hỏi thăm nhạt toẹt, rập khuôn. Bấm gửi. Dòng chữ "Đã nhận" hiện ra.

Tao đặt điện thoại sang một bên, vớ lấy cái banh kẹp, tiếp tục lách vào khe viền của con iPhone đang sửa.

Mười phút trôi qua. Màn hình điện thoại vẫn đen thui.

Ba mươi phút. Không một tiếng rung.

Cái tuốc nơ vít trên tay tao bắt đầu xoay trật nhịp. Tao liếc mắt sang cạnh bàn. Rút điện thoại lên.

Tao không mở tin nhắn. Tao bấm thẳng vào cái avatar của nó. Một chấm tròn màu xanh lá cây sáng rực hiện lên ngay góc phải.

"Vừa mới truy cập".

Cục yết hầu ở cổ họng tao chạy lên chạy xuống. Một dòng máu nóng từ dưới dạ dày bơm thẳng lên gáy.

Nó đang cầm điện thoại. Nó đang lướt mạng, hoặc đang nhắn tin cho một ai đó. Nhưng cái dòng tin nhắn hỏi thăm của tao thì nó lờ đi. Nó bận đến mức không cào nổi mấy ngón tay để gõ chữ "Em ăn rồi" sao? Hay nó đang ngồi trong một cái quán cafe máy lạnh nào đó, cười nói rôm rả với những người cùng tần số với nó, và sự xuất hiện của cái tin nhắn từ thằng người yêu vớ vẩn này làm nó thấy phiền?

Ngón cái của tao lơ lửng trên bàn phím ảo. Tao định gõ một câu móc mỉa: "Ăn trưa với đối tác bận quá à?".

Nhưng ngón tay tao khựng lại. Tao nghiến chặt hai hàm răng vào nhau. Cấm suy diễn. Mày đã hứa không kiểm soát nữa rồi. Tao gõ phím Backspace. Xóa sạch mọi ký tự vừa nặn ra.

Vứt phịch cái điện thoại xuống thảm cao su. Tao vớ lấy cái kìm điện.

Cạch.

Lực tay bóp quá đà. Cái nẹp sắt bảo vệ cáp màn hình gãy gập làm đôi. Mảnh kim loại văng xuống sàn gạch. Tao ngồi thở dốc, nuốt trọn cái cục tức đắng ngắt xuống đáy phổi.

Bảy giờ tối thứ Bảy.

Gió bấc lùa qua kẽ lá xào xạc. Tao ngồi vắt chân trên yên con Wave xanh nhớt, đỗ sát mép vỉa hè trước cửa một rạp chiếu phim ở Thái Hà. Động cơ xe nổ lạch bạch đều đặn.

Trong túi áo khoác da của tao là hai tấm vé xem phim. Thể loại tình cảm lãng mạn mà Vy từng tag tao vào 1 bài viết trên Facebook tuần trước. Tao lén mua, không nói gì với nó cả, định qua đón nó đi xả hơi tạo sự bất ngờ, hâm nóng lại cái không khí tẻ nhạt mấy tuần nay.

Tay tao thò vào túi, miết nhẹ lớp giấy in mã vạch mỏng tang.

Ting.

Điện thoại rung một nhịp ngắn trong túi quần.

Tao rút ra. Màn hình sáng lên dòng tin nhắn.

- Anh ơi, sếp em vừa ném cho cái báo cáo số liệu bắt tổng hợp gấp để thứ Hai họp. Tối nay chắc em kẹt cứng rồi, không đi ăn với anh được, xin lỗi anh nhé.

Kèm theo là một cái icon mặt mếu.

Ánh đèn pha của dòng xe cộ trôi qua ngã tư hắt từng vệt sáng loang lổ lên khuôn mặt tao.

"Sếp em".

Ba chữ đó lọt vào mắt, ngay lập tức bị bộ não đa nghi của tao đưa vào máy nghiền. Sếp nào? Cái công ty nó đang thực tập, hay là cái gã cựu chủ tịch câu lạc bộ doanh nhân kia đang giao việc? Chúng nó đang ngồi chung một cái bàn, chung một cái laptop để chạy số liệu à?

Lớp sương mù của sự ghen tuông dơ bẩn lại cuộn lên, đặc quánh.

Nhưng tao không gọi điện tra khảo. Tao cũng không phi xe đến tận chỗ nó để kiểm chứng. Tao đang học cách làm một thằng đàn ông trưởng thành, biết bao dung và hiểu chuyện.

Ngón tay tao lướt trên mặt kính lạnh lẽo. Gõ từng chữ trơn tuột, cực kỳ hoàn hảo.

- Ok em. Công việc quan trọng, em cố gắng làm cho xong nhé. Đừng thức khuya quá.

Bấm gửi.

Tao khóa màn hình. Tắt máy xe.

Rút hai tay ra khỏi túi. Tao cầm hai tấm vé xem phim lên.

Tao định xé cụt mẹ nó đi rồi vứt vào sọt rác cho bõ tức. Nhưng hai ngón tay vừa kẹp vào mép giấy thì tao khựng lại. Hai vé này tao mua tính ra cũng mất mấy bát phở bò lõi rùa chứ ít ỏi đéo gì. Cái máu con buôn, xót của nổi lên, đè bẹp cái sự uỷ mị. Vy không đi thì tao đi. Tao mua bằng tiền mồ hôi nước mắt của tao, tội đéo gì phải xé? Đàn ông thất tình hay buồn bực thì cũng không được lãng phí.

Tao nhét một vé lại vào túi áo, cầm một vé đưa cho nhân viên soát cửa.

Phòng chiếu số 3. Màn hình siêu rộng.

Tao lách qua hàng ghế đang lố nhố những đôi tình nhân ôm ấp nhau, tìm đúng cái ghế G12 của mình. Tao ngồi phịch xuống. Bên cạnh tao là ghế G13 bỏ trống (vé của Vy). Xung quanh tối om, mùi bỏng ngô bơ đường ngai ngái hòa với mùi nước hoa xịt phòng rạp chiếu phảng phất. Khúc dạo đầu của phim lãng mạn vang lên mấy giai điệu piano êm ru. Tao vắt chân, tựa đầu ra sau, chuẩn bị cho hai tiếng đồng hồ ru ngủ.

Đúng lúc màn hình chuyển sang đoạn trailer âm thanh lớn, một bóng người lách qua hàng ghế phía trước tao. Mùi hương hoa trà thoang thoảng lướt qua mũi tao. Rất nhẹ nhưng cực kỳ rõ ràng. Nó gợi sự quen thuộc.

Bóng đen ấy dừng lại ở ghế G14, ngay sát cái ghế trống của tao. Người đó đặt cốc nước ngọt xuống khay, tháo chiếc khăn quàng cổ, rồi lặng lẽ ngồi xuống.

Ánh sáng từ màn hình máy chiếu hắt một vệt bàng bạc qua hàng ghế. Góc nghiêng của người ngồi ghế G14 hiện ra rõ mồn một. Sống mũi cao, hàng lông mi dài rợp bóng, khuôn mặt thanh tú nhưng toát ra một vẻ lạnh lùng đéo lẫn vào đâu được.

Lê Thu Hạ.

Sếp phó Câu lạc bộ Truyền thông. Cục băng ngàn năm vừa mới từ chối thẳng thừng lời tỏ tình sặc mùi tiền của thằng Long thiếu gia cách đây không lâu.

Tao giật thót mình. Theo phản xạ của một thằng đang đi xem phim một mình trông khá thảm hại, tao vội vàng rụt cổ lại, kéo cao cái cổ áo khoác da lên quá cằm, hơi cúi người xuống. Hạ đang cắm mặt cắm mũi vào việc cắm ống hút vào ly nước, hoàn toàn không để ý đến thằng con trai đang rụt vòi ở ghế G12.

Phim bắt đầu chiếu. Một bộ phim tình cảm sướt mướt của Hàn Quốc.

Tao ngồi yên như tượng, mắt thì hướng lên màn hình nhưng tiêu cự thì cứ thi thoảng lại đá sang bên phải.

Đã khá lâu rồi tao không lên CLB sinh hoạt vì bận cày cuốc sửa máy, bận đi học thêm, và cũng một phần là tao tránh mặt. Giờ gặp lại, tao phải công nhận, Hạ vẫn xinh đẹp một cách cực kỳ sắc sảo. Không cần váy vóc lụa là, chỉ mặc một chiếc áo len cổ chữ V đơn giản, mái tóc đen mượt xõa ngang vai, nhưng cái khí chất của Hạ nó át vía hoàn toàn mấy đứa con gái đang õng ẹo ăn mặc hở hang, thời trang đánh tan thời tiết ở mấy hàng ghế trước, hay ở ngoài sảnh mà khi nãy tao bắt gặp.

Tao ngồi trong bóng tối, tự nhiên khóe môi nhếch lên, buồn cười vãi lìn.

Đúng là trái đất tròn. Cứ mỗi lần tao rơi vào mấy cái hoàn cảnh trớ trêu, bế tắc hay vớ vẩn nhất, thì y như rằng bà sếp phó này lại xuất hiện. Một mình đi xem phim tình cảm sướt mướt vào tối thứ Bảy? Không biết là núi băng đang muốn xả stress, hay cũng đang mang một khối tâm sự đéo biết kể cùng ai.

Tầm ba mươi phút trôi qua. Phim lê thê buồn ngủ.

Cái máu chó trong người tao nổi lên. Ngồi im thì chán. Tao quyết định làm trò con bò.

Đợi lúc trong rạp đang có một cảnh khá ồn ào, tao lẳng lặng nhấc mông, nhích từ ghế G12 sang cái ghế G13 trống không. Áp sát ranh giới với Hạ.

Hạ cảm nhận được có người vừa chuyển chỗ ngồi sát cạnh mình. Tấm lưng thẳng tắp của cô nàng hơi cứng lại, khẽ nhích người sang phía bên kia một chút để giữ khoảng cách. Vẫn giữ đúng cái phong thái phòng thủ quen thuộc.

Tao hắng giọng, nghiêng người về phía Hạ, tì tay lên chỗ để tay chung. Tao cố tình ép giọng mình trầm xuống, khàn khàn, sặc mùi mấy thằng trâu trẻ trêu gái ngoài bến xe:

"Đi xem phim một mình à em gái? Phim buồn thế này, có cần bờ vai để tựa không?"

Đúng như dự đoán, Hạ giật mình. Khuôn mặt cô nàng quay ngoắt sang. Dưới ánh sáng lờ mờ của rạp chiếu phim, tao thấy rõ đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường chỉ. Ánh mắt Hạ sắc như dao cau, quét từ trên xuống dưới cái bộ dạng giấu mặt trong cổ áo của tao.

"Anh ăn nói cho cẩn thận. Tránh ra chỗ khác, hoặc tôi gọi bảo vệ rạp ngay bây giờ."

Giọng Hạ rít qua kẽ răng. Lạnh buốt. Thái độ dứt khoát, không có nửa điểm sợ hãi hay nhún nhường trước một thằng có vẻ ngoài lưu manh. Núi băng vẫn hoàn núi băng.

Nhìn cái vẻ mặt nghiêm trọng căng như dây đàn của Hạ, tao không nhịn được nữa. Cố kìm nén nhưng một tiếng cười khùng khục vẫn bật ra từ cuống họng. Tao kéo sụp cái cổ áo da xuống, vỗ vỗ tay lên thành ghế.

"Gắt thế sếp phó. Mới có một thời gian không gặp mà sếp đã định gọi bảo vệ còng tay tôi rồi à?"

Tao nói bằng chất giọng thật của mình.

Hạ sững người. Cô nàng chớp mắt liên tục, cố nhìn kỹ khuôn mặt tao dưới ánh sáng nhấp nháy từ màn hình máy chiếu.
Khoảng ba giây sau, sự cảnh giác trên khuôn mặt Hạ vỡ ra. Thay vào đó là sự ngỡ ngàng, rồi lập tức chuyển sang một vẻ bực dọc đầy bất lực.

"An à?" - Hạ gắt khẽ, hơi thở hắt ra nực cười. - "Cậu bị điên à? Tự nhiên giả giọng biến thái làm cái trò gì đấy?"

Tao cười hì hì, với tay lấy cốc nước ngọt của mình ở ghế bên kia đặt sang khay phía bên này.

"Thì thấy sếp ngồi xem phim tình cảm một mình trông suy quá, em ra tay an ủi một tí. Ai ngờ sếp phũ phàng vãi. May mà nãy em nhận người quen nhanh, chứ không sếp lại hắt cả cốc nước đá vào mặt thì chết dở."

Hạ thở hắt ra một hơi, lắc đầu chịu thua. Sự căng thẳng bay sạch, cô nàng thả lỏng người tựa lưng lại vào ghế, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Một nụ cười nhẹ bẫng nhưng làm bừng sáng cả cái góc tối của rạp phim.

"Thế cậu thì khá hơn chắc? Mua hai vé à. Bị cho leo cây à?"

Hạ liếc mắt nhìn cái ghế G12 trống không bên cạnh tao, vạch trần tao bằng cái tư duy nhạy bén sắc lẹm thường ngày.

Tao hắng giọng, gãi đầu. Định cãi, nhưng nghĩ lại, trước mặt cái đứa con gái tinh quái này, giấu giếm chỉ làm mình thêm hề hước.

"Ừ. Đối tác bận việc đột xuất. Xót tiền vé quá nên em đi xem một mình." - Tao nhún vai thừa nhận.

Hạ không trêu tao nữa. Cô nàng quay mặt lên màn hình, tiện tay đẩy cái hộp bỏng ngô cỡ lớn về phía tao.

"Ăn đi cho đỡ xót ruột. Bộ phim này nhịp phim hơi chậm nhưng kịch bản thực tế cảm xúc lắm đấy, ráng mà xem."

Tao thò tay bốc một nắm bỏng ngô bơ, nhai nhóp nhép. Hai đứa không ai nói thêm câu nào, cùng hướng mắt lên màn hình.

Bên ngoài trời vẫn đang mưa rét. Trong đầu tao vẫn còn lởn vởn cái tin nhắn "sếp em" của Vy, nhưng kỳ lạ thay, sự xuất hiện bất thình lình của Hạ, cộng thêm cái không khí tĩnh lặng, rành mạch và sòng phẳng giữa hai đứa lúc này... lại làm cái cục nghẹn trong lồng ngực tao dịu đi một nửa.

Trong cái rạp chiếu phim tăm tối này, hai kẻ đang mang những khoảng trống riêng lại vô tình vá víu cho nhau một buổi tối thứ Bảy đỡ thảm hại hơn. Tao dựa lưng vào ghế, tập trung nhìn lên màn hình. Đêm nay, tạm thời cất cái bóng ma ghen tuông đi vậy.
Nếu ngoài đời gọi là "duyên" đấy
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 193: Nhiệt độ âm

Vài ngày trôi qua kể từ cái đêm mưa tầm tã và cuộc nói chuyện như tát nước vào mặt của bà chị Mai Anh.

Cái đầu đầy rẫy sự tự ti và ghen tuông của tao dường như đã được thông tắc. Tao vứt bỏ hoàn toàn cái tôi hão huyền, cái sĩ diện rách nát của một thằng dở dở ương ương để đi dọn dẹp đống đổ nát do chính tay mình gây ra. Tao biết mình sai, sai hoàn toàn.

Tao bắt đầu chuỗi ngày kiên trì đến mức mặt dày. Tao liên tục nhắn tin, gọi điện cho Vy. Không có những câu hỏi cung lịch trình, không có sự cáu giận, không hờn dỗi, và tuyệt nhiên không có nửa chữ ghen tuông. Những dòng tin nhắn tao gửi đi sặc mùi hối lỗi chân thành, từ tận đáy lòng.

Nhưng cái tao nhận lại chỉ là những khoảng không im lặng. Vy đọc tin nhắn rất nhanh, nhưng không rep. Hoặc nếu có, nó chỉ thả lại những câu cực kỳ hờ hững, lạnh nhạt, sắc như dao rọc giấy: "Em mệt, không muốn nói chuyện lúc này", hay "Anh để em yên tĩnh thêm đi".

Nhưng cái lỳ lợm của một thằng quen chai mặt như tao không cho phép tao bỏ cuộc dễ thế. Nó không nghe máy, tao mua đồ ăn mang đến tận cổng nhà nó. Tao đéo gọi nó ra để gây áp lực, tao chỉ đến nơi, đứng đợi, rồi nhắn một cái tin: "Anh có mang đồ ăn qua cho em, em xuống lấy ăn cho nóng. Xong anh đi luôn. Anh không phiền em đâu."

Cứ thế, sự "mặt dày" nhưng nỗ lực chân thành của tao cuối cùng cũng nới lỏng được hàng rào phòng ngự của nó một chút xíu. Sang ngày thứ năm, tao lấy hết can đảm gọi điện, hạ giọng năn nỉ hết mức, xin nó đồng ý đi xem một bộ phim vào tối thứ Bảy.

_"Mình đi xem phim, rồi hai đứa có cơ hội ngồi lại nói chuyện đàng hoàng, anh hứa sẽ không làm em buồn nữa,"_ tao thề thốt.

Cuối cùng, Vy cũng buông một tiếng thở dài qua điện thoại, miễn cưỡng đồng ý.

Bỏ điện thoại xuống, tao nhảy cẫng lên giữa phòng như một thằng điên. Cơ hội đây rồi.

Tao lật đật mở mạng lên book vé. Nhìn quanh một vòng các rạp, đập vào mắt tao là cái poster cháy rực của bộ phim Fifty Shades of Grey (50 Sắc Thái). Đợt đó cái phim này đang hot rần rần trên mạng, dân tình bàn tán ầm ầm khắp các trang diễn đàn hay mạng xã hội.

Cái đầu của một thằng con trai hai mươi tuổi bắt đầu nảy số một cách cực kỳ sai trái. Tao tự phân tích: Phim tình cảm lãng mạn của Tây, lại có tí cảnh nóng bạo liệt, nam nữ chính yêu nhau say đắm. Mấy cái thể loại này thường kích thích cảm xúc rất mạnh. Tao nhớ lại cái hôm ở quán cafe phim, biết đâu xem cái phim này xong, cảm xúc dâng trào, con gái người ta mềm lòng thì lại dễ làm hòa, dễ dỗ dành hơn.

Nghĩ là làm, tao tự vỗ đùi đánh đét, chốt mẹ nó hai cái vé VIP ghế đôi hàng cuối. Tao tự đắc cho rằng đây là một kế hoạch "chữa lành" thiên tài.

Bảy giờ tối thứ Bảy. Tao xịt nước hoa, ăn mặc gọn gàng đến đón Vy.

Nhưng trái với sự háo hức của tao, điểm đón lại lạnh lẽo một cách đáng sợ. Vy bước ra từ trong ngõ, mặc một chiếc áo khoác dày cộp, quần jeans dài, kín cổng cao tường. Khuôn mặt nó không có lấy một nét gì thể hiện sự hào hứng, thái độ lạnh nhạt, dửng dưng như một người đang thực hiện nghĩa vụ.

Lên con xe Wave, nó kéo luôn cái vạt áo khoác lót ngồi lên yên. Và y như cái đêm Noel hôm nào, nó lùi tít ra phía sau, tay bám hờ vào cái thanh tay xách sau đuôi xe. Giữa lưng tao và ngực nó là một khoảng trống to đùng, gió lùa qua buốt gáy. Sự hào hứng của tao bị dội ngay một gáo nước lạnh cóng, nhưng tao vẫn cắn răng tự nhủ: "Không sao, đến rạp xem phim xong không khí sẽ khác."

Rạp chiếu phim cuối tuần, lại ngay cái dịp Valentine nên đông nghẹt. Các cặp đôi ôm ấp, nắm tay nhau cười nói ríu rít tràn ngập từ quầy vé đến chỗ lấy bắp nước.

Giữa cái biển người ngập tràn tình yêu ấy, không khí giữa tao và Vy ngượng ngập và lạc lõng đến thảm hại. Nó cầm cốc nước ngọt, mắt cứ nhìn vô định đi chỗ khác, thi thoảng cắn cắn cái ống hút, tuyệt nhiên không buồn mở miệng trò chuyện với tao lấy nửa câu.

Cửa phòng chiếu mở. Hai đứa lầm lũi đi lên hàng ghế VIP tít trên cùng. Màn hình rạp sáng lên, tắt hết đèn.

Chỉ mấy mươi phút đầu tiên trôi qua, khi gã tỷ phú Christian Grey bắt đầu đưa cô sinh viên ngây thơ vào tròng, cái dạ dày tao bắt đầu quặn lại. Tao nhận ra... có cái đéo gì đó sai sai ở đây rồi.

Sự lệch pha ập đến một cách tàn nhẫn. Cái bộ phim này không phải kiểu tình cảm sướt mướt mộng mơ khóc lóc như phim Hàn Quốc! Nó không có cảnh che chung một chiếc ô hay gắp thức ăn cho nhau. Mẹ kiếp, nó sặc mùi bạo dâm, khống chế, roi da, còng tay và những nhịp thở dốc nặng nề của một mối quan hệ độc hại.

Mồ hôi lạnh bắt đầu tứa ra trên trán tao. Lưng áo phông bên trong của tao ướt đẫm. Cái kế hoạch "chữa lành lãng mạn" mà tao vạch ra đang biến thành một sự bối rối, ngượng ngùng cực độ.

Và rồi, những phân cảnh 18+ bạo liệt nhất của bộ phim chính thức bùng nổ trên cái màn hình hàng trăm inch. Âm thanh quất roi chát chúa, tiếng rên rỉ, thở dốc của nữ chính vang vọng, đập thùm thụp qua hệ thống loa vòm của rạp chiếu phim. Nó chân thực đến mức tao cảm tưởng như người ta đang hành sự ngay trước mặt mình.

Trong những rạp chiếu phim đang chiếu cảnh nóng thế này, theo phản xạ tự nhiên, các cặp đôi yêu nhau xung quanh sẽ tranh thủ bóng tối để nhích lại gần nhau, cọ xát, đan mười ngón tay vào nhau, hoặc táo bạo hơn là sờ soạng, ôm ấp, hôn hít.

Nhưng tại cái vị trí ghế VIP của tao và Vy, thì nó lại là một câu chuyện kinh dị.

Tao ngồi im như một pho tượng đá, mắt mở trừng trừng nhìn lên màn hình nhưng đéo nạp được nội dung gì. Cổ họng khô khốc, tao nuốt nước bọt cái ực rõ to. Tao lấy hết can đảm, rụt rè thò bàn tay phải sang sát bên phía của Vy một chút, định bụng chạm nhẹ một ngón tay vào mu bàn tay Vy để xoa dịu cái không khí ngượng ngùng chết mẹ này.

Nhưng ngay khi đầu ngón tay tao vừa sượt qua lớp áo khoác của nó...

Phập!

Vy lập tức rụt giật tay lại như vừa chạm phải cục than hồng. Động tác của nó dứt khoát, lạnh lùng. Nó khoanh chặt hai tay lại trước ngực, cuộn người thu hẹp vùng không gian cá nhân lại mức tối đa. Đôi mắt nó vẫn dán chặt lên màn hình, nhưng hoàn toàn vô hồn. Cái thái độ của nó lạnh như băng, đéo có một chút ngượng ngùng của con gái khi xem cảnh nóng, mà chỉ có sự phòng thủ tuyệt đối.

Sự ngột ngạt dâng lên tột đỉnh. Nhiệt độ của bộ phim trên màn hình đang sôi sùng sục, bốc lửa bao nhiêu thì cái nhiệt độ giữa hai đứa tao dưới hàng ghế này lại tụt xuống âm độ bấy nhiêu.

Tao cảm thấy nghẹt thở. Ngay khoảnh khắc bị rụt tay lại ấy, tao lờ mờ nhận ra một sự thật cay đắng. Sự tổn thương trong lòng Vy, cái cảm giác bị chà đạp quyền riêng tư hôm cãi vã... có lẽ nó đã phải tích tụ lên đến đỉnh điểm, hóa thành một vết thương chí mạng mới khiến nó có phản xạ gai góc, từ chối mọi sự đụng chạm thể xác như thế này. Đéo có một sự kích thích 18+ nào trên đời này có thể vá víu được một niềm tin đã vỡ nát.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua như một cuộc tra tấn lăng trì.

Chữ "End" hiện lên, đèn rạp phụt sáng chói lóa.

Chưa đợi tao kịp đứng lên, Vy đã lặng lẽ xách túi, lách qua hàng ghế đi thẳng ra ngoài sảnh, bước chân nhanh và dứt khoát, đéo thèm đợi tao lấy một giây. Tao lật đật vơ vội cái áo khoác, ba chân bốn cẳng chạy theo sau như một thằng tội đồ.

Suốt quãng đường đi bộ từ cửa rạp ra đến bãi lấy xe, khối không khí đặc quánh đè bẹp cả hai đứa. Tao cố gắng há miệng, nặn ra một nụ cười gượng gập đến méo xệch để phá vỡ sự im lặng:

"Phim hôm nay... ờ... hơi bạo quá nhỉ. Anh mua vé vội quá không kịp xem review, định rủ em đi xem phim tình cảm cho thoải mái đầu óc nói chuyện cơ."

Tao vứt ra một lời bào chữa rẻ tiền, hy vọng nó sẽ mắng tao là đồ ngốc, hay chí ít là cằn nhằn tao vài câu vì cái tội chọn phim vớ vẩn.

Nhưng cái tao nhận lại là một thái độ khó đoán đến rợn người.

Vy không cáu gắt. Không cự cãi. Cũng đéo thèm vạch trần cái sự vụng về, lấp liếm của tao. Nó chỉ bước đều đều, khẽ chớp mắt, rồi đáp lại bằng một âm tiết cụt lủn, nhạt nhẽo đến vô hồn:

"Vâng."

Chỉ một chữ "vâng". Ánh mắt nó nhìn lướt qua mặt tao như nhìn xuyên qua một tấm kính, như nhìn một người xa lạ đi lướt qua nhau ngoài đường phố. Không có hờn giận. Không có trách móc. Đéo có bất kỳ một dao động cảm xúc nào.

Chuyến xe đi từ Thái Hà về Bùi Xương Trạch là một chuyến xe câm lặng nhất trong lịch sử cuộc đời tao. Lên xe, nó vẫn giữ đúng cái tư thế ngồi tít phía sau, xa cách tuyệt đối. Mưa bụi mùa xuân hắt vào mặt tao lạnh ngắt.

Về đến cổng khu trọ, xe vừa dừng, Vy bước xuống. Nó tháo chiếc mũ bảo hiểm, đặt nhẹ lên yên xe.

Nó nhìn thẳng vào tao, không mỉm cười, giọng đều đều, vô cảm như một cỗ máy đọc lệnh:

"Em vào đây. Anh về đi."

Nó không đưa ra một lời bình luận nào về bộ phim. Không một lời trách móc xem tại sao tao lại đưa nó đi xem cái thứ bệnh hoạn ấy. Không có câu dặn dò "anh về cẩn thận", cũng đéo có câu "mai mình gặp nhau nhé".

Nó quay lưng. Cánh cổng sắt màu xanh khép lại. Cạch.

Tao ngồi lặng trên yên con Wave, hai chân chống xuống mặt đường nhựa lạnh buốt. Mưa vẫn lất phất rơi dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Tao nắm chặt hai tay vào ghi đông xe. Thà rằng! Thà rằng ngay lúc này nó gào lên chửi rủa tao, nó ném cái mũ bảo hiểm vào mặt tao, hay nó tát tao một cái thật đau như cái hôm cãi vã ở phòng nó... thì tao còn biết là nó còn hận, còn quan tâm.

Nhưng đéo! Sự im lặng và dửng dưng tuyệt đối này giống như một cái hố đen vũ trụ. Nó hút sạch, nuốt chửng mọi tia hy vọng le lói cuối cùng của tao.

Tao không thể đoán nổi trong cái đầu nhỏ bé ấy đang nghĩ gì. Khối băng ấy không hề tan chảy dưới những cảnh nóng rực lửa, mà nó đã đóng băng cứng ngắc từ tận trong tâm hồn. Đứng trước cánh cửa đã khóa chặt, tao nhận ra bản án tử hình dành cho cuộc tình này đã được viết xong, chỉ đang đợi ngày thi hành.

Cái kế hoạch "chữa lành" và vá víu niềm tin của tao... đã kết thúc bằng một sự thất bại triệt để.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 194: Cảm giác an toàn

Vài ngày trôi qua sau cái buổi xem phim thảm họa mang tên 50 Sắc Thái. Bầu không khí giữa tao và Vy dường như đã rơi vào trạng thái đóng băng vĩnh cửu.

Đang cắm mặt vào mấy cái điện thoại, loay hoay sửa chữa ở ki-ốt, điện thoại tao bỗng rung lên một nhịp. Màn hình sáng bừng. Một tin nhắn từ Vy.

"Tối nay anh qua phòng em ăn cơm nhé. Mình nói chuyện."

Tao chớp mắt, đọc đi đọc lại dòng chữ ngắn ngủn ấy đến năm sáu lần. Một luồng cảm xúc hỗn mang cuộn lên trong lồng ngực, nửa mừng rỡ đến phát điên, nửa lại lo sợ đến run rẩy.

Mừng vì cái cụm từ "qua phòng em ăn cơm". Đã bao lâu rồi tao không được ngồi ăn bữa cơm do chính tay nó nấu? Việc nó chủ động rủ tao sang nhà ăn tối giống hệt như thói quen của những ngày tháng xưa cũ, cái thời mà tình yêu của hai đứa vẫn còn mặn nồng và đéo có bóng dáng của bất kỳ sự ghen tuông nào. Sự ảo tưởng trong đầu tao tự động nảy số: Chắc là nó nguôi ngoai rồi. Chắc là sự kiên trì xin lỗi của mình đã có tác dụng. Nó muốn làm hòa.

Nhưng cái niềm vui nhỏ nhoi ấy chưa kịp phình to thì đã bị đè bẹp dí bởi ba chữ lơ lửng ở cuối tin nhắn: "Mình nói chuyện".

Giác quan thứ sáu của một thằng đàn ông từng trải qua đủ mọi hỷ nộ ái ố mách bảo tao rằng, ba chữ này chưa bao giờ mang ý nghĩa tốt đẹp. Nó nặng như một tảng đá đè lên lồng ngực. Bữa cơm tối nay, rất có thể không phải là một bữa cơm đoàn tụ, mà là bữa cơm của một kẻ tử tù trước giờ thi hành án.

Dù tâm trí đang giằng xé, tao vẫn quyết định sẽ về sớm để chuẩn bị. Tao tắm rửa sạch sẽ, kỳ cọ trôi hết mùi dầu mỡ, mồ hôi của một thằng thợ. Tao cố tình chọn bộ quần áo đàng hoàng nhất, chải chuốt cẩn thận, tạt qua hàng hoa quả đầu ngõ mua thêm ít nho và dâu tây mà nó thích. Tao bước lên những bậc cầu thang dẫn lên phòng của Vy với tâm trạng của một kẻ đang bước đi bằng chân trần trên đống lửa.

Cửa phòng hé mở. Mùi thức ăn bay ra thơm phức.

Mọi thứ trong phòng vẫn thân thuộc và ngăn nắp như thế. Vy đang đứng cặm cụi xào nấu trong bếp. Nó dọn mâm bắt ra cái chiếc chiếu hoa trải giữa nhà. Đầy đủ những món mà tao rất thích: một đĩa thịt ba chỉ rang cháy cạnh óng ánh mỡ hành, và một bát canh cua mùng tơi rau đay bốc khói nghi ngút.

Cảnh tượng bề ngoài trông có vẻ cực kỳ ấm cúng. Nếu có ai nhìn vào, họ sẽ nghĩ đây là một cặp vợ chồng trẻ đang quây quần sau một ngày làm việc vất vả. Nhưng đéo phải.

Khối không khí trong phòng ngay lúc này gượng gạo và lạnh ngắt như đang ở trong hầm băng.

Hai đứa tao ngồi xếp bằng, đối diện nhau bên mâm cơm.

Không có tiếng cười đùa. Không có việc tao gắp cho nó miếng thịt nạc, nó múc cho tao bát canh đầy gạch cua như ngày xưa.

Tiếng đũa tre va chạm vào thành bát lách cách vang lên rõ mồn một, nghe nhức nhối đến lạ thường.

"Thịt rang hôm nay ngon thế, vừa miệng lắm em ạ," tao lên tiếng, cố nặn ra một nụ cười, phá vỡ cái sự im lặng đến nghẹt thở.

Vy không ngước mắt lên. Nó và cơm vào miệng, nhai chậm chạp, rồi chỉ đáp lại bằng một âm tiết cụt lủn:

"Vâng."

Tao cố gắng gợi chuyện thêm vài câu lặt vặt về thời tiết, về công việc ở cửa hàng. Nhưng cái tao nhận lại vẫn chỉ là những cái gật đầu hờ hững, hoặc những từ "Vâng", "Dạ" khô khốc, vô hồn.

Thức ăn dẫu có ngon đến mấy, được nêm nếm đậm đà đến đâu, khi nhai trong miệng tao lúc này cũng trở nên đắng ngắt, khô khốc như đang nhai rơm. Dạ dày tao co thắt lại. Tao biết, bản án sắp được tuyên rồi.

Bữa ăn tra tấn cuối cùng cũng kết thúc.

Tao phụ nó dọn dẹp bát đũa mang ra bồn rửa, lau sạch mặt chiếu. Xong xuôi, Vy rót hai cốc nước lọc, đặt xuống giữa nhà.

Nó ngồi khoanh chân, đối diện thẳng với tao. Bờ vai nhỏ bé của nó khẽ rũ xuống. Nó hít một hơi thật sâu, ngước đôi mắt lên nhìn thẳng vào mắt tao. Lần này, ánh mắt ấy không còn lảng tránh, không còn vô hồn nữa, mà nó chứa đựng một sự kiệt quệ đến tận cùng.

"Mình nói chuyện thẳng thắn nhé An." - Giọng Vy vang lên, đều đều, tĩnh lặng nhưng mang tính sát thương cực cao.

Tao nuốt nước bọt, hai bàn tay đặt trên đầu gối vô thức siết chặt lại. "Ừ, em nói đi."

"Thời gian gần đây ở bên anh, em không còn thấy vui như những ngày đầu nữa An ạ."

Lăng trì. Nhát dao đầu tiên cứa thẳng vào tim tao. Vy không vòng vo, nó chọn cách lột trần sự thật.

"Em luôn thấy mệt mỏi. Em luôn phải dè chừng xem nói câu này anh có suy diễn không, làm việc này, đi với người kia anh có ghen không. Anh lúc nào cũng nhìn mọi mối quan hệ của em bằng con mắt nghi ngờ. Tình yêu mà cứ như đi trên bãi mìn... không biết sẽ phát nổ lúc nào. Em kiệt sức rồi."

Lời thú nhận trần trụi của Vy như một bàn tay thò vào, cào xé nát bét mọi nỗ lực níu kéo, mọi tin nhắn xin lỗi của tao trong những ngày qua.

"Anh biết anh sai rồi!" - Tao vội vàng nhoài người về phía trước, giọng nói mang đầy sự tuyệt vọng van lơn. - "Anh hứa với em, từ nay anh sẽ thay đổi. Anh sẽ không bao giờ ghen tuông vớ vẩn nữa. Em cho anh một cơ hội đi, anh thề..."

Vy khẽ lắc đầu. Nụ cười trên môi nó buồn bã và chua chát.

Sự tuyệt tình, cam chịu dường như đã bám rễ quá sâu. Nhìn thấy cái lắc đầu ấy, lòng tự ái và cái bản ngã của một thằng đàn ông trong tao lại trỗi dậy, giãy giụa trong đau đớn. Tao không thể chấp nhận việc nó từ bỏ tao chỉ vì chữ "mệt mỏi".

Tao cắn chặt răng, nhìn thẳng vào mắt nó, hỏi một câu thẳng tuột, gạt phăng mọi sự lấp liếm:

"Em nói thật cho anh biết đi. Vì em mệt mỏi... hay vì thằng Bảo?"

Cái tên "Bảo" vừa thốt ra, không khí trong phòng tăng lên 1 level căng thẳng.

Lần này, trái với những lần cãi vã trước đây, Vy không hề nổi giận. Nó không gắt lên, không chối bay chối biến hay cố gắng bảo vệ sự "trong sáng" của mối quan hệ ấy nữa. Nó chọn cách lật bài ngửa. Mở toang mọi bí mật để kết thúc sự giằng co này.

"Hồi đầu năm nhất, em và anh ấy từng có thời gian tìm hiểu nhau. Bọn em có tình cảm trên mức tình bạn, nhưng vì nhiều lý do mà không tiến tới được. Chuyện này em đã từng kể với anh rồi."

Vy nói với chất giọng bình thản đến tàn nhẫn.

"Sau đó, bọn em chỉ giữ mức quan hệ xã giao. Nhưng từ đợt làm bài tập lớn, rồi đi thực tập và làm dự án chung với nhau gần đây... bọn em tiếp xúc lại và nói chuyện với nhau nhiều hơn."

Nó dừng lại một nhịp. Ánh mắt nó nhìn tao, không trốn tránh, tàn nhẫn và dứt khoát xác nhận cái điều mà tao sợ hãi nhất.

"Đúng. Anh ấy có quan tâm em, và có dành cho em sự ưu ái hơn những người khác."

Đoàng!

Nghe chính miệng người con gái tao yêu xác nhận linh cảm bấy lâu nay của mình là đúng, lồng ngực tao như bị một chiếc búa tạ ngàn cân giáng thẳng xuống, đập nát bét.

Hóa ra... bấy lâu nay tao không hề suy diễn bậy bạ. Hóa ra cái sự "trong sáng" mà nó gào lên để cự cãi với tao trong cái đêm tao xem trộm điện thoại vốn dĩ đã có vết nứt. Kẻ thứ ba là có thật. Hắn tồn tại bằng xương bằng thịt, bằng tri thức, bằng sự ưu ái.

Nỗi đau đớn bị phản bội hòa lẫn với sự nhục nhã làm máu nóng trong người tao sôi sùng sục. Tao cười nhạt, một nụ cười méo mó, gằn giọng chua chát đến tận cùng:

"Hóa ra là tình cũ không rủ cũng tới. Tuyệt vời thật đấy. Nó nhà giàu, nó học giỏi, nó môn đăng hộ đối, nó cùng tầng lớp tinh anh với em nên em chọn nó thay vì anh chứ gì? Em chê thằng thợ sửa điện thoại này bần hàn quá rồi phải không?"

Tao dùng những từ ngữ cay độc nhất để tự hạ thấp mình, với hy vọng găm lại cho nó một chút áy náy, một chút cảm giác có lỗi.

Nhưng đéo. Cú đâm chốt hạ của Vy mới là thứ đẩy tao ngã bổ ngửa xuống đất không có sức gượng dậy.

Vy không tức giận trước lời mỉa mai hằn học của tao. Cô ấy chỉ nhìn tao bằng một ánh mắt phức tạp, một sự pha trộn giữa lòng thương hại, sự nuối tiếc, và cả sự quả quyết không thể lay chuyển.

"Không phải vì anh ấy giàu hơn anh."

Giọng Vy rành rọt từng chữ, âm lượng không lớn nhưng sức nặng thì ngàn cân.

"Mà vì ở anh ấy... có những thứ mà anh không có. Anh ấy hiểu thế giới của em, hiểu công việc của em. Khi em mệt, anh ấy biết cách giải quyết vấn đề cùng em, chứ không phải chỉ hỏi han vài câu lặp đi lặp lại rồi ghen tuông vô cớ. Và đúng..."

Vy hít một hơi thật sâu, giáng xuống đòn phán quyết cuối cùng:

"Khi tiếp xúc với anh ấy, em có một cảm giác an toàn mà ở cạnh anh... em không bao giờ tìm thấy được. Đó là những gì em cảm nhận trong thời gian gần đây. Nhưng anh có biết không An..."

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má Vy, nhưng đôi mắt nó thì sắc như dao cạo:

"Chính anh... chính anh mới là người đẩy em về phía anh ấy đấy. Em cứ đang muốn vui vẻ với anh thì anh lại như kiểu muốn tìm cách đẩy em ra, để em có cơ hội tiếp xúc với người khác vậy."

Cái cụm từ "cảm giác an toàn" và câu chốt hạ cuối cùng ấy như hai nhát dao sắc lẹm đâm xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào giữa não bộ tao, ngoáy nát mọi thứ bên trong.

Tao ngồi chết trân. Cảm giác an toàn?

Tao, một thằng đàn ông dốc hết sức hết lòng để yêu, một thằng cày cuốc đêm ngày để lo cho tương lai hai đứa... cuối cùng lại bị đánh bại hoàn toàn bởi cái "cảm giác an toàn" của một gã khác đem lại cho người yêu của mình?

Và đau đớn nhất, cay đắng nhất, là chính tao, chính sự tự ti, chính cái sự kiểm soát bệnh hoạn của tao đã tự tay mở cửa, đẩy người con gái tao yêu nhất vào vòng tay của kẻ khác.

Sĩ diện của một thằng đàn ông, tình yêu cuồng nhiệt tuổi đôi mươi, và cả sự hối hận tột cùng bỗng chốc hòa quyện, bốc cháy thành một cơn cuồng nộ vô hình, nuốt chửng lấy tao trong cái đêm định mệnh này. Tình yêu chết thật rồi. Chết trong sự nhục nhã và bất lực đến tận cùng.

Chương 195: Con thú

"Chính anh... chính anh mới là người đẩy em về phía anh ấy đấy."

Câu nói đó vang lên không lớn, không gào thét, nhưng nó mang sức công phá của một quả bom nguyên tử ném thẳng vào cái đại não đang căng như dây đàn của tao.

Ngay tại cái khoảnh khắc âm tiết cuối cùng kết thúc, một tiếng _phựt_ vang lên rõ mồn một trong đầu tao. Sợi dây thần kinh lý trí cuối cùng, thứ đang cố gắng giữ tao lại với hình ảnh của một thằng đàn ông biết điều đã đứt tung.

Sự nhục nhã, cay đắng, uất hận và cả cái nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra mình sắp vĩnh viễn mất đi người con gái trước mặt... tất cả hòa vào nhau, bốc cháy thành một cơn điên loạn không thể kiểm soát.

Tao đứng phắt dậy. Hai mắt tao mở trừng trừng, ghim chặt vào khuôn mặt Vy. Tầm nhìn của tao mờ đi vì những tia máu đỏ ngầu vằn lên trong đáy mắt.

Không để cho Vy kịp phản ứng, tao lao tới. Hai bàn tay thô ráp của tao vung ra, túm chặt lấy hai bờ vai gầy guộc của nó, dùng một lực mạnh đến mức bạo lực để xốc ngược nó lên khỏi mặt chiếu.

"Cảm giác an toàn?"

Tao gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng như dã thú bị dồn vào đường cùng. Hơi thở tao phả ra nóng rực, hổn hển.

"Anh cũng có thể cho em cảm giác an toàn mà?! Lời nói của cái thằng đó giá trị hơn việc anh đang trầy da tróc vẩy cố gắng vì hai đứa à?! Nó có đáng không hả Vy?!"

Tao gào lên. Tao cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp của một thằng đàn ông, dùng cái uy thế vật lý để áp đảo nó. Trong cái đầu đang dày đặc sự mù quáng, tao vẫn ôm một ảo vọng ngu xuẩn rằng sự dữ dội, điên cuồng này sẽ làm Vy hoảng sợ mà "tỉnh lại", sẽ làm nó cảm thấy có lỗi vì đã phũ phàng với tao.

Nhưng tao lầm. Sự cuồng loạn ấy chỉ là mồi lửa đốt cháy nốt chút tôn trọng cuối cùng.

Vy vùng vẫy. Nó đẩy mạnh hai tay vào ngực tao để cố thoát ra. Nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé làm sao chống lại được đôi tay của một thằng thợ quen vác vật nặng đang trong cơn phát điên?

Niềm tin độc hại của kẻ đường cùng xâm chiếm toàn bộ tế bào thần kinh tao: Nó đang bị mớ lý thuyết, bị cái vỏ bọc tinh anh của thằng kia làm mờ mắt rồi! Chỉ cần ôm chặt nó, chỉ cần dùng sự thân mật, gần gũi để nó nhớ lại những cảm giác thuộc về nhau... nó sẽ quay về!

Nghĩ là làm. Tao lấn tới, túm chặt lấy hai cánh tay Vy, ép mạnh cơ thể nó lùi từng bước cho đến khi lưng nó va đánh "rầm" vào bức tường lạnh lẽo của phòng trọ.

Nó hoảng hốt kêu lên một tiếng, chưa kịp mở miệng chửi mắng thì tao đã cúi gập đầu xuống, dán chặt môi mình lên môi nó. Một nụ hôn cưỡng ép. Thô bạo. Tuyệt vọng. Tao ngấu nghiến đôi môi nó như muốn nuốt chửng mọi sự phản kháng, mặc kệ cho răng của hai đứa va vào nhau đến rớm máu.

"Ư... thả... thả ra!"

Vy ú ớ trong khoang miệng. Nó chống cự quyết liệt. Hai tay nó thoát ra được một chút liền cào cấu, đánh thùm thụp vào ngực, vào bả vai tao. Những cú đấm của nó không làm tao đau về mặt thể xác, nhưng nó làm con thú trong tao càng trở nên hung hăng.

Trong lúc giằng co điên loạn, tao đưa một tay lên, nắm lấy vạt cổ áo của Vy kéo giật lại để giữ chặt không cho nó né tránh.

Pựt!

Tiếng vải vóc bị xé toạc vang lên khô khốc. Lực giật vô thức của tao quá mạnh khiến hàng cúc áo bằng nhựa của Vy đứt tung. Những chiếc cúc nhỏ xíu văng lẹt đẹt xuống mặt sàn gạch hoa. Chiếc áo bộ đồ mặc nhà bung ra, xộc xệch và trễ nải, để lộ một bên bờ vai gầy nhom và chiếc áo lót bên trong.

Việc bị xé rách áo không hề làm Vy khuất phục hay buông xuôi. Ngược lại, nó giống như một công tắc kích hoạt bản năng tự vệ cuối cùng của một người con gái đang bị dồn ép.

Nó không giơ tay tát tao. Nó dùng hết sức bình sinh, tung một cú hích đầu đập thẳng vào cằm tao. Kèm theo đó là một tiếng hét thất thanh, lạc cả giọng, xé rách cả cái màn đêm u tối:

"An, anh bị điên à?! Bỏ em ra!"

Cú hích đầu làm tao hơi choáng, nhưng con thú trong tao vẫn chưa chịu dừng lại. Mắt tao mờ đi. Tao vẫn cố chấp lao vào, tay trái đè chặt lấy vai nó, miệng trượt từ môi xuống, hôn ngấu nghiến những nụ hôn ướt át, cưỡng ép lên vùng cổ áo đang trễ nải của nó. Tao muốn đánh dấu. Tao muốn chiếm hữu. Tao muốn cắn nát cái thứ gọi là "khoảng cách" đang chia lìa hai đứa.

"Cứu! Tránh ra!!!"

Vy hét lên lần thứ hai. Tiếng hét xé lòng, the thé, ngập ngụa sự hoảng loạn tột độ.

Âm thanh ấy đâm thủng màng nhĩ tao. Nó không phải là tiếng giận dỗi. Nó là tiếng kêu cứu.

Tiếng thét ấy như dội một vạc nước đá buốt giá, pha lẫn axit thẳng vào cái đầu đang bốc hỏa của tao. Mọi cử động của tao khựng lại. Đôi tay đang ghì chặt vai nó tự động nới lỏng ra rồi rớt thõng xuống hai bên hông.

Tao lùi lại một bước. Hơi thở hồng hộc.

Trước mắt tao, bức tranh tàn khốc nhất mà tao tự tay vẽ ra hiện lên rõ mồn một.

Vy mất thăng bằng, ngã khuỵu xuống góc tường. Tóc tai nó rối bời, bẹp gí vào má. Gương mặt nó không còn nửa điểm máu, nhợt nhạt và méo mó vì hoảng sợ sau màn ép hôn bạo lực của tao. Nó run lẩy bẩy như một chiếc lá giữa cơn bão. Hai bàn tay nhỏ bé của nó luống cuống túm chặt lấy hai vạt áo đã đứt tung cúc, kéo sát lại để che chắn cơ thể.

Nó co rúm người lại, cuộn tròn trong góc căn phòng trọ quen thuộc. Hình ảnh nó lúc này đéo khác gì một con thú nhỏ vô tội vừa may mắn thoát chết khỏi nanh vuốt của một con thú dữ ăn thịt. Tiếng thở dốc của nó đứt quãng, lồng ngực phập phồng liên hồi, pha lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng.

Vy từ từ ngước mắt lên nhìn tao.

Tao đứng chết lặng.

Đó hoàn toàn không phải là ánh mắt giận dữ của một người con gái đang cãi nhau với người yêu. Không có sự hờn dỗi. Không có sự thất vọng.

Đó là ánh mắt của sự kinh tởm, ghê sợ và phòng thủ tuyệt đối. Ánh mắt mà người ta dùng để nhìn một kẻ xa lạ nguy hiểm, một thằng tội phạm đê tiện, một thứ rác rưởi tởm lợm nhất trên đời.

Nó nhìn tao, lùi người dán sát lưng vào vách tường như muốn chìm luôn vào đó để trốn chạy. Giọng nó nghẹn lại, nấc lên, nhưng từng chữ nhả ra thì rành rọt, đâm xuyên qua ngực tao:

"Anh định làm gì?... Anh thấy em chưa đủ khổ sở à?... Sao anh lại làm như vậy với em?"

Ba câu hỏi. Không có một từ chửi rủa, nhưng nó lột sạch sẽ, trần trụi mọi lớp vỏ bọc ngụy biện của tao.

Ánh mắt của nó như một gáo nước sôi dội thẳng vào mặt tao. Tao từ từ cúi xuống, nhìn hai bàn tay đang run rẩy lẩy bẩy của chính mình. Những ngón tay đầy vết chai sần vừa mới đây thôi đã dùng bạo lực để xé áo người tao yêu thương nhất.

Tao vừa làm cái đéo gì thế này?

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tao nhận ra mình vừa thực hiện một hành động hèn hạ, đớn hèn và khốn nạn nhất trong cả cuộc đời. Mày muốn giữ nó bằng cách hóa thành một con quái vật để dọa nạt nó sao hả An?

Tao không chỉ thua thằng Bảo. Tao thua sự điềm đạm của hắn, thua tri thức của hắn, và giờ đây, tao thua chính cái phần "con" trong người mình. Tao đã tự tay giết chết thằng An lỳ lợm nhưng tử tế, để biến thành một con thú hoang không hơn không kém.

Sự tự ghê tởm bản thân dâng lên đỉnh điểm. Cái cảm giác nhục nhã, hối hận làm lồng ngực tao sắp nổ tung. Tao không thể làm đau Vy thêm nửa phần nào nữa.

Tao quay ngoắt người lại. Mắt nhắm nghiền. Vận hết toàn bộ sức mạnh còn sót lại trong cơ thể, tao vung tay, nện một cú đấm kinh hồn bạt vía thẳng vào bức tường trước mặt.

"RẦM!"

Một tiếng động chát chúa vang lên. Lớp sơn tường bong tróc. Cơn đau thấu xương truyền từ các đốt ngón tay chạy dọc lên bả vai. Da thịt rách bươm. Bàn tay phải của tao xước sát, máu bắt đầu rỉ ra chút ít. Nhưng cái đau đớn về thể xác này chẳng thấm tháp vào đâu so với cái cảm giác khó tả mà tao đang phải trải qua lúc này.

Tao đứng đó, tay vẫn tì lên tường, run lẩy bẩy. Tao chờ đợi.

Một phần nào đó trong sự hèn mọn của tao vẫn thoi thóp hy vọng. Hy vọng rằng cơn đau này của tao sẽ làm nó xót xa. Rằng nó sẽ chạy lại, hốt hoảng cầm lấy tay tao như ngày xưa mỗi khi tao sửa máy bị đứt tay.

Nhưng không gian phía sau lưng tao tĩnh lặng như nghĩa địa.

Khối băng bất động.

Tao từ từ quay đầu lại.

Vy đã nhìn thấy cú đấm đó. Nó thấy tay tao đang đau. Nhưng nó không hề cản lại, không hề có một tiếng thét xót xa, không có giọt nước mắt nào rơi vì tao nữa.

Nó vẫn ngồi im ở góc phòng, hai tay ôm khư khư lấy vạt áo. Đôi mắt nó nhìn tao... lạnh lẽo, trống rỗng và vô hồn. Sự im lặng của nó lúc này là một lời tuyên án tàn nhẫn nhất: Dù mày có đánh gãy tay, dù mày có làm bất cứ cái gì ngay tại căn phòng này, thì đối với tao, mày cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Nó từ từ chống tay đứng dậy. Không thèm chỉnh lại áo. Nó đưa cánh tay lên, chỉ thẳng ra phía cánh cửa phòng đang hé mở. Giọng nói của nó không còn sự sợ hãi, cũng chẳng còn sự giận dữ, nó chỉ còn lại một sự mệt mỏi cạn kiệt, như muốn rũ bỏ một gánh nặng khổng lồ.

"Ra khỏi phòng em. Và từ ngày mai, đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời em nữa. Chúng ta kết thúc ở đây được rồi."

Bản án tử hình chính thức được thi hành. Không có kháng cáo.

Tao cắn chặt môi dưới đến bật máu. Cổ họng đắng nghét, tao không thể mở miệng cãi thêm nửa lời, cũng không dám nói lời xin lỗi, vì mọi lời nói lúc này đều là thứ rác rưởi dơ bẩn.

Tao đưa bàn tay trái lên che lấy bàn tay phải đang rướm máu. Cúi gằm mặt. Tao lầm lũi xoay người, bước những bước nặng nhọc, xiêu vẹo ra khỏi cánh cửa phòng trọ.

Bóng lưng của tao từ trước đến giờ chưa từng biết cúi đầu trước ai... nay gục ngã hoàn toàn, tan nát dưới ánh đèn tuýp mờ ảo.

Bước chân tao vừa khuất khỏi bậu cửa.

_Cạch! Xạch!_

Phía sau lưng tao, cánh cửa phòng đóng sập lại. Tiếng chốt cài khóa cửa vang lên dứt khoát, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Thế giới của tao chính thức sập xuống. Mọi thứ tốt đẹp nhất, mọi ước mơ tao từng xây đắp... đã bị chính tay tao, bằng sự tự ti và cơn điên loạn của mình, đập nát vụn đến mức vĩnh viễn không thể cứu vãn.
 

Temaku

Yếu sinh lý
Lúc đầu mày xây dựng nhân vật hay. Tuyến truyện rất ổn. Nhưng càng lúc mày càng đuqa nhân vật vào bối cảnh và hành động chả ra làm sao cả. Tao đọc ko có chút đồng cảm nào ngoài nhận thấy một thằng người như phản diện. Hợm hĩnh mà tự ti. Ngu xuẩn nhưng tưởng là tài. Gia trưởng như phaa Nhiều thằng con trai xứ Đông Lào. Đọc nó mệt mỏi vl. Kiểu thằng con trai mới lớn ra HN chương đầu và thằng hiện tại đéo liên quan tới nhau vậy. Nói thật mày bớt xoáy vào tình yêu tình báo ghen tuông ntn vì người bình thường đeow ai làm thế
 

haiautrang

Yếu sinh lý
Lúc đầu mày xây dựng nhân vật hay. Tuyến truyện rất ổn. Nhưng càng lúc mày càng đuqa nhân vật vào bối cảnh và hành động chả ra làm sao cả. Tao đọc ko có chút đồng cảm nào ngoài nhận thấy một thằng người như phản diện. Hợm hĩnh mà tự ti. Ngu xuẩn nhưng tưởng là tài. Gia trưởng như phaa Nhiều thằng con trai xứ Đông Lào. Đọc nó mệt mỏi vl. Kiểu thằng con trai mới lớn ra HN chương đầu và thằng hiện tại đéo liên quan tới nhau vậy. Nói thật mày bớt xoáy vào tình yêu tình báo ghen tuông ntn vì người bình thường đeow ai làm thế
tao phải like cho mày
 

Chương 5: Đi tìm đường tới trường​

Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy vì tiếng còi xe inh ỏi vọng từ ngoài đường lớn vào, dù cái phòng trọ nằm tít sâu trong ngõ.

Thằng Dũng vẫn ngủ say như chết, mồm há hốc, nước dãi chảy ướt một mảng gối. Tao rón rén bước qua người nó, chui vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Nhìn vào gương, tao thấy một thằng nhà quê mắt thâm quầng, tóc tai dựng ngược.

Tao móc ví kiểm tra lại lần nữa. Một tờ một trăm, một tờ hai chục, một tờ mười nghìn. Tổng cộng 130 nghìn.

Tao thở dài, nhét tiền vào sâu trong túi quần bò, cài khuy túi lại cho chắc. Hôm nay tao phải lên trường nộp hồ sơ nhập học. Đại học Thương Mại. Nghe oai phết, nhưng tao còn chưa biết cái cổng trường nó tròn méo ra sao.

"Dũng, ê Dũng." Tao lay chân thằng bạn.

Nó ú ớ, mắt nhắm tịt: "Gì? Để bố ngủ."

"Trường tao đi đường nào?"

Dũng gãi háng, ngáp một cái rõ to rồi làu bàu: "Mày ra đầu ngõ, bắt xe buýt số 32 hoặc 20 gì đấy. Cứ thấy cái nào đông đông, có chữ 'ĐH' thì nhảy tót lên. Hà Nội nằm trong lòng bàn tay ấy mà. Lên xe nhớ giữ ví, móc túi nhanh hơn ảo thuật đấy."

Nói xong nó trùm chăn ngủ tiếp. Chỉ dẫn thế thì bố tao cũng chịu.

Tao khoác cái balo laptop nặng trịch lên vai. Trong đó là toàn bộ giấy tờ nhập học và con laptop cũ. Tài sản lớn nhất đời tao, mất là ăn cám.

Tao bước ra khỏi cửa. Cái ngõ 165 Cầu Giấy ban ngày trông còn tấp nập hơn ban đêm. Hàng quán bày la liệt, mùi bún chả, mùi than tổ ong sộc lên nồng nặc.

Tao rút con Samsung Galaxy Y cũ mèm ra, bật 3G lên để tra Google Maps. Mạng quay tít mù. Cái chấm xanh định vị nhảy lambada loạn xạ trên màn hình. Lúc thì nó báo tao đang ở Cầu Giấy, lúc lại văng mẹ sang tận... Yên Hòa.

"Rẽ phải, sau đó rẽ trái..."

Tao làm theo cái giọng chị Google đều đều vô cảm. Đi được mười phút, tao thấy mình lại đứng trước cửa hàng bún chả lúc nãy. Đậu má, lạc ngay trong cái ngõ nhà mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tao tắt cụ cái điện thoại vô dụng, quyết định dùng mồm.

"Cô ơi, ra đường Cầu Giấy đi lối nào ạ?"

Bà bán bún chả đang quạt than khói mù mịt, không thèm ngẩng lên, hất hàm về phía tay trái: "Thẳng."

Tao cắm đầu đi thẳng. Cuối cùng cũng lết được ra đường lớn.

Cảnh tượng trước mắt làm tao choáng váng. Đường Cầu Giấy lúc 7 giờ sáng là một dòng sông xe cộ đặc quánh. Tiếng động cơ gầm rú, khói bụi mịt mù. Người ta đi như ăn cướp, chen chúc từng xăng-ti-mét đường nhựa.

Tao đứng nép vào trạm xe buýt, lơ ngơ như bò đội nón. Một chiếc xe buýt màu vàng đỏ lù lù lao tới, phanh "kít" một cái cháy đường. Cửa xe mở toang.

"Lên không? Lên nhanh!" Thằng lơ xe nhoài người ra hét.

Tao thấy trên kính xe có dán chữ "ĐH Sư Phạm - ĐH Quốc Gia...". Chắc là nó rồi. Tao lao lên.

"Gọn vào em ơi! Đứng nghệt mặt ra đấy tắc mẹ cửa rồi!" Thằng lơ xe dúi vào lưng tao một cái đau điếng.

Tao loạng choạng bám vào cái tay vịn sắt lạnh ngắt. Xe chật như nêm cối. Mùi mồ hôi, mùi dầu gió, mùi bánh mì kẹp thịt trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở.

"Vé lượt hay vé tháng?"

"Vé lượt anh ơi. Cho em về Thương Mại." Tao đưa tờ 10 nghìn lẻ.

Thằng lơ xe xé cái vé mỏng tang, đưa lại tao 3 nghìn tiền thừa, rồi nhìn tao bằng ánh mắt thương hại:
"Thương Mại đi ngược chiều bố trẻ ạ. Đây là xe lên Bờ Hồ. Xuống bến sau rồi bắt xe ngược lại."

Tao chết điếng. Máu nóng dồn lên mặt. Cả xe quay lại nhìn tao. Mấy đứa sinh viên đeo tai nghe tủm tỉm cười. Tao chỉ muốn độn thổ.

"Xuống bến này luôn đi!"

Xe phanh gấp. Cửa mở. Tao bị dòng người phía sau đẩy văng xuống vỉa hè.

Tao đứng trơ trọi ở một cái bến lạ hoắc, xung quanh là những tòa nhà cao tầng xa lạ. Mất mẹ 7 nghìn cho một chuyến đi ngu ngốc dài đúng 500 mét.

Tao nhìn sang bên kia đường. Dòng xe cộ chạy ngược chiều vun vút. Không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, cũng chẳng có cầu vượt gần đây. Muốn sang đường bắt xe ngược lại, tao phải băng qua cái dòng thác lũ sắt thép kia.

Tao nuốt nước bọt. Sợ vãi linh hồn.

Tao quyết định không đi xe buýt nữa. 130 nghìn trừ đi 7 nghìn, còn 123 nghìn. Tiền còn ít lắm, không được phép sai nữa. Tao sẽ đi bộ.

Google Maps (khi đã ổn định sóng) báo: "Cách trường Đại học Thương Mại 2,5 km."

2,5 cây số. Ở quê tao đi bộ chăn bò cả ngày không sao. Nhưng đi bộ ở cái vỉa hè Hà Nội này là một cực hình.

Vỉa hè bị chiếm dụng sạch sẽ. Chỗ thì làm bãi gửi xe, chỗ thì bán trà đá, chỗ thì đào bới ngổn ngang lát lại đá xanh đá đỏ gì đấy. Tao cứ phải đi luồn lách, chốc chốc lại phải nhảy xuống lòng đường đi chung với xe máy, rồi lại nhảy lên tránh ô tô.

Nắng bắt đầu lên cao. Cái nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội tưởng nhẹ nhàng mà rát mặt phết.

Tao đi được một lúc thì cái áo phông ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng. Cái balo laptop cứ đập vào lưng "bộp bộp" theo từng bước chân. Khát nước khô cả cổ họng nhưng tao tiếc tiền không dám mua chai nước suối 5 nghìn.

Tao dừng lại ở ngã tư, định hỏi đường cho chắc ăn.

"Chú ơi, hướng này về Mai Dịch đúng không ạ?" Tao hỏi một ông xe ôm đang ngồi đọc báo.

Ông ta hạ tờ báo xuống, liếc tao: "Đi xe không? 20 nghìn chở tận cổng."

"Dạ không, cháu hỏi đường thôi."

Ông ta hừ một tiếng, giơ tờ báo lên che mặt: "Không đi thì lượn, hỏi han gì sáng ngày ra hãm tài."

Tao cứng họng. Đắng ngắt.

Tao lại hỏi một chị văn phòng đang đứng chờ đèn đỏ. Chị ta đeo khẩu trang kín mít, mắt dán vào điện thoại. Tao vừa mở mồm "Chị ơi...", chị ta đã lùi lại một bước, tay ôm chặt cái túi xách như sợ tao giật mất, lắc đầu quầy quậy rồi rồ ga phóng đi khi đèn còn chưa chuyển xanh.

Ở cái thành phố này, sự tử tế dường như cũng được niêm yết giá. Không ai cho không ai cái gì, kể cả một lời chỉ đường.

Tao lầm lũi đi tiếp.

Từng dòng xe máy tay ga lướt qua tao. Những đứa con gái trạc tuổi tao, váy ngắn, da trắng bóc, ngồi sau xe SH cười nói rôm rả. Mùi nước hoa của họ bay lại, thơm phức, đối lập hẳn với cái mùi mồ hôi chua loét trên người tao.

Tự nhiên tao thấy mình bé nhỏ vãi cứt.

Tao như một con kiến đen đủi đang cố bò ngược dòng nước lũ. Xung quanh là những tòa nhà kính sáng loáng, những tấm biển quảng cáo tiếng Anh, những con người ăn mặc sành điệu. Họ thuộc về thế giới này. Còn tao? Tao là thằng nhà quê với cái balo nặng trĩu và 123 nghìn trong túi.

Gần 10 giờ trưa, cái cổng trường to đùng cũng hiện ra trước mắt.

Chữ "ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI" màu vàng chóe gắn trên cổng đá.

Tao đứng dựa vào gốc cây xà cừ bên đường, thở dốc như chó thè lưỡi. Chân tao mỏi nhừ, phồng rộp lên vì đôi giày bata Thượng Đình cứng ngắc.

Đáng lẽ tao phải thấy háo hức. Đáng lẽ tao phải thấy tự hào kiểu "vượt khó vươn lên". Nhưng không.

Tao chỉ thấy mệt. Và sợ.

Nhìn cái cổng trường to vật vã, nhìn đám sinh viên ra vào tấp nập, tao thấy mình lạc lõng kinh khủng.

Tao lôi điện thoại ra, nhìn vạch sóng chập chờn. Không có tin nhắn nào cả.

Tao đứng đó, giữa cái nắng trưa Hà Nội, nhận ra rằng quãng đường từ nhà đến đây không chỉ là ba trăm cây số địa lý. Nó xa hơn nhiều. Và tao vừa mới chỉ đi được bước đầu tiên của một cuộc hành xác dài đằng đẵng.

Tao xốc lại cái balo, hít một hơi đầy mùi bụi đường, rồi lầm lũi bước qua cổng trường.
Ngày thứ 2 đặt chân lên hn năm 2003, tao lang thang xe đạp muột buổi sáng, đi hết các con phố chính của quận Cầu Giấy và Tây Hồ để định hình đường đi lối lại. Từ ấy mới nắm được bên nào chiều đi bên nào chiều về của mấy tuyến bus kiểu 24: Long Biên - Công viên nước - Long Biên
Hay tuyến 16: Giáp Bát - ĐHSP hoặc tuyến 30 Mai Động - Hoàng Quốc Việt..,
 

Baolong199x

Yếu sinh lý
Lúc đầu mày xây dựng nhân vật hay. Tuyến truyện rất ổn. Nhưng càng lúc mày càng đuqa nhân vật vào bối cảnh và hành động chả ra làm sao cả. Tao đọc ko có chút đồng cảm nào ngoài nhận thấy một thằng người như phản diện. Hợm hĩnh mà tự ti. Ngu xuẩn nhưng tưởng là tài. Gia trưởng như phaa Nhiều thằng con trai xứ Đông Lào. Đọc nó mệt mỏi vl. Kiểu thằng con trai mới lớn ra HN chương đầu và thằng hiện tại đéo liên quan tới nhau vậy. Nói thật mày bớt xoáy vào tình yêu tình báo ghen tuông ntn vì người bình thường đeow ai làm thế
Chưa iêu chưa hiểu được đâu. Bgio đặt vào tình cảnh của nó thì sẽ hiểu :))
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo