Chương 194: Cảm giác an toàn
Vài ngày trôi qua sau cái buổi xem phim thảm họa mang tên 50 Sắc Thái. Bầu không khí giữa tao và Vy dường như đã rơi vào trạng thái đóng băng vĩnh cửu.
Đang cắm mặt vào mấy cái điện thoại, loay hoay sửa chữa ở ki-ốt, điện thoại tao bỗng rung lên một nhịp. Màn hình sáng bừng. Một tin nhắn từ Vy.
"Tối nay anh qua phòng em ăn cơm nhé. Mình nói chuyện."
Tao chớp mắt, đọc đi đọc lại dòng chữ ngắn ngủn ấy đến năm sáu lần. Một luồng cảm xúc hỗn mang cuộn lên trong lồng ngực, nửa mừng rỡ đến phát điên, nửa lại lo sợ đến run rẩy.
Mừng vì cái cụm từ "qua phòng em ăn cơm". Đã bao lâu rồi tao không được ngồi ăn bữa cơm do chính tay nó nấu? Việc nó chủ động rủ tao sang nhà ăn tối giống hệt như thói quen của những ngày tháng xưa cũ, cái thời mà tình yêu của hai đứa vẫn còn mặn nồng và đéo có bóng dáng của bất kỳ sự ghen tuông nào. Sự ảo tưởng trong đầu tao tự động nảy số: Chắc là nó nguôi ngoai rồi. Chắc là sự kiên trì xin lỗi của mình đã có tác dụng. Nó muốn làm hòa.
Nhưng cái niềm vui nhỏ nhoi ấy chưa kịp phình to thì đã bị đè bẹp dí bởi ba chữ lơ lửng ở cuối tin nhắn: "Mình nói chuyện".
Giác quan thứ sáu của một thằng đàn ông từng trải qua đủ mọi hỷ nộ ái ố mách bảo tao rằng, ba chữ này chưa bao giờ mang ý nghĩa tốt đẹp. Nó nặng như một tảng đá đè lên lồng ngực. Bữa cơm tối nay, rất có thể không phải là một bữa cơm đoàn tụ, mà là bữa cơm của một kẻ tử tù trước giờ thi hành án.
Dù tâm trí đang giằng xé, tao vẫn quyết định sẽ về sớm để chuẩn bị. Tao tắm rửa sạch sẽ, kỳ cọ trôi hết mùi dầu mỡ, mồ hôi của một thằng thợ. Tao cố tình chọn bộ quần áo đàng hoàng nhất, chải chuốt cẩn thận, tạt qua hàng hoa quả đầu ngõ mua thêm ít nho và dâu tây mà nó thích. Tao bước lên những bậc cầu thang dẫn lên phòng của Vy với tâm trạng của một kẻ đang bước đi bằng chân trần trên đống lửa.
Cửa phòng hé mở. Mùi thức ăn bay ra thơm phức.
Mọi thứ trong phòng vẫn thân thuộc và ngăn nắp như thế. Vy đang đứng cặm cụi xào nấu trong bếp. Nó dọn mâm bắt ra cái chiếc chiếu hoa trải giữa nhà. Đầy đủ những món mà tao rất thích: một đĩa thịt ba chỉ rang cháy cạnh óng ánh mỡ hành, và một bát canh cua mùng tơi rau đay bốc khói nghi ngút.
Cảnh tượng bề ngoài trông có vẻ cực kỳ ấm cúng. Nếu có ai nhìn vào, họ sẽ nghĩ đây là một cặp vợ chồng trẻ đang quây quần sau một ngày làm việc vất vả. Nhưng đéo phải.
Khối không khí trong phòng ngay lúc này gượng gạo và lạnh ngắt như đang ở trong hầm băng.
Hai đứa tao ngồi xếp bằng, đối diện nhau bên mâm cơm.
Không có tiếng cười đùa. Không có việc tao gắp cho nó miếng thịt nạc, nó múc cho tao bát canh đầy gạch cua như ngày xưa.
Tiếng đũa tre va chạm vào thành bát lách cách vang lên rõ mồn một, nghe nhức nhối đến lạ thường.
"Thịt rang hôm nay ngon thế, vừa miệng lắm em ạ," tao lên tiếng, cố nặn ra một nụ cười, phá vỡ cái sự im lặng đến nghẹt thở.
Vy không ngước mắt lên. Nó và cơm vào miệng, nhai chậm chạp, rồi chỉ đáp lại bằng một âm tiết cụt lủn:
"Vâng."
Tao cố gắng gợi chuyện thêm vài câu lặt vặt về thời tiết, về công việc ở cửa hàng. Nhưng cái tao nhận lại vẫn chỉ là những cái gật đầu hờ hững, hoặc những từ "Vâng", "Dạ" khô khốc, vô hồn.
Thức ăn dẫu có ngon đến mấy, được nêm nếm đậm đà đến đâu, khi nhai trong miệng tao lúc này cũng trở nên đắng ngắt, khô khốc như đang nhai rơm. Dạ dày tao co thắt lại. Tao biết, bản án sắp được tuyên rồi.
Bữa ăn tra tấn cuối cùng cũng kết thúc.
Tao phụ nó dọn dẹp bát đũa mang ra bồn rửa, lau sạch mặt chiếu. Xong xuôi, Vy rót hai cốc nước lọc, đặt xuống giữa nhà.
Nó ngồi khoanh chân, đối diện thẳng với tao. Bờ vai nhỏ bé của nó khẽ rũ xuống. Nó hít một hơi thật sâu, ngước đôi mắt lên nhìn thẳng vào mắt tao. Lần này, ánh mắt ấy không còn lảng tránh, không còn vô hồn nữa, mà nó chứa đựng một sự kiệt quệ đến tận cùng.
"Mình nói chuyện thẳng thắn nhé An." - Giọng Vy vang lên, đều đều, tĩnh lặng nhưng mang tính sát thương cực cao.
Tao nuốt nước bọt, hai bàn tay đặt trên đầu gối vô thức siết chặt lại. "Ừ, em nói đi."
"Thời gian gần đây ở bên anh, em không còn thấy vui như những ngày đầu nữa An ạ."
Lăng trì. Nhát dao đầu tiên cứa thẳng vào tim tao. Vy không vòng vo, nó chọn cách lột trần sự thật.
"Em luôn thấy mệt mỏi. Em luôn phải dè chừng xem nói câu này anh có suy diễn không, làm việc này, đi với người kia anh có ghen không. Anh lúc nào cũng nhìn mọi mối quan hệ của em bằng con mắt nghi ngờ. Tình yêu mà cứ như đi trên bãi mìn... không biết sẽ phát nổ lúc nào. Em kiệt sức rồi."
Lời thú nhận trần trụi của Vy như một bàn tay thò vào, cào xé nát bét mọi nỗ lực níu kéo, mọi tin nhắn xin lỗi của tao trong những ngày qua.
"Anh biết anh sai rồi!" - Tao vội vàng nhoài người về phía trước, giọng nói mang đầy sự tuyệt vọng van lơn. - "Anh hứa với em, từ nay anh sẽ thay đổi. Anh sẽ không bao giờ ghen tuông vớ vẩn nữa. Em cho anh một cơ hội đi, anh thề..."
Vy khẽ lắc đầu. Nụ cười trên môi nó buồn bã và chua chát.
Sự tuyệt tình, cam chịu dường như đã bám rễ quá sâu. Nhìn thấy cái lắc đầu ấy, lòng tự ái và cái bản ngã của một thằng đàn ông trong tao lại trỗi dậy, giãy giụa trong đau đớn. Tao không thể chấp nhận việc nó từ bỏ tao chỉ vì chữ "mệt mỏi".
Tao cắn chặt răng, nhìn thẳng vào mắt nó, hỏi một câu thẳng tuột, gạt phăng mọi sự lấp liếm:
"Em nói thật cho anh biết đi. Vì em mệt mỏi... hay vì thằng Bảo?"
Cái tên "Bảo" vừa thốt ra, không khí trong phòng tăng lên 1 level căng thẳng.
Lần này, trái với những lần cãi vã trước đây, Vy không hề nổi giận. Nó không gắt lên, không chối bay chối biến hay cố gắng bảo vệ sự "trong sáng" của mối quan hệ ấy nữa. Nó chọn cách lật bài ngửa. Mở toang mọi bí mật để kết thúc sự giằng co này.
"Hồi đầu năm nhất, em và anh ấy từng có thời gian tìm hiểu nhau. Bọn em có tình cảm trên mức tình bạn, nhưng vì nhiều lý do mà không tiến tới được. Chuyện này em đã từng kể với anh rồi."
Vy nói với chất giọng bình thản đến tàn nhẫn.
"Sau đó, bọn em chỉ giữ mức quan hệ xã giao. Nhưng từ đợt làm bài tập lớn, rồi đi thực tập và làm dự án chung với nhau gần đây... bọn em tiếp xúc lại và nói chuyện với nhau nhiều hơn."
Nó dừng lại một nhịp. Ánh mắt nó nhìn tao, không trốn tránh, tàn nhẫn và dứt khoát xác nhận cái điều mà tao sợ hãi nhất.
"Đúng. Anh ấy có quan tâm em, và có dành cho em sự ưu ái hơn những người khác."
Đoàng!
Nghe chính miệng người con gái tao yêu xác nhận linh cảm bấy lâu nay của mình là đúng, lồng ngực tao như bị một chiếc búa tạ ngàn cân giáng thẳng xuống, đập nát bét.
Hóa ra... bấy lâu nay tao không hề suy diễn bậy bạ. Hóa ra cái sự "trong sáng" mà nó gào lên để cự cãi với tao trong cái đêm tao xem trộm điện thoại vốn dĩ đã có vết nứt. Kẻ thứ ba là có thật. Hắn tồn tại bằng xương bằng thịt, bằng tri thức, bằng sự ưu ái.
Nỗi đau đớn bị phản bội hòa lẫn với sự nhục nhã làm máu nóng trong người tao sôi sùng sục. Tao cười nhạt, một nụ cười méo mó, gằn giọng chua chát đến tận cùng:
"Hóa ra là tình cũ không rủ cũng tới. Tuyệt vời thật đấy. Nó nhà giàu, nó học giỏi, nó môn đăng hộ đối, nó cùng tầng lớp tinh anh với em nên em chọn nó thay vì anh chứ gì? Em chê thằng thợ sửa điện thoại này bần hàn quá rồi phải không?"
Tao dùng những từ ngữ cay độc nhất để tự hạ thấp mình, với hy vọng găm lại cho nó một chút áy náy, một chút cảm giác có lỗi.
Nhưng đéo. Cú đâm chốt hạ của Vy mới là thứ đẩy tao ngã bổ ngửa xuống đất không có sức gượng dậy.
Vy không tức giận trước lời mỉa mai hằn học của tao. Cô ấy chỉ nhìn tao bằng một ánh mắt phức tạp, một sự pha trộn giữa lòng thương hại, sự nuối tiếc, và cả sự quả quyết không thể lay chuyển.
"Không phải vì anh ấy giàu hơn anh."
Giọng Vy rành rọt từng chữ, âm lượng không lớn nhưng sức nặng thì ngàn cân.
"Mà vì ở anh ấy... có những thứ mà anh không có. Anh ấy hiểu thế giới của em, hiểu công việc của em. Khi em mệt, anh ấy biết cách giải quyết vấn đề cùng em, chứ không phải chỉ hỏi han vài câu lặp đi lặp lại rồi ghen tuông vô cớ. Và đúng..."
Vy hít một hơi thật sâu, giáng xuống đòn phán quyết cuối cùng:
"Khi tiếp xúc với anh ấy, em có một cảm giác an toàn mà ở cạnh anh... em không bao giờ tìm thấy được. Đó là những gì em cảm nhận trong thời gian gần đây. Nhưng anh có biết không An..."
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má Vy, nhưng đôi mắt nó thì sắc như dao cạo:
"Chính anh... chính anh mới là người đẩy em về phía anh ấy đấy. Em cứ đang muốn vui vẻ với anh thì anh lại như kiểu muốn tìm cách đẩy em ra, để em có cơ hội tiếp xúc với người khác vậy."
Cái cụm từ "cảm giác an toàn" và câu chốt hạ cuối cùng ấy như hai nhát dao sắc lẹm đâm xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào giữa não bộ tao, ngoáy nát mọi thứ bên trong.
Tao ngồi chết trân. Cảm giác an toàn?
Tao, một thằng đàn ông dốc hết sức hết lòng để yêu, một thằng cày cuốc đêm ngày để lo cho tương lai hai đứa... cuối cùng lại bị đánh bại hoàn toàn bởi cái "cảm giác an toàn" của một gã khác đem lại cho người yêu của mình?
Và đau đớn nhất, cay đắng nhất, là chính tao, chính sự tự ti, chính cái sự kiểm soát bệnh hoạn của tao đã tự tay mở cửa, đẩy người con gái tao yêu nhất vào vòng tay của kẻ khác.
Sĩ diện của một thằng đàn ông, tình yêu cuồng nhiệt tuổi đôi mươi, và cả sự hối hận tột cùng bỗng chốc hòa quyện, bốc cháy thành một cơn cuồng nộ vô hình, nuốt chửng lấy tao trong cái đêm định mệnh này. Tình yêu chết thật rồi. Chết trong sự nhục nhã và bất lực đến tận cùng.
Chương 195: Con thú
"Chính anh... chính anh mới là người đẩy em về phía anh ấy đấy."
Câu nói đó vang lên không lớn, không gào thét, nhưng nó mang sức công phá của một quả bom nguyên tử ném thẳng vào cái đại não đang căng như dây đàn của tao.
Ngay tại cái khoảnh khắc âm tiết cuối cùng kết thúc, một tiếng _phựt_ vang lên rõ mồn một trong đầu tao. Sợi dây thần kinh lý trí cuối cùng, thứ đang cố gắng giữ tao lại với hình ảnh của một thằng đàn ông biết điều đã đứt tung.
Sự nhục nhã, cay đắng, uất hận và cả cái nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra mình sắp vĩnh viễn mất đi người con gái trước mặt... tất cả hòa vào nhau, bốc cháy thành một cơn điên loạn không thể kiểm soát.
Tao đứng phắt dậy. Hai mắt tao mở trừng trừng, ghim chặt vào khuôn mặt Vy. Tầm nhìn của tao mờ đi vì những tia máu đỏ ngầu vằn lên trong đáy mắt.
Không để cho Vy kịp phản ứng, tao lao tới. Hai bàn tay thô ráp của tao vung ra, túm chặt lấy hai bờ vai gầy guộc của nó, dùng một lực mạnh đến mức bạo lực để xốc ngược nó lên khỏi mặt chiếu.
"Cảm giác an toàn?"
Tao gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng như dã thú bị dồn vào đường cùng. Hơi thở tao phả ra nóng rực, hổn hển.
"Anh cũng có thể cho em cảm giác an toàn mà?! Lời nói của cái thằng đó giá trị hơn việc anh đang trầy da tróc vẩy cố gắng vì hai đứa à?! Nó có đáng không hả Vy?!"
Tao gào lên. Tao cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp của một thằng đàn ông, dùng cái uy thế vật lý để áp đảo nó. Trong cái đầu đang dày đặc sự mù quáng, tao vẫn ôm một ảo vọng ngu xuẩn rằng sự dữ dội, điên cuồng này sẽ làm Vy hoảng sợ mà "tỉnh lại", sẽ làm nó cảm thấy có lỗi vì đã phũ phàng với tao.
Nhưng tao lầm. Sự cuồng loạn ấy chỉ là mồi lửa đốt cháy nốt chút tôn trọng cuối cùng.
Vy vùng vẫy. Nó đẩy mạnh hai tay vào ngực tao để cố thoát ra. Nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé làm sao chống lại được đôi tay của một thằng thợ quen vác vật nặng đang trong cơn phát điên?
Niềm tin độc hại của kẻ đường cùng xâm chiếm toàn bộ tế bào thần kinh tao: Nó đang bị mớ lý thuyết, bị cái vỏ bọc tinh anh của thằng kia làm mờ mắt rồi! Chỉ cần ôm chặt nó, chỉ cần dùng sự thân mật, gần gũi để nó nhớ lại những cảm giác thuộc về nhau... nó sẽ quay về!
Nghĩ là làm. Tao lấn tới, túm chặt lấy hai cánh tay Vy, ép mạnh cơ thể nó lùi từng bước cho đến khi lưng nó va đánh "rầm" vào bức tường lạnh lẽo của phòng trọ.
Nó hoảng hốt kêu lên một tiếng, chưa kịp mở miệng chửi mắng thì tao đã cúi gập đầu xuống, dán chặt môi mình lên môi nó. Một nụ hôn cưỡng ép. Thô bạo. Tuyệt vọng. Tao ngấu nghiến đôi môi nó như muốn nuốt chửng mọi sự phản kháng, mặc kệ cho răng của hai đứa va vào nhau đến rớm máu.
"Ư... thả... thả ra!"
Vy ú ớ trong khoang miệng. Nó chống cự quyết liệt. Hai tay nó thoát ra được một chút liền cào cấu, đánh thùm thụp vào ngực, vào bả vai tao. Những cú đấm của nó không làm tao đau về mặt thể xác, nhưng nó làm con thú trong tao càng trở nên hung hăng.
Trong lúc giằng co điên loạn, tao đưa một tay lên, nắm lấy vạt cổ áo của Vy kéo giật lại để giữ chặt không cho nó né tránh.
Pựt!
Tiếng vải vóc bị xé toạc vang lên khô khốc. Lực giật vô thức của tao quá mạnh khiến hàng cúc áo bằng nhựa của Vy đứt tung. Những chiếc cúc nhỏ xíu văng lẹt đẹt xuống mặt sàn gạch hoa. Chiếc áo bộ đồ mặc nhà bung ra, xộc xệch và trễ nải, để lộ một bên bờ vai gầy nhom và chiếc áo lót bên trong.
Việc bị xé rách áo không hề làm Vy khuất phục hay buông xuôi. Ngược lại, nó giống như một công tắc kích hoạt bản năng tự vệ cuối cùng của một người con gái đang bị dồn ép.
Nó không giơ tay tát tao. Nó dùng hết sức bình sinh, tung một cú hích đầu đập thẳng vào cằm tao. Kèm theo đó là một tiếng hét thất thanh, lạc cả giọng, xé rách cả cái màn đêm u tối:
"An, anh bị điên à?! Bỏ em ra!"
Cú hích đầu làm tao hơi choáng, nhưng con thú trong tao vẫn chưa chịu dừng lại. Mắt tao mờ đi. Tao vẫn cố chấp lao vào, tay trái đè chặt lấy vai nó, miệng trượt từ môi xuống, hôn ngấu nghiến những nụ hôn ướt át, cưỡng ép lên vùng cổ áo đang trễ nải của nó. Tao muốn đánh dấu. Tao muốn chiếm hữu. Tao muốn cắn nát cái thứ gọi là "khoảng cách" đang chia lìa hai đứa.
"Cứu! Tránh ra!!!"
Vy hét lên lần thứ hai. Tiếng hét xé lòng, the thé, ngập ngụa sự hoảng loạn tột độ.
Âm thanh ấy đâm thủng màng nhĩ tao. Nó không phải là tiếng giận dỗi. Nó là tiếng kêu cứu.
Tiếng thét ấy như dội một vạc nước đá buốt giá, pha lẫn axit thẳng vào cái đầu đang bốc hỏa của tao. Mọi cử động của tao khựng lại. Đôi tay đang ghì chặt vai nó tự động nới lỏng ra rồi rớt thõng xuống hai bên hông.
Tao lùi lại một bước. Hơi thở hồng hộc.
Trước mắt tao, bức tranh tàn khốc nhất mà tao tự tay vẽ ra hiện lên rõ mồn một.
Vy mất thăng bằng, ngã khuỵu xuống góc tường. Tóc tai nó rối bời, bẹp gí vào má. Gương mặt nó không còn nửa điểm máu, nhợt nhạt và méo mó vì hoảng sợ sau màn ép hôn bạo lực của tao. Nó run lẩy bẩy như một chiếc lá giữa cơn bão. Hai bàn tay nhỏ bé của nó luống cuống túm chặt lấy hai vạt áo đã đứt tung cúc, kéo sát lại để che chắn cơ thể.
Nó co rúm người lại, cuộn tròn trong góc căn phòng trọ quen thuộc. Hình ảnh nó lúc này đéo khác gì một con thú nhỏ vô tội vừa may mắn thoát chết khỏi nanh vuốt của một con thú dữ ăn thịt. Tiếng thở dốc của nó đứt quãng, lồng ngực phập phồng liên hồi, pha lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng.
Vy từ từ ngước mắt lên nhìn tao.
Tao đứng chết lặng.
Đó hoàn toàn không phải là ánh mắt giận dữ của một người con gái đang cãi nhau với người yêu. Không có sự hờn dỗi. Không có sự thất vọng.
Đó là ánh mắt của sự kinh tởm, ghê sợ và phòng thủ tuyệt đối. Ánh mắt mà người ta dùng để nhìn một kẻ xa lạ nguy hiểm, một thằng tội phạm đê tiện, một thứ rác rưởi tởm lợm nhất trên đời.
Nó nhìn tao, lùi người dán sát lưng vào vách tường như muốn chìm luôn vào đó để trốn chạy. Giọng nó nghẹn lại, nấc lên, nhưng từng chữ nhả ra thì rành rọt, đâm xuyên qua ngực tao:
"Anh định làm gì?... Anh thấy em chưa đủ khổ sở à?... Sao anh lại làm như vậy với em?"
Ba câu hỏi. Không có một từ chửi rủa, nhưng nó lột sạch sẽ, trần trụi mọi lớp vỏ bọc ngụy biện của tao.
Ánh mắt của nó như một gáo nước sôi dội thẳng vào mặt tao. Tao từ từ cúi xuống, nhìn hai bàn tay đang run rẩy lẩy bẩy của chính mình. Những ngón tay đầy vết chai sần vừa mới đây thôi đã dùng bạo lực để xé áo người tao yêu thương nhất.
Tao vừa làm cái đéo gì thế này?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tao nhận ra mình vừa thực hiện một hành động hèn hạ, đớn hèn và khốn nạn nhất trong cả cuộc đời. Mày muốn giữ nó bằng cách hóa thành một con quái vật để dọa nạt nó sao hả An?
Tao không chỉ thua thằng Bảo. Tao thua sự điềm đạm của hắn, thua tri thức của hắn, và giờ đây, tao thua chính cái phần "con" trong người mình. Tao đã tự tay giết chết thằng An lỳ lợm nhưng tử tế, để biến thành một con thú hoang không hơn không kém.
Sự tự ghê tởm bản thân dâng lên đỉnh điểm. Cái cảm giác nhục nhã, hối hận làm lồng ngực tao sắp nổ tung. Tao không thể làm đau Vy thêm nửa phần nào nữa.
Tao quay ngoắt người lại. Mắt nhắm nghiền. Vận hết toàn bộ sức mạnh còn sót lại trong cơ thể, tao vung tay, nện một cú đấm kinh hồn bạt vía thẳng vào bức tường trước mặt.
"RẦM!"
Một tiếng động chát chúa vang lên. Lớp sơn tường bong tróc. Cơn đau thấu xương truyền từ các đốt ngón tay chạy dọc lên bả vai. Da thịt rách bươm. Bàn tay phải của tao xước sát, máu bắt đầu rỉ ra chút ít. Nhưng cái đau đớn về thể xác này chẳng thấm tháp vào đâu so với cái cảm giác khó tả mà tao đang phải trải qua lúc này.
Tao đứng đó, tay vẫn tì lên tường, run lẩy bẩy. Tao chờ đợi.
Một phần nào đó trong sự hèn mọn của tao vẫn thoi thóp hy vọng. Hy vọng rằng cơn đau này của tao sẽ làm nó xót xa. Rằng nó sẽ chạy lại, hốt hoảng cầm lấy tay tao như ngày xưa mỗi khi tao sửa máy bị đứt tay.
Nhưng không gian phía sau lưng tao tĩnh lặng như nghĩa địa.
Khối băng bất động.
Tao từ từ quay đầu lại.
Vy đã nhìn thấy cú đấm đó. Nó thấy tay tao đang đau. Nhưng nó không hề cản lại, không hề có một tiếng thét xót xa, không có giọt nước mắt nào rơi vì tao nữa.
Nó vẫn ngồi im ở góc phòng, hai tay ôm khư khư lấy vạt áo. Đôi mắt nó nhìn tao... lạnh lẽo, trống rỗng và vô hồn. Sự im lặng của nó lúc này là một lời tuyên án tàn nhẫn nhất: Dù mày có đánh gãy tay, dù mày có làm bất cứ cái gì ngay tại căn phòng này, thì đối với tao, mày cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Nó từ từ chống tay đứng dậy. Không thèm chỉnh lại áo. Nó đưa cánh tay lên, chỉ thẳng ra phía cánh cửa phòng đang hé mở. Giọng nói của nó không còn sự sợ hãi, cũng chẳng còn sự giận dữ, nó chỉ còn lại một sự mệt mỏi cạn kiệt, như muốn rũ bỏ một gánh nặng khổng lồ.
"Ra khỏi phòng em. Và từ ngày mai, đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời em nữa. Chúng ta kết thúc ở đây được rồi."
Bản án tử hình chính thức được thi hành. Không có kháng cáo.
Tao cắn chặt môi dưới đến bật máu. Cổ họng đắng nghét, tao không thể mở miệng cãi thêm nửa lời, cũng không dám nói lời xin lỗi, vì mọi lời nói lúc này đều là thứ rác rưởi dơ bẩn.
Tao đưa bàn tay trái lên che lấy bàn tay phải đang rướm máu. Cúi gằm mặt. Tao lầm lũi xoay người, bước những bước nặng nhọc, xiêu vẹo ra khỏi cánh cửa phòng trọ.
Bóng lưng của tao từ trước đến giờ chưa từng biết cúi đầu trước ai... nay gục ngã hoàn toàn, tan nát dưới ánh đèn tuýp mờ ảo.
Bước chân tao vừa khuất khỏi bậu cửa.
_Cạch! Xạch!_
Phía sau lưng tao, cánh cửa phòng đóng sập lại. Tiếng chốt cài khóa cửa vang lên dứt khoát, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Thế giới của tao chính thức sập xuống. Mọi thứ tốt đẹp nhất, mọi ước mơ tao từng xây đắp... đã bị chính tay tao, bằng sự tự ti và cơn điên loạn của mình, đập nát vụn đến mức vĩnh viễn không thể cứu vãn.