Kiến thức Không có cảm giác, không còn buồn đau, chẳng còn quan tâm, có ai từng trong trạng thái này chưa???

LiuYouJun

Yếu sinh lý
Tôi 30 tuổi.....
-Năm lớp 7:gia đình ly tán. Cảnh nghèo ập đến. Mẹ tôi nuôi 2 ae. Bố tôi bỏ đi mặc kệ 2 đứa con nheo nhóc.
-Năm lớp 10:bố tôi có vợ mới, năm lớp 12 vợ bố tôi cho người tới đánh tôi ở trường, hôm ấy cảm giác của tôi như 1 người bị trói tay chân chờ bị hành quyết( tôi đã nhẩm trong đầu, nếu hôm ấy tôi k chết thì tất cả sẽ phải theo tôi xuống mồ) nhưng trận đòn đã k đến.
- năm 18: tôi bước chân sang đài loan làm việc, thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch,sống trong tự ti mặc cảm hoàn cảnh gia đình nợ nần( do hồi bố mẹ làm ăn lớn, giải tán mẹ ra đi tay trắng nuôi 2 ae).
Tôi áp lực stress kinh khủng do gánh nặng kte đè lên vai, nhiều lúc muốn 44. Áp lực công việc, từ đồng hương k dạy việc, mách lẻo vs tổ trưởng..... k đc sự giúp đỡ,mà khi nhắc đến cái tên như 1 sự diễu cợt......
- năm 22 tuổi: sau 4 năm làm việc ngày tháng vất vả cũng dạy tôi thành người, tôi đc thăng chức lên làm tổ trưởng( do thời thế, và do ăn may).
Nhưng ngày vui chẳng đc bao nhiêu.
Sau 4 năm làm đêm. (phaanf lớn vì áp lực kte đè nặng, chuyển lên ca ngày ít việc, ít tăng ca, k có phụ cấp). Cày k ngừng nghỉ mỗi đêm 12 tiếng trong xưởng, tôi gặp bạo bệnh.
---Ngày 26/6.... tôi nhập viện trong tình trạng xấu, khắp ổ bụng tràn ngập cặn bẩn, bsi k chuẩn đoán đc ra nguyên nhân, tôi nằm trong viện 10 ngày, cô quạnh, cái bụng đau như tra tấn bào mòn ý trí sinh tồn của tôi, tôi không thể ngủ, chỉ thi thoảng thiếp đi và rồi lại đau đớn tỉnh dậy,mắt nhìn đồng hồ mỗi phút trôi qua như cả tháng đối vs tôi khi ấy, cơn sốt 40 độ kéo dài, tôi 55kg xuống còn 39kg chỉ sau 10 ngày. Cô ý tá tận tình chăm sóc tôi, người đồng nghiệp bất đồng quan điểm bấy lâu, lại là người tốt với tôi nhất khi ấy.....
-7/2:.... tôi chỉ muốn phá kính nhảy lẩu kết thúc khổ đau. Người đồng nghiệp đề xuất cho tôi chuyển viện lên bệnh viện TOP đầu.... 13h02p. Thủ tục chuyển viện xog. Bsi ở bệnh viện "changgung" nói tình trạng tôi rất xấu phải phẫu thuật gấp.......
 

LiuYouJun

Yếu sinh lý
Chủ thớt
---2/7: 20h30p tôi tỉnh lại, có lẽ do cơ thể suy nhược, thuốc mê...... tôi tỉnh dậy trong tình trạng bất ổn, tôi rút mọi ống cắm trên người tôi. Y tá hốt hoảng chạy gọi bsi trực ban, bác sĩ tới và chấn an tôi, sau đó cắm lại ống lên người tôi...........
---ngày 10/7: sau 7 ngày điều trị hậu phẫu, cái bụng vẫn nhói lên, tôi lết cái chân như cái xác sống cố để cho cơ thể hoạt deoojng lại, 7 ngày cũng qua. Bệnh viện cho tôi về điều trị tại nhà hẹn ngày tái khám.........
Trở về cty, mọi người tới thăm hỏi"đa phần là người sang cùng thời với tôi và người mới do t đào tạo"............ tôi như cái xác khô, tự lết thân đi chợ để mua thịt về nấu cháo rau ngót "ae có giúp đỡ, nhưng ngta cũng đi làm 12 tiếng về, giúp cũng có lúc, chứ kp lúc nào cũng giúp đc"....
------- tôi bình thường trở lại, hồi phục dần dần
--------------ngày 7/8: tôi hẹn ngày 16/8 trở lại làm việc, nhưng không số phận vẫn chưa tha cho tôi, tôi tái phát bệnh cũ, thủng ruột, bsi chỉ định phẫu thuật gấp, lần này tôi bình tĩnh hơn, xác định mình sẽ ra đi, tôi hỏi bsi, là thủng ở chỗ cũ, hay bệnh lí gì, và cần sự chuẩn bị nếu tôi ra đi, vì tôi chỉ là 1 người xkld. Bsi nói, tình trạng của tôi rất xấu, cơ thể suy nhược, cần có sự chuẩn bị, tôi bình thản, nhắn lại vs môi giới, khi đó là 12h08p, gửi lại vàng, điện thoại, tiền mặt, và tờ giấy trăn trối mà tôi viết vội.....
 

LiuYouJun

Yếu sinh lý
Chủ thớt
-------ngày 8/8::::: 7h30 tôi thức dậy y tá thay băng cho tôi. A môi giới đưa lại cho tôi chiếc nhẫn bạc. "Kỉ niệm tháng lương đầu tiên của tôi"..
Mọi nguy hiểm đã qua, lần này tôi tỉnh táo và thấy bình thản hơn..... tôi điều trị, và lặp lại quy trình giống lần 1
/--------ngày 1/10 tôi quay trở lại làm việc, cuộc sống vất vả lại nối tiếp cho đến tháng 7/2021.
Khi ấy đại dịch covid hoành hành, tôi rơi vào 1 tình thế rất đáng lo, ở lại vẫn đc làm việc. Vẫn nhue bthg, nhưng k thể kí hợp đồng do tình hình dịch dã "k có hợp đồng, sẽ k có BHXH".... tôi trở về, tôi buộc phải trở về vnam với cái vé cao ngất ngưởng là 70trVND. Vì bản thân có bệnh sẵn, nếu k có BHXH chi phí điều trị.... sẽ rất đắt đỏ.
------ngày 24/7/2021: tôi trở về vnam, đc cách ly tại hội an trong ksan 5* hội an historic....... tôi ở chung vs 1 ông anh cùng quê cùng chuyến bay, cách ly 14 ngày tôi trở về hn trên chuyến xe 29 chỗ. (Tôi muốn chiếc xe cứ đi mãi, đi mãi, để tôi k phải đối mặt với thực tại đầy ê trề)
 

okokconheo

Yếu sinh lý
Thôi cố gắng lên bro ạ, cố đến đâu thì mình đến đó, nếu chẳng có xui thì kiếp sau của 18 năm sau mình vẫn là 1 trang hảo hán
 

LiuYouJun

Yếu sinh lý
Chủ thớt
-------update tiếp về cuộc sống hiện tại.
Tôi muốn đi tu. Sau khi tôi về 1 năm mẹ tôi lấy chồng. Cái đáng nói là chồng lại ở nhà tôi, trong căn nhà mình từng dốc sức cố gắng. Tôi bị hất cẳng đi như 1 người thừa thãi, trong chính căn nhà của mình, bị nói mày cơm vẫn ăn nước vẫn uống. Mà giờ lại đi đòi tiền điện của tao. Nhà tháng khoảng 4M tiền điện, chả ai đóng cứ dã đầu t. Vì t làm nghề tự do. Nhiều khi nghĩ. Năm ấy, nếu mãi nằm lại ở đài loan. Có khi lại là sự giải thoát đối với tôi...
------- TÔI CẢM GIÁC XUNG QUANH CHẲNG CÒN GÌ CẢ. Tôi muốn trốn thực tại, cảm giác ngày ấy khi mẹ nhận nuôi tôi chỉ là công cụ. Giờ tôi hết giá trị rồi thì bị hất cẳng đi. Quá nửa đời người là bi ai. Dần dần tôi k còn cảm xúc với điều gì nữa. 1 người mất, tình cảm gia đình hay anh em, dần dà giờ tôi chả còn cảm xúc gì.
TÔI MUỐN BỎ ĐI THẬT XA, THEO MỌI NGƯỜI TÔI NÊN LÀM GÌ.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

LiuYouJun

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Muốn đi tu, mà thủ tục đăng ký........ phức tạp quá. Có ai am hiểu không, chỉ tôi với
 
T từng đi một đoạn như thế. Cái đợt hồi còn trẻ khi mất đi một thứ quan trọng. Mỗi ngày trôi qua, mọi sự vật hiện tượng đều trôi qua trước mặt mình như một bộ phim. Không thấy gái xinh dù nó đẹp cỡ nào, không thấy thức ăn ngon, quần áo đẹp.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo