LiuYouJun
Yếu sinh lý
Tôi 30 tuổi.....
-Năm lớp 7:gia đình ly tán. Cảnh nghèo ập đến. Mẹ tôi nuôi 2 ae. Bố tôi bỏ đi mặc kệ 2 đứa con nheo nhóc.
-Năm lớp 10:bố tôi có vợ mới, năm lớp 12 vợ bố tôi cho người tới đánh tôi ở trường, hôm ấy cảm giác của tôi như 1 người bị trói tay chân chờ bị hành quyết( tôi đã nhẩm trong đầu, nếu hôm ấy tôi k chết thì tất cả sẽ phải theo tôi xuống mồ) nhưng trận đòn đã k đến.
- năm 18: tôi bước chân sang đài loan làm việc, thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch,sống trong tự ti mặc cảm hoàn cảnh gia đình nợ nần( do hồi bố mẹ làm ăn lớn, giải tán mẹ ra đi tay trắng nuôi 2 ae).
Tôi áp lực stress kinh khủng do gánh nặng kte đè lên vai, nhiều lúc muốn 44. Áp lực công việc, từ đồng hương k dạy việc, mách lẻo vs tổ trưởng..... k đc sự giúp đỡ,mà khi nhắc đến cái tên như 1 sự diễu cợt......
- năm 22 tuổi: sau 4 năm làm việc ngày tháng vất vả cũng dạy tôi thành người, tôi đc thăng chức lên làm tổ trưởng( do thời thế, và do ăn may).
Nhưng ngày vui chẳng đc bao nhiêu.
Sau 4 năm làm đêm. (phaanf lớn vì áp lực kte đè nặng, chuyển lên ca ngày ít việc, ít tăng ca, k có phụ cấp). Cày k ngừng nghỉ mỗi đêm 12 tiếng trong xưởng, tôi gặp bạo bệnh.
---Ngày 26/6.... tôi nhập viện trong tình trạng xấu, khắp ổ bụng tràn ngập cặn bẩn, bsi k chuẩn đoán đc ra nguyên nhân, tôi nằm trong viện 10 ngày, cô quạnh, cái bụng đau như tra tấn bào mòn ý trí sinh tồn của tôi, tôi không thể ngủ, chỉ thi thoảng thiếp đi và rồi lại đau đớn tỉnh dậy,mắt nhìn đồng hồ mỗi phút trôi qua như cả tháng đối vs tôi khi ấy, cơn sốt 40 độ kéo dài, tôi 55kg xuống còn 39kg chỉ sau 10 ngày. Cô ý tá tận tình chăm sóc tôi, người đồng nghiệp bất đồng quan điểm bấy lâu, lại là người tốt với tôi nhất khi ấy.....
-7/2:.... tôi chỉ muốn phá kính nhảy lẩu kết thúc khổ đau. Người đồng nghiệp đề xuất cho tôi chuyển viện lên bệnh viện TOP đầu.... 13h02p. Thủ tục chuyển viện xog. Bsi ở bệnh viện "changgung" nói tình trạng tôi rất xấu phải phẫu thuật gấp.......
-Năm lớp 7:gia đình ly tán. Cảnh nghèo ập đến. Mẹ tôi nuôi 2 ae. Bố tôi bỏ đi mặc kệ 2 đứa con nheo nhóc.
-Năm lớp 10:bố tôi có vợ mới, năm lớp 12 vợ bố tôi cho người tới đánh tôi ở trường, hôm ấy cảm giác của tôi như 1 người bị trói tay chân chờ bị hành quyết( tôi đã nhẩm trong đầu, nếu hôm ấy tôi k chết thì tất cả sẽ phải theo tôi xuống mồ) nhưng trận đòn đã k đến.
- năm 18: tôi bước chân sang đài loan làm việc, thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch,sống trong tự ti mặc cảm hoàn cảnh gia đình nợ nần( do hồi bố mẹ làm ăn lớn, giải tán mẹ ra đi tay trắng nuôi 2 ae).
Tôi áp lực stress kinh khủng do gánh nặng kte đè lên vai, nhiều lúc muốn 44. Áp lực công việc, từ đồng hương k dạy việc, mách lẻo vs tổ trưởng..... k đc sự giúp đỡ,mà khi nhắc đến cái tên như 1 sự diễu cợt......
- năm 22 tuổi: sau 4 năm làm việc ngày tháng vất vả cũng dạy tôi thành người, tôi đc thăng chức lên làm tổ trưởng( do thời thế, và do ăn may).
Nhưng ngày vui chẳng đc bao nhiêu.
Sau 4 năm làm đêm. (phaanf lớn vì áp lực kte đè nặng, chuyển lên ca ngày ít việc, ít tăng ca, k có phụ cấp). Cày k ngừng nghỉ mỗi đêm 12 tiếng trong xưởng, tôi gặp bạo bệnh.
---Ngày 26/6.... tôi nhập viện trong tình trạng xấu, khắp ổ bụng tràn ngập cặn bẩn, bsi k chuẩn đoán đc ra nguyên nhân, tôi nằm trong viện 10 ngày, cô quạnh, cái bụng đau như tra tấn bào mòn ý trí sinh tồn của tôi, tôi không thể ngủ, chỉ thi thoảng thiếp đi và rồi lại đau đớn tỉnh dậy,mắt nhìn đồng hồ mỗi phút trôi qua như cả tháng đối vs tôi khi ấy, cơn sốt 40 độ kéo dài, tôi 55kg xuống còn 39kg chỉ sau 10 ngày. Cô ý tá tận tình chăm sóc tôi, người đồng nghiệp bất đồng quan điểm bấy lâu, lại là người tốt với tôi nhất khi ấy.....
-7/2:.... tôi chỉ muốn phá kính nhảy lẩu kết thúc khổ đau. Người đồng nghiệp đề xuất cho tôi chuyển viện lên bệnh viện TOP đầu.... 13h02p. Thủ tục chuyển viện xog. Bsi ở bệnh viện "changgung" nói tình trạng tôi rất xấu phải phẫu thuật gấp.......

