Truyện Hồi Ký: Ca Trực Cuối Cùng (1 thằng badboy)

Anh Tắc Kè

Tao là gay
# CA TRỰC CUỐI CÙNG



## Chương 2: Cô gái của ca trực sáng

Sau gần một tháng làm việc ở khoa Ngoại, tôi dần quen với nhịp sống của bệnh viện.

Sáu giờ ba mươi sáng.

Thay đồng phục.

Bảy giờ giao ban.

Bảy giờ ba mươi bắt đầu một ngày mới.

Ở bệnh viện, thời gian không được tính bằng ngày hay tháng.

Nó được tính bằng... ca trực.

Trực sáng.
Trực chiều.

Trực đêm.

Rồi lại sáng.

Có hôm tôi ngủ chưa đầy ba tiếng.

Có hôm vừa cầm được hộp cơm thì điện thoại nội bộ đã reo.

"M, xuống phòng tiểu phẫu."

"Dạ."

Chỉ một câu ngắn gọn là đủ để biết bữa trưa hôm đó lại phải ăn nguội.

...

Khoa Ngoại không lớn.

Chỉ hơn ba mươi con người.

Làm lâu vài tuần là ai cũng biết tên nhau.

Người vui tính nhất khoa là anh Tùng, điều dưỡng nam.

Anh luôn là người mở đầu mọi câu chuyện bằng một câu đùa nhạt đến mức cả khoa đều lắc đầu.

"Cậu M."

"Dạ?"

"Nghe nói cậu tập gym à?"

"Vâng."

"Thế mai phụ anh khiêng bình oxy nhé."

Cả phòng cười ầm.

Tôi cũng cười.

Có lẽ từ ngày vào đây, tôi cười nhiều hơn trước.

...

Linh làm điều dưỡng.

Ít hơn tôi hai tuổi.

Khác với vẻ hoạt bát khi nói chuyện với mọi người, lúc làm việc cô ấy rất tập trung.

Mỗi lần chuẩn bị vào phòng mổ, Linh luôn là người kiểm tra lại dụng cụ lần cuối.

Tỉ mỉ.

Chính xác.

Không bao giờ qua loa.

Có lần tôi hỏi.

"Em kiểm tra kỹ thế làm gì?"

Linh không ngẩng đầu.

"Chỉ cần thiếu một cái kẹp thôi là cả ê-kíp phải dừng lại."

"Bệnh viện không cho phép chữ 'ước gì'."

Câu nói ấy làm tôi nhớ rất lâu.



...



Một buổi trưa.

Căng tin gần như đã hết người.

Tôi ngồi một mình ở góc phòng với khay cơm còn nguyên.

"M."

Tôi ngẩng lên.

Linh đặt khay cơm xuống đối diện.

"Sao chưa ăn?"

"Đợi nguội."

"Cơm mà cũng đợi nguội?"

"Nóng quá."

Cô ấy bật cười.

"Anh đúng là người kỳ lạ."

Tôi nhún vai.

"Chắc vậy."

Linh gắp một miếng trứng trong khay mình bỏ sang khay tôi.

"Ăn đi."

"Không ăn lát nữa lại đau dạ dày."

Tôi nhìn cô ấy.

"Em hay làm vậy với mọi người à?"

Linh lắc đầu.

"Không."

"Thế sao..."

"Vì anh ngồi đây một mình."

"..."

"Em thấy tội."

Hai đứa cùng cười.

Đó chỉ là một bữa cơm rất bình thường.

Nhưng sau này nghĩ lại...

Có lẽ mọi chuyện đều bắt đầu từ những điều bình thường như thế.

...

Đầu tháng Sáu.

Khoa tiếp nhận một ca cấp cứu giao thông.

Bệnh nhân mất nhiều máu.

Cả khoa chạy gần như không nghỉ suốt hơn hai tiếng.

Đến khi ca mổ kết thúc, tôi ngồi bệt xuống hành lang.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Linh mang đến cho tôi một chai nước.

"Uống đi."

"Cảm ơn."

"Anh ổn không?"

"Ổn."

Linh nhìn tôi.

"Anh lúc nào cũng chỉ có một câu 'ổn'."

Tôi cười.

"Không ổn thì sao?"

"Thì cứ nói."

"Ở đây có đồng đội mà."

Tôi mở nắp chai nước.

Không biết vì mệt hay vì điều gì khác...

Lần đầu tiên kể từ khi vào bệnh viện, tôi cảm thấy nơi này không còn xa lạ.

Có lẽ vì tôi bắt đầu có những người để chờ gặp mỗi ngày.

Trong đó...

Có Linh.

Tôi không biết tình cảm ấy bắt đầu từ khi nào.

Có thể là từ nụ cười đầu tiên.

Có thể là từ bữa cơm ở căng tin.

Hoặc cũng có thể...

Là từ câu nói giản dị của cô ấy:

"Ở đây có đồng đội mà."

Tôi khi ấy đâu ngờ...

Có những người bước vào cuộc đời mình bằng một câu nói rất nhẹ.

Nhưng khi rời đi...

Lại để lại khoảng lặng rất dài.
Rảnh thì viết thêm bên kia đẩy nhanh tiến độ chút rồi viết tiếp bên này đi e
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo