Badboy9xtq
Yếu sinh lý
LỜI MỞ ĐẦU
"Có những vết thương khâu lại được. Có những sai lầm thì không.”
Có người từng hỏi tôi:
“Nếu được quay về năm 2019, cậu có còn chọn bước vào bệnh viện ấy không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Không phải vì tôi không có câu trả lời.
Mà bởi câu trả lời ấy đã khiến tôi mất sáu năm để chấp nhận.
Tôi từng nghĩ bệnh viện là nơi cứu người.
Sau này tôi mới hiểu…
Đó cũng là nơi có thể làm một con người thay đổi.
Tôi không phải bác sĩ.
Tôi là một kỹ thuật viên khoa Ngoại.
Một người bình thường giữa hàng trăm chiếc áo blouse trắng.
Tôi từng yêu.
Từng được yêu.
Từng phản bội.
Và cũng từng đánh mất người mình yêu nhất.
Nếu bạn hỏi tôi điều gì còn đọng lại sau sáu năm ấy…
Thì không phải những ca mổ kéo dài suốt đêm.
Không phải những lời khen hay những lần được bệnh nhân cảm ơn.
Mà là tiếng chuông trực vang lên lúc hai giờ sáng…
Và bóng lưng của một cô gái bước khuất dần ở cuối hành lang.
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy.
"Có những vết thương khâu lại được. Có những sai lầm thì không.”
Có người từng hỏi tôi:
“Nếu được quay về năm 2019, cậu có còn chọn bước vào bệnh viện ấy không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Không phải vì tôi không có câu trả lời.
Mà bởi câu trả lời ấy đã khiến tôi mất sáu năm để chấp nhận.
Tôi từng nghĩ bệnh viện là nơi cứu người.
Sau này tôi mới hiểu…
Đó cũng là nơi có thể làm một con người thay đổi.
Tôi không phải bác sĩ.
Tôi là một kỹ thuật viên khoa Ngoại.
Một người bình thường giữa hàng trăm chiếc áo blouse trắng.
Tôi từng yêu.
Từng được yêu.
Từng phản bội.
Và cũng từng đánh mất người mình yêu nhất.
Nếu bạn hỏi tôi điều gì còn đọng lại sau sáu năm ấy…
Thì không phải những ca mổ kéo dài suốt đêm.
Không phải những lời khen hay những lần được bệnh nhân cảm ơn.
Mà là tiếng chuông trực vang lên lúc hai giờ sáng…
Và bóng lưng của một cô gái bước khuất dần ở cuối hành lang.
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy.

