Truyện Hồi Ký: Ca Trực Cuối Cùng (1 thằng badboy)

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
LỜI MỞ ĐẦU


"Có những vết thương khâu lại được. Có những sai lầm thì không.”

Có người từng hỏi tôi:

“Nếu được quay về năm 2019, cậu có còn chọn bước vào bệnh viện ấy không?”

Tôi im lặng rất lâu.

Không phải vì tôi không có câu trả lời.

Mà bởi câu trả lời ấy đã khiến tôi mất sáu năm để chấp nhận.

Tôi từng nghĩ bệnh viện là nơi cứu người.

Sau này tôi mới hiểu…

Đó cũng là nơi có thể làm một con người thay đổi.

Tôi không phải bác sĩ.

Tôi là một kỹ thuật viên khoa Ngoại.

Một người bình thường giữa hàng trăm chiếc áo blouse trắng.

Tôi từng yêu.

Từng được yêu.

Từng phản bội.

Và cũng từng đánh mất người mình yêu nhất.

Nếu bạn hỏi tôi điều gì còn đọng lại sau sáu năm ấy…

Thì không phải những ca mổ kéo dài suốt đêm.

Không phải những lời khen hay những lần được bệnh nhân cảm ơn.

Mà là tiếng chuông trực vang lên lúc hai giờ sáng…

Và bóng lưng của một cô gái bước khuất dần ở cuối hành lang.

Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
CHƯƠNG 1: Người đàn ông mang đôi mắt lạnh

Tháng Ba năm 2019.

Chiếc xe máy cũ dừng trước cổng Bệnh viện An Phúc lúc sáu giờ bốn mươi lăm sáng.

Tôi tháo mũ bảo hiểm, vuốt lại mái tóc rồi ngẩng đầu nhìn tòa nhà sáu tầng phủ kín kính xanh.

Một hơi thở thật sâu.

“Từ hôm nay… mình là nhân viên ở đây.”

Tôi tên M.

Sinh năm chín mươi mấy.

Một mét bảy lăm.

Sáu mươi tám ký.

Đeo kính.

Ít nói.

Bạn bè thường bảo tôi trông lạnh như cục nước đá.
Có người còn cá cược xem tôi có biết cười không.

Thật ra tôi vẫn cười.

Chỉ là không phải với tất cả mọi người.





Khoa Ngoại nằm ở tầng ba.

Ngay khi cửa thang máy mở ra, mùi cồn sát khuẩn quen thuộc ập vào mũi.

Điều dưỡng đi qua đi lại.

Xe đẩy dụng cụ lăn trên nền gạch.

Tiếng điện thoại bàn reo liên tục.

Tiếng bác sĩ gọi nhau từ cuối hành lang.

Mọi thứ đều rất nhanh.

Rất gấp.

Rất khác cuộc sống trước đây của tôi.

“Tân binh đúng không?”

Một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi, đeo bảng tên Bác sĩ Hoàng, nhìn tôi rồi cười.

“Gương mặt căng thế?”

“Dạ… em hơi hồi hộp.”

“Hồi hộp là đúng.”

Ông vỗ vai tôi.

“Ở đây, chỉ cần lơ là một chút thôi là đủ để nhớ cả đời.”

Câu nói ấy, lúc đó tôi chỉ nghĩ là lời dặn của đàn anh.

Sáu năm sau…

Tôi mới hiểu nó còn là lời nhắc dành cho cả cuộc đời mình.





Những tuần đầu trôi qua bằng những ca trực liên tiếp.

Tôi học cách chuẩn bị dụng cụ thật nhanh.

Học cách phối hợp trong phòng tiểu phẫu.

Học cách giữ bình tĩnh khi bệnh nhân đau đớn.

Ban ngày chạy không ngơi chân.

Ban đêm ngủ chập chờn trên chiếc ghế gấp trong phòng trực.

Có hôm vừa chợp mắt được mười phút, chuông cấp cứu đã vang lên.

Dần dần…

Bệnh viện trở thành ngôi nhà thứ hai.



Khoảng ba tuần sau ngày nhận việc.

Đó là một buổi chiều mưa.

Tôi đang kiểm lại bộ dụng cụ tiểu phẫu thì có tiếng gõ cửa.

“Cộc… cộc…”

Tôi ngẩng lên.

Một cô gái mặc đồng phục điều dưỡng đứng ngoài cửa.

Mái tóc buộc gọn.

Đôi mắt biết cười.

Trên ngực áo là bảng tên:

Linh.

“Anh là M phải không?”

Tôi gật đầu.

“Em nghe mọi người nói khoa mình có nhân viên mới.”

“…”

“Công nhận.”

“Công nhận gì?”

“Đúng là nhìn lạnh thật.”

Tôi bật cười.

Có lẽ…

Đó là lần đầu tiên kể từ khi vào bệnh viện.

Linh cũng cười.

“À…”

“Cười được là tốt.”

“Em cứ tưởng anh bị liệt cơ mặt.”

Tôi lắc đầu.

“Có lẽ… chỉ là chưa gặp đúng người thôi.”

Linh hơi khựng lại.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi cô ấy quay đi, giấu nụ cười sau xấp hồ sơ trên tay.

“Thôi… em đi làm đây.”

“Ừ.”

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy khuất dần cuối hành lang.

Lúc đó, tôi không hề biết…

Chỉ vài tháng sau…

Chính cô gái ấy sẽ bước vào cuộc đời tôi.

Và rồi cũng chính cô ấy…

Là người khiến tôi đau lòng nhất.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
# CA TRỰC CUỐI CÙNG



## Chương 2: Cô gái của ca trực sáng

Sau gần một tháng làm việc ở khoa Ngoại, tôi dần quen với nhịp sống của bệnh viện.

Sáu giờ ba mươi sáng.

Thay đồng phục.

Bảy giờ giao ban.

Bảy giờ ba mươi bắt đầu một ngày mới.

Ở bệnh viện, thời gian không được tính bằng ngày hay tháng.

Nó được tính bằng... ca trực.

Trực sáng.
Trực chiều.

Trực đêm.

Rồi lại sáng.

Có hôm tôi ngủ chưa đầy ba tiếng.

Có hôm vừa cầm được hộp cơm thì điện thoại nội bộ đã reo.

"M, xuống phòng tiểu phẫu."

"Dạ."

Chỉ một câu ngắn gọn là đủ để biết bữa trưa hôm đó lại phải ăn nguội.

...

Khoa Ngoại không lớn.

Chỉ hơn ba mươi con người.

Làm lâu vài tuần là ai cũng biết tên nhau.

Người vui tính nhất khoa là anh Tùng, điều dưỡng nam.

Anh luôn là người mở đầu mọi câu chuyện bằng một câu đùa nhạt đến mức cả khoa đều lắc đầu.

"Cậu M."

"Dạ?"

"Nghe nói cậu tập gym à?"

"Vâng."

"Thế mai phụ anh khiêng bình oxy nhé."

Cả phòng cười ầm.

Tôi cũng cười.

Có lẽ từ ngày vào đây, tôi cười nhiều hơn trước.

...

Linh làm điều dưỡng.

Ít hơn tôi hai tuổi.

Khác với vẻ hoạt bát khi nói chuyện với mọi người, lúc làm việc cô ấy rất tập trung.

Mỗi lần chuẩn bị vào phòng mổ, Linh luôn là người kiểm tra lại dụng cụ lần cuối.

Tỉ mỉ.

Chính xác.

Không bao giờ qua loa.

Có lần tôi hỏi.

"Em kiểm tra kỹ thế làm gì?"

Linh không ngẩng đầu.

"Chỉ cần thiếu một cái kẹp thôi là cả ê-kíp phải dừng lại."

"Bệnh viện không cho phép chữ 'ước gì'."

Câu nói ấy làm tôi nhớ rất lâu.



...



Một buổi trưa.

Căng tin gần như đã hết người.

Tôi ngồi một mình ở góc phòng với khay cơm còn nguyên.

"M."

Tôi ngẩng lên.

Linh đặt khay cơm xuống đối diện.

"Sao chưa ăn?"

"Đợi nguội."

"Cơm mà cũng đợi nguội?"

"Nóng quá."

Cô ấy bật cười.

"Anh đúng là người kỳ lạ."

Tôi nhún vai.

"Chắc vậy."

Linh gắp một miếng trứng trong khay mình bỏ sang khay tôi.

"Ăn đi."

"Không ăn lát nữa lại đau dạ dày."

Tôi nhìn cô ấy.

"Em hay làm vậy với mọi người à?"

Linh lắc đầu.

"Không."

"Thế sao..."

"Vì anh ngồi đây một mình."

"..."

"Em thấy tội."

Hai đứa cùng cười.

Đó chỉ là một bữa cơm rất bình thường.

Nhưng sau này nghĩ lại...

Có lẽ mọi chuyện đều bắt đầu từ những điều bình thường như thế.

...

Đầu tháng Sáu.

Khoa tiếp nhận một ca cấp cứu giao thông.

Bệnh nhân mất nhiều máu.

Cả khoa chạy gần như không nghỉ suốt hơn hai tiếng.

Đến khi ca mổ kết thúc, tôi ngồi bệt xuống hành lang.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Linh mang đến cho tôi một chai nước.

"Uống đi."

"Cảm ơn."

"Anh ổn không?"

"Ổn."

Linh nhìn tôi.

"Anh lúc nào cũng chỉ có một câu 'ổn'."

Tôi cười.

"Không ổn thì sao?"

"Thì cứ nói."

"Ở đây có đồng đội mà."

Tôi mở nắp chai nước.

Không biết vì mệt hay vì điều gì khác...

Lần đầu tiên kể từ khi vào bệnh viện, tôi cảm thấy nơi này không còn xa lạ.

Có lẽ vì tôi bắt đầu có những người để chờ gặp mỗi ngày.

Trong đó...

Có Linh.

Tôi không biết tình cảm ấy bắt đầu từ khi nào.

Có thể là từ nụ cười đầu tiên.

Có thể là từ bữa cơm ở căng tin.

Hoặc cũng có thể...

Là từ câu nói giản dị của cô ấy:

"Ở đây có đồng đội mà."

Tôi khi ấy đâu ngờ...

Có những người bước vào cuộc đời mình bằng một câu nói rất nhẹ.

Nhưng khi rời đi...

Lại để lại khoảng lặng rất dài.
 

perfectworld

Yếu sinh lý
# CA TRỰC CUỐI CÙNG



## Chương 2: Cô gái của ca trực sáng

Sau gần một tháng làm việc ở khoa Ngoại, tôi dần quen với nhịp sống của bệnh viện.

Sáu giờ ba mươi sáng.

Thay đồng phục.

Bảy giờ giao ban.

Bảy giờ ba mươi bắt đầu một ngày mới.

Ở bệnh viện, thời gian không được tính bằng ngày hay tháng.

Nó được tính bằng... ca trực.

Trực sáng.
Trực chiều.

Trực đêm.

Rồi lại sáng.

Có hôm tôi ngủ chưa đầy ba tiếng.

Có hôm vừa cầm được hộp cơm thì điện thoại nội bộ đã reo.

"M, xuống phòng tiểu phẫu."

"Dạ."

Chỉ một câu ngắn gọn là đủ để biết bữa trưa hôm đó lại phải ăn nguội.

...

Khoa Ngoại không lớn.

Chỉ hơn ba mươi con người.

Làm lâu vài tuần là ai cũng biết tên nhau.

Người vui tính nhất khoa là anh Tùng, điều dưỡng nam.

Anh luôn là người mở đầu mọi câu chuyện bằng một câu đùa nhạt đến mức cả khoa đều lắc đầu.

"Cậu M."

"Dạ?"

"Nghe nói cậu tập gym à?"

"Vâng."

"Thế mai phụ anh khiêng bình oxy nhé."

Cả phòng cười ầm.

Tôi cũng cười.

Có lẽ từ ngày vào đây, tôi cười nhiều hơn trước.

...

Linh làm điều dưỡng.

Ít hơn tôi hai tuổi.

Khác với vẻ hoạt bát khi nói chuyện với mọi người, lúc làm việc cô ấy rất tập trung.

Mỗi lần chuẩn bị vào phòng mổ, Linh luôn là người kiểm tra lại dụng cụ lần cuối.

Tỉ mỉ.

Chính xác.

Không bao giờ qua loa.

Có lần tôi hỏi.

"Em kiểm tra kỹ thế làm gì?"

Linh không ngẩng đầu.

"Chỉ cần thiếu một cái kẹp thôi là cả ê-kíp phải dừng lại."

"Bệnh viện không cho phép chữ 'ước gì'."

Câu nói ấy làm tôi nhớ rất lâu.



...



Một buổi trưa.

Căng tin gần như đã hết người.

Tôi ngồi một mình ở góc phòng với khay cơm còn nguyên.

"M."

Tôi ngẩng lên.

Linh đặt khay cơm xuống đối diện.

"Sao chưa ăn?"

"Đợi nguội."

"Cơm mà cũng đợi nguội?"

"Nóng quá."

Cô ấy bật cười.

"Anh đúng là người kỳ lạ."

Tôi nhún vai.

"Chắc vậy."

Linh gắp một miếng trứng trong khay mình bỏ sang khay tôi.

"Ăn đi."

"Không ăn lát nữa lại đau dạ dày."

Tôi nhìn cô ấy.

"Em hay làm vậy với mọi người à?"

Linh lắc đầu.

"Không."

"Thế sao..."

"Vì anh ngồi đây một mình."

"..."

"Em thấy tội."

Hai đứa cùng cười.

Đó chỉ là một bữa cơm rất bình thường.

Nhưng sau này nghĩ lại...

Có lẽ mọi chuyện đều bắt đầu từ những điều bình thường như thế.

...

Đầu tháng Sáu.

Khoa tiếp nhận một ca cấp cứu giao thông.

Bệnh nhân mất nhiều máu.

Cả khoa chạy gần như không nghỉ suốt hơn hai tiếng.

Đến khi ca mổ kết thúc, tôi ngồi bệt xuống hành lang.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Linh mang đến cho tôi một chai nước.

"Uống đi."

"Cảm ơn."

"Anh ổn không?"

"Ổn."

Linh nhìn tôi.

"Anh lúc nào cũng chỉ có một câu 'ổn'."

Tôi cười.

"Không ổn thì sao?"

"Thì cứ nói."

"Ở đây có đồng đội mà."

Tôi mở nắp chai nước.

Không biết vì mệt hay vì điều gì khác...

Lần đầu tiên kể từ khi vào bệnh viện, tôi cảm thấy nơi này không còn xa lạ.

Có lẽ vì tôi bắt đầu có những người để chờ gặp mỗi ngày.

Trong đó...

Có Linh.

Tôi không biết tình cảm ấy bắt đầu từ khi nào.

Có thể là từ nụ cười đầu tiên.

Có thể là từ bữa cơm ở căng tin.

Hoặc cũng có thể...

Là từ câu nói giản dị của cô ấy:

"Ở đây có đồng đội mà."

Tôi khi ấy đâu ngờ...

Có những người bước vào cuộc đời mình bằng một câu nói rất nhẹ.

Nhưng khi rời đi...

Lại để lại khoảng lặng rất dá
 

alohaz

Yếu sinh lý
Haha chuyện này e tính viết lúc đi làm rồi, nhưng chán nên bỏ các bác ạ, có thời gian em sẽ viết lại
Viết tiếp đi, có người viết thì có người đọc, nếu viết cả 2 bộ m không cover nổi thì từ từ, đừng ra từng chap nữa rồi viết bộ luôn, xong nào up lên lúc đó sau
 

letung45

Yếu sinh lý
Bộ này tác giả viết tiếp câu chuyện của M sau khi ra trường ak, mình đọc suy nghĩ tiếc cho VA quá, một cô gái quá yêu M quá tốt
 

elando

Yếu sinh lý
Vc bên kia chưa xong mà đã viết bên này rồi, xong bên kia thì nhớ về bên này nhé thớt
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo