Chuyện Đời Sinh Viên

taodeptrai1205

Yếu sinh lý
Em năm nay 2008 cũng chuẩn bị làm sinh viên như anh, câu chuyện của anh rất hay và rất cảm xúc, mong anh ra tiếp
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 74:Tháng lương đầu tiên mùa hè và một phút yếu lòng

Thời gian trôi nhanh thật.

Thấm thoắt cũng đã tròn một tháng kể từ ngày hai thằng mình bắt đầu công việc mới. Cuộc sống cứ đều đều lặp lại như một vòng tròn quen thuộc.

Sáng ngủ nướng.

Trưa dậy làm việc.

Chiều ăn cơm, trà đá hoặc đi net.

Tối gọi điện cho V.Anh rồi ngủ.

Lúc mới bắt đầu, hai thằng còn loay hoay, mỗi ngày mất cả sáu bảy tiếng mới hoàn thành xong công

việc. Nhưng sau một tháng, quen tay rồi, mỗi ngày chỉ cần ngồi khoảng ba đến bốn tiếng là xong hết

phần việc được giao. Thời gian còn lại tha hồ mà chơi.

Chiều hôm ấy, sau khi gửi nốt công việc cho bên kia, Dương mở cuốn sổ thống kê thu nhập ra, vừa

bấm máy tính vừa lẩm bẩm.

Một lúc sau, nó huýt sáo.

— Địt mẹ...

Mình ngẩng lên.

— Gì thế?

Nó xoay màn hình máy tính về phía mình.

— Tháng này tao được hơn bốn trăm đô rồi.

Mình giật mình.

— Thật á?

— Thật. Bốn trăm linh mấy.

Mình cũng mở file thống kê của mình ra kiểm tra.

Không lệch nhau là bao.

Hai thằng nhìn nhau rồi cùng cười.

Hơn bốn trăm đô.

Hồi ấy quy ra cũng ngót nghét chục triệu.

Đối với sinh viên năm nhất như bọn mình, số tiền ấy đúng là một gia tài. Bằng mấy tháng tiền ăn,

tiền trọ, tiền tiêu vặt cộng lại.

Dương đứng dậy chìa tay.

— Chúc mừng đồng chí lĩnh lương.

Mình cười, đập mạnh vào tay nó một cái.

— Lĩnh lương!

Hai thằng cười như hai thằng dở.


Đã lĩnh "lương" thì tất nhiên phải ăn mừng.

Dương hô ngay:

— Nay làm bữa!

— Chuẩn.

Mình gật đầu.

Đang định đi thì chợt nhớ đến cô bé tầng dưới.

— Hay gọi em nó đi cùng luôn.

— Đông vui.

Dương nháy mắt.

— Ừ, gọi đi.

Xuống gõ cửa phòng, con bé vừa mở cửa đã cười.

— Hai anh đi đâu đấy?

— Đi lĩnh lương.

— Lĩnh lương?

— Ừ, đi ăn mừng, sang luôn.

Con bé cười tít mắt.

— Em đi.


Ba đứa chọn quán nhậu quen ở gần xóm.

Gọi một đĩa ếch rang muối.

Một đĩa lòng xào dưa.

Ít bánh đa.

Đĩa lạc rang.

Thêm chục lon bia.

Dương vừa nâng cốc đã hô rõ to.

— Nào!

— Chúc mừng tháng lương đầu tiên!

"Cạch!"

Ba chiếc cốc va vào nhau nghe thật giòn.

Không khí vui lắm.

Mình với Dương thì khỏi nói, hai thằng cứ thay nhau kể chuyện hồi mới lên đại học, rồi chuyện lô đề

ngu như bò ngày trước, chuyện đi đánh nhau, chuyện đi net...

Cười nghiêng ngả.

Con bé tầng dưới thì ít nói hơn.

Chỉ ngồi cười.

Thi thoảng góp vài câu chuyện về lớp học, về mấy đứa trẻ thực tập ở trường mầm non.

Điều mình để ý là...

Mỗi lần mình quay đi, hình như con bé lại lén nhìn sang.

Có lần mình giả vờ cúi xuống gắp thức ăn rồi bất ngờ ngẩng lên.

Quả nhiên.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Con bé giật mình.

Đỏ bừng cả mặt.

Lại vội cúi xuống uống bia.

Mình chỉ cười thầm.

Đúng là trẻ con.


Hơn mười giờ đêm.

Ba đứa lững thững đi bộ về.

Ai cũng hơi chếnh choáng.

Về đến xóm trọ.

Con bé lễ phép chào hai thằng rồi về phòng.

Mình với Dương cũng vào phòng tắm rửa.

Đang định gọi điện cho V.Anh thì điện thoại rung.

Là số của con bé tầng dưới.

Mình nghe máy.

— Alo?

Đầu dây bên kia vang lên giọng đầy lo lắng.

— Anh ơi...

— Anh xuống giúp em với...

— Phòng em có con chuột chạy vào nhà tắm.

— To lắm...

— Em sợ...

Không nghĩ ngợi gì, mình mặc vội chiếc quần đùi rồi chạy xuống, quên cả mặc áo

Đến nơi mới thấy con bé vẫn đang quấn chiếc khăn tắm, mái tóc còn ướt, chắc đúng là đang tắm dở

thì gặp chuột thật.

Thấy mình, nó thở phào.

— Anh tìm hộ em với.

— Em sợ chết khiếp.

Mình bật cười.

— Được rồi.

— Em đóng cửa lại đi.

— Không nó chạy sang phòng khác thì càng khó.

Con bé gật đầu.

Mình cầm cây cán chổi đi tìm khắp nhà tắm.

Vào trong phòng thì ngửi thấy vẫn còn thơm nức mùi sữa tắm

Ngó lên trên thì lại thấy đống dây dợ treo trên tường, đủ sắc màu

Lật từng góc.

Từng xô nước.

Từng khe tường.

Tìm mãi.

Không thấy.

Đi thêm một vòng quanh phòng.

Vẫn chẳng có gì.

Mình quay ra.

— Không có đâu.

Con bé vẫn ngồi co chân trên mép giường.

— Anh tìm kỹ lại đi.

— Em sợ lắm.

Mình lại quay vào lần nữa.

Vẫn không thấy.

Lúc bước ra, ánh mắt vô tình dừng lại nơi đôi chân trắng mịn của con bé. Nó vẫn quấn khăn tắm,

gương mặt vì ngượng mà đỏ bừng.

Hai người nhìn nhau.

Không khí bỗng im lặng.

Có những cảm xúc đến rất nhanh, nhanh đến mức cả hai đều không kịp gọi tên.

Con bé khẽ cúi đầu.

Mình bước lại gần.

Khẽ trêu.

— Giờ anh mới để ý...

— chân em đẹp thật đấy.

Con bé ngước lên nhìn mình.

Khẽ cười.

Khoảng cách giữa hai người cứ thế ngắn lại.

Trong khoảnh khắc yếu lòng ấy, cả hai đều để cảm xúc lấn át lý trí.

Mình khẽ lại gần, ôm em, rồi 2 đứa cùng hôn, em ngả dần xuống giường, mình cũng vậy, rôi mình

chồm lên người em, nhẹ nhàng gỡ chiếc khăn tắm trên người em ra, ôi lại 1 cảnh quan hùng vĩ xuất

hiện nữa rồi

Vú em, chính xác thuộc diện quả cam, tròn, không to, không nhỏ, vừa vặn, núm ti có vài sợi lông

nhỏ, hồng

Eo em thì cũng là eo con kiến, bụng phẳng lì săn chắc, không có chút mỡ bụng nào, trên rốn em còn

xỏ thêm 1 cái khuyên nữa, thì kích thích thật sự

Bên dưới, ngã ba của em, đám lông không rậm, được tỉa tót gọn gàng

Chắc em ngại, nên chỉ khẽ khép háng lại như trốn lấy không cho mình nhìn nữa

Mình khẽ nhẹ nhàng hôn em, rồi lại hôn từ cổ xuống vú, tay thì chống lấy cơ thể mình, 1 tay thì xoa

bầu vú em, mồm thì liếm quanh đầu ti bên vú còn lại

“Ưm….ưm….ưm..”

E rên, nhưng rên nhẹ lắm, không như V,Anh hay bất kì cô gái nào cả

Tiếng rên của em như chỉ để cho mình nghe mà thôi

Chơi đùa chán chê bên trên, rồi mình cũng luồn xuống dưới, banh 2 chân em ra, vục mồm vào cái

khe suối đấy, đã thấy nhơm nhớp ở bên ngoài rồi, mình quét 1 đường, rồi liên tục nhẹ nhàng mút cái

hột le của em, rồi lại ngoáy lưỡi liên tục vào lồn em, thấy em oằn người lên sung sướng

Tiếng rên của em to dần lên theo nhịp liếm lưỡi của mình

“Ư…ư…ư ..ư anh ơi từ thôi…từ thôi….”

“Ui….ui….”

2 tay em bám chặt lấy đầu mình, không rõ là kéo ra hay dí vào nữa, nhưng hầu như là thấy em dí đầu

mình vào sâu hơn thôi

“Ư….anh ơi…e ra mất…ư …ư”

Liếm thêm mấy cái rồi mình lại quét lưỡi dọc lồn em liên tục

“Ối….Ối…ối.. anh ơi”

Rồi thấy lồn em giật giật, có tia nước nhỏ khẽ bắn ra, từng chút từng chút một. E lên đỉnh rồi

Mình khẽ cười, chăm chú nhìn thứ nước kia bắn ra, dâm thật

Rồi mình lột chiếc quần đùi của mình ra, để cho thằng em được xổ lồng sau những phút dây kìm hãm

Nhẹ nhàng tách chân em ra, để địt theo tư thế truyền thống, khẽ nhẹ nhàng quệt đưa đẩy nhẹ nhàng ở

cửa lồn em, rồi đâm mạnh 1 cái lút cán, em khẽ “Ui” một tiếng rồi thở hồng hộc, mình tiến đến hôn

lấy môi em, giữ chim trong đó khoảng 1 lúc rồi nhẹ nhàng nhấp, từng đợt nhấp nhẹ nhàng, mình cảm

nhận em cũng chủ động đưa đẩy theo nhịp nhấp của mình

Một lúc hơi mỏi, nên mình đổi tư thế, cho nàng cưỡi ngựa, bế em lên rồi mình nằm xuống, lồn của

em áp vào bụng mình, cảm nhận có 1 chất dịch từ lồn e rỉ xuống bụng mình, dâm thật, em khẽ vắt lại

cái tóc, rồi 1 tay cầm chim mình sóc nhẹ nhẹ, cúi xuống em mút, em liếm 1 lúc rồi kê mông e lên,

khẽ cầm chim mình rê rê vài cái rồi em ngồi xuống nhẹ nhàng, từng nhịp nhấp của e thật nhẹ nhàng

E dẻo, dẻo thật, nhìn cơ bụng và mông của em uốn éo trên người mình, em nhiều lúc nhấc mông lên

thật cao, để con chim mình gần thoát ra ngoài, rồi em lại dập xuống, phê lắm, hình như em còn biết

điều chỉnh cơ lồn hay sao ý, vì mình thấy lồn em lúc e gồng người lên nó bót kinh khủng, làm mình

xuýt chớ mấy lần, cứ như thế e vừa nhấp mình vừa xoa 2 bầu vú của em, ánh mắt hoang dại của em

làm mình cũng phấn khích vl

E mỏi, nằm gục xuống mình, rồi bảo

“Khiếp, anh khỏe thế, mãi không chịu ra gì cả, em mỏi hết người rồi”

“Chắc tại bia đấy, em không thích à”

“E có, nhưng a dai thật đấy, cái kia còn cong nữa, e lên đỉnh mấy lần rồi ấy”

Mình cười khà khà rồi bảo để anh

Nhấc em lên, hôn em 1 lúc rồi mình khẽ xoay người em, bảo em doggy, em gật đầu rồi quỳ lên, lấy

cái gối để tựa cái ngực vào, rồi em ưỡn hẳn mông lên, làm cái lồn em nó kiêu hãnh nổi lên, mình

nhìn chỉ biết nứng tột độ, quỳ lại gần em, cúi xuống liếm hết chỗ nước lồn của em còn xót lại, rồi nhẹ

nhàng rê con cặc lại gần rồi đâm

Em rên lên sung sướng, mình cũng phê lòi ra rồi, 2 tay bám lấy eo em, rồi liên tục nhấp, em ở bên

dưới chỉ biết vùi mặt vào gối và rên lên những âm thanh dâm dục. vừa địt mình vừa vỗ mông em,

mỗi lần vỗ em lại á lên một tiếng cực kì dâm

Nhấp thêm 5p thì mình muốn ra rồi, mình ghé tai em rồi bảo, a muốn ra rồi, a cho vào trong nhé, em

không nói gì chỉ gật đầu rên nhẹ thêm, mình nắc thật mạnh, đâm những phát hết sức rồi cũng rên

theo em

“HỪ…Hừ… Hừ… Anh ra đây, a ra đây”

“ư…ư…ư bắn đi anh….ư..ư..”

Rồi mình bắn từng đợt, từng đợt tinh trung vào luôn tử cung của nàng, lồn của em cũng theo nhịp

giật của mình mà giật theo, rồi em ngã khụy xuống giường, mình nằm bên cạnh em, rồi xoa xoa bầu

vú em, cũng thờ hồng hộc, 1 cuộc chiến quá mất sức. nhưng ngon chim

...

Một lúc rất lâu sau.

Mình mới đứng dậy.

Con bé ngồi ôm gối trên giường, mái tóc vẫn còn hơi ướt, giọng nhỏ xíu.

— Anh...

— Chuyện lúc nãy...

Mình khẽ gật đầu.

— Ừ...

— Anh về nhé.

Con bé chỉ im lặng.


Vừa bước vào phòng.

Đã thấy Dương ngồi vắt chân trên giường, cười đểu.

— Xong chưa?

Mình giả vờ ngơ.

— Gì?

— Thôi bố.

— Đừng diễn nữa.

Nó cười như nắc nẻ.

— Tao tắm xong không thấy mày đâu.

— Định xuống gọi.

— Đi đến gần cửa đã nghe tiếng giao phối bên trong.

— Tao quay đầu luôn. Biết thế bố cho viên gạch cho chúng mày mất hứng

Mình cầm cái gối ném sang.

— Địt mẹ.

— Hóng hớt.

Nó ôm bụng cười.

— Tao bảo rồi.

— Khéo con bé nó gài đấy.

Mình ngồi xuống, kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Nghe xong.

Dương lắc đầu.

— Thóc rồi.

— Mày thành thóc rồi.

— Nó thích mày từ lâu rồi.

Mình còn đang ngẩn người thì chợt nhớ ra chiếc điện thoại.

Mở màn hình lên.

Hai cuộc gọi nhỡ.

Đều từ V.Anh.

Kèm một tin nhắn.

"Lại đi léng phéng gì hả anh? Gọi mãi không nghe."

Tim mình chợt hẫng một nhịp.

Vội bấm gọi lại.

V.Anh bắt máy ngay.

— Anh vừa đi đâu đấy?

Mình cố giữ giọng bình thường.

— Anh với Dương vừa ra đầu ngõ mua ít đồ.

— Điện thoại để ở phòng nên không biết em gọi.

V.Anh nhìn mình qua màn hình.

Nheo mắt.

— Sao tai anh đỏ thế?

— Nói dối à?

Mình chột dạ mất một giây.

Rồi cười chữa.

— Đỏ gì.

— Anh với Dương vừa uống bia về.

— Bia vào nóng người chứ sao.

Để tăng độ tin cậy, mình quay ngay điện thoại sang phía Dương.

Thằng bạn hiểu ý thật.

Nó cười hề hề.

— Đúng rồi em.

— Hai anh vừa ở quán bia về.

Lúc ấy V.Anh mới dịu giọng.

Ba đứa nói chuyện thêm một lúc.

Đến khi em chúc ngủ ngon rồi tắt máy.

Dương mới quay sang đập nhẹ vào vai mình.

— Địt mẹ.

— Ứng biến ghê thật.

Rồi nó nghiêm mặt hơn.

— Nhưng nhớ đấy.

— V.Anh khác Linh.

— Đừng để mất người thật lòng với mày.

Mình không đáp.

Chỉ gật đầu rất khẽ.

Đêm ấy, trước khi ngủ, điện thoại lại sáng màn hình.

Là tin nhắn của cô bé tầng dưới.

"Anh ngủ ngon nhé. Chuyện lúc nãy... coi như chưa từng xảy ra cũng được. Em chỉ là không giữ

được cảm xúc thôi. Anh đừng nghĩ em là người dễ dãi nhé. ❤️"

Mình đọc đi đọc lại vài lần.

Khẽ thở dài.

Không trả lời.

Chỉ tắt màn hình.

Rồi nằm nhìn lên trần nhà rất lâu.

Lần đầu tiên kể từ ngày yêu V.Anh...

Mình chợt thấy lòng mình nặng trĩu. Có lẽ, không phải vì những gì đã xảy ra, mà vì mình biết, có

những ranh giới chỉ cần bước qua một lần thôi cũng đủ để người ta day dứt rất lâu.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 75: Chuyển phòng

Sau cái đêm hôm ấy, cuộc sống của bọn mình vẫn diễn ra bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có mình...

Là không còn bình thường nữa.

Mình chủ động tạo khoảng cách với cô bé tầng dưới.

Một phần vì chuyện hôm ấy thật sự chỉ là một phút cảm xúc lấn át lý trí. Phần còn lại... là vì V.Anh.

Mỗi lần gọi điện cho em, nhìn em cười, nhìn em tíu tít kể đủ thứ chuyện trên Hà Giang, trong lòng mình lại thấy áy náy.

Mình không muốn làm em buồn.

Cũng không muốn để bản thân sa vào một mối quan hệ chẳng đi đến đâu.

Thế nên từ hôm ấy, mình chỉ coi cô bé là một người em trong xóm trọ.


Con bé thì vẫn vậy.

Thỉnh thoảng vẫn chạy lên phòng hai thằng.

Lúc thì mượn kéo.

Lúc thì xin ít nước mắm.

Lúc lại hỏi cách cài phần mềm hay nhờ sửa cái laptop.

Nhưng mình không còn vô tư như trước nữa.

Nói chuyện vẫn cười.

Vẫn đùa.

Nhưng luôn giữ một khoảng cách vừa đủ.

Có lẽ...

Con bé cũng nhận ra điều đó.

Nụ cười của em vẫn còn.

Chỉ là không còn hồn nhiên như trước.


Dương thấy vậy thì chỉ cười.

Một hôm đang ngồi hút thuốc ngoài ban công, nó vỗ vai mình.

— Thế mới đúng.

— Gì?

— Mày đừng dây dưa nữa.

— Không sau này khổ cả ba đứa.

Mình khẽ gật đầu.

— Tao biết.

Nó rít một hơi thuốc rồi nhìn xa xa.

— Mày yêu V.Anh thì đừng làm khổ nó.

— Người ta tốt với mày quá rồi.

Lần này...

Mình không cãi.

Chỉ im lặng.


Một buổi tối.

Sau khi ăn cơm xong, mình như thường lệ lại gọi Facetime cho V.Anh.

Hai đứa đang nói chuyện thì...

"Cạch..."

Cửa phòng mở.

Con bé tầng dưới ôm ba cốc chè bước vào, giọng líu lo.

— Hai anh ơi!

— Ăn chè không?

— Em mua ngoài chợ Thái đấy.

— Ngon lắm luôn.

Nói xong, em đặt cốc chè xuống bàn rồi cười với mình.

— Anh M ăn thử đi.

Đầu dây bên kia.

V.Anh nghe thấy hết.

Em chỉ khẽ hỏi.

— Ai thế anh?

Mình quay điện thoại sang.

— À... em ở phòng dưới tầng.

— Học Cao đẳng Sư phạm Mầm non.

Con bé cũng lễ phép cúi đầu.

— Em chào chị ạ.

V.Anh mỉm cười rất hiền.

— Chị chào em.

— Em ở gần hai anh thì nhớ nhắc anh M ăn uống đầy đủ giúp chị nhé.

Con bé cười.

— Vâng ạ.

Mình ngồi giữa.

Tự nhiên thấy nhẹ cả người.

Không có ghen tuông.

Không có tra hỏi.

Chỉ là một câu nói rất dịu dàng.

Đúng là V.Anh.


Ăn chè xong.

Con bé ngồi thêm một lúc.

Đợi mình tắt máy với V.Anh rồi mới nhỏ giọng hỏi.

— Người yêu anh à?

Mình cười.

— Ừ.

Con bé ngẫm nghĩ vài giây.

Rồi lại hỏi.

— Anh thương chị ấy lắm đúng không?

Mình nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khẽ gật đầu.

— Ừ.

— Thương lắm.

Con bé cũng cười.

Nhưng...

Lần này nụ cười ấy buồn hơn mọi khi.

Em đứng dậy.

— Thôi em về đây.

— Hai anh làm việc đi.

Rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.

Từ hôm ấy...

Con bé cũng ít sang phòng hai thằng hơn.

Chắc...

Em hiểu rồi.

Hiểu vị trí của mình.

Hiểu rằng...

Có những người đến sau, dù cố gắng thế nào cũng không thể bước vào trái tim của người khác được nữa.


Công việc thì ngày càng thuận lợi.

Làm quen rồi nên tốc độ nhanh hơn hẳn.

Có hôm mỗi ngày hai thằng kiếm được hơn ba mươi đô.

Dương cứ cuối ngày lại hí hửng mở bảng thống kê.

— Địt mẹ.

— Tháng này khéo giàu.

Mình cười.

— Giàu cái lồn.

— Vẫn ăn cơm bụi mười lăm nghìn kia kìa.

Hai thằng cười ha hả.


Một buổi sáng.

Ăn sáng xong.

Hai thằng ngồi trước laptop.

Dương chống cằm nhìn quanh căn phòng rồi thở dài.

— Ê.

— Hay chuyển phòng đi.

Mình ngẩng lên.

— Sao?

— Phòng bé quá.

— Ngồi làm việc kiểu này đau lưng bỏ mẹ.

Mình nhìn quanh.

Quả thật...

Hai cái laptop đặt lên giường.

Hai thằng ngồi co quắp.

Làm vài tiếng là ê ẩm cả người.

Mình cũng gật đầu.

— Chuyển.

Nhưng thật ra...

Trong lòng mình còn một lý do khác.

Mình muốn rời khỏi nơi này.

Muốn khép lại câu chuyện với cô bé tầng dưới.

Để mọi thứ dừng lại đúng lúc.


Chiều hôm ấy.

Hai thằng bắt đầu đi tìm phòng.

Lượn khắp khu Đán.

Phòng thì đẹp nhưng xa trường.

Phòng thì gần nhưng tối om.

Có phòng mở cửa ra là mùi chuột xộc thẳng vào mũi.

Dương vừa bước vào đã bịt mũi.

— Địt mẹ.

— Tao tưởng vào phòng.

— Ai ngờ vào... hang.

Hai thằng cười bò.

Đi tiếp.

Có phòng thì sạch sẽ.

Nhưng bà chủ vừa gặp đã hỏi.

— Hai cháu có hút thuốc không?

Dương nhanh miệng.

— Không ạ.

Đúng lúc ấy...

Bao Thăng Long trong túi áo nó rơi "bộp" xuống nền.

Mình quay mặt đi.

Nhịn cười muốn nội thương.

Bà chủ nhìn hai thằng.

Lắc đầu.

— Thôi.

— Cô không cho thuê đâu.

Ra khỏi cổng.

Mình cười đến chảy cả nước mắt.

— Mày giỏi.

Dương gãi đầu.

— Tự nhiên nó phản chủ.


Mãi gần tối.

Hai thằng mới tìm được một căn vừa ý.

Bên tổ 19.

Ngay gần khoa Truyền nhiễm Bệnh viện A.

Phòng rộng hơn hẳn.

Có ban công.

Có cửa sổ.

Có bàn làm việc.

Có chỗ nấu ăn.

Quan trọng nhất...

Hai thằng vừa đứng ngắm phòng thì thấy mấy chị công nhân tan ca đi ngang.

Dương huých vai mình.

— Địt mẹ.

— Khu này nhiều gái.

Mình cười.

— Mày chuyển phòng vì bàn làm việc hay vì gái?

Nó tỉnh bơ.

— Cả hai.


Sáng hôm sau.

Hai thằng thanh toán tiền điện, tiền nước, tiền phòng cho bác chủ.

Rồi bắt đầu chuyển đồ.

Xuống đến sân.

Thấy cô bé tầng dưới đứng ở cửa.

Lặng lẽ nhìn.

Mình cười.

Em cũng cười.

Nhưng ánh mắt hơi buồn.

Đến chuyến cuối cùng.

Mình đặt cái balô lên xe rồi bước lại.

— Anh đi nhé.

Con bé khẽ gật đầu.

— Vâng...

Rồi bất ngờ nắm nhẹ lấy tay mình.

— Sau này...

— Thi thoảng hai anh qua chơi nhé.

— Em sẽ nhớ khoảng thời gian này lắm.

Mình cười.

Khẽ xoa đầu em.

— Ừ.

— Sau này lấy chồng nhớ mời anh đấy.

Con bé bật cười.

— Khéo...

— Anh lấy vợ trước em ấy.

Hai người cùng cười.

Không còn sự ngượng ngùng.

Không còn những cảm xúc khó gọi tên.

Chỉ còn lại một lời chào thật đẹp.

Mình lên xe.

Nổ máy.

Chiếc xe từ từ rời khỏi xóm trọ.

Qua gương chiếu hậu.

Mình vẫn thấy cô bé đứng đó.

Mỉm cười.

Vẫy tay.

Cho đến khi bóng dáng em khuất hẳn sau dãy phòng trọ cũ.

Vậy là...

Một chươnq nhỏ trong quãng đời sinh viên của mình cũng khép lại.

Có những người chỉ đi cùng mình một đoạn đường.

Nhưng sau này nhớ lại...

Vẫn luôn thấy biết ơn vì đã từng gặp họ.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 76: Gaming house của hai thằng sinh viên

Chuyển sang phòng mới, cảm giác đầu tiên của mình chỉ gói gọn trong đúng một chữ.

Sướng.

Không còn căn phòng chật chội ngày nào, bước vào đã thấy bí bách nữa.

Phòng mới rộng hơn hẳn, có cửa sổ, có ban công, lại còn kê sẵn một chiếc bàn làm việc dài. Chỉ cần

nhìn thôi là hai thằng đã thấy có động lực ngồi cày việc hơn hẳn.

Đúng là môi trường cũng ảnh hưởng đến tâm trạng thật.

Công việc dạo này thuận lợi, những đồng đô tiếp tục đều đều chảy về tài khoản. Không giàu có gì,

nhưng ít nhất cũng không còn cảnh phải đắn đo từng bữa cơm như hồi mới lên đại học.

Thế là hai thằng quyết định...

Đập tiền.

Đầu tiên là một cái tủ nhựa để đựng quần áo.

Rồi thêm một bộ bàn ghế.

Mà không phải ghế nhựa bình thường đâu.

Ông Dương nhất quyết đòi mua ghế xoay loại to.

Ngồi thử một cái rồi quay sang bảo mình.

— Địt mẹ... ghế giám đốc luôn.

Mình ngồi thử.

Quay qua quay lại vài vòng rồi gật gù.

— Ừ.

— Thiếu mỗi thư ký thôi.

Hai thằng cười như được mùa.

Chưa hết.

Mình thì mua thêm đôi loa vi tính.

Làm việc mà có nhạc nghe vẫn thích hơn.

Còn Dương...

Không biết học đâu cái trò, chạy đi mua cả cuộn đèn LED đủ màu.

Loay hoay cả buổi chiều.

Lúc thì leo ghế.

Lúc thì dán tường.

Lúc thì cắm điện.

Đến khi bật lên...

Cả căn phòng sáng rực.

Ánh đèn xanh đỏ tím vàng chạy quanh bốn góc.

Nhìn chẳng khác gì quán net.

Mình ôm bụng cười.

— Đéo mẹ.

— Phòng trọ hay vũ trường thế?

Nó chống nạnh.

— Mày không biết thưởng thức.

— Đây gọi là gaming house.

— Có cảm hứng kiếm đô hơn.

Mình nhìn quanh.

Tặc lưỡi.

Ừ thì...

Cũng đẹp thật.

Một ngày dọn dẹp, kê đồ, sắp xếp qua đi.

Hai thằng ngồi giữa phòng.

Nhìn thành quả của mình.

Rồi cùng cười khà khà.

Mình bảo.

— Đúng là có tiền vào cái khác ngay.

— Không còn cảnh nằm quạt nan nữa.

Dương gật đầu.

— Sau này kiếm khá khá làm thêm cái điều hòa.

— Đỡ phải cởi trần quanh năm.

Mình cười.

— Mày mà có điều hòa chắc đắp chăn giữa mùa hè luôn.


Ổn định phòng xong, hai thằng quyết định đi khám phá khu mới.

Đi một vòng quanh tổ 19.

Mới thấy...

Khu này nhộn nhịp hơn hẳn chỗ cũ.

Ngay đối diện, nhìn chếch lên một chút là quán karaoke sáng đèn suốt tối.

Đi thêm vài chục mét là có mấy nhà nghỉ.

Xa hơn chút nữa là Dân Tộc Quán, tối nào cũng đông nghịt người.

Quán bia.

Quán nướng.

Quán cơm bụi.

Cái gì cũng gần.

Dương nhìn quanh rồi xuýt xoa.

— Địt mẹ...

— Chỗ này sống mới gọi là sống.

Mình cười.

— Mày sang đây vì làm việc hay vì tiện nhậu?

Nó tỉnh bơ.

— Cả hai.

Hai thằng lại cười ha hả.


Tìm được quán cơm bụi gần phòng.

Ăn xong.

Hai thằng thong thả đi bộ về.

Đi ngang tầng một thì gặp mấy chị em công nhân vừa tan ca.

Ai cũng ăn mặc gọn gàng, thơm tho.

Thấy hai thằng xách túi đồ lỉnh kỉnh.

Một chị cười hỏi.

— Mới chuyển đến à hai em?

Dương nhanh nhảu.

— Vâng chị.

— Sau này có gì mong các chị giúp đỡ.

Mấy chị chỉ cười.

— Có gì cứ sang chơi.

Lên đến tầng hai.

Ngay cạnh phòng mình cũng có một cô bé công nhân đang đứng phơi quần áo.

Thấy hai thằng, em quay sang cười.

— Hai anh mới đến ạ?

Mình cũng cười đáp.

— Ừ.

— Hôm nay mới chuyển.

Em gật đầu.

— Có gì thiếu cứ gọi em nhé.

Dương đợi em đi vào phòng rồi mới ghé tai mình.

— Địt mẹ.

— Khu này nhiều gái thật.

Mình cười.

— Mày mới sang có nửa ngày.

— Người ta mới chào xã giao thôi.

Nó tỉnh bơ.

— Thế mới phải xã giao lại.

— Có qua có lại.

Mình lắc đầu.

— Mày hết cứu.


Chiều về.

Hai thằng bật điều hòa... à quên, vẫn chưa có điều hòa.

Chỉ có cái quạt quay vù vù.

Laptop mở.

Loa vi tính cũng bật theo.

Hồi ấy mình nghiện nhạc của JustaTee kinh khủng.

Từ "Forever Alone", "Ngọn nến trước gió", rồi đủ thứ bài khác.

May cái thằng Dương cũng cùng gu.

Thế là hai thằng vừa làm việc.

Vừa nghêu ngao hát.

Có lúc đang gõ bàn phím.

Đến đoạn điệp khúc.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng hát oang oang.

May mà phòng cách âm cũng tàm tạm.

Không thì chắc hàng xóm tưởng có đôi thất tình mới chuyển đến.


Tối đến.

Theo đúng lịch.

Mình lại gọi video cho V.Anh.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã cười.

— Anh đang ở phòng mới à?

— Ừ.

— Đợi anh quay cho em xem.

Mình cầm điện thoại quay một vòng.

Từ bàn làm việc.

Đến ban công.

Rồi cái tủ nhựa mới mua.

Cuối cùng là chiếc ghế "giám đốc" đang được Dương ngồi xoay tít.

V.Anh bật cười.

— Đẹp quá.

— Nhìn thích hơn phòng cũ nhiều.

Mình cười đắc ý.

— Thế mới xứng với ông chủ kiếm đô.

Em bĩu môi.

— Ông chủ gì.

— Thế sang đó đã tăm tia được em nào chưa?

Nghe câu ấy.

Mình cười ngay.

— Làm gì có.

— Dạo này anh chỉ chăm làm việc thôi.

— Cả ngày ôm laptop.

Em nheo mắt.

— Để mấy hôm nữa em sang.

— Em kiểm tra.

Mình giả vờ hoảng hốt.

— Thôi chết.

— Có thanh tra đột xuất rồi.

Em bật cười khúc khích.

Tiếng cười của em, lúc nào cũng khiến mình thấy nhẹ lòng.

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc nữa.

Dặn nhau giữ gìn sức khỏe.

Nhớ ăn uống đầy đủ.

Rồi mới chịu tắt máy.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố Thái Nguyên đã lên đèn.

Trong căn phòng nhỏ, hai chiếc laptop vẫn nằm trên bàn.

Một khởi đầu mới của cuộc sống sinh viên...

Lại vừa bắt đầu.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 77: Hai thằng con trai giữa xóm trọ toàn con gái

Ở thêm vài hôm nữa, cuộc sống của mình với thằng Dương cũng dần đi vào quỹ đạo.

Sáng làm việc.

Trưa ăn cơm.

Chiều làm nốt.

Tối thì đi net hoặc ngồi trà đá.

Cứ thế đều đều.

Nhưng có một điều thay đổi rõ nhất...

Đó là hai thằng mình gần như đã quen hết cả xóm trọ.

Xóm này đặc biệt lắm.

Hơn chục phòng thì chỉ có đúng phòng mình là có hai thằng con trai, còn lại toàn các chị em công

nhân đi làm.

Thế nên chẳng hiểu sao ai cũng quý hai thằng.

Phòng ai bóng điện hỏng...

  • "M ơi, sang xem hộ chị với."
Quạt không chạy...

  • "Dương ơi, sửa giúp em tí."
Muốn khoan cái giá treo quần áo...

  • "Hai anh rảnh không?"
Thế là hai thằng lại lóc cóc mang tua vít, kìm, búa đi khắp xóm.

Được cái mấy việc lặt vặt ấy bọn mình cũng biết làm.

Làm xong, các chị em cảm ơn ríu rít.

Có hôm thì được cho mấy quả xoài.

Có hôm lại được chia ít na, ít ổi.

Có hôm đi làm về, mấy chị còn gọi:

  • Hai ông sang đây ăn cơm luôn.
Thế là lại ngồi ăn ké.

Đúng nghĩa "ở hiền gặp lành".

Không khí cả xóm lúc nào cũng rôm rả.


Riêng cô bé ở phòng cạnh mình thì lại thân với hai thằng nhất.

Em tên Trinh.

Quê Bắc Kạn.

Kém bọn mình đúng một tuổi.

Làm công nhân ở Hansol dưới Phổ Yên.

Trinh thuộc kiểu con gái mảnh mai, da trắng, chân dài, gương mặt sáng, vòng nào cũng ra vòng đấy,

không phải kiểu gầy nhom đâu Nhìn hiền và lúc nào cũng cười.

Nó nghiện phim.

Mà phòng mình thì lại có laptop với loa.

Thế nên cứ thấy hai thằng rảnh là lại ló đầu sang.

  • Hai anh...
  • Cho em xem ké với.
Có hôm tám chín giờ tối vẫn ôm bịch bim bim chạy sang.

Ngồi xem đến hết phim mới chịu về.

Con bé này thì vô tư lắm, nhiều hôm có khi còn không mặc áo ngực, mặc bộ quần áo ở nhà sang xem

phim, có cái tật là cứ xem phim là nó lại cho cả chân lên ghế, thành ra nhiều lúc mình muốn phụt cả

máu mũi, vì với tư thế như vậy, cái mu của nó lúc nào chẳng lồi lên, nhiều lúc mình cũng nuốt nước

bọt ừng ực cả ra, nếu để ý kĩ, còn thấy cả mấy sợi lông lồn em nó lòi ra nữa

Rồi thì cái áo, lúc đéo nào áo cũng theo kiểu rộng hở cổ, nên nhiều lúc đi ra lấy cái này cái kia, mình

lại được ngó cái bầu vú của e nó tí, hehe, vú nó thuộc dạng bình thường thôi, nhưng mà nó cao lắm,

cao theo kiểu lúc nào cũng vút lên ý, nhìn hay mắt phết

Nhiều lúc mình trêu.

  • Em không sợ người yêu ghen à?
Trinh cười.

  • Có gì đâu anh.
  • Ảnh biết em sang xem phim mà.
Quả thật thằng người yêu em vẫn hay đi đón đi đưa.

Thế nên hai thằng cũng chẳng nghĩ ngợi gì.

Bạn bè hàng xóm thôi.

Còn Dương...

Thằng này thì lại có mục tiêu khác.

Nó kết cô bé dưới tầng ( Học cùng khóa nhưng lại khác lớp)

Suốt ngày kiếm cớ đi xuống.

Lúc thì...

  • Tao mượn cái búa.
Lúc...

  • Tao hỏi xem nước có mất không.
Lúc thì...

  • Tao xuống đổ rác.
Mình nhìn phát biết ngay.

Đổ rác cái lồn.

Đổ thính thì có.

Có lần mình hỏi.

  • Mày xuống năm lần rồi.
  • Thùng rác nhà mình bé thế à?
Nó tỉnh bơ.

  • Tao sống sạch.
  • Rác nhiều.
Mình cười suýt sặc nước.


Công việc thì vẫn đều đều.

Ngày nào cũng hoàn thành xong trước thời gian.

Tiền cũng ngày một khá hơn.

Nhẩm tính lịch.

Chỉ còn đúng một tuần nữa...

V.Anh sẽ xuống Thái Nguyên.

Chỉ nghĩ đến thôi mà mình đã thấy háo hức.

Hai đứa dạo này gọi điện suốt.

Có hôm đang làm việc.

Điện thoại rung.

Nhấc máy.

Đầu bên kia.

  • Anh...
  • Em nhớ anh phát rồ lên rồi.
Mình cười.

  • Em đi khám tâm thần đi.
  • Ngày nào cũng bảo nhớ anh phát rồ.
Em bĩu môi.

  • Kệ em.
  • Em nhớ thật mà.
Nhìn cái mặt dỗi dỗi qua màn hình.

Mình chỉ muốn thời gian trôi nhanh thêm một chút.


Rồi một buổi trưa.

Hai thằng đang đeo tai nghe làm việc thì bất ngờ nghe bên phòng Trinh có tiếng cãi nhau.

Tiếng quát.

Tiếng bát đĩa rơi loảng xoảng.

Rồi...

Tiếng con gái khóc.

Mình với Dương nhìn nhau.

Không hẹn mà cùng đứng bật dậy.

Chạy sang gõ cửa. xem có chuyện gì

Một lúc sau cửa mở.

Người yêu Trinh đứng chắn ngay trước cửa.

Mặt hằm hằm.

Mình nhìn vào trong.

Thấy Trinh đang ngồi thu mình ở góc giường.

Một bên khóe môi rớm máu.

Mình khựng lại.

Khẽ hỏi.

  • Trinh, em có sao không?
Em chỉ cúi đầu.

Không nói.

Quay sang thằng kia, mình cố giữ bình tĩnh.

  • Ông bạn...
  • Yêu nhau có giận thì đóng cửa nói chuyện.
  • Đánh con gái thế này không hay đâu.
Nó trợn mắt.

  • Việc của tao.
  • Người yêu tao, tao thích làm gì thì làm.
  • 2 con lợn này thích quản việc à?
Rồi bất ngờ...

"Nhoẹt."

Nó nhổ thẳng bãi nước bọt về phía mình.

Mình còn chưa kịp phản ứng.

Thì...

"Bốp!"

Dương đã lao lên trước.

Một cú đấm thẳng mặt.

Thằng kia ngã vật xuống nền.

Đang bực sẵn.

Mình cũng chẳng nghĩ nhiều.

Tiến lên đá thêm mấy cái vào mặt nó.

Nó ôm mặt lăn lộn.

Dương còn định lao vào tiếp.

Mình phải ôm ngang người nó lại.

  • Thôi!
  • Đừng đánh nữa!
  • Không lại rách việc!
Đúng lúc ấy Trinh vừa khóc vừa chạy tới.

  • Hai anh thôi...
  • Đừng đánh nữa...
Tiếng động lớn quá.

Các phòng xung quanh mở cửa hết.

Ai cũng đứng kín hành lang.

Mình nhìn thằng kia lần cuối.

Ghé sát tai nó.

Nói nhỏ.

  • Địt mẹ mày
  • Nếu muốn đánh nhau tiếp


  • Bố mày chiều
  • Xuống dười đường
  • Bố mày cho mày đi bằng đít về con ạ.
Rồi quay sang Trinh. Mình quát lớn:

  • Còn em.
  • Yêu được thì yêu, không thì cho nó cút.
  • Chưa cưới xin gì mà đã đánh em thế này.
  • Xem có còn ra hồn người không?
Trinh chỉ biết khóc.

Gật đầu.


Hai thằng quay về phòng.

Ra ban công châm mỗi đứa một điếu thuốc.

Dương vẫn còn hậm hực.

  • Nãy mày cản tao làm gì.
  • Để tao đấm thêm vài phát nữa, cho nó lủng mẹ ruột đi
Mình cười.

  • Tay mày to bỏ mẹ.
  • Đấm nữa tháng này kiếm được bao nhiêu lại mang đi biếu nó hết.
Nó ngẫm một lúc.

Rồi bật cười.

  • Ừ nhỉ.
  • Suýt thì mất cả tháng lương.
Hai thằng đấm tay nhau một cái.

Đúng lúc ấy.

Thằng người yêu Trinh lững thững đi xuống cầu thang.

Mặt mũi tím bầm.

Nó ngước lên nhìn phòng mình.

Ánh mắt vẫn còn đầy cay cú.

Mình chẳng nói gì.

Chỉ giơ ngón tay giữa về phía nó.

Rồi quay người đi vào phòng.

Có những loại người...

Nói nhiều cũng vô ích.

Chỉ mong sau trận hôm ấy, nó hiểu rằng ở cái xóm trọ này, không phải muốn bắt nạt ai thì bắt nạt.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 78: Khoảng cách vừa đủ



Sau cái hôm xảy ra chuyện với thằng người yêu cũ của Trinh, cả xóm trọ cũng yên ổn trở lại.

Quả đúng như mình đoán.

Từ hôm ấy về sau chẳng thấy mặt thằng kia xuất hiện thêm lần nào nữa.

Chiều một hôm đang ngồi làm việc, Trinh ôm cốc trà đá đi ngang qua phòng, mình gọi em lại hỏi vu vơ.

  • Dạo này ổn rồi chứ?
Em gật đầu, mỉm cười.

  • Dạ, em chia tay hẳn rồi anh.
  • Nó không chịu đâu. Ngày nào cũng nhắn tin, gọi điện, lúc thì dọa, lúc thì khóc lóc xin quay lại. Có hôm còn đi theo em từ phòng ra tận bến xe Samsung ở gầm cầu Đán.
Nói đến đây, Trinh khẽ thở dài.

  • Nhưng em quyết rồi.
  • Em ngu em mới quay lại.
  • Em chiều nó quá, để nó tưởng em hiền, dễ bắt nạt. Thật ra... nó đánh em đâu phải một hai lần.
Nghe xong, mình chỉ khẽ tặc lưỡi.

Hóa ra...

Con giun xéo mãi cũng quằn thật.

Dương ngồi cạnh cũng lắc đầu.

  • Bỏ được là tốt rồi.
  • Loại đấy giữ làm gì.
Trinh cười nhẹ.

  • Em cũng nghĩ vậy.
  • Với lại... em cảm ơn hai anh nhiều lắm.
  • Không có hai anh chắc em vẫn còn mù quáng.
Mình cười xua tay.

  • Thôi.
  • Có gì đâu.
  • Sau này nhớ chọn người tử tế mà yêu.
Em cười.

  • Vâng.
Rồi bỗng nhiên bảo:

  • Tối nay em nghỉ làm.
  • Em mời hai anh đi uống bia nhé.
  • Coi như cảm ơn 2 anh vụ vừa rồi
Hai thằng nhìn nhau.

Rồi đồng thanh.

  • Đi!
Bia bọt...

Thì ai nỡ từ chối.


Chiều hôm ấy công việc xong khá sớm.

Hai thằng tranh thủ tắm rửa.

Đến gần bảy giờ thì Trinh gọi.

  • Hai anh ơi... đi thôi.
Mở cửa ra.

Mình với Dương nhìn nhau.

Ôi.

Con bé hôm nay ăn mặc khác hẳn.

Chiếc váy body màu đen ôm vừa vặn dáng người, đôi giày cao gót trắng, mái tóc buộc nhẹ phía sau.

Nhìn trưởng thành hơn hẳn ngày thường.

Dương huých vai mình.

  • Được đấy.
Mình cười.

  • Đừng nhìn nữa.
  • Người ta biết lại ngại.
Ba đứa đi bộ ra quán bia gần khu Dân Tộc Quán.

2 thằng đi sau thì cứ xuýt xoa, nhìn bờ mông tròn lẳn, thêm cái dáng đi khiêu gợi

2 thằng đều nhìn nhau mà bịt mồm lại, kẻo rãi chảy xuống cả chân

Ra đến quán

Gọi mấy món quen thuộc.

Gà luộc.

Nem chua.

Lòng xào dưa.

Thêm đĩa bì lợn chiên giòn.

Mấy lon bia vừa mở.

Ba chiếc cốc chạm vào nhau.

  • Dô!
Không khí rất thoải mái.

Trinh cũng nói nhiều hơn mọi khi.

Kể chuyện công ty.

Kể chuyện quê Bắc Kạn.

Thi thoảng lại cười đến cong cả mắt.

Đang ăn.

Em quay sang hỏi.

  • Hai anh có người yêu chưa?
Dương gãi đầu.

  • Anh thì... chưa.
  • Đang ế.
Trinh bật cười.

  • Anh nói phét không biết chớp mắt luôn
  • Em thấy ảnh nền điện thoại rồi.
  • Với lại... em còn thấy anh suốt ngày xuống tầng một "đổ rác" nữa.
Cả bàn cười ầm lên.

Dương đỏ mặt.

  • Đổ rác thật.
Mình chen vào.

  • Ừ.
  • Mỗi ngày đổ năm sáu lần.
  • Thùng rác nhà tao chắc bé quá.
Dương cầm đôi đũa định gõ đầu mình.

  • Cút!
Tiếng cười lại vang lên.

Một lúc sau Trinh quay sang mình.

  • Thế còn anh M?
Mình cười.

  • Anh có rồi.
  • Người yêu anh ở Hà Giang.
Ánh mắt Trinh khựng lại một thoáng rất nhanh.

Rồi em vẫn mỉm cười.

  • Chị ấy chắc hạnh phúc lắm.
Mình lắc đầu.

  • Có khi khổ vì anh thì đúng hơn.
  • Nhưng có rồi anh thêm người nữa cũng được
Rồi cười khà khà

Em bĩu môi rồi bảo

Thế thì anh lại lãi quá

Ba đứa lại cụng cốc.

Cười nói rôm rả

Không ai nhắc thêm chuyện ấy nữa.


Ngồi đến hơn mười giờ thì tan.

Đi dọc đường về.

Mình mới để ý.

Khá nhiều bàn bia ngoái nhìn theo.

Không phải vì hai thằng mình đẹp trai gì.

Mà vì Trinh.

Con bé mặc chiếc váy đen nổi bật giữa cả con phố.

Đi đến đâu cũng có người nhìn theo đến đó.

Dương còn huých mình.

  • Đúng là đẹp thật.
Mình cười.

  • Thôi đi bố

Về đến xóm.

Hai thằng theo thói quen mang ghế ra ban công hút thuốc.

Ngồi lúc thì cháu Dương lại xin phép đi đổ rác, dcm.

Còn mỗi mình ngồi thong dong

Đang ngồi thì Trinh ló đầu ra.

  • Hai anh...
  • Cho em xem phim ké với.
Mình cười.

  • Vào đi.
Nhưng vừa mở phim được một lúc.

Em lại cầm laptop đi ra ban công.

  • Trong phòng em mạng yếu quá.
  • Em ngồi đây xem cho mát.
Mình chỉ chiếc ghế bên cạnh.

  • Ngồi đây đi.
  • Gió thích hơn.
Em ngồi xuống.

Hai người mỗi người một chiếc ghế.

Bộ phim Hàn Quốc gì đó đang chiếu.

Thỉnh thoảng mình cũng liếc sang xem cùng.

Đến đoạn hài.

Hai đứa cùng bật cười.

Mình hỏi.

  • Phim gì mà cuốn thế?
Trinh xoay màn hình qua.

  • Anh xem thử đi.
  • Hay lắm.
Mình nghiêng người nhìn.

Hai đứa ngồi khá gần.

Một lúc sau.

Trình đứng dây, rồi ngồi lên đùi mình

Ngồi đây cho anh đỡ phải ngó, mỏi cổ

Mình ngạc nhiên rồi nghĩ

“Mả mẹ em, ngồi thế này tâm trí đéo nào nữa mà phim với chả phọt”

Khó chịu thật

Em nó ngồi lên đùi mình, mà thằng em nó cứ đòi biểu tình

Chẳng tâm trí đâu nữa mà phim với phọt

Rồi ma xui quỷ khiến thế nào, mình lại vòng tay ra eo em

Không thấy nói gì

Mình khẽ xoa nhẹ cái bụng không có tí mỡ nào của em

Như được mở cờ

Đôi tay hư đón lại tiến lên trên, xoa lấy bầu ngực của em, xoa bên ngoài thôi

Rồi lại xuống dưới, xoa nhẹ mu lồn em qua lớp váy

Xoa chán chê thì thấy chân em hơi dạng dạng ra

Mình khẽ uốn éo rồi luồn tay vào trong

“Ô địt mẹ, con bé này không mặc quần lót”

Ngẩng lên thắc mắc, thì thấy em nó chỉ cười

Bố tổ, mình bị gài rồi

Mình lấy luôn cả bàn tay mà xoa lồn em, thấy em hơi run run

Rồi lấy ngón tay mân mê hột le, tách nhẹ 2 mép lồn em ra mà chọc chọc

Sau 1 lúc ngoáy ngoáy, cũng không thấy em nó tập trung xem phim nữa, vẫn tư thế ấy

Mình nghịch thêm 1 lúc rồi rút ra

Nhấc em dậy.

Đặt em sang bên cạnh

Rồi cười.

  • Để anh lấy thêm cái ghế.
  • Ngồi thế này xem thoải mái hơn.
Trinh hiểu ý.

Khẽ mỉm cười.

  • Dạ...
Hai người lại tiếp tục xem phim.

Nhưng khoảng cách giữa hai chiếc ghế...

Đã rộng hơn một chút.

“Định gài ông mày hả, mơ đi cưng”


Xem hết một tập.

Trinh gập máy lại.

Đứng dậy.

Em nhìn mình.

Ánh mắt dịu hơn hẳn.

  • Anh M này...
  • Em cảm ơn anh.
  • Không chỉ vì chuyện hôm trước...
  • Mà còn vì hôm nay.
Mình ngơ ngác.

  • Hôm nay có gì đâu?
Em cười. không nói thêm gì, chỉ nháy mắt

Rồi quay người về phòng.

Đến cửa.

Em còn quay lại.

  • Ngủ ngon nhé anh.
Mình cười.

  • Em cũng thế.
Cánh cửa phòng khép lại.

Mình ngồi thêm một lúc ngoài ban công.

Điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết.

Dương từ dưới tầng đi lên.

Nhìn mình rồi hỏi.

  • Sao ngồi thừ ra đấy?
Mình cười.

  • Không có gì.
Có những khoảng cách.

Giữ được...

Mới là điều khó nhất.

 

aonike1234

Yếu sinh lý
T nghĩ m nên ra 10 - 15 chap 1 ngày cho ae đọc cho thoải mái. Chứ đọc lom dom như này ae vào đọc xong lại đi ra hết hào hứng :))
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo