Chương 162: Giành lại từng nhịp thở
Tiếng còi xe cứu thương vẫn không ngừng vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
Bên ngoài cửa kính, những ánh đèn đường nối nhau vụt qua rồi biến mất.
Trong khoang xe, không ai nói thêm câu nào.
Mỗi người đều tập trung vào công việc của mình.
Anh Trung xem lại thông tin bệnh nhân lần cuối.
Dương kiểm tra bình oxy.
Còn mình thì vô thức siết chặt đôi găng tay trong lòng bàn tay.
Đây đã là chuyến xe thứ mấy trong gần một tháng trực cùng anh Trung, mình cũng không còn nhớ rõ nữa.
Nhưng mỗi lần xe lao đi giữa đêm, cảm giác trong lòng vẫn giống nhau.
Một chút hồi hộp.
Một chút lo lắng.
Và rất nhiều trách nhiệm.
…
Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà cấp bốn nằm sâu trong con ngõ nhỏ.
Ngoài cổng đã có vài người đứng chờ.
Vừa thấy xe, một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi đã chạy tới.
— Bác sĩ ơi! Nhanh giúp bố em!
Anh Trung vừa bước xuống vừa hỏi nhanh.
— Bệnh nhân bao nhiêu tuổi?
— Sáu mươi tám.
— Khó thở từ bao giờ?
— Gần nửa tiếng nay ạ.
— Có bệnh nền không?
— Có tim với phổi mãn tính.
Anh Trung gật đầu.
— Dẫn đường.
Ba thầy trò lập tức theo người nhà vào trong.
…
Căn phòng không lớn.
Người đàn ông lớn tuổi đang nằm nửa ngồi nửa nằm trên chiếc giường gỗ cũ.
Hai vai nhô lên theo từng nhịp thở.
Mỗi hơi thở đều nặng nề như phải dùng hết sức lực.
Người nhà đứng kín xung quanh.
Ai cũng hoảng.
Ai cũng muốn kể.
Anh Trung nói dứt khoát.
— Mọi người lùi lại giúp tôi.
— Chỉ để một người ở đây.
Giọng anh không lớn.
Nhưng đủ khiến cả căn phòng yên đi.
Mình để ý điều ấy rất nhiều.
Không phải lúc nào bác sĩ cũng cần quát.
Đôi khi chỉ cần đủ bình tĩnh, người khác sẽ tự bình tĩnh theo.
…
Anh Trung nhanh chóng khám bệnh.
Rồi quay sang mình.
— M.
— Đo mạch.
— Vâng.
Mình tiến lại gần.
Lần này bàn tay không còn run như chuyến đầu tiên.
Mạch vẫn nhanh.
Nhưng mình đã bình tĩnh hơn để đếm.
— Khoảng một trăm mười lăm lần một phút anh.
Anh Trung gật đầu.
— Được.
Quay sang Dương.
— Oxy.
— Chuẩn bị chuyển viện.
Dương đáp rất nhanh.
— Rõ.
Thằng bạn mình giờ cũng khác nhiều.
Không còn luống cuống như những chuyến đầu nữa.
Từng động tác dứt khoát hơn.
Nhanh hơn.
…
Sau vài phút xử trí ban đầu, tình trạng người bệnh có vẻ đỡ hơn đôi chút.
Người đàn ông cố mở mắt.
Khó khăn nhìn từng người.
Rồi khẽ nắm lấy tay anh Trung.
Giọng rất nhỏ.
— Bác sĩ...
— Tôi...
...không sao chứ?
Anh Trung mỉm cười.
Một nụ cười rất bình tĩnh.
— Bác yên tâm.
— Bọn cháu đưa bác lên viện.
— Bác cứ thở đều.
Người đàn ông khẽ gật đầu.
Bàn tay đang nắm tay anh Trung cũng từ từ buông ra.
Mình đứng cạnh nhìn cảnh ấy.
Bỗng hiểu thêm một điều.
Có những lúc...
Điều bệnh nhân cần nhất không chỉ là thuốc.
Mà là một câu nói khiến họ yên lòng.
…
Chuyển bệnh nhân lên xe xong.
Chiếc xe lại lao về bệnh viện.
Lần này mình ngồi cạnh đầu cáng.
Quan sát từng nhịp thở.
Dương vẫn giữ mặt nạ oxy.
Người con trai của bệnh nhân ngồi phía cuối xe.
Đôi mắt đỏ hoe.
Anh ấy liên tục nhìn về phía bố mình.
Nhưng không dám hỏi thêm điều gì.
Có lẽ...
Anh cũng hiểu.
Trong lúc này.
Im lặng mới là điều tốt nhất.
…
Xe về đến khoa.
Bệnh nhân nhanh chóng được tiếp nhận.
Khi cửa phòng cấp cứu đóng lại.
Ba thầy trò mới thở phào.
Dương cởi khẩu trang.
Thở dài.
— Chuyến nào cũng thấy dài thật.
Anh Trung cười.
— Mới hơn hai mươi phút thôi.
— Nhưng trên xe, một phút cũng dài.
Mình gật đầu.
Đúng vậy.
Ngồi trong xe cứu thương.
Thời gian trôi rất khác.
Có lúc chỉ vài phút.
Nhưng cảm giác như cả tiếng đồng hồ.
…
Ba người quay trở lại phòng trực.
Đồng hồ đã gần một giờ sáng.
Dương vừa đặt lưng xuống ghế đã lẩm bẩm.
— Em ngủ thật đây.
— Có ca nữa thì gọi.
Mình cười.
— Mày nói câu này tối nào cũng nói.
— Nhưng lần nào chuông reo cũng bật nhanh nhất.
Nó hé một mắt.
— Phản xạ nghề nghiệp.
Anh Trung đang pha gói cà phê hòa tan, nghe vậy liền cười.
— Phản xạ đó tốt.
— Làm nghề này nhiều khi không được phép ngủ quá sâu.
Mình nhận cốc cà phê anh đưa.
Nóng.
Đắng.
Nhưng thơm.
Ba thầy trò ngồi cạnh nhau.
Không ai nói gì thêm.
Ngoài cửa kính.
Một cơn mưa xuân lất phất bắt đầu rơi xuống sân bệnh viện.
Ánh đèn vàng hắt lên mặt đường loang loáng.
Mình chợt nhớ đến Huyền Diệu.
Không biết giờ này em đã ngủ chưa.
Có còn thức đợi tin nhắn của mình như mọi lần không.
Nghĩ vậy.
Mình lấy điện thoại ra.
Chỉ có đúng một tin nhắn gửi từ hơn một tiếng trước.
"Anh nhớ giữ ấm nhé. Em ngủ trước đây. Về nhớ nhắn em một câu là được. Em yêu anh."
Đọc xong.
Khóe môi mình vô thức mỉm cười.
Mình trả lời rất ngắn.
"Anh xong ca đầu rồi. Anh vẫn khỏe. Em ngủ ngon nhé."
Chưa đầy mười giây sau.
Điện thoại sáng lên.
"Em chưa ngủ."
"Em đợi tin anh."
Mình bật cười.
Đúng là cô gái ngốc.
Bảo ngủ trước.
Cuối cùng vẫn ôm điện thoại đợi mình.
Mình nhắn thêm một dòng.
"Anh ổn. Ngoan, ngủ đi. Mai còn học."
Lần này em chỉ gửi lại một biểu tượng mặt cười kèm trái tim.
Rồi không nhắn nữa.
Có lẽ em yên tâm thật rồi.
Mình cất điện thoại.
Bên cạnh, Dương hé mắt nhìn sang.
— Lại báo cáo với người yêu à?
Mình cười.
— Ừ.
Nó xoay người nằm lại.
Giọng ngái ngủ.
— Có người đợi...
— Về muộn cũng thấy đáng.
Mình nhìn thằng bạn.
Rồi nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ.
Khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Giữa những đêm trắng của bệnh viện.
Giữa những chuyến xe lao đi trong tiếng còi xé màn đêm.
Chỉ cần biết ở một nơi nào đó vẫn có người chờ mình bình an trở về...
Tự nhiên mọi mệt mỏi dường như cũng nhẹ đi rất nhiều.
Nhưng đêm trực hôm ấy...
Mới chỉ bắt đầu.