Chương 22: Trước ngày sinh nhật
Sau hôm ấy.
Mình nằm trằn trọc rất lâu.
Những chuyện xảy ra với chị Samsung vẫn như một cái gai trong lòng.
Như một mớ bòng bong
Đi ngang qua nhau ở xóm trọ.
Chị luôn cười.
Có khi còn nháy mắt trêu mình.
Có những hôm không biết cố tình hay vô tình, nhưng chị lại mặc những bồ đồ khiêu gợi rồi sang
nói chuyện với mình
Còn mình...
Lại chẳng dám nhìn thẳng.
Có lẽ vì cảm giác có lỗi.
Có lỗi với Linh.
Có lỗi với chính bản thân mình.
...
Linh lên Thái Nguyên.
Cuộc sống của hai đứa lại trở về như trước.
Sáng đi học.
Trưa cùng nhau nấu cơm.
Chiều ngủ.
Tối đi dạo.
Linh chẳng biết gì về chuyện đã xảy ra.
Vẫn vô tư ôm mình.
Vẫn cười.
Vẫn ríu rít kể đủ chuyện trên trời dưới đất.
Có đôi lúc chị Samsung đi ngang qua.
Mặc những bộ quần áo ôm sát người.
Dừng lại hỏi mình vài câu.
Lúc đầu Linh không để ý.
Nhưng vài lần sau.
Mình thấy nàng bắt đầu im lặng hơn.
Một hôm.
Linh hỏi rất khẽ.
— Chị ấy thích anh à?
Mình chỉ cười.
— Không có gì đâu.
— Chị ấy hỏi chuyện linh tinh thôi.
Linh nhìn mình thêm vài giây.
Rồi chỉ nói đúng một câu.
— Anh liệu hồn đấy.
Mình bật cười.
Xoa đầu nàng.
Nhưng trong lòng lại thấy nặng trĩu.
...
Cu Dương thì khác.
Sau khi chia tay Chuppy.
Ban đầu nó buồn thấy rõ.
Nhưng được vài tuần.
Lại thấy tối nào cũng tắm rửa thơm tho.
Ăn cơm xong là huýt sáo rồi biến mất.
Mình biết.
Thằng này lại có gái mới.
Còn Chuppy sau vài tuần thì cũng dẫn bạn trai khác về phòng.
Thỉnh thoảng đi ngang.
Mình vẫn bắt gặp ánh mắt Dương khựng lại vài giây.
Miệng thì bảo:
— Hết yêu rồi.
Nhưng mắt lại chẳng biết giấu ai.
...
Cuộc sống sinh viên vẫn trôi đều như thế.
Đến cuối tháng Mười Hai.
Sinh nhật mình.
Mình sinh ngày ba mươi mốt.
Nhưng hai mươi chín mình phải về quê.
Vì có đám cưới thằng bạn cấp ba.
Sáng hôm ấy.
Mình ôm Linh.
Khẽ nói.
— Anh lại về quê 2 hôm nhé.
Linh ôm chặt hơn.
— Về mà loằng ngoằng...
— Em cắt...
Nàng chưa nói hết câu.
Mình đã cười phá lên.
— Anh sợ lắm.
— Yên tâm.
— Về rồi lên ngay.
Linh véo nhẹ hông mình.
Rồi hai đứa ôm nhau ngủ thêm một lúc.
...
Sáng hôm sau.
Mình đăng Facebook.
"Về với thầy bu thôi."
Kèm theo tấm ảnh tự chụp.
Rồi xách balô ra bến xe.
Vẫn hàng ghế cuối.
Vẫn chiếc tai nghe quen thuộc.
Lòng bỗng thấy háo hức.
Lại sắp được về nhà.
...
Hôm ấy quê mưa.
Bố mẹ đều ở nhà.
Con em gái đi học.
Ngồi nói chuyện với mẹ một lúc.
Mẹ bỗng hỏi.
— Mày với con P chia tay thật rồi à?
Mình gật đầu.
— Vâng.
Mẹ thở dài.
— Nó vẫn hay sang hỏi mẹ về mày.
Mình chỉ cười.
Không nói thêm.
...
Chiều.
Đang định ra quán net.
Điện thoại reo.
Là Đạt.
Thằng em chơi rất thân với mình.
Nó cũng học cùng lớp với P.
— Anh đang đâu đấy?
— Ở quê.
— Thế em qua đón anh đi tí.
— Có việc e nhờ a
Mình định từ chối.
Nhưng nó cứ nằng nặc.
Mười lăm phút sau.
Nó đã đứng trước cổng.
...
Xe chạy lòng vòng.
Mình hỏi mãi.
Nó chỉ cười.
— Đến sẽ biết.
Đến trước cửa nhà.
Mình mới nhận ra.
Đó là nhà Đạt.
Bố mẹ nó làm trên tỉnh.
Nên hầu như chỉ có mình nó ở.
Nó mở cửa.
Mình vừa bước vào.
Bỗng...
"Chúc mừng sinh nhật..."
Tiếng hát vang lên.
Mấy đứa con gái chơi cùng cả mình lẫn P ùa ra.
Ở giữa căn phòng.
P đang cầm chiếc bánh sinh nhật.
Những ngọn nến vẫn cháy lập lòe.
Mình đứng chết lặng.
Rồi bật cười.
Hóa ra...
Đây là điều bí mật mà e chuẩn bị cho mình.
...
Thổi nến.
Cắt bánh.
Ngồi thêm một lúc.
Mấy đứa bạn lần lượt kiếm cớ đi hết.
Căn phòng chỉ còn lại mình và P.
Không khí bỗng lặng xuống.
P bước tới.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay mình.
— Dạo này...
— Anh khỏe không?
Mình cười.
— Khỏe.
— Vẫn đẹp trai.
P cười.
Nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.
Bất ngờ.
Em ôm chầm lấy mình.
Khóc nức nở.
— Em xin lỗi...
— Em sai rồi.
— Em chỉ...
— Chỉ vì lúc anh đi học...
— Em thấy cô đơn quá.
— Em ngu mới đánh mất anh.
Em kể.
Hôm đấy là hôm đầu tiên e đi với nó, e với nó chưa làm gì cả, thì bị phát hiện
Em đã chủ động cắt đứt với người kia.
Muốn liên lạc với mình.
Nhưng mình chặn tất cả.
Facebook.
Điện thoại.
Mọi thứ.
Có lúc em còn nghĩ quẩn.
Nghe đến đó.
Tim mình vẫn đau.
Dù sao.
Đó cũng là người con gái mình từng yêu nhất.
Mình đưa tay.
Khẽ lau nước mắt cho em.
P nhìn mình.
Rồi nhẹ nhàng hôn lên môi mình.
Mình không né.
Lúc ấy mình không còn giận nữa.
Cũng chẳng còn hận.
Chỉ còn thương.
Thương cô gái từng là cả thanh xuân của mình.
...
Rồi 2 đứa lại quấn lấy nhau, từng bộ quần áo lại tung ra khi cả 2 vừa hôn vừa cởi, mình ngắm cơ
thể em, em vẫn thế, vẫn đẹp lắm, đôi bầu vú của thiếu nữ tuổi 17, núm hồng hào, mình hôn nhẹ
môi em rồi xuống cổ, e rên khe khẽ rồi ôm quắp lấy mình, hôn đến bầu vú em đã nước lênh láng
cả ra rồi, mình hôn đến rốn rồi xuống vùng núi đồi của em, mỗi lần lưỡi mình cong lên là e rướn
cả người lên rồi khẽ rên
“M ơi, e yêu anh, e sướng lắm, ôi, anh ơi, ư..ư..ư”
Mình nghe thấy những âm thanh dâm đãng đấy cũng kích thích lắm
Hôn chán chê mình ngồi dậy rồi lại hôn môi em, em cũng muốn lấy lưỡi mình mà mút chùn chụt
Đến lượt em cầm thằng cu em mình lên, rồi nhẹ nhàng liếm quanh đầu khấc, e ngậm hết con cu
mình rồi ho sặc sụa, rồi e lại liếm quanh 2 viên bi rưỡi của mình (nói với các bác là e có tận 2
quả rưỡi, lớn lên mới thấy có, khác người thật) mình rùng mình sướng lên rồi rên những tiếng
ư..ư khe khẽ trong cổ họng
Sau một hồi mút mát thì em nằm xuống, mình cũng chuẩn bị tư thế vác cày qua núi, thì em lại kéo mình xuống hôn
rồi nói
“M! cho em đi, cho hết vào em đi, em yêu anh”
Nghe xong câu đấy mình khẽ nhếch môi rồi “Ọt” một cái lún cán, e oằn mình lên rên ư ử
Sau đó là những tiếng rên ri quen thuộc
những tiếng da thịt tiếp xúc với nhau, những nhịp thở dồn dập, những tư thế mà cả 2 đã cùng làm
với nhau quá nhiều lần, đến lúc không chịu được nữa thì mình cũng trút hết mọi tinh hoa vào
người em. Chỉ thấy em rú lên một hồi rồi nằm vật xuống.
Rồi 2 đứa lại nằm ôm nhau.
Một lúc sau. Mình nhắn thằng cường địa chỉ rồi bảo nó đón mình, rồi lại ôm em, em vẫn đang
cơn mê man, nên không thấy
Sau 5 phút thì P ngước lên.
Giọng nghẹn lại.
— Mình quay lại nhé anh...
— Em yêu anh.
— Thật sự yêu anh.
Mình im lặng rất lâu.
Rồi khẽ đỡ em ngồi xuống.
Nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc rối vì nước mắt.
Mỉm cười.
— Anh cảm ơn.
— Vì em vẫn nhớ sinh nhật anh.
— Nhưng...
— Chuyện mình...
— Kết thúc rồi.
P lắc đầu liên tục.
Nước mắt rơi nhiều hơn.
Nằm nhìn lên trần nhà, mình biết đây không phải là sự quay lại.
Có lẽ cả hai đều hiểu.
Đây chỉ là lần cuối cùng hai đứa được ở bên nhau như những người yêu.
— Em sẽ chờ.
— Bao lâu em cũng chờ.
Mình khẽ thở dài.
— Đừng chờ anh nữa.
— Mình chỉ có duyên chứ không có phận với nhau.
P sững người.
Rồi òa khóc.
Mình quay lưng.
Bước ra ngoài.
Đúng lúc Cường vừa chạy xe tới.
Phía sau.
P vẫn chạy theo.
Ôm lấy mình từ phía sau.
Khóc đến khản cả giọng.
— Em sẽ chờ...
— Đến khi nào anh yêu em lại thôi...
Mình gỡ nhẹ đôi tay ấy ra.
Quay lại.
Mỉm cười.
Một nụ cười buồn.
— Thôi em.
— Chuyện mình...
— Đến đây thôi.
...
Tối hôm ấy.
Nằm trong căn phòng quen thuộc.
Mình chẳng ngủ được.
Không phải vì còn muốn quay lại với P.
Mà vì...
Mình vừa chính thức khép lại mối tình đầu.
Một mối tình từng nghĩ sẽ kéo dài mãi mãi.
Mình cầm điện thoại.
Gọi cho Linh.
Nghe giọng nàng líu lo ở đầu dây bên kia.
Tự nhiên thấy lòng nhẹ hơn.
Có lẽ...
Đôi khi trưởng thành không phải là quên đi người cũ.
Mà là biết trân trọng người đang ở cạnh mình.
Ngày mai.
Lại là một ngày mới.