Chương 43: Bữa lẩu chia tay
Sau gần hai mươi phút ngồi trên taxi, bốn đứa mình cũng đến quán.
Vẫn là quán hôm trước.
Chỗ mấy anh em từng ngồi với nhau.
Vừa bước xuống xe.
Đã thấy anh họ mình đứng từ trong quán vẫy tay.
Mình cười.
Rồi dẫn cả bọn đi vào.
...
Đến nơi.
Nhìn một lượt.
Mình cũng phải bật cười.
Hôm nay mấy ông anh dưới công nghiệp ai cũng diện sơ mi trắng, quần âu, giày da bóng loáng, tóc vuốt keo cẩn thận.
Nhìn sang mình với cu Dương.
Một thằng quần bò, áo phông.
Một thằng cũng y chang.
Đi đôi giày thể thao.
Nhìn cả nhóm cứ như hai bức tranh đối lập.
Anh họ nhìn hai thằng rồi cười.
- Hai chú đúng là chẳng chịu lớn.
Mình nhún vai.
Cả bàn lại được trận cười sảng khoái.
...
Sau màn bắt tay chúc tụng.
Mọi người cũng ngồi vào chỗ.
Hai nồi lẩu nghi ngút khói được bê ra.
Mùi nước dùng thơm ngào ngạt.
Ai cũng xuýt xoa.
Nhưng điều khiến mấy ông anh để ý nhất...
Lại là hai cô gái ngồi cạnh mình với Dương.
Một ông chống cằm.
Thở dài.
- Hai thằng mày chọn người khéo thật.
- Để bọn anh ngồi đây nhìn mà đau lòng.
Lại thêm một tràng cười.
Đúng lúc ấy.
Mình mới để ý.
Hôm nay Linh và cô bạn gái của Dương mặc đồ khá giống nhau.
Đều là váy đuôi cá, áo na ná nhau
Mái tóc buông nhẹ.
Nhìn cứ như hai chị em.
...
Rượu bắt đầu vào.
Không khí cũng cởi mở hơn.
Đang ngồi.
Cu Dương ghé sát tai mình.
Nháy mắt.
- Em này được phết.
- Chỉ cần... đào tạo thêm vài kĩ thuật tình dục học là ổn.
Nói xong.
Nó cười nham hiểm.
Mình cũng bật cười theo.
Không ngờ Linh ngồi bên cạnh nghe được.
Em khẽ nhéo nhẹ vào tay mình.
Rồi quay đi.
Giả vờ không biết.
Làm mình chỉ biết cười trừ.
...
Một lúc sau.
Mấy ông anh lần lượt đứng dậy.
Qua cụng ly với Linh và cô bồ của Dương.
Rồi thi nhau nhờ.
- Hôm nào lên trường.
- Nhớ giới thiệu cho bọn anh mấy cô bạn nhé.
- Dưới này toàn đực rựa buồn chết.
Hai cô gái chỉ biết cười.
Gật đầu lấy lệ. mấy bố này gà thật, muốn thì tự kiếm chứ lại còn nhờ vả. Kém!!!
Không khí hôm ấy rất vui.
Không ai nhắc đến công việc.
Không ai nói đến chuyện thất nghiệp.
Chỉ đơn giản là một bữa ăn.
Để anh em ngồi lại với nhau.
Sau quãng thời gian cùng thức trắng.
Cùng kiếm tiền.
Cùng chia sẻ đủ thứ chuyện trên đời.
...
Sau vài chai táo mèo.
Ai cũng đỏ mặt.
Tiếng hô "zô" vang khắp bàn.
Những cái bắt tay.
Những cái khoác vai.
Ai cũng hiểu.
Có lẽ sau hôm nay.
Muốn gặp lại đông đủ thế này.
Chắc cũng phải chờ một dịp khác.
...
Mình uống đến lúc hơi lâng lâng.
Mới cúi xuống nhìn bát.
Thấy Linh vẫn lặng lẽ ngồi gỡ từng miếng thịt ếch bỏ sang cho mình.
Tự nhiên thấy ấm lòng.
Mình ghé sát.
Khẽ thơm lên má em một cái.
Rồi thì thầm.
- Yêu em thật đấy.
- Tí về anh bù nhé, hẹ hẹ
Linh đỏ bừng mặt.
Khẽ nhéo mình.
- Uống ít thôi.
- Lát nữa lại kêu đau đầu. Say ra đấy thì có mà bù!!
Mình chỉ biết cười.
Đúng là có người yêu chăm sóc.
Cảm giác khác hẳn.
...
Khoảng hơn mười giờ tối.
Ai cũng bắt đầu thấm mệt.
Có người đề nghị đi hát tiếp.
Nhưng nhìn mặt ai cũng ngà ngà.
Thế là thống nhất để dịp khác.
Bốn đứa mình cũng đứng dậy chuẩn bị về.
Đúng lúc ấy.
Anh họ gọi mình với Dương lại.
Hai đứa bảo Linh với cô bạn ra ngoài đợi.
Rồi quay lại.
Anh họ châm điếu thuốc.
Đi ra xe.
Một lúc sau.
Anh cầm về hai chiếc phong bì.
Đưa cho mỗi đứa một cái.
Mình mở ra.
Đếm thử.
Mười lăm triệu.
Quay sang.
Thấy Dương cũng tròn mắt.
Phong bì của nó có mười ba triệu.
Hai thằng còn đang ngơ ngác.
Anh họ đã cười.
Nháy mắt.
- Tối anh em nói sau.
- Giờ không tiện.
Nói xong.
Anh chỉ vỗ vai hai đứa.
Mình với Dương nhìn nhau.
Cả hai đều không giấu nổi niềm vui.
Thật sự không nghĩ.
Sau quãng thời gian vất vả ấy.
Lại kiếm được số tiền lớn đến vậy.
...
Ra ngoài.
Bốn đứa bắt một chiếc taxi về xóm trọ.
Trên xe.
Mình mới có dịp hỏi chuyện cô bạn của Dương.
Hóa ra em học Đại học Khoa học.
Việc bán điện thoại chỉ là làm thêm.
Mình quay sang Dương.
- Mày giỏi thật.
- Mới gặp đã cua được người ta.
Nó chỉ cười khà khà.
Mình cười.
- Gia truyền cái con cụ mày.
Cả xe lại cười ầm lên.
...
Về đến xóm trọ.
Bốn người tự hiểu ý.
Mỗi cặp trở về phòng mình.
Sau một ngày dài.
Điều tuyệt nhất với mình lúc ấy chỉ đơn giản là được nằm cạnh Linh.
Hai đứa ôm nhau.
Kể thêm vài câu chuyện vu vơ.
Rồi em gối đầu lên vai mình.
Khẽ nói.
- Hôm nay vui thật anh nhỉ.
Mình vuốt nhẹ mái tóc em.
Mỉm cười.
- Ừ.
- Có em ở đâu, anh cũng thấy vui.
Rồi theo hơi men dẫn lối, cả 2 như lại tìm thấy nhau sau những ngày mệt mỏi
Linh cũng tháo bỏ vẻ mặt e thẹn duyên dáng so với lúc ở quán
Cả 2 vồ lấy nhau, hôn nụ hôn thật chặt, từng chiếc cúc áo, rồi váy em lần lượt tung ra, vẫn là những hành động quen thuộc, hôn môi, xuống tai, rồi xuống bầu ngực kiêu hãnh của em, rồi lại đến cái lồn xinh đẹp của em
Mình mút mát, liếm sụp soạp, em rên ư ử trong cổ họng, mỗi lần lưỡi mình cong lên trong lồn em
Em lại oằn mình lên mà sung sướng
Rồi mình cũng cở phăng bộ quần áo ra, kéo em lại gần, xoay người em ngược lại với mình, mà liếm tiếp
Người ta gọi là 69 đấy các bác
Em nằm trên mình nằm dưới
Khẽ lấy 2 ngón tay banh mép lồn em ra, à đây rồi, hột le của e đang rung động rồi rỉ nước
Mình thọc ngón tay vào vê, em rên to hơn hẳn, dâm thật
Còn em thì phía dưới cũng cầm chim mình sóc nhẹ nhàng, rồi ngậm chặt con cu của mình, đưa đẩy theo nhịp nhẹ nhàng, mỗi lúc mình gồng người lên, e lại ọe ọe như muốn nghẹn
Mút mát chán chê, mình xoay người em lại, rồi thực hiện quy trình khai thác thôi
Banh háng em ra, rồi “ọt” 1 cái
2 tay em bấu lên thành giường thật chặt
“ư.ư.ư… anh ơi… e yêu anh quá…. A địt thế này thì e chết mất thôi… huhu …ư.ư.ư.”
Mình khẽ mỉm cười rồi cúi xuống hôn em, đưa đẩy từng nhịp nhẹ nhàng
Chắc cũng do hơi men rượu, nên 2 đứa quần nhau đến gần 12h, đủ các loại tư thế, rồi mình mới xả hết tinh hoa vào người em.
Cả 2 gục xuống giường, người nhơ nhớp mồ hôi, khu cửa lồn em vẫn giật giật theo từng hồi con cu mình bắn.
Nằm thiêm thiếp một lúc thì mình lại hôn lên trán em, xoay người em lại và ôm vào lòng.
Ngoài sân.
Tiếng gió đêm khe khẽ thổi qua hàng cây.
Bên chiến tuyến bên kia thì không biết các cháu đang làm gì?
Trong phòng.
Hai đứa cứ ôm nhau như thế.
Rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
...
Vậy là quãng thời gian đi làm thêm đầu năm cũng chính thức khép lại.
Trong tay có thêm một khoản tiền dành dụm.
Trong lòng có thêm những người anh em đáng quý.
Và phía trước.
Là học kỳ hai của năm nhất.
Một chặng đường mới.
Đang chờ mình ở phía trước.