Chương 48: Ba lần chuyển trọ
Sau bữa liên hoan khai trương phòng mới, cuộc sống của bọn mình cũng nhanh chóng quay trở lại quỹ đạo vốn có.
Sáng đi học.
Trưa về ăn cơm.
Chiều học hoặc đi net.
Tối lại quây quần nấu nướng.
Rồi ngủ.
Ngày nào cũng gần như lặp đi lặp lại như thế.
Những ngày đầu ở căn phòng mới, bốn thằng đều vui vẻ.
Phòng rộng.
Có điều hòa.
Lại đông anh em.
Lúc nào cũng rôm rả tiếng cười.
Mình còn nghĩ bụng.
"Chắc lần này ổn rồi."
Nhưng...
Đời đâu có như mơ.
Ở chung mới được vài hôm, mình với cu Dương đã bắt đầu nhìn nhau lắc đầu ngao ngán.
Không phải vì phòng.
Mà vì... người ở cùng.
Hai ông Tuấn với Tùng...
Ở bẩn thật sự.
Quần áo mặc đi học về thay ra là tiện tay ném luôn xuống góc phòng.
Ngày một bộ.
Ngày hai bộ.
Chẳng mấy chốc thành nguyên một đống.
Có hôm còn mặc lại bộ hôm trước vì... lười giặt.
Nhà vệ sinh thì khỏi phải nói.
Kem đánh răng.
Khăn mặt.
Dầu gội.
Quần áo.
Cứ để lung tung khắp nơi.
Nhiều hôm bồn cầu còn tắc.
Mình với Dương thay nhau thông. Nhiều lúc còn chửi cả nhau
Thông xong chỉ biết nhìn nhau cười trừ.
Nhưng chuyện vệ sinh vẫn chưa phải điều khiến hai thằng khó chịu nhất.
Điều mệt nhất...
Là sinh hoạt.
Hai ông ấy gần như chẳng bao giờ giữ ý.
Ban ngày mở nhạc.
Tối cũng mở nhạc.
Có hôm hơn 2 giờ đêm vẫn ngồi hát hò.
Lúc thì rì rầm nói chuyện.
Lúc thì cười ha hả.
Riêng thằng Tùng...
Ngáy.
Mà ngáy như sấm.
Nằm giường bên này vẫn cảm giác chiếc giường bên kia rung lên theo từng nhịp.
Mấy lần bác chủ nhà lên nhắc.
Hai ông ấy dạ dạ vâng vâng.
Được một lúc.
Đâu lại vào đấy.
Mình thì ngượng với bác chủ vô cùng.
...
Ở được đúng một tuần.
Hôm ấy bác chủ nhà lên phòng.
Vừa bước vào.
Bác đứng lặng vài giây nhìn căn phòng.
Quần áo.
Giày dép.
Bàn ghế.
Mọi thứ khá lộn xộn.
Bác quay sang cười ái ngại.
— Thôi... các cháu tìm chỗ khác giúp bác nhé.
— Chắc các cháu không hợp ở đây đâu.
— với bên trường mầm non, người ta cũng nói bác nhiều quá
Cả bốn thằng đứng im.
Không ai nói gì.
Mình cũng hiểu.
Nếu mình là bác.
Có lẽ mình cũng sẽ làm vậy.
Thanh toán tiền.
Bác chỉ lấy tiền điện.
Còn tiền cọc bác trả lại nguyên.
Có lẽ...
Bác chỉ mong bọn mình chuyển đi thật nhanh.
Mới hôm nào còn hớn hở liên hoan khai trương.
Thế mà...
Chưa đầy một tuần đã phải dọn đi.
...
Lại bắt đầu hành trình đi tìm phòng trọ.
Sau cả buổi chạy lòng vòng.
Bốn thằng tìm được một căn phòng gần cây xăng Đán.
Phòng cũng khá đẹp.
Thế là lại hí hửng khuân đồ.
Lại chuyển.
Lại lau dọn.
Lại sắp xếp.
Đến tối ai cũng mệt rã rời.
Ăn vội bát cơm rồi lăn ra ngủ.
Cứ nghĩ...
Lần này yên rồi.
Ai ngờ...
Sáng hôm sau.
Chủ nhà gõ cửa.
Cô đứng trước cửa cười ngượng.
— Các cháu thông cảm nhé.
— Hôm qua con trai cô không biết nên mới cho thuê.
— Nhà cô chỉ nhận công nhân thôi.
— Không nhận sinh viên.
Bốn thằng lại đứng như trời trồng.
Lại thu dọn đồ.
Lại xách đồ đi.
Lúc ấy đúng kiểu...
Muốn khóc thật.
...
Ra khỏi xóm trọ.
Mình vừa dắt xe vừa nói với Dương.
— Thôi mày ạ.
— Tao chán ở đông người rồi.
— Tìm phòng nào mái bê tông thôi.
— Không cần điều hòa nữa.
— Mát là được.
Dương cũng gật đầu ngay.
— Tao cũng nghĩ thế.
— Chơi thì vẫn chơi.
— Nhưng ở chung với hai ông kia... chịu.
Hai thằng thống nhất luôn.
Tuấn với Tùng tự tìm chỗ.
Còn mình với Dương đi tìm riêng.
...
Lang thang thêm gần một tiếng.
Cuối cùng hai thằng cũng tìm được một xóm trọ khá lạ.
Lối vào bé tí.
Chỉ là khoảng trống giữa hai căn nhà.
Xe máy đi vào còn phải bẻ lái cẩn thận.
Đi sâu vào bên trong mới hiện ra cả một khu trọ.
Xóm chỉ có mười phòng.
Chia thành hai dãy đối diện nhau.
Ở giữa là khoảng sân rộng.
Rộng cỡ một sân cầu lông.
Điều đặc biệt nhất...
Là mát.
Mát thật.
Vì bốn phía đều là nhà cao tầng.
Phòng lại lợp mái bê tông.
Phía trên còn có thêm lớp tôn chống nóng.
Mới bước chân vào thôi đã thấy dễ chịu hơn hẳn.
Quạt vừa bật lên.
Gió đã lùa khắp phòng.
Hai thằng nhìn nhau.
Rồi cùng cười.
— Chốt.
Không cần suy nghĩ thêm.
Giá phòng cũng vừa túi tiền.
Thế là chiều hôm ấy.
Lại thêm một lần chuyển đồ.
...
Ngồi giữa căn phòng mới.
Hai thằng thở phào.
Dương nằm vật ra giường.
— Địt mẹ...
— Từ giờ cố ở đây lâu lâu tí nhé.
Mình cười.
— Ừ.
— Chuyển nữa chắc tao gãy lưng mất.
Hai thằng nhìn nhau rồi cùng phá lên cười.
Tính ra...
Chưa đầy một tháng.
Mình với Dương đã chuyển qua bốn phòng trọ.
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy... mệt thật.