Chuyện Đời Sinh Viên

Skyfly

Tao là gay
Nhớ lúc trọ ở Đình Thôn Mỹ Đình, phòng thì kê vừa cái giường, mái thì nhảy lên với tay là tới, quanh tường thì mốc xanh, nhà wc chung 4 phòng, mưa to cái thì khỏi ỉa đái, nghèo nên ở vẫn thấy vui, nghĩ lại ngày đó vô tư thiệt
 
Nhớ lúc trọ ở Đình Thôn Mỹ Đình, phòng thì kê vừa cái giường, mái thì nhảy lên với tay là tới, quanh tường thì mốc xanh, nhà wc chung 4 phòng, mưa to cái thì khỏi ỉa đái, nghèo nên ở vẫn thấy vui, nghĩ lại ngày đó vô tư thiệt
Thế thời ấy chắc đi đến nhà naio cũng bắt dc wifi nhể 😂
 

dangdu=)))

Yếu sinh lý
Chương 18: Chuyến xe trở lại

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở tung cửa phòng.

Căn phòng vẫn còn vương mùi hương của hai đứa.

Chiếc chăn vẫn còn nhàu.

Chiếc gối vẫn còn nằm lệch sang một bên.

Tôi đứng lặng vài phút.

Những hình ảnh ban chiều cứ hiện lên trong đầu.

Nụ cười của P.

Ánh mắt em.

Những lời em nói.

Rồi tôi lại nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến ngày em học xong sẽ lên Thái Nguyên.

Nghĩ đến căn phòng trọ bé xíu của mình.

Nghĩ đến những dự định mà cả hai từng vẽ ra.

Tất cả đều đẹp.

Ít nhất...

Cho đến lúc ấy, tôi vẫn tin là như vậy.

Tôi khẽ thở dài rồi xắn tay xuống bếp.

Miếng thịt bác cho từ sáng vẫn còn.

Tối nay tôi quyết định làm món thịt nướng.

Ở quê tôi, thịt nướng chẳng cầu kỳ.

Chỉ cần mắm, hành tím băm nhỏ, chút tiêu, chút đường, ướp một lúc rồi nướng trên than hồng.

Mùi thơm lan khắp sân.

Tôi nấu thêm một bát canh.

Vậy là xong bữa tối.

Đứng quạt bếp, tôi chợt giật mình.

Nhanh thật.

Ngày mai lại phải lên Thái Nguyên.

Tự nhiên thấy buồn.

Nhớ bố mẹ.

Nhớ ngôi nhà này.

Nhớ cả P.

Nhưng thôi.

Đi học cũng là vì sau này.

Vì mong có một công việc tử tế để bố mẹ được nở mày nở mặt.



Tắm rửa xong thì bố mẹ và em gái cũng đi làm về.

Tôi gọi mọi người vào ăn cơm.

Thấy có món thịt nướng, bố liền mở chiếc tủ gỗ, lấy ra chai rượu.

Ông cười:

– Lâu lắm mới có thịt nướng.

– Hai bố con làm vài chén.

Mẹ vừa bới cơm vừa lườm.

– Ông chỉ được cái kiếm cớ uống.

– Cho con nó uống ít thôi, mai còn đi sớm.

Hai bố con nhìn nhau cười.

Chén rượu quê cay xè.

Nhưng ấm.

Ấm như chính bữa cơm ấy.

Ăn xong, tôi gọi điện cho Cường.

Rủ thêm anh út nhà bác.

Ba anh em hẹn nhau ra quán bia đầu thị trấn.

Đến nơi.

Mấy đĩa nem chua.

Ít lạc rang.

Vài cái bánh đa nướng.

Thế là đủ.

Mỗi người ba cốc bia.

Vừa uống vừa kể chuyện.

Anh út kể dạo này việc cầm đồ ế ẩm.

Cường kể trong xưởng có ông thợ uống rượu say, sơ ý để máy cắt tiện mất một ngón tay.

Tôi thì kể chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống sinh viên.

Đến lúc đứng dậy ra về.

Anh út vỗ vai tôi.

– Bao giờ đi?

– Sáng mai anh.

Anh chỉ gật đầu.

– Cố học.

Ba chữ ngắn gọn.

Nhưng tôi hiểu.

Đó là cách đàn ông trong nhà tôi quan tâm nhau.



Trên đường về.

Tôi và Cường vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Hai thằng ngà ngà say.

Đường quê tối.

Gió mát.

Đúng cái cảm giác mà sau này muốn tìm lại cũng chẳng còn.

Về tới nhà.

Tôi gọi cho P.

Hai đứa nói chuyện một lúc.

P biết sáng mai tôi lên Thái Nguyên.

Giọng em nhỏ nhẹ.

– Lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

– Em nhớ anh.

Tôi cười.

– Anh cũng nhớ em.

Thêm vài câu yêu thương.

Thêm vài tiếng hôn gió qua điện thoại.

Tôi đặt điện thoại xuống cuối giường.

Rồi ngủ lúc nào chẳng biết.



Sáng hôm sau.

Mới hơn sáu giờ.

Tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục dưới bếp.

Đi xuống.

Đã thấy mẹ gói ghém đủ thứ.

Ruốc gà.

Ruốc lợn.

Mấy quả trứng.

Con gà đã làm sạch.

Tất cả đều được buộc cẩn thận.

Thấy tôi xuống.

Mẹ cười.

– Sao dậy sớm thế?

– Ngủ thêm đi.

Tôi bước tới ôm mẹ.

– Bên kia chợ gần mà mẹ.

– Muốn ăn gì cũng có.

Mẹ lắc đầu.

– Có thì có.

– Nhưng không ngon bằng đồ quê.

– Cố ăn uống vào.

– Học cho tử tế.

– Sau này mẹ còn được nhờ.

Tôi chỉ cười.

Lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ăn sáng xong.

Tôi nhắn cho P.

"Anh lên trường nhé."

Em trả lời rất nhanh.

"Vâng."

"Anh đi cẩn thận."

"Nhớ em."


Tôi mỉm cười.

Rồi nằm xuống định chợp mắt thêm một lát.

...

Mở mắt ra.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Tim như rơi xuống.

– Chết mẹ!

– Nhỡ xe rồi!

Tôi xách balô chạy thẳng ra đường.

Đứng đợi gần nửa tiếng.

Chẳng có chiếc xe khách nào.

Đành lủi thủi quay về.

Thôi.

Đợi chuyến mười một giờ.



Gần trưa.

Tôi lại ra điểm đón xe.

Đứng dưới gốc cây xà cừ lớn cho đỡ nắng.

Đúng lúc học sinh tan học.

Con đường đông nghịt.

Từng tốp nữ sinh đạp xe cười nói ríu rít.

Tôi cũng đứng nhìn vu vơ. đúng là gái cấp 3 nhìn vẫn thích thật, em nào cũng mơn mởn

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe máy lướt ngang.

Tôi vô thức quay đầu.

Rồi chết lặng.

P.

Tôi không thể nhầm được.

Em đang ngồi sau một người con trai.

Hai tay ôm lấy eo anh ta.

Vừa nói.

Vừa cười rất vui.

Điều khiến tim tôi lạnh đi...

Là hướng họ đi không phải đường về nhà em.

Tôi đứng bất động.

Chiếc xe dừng trước một hiệu thuốc.

Người con trai bước xuống mua gì đó.

Tôi như bừng tỉnh.

Quay người chạy thẳng vào xưởng của Cường.

– Cho tao mượn xe!

Rồi tôi vứt luôn đống đồ đạc xuống đống gỗ

Không kịp giải thích.

Tôi nổ máy.

Lặng lẽ bám theo.

Không quá gần.

Chỉ đủ để không bị phát hiện.

Chiếc xe máy phía trước chạy thêm một đoạn.

Rẽ trái.

Rồi rẽ vào một nhà nghỉ.

Tôi phanh xe.

Đứng cách đó khá xa.

Nhìn thấy hai người bước xuống.

Cùng đi vào trong.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không giải thích.

Chỉ đơn giản là cùng nhau bước qua cánh cửa ấy.

Tôi ngồi trên xe.

Bỗng bật cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.

Hóa ra...

Không có điều gì là mãi mãi.

P...

Người con gái tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Cuối cùng...

Vẫn rẽ sang một con đường khác.

Tôi không vào bắt gặp.

Không làm ầm lên.

Không đánh ghen.

Cũng chẳng còn sức để làm.

Lặng lẽ quay đầu xe.

Trả lại cho Cường.

Chỉ nói:

– Tao đi đây.

– Hôm khác về anh em mình uống tiếp.

Cường thấy vẻ mặt tôi khác lạ.

Nhưng cũng không hỏi.

Tôi xách balô ra điểm đón xe lần nữa.

Đợi thêm gần ba mươi phút.

Xe mới tới.

Trước khi bước lên xe.

Tôi gọi cho P.

Không có ai nghe máy.

Tôi nhắn một dòng cuối cùng.

Cảm ơn em vì quãng thời gian đã yêu anh.

Anh vừa nhìn thấy em rồi. a đau lắm

Chúc em hạnh phúc.

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại rung liên tục.

P gọi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên tôi trong tuyệt vọng.

Tôi lặng im rất lâu.

Rồi chỉ nói đúng một câu.

– Chúc em hạnh phúc.

Tôi tắt máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe như mọi lần.

Nhưng lần này...

Không bật nhạc.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những hàng cây bên đường lùi dần về phía sau.

Một mối tình.

Cũng lặng lẽ ở lại phía sau như thế.
vl mới lớp 10 mà:))
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo