Chương 62: Chuyến đi bất ngờ
Ở nhà thêm được mấy hôm, cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi qua như thế.
Sáng theo bố mẹ ra đồng, trưa về ăn cơm rồi ngủ, chiều lại phụ phơi thóc, tối thì trà đá với mấy ông bạn trong xóm, hoặc ra quán net ngồi nói chuyện với chú Hà què.
Đồng lúa nhà mình cũng gặt xong hết rồi. Giờ chỉ còn chờ nắng đẹp để phơi khô rồi cất vào kho.
Mấy hôm ấy đúng là mệt thật.
Làm đồng tuy chỉ hơn một tuần nhưng người lúc nào cũng rã rời, chân tay ê ẩm, tối đặt lưng xuống là ngủ như chết.
Nhưng nghĩ lại thấy cũng đáng.
Mình vất vả một chút thì bố mẹ đỡ được một chút.
Có trải qua mới thấy, để làm ra vài hạt gạo nuôi con ăn học, bố mẹ đã phải đánh đổi biết bao mồ hôi ngoài đồng dưới cái nắng chang chang của mùa hè.
...
Trưa hôm ấy, mình đang nằm thiu thiu trên cái chõng tre ngoài hiên thì điện thoại rung.
Là cu Dương.
Vừa bắt máy đã nghe thấy giọng nó than thở.
— Địt mẹ... chán quá M ơi...
Mình cười.
— Lại sao nữa?
— Ở nhà chán vl. Suốt ngày net nhưng đánh một mình cũng chán. Tuấn với Tùng mỗi thằng về quê một nơi, chẳng có ai chơi cùng.
Hai thằng hỏi han nhau vài câu.
Rồi nó lại thở dài.
— Chẳng biết bao giờ mới có việc để lên Thái Nguyên nữa. Tao ở nhà phát điên rồi.
Mình cười khà khà.
— Mấy khi được ở với mẹ, chơi đi.
Nó xị giọng.
— Mẹ tao ngày nào cũng chửi. Suốt ngày bảo tao chỉ biết ăn với ngủ. Nghe nhiều phát ngán.
Hai thằng cười thêm lúc nữa rồi tắt máy.
Đặt điện thoại xuống, mình chợt nhớ tới ông anh họ.
Biết đâu...
Lại có việc rồi.
Mình bấm số gọi.
Anh vừa nghe đã cười.
— Gì? Mới về mấy hôm đã chán rồi à?
— Em hỏi xem có việc gì chưa.
Anh cười.
— Anh vẫn đang tìm đây. Có việc anh gọi hai thằng mày đầu tiên.
— Yên tâm.
Tắt máy.
Mình nằm nhìn lên trần nhà.
Bỗng dưng...
Một ý nghĩ lóe lên.
"Hay là đi Hà Giang nhỉ?..."
Mình chưa bao giờ đặt chân lên đó.
Mà...
Cũng nhớ em quá rồi.
Không biết dạo này em có gầy đi không.
Có nhớ mình nhiều như mình nhớ em không.
Nghĩ đến đây.
Mình bật dậy luôn.
Đi!
Mai đi Hà Giang.
Mình gọi ngay cho V.Anh.
Hai đứa vẫn ríu rít nhớ nhung như mọi ngày.
Nhưng tuyệt nhiên...
Mình không hề nhắc chuyện ngày mai sẽ lên.
Kệ.
Cho em nhớ thêm một tí.
Biết đâu mai nhìn thấy mình lại khóc.
Nghĩ đến thôi cũng thấy vui rồi.
...
Chiều tối bố mẹ đi làm về.
Trong bữa cơm mình mới lên tiếng.
— Bố mẹ ơi... mai con đi chơi mấy hôm nhé.
Bố vẫn bình thản gắp thức ăn.
— Đi đâu?
— Hà Giang.
Bố chỉ gật đầu.
— Đi thì đi. Đi đứng cẩn thận.
Còn mẹ thì khác.
Mẹ ngẩng lên nhìn mình.
Ánh mắt đầy lo lắng.
— Đường lên đấy khó đi lắm đấy con.
— Mệt thì nghỉ. Đừng cố chạy.
— Buồn ngủ là phải dừng ngay.
Mình cười.
Đi sang ôm mẹ.
— Con biết rồi mà.
Con em gái nghe thế liền nhảy dựng lên.
— Cho em đi với!
Mình lắc đầu.
— Không.
— Mày ở nhà còn cơm nước với bố mẹ. Phơi thóc nữa.
Nó bĩu môi.
— Có mà sợ em đi theo vướng chân thì có.
Cả nhà phá lên cười.
...
Tối hôm ấy mình chỉ chuẩn bị đúng ba bộ quần áo.
Thêm ít đồ dùng cá nhân.
Sạc điện thoại.
Giấy tờ.
Kiểm tra xe.
Xong xuôi lại nằm nhắn tin với V.Anh đến khuya.
Em vẫn chẳng hề biết.
Người yêu mình ngày mai sẽ xuất hiện ngay trước cửa nhà em.
...
Sáu giờ sáng.
Mình đã có mặt dưới sân.
Chiếc xe Dream của bố dựng sẵn.
Bố cũng dậy từ sớm.
Ông cầm chiếc đèn pin, soi kỹ từng cái lốp, từng sợi xích, từng bóng đèn.
Không nói nhiều.
Chỉ lặng lẽ kiểm tra mọi thứ.
Đúng là bố.
Ít khi thể hiện bằng lời.
Nhưng lúc nào cũng lo cho con theo cách của riêng mình.
Kiểm tra xong.
Bố lẳng lặng rút năm trăm nghìn nhét vào túi áo mình.
— Mang theo.
— Nhỡ xe hỏng còn có tiền sửa.
Mình cười.
Lại lén nhét ngược vào túi bố.
— Con còn nhiều tiền lắm.
— Bố giữ đi.
Bố cười khà khà.
Vỗ vai mình.
— Đi cẩn thận.
Mình đội mũ bảo hiểm.
Khởi động xe.
Rồi bắt đầu chuyến đi đầu tiên lên mảnh đất địa đầu Tổ quốc.
...
Theo Google Maps, sau gần ba tiếng chạy xe, mình đã có mặt ở thị trấn Bắc Quang.
Lúc ấy bụng đói meo.
Lưng cũng bắt đầu mỏi.
Tấp ngay vào quán nước ven đường.
Làm cốc nước mía.
Thêm cái bánh mì.
Vừa ăn vừa hỏi bà chủ quán.
— Cô ơi, lên thành phố Hà Giang còn xa không ạ?
Bà cười.
— Hơn sáu chục cây nữa thôi.
Rồi bà nhìn mình.
— Sao đi có một mình thế?
— Mấy đoàn phượt cô thấy toàn đi cả nhóm.
— Mày gan thật.
Mình chỉ cười.
— Dạ... của cháu hết bao nhiêu ạ?.
Thanh toán xong.
Lại lên xe.
Châm một điếu thuốc.
Vừa chạy vừa ngắm cảnh.
Hai bên đường là những dãy núi xanh ngút ngàn.
Không khí cũng mát hơn hẳn dưới xuôi.
Trong đầu lúc ấy chỉ nghĩ đến một chuyện.
"Sắp gặp em rồi..."
...
Hơn một tiếng sau.
Cuối cùng mình cũng đứng trước cột mốc
Km0 Hà Giang.
Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này.
Cảm giác thật khó tả.
Mình dựng xe.
Chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm.
Rồi mới lấy điện thoại gọi cho V.Anh.
— Em ơi...
— Nhà em ở địa chỉ nào nhỉ?
— Anh định gửi bưu điện cho em ít đồ.
Em chẳng nghi ngờ gì.
Đọc luôn địa chỉ nhà.
Mình chỉ cười.
— Ừ.
Rồi tắt máy.
...
Theo đúng địa chỉ em vừa đọc.
Mình dừng xe trước một căn biệt thự ba tầng.
Đẹp.
Rất đẹp.
Kiểu kiến trúc châu Âu, sơn trắng, ban công đầy hoa.
Nhìn thôi cũng biết gia đình em có điều kiện như nào.
Mình đứng ngắm một lúc.
Rồi gọi video cho em.
— Em bật camera lên đi.
Em vừa bật.
Mình chuyển sang camera sau.
Quay thẳng vào căn nhà trước mặt.
Bên kia màn hình.
Em đứng hình mất hai giây.
Rồi...
— Áaaaaaaaaaaaaa...
Tiếng hét vang khắp nhà.
Chưa đầy một phút sau.
Cánh cổng bật mở.
Em chạy ào ra.
Vừa nhìn thấy mình.
Em đứng sững.
Hai mắt đỏ hoe.
Rồi lao tới ôm chầm lấy mình.
Khóc nức nở.
Mình chỉ biết cười.
Xoa nhẹ lưng em.
— Nào...
— Đang ở trước cửa nhà em đấy.
— Hàng xóm nhìn thấy lại cười bây giờ.
Em mặc kệ.
Vẫn ôm thật chặt.
— Em nhớ anh...
— Nhớ chết mất...
Một lúc sau em mới chịu buông ra.
Rồi sờ mặt.
Sờ vai.
Ngắm mình từ đầu đến chân.
— Sao đen đi thế...
— Gầy nữa...
Mình cười.
— Đi làm đồng mà.
Em dắt mình vào nhà.
Trước khi đến mình cũng ghé mua ít hoa quả làm quà.
Đặt túi quà lên bàn.
Mình mới có thời gian nhìn kỹ căn nhà.
To thật.
Nội thất gần như toàn bằng gỗ.
Bộ bàn ghế.
Cầu thang.
Tủ.
Nhìn cũng biết giá trị chẳng hề nhỏ.
Em chạy đi rót nước.
Rồi chẳng biết ngại là gì.
Lại sà ngay vào lòng mình.
— Nhớ em lắm hả?
— Không nhớ thì ai phi gần hai trăm cây số lên đây.
Mình cười.
Khẽ đẩy em ra.
— Ngồi nghiêm chỉnh nào.
— Nhỡ bố mẹ em về thấy thì sao?
Em bĩu môi.
— Bố mẹ đi làm rồi.
— Nhà còn mỗi em với cô giúp việc.
Mình vẫn lắc đầu.
Dù không có ai.
Nhưng đây là nhà em.
Mình không muốn để người lớn có ấn tượng không tốt ngay từ lần đầu.
Ngồi chơi thêm một lúc.
Mình đứng dậy.
— Thôi.
— Anh đi tìm nhà nghỉ tắm rửa đã.
Em tròn mắt.
— Sao phải ra ngoài?
— Nhà em thiếu phòng à?
Mình cười.
— Không được.
— Lần đầu đến nhà người yêu mà ở luôn thì kỳ lắm.
Rồi thơm nhẹ lên má em.
Mình xách balô đi.
...
Loanh quanh mãi mới tìm được một nhà nghỉ.
Nhỏ xíu.
Cũ kỹ.
Thế mà giá vẫn cao.
Đúng là thành phố du lịch.
Cái gì cũng đắt.
Tắm rửa xong.
Em nhắn tin.
— Gửi địa chỉ đi.
— Em qua.
Đến nơi.
Vừa gặp nhau.
Hai đứa lại ôm nhau như chưa từng được ôm.
Xa nhau mới có mấy hôm.
Mà cứ như mấy tháng.
Rồi những nụ hôn dài quay trở lại
Rồi những bàn tay hư đốn của mình cũng xuất hiện
Phút chốc bộ quần áo trên người em cũng bị bỏ lại dưới cuối giường
Khẽ xoa nhẹ cơ thể em, em nói
— Chẳng hiểu vì sao, em nhớ a phát rồ lên được
— Anh cũng thế, tâm trí anh chẳng có chỗ trống để nghĩ đến ai ngoài em nữa
— Đồ dẻo miệng
Rồi mình lại tiếp tục vần vò em, chắc cũng do thời gian xa nhau
Làm em cũng nứng lên tột đỉnh
Và chắc cũng tại căn phòng nghỉ này cách âm
Nên e rên thỏa thích không ái ngại điều gì cả
Những nhịp nhấp đều đều
Những tiếng thở ngắt quãng
Những khoái cảm dâng trào
Rồi mình cũng xả hết tinh trùng trong lồn em
Em mê man nằm thiêm thiếp bên dưới người mình
Rồi 2 đứa nằm ôm nhau
Sau một hồi thở gấp
Em mới ngẩng lên.
— Trưa nay qua nhà em ăn cơm nhé.
— Em nói với bố mẹ rồi.
Nghe đến đó...
Tim mình tự nhiên đập thình thịch.
Run.
Thật sự run.
Lần đầu tiên trong đời...
Ra mắt bố mẹ người yêu.
Cảm giác lúc ấy...
Còn hồi hộp hơn cả lúc bước vào phòng thi đại học.