Cuckoonest
Yếu sinh lý
Tiếc nhỉ , tự dưng có thằng nhận ra làm biết luôn kq không tới được với V,anh !! Đkm làm mất cả thú vị của câu truyện
Có những câu chyện ko hình ảnh lại trở nên hay và cuốn hútLên xàm chỉ mong gặp được mấy cái bài dạng ntn , để mà ngồi đọc cho đỡ buồn , vừa thực tế mà lại không tục tĩu dâm ô . Sex sủng video lồn bướm nghĩ nó chán , nhàm vcl![]()
Êk đọc này t thấy gần giống đứa bạn tà nãy có bác Ib cho em, đéo mẹ, hóa ra hàng xóm nhà V.Anh các bác ạ, hắn bảo tao đọc đã thấy nghi nghi rồi, haha, em cũng xin bác giữ kín giúp em thông tin ạ, vì bây giờ bọn e ở 2 trường phái khác nhau, cũng gia đình êm ấm rồi, tất cả là kỉ niệm thôi, nên có dịp em với bác ngồi làm cốc CF nhé ahihi![]()
Haha thôi bác ạ, ae chắc ko làm thế đâu, với cả em cũng ít kể nhiều vấn đề nhạy cảm, nếu V.Anh có đọc được, chắc lại buồn chút ít thôiVcl thôi những chap sau em nên sửa tên thật của nv đi , Có thằng nó nhận ra thế tốt thì không sao , nó xấu or chó tính lại lằng nhằng
5 chap rồi mà bácHết r à ? Sao bảo 5 trap
đọc đến đây là hiểu lại tan rồià nãy có bác Ib cho em, đéo mẹ, hóa ra hàng xóm nhà V.Anh các bác ạ, hắn bảo tao đọc đã thấy nghi nghi rồi, haha, em cũng xin bác giữ kín giúp em thông tin ạ, vì bây giờ bọn e ở 2 trường phái khác nhau, cũng gia đình êm ấm rồi, tất cả là kỉ niệm thôi, nên có dịp em với bác ngồi làm cốc CF nhé ahihi![]()
vAnh với e ko lấy nhau nhỉ, anh thấy nhiều bóng hồng bước qua đời em ghê, anh yêu đc 2ng thì lấy luôn cô thứ 25 chap rồi mà bác![]()
Anh đến nhà người yêu là rất mạch lạc luôn, lần đầu tiên cũng đi xe máy có điều là đi gần hơn chúChương 63: Lần đầu ra mắt
Sau những phút giây nồng nhiệt, mình với em nằm ôm nhau thêm một lúc rồi mới chịu ngồi dậy.
Mình bế em vào phòng tắm.
Hai đứa vừa cười vừa trêu nhau, tắm rửa xong thì thay quần áo.
Ra đến cửa, mình hỏi:
— Hay mình đi chợ mua ít đồ về nấu cơm nhé?
Em cười.
— Không cần đâu anh.
— Cô giúp việc chuẩn bị hết rồi.
Nghe em nói mình mới sực nhớ.
Khác thật.
Nhà em đâu giống nhà mình.
Ở quê muốn có bữa cơm là cả nhà phải tự tay đi chợ, nhặt rau, nấu nướng.
Còn nhà em...
Mọi thứ đều đã có người chuẩn bị sẵn.
…
Hai đứa nắm tay nhau đi dọc những con phố của thành phố Hà Giang.
Mình nhìn quanh rồi cười.
— Hướng dẫn viên ơi, giới thiệu cho anh xem Hà Giang có gì đẹp đi.
Em cười khúc khích.
— Thành phố thì chẳng có gì đặc biệt đâu.
— Mai em dẫn anh đi phượt nhé.
— Đi xem những nơi đẹp nhất Hà Giang luôn.
Mình gật đầu.
— Được.
— Hôm nay anh theo lịch của em.
Em cười tít mắt.
...
Hai đứa rẽ vào một quán cà phê.
Đến tận bây giờ mình vẫn nhớ cái tên ấy.
Cà phê Núi Cấm.
Lần đầu nghe cứ tưởng đọc lái sang nghĩa khác, làm mình còn cười một mình.
Hai đứa chọn chỗ ngoài ban công tầng hai.
Từ đây có thể nhìn gần như toàn bộ thành phố Hà Giang.
Gió thổi rất mát.
Thành phố nhỏ.
Bình yên.
Không ồn ào như Thái Nguyên.
Hai đứa ngồi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện.
Những ngày xa nhau.
Những lúc nhớ nhau.
Đến gần mười một giờ rưỡi.
Em nhìn đồng hồ rồi giật mình.
— Anh ơi...
— Mình về thôi.
— Chắc bố mẹ em sắp về rồi.
Trên đường về, em kể thêm về gia đình mình.
Bố mẹ em mở một công ty xuất nhập khẩu.
Ngày còn trẻ hai người tự gây dựng từ hai bàn tay trắng.
Làm ăn nhiều năm mới có được như hôm nay.
Nhưng...
Nhà em chỉ có đúng một cô con gái.
Là em.
Thế nên từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng được cưng như trứng.
Mình cười.
— Gia tài nhà em to thế...
— Chắc anh chẳng có cửa đâu.
Em bật cười.
— Anh nghĩ linh tinh.
— Bố mẹ em thoải mái lắm.
Nói rồi em kéo mình ghé vào một cửa hàng.
Mình chọn thêm một giỏ quà.
Em kéo tay.
— Anh vẽ chuyện.
— Lúc nãy mua hoa quả rồi còn gì.
Mình cười.
— Lúc nãy là quà cho em.
— Còn bây giờ...
— Là quà cho bố mẹ.
Em nhìn mình.
Mỉm cười thật hiền.
...
Đứng trước cổng nhà em.
Tự nhiên hai chân mình mềm nhũn.
Run.
Thật sự run.
Ông nào bảo lần đầu ra mắt người yêu mà không run...
Thì chắc chỉ có nói phét.
Em mở cổng rồi chạy vào trước.
— Bố mẹ ơi!
— Con về rồi!
Mình hít một hơi thật sâu.
Xách giỏ quà.
Bước vào.
Đúng lúc ấy, bố em từ trên cầu thang đi xuống.
Mẹ em cũng vừa từ trong bếp bước ra.
Mình vội cúi đầu.
— Cháu chào cô, chào chú ạ.
Người mình lúc ấy cứ cứng đờ.
Run thấy rõ.
Bố em nhìn mình vài giây.
Rồi bật cười.
— Vào đi cháu.
— Thanh niên gì mà run như cầy sấy thế?
Cả nhà cùng cười.
Tự nhiên mình cũng thấy nhẹ người đi rất nhiều.
— Dạ... vâng ạ.
Mình lí nhí.
Ngồi xuống ghế.
Mẹ em rót nước rồi cười hiền.
— Anh đừng trêu cháu nữa.
Bố em cười khà khà.
— Tôi có trêu gì đâu.
— Tôi còn đang thích cu cháu này bỏ mẹ ra được.
Nói đến đây, ông nhìn mình rồi cười.
— Mày nhớ chú không?
Mình ngơ ngác.
— Dạ...
— Hôm đưa V.Anh xuống phòng mày ấy.
Lúc ấy mình mới sực nhớ.
— À...
— Hóa ra là chú.
Hai chú cháu cùng cười.
Không khí nhờ vậy mà thoải mái hơn hẳn.
Bố em bắt đầu hỏi chuyện.
— Cháu tên gì?
— Quê ở đâu?
— Học năm mấy rồi?
— Bố mẹ còn trẻ không?
Điều khiến mình bất ngờ là...
Suốt cả buổi.
Chú không hề hỏi một câu nào về điều kiện gia đình.
Không hỏi nhà có bao nhiêu đất.
Không hỏi bố mẹ làm chức gì.
Không hỏi có tiền hay không.
Chỉ hỏi về con người mình.
Điều ấy khiến mình cực kỳ có thiện cảm.
Mình kể về quê.
Về bố mẹ.
Về việc nhà làm nông.
Về những ngày vừa phụ bố mẹ gặt lúa.
Chú nghe rất chăm chú.
Rồi cười.
— Ngày xưa chú mới đi buôn...
— Cũng theo xe khách xuống đúng khu quê cháu cháu lấy hàng.
— Chính cái đất ấy...
— Mới giúp chú gây dựng được số vốn đầu tiên để mở công ty.
Mình nghe xong thật sự rất nể.
Đúng là người đi lên từ hai bàn tay trắng.
...
Một lúc sau.
Chú rút bao thuốc trong túi áo.
Thuốc lá Trung Quốc.
Mình cũng chẳng nhớ tên.
Chú gõ nhẹ bao thuốc xuống bàn.
Đẩy về phía mình.
— Hút đi.
— Tao lạ gì.
— Không phải giữ ý.
Mình nhìn chú.
Rồi cả hai cùng cười.
Rồi rút ra một điếu mà châm
Đúng lúc ấy.
V.Anh chạy từ trên tầng xuống.
Em ôm cổ bố.
— Bố!
— Không được bắt nạt anh ấy đâu nhé.
Bố em bĩu môi.
— Khiếp!
— Tao nuôi mày hai mươi năm.
— Chưa được nghe câu nào tình cảm thế này.
Cả nhà lại phá lên cười.
...
Đúng mười hai giờ.
Cơm được dọn lên.
Mẹ em chu đáo vô cùng.
Lúc thì hỏi:
— Cháu ăn được cay không?
Lúc lại gắp thêm thức ăn.
— Ăn nhiều vào nhé.
— Coi như ở nhà.
— Đừng ngại.
Thỉnh thoảng cô còn cười.
— Con bé nhà cô nhắc cháu suốt.
— Hôm nào cũng kể.
Không màu mè.
Không khách sáo.
Ấm áp như chính mẹ mình vậy.
Bố em thì rót rượu.
— Làm vài chén nhé.
Mình cũng cười.
— Dạ.
Hai chú cháu vừa ăn vừa nhâm nhi.
Hết sạch một chai rượu.
Mình bắt đầu thấy mặt nóng ran.
Quay sang nhìn bố em...
Ông vẫn tỉnh bơ.
Mặt không hề đỏ.
Đúng là tửu lượng đáng sợ.
Ăn xong.
Theo thói quen, mình đứng dậy định dọn mâm.
Thì cô giúp việc cười.
— Để cô làm cho.
— Cháu lên nhà ngồi uống nước đi.
Mình chỉ biết cảm ơn.
...
Ngồi uống trà thêm một lúc.
Điện thoại bố em đổ chuông.
Ông nghe máy.
Sắc mặt hơi trầm xuống.
Có lẽ là chuyện công ty.
Trao đổi vài câu rồi cúp máy.
Quay sang hai đứa.
Ông cười.
— Hai đứa đi chơi đi.
— V.Anh dẫn người yêu đi tham quan Hà Giang.
— Tối nhớ về ăn cơm.
— Chú cháu mình uống tiếp.
Chỉ một câu nói rất bình thường thôi...
Mà tự nhiên mình thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.
Có lẽ...
Chú đã chấp nhận mình phần nào rồi.
Mình đứng dậy.
Lễ phép cúi đầu.
— Cháu xin phép cô chú ạ.
Hai bác đều cười.
— Đi đi.
...
Ra khỏi cổng.
V.Anh chẳng nói chẳng rằng.
Ôm chặt lấy eo mình từ phía sau.
Rồi khẽ thủ thỉ.
— Anh biết không...
— Em ít khi thấy bố em tiếp khách nào mà cười vui như hôm nay lắm.
Mình cười.
— Anh thì run gần chết.
— Lúc nãy cứ tưởng bị chú đuổi về.
Em cười khúc khích.
— Em đã bảo rồi mà.
— Bố mẹ em dễ lắm.
Rồi em ôm mình chặt hơn.
— Sau này...
— Anh chịu khó lên nhà em nhiều nhé.
Mình không trả lời.
Chỉ khẽ mỉm cười.
Rồ ga.
Chiếc xe chở hai đứa lăn bánh giữa con phố nhỏ của thành phố Hà Giang.
Nắng đầu chiều trải vàng trên những mái nhà.
Trong lòng mình lúc ấy...
Bình yên đến lạ.
haizz nhiều cũng giải quyết gì đâu anh, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa ý anhvAnh với e ko lấy nhau nhỉ, anh thấy nhiều bóng hồng bước qua đời em ghê, anh yêu đc 2ng thì lấy luôn cô thứ 2
em hồi ấy run như cầy sấy anh ạ, chả hiểu sao mà máu thế, thế mà đến lúc ra mắt bố vợ hiện tại của em, may thế nào ông lại hợp em, coi nhau như anh em bạn bè, nhiều khi đi hát tay vịn với bố vợ, ông đều bảo đến đấy gọi bố là anh thôi nhớ chưa, lúc nào cũng boa gái, để con rể khỏi phải boa, mẹ sưAnh đến nhà người yêu là rất mạch lạc luôn, lần đầu tiên cũng đi xe máy có điều là đi gần hơn chú
Ừm nghĩ cũng buồn nhỉ , tao đọc mà toàn những chuyện tình cảm , ý nghĩa mà yêu thật lòng , Kể mà ông trời cho mày cưới đc vài vợ 1 lúc cũng ok kkHaha thôi bác ạ, ae chắc ko làm thế đâu, với cả em cũng ít kể nhiều vấn đề nhạy cảm, nếu V.Anh có đọc được, chắc lại buồn chút ít thôi![]()

