thích gấp thếp
Tao là gay
H
ngày xưa em nghĩ như bác đấy, lúc nào cũng nghĩ giá được như Vi Tiểu Bảo thì sướng, vì ai mình cũng yêu thật lòng, chỉ khác nhau thời điểm thôi, nhưng giờ lấy vợ rồi, mình thấy ngày xưa mình nghĩ ngu thật bác ạ, 1 con sư tử hà đông chính hiệu đã vãi mật ra rồi. Có bác nào mà bảo không sợ vợ thì chỉ có nói phét thôi, e gan như hùm mà còn lép vếỪm nghĩ cũng buồn nhỉ , tao đọc mà toàn những chuyện tình cảm , ý nghĩa mà yêu thật lòng , Kể mà ông trời cho mày cưới đc vài vợ 1 lúc cũng ok kk
Nhất m luônem hồi ấy run như cầy sấy anh ạ, chả hiểu sao mà máu thế, thế mà đến lúc ra mắt bố vợ hiện tại của em, may thế nào ông lại hợp em, coi nhau như anh em bạn bè, nhiều khi đi hát tay vịn với bố vợ, ông đều bảo đến đấy gọi bố là anh thôi nhớ chưa, lúc nào cũng boa gái, để con rể khỏi phải boa, mẹ sư
Cảm ơn thớt tối quá đ ngủ đc đọc chuyện thớt sáng cmngày xưa em nghĩ như bác đấy, lúc nào cũng nghĩ giá được như Vi Tiểu Bảo thì sướng, vì ai mình cũng yêu thật lòng, chỉ khác nhau thời điểm thôi, nhưng giờ lấy vợ rồi, mình thấy ngày xưa mình nghĩ ngu thật bác ạ, 1 con sư tử hà đông chính hiệu đã vãi mật ra rồi. Có bác nào mà bảo không sợ vợ thì chỉ có nói phét thôi, e gan như hùm mà còn lép vế
Bố vợ chú cứ như trong phim Chuyện Nhà Mộc ấy nhể?em hồi ấy run như cầy sấy anh ạ, chả hiểu sao mà máu thế, thế mà đến lúc ra mắt bố vợ hiện tại của em, may thế nào ông lại hợp em, coi nhau như anh em bạn bè, nhiều khi đi hát tay vịn với bố vợ, ông đều bảo đến đấy gọi bố là anh thôi nhớ chưa, lúc nào cũng boa gái, để con rể khỏi phải boa, mẹ sư
nó 97 thì có biết chuyện nhà mộc là cái quái gì đâu. may ra bọn 8x hoặc đầu 9x thì còn biếtBố vợ chú cứ như trong phim Chuyện Nhà Mộc ấy nhể?

Uhm. Nhớ lại hồi ấy khi biết đến Khánh Linh qua bài hát của người anh trai cô ấy - NS Ngọc Châunó 97 thì có biết chuyện nhà mộc là cái quái gì đâu. may ra bọn 8x hoặc đầu 9x thì còn biết![]()
bố vợ em sn69 nhưng thanh niên lắm, ông cũng từng làm cai thầu xây dựng, nên món gì ông chả biết, được cái 2 bố con hợp tính, nên nhiều khi đi uống rượu còn khoác vai nhau ra bờ tường mà nôn bác ạBố vợ chú cứ như trong phim Chuyện Nhà Mộc ấy nhể?
Tiếp đi hóng sáng h . Viết dài chútChương 68: Lại chuẩn bị lên đường
Sau hơn bốn tiếng đồng hồ vừa chạy xe vừa dừng lại nghỉ dọc đường, cuối cùng mình cũng về đến nhà an toàn.
Lúc dựng xe trước cổng thì cũng đã hơn hai giờ chiều.
Nắng mùa hè vẫn còn gay gắt, sân nhà vắng tanh. Đúng như mình đoán, giờ này thầy u lại đang ngoài đồng hoặc đi làm hết rồi. Con em gái cũng chẳng thấy đâu, chắc lại lượn lờ với đám bạn hoặc đi học thêm.
Bước vào nhà, cảm giác quen thuộc lập tức ùa về.
Vẫn cái bộ bàn ghế gỗ cũ.
Vẫn chiếc quạt trần quay lạch cạch.
Vẫn mùi rơm mới từ sân sau theo gió thổi vào.
Mình đặt balô xuống, rót đầy cốc nước chè xanh, rồi theo thói quen vấn một bi thuốc lào.
"Kéo..."
Khói vừa xuống đến ngực thì đầu óc quay cuồng.
Đi đường mấy tiếng liền, giờ mới được bi thuốc lào đúng nghĩa nên phê đến mức hai tay run bần bật. Phải ngồi hơn mười lăm phút mới hoàn hồn.
Vừa tỉnh táo lại, việc đầu tiên mình làm là lấy điện thoại gọi cho em.
Chưa đầy hai hồi chuông, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc.
Chỉ một tiếng "anh" thôi mà nghe đã thấy nhớ.
- Anh...
Mình cười.
Em "vầng" nhẹ một tiếng, nhưng giọng buồn buồn.
- Anh về đến nhà rồi này.
Nghe vậy tim mình cũng khẽ nhói.
- Anh đi cái... tự nhiên em thấy nhà trống vắng lắm...
Mới hôm qua còn cùng nhau rong ruổi khắp Hà Giang, vậy mà hôm nay đã mỗi người một nơi.
Mình cười nhẹ.
Em cũng cười theo.
- Thôi mà... Anh lên với em rồi còn gì. Có mấy tuần nữa là lại lên Thái Nguyên rồi.
Rồi bất ngờ nói:
Mình ngẩn ra.
- Anh biết không...
- Sao?
- Anh vừa về cái... bố em bảo em khéo chọn người đấy.
Em cười rất tươi.
- Thật á?
- Thật.
Nghe đến đây mình ngẩng mặt lên cười toe.
- Bố bảo... bố thích nhất ở anh là tính thẳng thắn, nói chuyện nhẹ nhàng, rồi lại khéo tay nữa.
Em bĩu môi ngay.
- Chuyện...
- Anh lúc nào chả thế.
Mình chỉ biết gãi đầu cười hề hề.
- Thế còn đào hoa?
- Đa tình?
- Lô đề?
- Nếu bố em mà biết mấy cái ấy thì đời anh đi tong luôn.
Em bật cười.
- Anh bỏ rồi mà...
Hai đứa lại thủ thỉ thêm một lúc.
- Tin anh thêm lần nữa vậy.
Dặn nhau ăn uống.
Dặn nhau giữ gìn sức khỏe.
Rồi mới chịu tắt máy.
Buông điện thoại xuống mới thấy bụng réo ầm ĩ.
Đi từ sáng đến giờ, ngoài cốc nước với cái bánh mì lúc nghỉ giữa đường thì mình chẳng ăn thêm gì.
Lười nấu nướng.
Mình lôi ngay hai gói mì tôm.
Đập thêm hai quả trứng.
Thế là xong bữa trưa.
Ăn xong, người rã rời.
Leo lên giường nằm lúc nào không biết.
Không biết ngủ được bao lâu.
Đang mơ màng thì thấy chân mình nhột nhột.
Ban đầu cứ tưởng con em nghịch.
Giật mình mở mắt.
Hóa ra con mèo mướp nhà mình đang nằm dưới chân giường, thè cái lưỡi nhỏ xíu ra liếm bàn chân mình.
Mình bật cười.
Nó "meo" một tiếng rồi lại cọ đầu vào chân mình.
- Đồ phá.
Xuống dưới nhà thì trời cũng nhá nhem tối.
Thầy u với con em gái đều vừa đi làm về.
Thấy mình xuống, bố cười.
Mình cười.
- Về rồi hả?
- Chuyến đi vui không?
Con em gái thì chẳng hỏi han gì.
- Vui bố ạ.
Nó lao thẳng đến.
Lười kể, mình ném luôn điện thoại cho nó.
- Đâu?
- Ảnh đâu?
- Video đâu?
Con bé ngồi xem một lúc thì cứ:
Rồi nó xuýt xoa từng món ăn.
- Oa...
- Đẹp thế!
- Đẹp thật!
- Sao anh không cho em đi cùng?
Đến lúc vuốt sang mấy tấm ảnh chụp cùng V.Anh thì nó rú lên.
- Ôi cái này là gì?
- Đẹp thế.
- Ngon thế.
Nó còn chạy một mạch ra chỗ mẹ.
- Ô...
- Chị nào đây?
- Xinh thế!
- Hóa ra ông anh mình đi chơi với gái.
Mình đỏ bừng cả mặt.
- Mẹ ơi!
- Mẹ xem này!
- Ôm eo này!
- Chu môi này!
- Đứng sát nhau này!
Chỉ biết gãi đầu cười trừ.
Mẹ nhìn một lúc rồi cười hiền.
Cả nhà cười ầm lên.
- Yêu đương thì yêu đương.
- Nhưng mẹ chưa muốn bế cháu đâu nhé.
Mình chỉ biết:
Nói đến đây mới chợt nhớ.
- Mẹ yên tâm...
Mình lật đật chạy ra sân.
- Chết!
- Quà!
Tháo dây chằng sau xe.
Lôi từng túi đồ mẹ em chuẩn bị gửi theo.
Toàn bánh kẹo.
Hoa quả.
Đặc sản Hà Giang.
Và đặc biệt...
Một chai rượu.
Mình cười.
Khỏi cần nghĩ cũng biết.
Chắc chắn ông chú lúc mình lên đường đã lặng lẽ nhét vào.
Đưa chai rượu cho bố.
Ông cầm lên ngắm rất lâu.
Rồi cười.
Ông đặt chai rượu lên bàn.
- Lâu lắm rồi bố mới nhìn thấy loại này.
- Hồi thanh niên đi buôn, bố hay được uống.
- Giờ hiếm lắm.
Mẹ đang dọn cơm nghe vậy chỉ lắc đầu.
- Thôi...
- Để tối bố con mình làm vài chén.
Lại thêm một trận cười vang cả nhà.
- Ông chỉ được cái có cơ hội.
Ăn cơm xong.
Do đi đường mệt nên mình chẳng muốn đi đâu nữa.
Định lên phòng nằm nghỉ.
Thì điện thoại lại đổ chuông.
Là ông anh họ.
Nghe đến đây mình bật dậy luôn.
- Alo em.
- M ơi.
- Hình như sắp có việc rồi đấy.
Mắt mình sáng hẳn lên.
- Thật hả anh?
- Ừ.
- Anh test mấy hôm nay thấy khá ổn.
- Không ngon bằng cái trước đâu.
- Nhưng khả năng mỗi ngày vẫn kiếm được khoảng bốn, năm trăm.
Mấy trăm nghìn một ngày với sinh viên như mình lúc ấy là số tiền không nhỏ.
Mình cười ngay.
Tắt máy.
- Vâng.
- Hai hôm nữa em lên luôn.
- Ok.
- Lên thì gọi anh.
Việc đầu tiên là gọi cho thằng Dương.
Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã oang oang.
Nó cười như được mùa.
- Có việc rồi à?
- Ừ.
- Hai hôm nữa lên.
Mình cười.
- Thế thì đẹp.
- Tao mang ít đặc sản Sơn La xuống.
- Hai thằng làm bữa nhậu.
Hai thằng cười ha hả rồi tắt máy.
- Nhớ mang thật đấy.
- Đừng mang mỗi cái mồm.
- Yên tâm.
- Tao còn nghèo nhưng không để mày đói.
Ngay sau đó mình lại gọi cho V.Anh.
Vừa nghe mình bảo:
Lập tức em bĩu môi.
- Anh chuẩn bị lên Thái Nguyên rồi.
Nhìn cái mặt dỗi dỗi qua màn hình mà buồn cười.
- Đấy...
- Lại chuẩn bị lên...
- Rồi lại chuẩn bị lia gái nhé.
Mình bật cười.
Em cắn môi.
- Anh chỉ có em thôi.
- Anh lên làm việc.
- Kiếm tí vốn.
- Nhớ em lắm rồi ấy.
Rồi khẽ hôn gió qua màn hình.
- Đồ dẻo miệng...
Hai đứa cười với nhau thêm một lúc mới chịu tắt máy.
Xuống dưới nhà, mình báo với bố mẹ.
Mẹ đang dọn dẹp thì ngẩng lên.
- Chắc hai hôm nữa con lại lên Thái Nguyên.
Mình cười.
- Ơ?
- Mày mới nghỉ được hơn nửa tháng mà.
Mẹ gật đầu.
- Anh họ có việc.
- Con lên làm cùng anh.
Bố ngồi châm thuốc.
- Tham vừa thôi con.
- Kiếm được thì tốt.
- Nhưng nhớ...
- Học vẫn là quan trọng nhất.
- Vâng.
Mình kể qua công việc.
- Làm cái gì?
Ông nghe xong thì cười.
Mình nhìn đôi bàn tay đã chai sần của bố.
- Bây giờ thanh niên có đầu óc.
- Kiếm tiền cũng dễ hơn ngày xưa.
- Chứ bố mẹ chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thôi.
Khẽ gật đầu.
Đêm hôm ấy.
- Con biết rồi bố.
Nằm trên chiếc giường quen thuộc.
Nghe tiếng côn trùng ngoài vườn.
Trong đầu mình lại hiện lên hình ảnh của Thái Nguyên.
Hiện lên căn phòng trọ nhỏ.
Hiện lên tiếng cười của thằng Dương.
Hiện lên khuôn mặt của V.Anh.
Khẽ mỉm cười.
Vậy là...
Chỉ còn hai ngày nữa thôi.
Mình lại được trở về với thành phố đã lưu giữ cả tuổi thanh xuân của mình.

