Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ừm nghĩ cũng buồn nhỉ , tao đọc mà toàn những chuyện tình cảm , ý nghĩa mà yêu thật lòng , Kể mà ông trời cho mày cưới đc vài vợ 1 lúc cũng ok kk
ngày xưa em nghĩ như bác đấy, lúc nào cũng nghĩ giá được như Vi Tiểu Bảo thì sướng, vì ai mình cũng yêu thật lòng, chỉ khác nhau thời điểm thôi, nhưng giờ lấy vợ rồi, mình thấy ngày xưa mình nghĩ ngu thật bác ạ, 1 con sư tử hà đông chính hiệu đã vãi mật ra rồi. Có bác nào mà bảo không sợ vợ thì chỉ có nói phét thôi, e gan như hùm mà còn lép vế
 

browlow303

Yếu sinh lý
Văn đọc rất cuốn luôn bác. Ko ngờ lại gặp tiền bối ở đây, bác K48 phải không nhỉ. E cũng y6 sắp ra trường không ngờ gặp đc đồng môn ở xam :ROFLMAO:
 

Atungxyz

Yếu sinh lý
em hồi ấy run như cầy sấy anh ạ, chả hiểu sao mà máu thế, thế mà đến lúc ra mắt bố vợ hiện tại của em, may thế nào ông lại hợp em, coi nhau như anh em bạn bè, nhiều khi đi hát tay vịn với bố vợ, ông đều bảo đến đấy gọi bố là anh thôi nhớ chưa, lúc nào cũng boa gái, để con rể khỏi phải boa, mẹ sư
Nhất m luôn
 

ntlong27102005

Yếu sinh lý
ngày xưa em nghĩ như bác đấy, lúc nào cũng nghĩ giá được như Vi Tiểu Bảo thì sướng, vì ai mình cũng yêu thật lòng, chỉ khác nhau thời điểm thôi, nhưng giờ lấy vợ rồi, mình thấy ngày xưa mình nghĩ ngu thật bác ạ, 1 con sư tử hà đông chính hiệu đã vãi mật ra rồi. Có bác nào mà bảo không sợ vợ thì chỉ có nói phét thôi, e gan như hùm mà còn lép vế
Cảm ơn thớt tối quá đ ngủ đc đọc chuyện thớt sáng cm
 
em hồi ấy run như cầy sấy anh ạ, chả hiểu sao mà máu thế, thế mà đến lúc ra mắt bố vợ hiện tại của em, may thế nào ông lại hợp em, coi nhau như anh em bạn bè, nhiều khi đi hát tay vịn với bố vợ, ông đều bảo đến đấy gọi bố là anh thôi nhớ chưa, lúc nào cũng boa gái, để con rể khỏi phải boa, mẹ sư
Bố vợ chú cứ như trong phim Chuyện Nhà Mộc ấy nhể?
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Bố vợ chú cứ như trong phim Chuyện Nhà Mộc ấy nhể?
bố vợ em sn69 nhưng thanh niên lắm, ông cũng từng làm cai thầu xây dựng, nên món gì ông chả biết, được cái 2 bố con hợp tính, nên nhiều khi đi uống rượu còn khoác vai nhau ra bờ tường mà nôn bác ạ
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 64: Đối thủ đáng gờm

Đi chơi chán chê, hai đứa lại quay về căn nhà nghỉ mình thuê.

Có lẽ vì buổi trưa uống chút rượu với bố em, lại chạy xe cả buổi nên vừa đặt lưng xuống giường, hai

đứa đã ôm nhau ngủ lúc nào chẳng hay.

Đến gần bốn giờ chiều, V.Anh gọi mình dậy.

— Anh... dậy thôi.

— Mình về nhà nhé.

Mình dụi dụi mắt.

Nhìn sang đã thấy em thay sang một bộ quần áo ở nhà màu hồng nhạt.

Mái tóc buộc gọn phía sau.

Không son phấn.

Không váy vóc cầu kỳ.

Vậy mà vẫn đẹp.

Đúng kiểu vẻ đẹp khiến người ta càng nhìn càng thấy dễ chịu.

...

Về đến nhà, bố mẹ em vẫn chưa đi làm về.

Em kéo tay mình.

— Đi, em dẫn anh đi tham quan nhà.

Nói rồi hí hửng như một đứa trẻ khoe món đồ chơi mới.

Đầu tiên là hồ cá Koi sau nhà.

Rồi khu xích đu bố em làm riêng cho em từ hồi còn học cấp hai.

Tiếp đó là khu vườn nhỏ trồng đầy hoa.

Cuối cùng...

Là phòng ngủ của em.

Mở cửa bước vào.

Mình đứng sững vài giây.

Đẹp thật.

Không phải kiểu xa hoa.

Mà là sang trọng, tinh tế.

Căn phòng theo phong cách cổ điển, toàn bộ nội thất bằng gỗ sáng màu nhưng được em phối thêm ga giường, rèm cửa, gối ôm... đủ các tông hồng.

Đúng chuẩn phòng của một cô công chúa.

Em cười.

— Anh ngồi chơi nhé.

— Em thay đồ chút.

Mình gật đầu.

Tranh thủ lúc em vào phòng thay quần áo, mình đi một vòng ngắm căn phòng.

Trên tường là rất nhiều ảnh.

Từ lúc còn bé tí.

Cho đến những năm cấp ba.

Mỗi bức ảnh đều được sắp xếp rất cẩn thận.

Bên cạnh là cả một dãy bằng khen.

Những chiếc cúp đủ kích cỡ.

Mình tò mò.

— Nhiều cúp thế này?

Em vừa thay đồ vừa cười.

— Toán với Hóa thôi.

— Thi linh tinh ấy mà.

Mình khẽ tặc lưỡi.

— Giỏi thật.

— Nhà có điều kiện mà vẫn học giỏi như thế.

Em chỉ cười.

Đi thêm vài bước.

Một góc phòng chất đầy gấu bông.

Con nào con nấy to gần bằng người.

Mình bật cười.

— Em trẻ con thật.

Đúng lúc ấy.

Hai cánh tay mềm mại vòng từ phía sau ôm lấy mình.

Em tựa đầu lên lưng mình.

Giọng rất nhỏ.

— Em chỉ mong...

— Từ giờ đến sau này...

— Anh mãi mãi là của em thôi.

Mình xoay người lại.

Khẽ nâng cằm em lên.

Đặt lên môi em một nụ hôn.

— Chắc chắn rồi.

— Anh chỉ yêu mình em.

Em cười.

Đôi mắt cong cong.

Hai má đỏ hồng.

Cảm xúc lại dâng lên.

Tay mình theo phản xạ lại trượt xuống vòng eo rồi đặt lên mông em.

"Bốp!"

Em đánh nhẹ.

— Hư.

— Sáng nay chưa đủ à?

Mình cười.

— Có bù cả ngày cũng không đủ.

Em nhéo ngay vào hông mình.

— Đồ dê.

— Xuống bếp đi.

...

Xuống đến bếp.

Cô giúp việc đang nhặt rau.

Mình cười.

— Để cháu phụ cô.

Cô xua tay.

— Thôi cháu lên chơi đi.

Nhưng lúc quay lại...

Đã thấy mình cầm dao đứng trước thớt.

Cô chỉ biết cười.

— Thế lọc hộ cô con gà với con cá nhé.

— Tối nay ông chủ dặn ăn lẩu.

— Tưởng gì.

Mình xắn tay áo.

Con gà được lọc gọn gàng.

Xương để riêng.

Ức.

Đùi.

Cánh.

Chia rất đẹp.

Đến con cá tầm cũng được sơ chế sạch sẽ.

V.Anh đứng bên cạnh chống cằm nhìn mình.

— Nhìn anh giống đầu bếp thật ấy.

Mình cười.

— Chuyện.

Cô giúp việc cũng xuýt xoa.

— Khéo thật, bình thường tôi toàn mang gà ra quán người ta lọc.

— Hôm nay mới thấy có người làm đẹp thế này.

Mình chỉ cười.

Tiếp tục nấu nước dùng.

Bày biện rau.

Tỉa nấm.

Xếp thịt.

Nhìn mâm đồ ăn chẳng khác gì ngoài nhà hàng.

Đúng lúc ấy cô giúp việc nhìn mình rồi cười.

— Tôi làm ở đây hơn chục năm...

— Mà hôm nay mới thấy con bé dẫn con trai về nhà đấy cậu.

Mình quay sang nhìn V.Anh.

— Thật à?

Em đỏ mặt.

— Chứ sao...

— Ai như ai kia...

Nói đến đó lại ngại.

Quay đi luôn.

Cả gian bếp đầy tiếng cười.

...

Gần sáu giờ.

Bố mẹ em đi làm về.

Vừa nhìn thấy bàn đồ ăn.

Bố em đã xuýt xoa.

— Ái chà...

— Hôm nay cô khéo tay thế.

Cô giúp việc cười.

— Có phải tôi đâu.

— Thằng M nó làm đấy.

Ông quay sang nhìn mình.

Đi tới vỗ vai.

— Được đấy.

— Sau này phải mời mày lên nhiều.

Mình chỉ cười.

Mẹ em cũng nhìn bàn đồ ăn rồi mỉm cười hài lòng.

Hai người lên thay quần áo.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cổng vang lên tiếng ô tô.

Một chiếc Camry màu đen dừng trước sân.

Từ trên xe bước xuống là một chàng trai khoảng bằng tuổi mình.

Ăn mặc lịch sự.

Khá điển trai.

Khí chất rất tự tin.

Anh ta đi thẳng vào nhà.

— Cháu chào chú thím.

Rồi quay sang.

— Chào V.Anh.

Đến lúc nhìn thấy mình.

Anh ta hơi khựng lại.

Nhưng rất nhanh đã mỉm cười.

Đưa tay ra.

— Chào bạn.

— Mình là K.

Mình cũng bắt tay.

— Ừ, mình tên M.

K cười.

— Biết V.Anh về nên tiện qua chơi cô chú ạ.

Bố em cũng cười.

Nhưng nụ cười nhạt hơn ban nãy một chút.

— Vào luôn đi.

— Tiện thì ngồi ăn với chú.

...

Trong bữa cơm.

Không khí vẫn khá vui vẻ.

K nói chuyện rất lịch sự.

Biết trên biết dưới.

Thỉnh thoảng còn kể vài câu chuyện công việc khiến bố em gật gù.

Đến lúc nâng chén.

K quay sang phía mình.

— Mời bạn một ly.

— Mình hiện làm bên công ty đối tác với chú.

— Hai nhà cũng quen nhau lâu rồi.

Mình cũng nâng chén.

— Dạ.

— Em mời anh.

Mọi chuyện tưởng cứ bình thường như thế.

Cho đến khi K cười hỏi.

— Hai bạn học cùng à?

V.Anh chẳng hề do dự.

Em đặt tay lên cánh tay mình.

Rồi mỉm cười.

— Không.

— Người yêu em.

Không gian như khựng lại một nhịp.

K cũng hơi sững.

Nhưng chỉ đúng vài giây.

Anh ta lại mỉm cười.

— À...

— Chúc mừng hai bạn.

Câu nói rất bình thường.

Nhưng mình vẫn nhìn thấy trong đáy mắt K có chút gì đó buồn.

...

Ăn xong.

Bố em cười.

— Đi.

— Xuống phòng karaoke của chú.

Mình ngơ ngác.

— Nhà mình còn có cả phòng hát ạ?

Ông cười lớn.

— Nghiện hát.

— Thế nên xây luôn một phòng.

— Đỡ phải ra quán.

Đúng là ông chú bá đạo thật. Y như cô con

Mấy chú cháu hát với nhau gần tiếng đồng hồ.

Mình với bố em còn khoác vai song ca mấy bài nhạc vàng.

K ngồi bên dưới.

Chỉ cười.

Vỗ tay.

Rót bia.

Có lẽ hắn không biết hát. Hoặc hát như con bò, ahaha

...

Đến lúc ra ngoài uống nước.

K và bố em lại nói chuyện làm ăn.

Toàn những thứ mình chẳng hiểu.

Mình chỉ ngồi nghe.

Thỉnh thoảng gật đầu.

Một lúc sau.

K đứng dậy.

Chào bố mẹ em.

Bắt tay mình lần nữa.

— Hy vọng có dịp gặp lại.

Mình cũng cười.

— Chắc chắn rồi.

K lên xe.

Chiếc Camry lăn bánh khỏi cổng.

Lúc ấy V.Anh mới khẽ nắm lấy tay mình.

Hai đứa xin phép đi dạo.

Ra đến ngoài đường.

Em mới thở dài.

— Thằng ấy...

— Là con bác bạn bố em.

— Học cùng em từ cấp một đến hết cấp ba.

— Hai nhà cũng thân lắm.

Rồi em cười bất lực.

— Nó tỏ tình với em mấy lần rồi.

— Nhưng em chỉ coi là bạn thôi.

Mình nghe xong chỉ cười.

— Thế thì anh sợ gì.

— Anh đang yêu em mà.

— Nó hơn anh mỗi cái... nhiều tiền.

— Còn đẹp trai...

— Chắc chắn không bằng anh.

V.Anh bật cười.

Đánh nhẹ vào vai mình.

— Tự tin quá nhỉ?

Mình nháy mắt.

— Sự thật mà

Em nhìn mình.

Cười rất lâu.

Rồi ôm lấy cánh tay mình.

Hai đứa cứ thế đi dưới ánh đèn vàng của thành phố Hà Giang.

Bình yên như chưa từng có ai xuất hiện giữa câu chuyện của hai đứa.

Quay về nhà em, em dặn về ngủ sớm, mai còn qua đón em đi phượt

Rồi em hôn mình, mình đáp lại nhẹ nhàng

Thêm lúc nữa, rồi em vào trong nhà

Mình lại quay về căn phòng nghỉ

Tắm rửa rồi nhanh chóng đi ngủ.

Kết thúc ngày đầu cũng nhẹ nhàng với nhạc phụ đại nhân!!
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 65: Theo em lên miền đá

Sáng hôm sau, khi mình còn đang ngủ ngon lành trong căn phòng nhà nghỉ ọp ẹp thì điện thoại đặt cạnh gối rung liên hồi.

Mình mơ màng quờ tay tìm máy, chẳng cần nhìn cũng biết ai gọi.

Vừa bấm nghe, giọng em đã vang lên đầy năng lượng:

— Dậy đi anh!

— Mấy giờ rồi mà dậy?

— Gần sáu giờ rồi.

— Hôm nay mình đi chơi cơ mà.

Mình nhắm mắt, kéo chăn trùm lên đầu.

— Cho anh ngủ thêm mười phút.

— Không!

— Anh mà không dậy thì em sang tận nơi, lấy nước lạnh dội vào người đấy.

Nghe giọng em thì mình biết cô nàng chẳng nói đùa đâu.

Mình đành bật dậy, càu nhàu:

— Có cô hướng dẫn viên nào hành hạ khách du lịch thế này không?

Em cười khúc khích.

— Có.

— Hướng dẫn viên này vừa xinh, vừa khó tính.

— Mười lăm phút nữa em đến. Anh mà chưa xong thì tự chịu.

Nói xong, em tắt máy luôn.

Mình ngồi trên giường ngơ ngác mất mấy giây rồi mới lật đật đi đánh răng rửa mặt.

Đúng là yêu vào khổ thật.

Ở nhà mẹ gọi đi làm còn có thể nằm lì thêm một lúc, chứ người yêu gọi thì phải bật dậy ngay.

Tắm rửa qua loa, thay chiếc áo phông màu đen, quần bò dài, đôi giày thể thao rồi chải lại tóc. Xong xuôi, mình kiểm tra ví tiền, giấy tờ, điện thoại, sạc dự phòng và mấy thứ linh tinh cần mang theo.

Đi vùng cao mà.

Không chuẩn bị cẩn thận, giữa đường xe hỏng thì chỉ có ngồi ôm nhau khóc.

Vừa mở cửa nhà nghỉ đã thấy em đứng ngoài.

Hôm nay em mặc quần bò, áo phông dài tay, bên ngoài khoác thêm chiếc áo gió mỏng. Tóc buộc cao, chân đi giày thể thao, phía sau đeo một chiếc ba lô nhỏ màu hồng.

Nhìn không còn giống cô tiểu thư hôm qua nữa.

Trông chẳng khác gì một cô phượt thủ chính hiệu.

Em chống nạnh nhìn mình.

— Cũng biết dậy đúng giờ cơ đấy.

Mình kéo em lại gần, thơm nhẹ lên trán.

— Tại nhớ hướng dẫn viên quá nên tỉnh ngay.

Em nhéo eo mình một cái.

— Dẻo mồm.

— Xe anh đi được không đấy?

Mình vỗ nhẹ vào yên xe.

— Yên tâm.

— Con chiến mã này theo anh từ quê lên đây, đường nào cũng chiến được.

Em bĩu môi.

— Hôm qua em thấy nó kêu lọc xọc rồi đấy.

— Có mà chủ xe lọc xọc thì có.

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười.

Trước khi xuất phát, em dẫn mình vào một quán phở gần nhà ăn sáng. Mỗi đứa làm một bát nóng hổi, thêm cốc trà đá rồi mới lên đường.

Em ngồi phía sau, hai tay ôm chặt lấy eo mình.

— Đi chậm thôi nhé.

— Đường trên này không giống đường dưới xuôi đâu.

Mình cười.

— Em cứ ôm chắc là được.

— Anh mà ngã thì em cũng ngã theo.

Em đánh nhẹ vào lưng mình.

— Vớ vẩn.

Chiếc xe từ từ rời khỏi thành phố Hà Giang.

Những ngôi nhà thưa dần.

Thay vào đó là núi.

Núi nối tiếp núi.

Những cung đường quanh co men theo sườn đá, lúc cao, lúc thấp, thi thoảng lại xuất hiện những con suối nhỏ chảy róc rách bên đường.

Mình đã từng nhìn thấy núi ở quê.

Nhưng núi Hà Giang lại mang một vẻ rất khác.

Vừa hùng vĩ.

Vừa lạnh lùng.

Lại vừa khiến con người ta cảm thấy mình nhỏ bé đến lạ.

Em ngồi phía sau, thỉnh thoảng lại vỗ vai mình.

— Anh nhìn bên phải kìa.

— Đẹp không?

Mình nhìn theo.

Phía dưới là một thung lũng xanh mướt, những mái nhà nhỏ nằm rải rác giữa nương ngô.

— Đẹp thật.

Em cười đầy tự hào.

— Hà Giang của em đấy.

Nghe câu ấy, tự nhiên mình cũng cười theo.

Cảm giác giống như em đang dẫn người yêu đi khoe món đồ quý giá nhất của mình vậy.

Đi thêm một đoạn, đường bắt đầu dốc hơn.

Những khúc cua nối nhau liên tục.

Mình phải tập trung hết sức, chẳng dám vừa đi vừa ngắm cảnh như lúc đầu nữa.

Có lúc đang lên dốc, chiếc xe ì hẳn ra.

Mình phải về số thấp, vít ga thật mạnh mới bò lên được.

Em ôm chặt hơn.

— Anh có mệt không?

— Chưa.

— Xe mệt thôi.

Em cười khúc khích.

— Thế tí dừng lại cho cả anh với xe nghỉ.

Đi được một lúc, hai đứa dừng lại ở một khoảng đất rộng ven đường.

Phía trước là những dãy núi trùng điệp, mây trắng lững lờ vắt ngang sườn.

Em lấy nước trong ba lô đưa cho mình.

— Uống đi.

Mình nhận lấy, tu một hơi dài.

Rồi châm điếu thuốc.

Em đứng cạnh, nhìn làn khói bay theo gió rồi nhăn mặt.

— Đi đường núi mà còn hút nhiều thế.

— Hút cho tỉnh táo.

— Lý sự.

Nàng đưa tay giật điếu thuốc trên tay mình, dập xuống đất rồi dùng mũi giày nghiền tắt.

Mình tròn mắt.

— Ơ...

Em phủi tay, thản nhiên:

— Không được hút nữa.

— Khó tính thế này thì sau lấy nhau anh sống kiểu gì?

Em quay đi, nhưng hai má đã hơi đỏ.

— Ai thèm lấy anh.

Mình vòng tay qua ôm em từ phía sau.

— Không lấy thì anh ở luôn Hà Giang, ăn vạ nhà em.

Em bật cười, đẩy mình ra.

— Đi tiếp thôi.

— Còn xa lắm.

Điểm dừng chân đầu tiên của hai đứa là Quản Bạ.

Em dẫn mình đến nơi có thể nhìn xuống cả thung lũng.

Phía xa là hai ngọn núi tròn trịa nằm cạnh nhau giữa màu xanh mênh mông của cây cỏ.

Em chỉ tay.

— Kia là Núi Đôi Cô Tiên.

Mình nhìn theo, gật gù.

— Ừm...

— Công nhận giống thật.

Em quay sang nhìn mình.

— Anh đang nghĩ gì đấy?

— Có nghĩ gì đâu.

— Mặt anh gian lắm.

Mình cố nhịn cười.

— Anh chỉ đang suy nghĩ về sự kỳ diệu của tạo hóa thôi.

Em hiểu ngay, đánh bốp vào vai mình.

— Đồ hư.

Hai đứa cùng bật cười giữa khoảng trời rộng lớn.

Gió trên cao thổi khá mạnh.

Tóc em bay rối tung, cứ quệt vào mặt mình.

Mình đưa tay vuốt lại từng lọn tóc cho em.

Em im lặng nhìn mình.

Rồi bất chợt hỏi:

— Anh thấy quê em thế nào?

— Đẹp.

— Chỉ đẹp thôi à?

Mình nhìn em, cố tình nói chậm:

— Đường đẹp.

— Núi đẹp.

— Trời cũng đẹp.

Mặt em bắt đầu xị xuống.

Mình mới cười, kéo nàng sát lại.

— Nhưng hướng dẫn viên đẹp nhất.

Em cười tít mắt.

— Tạm chấp nhận.

Hai đứa nhờ một người đi đường chụp giúp vài tấm ảnh.

Mình vốn chẳng thích chụp hình, chỉ muốn đứng cho xong rồi đi.

Nhưng em thì khác.

Nào là đứng sát vào.

Nào là vòng tay qua eo.

Nào là nhìn nhau.

Nào là tạo dáng tự nhiên.

Mình bắt đầu mất kiên nhẫn.

— Chụp một tấm là được rồi.

Em lắc đầu.

— Không.

— Sau này già còn có ảnh mà xem.

Nghe câu ấy, mình bỗng im lặng.

Sau này già...

Mình chưa từng nghĩ xa đến thế.

Nhưng khi nghe em nói, tự nhiên lại tưởng tượng ra một ngày hai đứa tóc đã bạc, ngồi xem lại những bức ảnh của tuổi hai mươi.

Cảm giác ấy...

Cũng hay.

Mình vòng tay ôm lấy eo em.

— Thế chụp thêm đi.

Em nghiêng đầu dựa vào vai mình, cười thật tươi.

Rời Quản Bạ, hai đứa tiếp tục đi về phía Yên Minh.

Đường càng lúc càng quanh co.

Những dãy núi đá bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, màu xanh của cây cối xen lẫn màu xám lạnh của đá tai mèo.

Thỉnh thoảng, hai đứa gặp những đứa trẻ người Mông đi ven đường.

Đứa nào cũng má đỏ hây hây, lưng đeo gùi, nhìn người lạ bằng ánh mắt vừa tò mò vừa dè dặt.

Em mang sẵn trong ba lô mấy gói bánh và kẹo.

Gặp trẻ con, nàng lại bảo mình dừng xe rồi mang ra chia.

Nhìn em ngồi xổm, vừa cười vừa đưa kẹo cho mấy đứa nhỏ, tự nhiên mình thấy lòng dịu lại.

Em quay sang:

— Anh nhìn gì đấy?

— Nhìn người yêu anh xinh.

— Lại dẻo mồm.

— Anh nói thật mà.

Em chẳng trả lời, nhưng nụ cười cứ ở mãi trên môi.

Đến gần trưa, hai đứa dừng lại ở thị trấn Yên Minh ăn cơm.

Quán nhỏ ven đường, chẳng có gì cầu kỳ.

Mỗi đứa một bát cơm, thêm đĩa thịt rang, rau cải xào và bát canh nóng.

Chắc vì đi đường mệt nên ăn gì cũng thấy ngon.

Mình đánh liền ba bát.

Em ngồi đối diện, trợn mắt.

— Anh ăn khỏe thật đấy.

— Sáng giờ lái xe mấy tiếng rồi còn gì.

— Thế ăn thêm không?

— Có.

Em cười rồi xới thêm cho mình một bát cơm.

Ăn xong, hai đứa ngồi nghỉ ngay tại quán gần nửa tiếng.

Mình dựa lưng vào ghế, mắt lim dim.

Em lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán mình.

— Mệt thì mình nghỉ ở đây thôi cũng được.

Mình mở mắt.

— Không.

— Em hứa dẫn anh đi xem hết Hà Giang đẹp thế nào cơ mà.

— Nhưng phải từ từ.

— Anh mà mệt thì nói với em nhé.

Mình khẽ nắm tay nàng.

— Có em ôm phía sau là hết mệt.

Em đỏ mặt, rút tay về.

— Đúng là cái đồ, yêu chết đi được. Rồi nàng thơm má mình cái nữa.

Rời Yên Minh, con đường phía trước trở nên vắng hơn.

Mình đi giữa những rặng thông cao vút.

Không khí mát lạnh, khác hẳn cái nóng oi bức dưới xuôi.

Hai đứa dừng xe giữa rừng thông để nghỉ.

Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe tiếng gió lùa qua tán lá.

Em ngồi xuống bãi cỏ ven đường.

Mình nằm ngửa, kê đầu lên chiếc ba lô.

Một lúc sau, em cũng nằm xuống, gối đầu lên cánh tay mình.

Hai đứa cùng nhìn lên trời.

Chẳng ai nói gì.

Những tia nắng xuyên qua kẽ lá, rơi lốm đốm trên khuôn mặt em.

Mình nghiêng đầu nhìn.

Em nhắm mắt.

Hàng mi dài khẽ rung theo từng cơn gió.

Mình đưa tay chạm nhẹ lên má nàng.

Em vẫn nhắm mắt, khẽ hỏi:

— Anh nhìn chán chưa?

Mình bật cười.

— Em biết à?

— Biết từ lâu rồi.

— Thế sao không mở mắt?

— Để cho anh nhìn thêm.

Mình kéo nàng sát lại.

Em gối đầu lên ngực mình, hai tay vòng qua eo.

Nằm giữa rừng thông, nghe tiếng gió thổi, tự nhiên thấy mọi thứ bình yên đến lạ.

Mình chợt nghĩ...

Có lẽ đây chính là hạnh phúc.

Không cần nhà hàng sang trọng.

Không cần quà cáp đắt tiền.

Chỉ cần giữa một nơi xa lạ, có người mình yêu nằm bên cạnh.

Thế là đủ.

Chiều muộn, hai đứa lại tiếp tục lên đường.

Qua những con dốc uốn lượn.

Qua những thung lũng chìm trong nắng.

Qua những mái nhà trình tường nhỏ bé nép mình bên sườn núi.

Đến dốc Thẩm Mã, em đập nhẹ vai mình.

— Dừng lại đi anh.

Hai đứa xuống xe.

Con dốc phía dưới uốn lượn như một dải lụa mềm vắt giữa núi đá.

Mình đứng nhìn, tặc lưỡi.

— Đường này mà đi ban đêm chắc anh khóc.

Em bật cười.

— Thế hôm nay mới phải ngủ lại Đồng Văn.

— Ngày mai còn nhiều chỗ đẹp hơn.

Một nhóm trẻ con ngồi bên đường nhìn hai đứa.

Em lại chạy tới chia bánh.

Mình đứng từ xa chụp lén một tấm.

Trong ảnh, em đang cười giữa những đứa trẻ vùng cao, mái tóc bị gió thổi hơi rối.

Bức ảnh ấy không son phấn.

Không tạo dáng.

Nhưng sau này nhìn lại, mình vẫn thấy đó là một trong những bức ảnh đẹp nhất của em.

Đi thêm một đoạn, hai đứa ghé qua thung lũng Sủng Là.

Những căn nhà nhỏ nằm giữa núi đá.

Những hàng rào bằng đá xếp chồng lên nhau.

Ngô mọc chen giữa những khe đá khô cằn.

Mình nhìn cảnh vật trước mắt, khẽ nói:

— Người ở đây sống vất vả thật.

Em gật đầu.

— Ừ.

— Thế nên em mới hay bảo anh đừng nghĩ nhà em có điều kiện mà ai ở Hà Giang cũng sung sướng.

— Ngoài kia còn rất nhiều người khổ lắm.

Mình không nói gì.

Chỉ siết nhẹ bàn tay em.

Lúc ấy mình mới hiểu thêm về cô gái bên cạnh.

Em sinh ra trong gia đình khá giả.

Được bố mẹ yêu thương, chiều chuộng.

Nhưng không vì thế mà em vô tâm với những người xung quanh.

Có lẽ...

Đó cũng là lý do mình ngày càng yêu em hơn.

Hai đứa ghé Dinh thự Vua Mèo khi trời đã ngả về chiều.

Những bức tường đá, mái ngói cổ và hàng cây xung quanh khiến nơi ấy mang một vẻ trầm mặc rất riêng.

Mình đi đâu cũng ngó nghiêng.

Em thì cứ khoác tay mình, thấy cái gì không hiểu lại hỏi.

— Sao người ta xây như thế này hả anh?

Mình bật cười.

— Em là người Hà Giang mà hỏi anh à?

— Thì em thích nghe anh nói.

— Anh nói linh tinh em cũng nghe à?

— Nghe.

— Vì giọng anh hay.

Mình nhìn em.

— Lại nịnh anh.

— Học từ anh đấy.

Hai đứa cùng cười.

Rời dinh thự, trời đã bắt đầu tối.

Phải đi thêm một đoạn khá xa mới tới thị trấn Đồng Văn.

Mình lái xe chậm hơn.

Em ngồi sau cũng chẳng còn ríu rít như ban sáng nữa, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào lưng mình.

Thi thoảng mình lại hỏi:

— Buồn ngủ à?

— Không.

— Mệt không?

— Có anh chở thì không mệt.

Nghe vậy thôi cũng đủ có thêm sức để đi tiếp.

Gần tám giờ tối, cuối cùng hai đứa cũng đặt chân tới phố cổ Đồng Văn.

Thị trấn nhỏ nằm giữa những dãy núi.

Đèn vàng hắt xuống những mái nhà cũ.

Không khí se lạnh.

Mình dựng xe trước một nhà nghỉ nhỏ mà em đã gọi đặt từ trước.

Làm thủ tục xong, hai đứa mang đồ lên phòng.

Vừa bước vào, mình đã nằm vật xuống giường.

— Anh không đi nổi nữa rồi.

Em cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh bóp nhẹ vai mình.

— Ai bảo lúc trưa ăn tận ba bát.

— Ăn nhiều mới có sức chở em chứ.

Em cười rồi cúi xuống thơm má mình.

— Em yêu anh

Mình kéo em lai, ôm em vào lòng

Rồi 2 đứa lại quấn lấy nhau không rời, lại những tiếng thở gấp, những âm thanh quen thuôc, những tiếng cót két của giường… la là lá la la là… kể nhiều quá thành nhàm nên em viết ngắn gọn thế thôi

Xong trận em ôm mình rồi bảo

— Thế mà có tên vừa kêu mệt không đi nổi nữa cơ mà

— Hehe, mệt cái đấy chứ cái khác đâu có mệt

—Hứ, đồ cơ hồi, yêu anh chết mất thôi

Nằm thêm một lúc

Rồi hai đứa tắm rửa xong lại dắt nhau đi bộ xuống phố cổ.

Buổi tối ở đây chẳng quá ồn ào.

Những quán ăn nhỏ vẫn sáng đèn.

Mùi thịt nướng, ngô nướng và bánh tam giác mạch thơm lừng.

Em mua cho mình một chiếc bánh.

Mình cắn thử một miếng rồi nhăn mặt.

— Sao?

— Hơi khô.

Em bật cười.

— Đặc sản quê em mà anh chê à?

— Không chê.

— Chỉ là chưa ngon bằng em thôi.

Em đỏ mặt, đưa tay định đánh.

Mình nhanh chân chạy trước.

Hai đứa đuổi nhau giữa con phố nhỏ, cười như hai đứa trẻ.

Đi một vòng, em kéo mình vào một quán cà phê.

Hai đứa ngồi bên cửa sổ, gọi hai cốc đồ uống nóng.

Ngoài trời bắt đầu lạnh hơn.

Em ngồi sát lại, tựa đầu vào vai mình.

— Hôm nay anh thấy vui không?

— Vui.

— Có mệt không?

— Mệt.

Em ngẩng lên.

— Thế mai có đi tiếp được không?

Mình nhìn em rồi cười.

— Chỉ cần em còn đi được, anh còn chở.

Em mỉm cười, đan tay vào tay mình.

— Ngày mai...

— Em sẽ dẫn anh đến nơi đẹp nhất Hà Giang.

— Đẹp hơn cả hôm nay à?

— Vâng

— Đẹp đến mức anh sẽ nhớ cả đời.

Mình khẽ siết lấy bàn tay nàng.

Lúc ấy mình không biết ngày mai sẽ nhìn thấy những gì.

Chỉ biết rằng...

Ngày đầu tiên đi giữa miền đá cùng em đã trở thành một kỷ niệm mà rất lâu sau mình vẫn không thể nào quên.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 66: Nơi dòng Nho Quế chảy qua

Sáng hôm sau, mình tỉnh giấc bởi ánh nắng chiếu qua khe rèm.

Định xoay người ngủ tiếp thì mới nhận ra bên cạnh đã trống không.

Mình ngồi dậy.

— V.Anh?

Không có tiếng trả lời.

Đang ngơ ngác thì cửa phòng mở.

Em bước vào, trên tay cầm hai bát phở nóng cùng mấy chiếc bánh rán.

— Anh dậy rồi à?

— Em đi đâu thế?

— E đi mua đồ ăn sáng.

— Thấy anh ngủ ngon nên em không gọi.

Mình nhìn em, tự nhiên mỉm cười.

Dường như người con gái này luôn biết cách khiến mình cảm thấy được quan tâm.

Em đặt đồ ăn xuống bàn.

— Dậy đánh răng đi.

— Hôm nay còn đi xa đấy chàng trai của em ạ.

Mình bước tới ôm nàng từ phía sau.

— Cho anh ôm một lúc.

— Đừng có làm nũng.

— Tối qua lái xe mệt lắm.

— Thế thì hôm nay để em lái.

Mình buông ra, nhìn em đầy nghi ngờ.

— Em lái á?

— Anh nghi ngờ trình độ lái xe của em à?

— Không.

— Anh chỉ muốn sống thêm vài năm thôi.

Em đánh vào ngực mình một cái.

— Đồ đáng ghét.

Hai đứa vừa ăn sáng vừa bàn lịch trình.

Hôm nay em muốn dẫn mình lên Lũng Cú trước, sau đó quay về qua đèo Mã Pí Lèng, ngắm dòng Nho Quế rồi đi sang Mèo Vạc.

Nghe tên thôi đã thấy xa.

Mình hỏi:

— Tối có về kịp thành phố không?

Em gật đầu.

— Nếu mình đi sớm, không la cà quá nhiều thì kịp.

Mình nhìn nàng.

— Câu “không la cà” từ miệng em nghe không đáng tin lắm.

Em chu môi.

— Thì hôm nay em sẽ ngoan.

Ăn sáng xong, hai đứa thu dọn đồ rồi trả phòng.

Trời Đồng Văn buổi sớm mát lạnh.

Mình khoác thêm áo gió tối qua em mua cho, chu đáo thật

Em ngồi sau, vòng tay ôm lấy eo.

Chiếc xe lại tiếp tục hành trình giữa những dãy núi đá xám xịt.

Trên đường lên Lũng Cú, cảnh vật càng lúc càng hoang sơ.

Những nương ngô nhỏ bé bám vào sườn núi.

Những căn nhà trình tường nằm lọt thỏm giữa đá.

Có những đoạn đường đi mãi chẳng gặp một bóng người.

Mình hỏi:

— Ngày bé em đã lên đây bao giờ chưa?

— Rồi ạ.

— Bố hay đưa em đi.

— Nhưng lâu lắm em mới quay lại.

— Sao thế?

Em im lặng một lúc.

— Vì học nhiều.

— Với lại...

— Đi một mình cũng chẳng vui.

Em tựa đầu lên lưng mình.

— Hôm nay có anh nên khác.

Mình cười.

— Thế anh phải thu tiền hướng dẫn viên ngược lại mới đúng.

— Anh được em dẫn đi chơi còn đòi tiền à?

— Anh phải lái xe mà.

— Thế lát em trả công.

— Trả bằng gì được?

Mắt mình lia xuống ngực em rồi liếm lưỡi

Em nhéo vào eo mình.

— Anh cứ liệu hồn.

Hai đứa lại cười vang giữa con đường vắng.

Đến gần cột cờ Lũng Cú, đường dốc hơn hẳn.

Mình phải căng người điều khiển xe.

Cuối cùng cũng tới nơi.

Hai đứa gửi xe rồi bắt đầu leo những bậc đá lên trên.

Ban đầu em còn hăng hái.

Đi được một đoạn đã bắt đầu thở hồng hộc.

— Anh...

— Sao?

— Cõng em đi.

Mình nhìn dãy bậc thang còn dài phía trước.

— Em muốn giết anh à?

Em cười, chìa hai tay ra.

— Cõng một đoạn thôi.

Mình đành quay lưng lại.

— Lên đi.

Em nhảy lên lưng mình, hai tay vòng qua cổ.

Mới đi được chục bậc, mình đã thở không ra hơi.

— Em ăn gì mà nặng thế?

— Em nhẹ mà.

— Nhẹ cái gì, nặng như bao thóc.

Em véo tai mình.

— Anh vừa bảo người yêu giống bao thóc à?

Mình vội chữa:

— Bao thóc đẹp nhất Hà Giang.

Em bật cười.

Cuối cùng mình vẫn phải thả nàng xuống giữa đường.

Hai đứa vừa đi vừa nghỉ, mãi mới lên tới phía trên.

Đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật giữa gió, mình bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rất lạ.

Phía trước là những dãy núi kéo dài đến tận chân trời.

Những con đường nhỏ như sợi chỉ nằm giữa màu xanh mênh mông.

Em đứng cạnh mình, mái tóc bay rối tung.

— Anh thấy thế nào?

Mình hít một hơi thật sâu.

— Khó tả.

— Lần đầu anh đứng ở nơi xa như thế này.

Em khẽ nắm lấy tay mình.

— Đây là quê em.

— Cũng là nơi em luôn muốn đưa người mình yêu đến một lần.

Mình quay sang.

— Anh là người đầu tiên à?

Em gật đầu.

— Người đầu tiên.

— Và em mong...

— Cũng là người cuối cùng.

Mình chẳng nói gì.

Chỉ đưa tay kéo nàng vào lòng.

Giữa gió trời lồng lộng, mình khẽ hôn lên trán em.

— Anh sẽ cố.

Em ngẩng lên.

— Sao lại chỉ cố?

— Phải chắc chắn chứ.

Mình bật cười.

— Chắc chắn.

— Anh sẽ là người cuối cùng.

Hai đứa chụp rất nhiều ảnh.

Em còn nhờ một người khách chụp giúp tấm hai đứa đứng cạnh nhau dưới lá cờ.

Mình vòng tay ôm vai em.

Em tựa đầu vào ngực mình.

Bức ảnh ấy về sau được em đặt làm ảnh nền điện thoại suốt một thời gian dài.

Rời Lũng Cú, hai đứa quay lại Đồng Văn rồi tiếp tục đi về hướng Mã Pí Lèng.

Đường càng lúc càng hiểm trở.

Một bên là vách núi.

Một bên là vực sâu.

Có những khúc cua, mình chỉ dám đi thật chậm.

Em cũng không còn trêu đùa nữa, hai tay ôm chặt lấy mình.

— Anh đi sát vào trong nhé.

— Ừ.

— Đừng nhìn xuống vực.

— Em nói làm anh càng muốn nhìn.

— Không được!

Giọng nàng nghiêm túc làm mình phải bật cười.

Đi được một đoạn, hai đứa dừng tại một điểm nhìn xuống thung lũng.

Và rồi...

Mình đứng lặng.

Phía dưới sâu hun hút là dòng sông Nho Quế uốn lượn giữa những vách núi khổng lồ.

Màu nước xanh biếc.

Nhìn từ trên cao chẳng khác gì một dải lụa mềm nằm giữa vùng đá xám lạnh.

Em đứng bên cạnh, khẽ hỏi:

— Đẹp không anh?

Mình gật đầu.

— Đẹp thật.

— Anh chưa từng nhìn thấy chỗ nào như thế này.

Em cười.

— Hôm qua em đã bảo rồi.

— Hôm nay sẽ dẫn anh đến nơi đẹp nhất Hà Giang.

Hai đứa đứng cạnh lan can đá.

Gió thổi mạnh đến mức chiếc áo khoác của em bay phần phật.

Mình vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau.

Em tựa lưng vào ngực mình.

Hai người cùng nhìn xuống dòng sông phía dưới.

Một lúc lâu chẳng ai nói gì.

Rồi em khẽ hỏi:

— Anh thấy Hà Giang của em đẹp không?

— Đẹp.

— Em với Hà Giang, ai đẹp hơn?

Mình giả vờ suy nghĩ.

— Khó chọn thật.

Em quay lại, lườm.

— Thế thì anh ở lại đây với núi đi.

Mình bật cười, kéo nàng sát hơn.

— Hà Giang đẹp để ngắm.

— Còn em...

— Đẹp để anh yêu.

Hai má nàng đỏ bừng.

— Dẻo mồm.

— Nhưng thích không?

Em quay mặt đi.

— Không.

Nhưng bàn tay lại nắm lấy tay mình chặt hơn.

Hai đứa ngồi xuống một mỏm đá an toàn cạnh đường.

Em lấy trong ba lô ra chai nước và ít bánh.

Cả hai vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Một lúc sau, em bỗng hỏi:

— Anh có biết vì sao em thích anh không?

Mình nhìn sang.

— Hôm trước em kể rồi mà.

— Chưa hết.

Em cúi đầu, hai tay vân vê mép áo.

— Thật ra...

— Em để ý anh từ ngày đầu tiên gặp nhau trên xe buýt.

Mình ngạc nhiên.

— Ngày ấy á?

Em gật đầu.

— Hôm ấy anh ngồi cuối xe, đeo tai nghe, cứ nhắm mắt làm ra vẻ lạnh lùng.

— Em hỏi chuyện mà anh chỉ trả lời cụt lủn.

Mình bật cười.

— Anh có làm gì đâu.

— Có.

— Anh còn chẳng thèm lưu số em.

— Hôm sau em gọi, anh còn quát người ta.

Nhắc tới đó, cả hai cùng cười.

Em kể tiếp:

— Lúc đầu em chỉ thấy anh hơi đặc biệt.

— Sau đó nhìn anh chơi với bạn bè, thấy anh nấu ăn, thấy anh quan tâm mọi người...

— Em mới thích dần.

— Nhưng lúc ấy anh có P.

— Sau đó lại có Linh.

Giọng em nhỏ dần.

— Em cứ nghĩ...

— Chắc mình chẳng bao giờ có cơ hội.

Mình im lặng.

Em khẽ dựa đầu vào vai mình.

— Có nhiều hôm em muốn bỏ cuộc lắm.

— Nhưng cứ mỗi lần định thôi...

— Anh lại vô tình làm một việc gì đó khiến em không bỏ được.

— Khi thì hỏi thăm.

— Khi thì trêu người ta.

— Khi thì chỉ cười thôi.

— Đồ đáng ghét.

Nghe em kể, lòng mình bỗng nhói lên.

Không phải vì buồn.

Mà vì thương.

Trong khoảng thời gian mình mải mê chạy theo những người khác, cô gái ấy đã lặng lẽ đứng sau, yêu mình theo một cách chẳng cần được đáp lại.

Mình khẽ nắm lấy tay em.

— Xin lỗi.

— Lại xin lỗi.

— Anh chỉ biết nói câu đấy thôi à?

— Thế anh phải làm gì?

Em nhìn mình thật lâu.

— Đừng bỏ em.

Chỉ ba chữ.

Nhưng khiến mình nghẹn lại.

Mình kéo nàng vào lòng.

— Anh không bỏ.

— Hứa nhé?

— Anh hứa.

Em ngẩng đầu, khẽ đặt lên môi mình một nụ hôn.

Không vội vàng.

Không cuồng nhiệt.

Chỉ nhẹ nhàng.

Nhưng đủ để mình nhớ mãi cảm giác ấy giữa đỉnh đèo lộng gió.

Rời điểm ngắm Nho Quế, hai đứa tiếp tục đi thêm một đoạn trên Mã Pí Lèng.

Khung cảnh nơi nào cũng khiến mình phải dừng xe ngắm.

Nhưng vì còn đường về dài, em liên tục giục:

— Đi thôi anh.

— Không tối mất.

Mình cười.

— Cô hướng dẫn viên hôm qua còn bảo phải chụp nhiều ảnh mà.

— Hôm nay khác.

— Tối về muộn bố mẹ em lại lo.

Hai đứa dừng ăn trưa muộn ở Mèo Vạc.

Mỗi người một bát phở nóng, thêm đĩa thịt lợn nướng.

Đi cả buổi nên ai cũng đói.

Ăn xong, mình ngồi dựa lưng vào tường, chẳng muốn đứng dậy nữa.

Em xoa nhẹ vai mình.

— Hay mình ngủ lại một hôm nữa?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Bố mẹ em đang chờ.

— Với lại mai anh còn tính về quê.

Nghe đến việc mình sắp về, mặt em buồn hẳn.

— Mới lên đã về.

— Anh ở đây luôn à?

— Em nuôi.

Mình cười.

— Anh mà ở rể, bố mẹ anh lên bắt về đấy.

Em chẳng cười.

Chỉ cúi đầu.

Mình mới biết cô nàng lại bắt đầu buồn thật.

Khẽ kéo tay em.

— Sau anh lại lên.

— Thật không?

— Thật.

— Với lại mình còn mấy năm học cùng nhau mà.

Lúc ấy nàng mới mỉm cười trở lại.

Đường từ Mèo Vạc trở về rất dài.

Hai đứa thay nhau kể chuyện để mình không buồn ngủ.

Em kể chuyện hồi nhỏ.

Chuyện lần đầu đi học bị bạn giật tóc rồi về khóc với bố.

Chuyện thi học sinh giỏi.

Chuyện những bó hoa chất đầy bàn mỗi dịp sinh nhật.

Mình nghe xong tặc lưỡi:

— Hoa khôi có khác.

— Lắm thằng theo thế mà sao vẫn ế?

Em ôm chặt lấy mình.

— Vì đợi anh.

Mình im lặng vài giây rồi bật cười.

— Thôi xong.

— Lại yêu em thêm rồi.

Em tựa đầu lên vai mình.

— Thì yêu nhiều vào.

Chiều muộn, mây bắt đầu kéo xuống thấp.

Không khí lạnh hơn.

Mình dừng lại ven đường để mặc thêm áo cho em.

Nàng đứng im, dang hai tay để mình kéo khóa áo.

Xong xuôi còn nhón chân thơm má mình một cái.

— Thưởng.

— Thưởng gì ít thế?

— Đi về an toàn rồi thưởng tiếp.

Mình cười khà khà, đội lại mũ bảo hiểm rồi lên đường.

Khi hai đứa về tới thành phố Hà Giang, trời đã tối hẳn.

Đèn đường sáng vàng.

Người mình mỏi nhừ.

Hai cánh tay gần như chẳng muốn nhấc lên nữa.

Nhưng trong lòng lại vui lạ thường.

Đưa em về đến cổng, bố mẹ em đã đứng chờ.

Thấy hai đứa về, mẹ em mới thở phào.

— Đi gì mà đến tối mới về.

Em cười, chạy tới ôm mẹ.

— Đường xa mà mẹ.

Bố em đi lại, nhìn mình từ đầu đến chân.

— Mệt không cháu?

— Dạ, hơi mỏi một chút thôi ạ.

Ông vỗ vai.

— Vào ăn cơm.

— Đi đường cả ngày chắc đói rồi.

Mình định xin phép về nhà nghỉ tắm rửa trước, nhưng ông không cho.

— Tắm ở đây cũng được.

— Quần áo thiếu thì lấy đồ chú mặc tạm.

Nghe câu ấy, mình thấy ấm lòng vô cùng.

Bữa tối hôm đó chẳng có rượu.

Chỉ có cơm nóng, bát canh và mấy món đơn giản cô giúp việc chuẩn bị.

Mình ăn liền mấy bát.

Bố em vừa ăn vừa hỏi về chuyến đi.

Em thì tranh kể hết, từ chuyện mình phải cõng nàng lên Lũng Cú, đến chuyện mình sợ đường đèo,

rồi chuyện mình ăn khỏe thế nào.

Mình ngồi bên cạnh chỉ biết lắc đầu.

— Có chuyện gì em cũng kể hết à?

Em cười tít mắt.

— Tất nhiên.

— Em có mỗi bố mẹ để kể thôi mà.

Ăn xong, mình ngồi uống nước thêm một lúc rồi xin phép về nhà nghỉ.

Em tiễn mình ra cổng.

Hai đứa đứng dưới ánh đèn đường.

Không ai muốn nói lời tạm biệt.

Em dựa đầu vào ngực mình.

— Mai anh về thật à?

— Ừ.

— Ở thêm một hôm không được sao?

Mình vuốt nhẹ tóc em.

— Ở nhà bố mẹ anh còn nhiều việc.

— Anh phải về phụ.

Em im lặng.

Một lúc sau mới lí nhí:

— Em sẽ nhớ anh lắm.

— Anh cũng nhớ em.

— Ngày nào cũng phải gọi.

— Anh hứa.

— Không được gái gú.

— Anh sợ em lột da rồi.

Em bật cười, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng.

— Ngoan.

— Anh còn lên nữa mà.

Em ôm mình thật chặt.

— Anh biết không...

— Em từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ có ngày anh đứng ở Hà Giang cùng em.

Mình cười.

— Anh cũng không nghĩ...

— Có ngày mình đi gần hai trăm cây số chỉ để gặp một người.

Em ngẩng lên.

— Có thấy hối hận không?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Anh chỉ tiếc...

— Tiếc gì?

— Tiếc là không lên sớm hơn.

Em mỉm cười giữa hai hàng nước mắt.

Rồi nhón chân, hôn mình thật lâu.

Đêm ấy, trên đường trở về nhà nghỉ, cổ tay mình vẫn còn chiếc vòng nhỏ em mua ở phố cổ Đồng Văn.

Em bảo nó chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Nhưng mình phải đeo.

Để mỗi khi nhìn thấy...

Sẽ nhớ rằng ở nơi những dãy núi trùng điệp, có một cô gái vẫn đang đợi mình.

Hai ngày đi qua miền đá đã kết thúc như thế.

Mình đến Hà Giang vì nhớ em.

Nhưng khi rời đi...

Mình lại mang theo nỗi nhớ về cả một vùng đất.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 67: Chén trà của người cha

Đêm ấy mình ngủ rất ngon.

Có lẽ sau hai ngày rong ruổi khắp Hà Giang, cơ thể đã mệt rã rời. Đặt lưng xuống giường là ngủ một mạch đến tận sáng.

Đúng bảy giờ, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Không cần nhìn cũng biết.

Là em.

Mình vừa bắt máy đã nghe thấy giọng cười trong trẻo.

  • Anh dậy chưa?
  • Dậy rồi.
  • Nói dối.
  • Chưa mở mắt đúng không?
Mình cười.

  • Em là camera à?
  • Không.
  • Nhưng em hiểu anh.
  • Giờ mà em gọi thì kiểu gì anh cũng đang cuộn chăn.
Mình bật cười thành tiếng.

Đúng thật.

Con gái yêu vào đáng sợ thật.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, mình thu dọn ít quần áo bỏ vào balô rồi trả phòng.

Đang đứng ngoài cửa buộc lại dây balô thì thấy em chạy xe đến.

Vẫn nụ cười ấy.

Vẫn chiếc áo khoác màu hồng quen thuộc.

Vừa thấy mình, em đã chạy lại ôm chặt.

  • Hôm nay anh về thật à?
Mình xoa đầu em.

  • Ừ.
  • Không về thì bố mẹ anh nhớ chết.
Em phụng phịu.

  • Em cũng nhớ mà...
Mình chỉ cười.

Hai đứa chẳng nói thêm gì.

Cứ đứng ôm nhau giữa sân nhà nghỉ như thế.

Đến lúc bà chủ nhà nghỉ đi ngang còn cười:

  • Yêu nhau thì về làm đám cưới luôn đi hai cháu.
Cả hai cùng đỏ mặt.

...

Em chở mình về nhà.

Vừa bước vào sân đã thấy bố em đang tưới mấy chậu lan.

Thấy hai đứa, chú đặt vòi nước xuống.

  • Dậy rồi à?
  • Vâng ạ.
Chú nhìn balô trên vai mình.

  • Về luôn hôm nay?
  • Dạ... cháu định về sớm một chút.
Chú gật đầu.

  • Ừ.
  • Đi đường ban ngày vẫn hơn.
  • Ăn sáng chưa?
  • Dạ... chưa ạ.
  • Thế vào ăn.
  • Nhà có sẵn rồi này.
Không để mình kịp từ chối, chú quay luôn vào trong.

Đúng kiểu người lớn.

Ít hỏi.

Ít khách sáo.

Nhưng làm gì cũng khiến người khác thấy ấm.

...

Bữa sáng chỉ đơn giản là bát phở bò.

Nhưng cả nhà ngồi ăn với nhau rất vui.

Mẹ em cứ gắp thịt cho mình liên tục.

  • Cháu ăn nhiều vào.
  • Đi đường xa lắm.
Em thì cứ chống cằm nhìn mình ăn.

Thấy mình ngẩng lên, em cười.

  • Anh ăn nhìn ngon thật.
  • Sau này em nấu chắc cũng phải ngon lắm.
Mình trêu.

  • Em mà nấu...
  • Chắc anh phải chuẩn bị sẵn thuốc đau bụng.
Em lườm.

  • Anh coi thường em.
Mẹ em bật cười.

  • Con bé này từ bé đến giờ có biết nấu gì đâu.
  • Trứng rán còn cháy.
Em đỏ mặt.

  • Mẹ...
  • Mẹ đừng kể nữa.
Cả bàn ăn cười rôm rả.

...

Ăn xong.

Mẹ em cùng cô giúp việc dọn dẹp.

Em kéo mình ra sân ngắm cá.

Đang đứng thì bố em từ trong nhà bước ra.

Trên tay cầm hai chén trà.

  • M... ngồi với chú chút.
Mình hơi ngạc nhiên.

Em cũng định ngồi xuống thì chú cười.

  • Hai chú cháu nói chuyện chút.
  • Con lên với mẹ đi.
Em chu môi.

  • Vâng...
Đợi em đi khuất.

Chú mới châm điếu thuốc.

Rít một hơi thật dài.

Rồi đưa bao sang phía mình.

  • Hút không?
Mình cười.

  • Dạ có.
Hai chú cháu mỗi người một điếu.

Khói thuốc bay nhè nhẹ giữa khoảng sân yên tĩnh.

Chú nhấp ngụm trà rồi hỏi:

  • Yêu con bé thật không?
Mình hơi khựng.

Không ngờ chú hỏi thẳng như vậy.

Mình gật đầu.

  • Dạ.
  • Cháu yêu em ấy.
Chú gật gù.

  • Nhìn là chú biết.
  • Ánh mắt đàn ông nhìn người mình yêu... không giấu được.
Mình chỉ cười.

Chú lại tiếp.

  • Chú không quan tâm nhà cháu giàu hay nghèo.
  • Cũng chẳng cần biết sau này kiếm được bao nhiêu tiền.
  • Nhưng...
Chú dừng lại.

Ánh mắt nghiêm hơn.

  • Đã yêu thì đừng làm con gái người ta khóc.
Nghe đến đó.

Tự nhiên sống mũi mình cay cay.

Có lẽ...

Đó là câu nói mà bất cứ người cha nào cũng muốn nói với người yêu của con gái mình.

Mình đặt chén trà xuống.

Ngồi thẳng người.

  • Cháu hứa.
  • Cháu sẽ cố gắng hết sức.
  • Không để em ấy phải khổ vì cháu.
Chú nhìn mình rất lâu.

Rồi cười.

Nụ cười rất hiền.

  • Thế là được.
  • Đời người...
  • Không ai nói trước được điều gì.
  • Chỉ cần lúc còn yêu nhau, thật lòng là đủ.
Chú đứng dậy.

Vỗ nhẹ lên vai mình.

  • Cố học.
  • Sau này thành bác sĩ.
  • Lúc đó muốn cưới con gái chú... chú còn mừng.
Mình sững người.

Ngẩng lên nhìn chú.

Chú chỉ cười.

  • Đừng nhìn chú kiểu ấy.
  • Chú không cổ hủ.
  • Chỉ cần người con gái của chú chọn...
  • Và người đó đủ tử tế.
  • Thì chú không cản.
Nghe xong.

Trong lòng mình nhẹ hẳn.

Bao nhiêu lo lắng từ hôm lên Hà Giang đến giờ...

Cuối cùng cũng tan biến.

...

Khoảng gần mười giờ.

Mình chuẩn bị lên đường.

Mẹ em gói cho mình một túi hoa quả.

Thêm ít bánh.

Cứ nhất quyết bắt mang.

Bố em thì đi một vòng quanh chiếc xe.

Cúi xuống xem lốp.

Bóp thử phanh.

Rồi còn lấy khăn lau sạch gương chiếu hậu.

Xong xuôi mới gật đầu.

  • Xe ổn.
  • Đi chậm thôi.
  • Đừng ham nhanh.
Mình gật đầu.

  • Vâng ạ.
Em đứng bên cạnh.

Đôi mắt đỏ hoe từ lúc nào.

Mình cười.

  • Này...
  • Mới xa có mấy hôm.
  • Làm gì mà như anh đi mấy năm thế?
Em cắn môi.

  • Kệ em.
  • Em nhớ.
Mình bước tới.

Ôm em thật chặt.

Khẽ hôn lên mái tóc thơm mùi dầu gội.

  • Ngoan.
  • Học cho giỏi.
  • Tháng nữa gặp.
Em gật đầu.

Giọng nghèn nghẹn.

  • Anh cũng phải giữ gìn sức khỏe.
  • Không được hút nhiều thuốc.
  • Không được thức đêm.
  • Không được nhìn gái.
  • Không được...
Mình bật cười.

  • Sao nhiều điều cấm thế?
Em dụi đầu vào ngực mình.

  • Vì em sợ mất anh.
Mình khẽ nâng mặt em lên.

Đặt lên môi em một nụ hôn rất nhẹ.

  • Yên tâm.
  • Trái tim anh...
  • Để ở Hà Giang mất rồi.
Em bật cười trong nước mắt.

Khẽ đấm yêu vào ngực mình.

  • Đồ dẻo miệng...
...

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Qua gương chiếu hậu.

Mình vẫn thấy em đứng trước cổng.

Hai tay vẫy mãi.

Đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ giữa con phố.

Mình mới quay đầu nhìn về phía trước.

Con đường về quê vẫn rất dài.

Nhưng lần này...

Khác với lúc lên.

Trong balô chỉ thêm vài gói bánh.

Còn trong tim...

Lại mang theo thêm một gia đình.

Một lời hứa.

Và một người con gái...

Đang đợi mình quay trở lại.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 68: Lại chuẩn bị lên đường

Sau hơn bốn tiếng đồng hồ vừa chạy xe vừa dừng lại nghỉ dọc đường, cuối cùng mình cũng về đến nhà an toàn.

Lúc dựng xe trước cổng thì cũng đã hơn hai giờ chiều.

Nắng mùa hè vẫn còn gay gắt, sân nhà vắng tanh. Đúng như mình đoán, giờ này thầy u lại đang ngoài đồng hoặc đi làm hết rồi. Con em gái cũng chẳng thấy đâu, chắc lại lượn lờ với đám bạn hoặc đi học thêm.

Bước vào nhà, cảm giác quen thuộc lập tức ùa về.

Vẫn cái bộ bàn ghế gỗ cũ.

Vẫn chiếc quạt trần quay lạch cạch.

Vẫn mùi rơm mới từ sân sau theo gió thổi vào.

Mình đặt balô xuống, rót đầy cốc nước chè xanh, rồi theo thói quen vấn một bi thuốc lào.

"Kéo..."

Khói vừa xuống đến ngực thì đầu óc quay cuồng.

Đi đường mấy tiếng liền, giờ mới được bi thuốc lào đúng nghĩa nên phê đến mức hai tay run bần bật. Phải ngồi hơn mười lăm phút mới hoàn hồn.

Vừa tỉnh táo lại, việc đầu tiên mình làm là lấy điện thoại gọi cho em.

Chưa đầy hai hồi chuông, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc.

  • Anh...
Chỉ một tiếng "anh" thôi mà nghe đã thấy nhớ.

Mình cười.

  • Anh về đến nhà rồi này.
Em "vầng" nhẹ một tiếng, nhưng giọng buồn buồn.

  • Anh đi cái... tự nhiên em thấy nhà trống vắng lắm...
Nghe vậy tim mình cũng khẽ nhói.

Mới hôm qua còn cùng nhau rong ruổi khắp Hà Giang, vậy mà hôm nay đã mỗi người một nơi.

Mình cười nhẹ.

  • Thôi mà... Anh lên với em rồi còn gì. Có mấy tuần nữa là lại lên Thái Nguyên rồi.
Em cũng cười theo.

Rồi bất ngờ nói:

  • Anh biết không...
  • Sao?
  • Anh vừa về cái... bố em bảo em khéo chọn người đấy.
Mình ngẩn ra.

  • Thật á?
  • Thật.
Em cười rất tươi.

  • Bố bảo... bố thích nhất ở anh là tính thẳng thắn, nói chuyện nhẹ nhàng, rồi lại khéo tay nữa.
Nghe đến đây mình ngẩng mặt lên cười toe.

  • Chuyện...
  • Anh lúc nào chả thế.
Em bĩu môi ngay.

  • Thế còn đào hoa?
  • Đa tình?
  • Lô đề?
  • Nếu bố em mà biết mấy cái ấy thì đời anh đi tong luôn.
Mình chỉ biết gãi đầu cười hề hề.

  • Anh bỏ rồi mà...
Em bật cười.

  • Tin anh thêm lần nữa vậy.
Hai đứa lại thủ thỉ thêm một lúc.

Dặn nhau ăn uống.

Dặn nhau giữ gìn sức khỏe.

Rồi mới chịu tắt máy.


Buông điện thoại xuống mới thấy bụng réo ầm ĩ.

Đi từ sáng đến giờ, ngoài cốc nước với cái bánh mì lúc nghỉ giữa đường thì mình chẳng ăn thêm gì.

Lười nấu nướng.

Mình lôi ngay hai gói mì tôm.

Đập thêm hai quả trứng.

Thế là xong bữa trưa.

Ăn xong, người rã rời.

Leo lên giường nằm lúc nào không biết.


Không biết ngủ được bao lâu.

Đang mơ màng thì thấy chân mình nhột nhột.

Ban đầu cứ tưởng con em nghịch.

Giật mình mở mắt.

Hóa ra con mèo mướp nhà mình đang nằm dưới chân giường, thè cái lưỡi nhỏ xíu ra liếm bàn chân mình.

Mình bật cười.

  • Đồ phá.
Nó "meo" một tiếng rồi lại cọ đầu vào chân mình.


Xuống dưới nhà thì trời cũng nhá nhem tối.

Thầy u với con em gái đều vừa đi làm về.

Thấy mình xuống, bố cười.

  • Về rồi hả?
  • Chuyến đi vui không?
Mình cười.

  • Vui bố ạ.
Con em gái thì chẳng hỏi han gì.

Nó lao thẳng đến.

  • Đâu?
  • Ảnh đâu?
  • Video đâu?
Lười kể, mình ném luôn điện thoại cho nó.

Con bé ngồi xem một lúc thì cứ:

  • Oa...
  • Đẹp thế!
  • Đẹp thật!
  • Sao anh không cho em đi cùng?
Rồi nó xuýt xoa từng món ăn.

  • Ôi cái này là gì?
  • Đẹp thế.
  • Ngon thế.
Đến lúc vuốt sang mấy tấm ảnh chụp cùng V.Anh thì nó rú lên.

  • Ô...
  • Chị nào đây?
  • Xinh thế!
  • Hóa ra ông anh mình đi chơi với gái.
Nó còn chạy một mạch ra chỗ mẹ.

  • Mẹ ơi!
  • Mẹ xem này!
  • Ôm eo này!
  • Chu môi này!
  • Đứng sát nhau này!
Mình đỏ bừng cả mặt.

Chỉ biết gãi đầu cười trừ.

Mẹ nhìn một lúc rồi cười hiền.

  • Yêu đương thì yêu đương.
  • Nhưng mẹ chưa muốn bế cháu đâu nhé.
Cả nhà cười ầm lên.

Mình chỉ biết:

  • Mẹ yên tâm...
Nói đến đây mới chợt nhớ.

  • Chết!
  • Quà!
Mình lật đật chạy ra sân.

Tháo dây chằng sau xe.

Lôi từng túi đồ mẹ em chuẩn bị gửi theo.

Toàn bánh kẹo.

Hoa quả.

Đặc sản Hà Giang.

Và đặc biệt...

Một chai rượu.

Mình cười.

Khỏi cần nghĩ cũng biết.

Chắc chắn ông chú lúc mình lên đường đã lặng lẽ nhét vào.

Đưa chai rượu cho bố.

Ông cầm lên ngắm rất lâu.

Rồi cười.

  • Lâu lắm rồi bố mới nhìn thấy loại này.
  • Hồi thanh niên đi buôn, bố hay được uống.
  • Giờ hiếm lắm.
Ông đặt chai rượu lên bàn.

  • Thôi...
  • Để tối bố con mình làm vài chén.
Mẹ đang dọn cơm nghe vậy chỉ lắc đầu.

  • Ông chỉ được cái có cơ hội.
Lại thêm một trận cười vang cả nhà.


Ăn cơm xong.

Do đi đường mệt nên mình chẳng muốn đi đâu nữa.

Định lên phòng nằm nghỉ.

Thì điện thoại lại đổ chuông.

Là ông anh họ.

  • Alo em.
  • M ơi.
  • Hình như sắp có việc rồi đấy.
Nghe đến đây mình bật dậy luôn.

  • Thật hả anh?
  • Ừ.
  • Anh test mấy hôm nay thấy khá ổn.
  • Không ngon bằng cái trước đâu.
  • Nhưng khả năng mỗi ngày vẫn kiếm được khoảng bốn, năm trăm.
Mắt mình sáng hẳn lên.

Mấy trăm nghìn một ngày với sinh viên như mình lúc ấy là số tiền không nhỏ.

Mình cười ngay.

  • Vâng.
  • Hai hôm nữa em lên luôn.
  • Ok.
  • Lên thì gọi anh.
Tắt máy.

Việc đầu tiên là gọi cho thằng Dương.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã oang oang.

  • Có việc rồi à?
  • Ừ.
  • Hai hôm nữa lên.
Nó cười như được mùa.

  • Thế thì đẹp.
  • Tao mang ít đặc sản Sơn La xuống.
  • Hai thằng làm bữa nhậu.
Mình cười.

  • Nhớ mang thật đấy.
  • Đừng mang mỗi cái mồm.
  • Yên tâm.
  • Tao còn nghèo nhưng không để mày đói.
Hai thằng cười ha hả rồi tắt máy.


Ngay sau đó mình lại gọi cho V.Anh.

Vừa nghe mình bảo:

  • Anh chuẩn bị lên Thái Nguyên rồi.
Lập tức em bĩu môi.

  • Đấy...
  • Lại chuẩn bị lên...
  • Rồi lại chuẩn bị lia gái nhé.
Nhìn cái mặt dỗi dỗi qua màn hình mà buồn cười.

Mình bật cười.

  • Anh chỉ có em thôi.
  • Anh lên làm việc.
  • Kiếm tí vốn.
  • Nhớ em lắm rồi ấy.
Em cắn môi.

  • Đồ dẻo miệng...
Rồi khẽ hôn gió qua màn hình.

Hai đứa cười với nhau thêm một lúc mới chịu tắt máy.


Xuống dưới nhà, mình báo với bố mẹ.

  • Chắc hai hôm nữa con lại lên Thái Nguyên.
Mẹ đang dọn dẹp thì ngẩng lên.

  • Ơ?
  • Mày mới nghỉ được hơn nửa tháng mà.
Mình cười.

  • Anh họ có việc.
  • Con lên làm cùng anh.
Mẹ gật đầu.

  • Tham vừa thôi con.
  • Kiếm được thì tốt.
  • Nhưng nhớ...
  • Học vẫn là quan trọng nhất.
  • Vâng.
Bố ngồi châm thuốc.

  • Làm cái gì?
Mình kể qua công việc.

Ông nghe xong thì cười.

  • Bây giờ thanh niên có đầu óc.
  • Kiếm tiền cũng dễ hơn ngày xưa.
  • Chứ bố mẹ chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thôi.
Mình nhìn đôi bàn tay đã chai sần của bố.

Khẽ gật đầu.

  • Con biết rồi bố.
Đêm hôm ấy.

Nằm trên chiếc giường quen thuộc.

Nghe tiếng côn trùng ngoài vườn.

Trong đầu mình lại hiện lên hình ảnh của Thái Nguyên.

Hiện lên căn phòng trọ nhỏ.

Hiện lên tiếng cười của thằng Dương.

Hiện lên khuôn mặt của V.Anh.

Khẽ mỉm cười.

Vậy là...

Chỉ còn hai ngày nữa thôi.

Mình lại được trở về với thành phố đã lưu giữ cả tuổi thanh xuân của mình.
 

Olala2025

Tao là gay
Chương 68: Lại chuẩn bị lên đường

Sau hơn bốn tiếng đồng hồ vừa chạy xe vừa dừng lại nghỉ dọc đường, cuối cùng mình cũng về đến nhà an toàn.

Lúc dựng xe trước cổng thì cũng đã hơn hai giờ chiều.

Nắng mùa hè vẫn còn gay gắt, sân nhà vắng tanh. Đúng như mình đoán, giờ này thầy u lại đang ngoài đồng hoặc đi làm hết rồi. Con em gái cũng chẳng thấy đâu, chắc lại lượn lờ với đám bạn hoặc đi học thêm.

Bước vào nhà, cảm giác quen thuộc lập tức ùa về.

Vẫn cái bộ bàn ghế gỗ cũ.

Vẫn chiếc quạt trần quay lạch cạch.

Vẫn mùi rơm mới từ sân sau theo gió thổi vào.

Mình đặt balô xuống, rót đầy cốc nước chè xanh, rồi theo thói quen vấn một bi thuốc lào.

"Kéo..."

Khói vừa xuống đến ngực thì đầu óc quay cuồng.

Đi đường mấy tiếng liền, giờ mới được bi thuốc lào đúng nghĩa nên phê đến mức hai tay run bần bật. Phải ngồi hơn mười lăm phút mới hoàn hồn.

Vừa tỉnh táo lại, việc đầu tiên mình làm là lấy điện thoại gọi cho em.

Chưa đầy hai hồi chuông, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc.

  • Anh...
Chỉ một tiếng "anh" thôi mà nghe đã thấy nhớ.

Mình cười.

  • Anh về đến nhà rồi này.
Em "vầng" nhẹ một tiếng, nhưng giọng buồn buồn.

  • Anh đi cái... tự nhiên em thấy nhà trống vắng lắm...
Nghe vậy tim mình cũng khẽ nhói.

Mới hôm qua còn cùng nhau rong ruổi khắp Hà Giang, vậy mà hôm nay đã mỗi người một nơi.

Mình cười nhẹ.

  • Thôi mà... Anh lên với em rồi còn gì. Có mấy tuần nữa là lại lên Thái Nguyên rồi.
Em cũng cười theo.

Rồi bất ngờ nói:

  • Anh biết không...
  • Sao?
  • Anh vừa về cái... bố em bảo em khéo chọn người đấy.
Mình ngẩn ra.

  • Thật á?
  • Thật.
Em cười rất tươi.

  • Bố bảo... bố thích nhất ở anh là tính thẳng thắn, nói chuyện nhẹ nhàng, rồi lại khéo tay nữa.
Nghe đến đây mình ngẩng mặt lên cười toe.

  • Chuyện...
  • Anh lúc nào chả thế.
Em bĩu môi ngay.

  • Thế còn đào hoa?
  • Đa tình?
  • Lô đề?
  • Nếu bố em mà biết mấy cái ấy thì đời anh đi tong luôn.
Mình chỉ biết gãi đầu cười hề hề.

  • Anh bỏ rồi mà...
Em bật cười.

  • Tin anh thêm lần nữa vậy.
Hai đứa lại thủ thỉ thêm một lúc.

Dặn nhau ăn uống.

Dặn nhau giữ gìn sức khỏe.

Rồi mới chịu tắt máy.



Buông điện thoại xuống mới thấy bụng réo ầm ĩ.

Đi từ sáng đến giờ, ngoài cốc nước với cái bánh mì lúc nghỉ giữa đường thì mình chẳng ăn thêm gì.

Lười nấu nướng.

Mình lôi ngay hai gói mì tôm.

Đập thêm hai quả trứng.

Thế là xong bữa trưa.

Ăn xong, người rã rời.

Leo lên giường nằm lúc nào không biết.



Không biết ngủ được bao lâu.

Đang mơ màng thì thấy chân mình nhột nhột.

Ban đầu cứ tưởng con em nghịch.

Giật mình mở mắt.

Hóa ra con mèo mướp nhà mình đang nằm dưới chân giường, thè cái lưỡi nhỏ xíu ra liếm bàn chân mình.

Mình bật cười.

  • Đồ phá.
Nó "meo" một tiếng rồi lại cọ đầu vào chân mình.



Xuống dưới nhà thì trời cũng nhá nhem tối.

Thầy u với con em gái đều vừa đi làm về.

Thấy mình xuống, bố cười.

  • Về rồi hả?
  • Chuyến đi vui không?
Mình cười.

  • Vui bố ạ.
Con em gái thì chẳng hỏi han gì.

Nó lao thẳng đến.

  • Đâu?
  • Ảnh đâu?
  • Video đâu?
Lười kể, mình ném luôn điện thoại cho nó.

Con bé ngồi xem một lúc thì cứ:

  • Oa...
  • Đẹp thế!
  • Đẹp thật!
  • Sao anh không cho em đi cùng?
Rồi nó xuýt xoa từng món ăn.

  • Ôi cái này là gì?
  • Đẹp thế.
  • Ngon thế.
Đến lúc vuốt sang mấy tấm ảnh chụp cùng V.Anh thì nó rú lên.

  • Ô...
  • Chị nào đây?
  • Xinh thế!
  • Hóa ra ông anh mình đi chơi với gái.
Nó còn chạy một mạch ra chỗ mẹ.

  • Mẹ ơi!
  • Mẹ xem này!
  • Ôm eo này!
  • Chu môi này!
  • Đứng sát nhau này!
Mình đỏ bừng cả mặt.

Chỉ biết gãi đầu cười trừ.

Mẹ nhìn một lúc rồi cười hiền.

  • Yêu đương thì yêu đương.
  • Nhưng mẹ chưa muốn bế cháu đâu nhé.
Cả nhà cười ầm lên.

Mình chỉ biết:

  • Mẹ yên tâm...
Nói đến đây mới chợt nhớ.

  • Chết!
  • Quà!
Mình lật đật chạy ra sân.

Tháo dây chằng sau xe.

Lôi từng túi đồ mẹ em chuẩn bị gửi theo.

Toàn bánh kẹo.

Hoa quả.

Đặc sản Hà Giang.

Và đặc biệt...

Một chai rượu.

Mình cười.

Khỏi cần nghĩ cũng biết.

Chắc chắn ông chú lúc mình lên đường đã lặng lẽ nhét vào.

Đưa chai rượu cho bố.

Ông cầm lên ngắm rất lâu.

Rồi cười.

  • Lâu lắm rồi bố mới nhìn thấy loại này.
  • Hồi thanh niên đi buôn, bố hay được uống.
  • Giờ hiếm lắm.
Ông đặt chai rượu lên bàn.

  • Thôi...
  • Để tối bố con mình làm vài chén.
Mẹ đang dọn cơm nghe vậy chỉ lắc đầu.

  • Ông chỉ được cái có cơ hội.
Lại thêm một trận cười vang cả nhà.



Ăn cơm xong.

Do đi đường mệt nên mình chẳng muốn đi đâu nữa.

Định lên phòng nằm nghỉ.

Thì điện thoại lại đổ chuông.

Là ông anh họ.

  • Alo em.
  • M ơi.
  • Hình như sắp có việc rồi đấy.
Nghe đến đây mình bật dậy luôn.

  • Thật hả anh?
  • Ừ.
  • Anh test mấy hôm nay thấy khá ổn.
  • Không ngon bằng cái trước đâu.
  • Nhưng khả năng mỗi ngày vẫn kiếm được khoảng bốn, năm trăm.
Mắt mình sáng hẳn lên.

Mấy trăm nghìn một ngày với sinh viên như mình lúc ấy là số tiền không nhỏ.

Mình cười ngay.

  • Vâng.
  • Hai hôm nữa em lên luôn.
  • Ok.
  • Lên thì gọi anh.
Tắt máy.

Việc đầu tiên là gọi cho thằng Dương.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã oang oang.

  • Có việc rồi à?
  • Ừ.
  • Hai hôm nữa lên.
Nó cười như được mùa.

  • Thế thì đẹp.
  • Tao mang ít đặc sản Sơn La xuống.
  • Hai thằng làm bữa nhậu.
Mình cười.

  • Nhớ mang thật đấy.
  • Đừng mang mỗi cái mồm.
  • Yên tâm.
  • Tao còn nghèo nhưng không để mày đói.
Hai thằng cười ha hả rồi tắt máy.



Ngay sau đó mình lại gọi cho V.Anh.

Vừa nghe mình bảo:

  • Anh chuẩn bị lên Thái Nguyên rồi.
Lập tức em bĩu môi.

  • Đấy...
  • Lại chuẩn bị lên...
  • Rồi lại chuẩn bị lia gái nhé.
Nhìn cái mặt dỗi dỗi qua màn hình mà buồn cười.

Mình bật cười.

  • Anh chỉ có em thôi.
  • Anh lên làm việc.
  • Kiếm tí vốn.
  • Nhớ em lắm rồi ấy.
Em cắn môi.

  • Đồ dẻo miệng...
Rồi khẽ hôn gió qua màn hình.

Hai đứa cười với nhau thêm một lúc mới chịu tắt máy.



Xuống dưới nhà, mình báo với bố mẹ.

  • Chắc hai hôm nữa con lại lên Thái Nguyên.
Mẹ đang dọn dẹp thì ngẩng lên.

  • Ơ?
  • Mày mới nghỉ được hơn nửa tháng mà.
Mình cười.

  • Anh họ có việc.
  • Con lên làm cùng anh.
Mẹ gật đầu.

  • Tham vừa thôi con.
  • Kiếm được thì tốt.
  • Nhưng nhớ...
  • Học vẫn là quan trọng nhất.
  • Vâng.
Bố ngồi châm thuốc.

  • Làm cái gì?
Mình kể qua công việc.

Ông nghe xong thì cười.

  • Bây giờ thanh niên có đầu óc.
  • Kiếm tiền cũng dễ hơn ngày xưa.
  • Chứ bố mẹ chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thôi.
Mình nhìn đôi bàn tay đã chai sần của bố.

Khẽ gật đầu.

  • Con biết rồi bố.
Đêm hôm ấy.

Nằm trên chiếc giường quen thuộc.

Nghe tiếng côn trùng ngoài vườn.

Trong đầu mình lại hiện lên hình ảnh của Thái Nguyên.

Hiện lên căn phòng trọ nhỏ.

Hiện lên tiếng cười của thằng Dương.

Hiện lên khuôn mặt của V.Anh.

Khẽ mỉm cười.

Vậy là...

Chỉ còn hai ngày nữa thôi.

Mình lại được trở về với thành phố đã lưu giữ cả tuổi thanh xuân của mình.
Tiếp đi hóng sáng h . Viết dài chút
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo