Chương 82: Sinh viên có tiền
Công việc online của hai thằng ngày càng thuận lợi.Làm quen rồi, tốc độ nhanh hơn hẳn.
Có những hôm nhiệm vụ ít, hai thằng làm từ sáng đến gần trưa là xong. Những hôm nhiều hơn thì cố thêm vài tiếng buổi chiều, tối vẫn dư thời gian đi chơi.
Tiền trong tài khoản cũng tăng dần.
Tất nhiên, sau vụ lô đề nhớ đời trước kia, hai thằng không còn dám vung tay quá trán nữa.
Nhưng sinh viên mà.
Có tiền trong người thì kiểu gì cũng ngứa ngáy muốn mua vài thứ.
Một buổi chiều, Dương đang ngồi nhìn chiếc chuột máy tính cũ đã mòn cả nút thì tặc lưỡi:
— Đi mua đồ đi.
Mình ngẩng lên.
— Mua gì?
— Chuột.
— Bàn phím.
— Tai nghe.
— Quần áo.
— Nước hoa.
— Giày.
Mình nhìn nó.
— Mày định đi mua đồ hay mở siêu thị?
Nó cười:
— Kiếm được tiền phải tận hưởng chứ.
Hai thằng khóa cửa, phi thẳng ra phố.
Đầu tiên là vào cửa hàng máy tính.
Dương vừa nhìn thấy mấy chiếc bàn phím giả cơ sáng đèn đã mê như điếu đổ.
Nó gõ thử lạch cạch một lúc rồi quay sang:
— Địt mẹ, nghe sướng không?
Mình gõ thử.
Âm thanh vang khắp cửa hàng.
— Sướng.
— Nhưng phòng mình hai thằng cùng gõ, hàng xóm tưởng nhà máy may hoạt động ban đêm.
Nó mặc kệ, chốt luôn một cái.
Mình mua con chuột tốt hơn, thêm tai nghe mới.
Dương còn hì hục chọn miếng lót chuột thật to, có hình rồng bay phượng múa, nhìn như bàn thờ điện tử.
Rời cửa hàng máy tính, hai thằng lại sang shop quần áo.
Dương thử chiếc áo sơ mi trắng, đứng trước gương vuốt tóc.
— Mày thấy tao đẹp trai không?
Mình ngắm một lúc.
— Có.
Mặt nó sáng lên.
Mình nói tiếp:
— Đẹp trai hơn lúc cởi trần.
Nó lườm.
— Khen như cái lồn.
Mình chọn vài chiếc áo phông, hai cái quần bò rồi thôi.
Dương thì ngược lại.
Thử hết áo này sang áo khác.
Chiếc nào mặc vào cũng hỏi:
— Con gái thích kiểu này không?
Mình ngồi ghế đợi đến phát ngán.
— Con gái thích đàn ông có tiền.
— Mày mặc gì cũng được.
Nó suy nghĩ rồi gật gù.
— Cũng đúng.
Chốt xong quần áo, hai thằng sang quầy nước hoa.
Cô nhân viên xinh xắn cười tươi, lần lượt xịt thử từng mùi lên giấy.
Dương hít đến chai thứ năm thì mặt bắt đầu ngơ ngác.
— Em ơi, anh không phân biệt được nữa.
Cô nhân viên cười:
— Anh nghỉ một lát rồi ngửi lại.
Mình đứng bên cạnh nói nhỏ:
— Mũi nó chỉ phân biệt được mùi thuốc lào với mùi bia thôi em ạ.
Cô gái bật cười.
Dương quay sang lườm mình.
Nhưng vì sĩ gái nên không dám chửi.
Cuối cùng, hai thằng mỗi đứa mua một chai. Mình mua thêm một chai nữa cho em
Trên đường về, Dương cứ thi thoảng lại đưa cổ tay lên ngửi.
— Thơm thật.
Mình nhìn nó.
— Mày xịt ít thôi.
— Không kiến nó ngửi thấy lại bò vào cắn.
Về đến xóm, hai thằng ôm túi lớn túi nhỏ đi lên.
Mấy chị em ngoài hành lang thấy vậy thì hỏi:
— Hai ông trúng số à?
Dương cười:
— Bọn em lĩnh lương.
Một chị trêu:
— Có tiền rồi chuẩn bị đi tán gái chứ gì?
Nó đáp ngay:
— Em nào đồng ý thì tán.
Cả xóm được trận cười.
Tối hôm ấy, hai thằng bày toàn bộ đồ mới ra phòng.
Bàn phím sáng đèn.
Chuột mới.
Tai nghe mới.
Quần áo treo gọn trong tủ.
Nước hoa để ngay ngắn trên bàn.
Dương ngồi vào chiếc ghế giám đốc, xoay một vòng.
— Địt mẹ, nhìn chuyên nghiệp hẳn.
Mình bật nhạc lên loa.
— Đúng.
— Hai giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên.
Nó ngơ ngác:
— Hai người sao một thành viên?
Mình cười:
— Vì mỗi thằng tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Nó tặc lưỡi.
— Nghe triết lý phết.
Đang vui thì điện thoại mình rung.
V.Anh gọi video.
Vừa thấy đống đồ mới, em nheo mắt:
— Anh lại tiêu tiền linh tinh à?
Mình cười:
— Toàn đồ phục vụ công việc.
Em chỉ vào chai nước hoa.
— Nước hoa phục vụ công việc gì?
Mình khựng lại một nhịp.
— Giúp tinh thần sảng khoái.
Dương ngồi cạnh ôm bụng cười.
V.Anh lườm:
— Em xuống mà thấy anh thơm bất thường là em kiểm tra đấy.
Mình giơ tay đầu hàng.
— Anh mua vì em thôi.
— Lần sau gặp còn thơm cho em ngửi.
— À anh mua thêm cho em một chai nữa đấy, thơm phết
Em đỏ mặt rồi cười.
— Anh mua làm gì, em có thiếu đâu
— Mua cho em, thì anh chẳng nghĩ gì khác
…
Sinh viên có tiền đúng là khác.
Căn phòng đẹp hơn.
Đồ dùng tốt hơn.
Ăn uống cũng đỡ phải tính từng nghìn.
Nhưng mình cũng hiểu...
Kiếm được tiền dễ khiến người ta vui.
Còn giữ được tiền và không để nó làm mình thay đổi mới là chuyện khó hơn nhiều.


