Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 82: Sinh viên có tiền

Công việc online của hai thằng ngày càng thuận lợi.

Làm quen rồi, tốc độ nhanh hơn hẳn.

Có những hôm nhiệm vụ ít, hai thằng làm từ sáng đến gần trưa là xong. Những hôm nhiều hơn thì cố thêm vài tiếng buổi chiều, tối vẫn dư thời gian đi chơi.

Tiền trong tài khoản cũng tăng dần.

Tất nhiên, sau vụ lô đề nhớ đời trước kia, hai thằng không còn dám vung tay quá trán nữa.

Nhưng sinh viên mà.

Có tiền trong người thì kiểu gì cũng ngứa ngáy muốn mua vài thứ.

Một buổi chiều, Dương đang ngồi nhìn chiếc chuột máy tính cũ đã mòn cả nút thì tặc lưỡi:

— Đi mua đồ đi.

Mình ngẩng lên.

— Mua gì?

— Chuột.

— Bàn phím.

— Tai nghe.

— Quần áo.

— Nước hoa.

— Giày.

Mình nhìn nó.

— Mày định đi mua đồ hay mở siêu thị?

Nó cười:

— Kiếm được tiền phải tận hưởng chứ.

Hai thằng khóa cửa, phi thẳng ra phố.

Đầu tiên là vào cửa hàng máy tính.

Dương vừa nhìn thấy mấy chiếc bàn phím giả cơ sáng đèn đã mê như điếu đổ.

Nó gõ thử lạch cạch một lúc rồi quay sang:

— Địt mẹ, nghe sướng không?

Mình gõ thử.

Âm thanh vang khắp cửa hàng.

— Sướng.

— Nhưng phòng mình hai thằng cùng gõ, hàng xóm tưởng nhà máy may hoạt động ban đêm.

Nó mặc kệ, chốt luôn một cái.

Mình mua con chuột tốt hơn, thêm tai nghe mới.

Dương còn hì hục chọn miếng lót chuột thật to, có hình rồng bay phượng múa, nhìn như bàn thờ điện tử.

Rời cửa hàng máy tính, hai thằng lại sang shop quần áo.

Dương thử chiếc áo sơ mi trắng, đứng trước gương vuốt tóc.

— Mày thấy tao đẹp trai không?

Mình ngắm một lúc.

— Có.

Mặt nó sáng lên.

Mình nói tiếp:

— Đẹp trai hơn lúc cởi trần.

Nó lườm.

— Khen như cái lồn.

Mình chọn vài chiếc áo phông, hai cái quần bò rồi thôi.

Dương thì ngược lại.

Thử hết áo này sang áo khác.

Chiếc nào mặc vào cũng hỏi:

— Con gái thích kiểu này không?

Mình ngồi ghế đợi đến phát ngán.

— Con gái thích đàn ông có tiền.

— Mày mặc gì cũng được.

Nó suy nghĩ rồi gật gù.

— Cũng đúng.

Chốt xong quần áo, hai thằng sang quầy nước hoa.

Cô nhân viên xinh xắn cười tươi, lần lượt xịt thử từng mùi lên giấy.

Dương hít đến chai thứ năm thì mặt bắt đầu ngơ ngác.

— Em ơi, anh không phân biệt được nữa.

Cô nhân viên cười:

— Anh nghỉ một lát rồi ngửi lại.

Mình đứng bên cạnh nói nhỏ:

— Mũi nó chỉ phân biệt được mùi thuốc lào với mùi bia thôi em ạ.

Cô gái bật cười.

Dương quay sang lườm mình.

Nhưng vì sĩ gái nên không dám chửi.

Cuối cùng, hai thằng mỗi đứa mua một chai. Mình mua thêm một chai nữa cho em

Trên đường về, Dương cứ thi thoảng lại đưa cổ tay lên ngửi.

— Thơm thật.

Mình nhìn nó.

— Mày xịt ít thôi.

— Không kiến nó ngửi thấy lại bò vào cắn.

Về đến xóm, hai thằng ôm túi lớn túi nhỏ đi lên.

Mấy chị em ngoài hành lang thấy vậy thì hỏi:

— Hai ông trúng số à?

Dương cười:

— Bọn em lĩnh lương.

Một chị trêu:

— Có tiền rồi chuẩn bị đi tán gái chứ gì?

Nó đáp ngay:

— Em nào đồng ý thì tán.

Cả xóm được trận cười.

Tối hôm ấy, hai thằng bày toàn bộ đồ mới ra phòng.

Bàn phím sáng đèn.

Chuột mới.

Tai nghe mới.

Quần áo treo gọn trong tủ.

Nước hoa để ngay ngắn trên bàn.

Dương ngồi vào chiếc ghế giám đốc, xoay một vòng.

— Địt mẹ, nhìn chuyên nghiệp hẳn.

Mình bật nhạc lên loa.

— Đúng.

— Hai giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên.

Nó ngơ ngác:

— Hai người sao một thành viên?

Mình cười:

— Vì mỗi thằng tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.

Nó tặc lưỡi.

— Nghe triết lý phết.

Đang vui thì điện thoại mình rung.

V.Anh gọi video.

Vừa thấy đống đồ mới, em nheo mắt:

— Anh lại tiêu tiền linh tinh à?

Mình cười:

— Toàn đồ phục vụ công việc.

Em chỉ vào chai nước hoa.

— Nước hoa phục vụ công việc gì?

Mình khựng lại một nhịp.

— Giúp tinh thần sảng khoái.

Dương ngồi cạnh ôm bụng cười.

V.Anh lườm:

— Em xuống mà thấy anh thơm bất thường là em kiểm tra đấy.

Mình giơ tay đầu hàng.

— Anh mua vì em thôi.

— Lần sau gặp còn thơm cho em ngửi.

— À anh mua thêm cho em một chai nữa đấy, thơm phết

Em đỏ mặt rồi cười.

— Anh mua làm gì, em có thiếu đâu

— Mua cho em, thì anh chẳng nghĩ gì khác



Sinh viên có tiền đúng là khác.

Căn phòng đẹp hơn.

Đồ dùng tốt hơn.

Ăn uống cũng đỡ phải tính từng nghìn.

Nhưng mình cũng hiểu...

Kiếm được tiền dễ khiến người ta vui.

Còn giữ được tiền và không để nó làm mình thay đổi mới là chuyện khó hơn nhiều.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 83: Bữa cơm của ba người

Một buổi chiều tan học, mình với Dương về đến phòng thì đã thấy V.Anh đứng trước cửa.

Trên tay em là hai túi đồ nặng trĩu.

Mình chạy lại.

— Em mua gì nhiều thế?

V.Anh đưa một túi cho mình.

— Rau, thịt, trứng, đậu.

— Tối nay nấu cơm.

Dương nghe thấy từ phía sau lập tức vui như bắt được vàng.

— Chị dâu muôn năm.

V.Anh bật cười:

— Có người nào đó ăn ké mà không biết ngại nhỉ?

Dương tỉnh bơ:

— Em coi anh như người nhà đi.

Mình đá nhẹ vào chân nó.

— Nhà ai có loại người nhà như mày.

Ba đứa cùng bước vào phòng.

Mình với Dương định mở laptop làm nốt việc, nhưng V.Anh đứng chống nạnh ngay giữa phòng.

— Hai ông nghỉ đi.

Mình chỉ vào màn hình.

— Anh làm nốt tí.

Em bước tới, gập luôn laptop.

— Không.

— Làm gì thì làm.

— Đến bữa phải ăn.

Dương ngồi bên cạnh gật đầu như bổ củi.

— Đúng.

— Em nói chuẩn.

Mình lườm nó.

— Nãy mày còn bảo cố làm xong sớm.

Nó tỉnh bơ:

— Hoàn cảnh thay đổi rồi.

V.Anh phân công ngay.

Mình rửa thịt và thái đồ.

Dương nhặt rau.

Còn em đứng nấu.

Dương ôm bó rau ngồi trước cửa, nhặt được vài cọng thì lại ngẩng lên nhìn điện thoại.

V.Anh quay sang:

— Anh Dương nhặt rau hay xem gái thế?

Nó giật mình.

— Anh đang tìm nhạc.

Mình ngó qua màn hình thấy đúng trang Facebook của Hương.

— Nhạc có mặt người à?

Dương tắt vội điện thoại.

— Địt mẹ, mày làm việc của mày đi.

Cả ba cười ầm lên.

Bữa tối hôm ấy có thịt rang cháy cạnh, đậu sốt cà chua, rau muống luộc và bát nước rau dầm sấu.

Toàn món đơn giản.

Nhưng mùi thơm lan khắp phòng.

Dương ngồi cạnh nồi cơm, cứ năm phút lại hỏi:

— Chín chưa em?

V.Anh bực quá:

— Anh mà hỏi thêm lần nữa thì tối ăn cơm sống.

Nó im ngay.

Đến khi dọn mâm, ba đứa ngồi xếp bàn dưới nền nhà.

Dương ăn miếng thịt đầu tiên, mắt sáng lên.

— Ngon thật.

Mình cười:

— Mày ăn từ từ thôi.

— Người ta tưởng nhà mình bỏ đói mày.

Nó vừa nhai vừa nói:

— Sau này hai đứa cưới nhau nhớ gọi tao.

V.Anh đỏ mặt.

— Còn lâu.

Dương lắc đầu:

— Không lâu đâu.

— Thằng này nhìn em như muốn cưới từ hôm qua rồi.

Mình đá nó một cái dưới gầm bàn.

Nó đau quá, suýt phun cả cơm.

— Địt... đau!

V.Anh quay sang:

— Sao thế anh?

Dương lườm mình rồi đáp:

— Muỗi cắn.

Mình cười khà khà.

Ăn uống xong, theo đúng quy định, Dương là người rửa bát.

Nó đứng trước chậu, vừa rửa vừa lẩm bẩm:

— Người ta có người yêu được chăm.

— Tao có bạn thân được giao việc.

Mình ngồi ngoài ban công ôm V.Anh, cười:

— Ai bảo mày ăn nhiều nhất.

Nó quay lại:

— Hai đứa mày tình cảm ít thôi.

— Bát đĩa nó cũng biết cô đơn đấy.

V.Anh bật cười, rồi tựa đầu vào vai mình.

Căn phòng mới vốn đã đẹp.

Nhưng từ ngày có em xuất hiện thường xuyên, nó bắt đầu có thêm nhiều thứ.

Một cái cốc em mua.

Vài chiếc bát mới.

Một chiếc khăn lau bàn.

Hộp gia vị được sắp xếp lại gọn gàng.

Mấy bộ quần áo mình vứt bừa cũng bị em gấp ngay ngắn.

Dương nhìn quanh rồi bảo:

— Đúng là nhà có bàn tay phụ nữ khác thật.

Mình hỏi:

— Thế mày kiếm một người đi.

Nó thở dài:

— Tao đang kiếm.

— Nhưng người ta chưa cho tao vào nhà.

V.Anh cười:

— Anh cứ đổ rác chăm chỉ vào.

— Có ngày người ta cảm động.

Dương nhìn em đầy ngạc nhiên.

— Em cũng biết vụ đổ rác à?

Mình với V.Anh cùng cười.

Bố cháu đỏ mặt, ôm đống bát đi rửa tiếp.

Đêm ấy, sau khi đưa em về phòng, mình quay lại xóm.

Dương đã ngủ từ lúc nào.

Trên bàn còn ba chiếc cốc uống nước.

Một chiếc của mình.

Một chiếc của Dương.

Và một chiếc màu hồng nhạt V.Anh mới mua.

Mình nhìn chúng rồi khẽ cười.

Có lẽ...

Hạnh phúc thời sinh viên đôi khi chỉ đơn giản như vậy.

Một căn phòng nhỏ.

Một bữa cơm nóng.

Và có người luôn nhắc mình rằng...

Dù bận đến đâu, cũng phải ăn uống tử tế.

 

Ngoan nhì xóm

Yếu sinh lý
Bỏ nick lâu rồi tự nhiên gặp chuyện này lại lập nick để vào like. Chuyện của chú em hay đấy
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 84: Bữa liên hoan của xóm trọ

Xóm trọ mới ngày càng đông vui.

Mình với Dương đã quen gần hết mọi người.

Có đồ gì hỏng, các chị em lại gọi.

Có món gì ngon, các nàng cũng nhớ phần hai thằng.

Thế nên một hôm, chị Lan ở phòng đầu dãy vừa lĩnh lương liền hô lớn:

— Tối nay liên hoan xóm nhé!

Mấy phòng xung quanh lập tức hưởng ứng.

Người góp trăm.

Người góp hai trăm.

Mình với Dương đang ngồi làm việc cũng bị kéo vào.

Chị Lan đứng trước cửa phòng, chống nạnh:

— Hai ông tối xuống nấu ăn.

Dương ngẩng lên:

— Sao lại bọn em?

— Vì hai ông là đàn ông.

Mình cười:

— Đàn ông thì liên quan gì đến nấu ăn?

Chị đáp tỉnh bơ:

— Vì đàn ông xóm này chỉ có hai ông.

— Không sai ai được nữa.

Nghe rất vô lí nhưng hai thằng không thể phản bác được.

Chiều hôm ấy, cả xóm kéo nhau đi chợ.

Mua thịt ba chỉ.

Gà.

Rau.

Đậu phụ.

Nấm.

Mấy túi đồ nướng.

Thêm hai két bia.

Về đến nơi, mình được giao nhiệm vụ chính là làm đồ ăn. Dương phụ trách nhóm bếp và kê bàn ghế.

Nó loay hoay mãi vẫn không nhóm được than.

Khói bay mù cả sân.

Mấy chị em đứng xung quanh ho sặc sụa.

Mình chạy ra:

— Mày nhóm than hay hun chuột thế?

Nó quạt lấy quạt để:

— Than đểu.

Một cô công nhân cười:

— Than không đểu.

— Người nhóm đểu.

Cả xóm được trận cười.

Cuối cùng mình phải châm thêm ít cồn, nhóm lại một lúc than mới đỏ.

Dương đứng cạnh phủi tay.

— Đấy, tao biết ngay sắp cháy.

Mình lườm:

— Sắp nhờ người khác làm thì có.

Bên trong, mấy chị em nhặt rau, rửa thịt.

Mình ướp gà, thái thịt, pha nước chấm.

Trinh đứng cạnh nhìn rồi khen:

— Anh M khéo tay thật.

Dương đang xiên thịt bên cạnh lập tức chen vào:

— Tao cũng khéo.

Trinh nhìn xiên thịt của nó, miếng to miếng nhỏ, xiêu vẹo như đường đèo Hà Giang.

— Anh khéo kiểu riêng.

Cả đám lại cười.

Đến tối, chiếc chiếu lớn được trải giữa sân.

Đồ nướng nghi ngút khói.

Nồi lẩu đặt giữa.

Bia lạnh chất đầy chậu đá.

Hơn chục người ngồi quây quần, tiếng cười nói rộn cả xóm.

Chị Lan nâng cốc:

— Nào!

— Chúc mọi người làm việc khỏe mạnh.

— Hai ông sinh viên học hành tốt.

— Và nhớ sửa đồ miễn phí cho bọn chị dài dài.

Dương cười:

— Sửa miễn phí được.

— Nhưng phải nuôi cơm.

Một chị đáp:

— Nuôi cơm thì được.

— Nuôi cả đời thì không.

Dương vỗ ngực:

— Em còn trẻ, chưa muốn được nuôi cả đời.

Mình ngồi cạnh cười:

— Nó nói thế thôi.

— Ai nhận là nó đi ngay.

Cả đám cười nghiêng ngả.

Rượu bia vào một lúc, không khí càng vui.

Có chị đòi hát.

Dương bê loa vi tính xuống, bật nhạc.

Mấy cô công nhân thay nhau hát đủ thể loại.

Người hát bolero.

Người hát nhạc trẻ.

Có chị hát lệch tông từ đầu đến cuối nhưng vẫn vô cùng tự tin.

Dương ngồi dưới vỗ tay như đi xem liveshow.

Mình ghé tai hỏi:

— Hay không?

Nó đáp:

— Không.

— Thế sao vỗ tay to thế?

— Sợ người ta buồn.

Đúng là sống tình cảm.

Đến lượt Dương hát, nó chọn một bài tình yêu não nề.

Vừa cất giọng câu đầu, mấy chị em đã ôm bụng cười.

Không phải nó hát quá dở.

Mà vì vừa hát, mắt nó vừa liếc xuống Hương.

Mình hô to:

— Hát bằng mồm đi.

— Đừng hát bằng mắt nữa.

Dương đang hát suýt sặc.

Cả sân cười ầm lên.

Mãi gần mười một giờ, bác chủ trọ gọi điện nhắc giữ trật tự, mọi người mới chịu tắt nhạc.

Dọn dẹp xong, mỗi người lại về phòng.

Mình với Dương mang ghế ra ban công ngồi hút thuốc.

Nhìn xuống sân, vẫn còn vài người đang cười nói nhỏ.

Dương rít một hơi rồi bảo:

— Xóm này vui thật.

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Chuyển đúng chỗ rồi.

Nó nhìn sang Hương vẫn còn ngồi nói chuyện với các chị em

— Đúng.

— Quá đúng.

Mình bật cười.

Bữa liên hoan hôm ấy chẳng có gì sang trọng.

Chỉ là thịt nướng, nồi lẩu, vài két bia và những con người xa quê ngồi lại bên nhau.

Nhưng chính những buổi tối như thế...

Lại khiến căn xóm trọ xa lạ dần trở thành một mái nhà.

Một nơi mà sau ngày học hành, làm việc mệt mỏi...

Chỉ cần bước về đến cổng, đã nghe thấy tiếng ai đó gọi:

— Hai ông sinh viên về rồi à?

Vậy thôi...

Cũng đủ thấy ấm lòng.

 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo